Bí mật đồng thoại - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:50:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy rầm rập.

Cách một cánh cửa, An Lan bên ngoài mà tim đập liên hồi như trống trận.

hít một thật sâu, áp tay lên ngực, cố gắng cho nhịp đập của bình tĩnh trở .

Khi giơ tay lên, cô thoáng thấy vạt tay áo đồng phục dính vết m.á.u giờ khô và chuyển sang màu nâu xỉn.

Đôi bàn tay tuy lau khô, nhưng trong lòng bàn tay dường như vẫn còn vương cảm giác dính dớp, ẩm ướt đầy nhớp nháp khi nãy.

bỗng thấy chút sợ hãi.

May mà Tống Dục .

An Lan trở về phòng, phòng vệ sinh định bụng rửa mặt đ.á.n.h răng một bộ quần áo sạch sẽ.

đồ ngủ chuyên dụng, hồi còn ở nhà, lúc ngủ cô mặc những chiếc áo thun cũ.

Tắm rửa xong xuôi, sấy khô tóc, cô mặc chiếc áo thun cũ .

Chiếc áo thun theo đà phát triển của cơ thể cô giờ chật một chút, mặc trông phần ôm dáng.

An Lan tròng thêm một chiếc quần thể thao màu xám đơn giản, bên bồn rửa tay, bắt đầu vò tẩy vết m.á.u áo đồng phục.

Mặc dù căn hộ penthouse ban công rộng rãi và đón nắng , nhưng nghĩ đến việc phơi quần áo ở ngoài đó thể Tống Dục thấy, cô vẫn cảm thấy ngượng ngùng.

Hơn nữa cô nghĩ, giàu chắc là trực tiếp phơi quần áo ngoài ban công .

Vì thế cô vắt khô chiếc áo khoác đồng phục, giũ giũ vài cái vắt tạm lên giá treo khăn mặt, đó mới khỏi phòng.

Trong căn hộ bật hệ thống sưởi, nhiệt độ vặn, mặc áo cộc tay hề thấy lạnh chút nào, ngược còn thấy thoải mái.

Tống Dục cũng tắm xong , mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa satin cao cấp màu xám đậm, một tay đang dùng khăn lau tóc.

An Lan lập tức bước tới: “Để em lau giúp cho.”

Tống Dục thấy cô , ánh mắt chút mất tự nhiên đ.á.n.h mắt sang hướng khác, ngay đó liền đưa chiếc khăn cho cô .

An Lan mới nhón chân định lau tóc cho , Tống Dục sợ cô với tới nên cũng cúi thấp xuống. Hành động khiến gương mặt của hai suýt chút nữa là chạm sát .

An Lan giật nhưng kịp kìm ý định né tránh, cô trấn tĩnh tinh thần, đỏ mặt dùng chiếc khăn mềm mại nhẹ nhàng lau những sợi tóc còn ướt của Tống Dục.

Từ , vuốt nhẹ theo chiều tóc rủ xuống.

Mái tóc xù xù của Tống Dục ôm gọn trong tầm tay, cô thể thấy vành tai trắng ngần của , và cả một nốt ruồi nhạt nơi vô cùng rõ ràng cằm.

An Lan một thoáng ngẩn ngơ.

chút phân biệt nổi đây là hiện thực là một giấc mơ.

“An Lan……” Tống Dục khẽ gọi tên cô .

“Dạ?” An Lan giật một cái, sực tỉnh .

“Ngày mai sẽ tìm đến sửa cửa tiệm mì.”

“Dạ……” An Lan ngơ ngác đáp một tiếng.

Tống Dục đợi cô trả lời, tiếp: “Tình hình của thế tiện lộ diện, từ ngày mai sẽ bảo tài xế đưa em đến trường.”

“Vâng, thế cũng ạ.” An Lan gật đầu.

Tống Dục dù cũng là một học sinh cấp ba bình thường, chắc chắn khác chú ý, huống hồ vết thương cũng cần tĩnh dưỡng, tạm thời lộ mặt mà ở trong nhà là nhất.

Nghĩ đến đây, An Lan liền hỏi: “Vậy ở nhà một bất tiện lắm ?”

“Ừm.” Tống Dục khẽ ừ một tiếng ngay bên tai cô .

Tiếng ừ trầm thấp mang chút giọng mũi khiến tim An Lan chợt thắt một nhịp.

lặng lẽ lùi một bước để giãn cách.

“Xong ạ.” An Lan thu tay về.

Tống Dục thẳng lên : “Cảm ơn em.”

An Lan cúi đầu gật nhẹ, “Không ạ.”

Hai đối diện , bầu khí rơi im lặng.

Đáng lẽ về phòng ngủ , nhưng một ngày xảy bao nhiêu chuyện như , An Lan cứ kìm lòng mà Tống Dục thêm vài nữa.

“Vậy nghỉ ngơi sớm nhé.” An Lan chủ động phá vỡ sự im lặng, cô giấu nỗi niềm lưu luyến trong lòng, ngẩng đầu mỉm với Tống Dục.

Thế nhưng Tống Dục vẫn im nhúc nhích.

An Lan chớp chớp mắt : “Sao thế ?”

Tống Dục: “Cả ngày ăn gì, thấy đói.”

Anh giơ cánh tay đang quấn băng gạc lên, hỏi: “Có thể phiền em một chút ?”

“Tất nhiên ạ.” An Lan thốt lên cần suy nghĩ, “Anh ăn gì?”

Tống Dục mỉm : “Anh ăn bát mì đầu tiên em cho .”

Chẳng bao lâu , hai bát mì thịt băm đậu hũ nóng hổi nghi ngút khói bày bàn ăn.

An Lan xuống cạnh bàn, đưa đôi đũa cho Tống Dục.

ngay khi đưa tay , cô liền nhận gì đó .

Tống Dục thương ở tay , e rằng thể tự cầm đũa .

Động tác của An Lan khựng , cô hỏi: “Hay là để em đút cho nhé?”

“Không , dùng tay trái ăn từ từ cũng .”

An Lan nài ép nữa, liền đưa đũa cho .

Tống Dục đón lấy, An Lan chật vật dùng tay trái vụng về cầm đũa. Tay trái vốn tay thuận của Tống Dục, thế nên động tác của trông vô cùng gượng gạo và lóng ngóng, nhưng An Lan chẳng thể nào nổi.

Ánh mắt cô dừng lớp băng gạc quấn quanh tay của , lòng cô trĩu nặng xuống.

“Tống Dục……” An Lan khẽ sụt sịt mũi.

“Ơi?”

“Không ạ.” An Lan cuối cùng vẫn hỏi tại như .

Tống Dục dùng tư thế đầy gượng ép gắp sợi mì lên, sợi mì trơn tuột nhanh chóng tuột mất, rơi trở bát, b.ắ.n lên vài giọt váng mỡ.

An Lan thấy định dậy giúp .

“Không cần .” Tống Dục ngăn cô : “Để thích nghi một chút là thôi.”

“Nếu ngày mai em tập đàn , ?”

An Lan c.ắ.n c.ắ.n môi , vẫn nhịn mà hỏi: “Vậy lúc cố tình thế, từng nghĩ nếu cánh tay của tàn phế thì ?”

Tống Dục thấy câu hỏi thì ngẩn một chút, ngay đó liền xòa như chuyện gì: “Không .”

“Không ? Anh bảo chắc?” An Lan bắt đầu dỗi, “Anh còn rõ Thành Vĩ là loại nào ? Vạn nhất gã dùng lực mạnh hơn một chút thôi là tay tiêu đời !”

Giọng điệu của cô đầy kích động, xong thấy chút hối hận, liền ngượng ngùng cúi gầm mặt xuống.

“Em xin , em chỉ là……”

“Có phế cũng .”

An Lan ngơ ngác ngẩng đầu lên, “…… Sao cơ chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-39.html.]

Tống Dục bình tĩnh : "Chỉ cần giải quyết rắc rối của em, thì cũng quan trọng."

An Lan há miệng, nhưng thốt lên lời nào.

“Anh suy nghĩ kỹ mới , hậu quả đều tự nguyện gánh chịu.”

An Lan cảm thấy một luồng nóng dâng lên trong lồng ngực, quẩn quanh nơi sống mũi xộc thẳng lên thái dương, khiến đầu óc cô trong nháy mắt như muôn vàn suy nghĩ, nhưng giống như trống rỗng đến mức chẳng thể tư duy nổi điều gì.

đột nhiên nhớ đến câu hỏi mà Từ Đạt Xuyên hỏi cô ở cửa phòng học hôm đó.

An Lan hít hít mũi, vẫn thể giấu nổi giọng mũi nghẹn ngào: “Có đáng ?”

Tống Dục cần nghĩ ngợi, giọng vô cùng dịu dàng: “Đáng giá.”

Suốt một tuần Tống Dục thương, An Lan vẫn ngày ngày tập đàn đến tận khuya mới về.

Căn hộ penthouse quản gia chuyên nghiệp của tòa nhà lo liệu, nên chuyện ăn uống sinh hoạt của Tống Dục cần An Lan bận tâm.

nghĩ, chỉ thi đỗ mới là sự đền đáp nhất dành cho Tống Dục.

Vì thế, khi luyện đàn cô càng thêm phần chuyên chú.

Mỗi ngày khi cô trở về căn hộ thì trời muộn, nhưng ánh đèn ở lối lúc nào cũng bật sáng.

An Lan bước phòng khách là thể thấy Tống Dục đang sofa đợi .

Có lúc đang sách, lúc đang thẫn thờ, cũng lúc ngủ .

An Lan bảo đừng đợi nữa, ngủ sớm sẽ cho việc hồi phục vết thương hơn.

Tống Dục lúc nào cũng , nhưng đến đêm hôm , An Lan vẫn sẽ thấy chiếc sofa đó.

Vài ngày , An Lan tháp tùng Tống Dục đến bệnh viện để cắt chỉ.

Một vết sẹo dài ngoằn ngoèo xuất hiện cánh tay trắng ngần của , rạch ngang qua vết bớt hình con bướm, trông vô cùng xót xa.

An Lan hỏi: “Vết sẹo cách nào xóa ạ?”

Bác sĩ ngẩng đầu lên đáp: “Vết thương quá sâu, chắc chắn sẽ để sẹo, nếu để tâm thì thể sang khoa thẩm mỹ xem .”

“Vâng, cháu cảm ơn bác sĩ.”

Hai bước khỏi phòng khám.

Trong lòng An Lan đầy áy náy: “Hay là chúng sang khoa thẩm mỹ xem thử nhé?”

Tống Dục kéo tay áo xuống che : “Không , cần thiết.”

“Dạ, .” An Lan đáp.

Vết thương của Tống Dục lành, cửa kính đặt riêng của tiệm mì cũng mới xong xuôi.

An Lan dường như còn lý do gì để tiếp tục ở căn hộ penthouse nữa.

tập đàn xong trở về căn hộ, ngập ngừng lên tiếng: “Tống Dục, để em dọn dẹp đồ đạc chuyển về nhà nhé.”

Tống Dục sofa , im lặng một lát đáp: “Được.”

Trong lòng An Lan dâng lên một nỗi hụt hẫng mơ hồ.

lẳng lặng về phòng đóng cửa , lưng tựa cánh cửa, cả từ từ trượt xuống bệt sàn đất.

Cảm giác lành lạnh từ đá hoa cương truyền qua lưng và .

dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên mặt sàn nhẵn bóng, bỗng thấy một cảm giác bất lực tràn trề.

Tòa tháp thông thiên chọc trời , nếu Tống Dục, cô căn bản chẳng thể nào bước .

chung quy vẫn trở về với thế giới của chính thôi.

Khoảng cách từ tiệm mì đến căn hộ penthouse , cũng giống như cách giữa hai bọn họ .

Xa xôi đến mức chẳng thể nào với tới.

An Lan hít một thật sâu, dậy bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Đồ của cô vốn chẳng bao nhiêu nên thu xếp loáng cái là xong.

trở phòng khách.

Tống Dục vẫn sofa, trong gian rộng lớn bao la , bóng lưng của trông cô đơn và gầy gò đến lạ.

An Lan bước tới, “Vậy…… Ngày mai tập đàn xong em sẽ thẳng về nhà luôn nhé.”

Tống Dục dường như đang thẫn thờ, thấy tiếng cô thì giật một cái mới tỉnh , đáp: “Được.”

“Thời gian qua phiền và cảm ơn nhiều lắm.” An Lan , “Vậy em ngủ đây, cũng ngủ sớm nhé.”

Nói An Lan định bước .

“An Lan.” Tống Dục ở phía gọi giật cô .

“Dạ?” An Lan đầu .

Tống Dục trông vẻ ngập ngừng, thôi.

“Có chuyện gì thế ?” An Lan gặng hỏi.

Tống Dục do dự một chút : “Anh xa một thời gian.”

Lại sắp nữa ?

An Lan nên trả lời câu như thế nào.

Nên hỏi ư? Hay hỏi tại ?

dường như việc Tống Dục rời là chuyện sớm muộn mà thôi.

Tống Dục dời mắt chỗ khác, rèm mi rủ xuống.

An Lan thể thấy hàng lông mi thanh mảnh, đen thẳng của .

Tống Dục: “Đêm giao thừa, chúng gặp ở Lạc Xuyên nhé, ?”

Đây là một câu hỏi, nhưng câu hỏi dường như chỉ một đáp án duy nhất.

An Lan lựa chọn nào khác.

“…… Vâng ạ.”

Ngày hôm khi An Lan thức dậy thì đến 6 giờ sáng, nhưng trong căn hộ penthouse rộng lớn chỉ còn một .

Tống Dục rời một cách lặng lẽ tiếng động.

đến bên khung cửa sổ sát đất.

Ánh bình minh mùa đông lúc nào cũng đến muộn, trời vẫn còn âm u, mặt kính cửa sổ phản chiếu bóng hình của An Lan.

bóng hình , phía bên là những đốm sáng lác đác mờ ảo.

, đó là những làn khói bếp từ những nhà dậy sớm.

Đây lẽ là cuối cùng cô ngắm Vũ Thành từ góc độ .

An Lan quanh một vòng, thứ ở căn hộ penthouse đều lung linh như một giấc mơ.

im lặng cúi đầu về phòng, đeo chiếc ba lô căng phồng lên vai, căn phòng một cuối cùng bước phía cửa lớn.

Ở ngăn cùng của tủ giày nơi lối đặt một đôi dép trong nhà màu xám.

Đó là dấu vết duy nhất của Tống Dục còn sót .

An Lan lặng lẽ đôi giày của , đặt đôi dép trong nhà của ngay ngắn bên cạnh đôi dép của Tống Dục, đó mở cửa bước ngoài.

Loading...