Bí mật đồng thoại - Chương 4: Cuộc sống ở thế giới khác nhau
Cập nhật lúc: 2026-02-05 03:46:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiết học cuối cùng của buổi chiều kết thúc, An Lan bắt đầu thu dọn cặp sách.
Từ Đạt Xuyên đầu liếc Tống Dục một cái gọi cô: "Bánh Trôi Nhỏ, tối nay tớ qua đón nhé?"
An Lan lắc đầu từ chối: "Không cần , ông đừng qua đó quấy rầy tớ."
"Sao gọi là quấy rầy chứ? Tớ chỉ sợ về muộn gặp nguy hiểm thôi. Tớ là đang quan tâm đến sự an của , bảo vệ mà."
"Tớ mà cần ông bảo vệ ?" An Lan vẫy vẫy tay với : "Tớ đây."
Trước khi tiết tự học buổi tối bắt đầu, An Lan khoác cặp sách rời khỏi trường. Tống Dục theo bóng lưng gầy gò của cô, cuối cùng vẫn hỏi thêm điều gì.
An Lan về nhà . Nhà cô xa lắm, ở khu phố cũ gần trường Trung học 1 Vũ Thành, bộ chừng hai mươi phút. Khu phố cũ chỉ những dãy nhà lầu thấp bé, cũ kỹ, tường vách lem nhem những mẩu quảng cáo dán chồng chéo lên . Dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng đầy đỉnh đầu. Những chiếc đèn đường vàng vọt chẳng tỏa sáng bao nhiêu, con đường nhỏ vẫn chìm trong bóng tối âm u, cả khu vực toát lên vẻ trầm mặc, héo hắt.
Thời gian ở nơi như thể nhấn nút tạm dừng. Những ngôi nhà cũ kỹ, tối tăm đối lập với những tòa cao ốc mới tinh, sáng loáng ở khu trung tâm thành phố phía xa.
An Lan xuyên qua hẻm nhỏ, dừng một cửa hàng. Trên tấm biển hiệu vàng ố là bốn chữ lớn: "Quán mì An Tâm". Cô rút chìa khóa, mở ổ khóa trong cửa kính. Cửa hàng trống rỗng, bật đèn nên tối om như khi. Tất cả ghế đều chồng ngược lên bàn, mặt bàn phủ một tầng bụi mỏng.
An Lan xuyên qua gian nhà, thuần thục mở cửa . Một cái sân nhỏ hiện mắt, đây là nơi cô và bà nội – An Mạn Vân cùng chung sống. Sân rộng lắm, trồng một cây hoa quế. Bên tay là gian phòng ngủ thấp bé, bên trái là nhà vệ sinh.
An Lan thẳng phòng ngủ. Căn phòng dọn dẹp sạch sẽ, gian ngăn đôi bằng một tấm rèm vải hoa thêu ren trông ấm áp. Một bên là của cô, bên còn là của bà nội.
An Lan bước về phía giường . Bên khung cửa sổ nhỏ là tán cây hoa quế trong sân và bầu trời đầy dây điện chằng chịt. Cạnh cửa sổ đặt một chậu hoa lan đang nở, những cánh hoa trắng muốt khẽ rung rinh trong gió. Cô đặt cặp sách xuống vội vã ngoài.
Cô trở bếp của quán mì để nấu nướng, xếp cơm hộp giữ nhiệt băng qua con hẻm, bắt xe buýt đến bệnh viện.
"Tuế Tuế, bà về nhà, ở đây nữa, ngột ngạt quá." Bà nội An Mạn Vân giường bệnh, trông bà gầy nhiều. Đôi gò má khô khéo, nhăn nheo, trời nóng thế mà bà vẫn đội một chiếc mũ len, già hơn hẳn so với những cùng tuổi.
An Lan đỡ bà dậy, lót thêm gối lưng vui vẻ: "Không ngột ngạt ạ. Hôm nay con sẽ ở chơi với bà lâu hơn một chút nhé?"
Cô mở hộp cơm, múc một thìa thức ăn, thổi nguội đưa đến bên miệng bà: "Bà ơi, a nào..."
"Bà khổ con quá, đều là báo ứng cả, báo ứng mà." Bà nội cứ chần chừ chịu há miệng.
"Bà ơi, bà gì thế ạ?" An Lan đặt thìa xuống, mỉm ôm lấy bờ vai gầy yếu của bà: "Chờ bà khỏe , bà nấu cơm cho con ăn đấy, lúc đó bà đừng chê con kén ăn nha."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-4-cuoc-song-o-the-gioi-khac-nhau.html.]
Bà nội nhấc bàn tay khô gầy lên, nắm chặt lấy tay An Lan đang đặt vai : "Tuế Tuế, con mau về , là lớp 12 , đừng mất thời gian chạy bệnh viện mãi, ở đây nhà ăn mà."
Cảm giác thô ráp như vỏ cây từ đôi bàn tay bà khiến sống mũi An Lan cay cay. Cô hít hít mũi, nở nụ rạng rỡ với đôi mắt cong cong: "Vậy bà ăn nhanh lên , bà ăn xong con mới về trường học bài ."
Sau khi bà nội ăn xong, An Lan trò chuyện thêm một lát mới đỡ bà xuống.
"Bà ơi, tối mai bà ăn gì nào? Con sẽ cho bà." An Lan xổm bên mép giường, dỗ dành bà như dỗ dành một đứa trẻ.
Bà nội nghiêng đầu cô: "Gì cũng , Tuế Tuế là bà đều thích hết."
"Bánh Trôi Nhỏ" là tên thường gọi của An Lan, còn "Tuế Tuế" mới là tên cúng cơm chính thức của cô, cũng là khởi nguồn cho cái tên An Lan hiện tại.
Ước nguyện vạn sự sáng tỏ, năm tháng bình yên (Tuế tuế an lan).
Đó là mong ước mà bà nội dành cho cô. Thế nhưng lúc đây, cần vận mệnh che chở nhất chính là bà.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi và đắp chăn cẩn thận cho bà nội, An Lan mới rời . Cô đợi ở trạm xe buýt cửa bệnh viện để bắt xe trung tâm thành phố.
Gần tiệm đàn một nhà hàng mới khai trương. Nghe cái tên thôi cũng thấy phong cách khác hẳn với những cửa hàng khác ở Vũ Thành, nó tên là "Trời Nắng". Không gian bên trong trang trí đặc biệt, kiểu hào nhoáng lòe loẹt mà thiết kế vô cùng tỉ mỉ, phong cách trầm mặc nhưng giấu nổi vẻ sang trọng. Ánh sáng trong nhà hàng dịu, những dải đèn giấu khéo léo cạnh bàn và vách ngăn, mặt bàn chỉ đặt một chiếc đèn ngủ nhỏ, khí vô cùng lãng mạn.
Ông chủ còn thuê một cây đàn piano từ tiệm đàn, rằng biến "Trời Nắng" thành nhà hàng cao cấp nhất Vũ Thành. Tương ứng với điều đó, giá cả thực đơn cũng cao ngất ngưởng.
An Lan bỏ tiết tự học buổi tối là để đến đây thêm. Kể từ khi bệnh tình của bà nội chuyển biến , quán mì đóng cửa, những tờ hóa đơn viện phí ngày một chồng cao. Chút tiền tiết kiệm ít ỏi của bà sớm còn đủ chi trả. Tiền công lặt vặt ở tiệm đàn cũng chẳng thấm , vì thế ông chủ tiệm đàn giới thiệu cô đến đây.
Ông chủ nhà hàng "Trời Nắng" trả lương hào phóng, giúp An Lan giải quyết nỗi lo mắt. Bởi , đêm nào cô cũng trốn tiết để tới đây việc. Cô bà nội nuôi nấng một từ nhỏ, cô thể trơ mắt bà bệnh nặng mà gì cả.
Thi đại học, rời khỏi Vũ Thành, đến thế giới bên ngoài... đối với cô giờ đây là một điều xa xỉ. Những thứ đó trong lựa chọn cho tương lai của cô. Hay đúng hơn, cô quyền lựa chọn. Tương lai của cô gắn liền với việc ở thành phố .
An Lan chào hỏi ông chủ phòng nghỉ bộ đồng phục trường , khoác lên chiếc váy dài màu trắng. Cô bên cây đàn piano, ở một góc khuất ánh sáng, bắt đầu diễn tấu theo danh sách yêu cầu của khách hàng.
Đa phần thực khách ở đây đều hiểu gì về piano, những bản nhạc họ chọn bài nào bài nấy đều cũ kỹ, thời, nhưng An Lan một lời oán trách, cô vẫn lặng lẽ chơi đàn. Chỉ cần khách hàng hài lòng, cô còn thể nhận thêm tiền boa.
Tất cả những việc dường như rời xa ý định học đàn ban đầu của cô. điều đó thì chứ? Giấc mơ và tình cảm chẳng thể nào chi trả nổi những tờ hóa đơn viện phí.
Đây mới chính là thế giới thực tại của cô. Một thế giới khác biệt với Tống Dục.