Bí mật đồng thoại - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:51:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một khi từng trải qua một chia ly, thứ hai liền trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Huống hồ đối với An Lan mà , kỳ thi đ.á.n.h giá năng lực đang ngày một đến gần, cô buộc dồn bộ sự chú ý của việc thi cử.

Trên đường tập đàn về nhà, chuyến xe buýt lắc lư, thỉnh thoảng cô cũng móc điện thoại , ngập ngừng chằm chằm khung trò chuyện với Tống Dục.

cuối cùng, cô vẫn chẳng gửi thứ gì, cũng chẳng hỏi han câu nào.

Trước ngày thi một ngày, cô một bắt xe lên thành phố.

Mùa đông ở Vũ Thành ẩm rét, ngay cả khí hít sống mũi cũng như mang theo những mảnh băng vụn, buốt giá đến sắc lẹm.

Hệ thống sưởi của nhà nghỉ nhỏ hoạt động , trong phòng cũng lạnh lẽo chẳng khác gì ngoài trời.

An Lan hà một bạch khí đôi bàn tay đang cống hiến vì lạnh.

lấy từ trong túi cuốn sổ tay màu xanh lam đậm, lật đến trang cuối cùng từng đặt bút.

Đó là khúc nhạc cô ngay khi An Mạn Vân qua đời, nhưng phần lời thì vẫn luôn bỏ ngỏ.

cầm bút lên, bắt đầu điền tiếp những dòng nhật ký giữa các nốt nhạc.

Tay An Lan lạnh đến đỏ ửng, nét chữ cũng phần cứng đờ vụng về.

dậy, kéo chiếc chăn bông dày cộp giường quấn lên như một chiếc áo choàng, bàn tiếp tục .

Chiếc chăn nặng trịch đè nặng khiến cô lim dim buồn ngủ.

cứ thế mơ màng , gục xuống bàn ngủ lúc nào .

Không qua bao lâu, chuông báo thức điện thoại vang lên, cô giật tỉnh giấc, vội vàng đ.á.n.h răng rửa mặt một hồi chạy đến địa điểm thi.

Kỳ thi diễn suôn sẻ, An Lan chắc chắn sẽ đỗ, nhưng cô vẫn tài nào nhẹ nhõm nổi.

Từ ngày Tống Dục rời , trong lòng cô lúc nào cũng như một tảng đá lớn đè nặng.

Liệu nên đến Lạc Xuyên phó ước ?

Lời hẹn ước đó còn tính nữa ?

An Lan mang nặng tâm sự, một chuyến xe khách trở về Vũ Thành, lòng bắt đầu đấu tranh dữ dội.

Chiếc điện thoại đặt trong túi bỗng nhiên rung lên một cái.

nhanh chóng móc mở khóa màn hình, là tin nhắn từ Tống Dục gửi tới.

Bạn học Tống: 【 Thi xong đúng ? 】

Đây là đầu tiên họ trò chuyện với suốt thời gian qua.

Trong lòng An Lan dâng lên niềm vui sướng nghẹn ngào, Tống Dục vẫn còn nhớ ngày thi của cô .

cũng chút hờn dỗi, cô hỏi tại bấy lâu nay hề liên lạc với cô , nhưng nhanh đó cô gạt bỏ cái sự ích kỷ nhỏ nhen .

Tống Dục nhất định là lý do riêng của .

nhắn : 【 Em thi xong , chúng gặp ngay cổng sân vận động ven biển Lạc Xuyên nhé? 】

Ở hậu trường, Tống Dục đang trong phòng chờ đợi tin nhắn của An Lan thì Chương Hạo bỗng nhiên đẩy cửa bước .

“Cậu Tống, mau đây, giới thiệu cho một nhân vật tầm cỡ.”

Giọng điệu của Chương Hạo dồn dập, cho phép từ chối.

Tống Dục cất điện thoại rảo bước theo.

An Lan những con hiển thị thời gian màn hình điện thoại ngừng nhảy lên.

Kính xe khách ấm bên trong phủ một tầng sương mờ trắng xóa, cô rõ cảnh sắc bên ngoài. Bầu khí ẩm ướt, dày đặc khiến cô buồn ngủ, hai mí mắt cứ chực sập xuống, điện thoại vẫn im lìm hồi âm, khóe mắt và khóe miệng cô cùng trĩu xuống.

Ngay khi cô sắp ngủ thì điện thoại rung lên một cái.

Bạn học Tống: 【 Anh mua vé máy bay cho em , lát nữa sẽ đưa em sân bay thành phố. 】

Tống Dục lúc nào cũng chu đáo và tỉ mỉ như .

An Lan còn kịp trả lời, tin nhắn thứ hai của Tống Dục gửi đến.

Bạn học Tống: 【 Xin em, chút việc bận, hẹn gặp ở Lạc Xuyên nhé. 】

An Lan lặng lẽ nhắn một chữ “Vâng” cất điện thoại .

lớp sương mù mặt kính, nỗi phiền muộn trong lòng cũng như màn sương , cứ thế lan tỏa mịt mù.

Thấp thoáng đó một tiếng đang thì thầm, duyên phận giữa cô và Tống Dục bước giai đoạn đếm ngược.

Ngày hôm , chiếc ô tô màu đen quen thuộc quả nhiên dừng cửa tiệm mì đúng giờ.

An Lan lên xe, mặc cho chiếc xe đưa lên thành phố, theo tài xế đủ thủ tục, cuối cùng trong phòng chờ thương gia sự hộ tống của tài xế.

Tống Dục chuẩn cho cô những dịch vụ nhất.

Thế nhưng, đây An Lan thậm chí còn từng máy bay bao giờ.

Nơi xa nhất cô từng đặt chân đến cũng chỉ là thành phố mà thôi.

Nói cũng đúng.

thì hồi nhỏ cô cũng từng An Mạn Vân đưa từ Lạc Xuyên về Vũ Thành.

An Lan thở hắt một , ép bản gạt bỏ suy nghĩ ngổn ngang. Cô ngoài cửa sổ, chiếc máy bay từ từ rời khỏi mặt đất, tòa nhà đều trở nên nhỏ bé dần. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác chông chênh, bất an, tổng cảm thấy sắp chuyện gì đó xảy .

Rõ ràng sự sắp xếp của Tống Dục vô cùng chu , rõ ràng thứ đều diễn theo đúng quy trình, nhưng chính sự bình yên thuận lợi thấy lo sợ.

Có lẽ cứ gặp Tống Dục là sẽ thôi.

An Lan tự nhủ như .

Lạc Xuyên sẽ hình dáng như thế nào nhỉ?

Mọi sự tưởng tượng đều trở nên mờ nhạt ngay trong khoảnh khắc mặt biển hiện mắt.

Hai tiếng đồng hồ , máy bay dần giảm độ cao, khung cửa sổ nhỏ hẹp lấp đầy bởi mặt biển lấp lánh ánh nước.

Nỗi bất an trong lòng An Lan lập tức sự phấn khích khi thấy biển cả đ.á.n.h tan.

Niềm vui sướng kéo dài mãi cho đến khi cô bước lên chiếc xe đến đón .

On chiếc xe bảy chỗ rộng rãi, ngoại trừ tài xế thì ở ghế phụ còn một đàn ông mập mạp, đôi mắt tròn xoe, nước da khá trắng, trông vẻ là dễ mến, lúc nào cũng tủm tỉm. Chính cầm biển đón An Lan ở cửa .

An Lan vốn mơ hồ trong việc đoán tuổi tác của lớn, cô cảm giác chắc là nhỏ tuổi hơn Quý Thành một chút, nhưng cụ thể là bao nhiêu tuổi thì cô chịu c.h.ế.t.

Lúc bước , thấy giơ cao tấm biển tên , trong một khoảnh khắc cô bỗng cảm giác giống như một nổi tiếng nào đó.

Tống Dục dặn về việc đón nên An Lan cũng thấy bỡ ngỡ, chỉ đơn giản đối chiếu thông tin một chút theo lên xe.

“Anh là Chương Hạo, em cứ gọi Hạo giống như Tiểu Tống là .” Anh tủm tỉm , tay vẫn ngừng bấm điện thoại và hề đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-40.html.]

“Vâng, em chào Hạo ạ.” An Lan đáp.

“Buổi chiều Tiểu Tống còn tổng duyệt, lát nữa sẽ dẫn em thẳng khu vực khán đài sát sân khấu luôn.”

An Lan ngẩn , “Tổng duyệt ạ?”

Chẳng lẽ……

An Lan đờ đẫn Chương Hạo qua gương chiếu hậu.

Chương Hạo vẫn ngẩng đầu lên: “Không , đừng khẩn trương, em cứ nghỉ ngơi một lát , đến nơi sẽ gọi.”

An Lan mím môi, cuối cùng vẫn quyết định hỏi dồn.

đặt chiếc ba lô chứa hành lý xuống chân, cởi chiếc áo khoác phao dày cộp ôm lòng, câu nệ tựa lưng ghế, hướng mắt đường bờ biển dài vô tận ngoài cửa sổ.

Biển quá, hơn cả những gì cô từng hình dung.

Thời tiết ở Lạc Xuyên cũng ấm áp, dù là ngày cuối cùng của năm nhưng nơi đây vẫn ấm áp như mùa xuân.

Lúc trời chạng vạng tối, đường sá bắt đầu ùn tắc, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, mặt biển long lanh như rải đầy những ngôi nhỏ.

Phía xa, mặt trời lặn như hòa một với đường chân trời.

Trên đại lộ ven biển xe cộ đông đúc, màn đêm buông xuống cũng là lúc những ánh đèn xe bắt đầu nhấp nháy, cả thành phố tràn ngập bầu khí rộn ràng của đêm giao thừa.

Chẳng bao lâu , một công trình kiến trúc khổng lồ sừng sững hiện ở phía xa.

Chương Hạo ngẩng đầu một cái: “Sắp đến nơi , chính là chỗ đó, Sân vận động ven biển Lạc Xuyên.”

An Lan thấy cổng sân vận động đông nghịt , những lá cờ cổ vũ đủ màu sắc đang bay phấp phới trong gió biển.

Chiếc xe né tránh đám đông rẽ xuống hầm gửi xe.

Chương Hạo trực tiếp dẫn An Lan qua lối nội bộ để thẳng khu vực bên trong sân vận động.

Suốt dọc đường An Lan hề hỏi han câu nào, chỉ lẳng lặng bước nhanh theo Chương Hạo.

Khi gần đến nơi, Chương Hạo dừng bước, chỉ tay về phía hàng ghế xa xa: “Chỗ của em ở đằng nhé, tiễn em sang đó , lát nữa đại nhạc hội kếtthuận thì đừng lung tung, cứ chỗ sẽ đến đón.”

“Vâng, em cảm ơn nhiều ạ.” An Lan lịch sự chào.

Chương Hạo xua xua tay lưng bước thẳng.

An Lan đeo ba lô ở cửa của lối trung tâm, ngước sân vận động khổng lồ mà lòng khỏi choáng ngợp.

cảm thấy giống như một hạt bụi nhỏ bé đang trôi nổi một hành tinh vĩ đại.

Hàng vạn chỗ san sát , khán đài bao la chính là nơi chở che cho giấc mơ của bao ca sĩ.

An Lan từng bước một về phía chỗ của .

Tấm vé Tống Dục đưa cho cô ở vị trí chính giữa của hàng đầu tiên thuộc khu vực sát sân khấu, đối diện ngay với sân khấu mở rộng, tầm cực kỳ xuất sắc, hề che khuất một chút nào.

Đây là đầu tiên An Lan đến một nơi như thế nên khó tránh khỏi cảm giác rụtрэ, nhưng thấy những xung quanh lượt chỗ ai nấy đều rạng rỡ nụ , họ bàn tán về việc lặn lội hàng ngàn dặm đường vì ai, tâm trạng cô cũng thả lỏng nhiều.

Ngồi bên cạnh cô là một cô gái mặc chiếc váy liền màu tím, tay cầm một dải băng cổ vũ cùng màu, qua là ngay một hâm mộ cuồng nhiệt.

xuống sắp xếp đồ đạc xong liền bắt chuyện với An Lan: “Hello, bạn đến đây để xem ai thế?”

An Lan ngờ cô nhiệt tình đến , ngẩn một lúc nên trả lời .

Cô gái mặc váy tím quơ quơ dải băng trong tay, tiếp: “Nhìn xem, đây là thần tượng của đấy.”

“Sao bạn mang theo đồ cổ vũ thế? Vé khu rẻ , bạn mua hết bao nhiêu tiền ? Nói cho bạn nhé, mua của phe vé đấy, tốn mất gần mười triệu lận.”

Hàng loạt câu hỏi dồn dập như s.ú.n.g liên thanh của cô gái khiến An Lan trả lời câu nào .

Cô gái cúi xuống chiếc áo khoác phao cô đang ôm trong lòng và chiếc ba lô chân.

“Trông bạn trẻ quá, vẫn còn đang học ?”

“Chắc cũng từ nơi xa đến đây đúng ? Mình cũng thế, đường lạnh c.h.ế.t , sang Lạc Xuyên mới thấy ấm.”

Nên trả lời thế nào bây giờ.

An Lan suy nghĩ một chút, chỉ chọn câu hỏi cuối cùng để trả lời: “Vâng ạ.”

Cô gái dường như nhận sự e dè của cô nên vội vàng xin : “Ôi xin nhé, hỏi nhiều quá, tại sắp gặp nên phấn khích quá.”

“Gặp mặt ?”

, sắp thấy .” Cô gái quơ quơ dải băng cổ vũ.

An Lan thẫn thờ một hồi.

Liệu trong tương lai, cô cũng sẽ “gặp mặt” Tống Dục theo cách ? Giống như cô gái và thần tượng của cô , gặp bằng cách ngước từ khán đài.

lẽ, cách giữa cô và Tống Dục vốn dĩ là như .

Trong lòng An Lan dâng lên một nỗi hụt hẫng mơ hồ.

Khu vực khán đài dần dần lấp đầy, cô gái bên cạnh bắt đầu sang trò chuyện với những khác, xung quanh vô cùng náo nhiệt, hầu như ai cũng cầm tay đồ cổ vũ, họ là hâm mộ của những ngôi khác .

An Lan giữa đám đông, cô những khác chắc chắn sẽ nghĩ cô cũng giống họ, đều đến đây để đu thần tượng, nhưng sâu trong thâm tâm, An Lan thừa nhận điều đó.

chắc chắn là giống họ.

âm thầm bướng bỉnh tự nhủ với chính .

Màn đêm buông xuống, sân vận động Lạc Xuyên còn một chỗ trống.

Khi ánh đèn sân khấu đột ngột vụt tắt bừng sáng, những hiệu ứng ánh sáng rực rỡ sắc màu khiến An Lan hoa cả mắt.

Đây chính là thế giới của những ngôi ?

Đây chính là thế giới của Tống Dục ?

đang ở khu vực sát sân khấu, là vị trí gần sân khấu nhất , mà khi lên những đang biểu diễn vũ đạo đài, cô vẫn chỉ thể thấy một bóng hình nhỏ bé.

Khoảng cách mà xa xôi đến thế.

Tại rõ ràng ở gần như mà trông vẫn xa vời vợi?

Bầu khí tại hiện trường càng cuồng nhiệt bao nhiêu thì tâm trạng của An Lan càng nặng nề bấy nhiêu.

ôm chặt chiếc áo khoác phao dày cộp trong lòng.

Khí hậu Lạc Xuyên ấm áp ẩm ướt, nhưng lòng bàn tay cô lạnh ngắt.

Lát nữa Tống Dục cũng sẽ xuất hiện sân khấu chứ?

.

Đột nhiên, đầu tiên trong đời cô nảy một ý nghĩ ích kỷ đầy u ám.

Tống Dục sân khấu xa vời vợi thể với tới .

Tống Dục trở ánh đèn sân khấu rực rỡ chút nào.

Loading...