Bí mật đồng thoại - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:54:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
cái gì cần đến cũng đến, dù sớm muộn.
Ánh đèn sân khấu nhạt dần, dẫn chương trình bắt đầu lời dẫn. An Lan thẫn thờ chằm chằm màn hình lớn ở góc sân khấu. Cô thể cảm nhận những tiếng động sột soạt ở phía lối mở rộng, bóng qua chen chúc, đó là các nhân viên hậu trường đang chuẩn cho tiết mục tiếp theo.
An Lan giật một cái. Người dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu chương trình: “Sau đây, xin mời quý vị cùng đến với phần biểu diễn của Tống Dục ——”
An Lan lập tức hướng mắt về phía lối mở rộng. Cô thấy ánh đèn mờ ảo, một bục nâng từ từ nhô lên, một chiếc đại dương cầm màu trắng tinh khôi xuất hiện ở ngay trung tâm lối , và xuất hiện cùng với nó là một bóng hình vô cùng quen thuộc.
Tống Dục mặc một bộ vest lễ phục màu trắng cắt may tinh xảo, hoa lệ. Anh cây đàn dương cầm, dáng thanh tú, đĩnh bạt như một hoàng t.ử bước từ câu chuyện cổ tích.
An Lan vô thức nới lỏng các ngón tay. “Truyện cổ tích bí mật.”
Chiếc áo khoác phao trong tay An Lan trượt xuống đất. Truyện cổ tích bí mật? Lúc khán đài, cô từng đoán xem Tống Dục sẽ hát bài gì, nhưng duy độc từng nghĩ tới sẽ hát bài hát do chính sáng tác. Tại , tại hát Truyện cổ tích bí mật? Trong lòng An Lan rối bời như tơ vò, cô cách nào lý giải nổi, đầu óc càng lúc càng hỗn loạn. Những dòng suy nghĩ đan xen gắt gao , cuối cùng biến thành một tăm tối, vô định.
Xung quanh khán đài bắt đầu rộ lên những tiếng bàn tán. Đạo diễn hình ảnh bất ngờ cắt góc cận cảnh, ngũ quan tinh tế của Tống Dục lập tức xuất hiện màn hình lớn. An Lan thấy cô gái bên cạnh hít một thật sâu, dáo dác xung quanh hỏi: “Oa, ai đây thế, trai quá ! Là mới ạ? Sao thấy bao giờ nhỉ!”
An Lan đăm đắm . Dù ở vị trí gần sân khấu nhất, Tống Dục trông vẫn thật xa xôi, giống như vầng trăng treo cao bầu trời, lạnh lùng, trong trẻo, thể ngắm nhưng chẳng thể nào chạm tới. An Lan cảm thấy hoảng hốt, mối quan hệ giữa hai dường như trở về thời gian lâu . Khi , Tống Dục còn cô là ai, cô cũng chỉ thể từ xa ngắm qua màn hình ti vi.
hiện tại, quen thì chứ? Cô vẫn chỉ thể ngước mà thôi. Cô nghiêng đầu lên màn hình lớn để rõ hơn mày mắt của , màn hình, vẫn mang phong thái đạm nhiên, thanh lãnh như một cơn gió mát. Không hổ là xuất đạo từ đoàn nghệ thuật nhí, dù một sân khấu lớn như thế , Tống Dục cũng hề nao núng, phong thái chủ sân khấu của thua kém gì các bậc tiền bối biểu diễn đó.
Lòng An Lan bỗng trống trải lạ thường. Cô cuối cùng cũng thấy một ngôi lớn Tống Dục thật sự.
Trong màn hình, Tống Dục như thần giao cách cảm, bỗng nhiên nghiêng đầu về phía khán đài ngay phía sân khấu. Dưới ánh đèn rọi chiếu, đôi mắt đen nhánh của lấp lánh như những vì . Xung quanh An Lan vang lên một loạt tiếng la hét phấn khích.
An Lan đầu . Khoảng cách quá xa, cô rõ, nhưng cô chính xác và Tống Dục chạm mắt .
Tống Dục nhanh thu hồi ánh mắt, nâng đôi tay với những ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên phím đàn. Đây là đầu tiên An Lan trực tiếp đ.á.n.h đàn ở cự ly gần đến , nếu như cách cũng tính là gần.
An Lan chỉ cảm thấy một nỗi bi thương dâng tràn, cô mím môi, ôm chiếc áo khoác phao dày cộp trong lòng chặt hơn. Anh sắp cất tiếng hát , còn hát bài Truyện cổ tích bí mật. Bài hát cô dành riêng cho . Hóa bài hát chỉ để hát cho một cô ……
Gió biển cuối tháng mười hai mang theo cái se lạnh. An Lan mặc chiếc áo len dệt kim màu vàng nhạt mà thích nhất, đến để phó ước với thương nhất, nhưng ai cho cô , buổi hẹn ước diễn theo cách như thế . Cô rũ mắt, nhặt chiếc áo khoác phao đất lên, nhẹ nhàng phủi lớp bụi bám đó ôm lòng.
Khi nốt nhạc đầu tiên vang lên, giọng hát trong trẻo của Tống Dục khiến hội trường náo nhiệt bỗng chốc im bặt trong một khoảnh khắc. Trái tim An Lan đập mạnh theo giai điệu quen thuộc, trong gian tĩnh lặng , cô thể rõ mồn một từng nhịp đập của tim . Lòng bàn tay cô siết chặt chiếc áo khoác, rịn một lớp mồ hôi mỏng.
“Ơ, bài gì thế , bao giờ nhỉ?” “Không nữa, đây hình như cũng ít khi xuất hiện lắm……”
Sau vài giây ngỡ ngàng ngắn नव्हਤ, khán đài bắt đầu xôn xao bàn tán. nhanh, giọng hát trong vắt như dòng suối nguồn của Tống Dục dịu những âm thanh ồn ã, xô bồ . Giai điệu mộng mơ, uyển chuyển can thiệp bởi những kỹ thuật phối khí phức tạp, giữ trọn vẹn cảm xúc ban đầu mà An Lan truyền tải. Tống Dục khép hờ đôi mi, hàng lông mi đen dài khẽ rung động, nghiêm túc hát lên từng câu từng chữ do cô . Chỉ tiếng dương cầm độc tấu mộc mạc, giọng ca chân thành của thiếu niên, càng trở nên lay động lòng .
An Lan ngơ ngác con trai như bước từ câu chuyện cổ tích , sân khấu sự chứng kiến của hàng vạn khán giả, hát lên bài hát chứa đựng tâm tư thầm kín của một con gái. Toàn cô nóng bừng, tim đập mỗi lúc một nhanh hơn. Cô bỗng cảm thấy, bí mật đến khoảnh khắc mới thực sự viên mãn. Đây chính là câu chuyện cổ tích bí mật mà mang đến cho cô .
Thế giới của An Lan đột nhiên tĩnh lặng . Mọi thứ xung quanh như biến mất, đài chỉ còn một cô , còn đài là một Tống Dục giản dị trong chiếc sơ mi trắng của ngày thường, cô như thể xuyên qua hệ thống loa đài để thấy chất giọng mộc mạc nhất của . Giọng hát của Tống Dục quả thực .
Trong lòng An Lan cuộn lên một luồng cảm xúc gọi tên, phức tạp sâu sắc, cô thể lý giải nổi, chỉ cảm thấy hốc mắt nóng rát, hai bên má ướt đẫm gió biển thổi qua lạnh ngắt. Cô đăm đắm Tống Dục ánh đèn sân khấu, hai hàng nước mắt cứ thế lặng lẽ lăn dài. Cô bỗng , lúc đây, Tống Dục đang nghĩ gì trong lòng? Liệu cô còn cơ hội để nữa ?
An Lan dường như hiểu cảm xúc đang cuộn trào trong lòng là gì. Cô thấy đau lòng, vì cô thấy hồi kết của câu chuyện cổ tích . Tống Dục trở về với thế giới của riêng .
Cô hát: “Cậu là bí mật chôn sâu nơi đáy tim, chỉ cùng khiêu vũ một vũ điệu trong mơ.”
Màn hình lớn lúc chỉ góc rộng, An Lan căn bản thể rõ biểu cảm của , chỉ thấy đôi lông mày nhíu . Nước mắt lã chã rơi xuống, thấm chiếc áo khoác phao, nhanh chóng loang thành một vệt nước nhỏ. Thậm chí tiếng giọt nước rơi còn rõ hơn tiếng nghẹn ngào của cô .
An Lan tự chất vấn lòng , mày đang cái gì chứ? Bài hát mày chẳng thấy ? Được nhiều thấy như , mày còn cái gì? Cô siết chặt các ngón tay, ôm chiếc áo khoác trong lòng mỗi lúc một chặt hơn, cô , thể giữ .
Sau khi bài hát kết thúc, cả hội trường bỗng trở nên vô cùng yên ắng, tất cả như đều chìm đắm một nỗi buồn man mác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-41.html.]
Có nhẹ nhàng vỗ cánh tay An Lan. Cô ngơ ngác đầu , cô gái bên cạnh đang đưa cho mi một tờ khăn giấy: “Bài cảm động thật đấy, cũng thấy ……”
“Mình cảm ơn.” An Lan đáp bằng chất giọng nghẹn ngào vì nghẹt mũi, nhận lấy khăn giấy lau nước mắt mặt. nhanh, những giọt nước mắt mới chực trào .
“Ôi, bạn thế, chứ? Đừng t.h.ả.m thiết thế chứ, bài hát bạn nhớ đến yêu cũ ?” Cô gái hoảng hốt, vội vàng vỗ vỗ vai an ủi cô .
An Lan c.ắ.n chặt môi, lắc lắc đầu, cô cúi gầm mặt xuống vì Tống Dục thấy. cô bật tự giễu, thể thấy chứ? Khoảng cách xa như thế , cô còn chẳng rõ Tống Dục, huống chi đang chìm nghiệm giữa hàng vạn thế , Tống Dục thấy cô ?
“Này, bạn thật đấy?” An Lan dùng sức lau sạch nước mắt mặt, ngẩng đầu nở một nụ rạng rỡ với cô gái: “Mình .”
“Bài hát thật đấy.” Cô gái cảm thán. “Vâng, cũng thấy .” An Lan đáp.
Những tiết mục biểu diễn phía , An Lan còn tâm trí nào để xem tiếp nữa. Khó khăn lắm mới đợi đến lúc tan cuộc, cô thất thần về phía lối hẹn với Chương Hạo.
Từ đằng xa, Chương Hạo vẫy vẫy tay với cô , đó vài câu với nhân viên bảo vệ xoay trong. An Lan chạy bước nhỏ đuổi theo.
“Đến , mau lên xe thôi, lát nữa đông khó .” Chương Hạo kéo cửa xe lên ở ghế phụ phía .
Đã gần một giờ đêm, bãi đỗ xe tuy bật đèn sáng trưng nhưng gian bên trong xe khá tối tăm. Đây là thứ hai chiếc xe nên An Lan quen thuộc hơn, cô đây là cửa lùa tự động nên liền chui băng ghế ngay nhắn, đặt ba lô chân, để chiếc áo khoác phao lên đầu gối, thắt dây an , đợi cửa xe tự động đóng .
Đi cô cũng ôm khư khư chiếc áo khoác , chiếc ba lô cũng phần mộc mạc, trông cô lạc lõng giữa những khán giả ăn mặc lộng lẫy, mang theo đầy đồ cổ vũ xung quanh. Cô giống như một kẻ lạc một thế giới thuộc về , nhưng may bây giờ cô sắp trở về . Trở về một Vũ Thành Tống Dục. Cô nghĩ như thế.
“An Lan.”
Một giọng trong trẻo vang lên từ phía . Hơi thở của An Lan bỗng khựng , động tác tay cũng dừng theo, dây an suýt chút nữa rút ngược trở , cô vội vàng dùng sức giữ lấy cài chặt khóa , đó mới .
Tống Dục vẫn tẩy lớp trang điểm sân khấu, nhưng quần áo thường ngày, mặc một chiếc sơ mi trắng dài tay đơn giản khoác ngoài, bên trong cũng là một chiếc áo màu trắng. An Lan ngờ Tống Dục cũng ở xe, cô chuẩn tâm lý cho lời mở đầu khi gặp . Cô thể nhiều điều hỏi .
lúc , cô chỉ thật rõ. Cô mở to mắt, tham lam ngắm dáng vẻ của . Ở cách , cuối cùng cô thể rõ .
“Đi cùng đến một nơi nhé?” Tống Dục lên tiếng . An Lan khẽ gật đầu. Cô rốt cuộc vẫn chẳng thể thốt lên lời nào.
Chương Hạo thao tác điêu luyện điện thoại, bật định vị lên đặt mặt tài xế. Bác tài liếc một cái xua tay: “Không cần , chỗ rành lắm.”
Không gian trong xe vô cùng yên tĩnh. An Lan nghiêng đầu Tống Dục, đang nhắm hờ mắt tựa ghế. An Lan say xe nên lên tiếng phiền. Khác hẳn với một Tống Dục tỏa hào quang rực rỡ sân khấu, lúc đây, dù lớp trang điểm tẩy vẫn giấu nổi vẻ mệt mỏi gương mặt . Lúc rời , vết thương mới lành xong. Khoảng thời gian qua chắc hẳn bận rộn lắm.
An Lan thầm đoán, ánh mắt cô dời xuống cánh tay Tống Dục che khuất ống tay áo, cô thấy vết sẹo đó nữa. Cô thu hồi tầm mắt, cũng tựa lưng ghế .
Chiếc xe từ từ lăn bánh dọc theo con đường ven biển, len lỏi qua dòng xe cộ đông đúc. Suốt dọc đường, điện thoại của Chương Hạo ngừng rung lên, chắc hẳn nhiều cuộc gọi đến nhưng hề bắt máy. An Lan thấy những ngón tay lướt nhanh thoăn thoắt màn hình, đó thở dài một tiếng tắt màn hình điện thoại.
Anh nhoài từ ghế . An Lan nhanh chóng thu ánh mắt của .
Chương Hạo hắng giọng: “Khụ, Cậu Tống , lát nữa đừng lâu quá nhé, thì khó ăn khó với bên lắm đấy.” Tống Dục mở mắt, nhưng hàng lông mi khẽ động, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng. Chương Hạo ngay ngắn ghế phụ.
An Lan hiểu chuyện gì, nhỏ giọng hỏi: “Anh vẫn còn việc bận ?” Tống Dục mở mắt thẳng dậy, cô lắc đầu, mỉm nhẹ nhàng: “Không gì .”
An Lan thấy sâu nên cũng tiện gặng hỏi, liền đổi sang câu hỏi khác: “Chúng đang ?” Ánh mắt Tống Dục lướt qua cô , ngoài cửa sổ giơ ngón tay chỉ: “Sắp thấy kìa.”
An Lan đầu theo hướng tay chỉ. Một vòng đu khổng lồ hiện trong tầm mắt. Đường bờ biển dài vô tận cũng thắp sáng bởi những ánh đèn từ vòng , mặt biển lấp lánh như một công viên giải trí trong mơ.
“Vòng đu ạ?” An Lan hỏi. “ .” Tống Dục ở phía , “Anh đưa em cho thật rõ.”
An Lan ngẩn , xoay . Cô thấy những hạt nhũ lấp lánh bầu mắt của Tống Dục, cứ chớp lóe trong gian nhập nhoạng tối của xe.
“Nhìn cho thật rõ?” “Anh đưa em thật rõ Lạc Xuyên, thật rõ xem biển Lạc Xuyên như trong tưởng tượng của em .” “Và xem thử, liệu nó thể trở thành liều t.h.u.ố.c giải cho em .”