Bí mật đồng thoại - Chương 5: Mặt khác chưa được biết của đại minh tinh
Cập nhật lúc: 2026-02-05 03:51:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày cùng bàn với Tống Dục trôi qua bình lặng hơn tưởng tượng.
Cậu ít , ưa sạch sẽ, trông lúc nào cũng chỉn chu như một khuôn mẫu sẵn. Tống Dục giống như một tảng băng trôi lặng lẽ, giờ chơi nếu sách thì cũng gục xuống bàn ngủ. Có đến bắt chuyện, cũng chẳng buồn ngẩng mắt lên, hoặc là coi như thấy, hoặc chỉ đáp vài câu cho lệ. Giọng lạnh lùng như khả năng hạ nhiệt độ xung quanh; dù thời tiết vẫn còn khá nóng, nhưng bầu khí quanh lúc nào cũng vẻ rét mướt.
Dưới thái độ lạnh nhạt đó, sự tò mò của cũng nhanh chóng tan biến. Hai tuần , khi thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, sự nhiệt tình của đám đông dành cho cũng nguội lạnh theo. Ngoài hành lang lớp học còn cảnh học sinh lớp khác kéo đến xem mặt "ngôi " nữa.
Thậm chí, trong trường bắt đầu xuất hiện những lời xì xào ác ý, rằng công ty quản lý bỏ rơi là đáng đời. Những tin đồn về việc mắc bệnh ngôi dường như càng củng cố.
Thế nhưng, An Lan luôn cảm thấy chuyện như . Cô âm thầm quan sát Tống Dục. Cậu cũng giống như bao nam sinh trung học bình thường khác, ngoại trừ việc màng tới xung quanh thì chẳng điều gì quá giới hạn. Cậu học đúng giờ, về đúng lúc, giảng, bài tập và sách, cứ như một chương trình lập trình sẵn, lặp lặp mỗi ngày.
Dù ở trong ngoài trường, Tống Dục luôn lẻ loi một . Bóng dáng đơn độc trông thật cô độc bao.
An Lan chỗ trống trải bên cạnh, bất giác thẫn thờ.
"Bánh Trôi Nhỏ, thôi, khó khăn lắm mới tiết thể d.ụ.c ." Phương Phỉ xuống gọi cô.
An Lan sực tỉnh, dậy chuẩn cùng Phương Phỉ xuống lầu, nhưng khi ngang qua chỗ trống của Tống Dục, cô nhịn mà dừng bước. Cô khẽ chạm lưng Từ Đạt Xuyên : "Đạt Xuyên, ông gọi Tống Dục , chắc là xuống sân vận động học ."
Nghe thấy thế, Từ Đạt Xuyên lập tức nhíu mày. Cậu luôn một sự định kiến khó hiểu đối với Tống Dục: "Ai mà dám bắt chuyện với đại minh tinh chứ, chảnh thế , để khác thấy bảo tớ là kẻ nịnh bợ."
Nói , Đạt Xuyên cầm quả bóng rổ gầm bàn, hú gọi mấy bạn khác chạy thẳng ngoài.
"Từ Đạt Xuyên!" An Lan gọi với theo.
"Không !" Đạt Xuyên đến cửa lớp, thèm đầu , chỉ vẫy vẫy tay lưng.
"Thôi, đừng quan tâm gì. Người là ngôi , vốn chẳng cùng đẳng cấp với chúng , bỏ lỡ một tiết học cũng chẳng , cần gì tụi lo." Phương Phỉ khoác tay An Lan kéo : "Đi thôi, vất vả lắm mới ngoài hít thở khí."
Sau hai tuần thấy Tống Dục quá lạnh lùng, Phương Phỉ cũng mất dần hứng thú với việc bạn học của nổi tiếng, ngược còn bắt đầu hùa theo Đạt Xuyên để phàn nàn về .
An Lan suy nghĩ một chút, lặng lẽ rút tay dối: "Phương Phỉ xuống , tớ vệ sinh một lát."
"Được , thế nhanh lên nhé." Phương Phỉ nghi ngờ gì, xoay đuổi theo Đạt Xuyên.
Khi rời khỏi phòng học, An Lan vẫn đợi, nhưng mãi mà Tống Dục vẫn về. Thấy kim đồng hồ tường sắp chỉ đến giờ tiết, cô đành thở dài dậy về phía cầu thang.
Thế nhưng, ngay khi định xuống lầu, cô chợt thấy một bóng mặc áo trắng lướt qua ở tầng . Khoảng cách khá xa nên cô rõ là ai, nhưng trực giác mách bảo đó chính là Tống Dục.
Chuông lớp vang lên. An Lan chôn chân tại chỗ đắn đo một hồi, cuối cùng hạ quyết tâm ngược lên .
Bóng áo trắng biến mất góc cầu thang. An Lan theo lối thang xoắn ốc lên đến tầng thượng. Phía thấy bóng , chỉ cánh cửa sắt dẫn sân thượng đang khép hờ. Cánh cửa rỉ sét để lộ một khe hở nhỏ, khiến ánh sáng trắng lọt lối tối tăm.
An Lan đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa. Bầu trời cao và sáng nhưng mang một màu xám xịt. Một cơn gió thổi qua, mang theo mùi khói t.h.u.ố.c nhàn nhạt. Cô khẽ nhíu mày, trong lòng đoán phần nào, cô nén cơn ho về hướng phát mùi hương .
Một bóng hình quen thuộc hiện . Tống Dục đang bệt đất, nép trong bóng râm của bức tường bao. Cậu ngửa đầu , một chân duỗi thẳng, một chân co , quanh vương vít một làn khói trắng mỏng manh.
An Lan chớp mắt đôi bàn tay trắng trẻo đang đặt đầu gối của . Đó là đôi bàn tay , hợp để chơi đàn piano với những đường gân và khớp xương rõ ràng. Chỉ điều, giữa những ngón tay thon dài đang kẹp một đốm lửa đỏ nhỏ xíu.
An Lan nín thở. Chàng hoàng t.ử trong truyện cổ tích mà cũng mặt ? Trong ấn tượng của cô, Tống Dục là thanh cao, sạch sẽ, là ở cao mà cô chẳng thể chạm tới. Vậy mà lúc , mặt cô bao phủ bởi một tầng khói bụi chán chường, giống như vầng trăng sáng chẳng may rơi xuống vũng bùn.
Tống Dục nhanh chóng nhận ánh mắt của An Lan, nghiêng đầu . Thấy cô, hề hoảng loạn né tránh, ngược trong mắt còn vẻ bất cần, pha lẫn sự buông xuôi và một tia mong đợi kỳ lạ.
Cậu đang mong đợi điều gì? Tim An Lan thắt .
Tống Dục thu hồi ánh mắt . Cậu đầu , rít một sâu thản nhiên phà một luồng khói trắng trung. Mùi khói nồng nặc và hăng hắc.
Trong đầu An Lan bỗng hiện lên những hình ảnh hỗn loạn. Theo bản năng, cô lao tới giật lấy điếu t.h.u.ố.c tay Tống Dục, ném xuống đất dùng chân di nát.
Tống Dục ngước mắt cô, ánh mắt khẽ d.a.o động. An Lan trấn tĩnh , cố tỏ như chuyện gì xảy : "Đi học thể d.ụ.c ."
Tống Dục gì, chỉ dùng ánh mắt im lặng hỏi cô ý đồ là gì.
"Tớ sợ xuống sân vận động nên mới lên đây báo một tiếng."
An Lan , Tống Dục , rõ ràng cô đang xuống nhưng ánh mắt của vẫn mang vẻ cao ngạo khó gần.
"Biết ." Tống Dục đáp một tiếng nhưng ý định dậy. Cậu rút hộp t.h.u.ố.c từ trong túi , để lộ vẻ phong trần khác hẳn ngày thường, định châm tiếp điếu nữa.
An Lan hiểu . Cậu đang tự hủy hoại chính . Tại một , tỏa sáng như thế thể trở nên thế ?
Một cơn giận trào dâng, An Lan trực tiếp tay giật lấy hộp t.h.u.ố.c tay Tống Dục, nắm chặt trong lòng bàn tay: "Đừng hút nữa, cho giọng hát . Nếu còn hát thì giữ gìn cổ họng chứ."
Nghe đến đây, Tống Dục nhướn mày, lạnh lùng hỏi : "Ai bảo tiếp tục hát?"
"Thì... thì cũng hút." An Lan lắp bắp nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định, cô đem nội quy lá chắn: "Nội quy trường , học sinh cấp ba hút thuốc."
Trường Trung học 1 Vũ Thành vốn là trường điểm hiếm hoi của thành phố nhỏ , nên nội quy cực kỳ khắt khe. thực tế ở đây, một nửa học sinh đỗ đại học, nửa còn chỉ học cho lệ để đời thuê. Vì thế thầy cô thường nhắm mắt ngơ, trừ khi chuyện gì đó vỡ lở ngay mặt.
"Thế thì cứ mà mách lẻo với giáo viên." Tống Dục xòe bàn tay rộng , hiệu cho An Lan trả hộp thuốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-5-mat-khac-chua-duoc-biet-cua-dai-minh-tinh.html.]
An Lan vẫn nắm chặt hộp thuốc, nhúc nhích. Cô chợt thấy từ tay áo rộng của Tống Dục để lộ một vết bớt hình con bướm nhạt màu. Người thì đến cả vết bớt cũng mang hình dáng đẽ.
Cô trợn tròn mắt. Giây phút , cô xác định trai mùa hè năm chính là Tống Dục. ngay đó, lông mày cô nhíu chặt. Cô thấy bên cạnh vết bớt hình con bướm là những vết sẹo hình tròn nhỏ xíu phân bố rải rác.
Cô nhận chúng. Bởi vì ở phía trong cổ tay cô cũng một vết sẹo giống hệt như thế.
Một suy đoán đáng sợ hiện lên trong đầu An Lan. Vết sẹo cổ tay cô bỗng như nhói đau, khiến lực tay cô lỏng dần.
"Cậu cố ý đúng ?" Cô hỏi.
Nhận thấy hướng của cô, Tống Dục thu tay , kéo ống áo xuống che kín. Cậu trả lời, cúi đầu để những sợi tóc mái lòa xòa che khuất đôi mắt. An Lan thể thấy biểu cảm của lúc .
"Chẳng vụ mắc bệnh ngôi nào cả đúng ? Cậu chỉ đơn giản là tự hủy hoại bản thôi." An Lan tiếp tục .
Tống Dục khẽ , một nụ đầy châm biếm: "Không lẽ nghĩ chính là loại tồi tệ như thế ?"
"Cậu ." An Lan khẳng định chắc nịch.
Tống Dục sững trong thoáng chốc, nhưng vẻ mặt đó chỉ xuất hiện trong nháy mắt nhanh chóng trở sự lạnh lùng thường thấy. Cậu buông lời cay nghiệt: " với thiết lắm ? Cậu thấy quá tự phụ ?"
An Lan hề dọa sợ, ngược cô còn nghiêm túc hỏi: "Suốt ngày sống ống kính, giữ gìn hình tượng mỹ, chắc là mệt mỏi lắm nhỉ?"
Tống Dục định cãi nhưng nuốt những lời đó trong.
"Việc hút t.h.u.ố.c đúng là chẳng liên quan gì đến tớ. Tớ chỉ đành lòng thấy một giọng hát như hủy hoại thôi."
Nói xong, cô xổm xuống, đặt nhẹ hộp t.h.u.ố.c lên mặt đất rời . Đi vài bước, cô dừng , đầu nhưng giọng dịu nhiều: "Dù hát nữa, cũng đừng lấy tàn t.h.u.ố.c tự bỏng ."
Tống Dục đó, đăm đăm bóng lưng cô hồi lâu. Ánh mắt sâu thẳm, mẩu t.h.u.ố.c lá giẫm bẹp đất, một lúc mới dậy lẩm bẩm: " là giống hệt Bánh Trôi Nhỏ."
An Lan một xuống sân vận động. Thầy giáo thể d.ụ.c nghiêm mặt hỏi: "Vào tiết nửa ngày em mới tới là ?"
Phương Phỉ nhanh nhảu giải vây giúp cô: "Thầy ơi, bạn khỏe nên nhà vệ sinh, bạn nhờ em xin phép mà em quên mất."
Thầy thể d.ụ.c An Lan một lượt danh sách lớp, hỏi tiếp: "Thế còn Tống Dục? Em Tống Dục ?"
An Lan nghĩ đến làn khói t.h.u.ố.c lúc nãy, khẽ lắc đầu: "Em ạ."
Thầy khó cô thêm: "Về hàng ."
An Lan lặng lẽ cạnh Phương Phỉ. Phương Phỉ thì thầm: "An Lan, mà lâu thế?"
An Lan mím môi, chằm chằm mũi giày, dối nữa: "Thì nhà vệ sinh mà, tớ đau bụng thật."
Cả buổi chiều hôm đó, An Lan thêm với Tống Dục lời nào. Cho đến khi tiết học cuối cùng kết thúc, khi cô đang thu dọn cặp sách thì thầy Vương Hiểu Đông hùng hổ bước . Mặt thầy xanh mét, bụng phệ, cặp kính gọng vàng loé lên tia giận dữ.
"Ai hút t.h.u.ố.c sân thượng?" Thầy đập mạnh tay xuống bục giảng. "Sau tiết thể dục, phát hiện tàn t.h.u.ố.c và hộp t.h.u.ố.c lá đó."
An Lan sững . Cả lớp im phăng phắc.
"Không ai nhận đúng ? Không ai nhận thì tối nay đừng ăn cơm!" Thầy Vương thực sự nổi thịnh nộ.
Dưới lớp bắt đầu vang lên những tiếng than vãn: "Phiền c.h.ế.t , ai thì nhận cho , tớ sắp c.h.ế.t đói đây ."
"Chắc ai mách lẻo , chứ bình thường đầy hút thấy bắt gắt thế ."
"Trời ạ, đứa nào nhát thế , tớ còn nhận cho để còn ăn cơm."
Trong mớ âm thanh hỗn độn, bỗng to: "Lúc nãy tiết thể d.ụ.c chỉ mỗi Tống Dục là mặt thôi!"
Cả lớp lập tức như nổ tung, xì xào bàn tán và đổ dồn những ánh mắt phán xét về phía Tống Dục. Từ Đạt Xuyên cũng rung chân, Tống Dục với vẻ mặt đầy hả hê.
"Hóa ngôi ngoài đời cũng nghiện ngập gớm nhỉ..."
"Cứ tưởng thanh cao lắm, hóa ống kính là giả vờ cả."
"Bực quá, giờ nghỉ ngắn, tí nữa xuống nhà ăn chẳng còn gì mà ăn mất."
Đủ lời khó lọt tai An Lan. Cô chắc chắn Tống Dục cũng thấy tất cả. Sắc mặt thầy Vương càng trở nên tồi tệ, thầy gằn giọng: "Tống Dục, em ? Em là của công chúng, đáng lẽ nêu gương , thể..."
, thể...
Tim An Lan thắt . Nếu chuyện Tống Dục hút t.h.u.ố.c bại lộ, sự thêu dệt của truyền thông, sự nghiệp của coi như chấm hết.
Cô siết chặt lòng bàn tay, mồ hôi rịn ướt át.
"Thầy ơi..." An Lan bật dậy, cắt ngang lời thầy Vương.
Hàng chục đôi mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô. An Lan đổi sắc mặt, bình thản : "Là em hút ạ."