Bí mật đồng thoại - Chương 8: Hương hoa quế sắc vàng

Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:02:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng cách từ bờ đê đến quán mì xa, An Lan dẫn Tống Dục đường tắt trở về.

Cô mở cửa quán mì, sờ soạng bật đèn, đó hạ ghế ở chiếc bàn trong cùng xuống. An Lan chạy nhanh bếp lấy giẻ lau, tỉ mỉ lau sạch mặt bàn mới mời Tống Dục: "Cậu ."

Tống Dục đưa mắt quanh. Cửa hàng lớn, bàn ghế bài trí vẻ lâu năm, cũ kỹ và phai màu trầm trọng. Nhìn lớp bụi bám mặt bàn, vẻ quán ngừng kinh doanh từ lâu.

"Đợi tớ một lát." An Lan đặt cặp sách xuống, bếp.

Ánh đèn vàng ấm áp bật sáng, tiếng bát đũa va chạm bắt đầu vang lên. Tiếng dầu sôi sùng sục trong chảo, đến tiếng nước sôi sùng sục, tất cả hòa quyện như một bản giao hưởng. Ngay đó, một mùi hương thơm phức tỏa .

Tống Dục chăm chú bóng dáng bận rộn của An Lan trong bếp, bỗng nhiên thấy thẫn thờ. Từ khi ký ức, sống trong căn biệt thự xa hoa tại Kinh An, việc đều lo liệu. Căn biệt thự ba tầng rộng lớn nhưng lạnh lẽo, từ sáng đến tối luôn im lìm, một câu cũng thấy tiếng vang, khí chỉ mùi hương liệu cao cấp. Những bữa ăn diễn chiếc bàn dài dằng dặc, bát đĩa chạm phát tiếng động, cũng bất kỳ sự giao lưu nào.

Sự đơn điệu và nhạt nhẽo đó đối lập với cảnh tượng ấm cúng mắt lúc .

"Cậu nếm thử xem."

An Lan bưng một bát mì lớn nóng hổi từ trong bếp bước , đặt xuống mặt . Tống Dục cúi đầu . Một bát mì bốc khói nghi ngút, nước dùng màu cánh gián lóng lánh mỡ, những miếng đậu hũ mềm mượt trộn lẫn với thịt băm xào thơm lừng phủ đầy mặt mì. Đó là mì đậu hũ thịt băm, món ăn lâu nếm .

"Chỉ một bát thôi ?" Tống Dục sững hỏi.

"Lát nữa tớ sẽ ăn ." Cô đưa đôi đũa cho .

Tống Dục nhận lấy, gắp một sợi mì đưa miệng. An Lan đối diện, đầy mong đợi : "Thế nào?"

Ngon ? Rất ngon. chỉ dừng ở vị ngon, hương vị đậm đà, tươi mới đ.á.n.h thức cảm giác thèm ăn của . Sau khi trải qua cuộc chạy đua kịch liệt và cái lạnh ngoài trời, một bát mì ấm áp lúc chính là lựa chọn tuyệt vời nhất.

"Ngon lắm." Tống Dục đáp.

An Lan mỉm mãn nguyện: "Vậy cứ thong thả ăn ."

Nói dậy bếp. Trong ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nồi niêu vang lên. Tống Dục lặng lẽ ăn hết bát mì trong gian . Một vốn thường xuyên chán ăn như , từ lúc nào ăn sạch sẽ cả bát. Anh thẫn thờ bát trống, cảm nhận cái ấm áp trong dày, và dường như một góc nào đó trong tim cũng trở nên ấm áp theo.

An Lan bận rộn một hồi xách hộp cơm giữ nhiệt bước . Cô qua bát mì, tươi: "Cậu ăn hết ."

Tống Dục khẽ "ừ" một tiếng, cúi đầu rút ví tiền từ trong túi. An Lan sững , một tay đè lên bàn tay đang mở ví của , thắc mắc: "Cậu gì thế?"

Lạnh quá. Tay Tống Dục lạnh thật đấy.

Tống Dục nhướng mày, nhàn nhạt đáp: "Trả tiền mì."

An Lan ấn tay xuống: "Không cần , trả mà." Trả từ một năm .

Tống Dục ngẩn : "Cái gì cơ?"

An Lan mím môi: "Ý tớ là... giúp tớ giải vây, coi như bù trừ ."

Tống Dục trầm ngâm gật đầu, xuống bàn tay cô vẫn đang đè lên tay . An Lan bấy giờ mới giật rụt tay , lúng túng chuyển chủ đề: "Tớ còn bệnh viện, về nhà bằng cách nào? Để tớ đưa trạm xe buýt nhé?"

Hơi ấm từ bàn tay cô vẫn còn vương mu bàn tay . Anh ngập ngừng một lát : "Tớ bệnh viện cùng ."

"Hả? Cậu khỏe chỗ nào ? Bị cảm lạnh ?" An Lan lo lắng hỏi.

Tống Dục cất ví túi: "Đám lúc nãy thể sẽ tìm đến bệnh viện đấy."

An Lan xua tay: "Không , Thành Vĩ tiền án , dám động thủ ở nơi đông . Vả tớ cũng đầu đụng độ ."

Tống Dục tranh cãi thêm, trực tiếp dậy: "Đi thôi."

Anh đút hai tay túi quần bước cửa. Thấy An Lan theo kịp, dừng : "Sao thế, đang vội ?"

Ánh đèn đường chiếu Tống Dục, kéo dài cái bóng của . Giây phút An Lan mới thực sự cảm thấy trai trong màn ảnh bấy lâu nay đang ngay mặt .

"À, thôi." An Lan cúi đầu đáp, xách hộp cơm chạy lên phía .

Hai men theo con đường nhỏ về phía trạm xe buýt. Hoa quế trong hẻm nở, gió đêm đưa hương thơm dịu dàng khiến lòng sảng khoái. Vầng trăng khuyết tản ánh sáng nhu hòa như phủ một lớp lụa mỏng.

Giữa khung cảnh yên bình , tim An Lan đập loạn nhịp, từng nhịp, từng nhịp rõ rệt. Cô thậm chí lo sợ Tống Dục sẽ thấy tiếng tim đập quá lớn. Để che giấu, cô tìm đại một chủ đề: "Hình như sắp đến Tết Trung Thu nhỉ."

"Cậu thích ngày lễ lắm ?"

"Vâng, ngày lễ mà thêm sẽ trả lương gấp ba đấy."

"Làm thêm?"

"Quán mì đóng cửa , tớ kiếm tiền từ những chỗ khác chứ." An Lan thản nhiên đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-8-huong-hoa-que-sac-vang.html.]

Tống Dục nhận điều gì đó: "Vậy là học tiết tự học buổi tối để thêm ?"

" ." Đến trạm xe, An Lan dừng bước, do dự : "Hay là chúng bắt taxi ? Cậu... sợ nhận ?"

Tống Dục lắc đầu. Ở Kinh An, giới giải trí phát triển, việc gặp nổi tiếng là chuyện thường tình nên dân nhạy bén. Ngay cả một ngôi nhí quá đình đám như cũng dễ dàng nhận . Vũ Thành thì khác, nơi hẻo lánh, dù thấy quen mặt thì cũng chẳng ai nghĩ đó là ngôi thật.

"Được , vất vả cho xe buýt cùng tớ ."

"Vất vả?"

An Lan giải thích. Trong thâm tâm cô, như Tống Dục đáng lẽ xe riêng đưa đón, chứ xóc nảy xe buýt thế . chỉ cần , dường như cách giữa họ sẽ tồn tại.

Xe buýt từ xa chạy tới, lảo đảo dừng ở trạm. Hai cùng lên xe, xuống hàng ghế phía .

"Tống Dục, chợp mắt một lát , đến nơi tớ gọi." An Lan .

Xe buýt chạy lúc nhanh lúc chậm khiến Tống Dục say xe, từ chối mà khẽ nhắm mắt . Anh mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ là biển cả mênh m.ô.n.g nối liền với bầu trời đêm đen đặc, thể phân biệt phương hướng. Anh một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh, chẳng về . Bỗng nhiên cuồng phong nổi lên, một đạo bạch quang x.é to.ạc bóng đêm, sóng dữ ập đến nuốt chửng . Anh vùng vẫy, cứ thế chìm xuống. Phía xa một vệt sáng dịu dàng, nhưng nhắm mắt , mặc kệ cơ thể chìm dần đáy biển lạnh lẽo.

Bỗng nhiên, cơ thể nhẹ bẫng. Xe buýt phanh gấp đèn đỏ, trán Tống Dục va một lòng bàn tay mềm mại và ấm áp. Anh giật tỉnh giấc, thẳng dậy.

"Tỉnh ?" Tay An Lan đang lót giữa trán và thanh vịn phía .

Tinh thần Tống Dục vẫn còn mơ màng. An Lan rụt tay , ngoài cửa sổ như chuyện gì xảy : "Trạm là đến , chuẩn xuống thôi."

Tống Dục nghiêng đầu cô. Sau một chặng đường dài, mái tóc buộc đuôi ngựa của An Lan rối, vài sợi tóc đen xõa xuống cổ chân, tôn lên làn da trắng ngần, dịu dàng như vệt sáng trong giấc mơ của . Đèn xanh bật sáng, xe từ từ chuyển bánh, gió lạnh lùa qua cửa sổ mang theo hương hoa quế thoang thoảng. Tống Dục im lặng đầu , khẽ hít một thật sâu.

Giờ thăm bệnh sắp hết, nhà các bệnh nhân khác đang dọn dẹp để về. Bà An Mạn Vân giường, thỉnh thoảng ngóng cửa đồng hồ. Mãi đến khi bóng dáng An Lan xuất hiện, nét mặt bà mới giãn .

"Bà ơi, bà đói ạ? Hôm nay thầy giáo dạy quá giờ nên con tới muộn, bà chờ lâu sốt ruột ?" An Lan tươi bước , mở hộp cơm đặt lên tủ đầu giường. "Bà , hôm nay con mang món cà tím xào thịt bà thích nhất đấy."

Bà cụ hộp cơm mà chỉ chăm chú cháu gái: "Tuế Tuế, con ăn gì ?"

An Lan mắt cong tít : "Con ăn ạ. Bà ơi, hoa quế trong sân nở , con thịt kho hoa quế cho bà nhé."

Bà An Mạn Vân đưa bàn tay gầy guộc vuốt lọn tóc rối của cô: "Tuế Tuế, con giữ gìn sức khỏe, bà thấy con gầy thế ? Con ăn thêm chút , bà đói ."

An Lan nắm lấy tay bà: "Bà cứ yên tâm, con ăn nhiều lắm. Bà mau ăn , lát nữa con còn về trường học tiết tự học nữa."

Nghe đến việc học, bà cụ mới chịu há miệng ăn. Xong bữa, An Lan đắp chăn cẩn thận cho bà: "Bà ơi, muộn con về trường đây, mai con tới sớm với bà."

Bà thở dài: "Tuế Tuế, con bớt chạy đây thôi, năm lớp 12 , lo mà học hành."

"Vâng , con . Bà ngủ sớm nhé, mai gặp ạ!" An Lan nháy mắt tinh nghịch xách hộp cơm chạy biến ngoài khi bà kịp thêm.

Cánh cửa phòng bệnh đóng , sợi dây thần kinh căng thẳng của An Lan mới thực sự trùng xuống. Một cô y tá ngang qua nhắc nhở: "Tiểu An, tiền trong thẻ sắp hết , nhớ nộp thêm nhé."

"... Vâng ạ."

Tống Dục vẫn luôn bên cạnh quan sát tất cả. Anh thấy ánh trong mắt cô chợt tan biến, để lộ vẻ mệt mỏi thoáng qua. Anh đau lòng hỏi: "Cậu thêm ?"

Nghe thấy giọng , An Lan lập tức lấy vẻ tươi tỉnh. Cô gồng lên, vẫn cái vẻ bướng bỉnh và quật cường : "Ừ, nếu về trường thì đối diện bệnh viện xe buýt thẳng đấy."

Những ở khu nội trú ai nấy đều mang một nỗi niềm riêng, gương mặt đều hốc hác, tiều tụy. An Lan là sự tồn tại đặc biệt nhất. Nụ của cô quá rạng rỡ, rạng rỡ đến mức khiến Tống Dục thấy xót xa. Anh hạ mắt, chỉ khẽ: "Vất vả cho ."

Hai chia tay ở cổng bệnh viện.

"Tớ bắt xe buýt ở bên , sắp muộn nên tiễn ." An Lan chỉ tay về phía trạm xe đằng xa.

Tống Dục đôi mắt sáng long lanh của cô, định gì đó thôi. An Lan vẫy tay: "Tớ đây, chào nhé."

"Chào ."

Tống Dục theo hướng ngược . mới vài bước, phía bỗng vang lên tiếng gọi: "Chờ một chút!"

Anh dừng . An Lan chạy hộc tốc về phía , tay cầm một chiếc túi nilon từ hiệu thuốc.

"Cái là t.h.u.ố.c trị sẹo, mỗi ngày bôi hai . Nếu chăm sóc kỹ thì vết sẹo tay sẽ mờ đấy." An Lan đưa chiếc túi cho .

Tống Dục chậm rãi nhận lấy, ánh mắt dừng ở cổ tay cô.

"Vết sẹo tay tớ lâu quá , dùng tác dụng nữa ." An Lan xòa, vẻ quan tâm.

Dưới ánh đèn xe mờ ảo giữa phố thị, An Lan như một điểm sáng nhỏ bé nhưng rực rỡ. Cô vẫy tay : "Lần tớ thật đây, nhớ bôi t.h.u.ố.c đều đặn nhé, chào !"

Tống Dục cầm túi t.h.u.ố.c lặng tại chỗ theo bóng lưng cô khuất dần, hồi lâu mới khẽ thốt lên: "Chào ."

Loading...