Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 1: Tống Tiểu Hà

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:13
Lượt xem: 823

Tống Tiểu Hà lén lút mò thư phòng của sư phụ thì ngửi thấy một luồng hương thơm. Đó là loại huân hương sư phụ thường dùng mỗi ngày, mùi vị ngòn ngọt, cực kỳ giống mùi nước đường ninh nhừ.

Hương thơm vẫn tan, điều đó chứng tỏ sư phụ mới rời lâu. Tống Tiểu Hà nhận nàng cần hành động nhanh hơn nữa.

Chuyện là sáng nay lúc xách nước, nàng đám t.ử kháo rằng Tiên Minh ban phát cho các vị sư tôn mỗi một phần linh quả, và một vài sư tôn sẽ mang về ban thưởng cho t.ử mà cưng chiều.

Tống Tiểu Hà vỗ đùi cái đét. Chẳng quá trùng hợp ? Nàng chính là t.ử đắc sủng nhất tọa của sư phụ mà?

Quan trọng hơn là sư phụ chỉ mỗi một t.ử là nàng, nên phần linh quả đó hiển nhiên sẽ ban thưởng cho nàng . Vì thế, việc nàng đến xem đồ của một chút cũng chẳng gì sai cả.

Nghĩ như , Tống Tiểu Hà càng an tâm lục lọi trong thư phòng. Nàng mò từng chút một qua chiếc tủ chất đầy những cuộn thư giản, quả nhiên phát hiện những quả linh quả đựng trong hộp gỗ đặt bên trong tủ. Quả nào quả nấy đỏ rực, to bằng cỡ nắm tay của Tống Tiểu Hà, trông vô cùng thơm ngon và mọng nước.

Tống Tiểu Hà mỗi tay cầm một quả, chùi chùi vạt áo há miệng c.ắ.n một miếng rõ to. Phần thịt quả hề mềm nhũn mà ngược giòn tan, mọng nước và ngọt đến sâu răng.

Nàng rụt cổ bệt xuống cạnh tủ, tay trái c.ắ.n một miếng, tay c.ắ.n một miếng, thỏa mãn đến mức lời nào diễn tả . Linh quả thì ngon thật, chỉ tội khó gặm. Tống Tiểu Hà dùng hàm răng nhọn hoắt dốc sức cắn. Lúc đang ăn ngon lành thì khuỷu tay nàng chợt huých một vật khiến nó rơi xuống đất.

Đó là một bức họa, ngay khi rơi xuống đất tự động trải , từ từ hé lộ bức chân dung bên trong. Trên bức họa là một nam t.ử trẻ tuổi với dung mạo tuấn mỹ, mày kiếm mắt sương, tóc dài cài bạch ngọc quan. Tà áo trắng như tuyết của tựa hồ đang bay lượn trong gió, toát lên vẻ xuất trần thoát tục.

Tống Tiểu Hà phồng má nhai linh quả thưởng thức bức tranh. Nàng trong tranh là ai, chính là sư phụ Lương Đàn của nàng.

đó đều là chuyện của Lương Đàn lúc còn trẻ . Lương Đàn nay hơn sáu mươi tuổi, râu ria lông mày mọc xum xuê, trông giống hệt một lão già thiếu văn hóa suốt ngày c.h.ử.i bới ầm ĩ.

Đang mải mê suy nghĩ, bên ngoài chợt vang lên giọng của chính lão già đó.

"Tống Tiểu Hà!"

Tống Tiểu Hà giật nảy . Nàng sư phụ tìm đến nên vội vàng nhét nốt chỗ quả miệng, cuộn bức họa để về chỗ cũ. Lúc rời , nàng vẫn quên trộm thêm hai quả linh quả nữa lộn nhào qua cửa sổ ngoài.

Ai ngờ mới lộn , nàng đụng ngay sư phụ - vốn thừa hiểu bản tính t.ử nhà . Lão đang râu ria vểnh ngược, trợn trừng mắt canh ngay bên ngoài cửa sổ.

Trong miệng Tống Tiểu Hà vẫn còn ngậm quả, hai tay vội vàng giấu chắp lưng, ậm ừ gọi: "Su phu...”

Nước quả màu đỏ tràn từ khóe miệng Tống Tiểu Hà nhỏ xuống cằm mà bản nàng chẳng hề .

"Chìa tay ." Lương Đàn trừng mắt nàng.

Tống Tiểu Hà ở lưng dồn hết quả sang tay trái, đó mới dè dặt đưa tay .

"Còn tay nữa!"

Tống Tiểu Hà thấy hết đường chối cãi bèn bắt đầu giở trò lưu manh. Nàng tỏ vẻ đau đớn kêu gào hòng giành lấy sự thương xót: "Con là vì bụng đói quá nên mới..."

Lương Đàn sắp đứa t.ử ngu xuẩn chọc cho tức c.h.ế.t, lão nhảy cẫng lên gõ mạnh hai cái đầu nàng. Tống Tiểu Hà ôm đầu phệt xuống đất òa lên: "Sư phụ! Sao tay nặng thế, con là t.ử duy nhất của cơ mà!"

"Ngươi còn nhớ là sư phụ của ngươi ! Trên đời t.ử nào tham ăn đến mức như ngươi, chạy thẳng phòng sư phụ ăn trộm đồ!" Lương Đàn đỏ bừng cả mặt, từng sợi râu dựng ngược cả lên. Bộ dạng của lão trông như thể bất cứ lúc nào cũng thể tức tưởi cưỡi hạc quy tiên.

Tống Tiểu Hà một tay nhét linh quả miệng, một tay ôm cái đầu gõ, biện bạch: "Con đều là vì nghĩ cho sư phụ mà! Quả cứng ngắc khó c.ắ.n như , răng của già mà gặm nổi!"

"Ai gặm nổi!"

"Người ở núi mà." Tống Tiểu Hà hồn nhiên đáp: "Họ bảo răng sư phụ , chỉ thể ăn bám."*

*Chơi chữ: "ăn bám" (吃软饭 - ngật nhuyễn phạn) cũng nghĩa đen là "ăn cơm mềm".

"Ngươi!" Lương Đàn chọc tức đến độ thăng thiên tại chỗ. Lão nhảy cẫng lên thật cao, tháo luôn chiếc giày đuổi đ.á.n.h Tống Tiểu Hà, đuổi chửi: "Cái đồ nghịch đồ , hôm nay dạy dỗ ngươi một trận đàng hoàng!"

Tống Tiểu Hà co cẳng bỏ chạy, kéo theo sư phụ chạy quanh sân thành vòng tròn. Lương Đàn dù cũng ngoài sáu mươi, tay chân già yếu nên đuổi kịp Tống Tiểu Hà mới mười sáu tuổi.

Nàng thủ nhanh nhẹn, đôi chân chạy như bay. Chạy mấy vòng thì nàng cũng xơi xong chỗ linh quả trộm , bèn lên tiếng khuyên can Lương Đàn: "Sư phụ, nghỉ ngơi chút , đừng mệt mỏi quá!"

Lương Đàn quả thật cũng mệt đến mức chạy nổi nữa. Câu xem như một bước lùi để lão xuống nước. Lão chống tay tường , cố nhịn thở dốc, xỏ giày chỉ tay Tống Tiểu Hà : "Bây giờ việc núi , đợi về sẽ tính sổ ngươi ."

Tống Tiểu Hà lập tức gió chiều nào che chiều , xum xoe nịnh nọt: "Sư phụ cả ngày bận rộn với đại sự cứu vớt chúng sinh thiên hạ khỏi biển lửa nước sôi, rộng lượng nên thèm so đo dăm ba chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi . Có thầy quả là niềm hạnh phúc ba đời của Tống Tiểu Hà con!"

Lương Đàn lườm nàng một cái: "Lại ấp ủ quỷ kế gì đây?"

"Sư phụ, núi cho con theo với ." Tống Tiểu Hà hì hì : "Đệ t.ử cũng mở mang tầm mắt."

"Ta thấy ngươi lén ngắm thằng nhóc Thẩm Khê Sơn chứ gì." Lương Đàn thừa sức thấu suy nghĩ trong lòng nàng.

Tống Tiểu Hà bẽn lẽn, phủ nhận: "Con một tháng gặp tiểu sư ."

Lương Đàn tức nghẹn họng. Tuy nhiên lão còn sức để tiếp tục rượt đuổi Tống Tiểu Hà chạy quanh sân nữa. Lão đành nhặt đồ vật đụng đổ lên, ngoài miệng vẫn mắng mỏ: "Sao nhận một đứa đồ ngu xuẩn như ngươi cơ chứ. Cái đầu của ngươi cả ngày ngoài ăn thì chỉ nhớ nhung thằng nhóc họ Thẩm. Cứ bảo ngươi luyện công là kêu đau lưng mỏi chân, ngay cả khảo hạch hàng tháng cũng chật vật. Quả thực là loại ngu xuẩn do lợn đầu t.h.a.i chuyển thế!"

Nghe Tống Tiểu Hà chẳng hề phản ứng , nàng bày bộ mặt lợn c.h.ế.t sợ nước sôi.

Phía ngọn Thương Hải phong chỉ mỗi Tống Tiểu Hà và Lương Đàn sinh sống. Nơi hẻo lánh hơn bất cứ đỉnh núi nào khác, ngoài hai thầy trò họ thì chẳng còn ai đặt chân đến đây.

Phần lớn thời gian Lương Đàn đều ở Thương Hải phong, thỉnh thoảng lão sẽ đến ngọn Thiên Hồi phong - nơi đặt tổng bộ của Tiên Minh - để bầu bạn cùng sư nương. Những lúc hậu sơn đều là thiên hạ của Tống Tiểu Hà, chẳng ai quản giáo nên mới dung túng cho cái tính cách phần coi trời bằng vung của nàng.

Thực Tống Tiểu Hà cũng chăm chỉ trong chuyện luyện công, bởi lẽ nàng vô cùng thi đậu Tiên Minh. Chỉ thế nàng mới ngày ngày gặp mặt Thẩm Khê Sơn. Ngặt nỗi bài khảo hạch của Tiên Minh đối với Tống Tiểu Hà mà quá khó, nàng nỗ lực suốt ba năm trời mà vẫn chẳng thể vượt qua nổi bài trắc nghiệm nhập môn sơ cấp.

Tống Tiểu Hà hề nản lòng, mỗi khi sư phụ la mắng ngu xuẩn, nàng bèn lớn tiếng tự bào chữa: "Là do sư phụ dạy !"

Tân Thiên Lịch năm chín vạn chín ngàn bảy trăm. Nhân giới trọn vẹn hơn bảy ngàn năm phàm nhân nào phi thăng. Toàn bộ Nhân giới đều do Tiên giới quản lý. Để che chở phàm nhân cũng như quản lý hơn đủ loại tiên môn ở phàm gian, Tiên giới sáng lập một liên minh tại Nhân giới mang tên Tiên Minh.

Tiên Minh chủ yếu cấu thành từ ba hệ thống: Liệp môn, Thẩm môn và Đốc môn. Trong đó Liệp môn tập hợp bộ lực lượng chiến đấu của Tiên Minh, chịu trách nhiệm vây bắt yêu ma quỷ quái loạn ở phàm gian và những ác nhân vi phạm quy tắc của Tiên Minh. Bọn họ duy trì trật tự thép, là tồn tại khiến bộ tiên môn ở Nhân giới tái mặt khi nhắc tới.

Tống Tiểu Hà chính là thi đậu Liệp môn, bởi vì Thẩm Khê Sơn đang ở đó. Thẩm Khê Sơn xuất từ Thẩm thị ở Giang Nam, vốn là danh gia vọng tộc trong giới gia tộc tu tiên. Thêm đó, thiên phú của vô cùng xuất chúng, từ thuở nhỏ thu hút sự chú ý. Năm năm dựa một kiếm c.h.é.m c.h.ế.t ác yêu mà nổi danh một trận chiến, đặc cách thu nhận Tiên Minh. Hiện tại là Liệp sư cấp Thiên tự của Liệp môn, oai phong lẫm liệt vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-1-tong-tieu-ha.html.]

Tống Tiểu Hà một cái thì chỉ thể núi để thử vận may. Nếu may mắn, nàng thể từ xa trong các buổi tu tập của kiếm tu. Chỉ là phần lớn thời gian vận may của Tống Tiểu Hà chẳng mấy, bởi vì Thẩm Khê Sơn hiếm khi đến các lớp học kiếm tu.

Lương Đàn đồng ý dẫn nàng núi nên Tống Tiểu Hà lao nhanh về một bộ y phục khác. Quần áo của nàng đều do đích sư nương khâu vá, tuy sánh với chất liệu gấm vóc đắt tiền của trang phục các tiểu thư khuê các khác, nhưng cũng chẳng kém cạnh là bao. Nhất là đôi tay khéo léo của sư nương luôn những bộ váy áo khác biệt với những mẫu bày bán ngoài chợ.

Tống Tiểu Hà khoác lên tấm áo choàng đen điểm xuyết hoa văn hình hoa sen, vạt áo n.g.ự.c thêu sợi bạc trắng như tuyết. Nàng vấn hai búi tóc tròn vo tựa hai viên kẹo hồ lô đỉnh đầu, còn buông thõng bốn b.í.m tóc nhỏ xíu dọc theo hai vai, đuôi tóc cột những đồng tiền đồng nhỏ nhắn. Khi nàng cất bước, dáng đong đưa khiến bốn đồng tiền nhỏ cũng rung rinh theo, phát những tiếng leng keng thanh thúy nhẹ nhàng.

Hai thầy trò đều tự hiểu rằng núi chải chuốt cẩn thận. Lương Đàn cũng huyễn hóa ngoại hình thời trẻ, trở về dáng vẻ của một nam t.ử ngoài hai mươi. Diện mạo giống hệt trong bức họa mà Tống Tiểu Hà thấy lúc nãy, thậm chí thật còn tuấn hơn vài phần.

Lão triệu hoán thuyền bay mang Tống Tiểu Hà thẳng tiến núi . Tống Tiểu Hà chiếc thuyền bay nhỏ, soi gương vuốt những lọn tóc tơ lưa thưa trán. Cứ mặt mãi, nàng cảm thấy dường như vẫn thiếu chút gì đó bèn lân la bò tới bên cạnh sư phụ, lí nhí hỏi: "Sư phụ, son môi ?"

Lương Đàn lườm nàng một cái rõ hằn học: "Ngươi giống kẻ thứ đó lắm ?"

Tống Tiểu Hà chán sống trả lời: "Sư phụ quả thật cần, mặt lúc nào cũng hễ đỏ là đỏ gay lên, cần gì dùng đến yên chi."

"Thế chẳng đều do đứa t.ử ngu ngốc nhà ngươi chọc tức ." Lương Đàn gõ một cái lên đầu nàng. Tống Tiểu Hà hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, vội ôm đầu rụt phía , cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn.

Hai thầy trò tiểu thuyền bay bay từ Thương Hải phong sang ngọn Song Dương phong.

Những ngọn núi hai thầy trò gọi chung bằng cái tên "núi ". Nơi đây là đạo tràng chính để Tiên Minh giảng dạy các t.ử nội môn. Bảy ngọn núi kết nối với bằng bậc thang đá, trong đó Song Dương phong là ngọn núi cổng của nội môn, ở vị trí rìa ngoài cùng và cũng là ngọn núi tiếp giáp gần nhất với ngoại môn.

Vào lúc , khu vực cổng trụ của nội môn đang đông nghẹt . Trong Tiên Minh, hệ thống phân cấp vô cùng nghiêm ngặt. Phàm là những thi đậu Tiên Minh thì mỗi một cấp, mỗi một bậc đều sở hữu trang phục môn phái mang nét đặc trưng riêng. Cấp Đinh tự là cấp bậc thấp nhất, chủ yếu dành cho những t.ử nội môn mới bái nhập tiên môn. Bọn họ đồng loạt vận bộ đồng phục luyện khí màu trắng bông. Hiện tại, khu vực quanh cổng trụ một màu trắng xóa, trông chẳng khác nào một cánh đồng bông đang trổ hoa rực rỡ.

Ngoài còn một nhóm bận trang phục tông môn màu xanh trúc đang phía ngoài cổng trụ. Tiên Minh đồng phục màu . Chỉ cần liếc mắt Tống Tiểu Hà bèn nhận đây là từ bên ngoài tới, và phần lớn là đến để gây sự với Tiên Minh.

Tống Tiểu Hà lúc mới ngộ cái gọi là " núi chính sự" của sư phụ thực chất chỉ là đến hóng chuyện mà thôi.

Kẻ cầm đầu đám bận áo xanh trúc phía là một gã nam nhân vạm vỡ trông trạc ba bốn mươi tuổi. Đứng bên cạnh gã là mấy nam nữ trẻ tuổi, trong tay ai nấy đều lăm lăm bội kiếm. Từng một đều mang vẻ mặt hung tợn, nom cứ như kẻ dễ trêu chọc.

"Người của Tiên Minh các c.h.ế.t hết cả ? Sao còn ai ló mặt ?" Gã nam nhân vạm vỡ cất giọng quát lớn, thanh âm trầm đục vang rền.

"Phùng Dương linh tôn, sư phụ của chúng đều đang tham dự nghị hội của Tiên Minh, e rằng lúc thể tiếp khách ." Gần như dồn thế bí, một tên t.ử Tiên Minh đành c.ắ.n răng mặt ứng phó. hỡi ôi, những t.ử mặc đồ luyện khí trắng toát đều là mới nhập môn. Đối diện với gã nam nhân vạm vỡ tránh khỏi sự sợ hãi. Đã ai mũi chịu sào, quát nạt vài câu, đôi chân của sợ tới mức bắt đầu run rẩy bần bật.

"Ta thấy là dám thì ! Đệ t.ử trong môn của hút cạn linh lực bỏ mạng ngay cạnh ranh giới Tiên Minh, sự việc đừng hòng các lấp l.i.ế.m qua loa! Hôm nay nếu mặt cho một lời giải thích đàng hoàng, sẽ đập nát cổng lớn của các !" Phùng Dương linh tôn gào lên với tên t.ử , tay nắm chặt chuôi kiếm.

Tống Tiểu Hà mà kinh hồn bạt vía, vội vàng túm lấy ống tay áo của Lương Đàn: "Sư phụ, đám trông như sắp sửa g.i.ế.c đến nơi , là chúng cứ thôi, đừng hóng chuyện nữa."

Lương Đàn tỏ vẻ hận sắt thành thép, vung tay vỗ mạnh xuống thuyền bay, giận dữ quát: "Sao ngươi nhát gan như ! Phía đông như thế, cho dù chúng động thủ thì cũng chẳng đ.á.n.h trúng chúng ."

" mà..." Tống Tiểu Hà còn khuyên lão, chợt cảm thấy chiếc thuyền bay đột ngột rung lắc dữ dội mất khống chế lao vùn vụt xuống mặt đất. Nàng theo bản năng hét toáng lên: "Á!"

Tiếng hét dứt, lập tức dấy lên ngàn lớp sóng. Tất cả đều đồng loạt đầu , trơ mắt chứng kiến cảnh thuyền bay rơi tự do, thi hốt hoảng tránh né.

Kèm theo một trận chấn động dữ dội, thuyền bay cắm rầm xuống đất. Tống Tiểu Hà hất văng ngoài, hạ cánh với một tư thế chẳng mấy nhã nhặn. Nàng ngoảnh đầu thì thấy sư phụ quăng bay xa, ngã chỏng gọng ngay chân Phùng Dương linh tôn, gã cũng giật b.ắ.n .

Mất hết cả thể diện, hai thầy trò lồm cồm bò dậy, trút giận bằng cách đ.ấ.m đá thình thịch chiếc thuyền bay xui xẻo.

Lúc , bộ sư trưởng đều đang họp ở nghị hội Tiên Minh, nhóm của Phi Phượng môn mượn cơ hội tìm đến gây sự. Vì chẳng trưởng bối nào ứng phó nên sự xuất hiện của Lương Đàn lập tức biến thành chiếc phao cứu sinh, lão nhanh chóng nhận .

"Đó là Kính Lương sư tôn!" Một hét lên.

Thế là vô tử, mặc kệ nhận lão , cũng hùa hô gọi Kính Lương sư tôn. Dưới những tiếng gọi chan chứa hy vọng, Lương Đàn đành đ.á.n.h bạo c.ắ.n răng đối mặt với Phùng Dương linh tôn.

"Lén lút trốn tránh, còn ấp a ấp úng, đây mà là sư tôn của Tiên Minh các ư? Trông vẻ chỉ cái mã bề ngoài mà chẳng nên trò trống gì." Gã đàn ông vạm vỡ liếc Lương Đàn bằng ánh mắt khinh miệt tột độ, để lão mắt. Gã phách lối mỉa mai: "Ta thấy Tiên Minh các sắp lụn bại đến nơi ."

Lương Đàn thoáng chút lúng túng. Lão khẽ ho một tiếng cất lời: "Sự việc mới qua. Về chuyện t.ử tiên môn rút cạn linh lực, nửa năm nay cũng từng xuất hiện các vụ án tương tự. Tiên Minh vẫn luôn dốc sức điều tra. Còn mong chư vị tin tưởng Tiên Minh, nhất định sẽ truy tìm hung thủ, đòi công đạo cho các vị t.ử chịu hại."

"Người cũng c.h.ế.t , cần cái công đạo thì ích lợi gì?!"

Phùng Dương linh tôn từ lâu ngứa ngáy động thủ. Nãy giờ là đám t.ử tép riu nên gã tiện ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ. Nay rốt cuộc cũng sư trưởng ló mặt, còn xuất hiện theo cái kiểu chật vật thế . Gã dĩ nhiên sẽ bỏ qua cơ hội oai phủ đầu Tiên Minh.

Lương Đàn tránh né kịp, một chưởng đ.á.n.h bay , lộn hai vòng ngã phịch xuống đất.

"Sư phụ!" Tống Tiểu Hà thét t.h.ả.m thiết, phi nhào tới. Nàng sụp xuống bên cạnh Lương Đàn, lật lão xem thì thấy khóe miệng là máu. Lão nhắm nghiền mắt, bày dáng vẻ hấp hối như sắp lìa đời đến nơi.

Thấy , Tống Tiểu Hà bèn òa nức nở. Tiếng của nàng vô cùng thê lương, tiếng nối tiếp tiếng nức nở gọi sư phụ.

Phùng Dương linh tôn cũng chẳng ngờ một chưởng tùy tiện của đ.á.n.h của Tiên Minh dở sống dở c.h.ế.t thế . Trong chốc lát, gã sững sờ đực đó. Đám t.ử Tiên Minh thấy thế bèn bùng nộ khí, thi mở miệng chỉ trích gã nam nhân nên tay đả thương , chẳng nể tình đạo nghĩa.

Chẳng mấy chốc, hai bên cãi vã ỏm tỏi, vô cùng ồn ào. Ngay giữa khe hở ồn ào , Lương Đàn vốn đang nhắm tịt mắt bỗng he hé mở một khe hở nhỏ, thầm thì với Tống Tiểu Hà: "Nhanh, kéo chỗ rìa , cách xa chỗ một chút."

Tống Tiểu Hà quệt hai giọt nước mắt, lén lút ngoái đầu đám hai phe đang đấu võ mồm kịch liệt, đoạn túm lấy Lương Đàn kéo lùm cỏ gần đó. Đám cỏ dại mọc um tùm che khuất hình Lương Đàn. Lão rút khăn tay lau miệng, đưa lưỡi đẩy đẩy hàm răng mới phát hiện đ.á.n.h rụng mất hai cái răng, tức tối rủa thầm: "Rốt cuộc là chuyện tày đình gì mà để một ông già lục tuần như lên chịu đòn!"

"Tiểu Hà, mau tìm xem răng của văng ."

Thực ngay lúc lão mở miệng chuyện, Tống Tiểu Hà nhận lão thiếu mất hai chiếc răng. Nàng lúc đang chổng m.ô.n.g lên trời lúi húi tìm kiếm trong bụi cỏ.

"Xong đời sư phụ ơi, bọn họ quả sai. Răng của yếu thật đấy, mới trúng một chưởng mà rụng mất hai cái. Lần thì đúng là chỉ thể ăn cơm mềm thật ..."

"Nếu ngươi thực lòng thương xót vi sư, thì lao lên liều c.h.ế.t một trận với tên ác nhân để giành lấy chút thể diện, gỡ gạc thể diện về cho chứ!" Lương Đàn lạnh nhạt mỉa mai.

"Người đang cái gì , đó chẳng là tự tìm cái c.h.ế.t ? Người chỉ mỗi con là tử, con mà c.h.ế.t thì ai chăm sóc hàm răng của đây. Sư phụ nhất đừng nghĩ đến mấy chuyện viển vông đó nữa." Tống Tiểu Hà : "Con kỳ vọng cao vời vợi sư phụ, con chỉ mong răng của thể cứng cáp hơn một chút thôi!"

Đệ t.ử phế vật nhất cõi Tiên Minh chính là Tống Tiểu Hà - kẻ ngay cả đợt khảo hạch tháng cũng chỉ lẹt đẹt thi đỗ suýt soát. Còn vị sư tôn vô tích sự nhất Tiên Minh thì đích thị là Lương Đàn - chẳng lấy nổi tư cách tham dự đại hội sư trưởng của Tiên Minh.

Ngay lúc Tống Tiểu Hà đang lúi húi moi móc tìm những chiếc răng gãy của sư phụ trong đống cỏ đến mức sắp mù cả mắt, thì một tiếng hét từ xa chợt vẳng tới, ngày một rõ dần.

"Thẩm sư của Liệp môn đến !"

Đôi tai của Tống Tiểu Hà lập tức vểnh lên, đôi mắt trong veo lấp lánh như ánh . Nàng vươn dài cổ ngó nghiêng về hướng âm thanh phát .

Thẩm sư của Liệp môn, chẳng chính là Thẩm Khê Sơn .

 

Loading...