Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 10: Bí Ẩn Chuyện Cùng Chung Chăn Gối 1

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:22
Lượt xem: 273

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thằng nhóc trố mắt nàng sửng sốt: "Tỷ gì cơ?"

Tống Tiểu Hà bật dậy, liếc mắt về phía chân trời rạng đông. Trời rục rịch sáng . Nàng hất mũi chân đá văng thanh mộc kiếm cắm phập đất lên, thuận tay chộp lấy, động tác dứt khoát kề lưỡi kiếm lên vai thằng nhóc, lưỡi kiếm áp sát yết hầu nó: "Ngươi c.h.ế.t thì bọn mới thoát khỏi tòa thành ."

"... nhưng ban nãy tỷ cho ăn lê mà." Thằng nhóc hoảng loạn ngước lên nàng, đôi mắt vì khiếp đảm mà ầng ậng nước, trông rõ là đáng thương: "Tỷ tỷ, cứ tưởng tỷ sẽ bằng lòng ở bầu bạn với ."

"Ở hầu hạ ngươi á? Nằm mơ !" Tống Tiểu Hà nhíu mày: "Ta còn tìm tiểu sư nữa." Một con Lâu La tép riu thì lấy tư cách gì mà so với tiểu sư của nàng?

"Vậy thả tỷ , tỷ tha mạng cho ?" Thằng nhóc rền rĩ van xin.

"Không đời nào. Chiếu theo luật lệ của Tiên Minh Liệp Pháp, chương một cuốn thứ nhất, điều đầu tiên quy định: ác yêu diệt trừ." Tống Tiểu Hà nó chằm chằm, ánh mắt chẳng từ bao giờ trở nên sắc lạnh đến lạ thường: "Ngươi bám trụ tòa thành hoang tàn ròng rã ba trăm năm, phàm nhân ngươi yêu hóa đếm xuể, ngươi xếp hàng ác yêu, trừ khử."

Thằng nhóc thế thì tỏng chuyện bung bét, chẳng còn cơ hội cò kè mặc cả nữa. Lớp mặt nạ nai tơ lập tức rơi rụng, khuôn mặt nó bèn biến dạng thành ác quỷ hung tợn: "Bọn phàm nhân xảo trá đê hèn, ngay các ngươi chẳng loại gì mà, dựa thanh kiếm củi mục đó mà đòi lấy mạng ư!"

Tống Tiểu Hà vung kiếm nhắm thẳng yết hầu nó mà đâm, nhưng chỉ nó rít lên một tiếng chói tai quái gở, khuôn mặt thoắt cái đổi , hai mắt đen kịt, cái mũi tịt ngóm, cái miệng hình tam giác nhe hai chiếc răng nanh sắc lẻm. Hai bàn tay nó cũng hóa thành hai cái càng sâu bọ, hung hăng lao về phía Tống Tiểu Hà!

Tống Tiểu Hà vốn cái bộ dạng gớm ghiếc của nó dọa cho hết hồn, thấy nó hùng hổ lao tới, nàng lập tức giật lùi hai bước, luống cuống đến độ chứng lãng trí phát tác, quên sạch sành sanh mấy chiêu kiếm pháp sứt sẹo mà sư phụ dạy, chỉ vung kiếm quơ cào theo bản năng.

Cơ mà con Lâu La đúng là thuộc dạng phế vật, dễ dàng thanh mộc kiếm c.h.é.m đứt luôn một mẩu càng. Nó rít lên một tiếng đau đớn, lập tức đầu lủi nhanh xuống đất. Hai cái càng của nó trong chớp mắt chui tọt nửa xuống lớp đất.

Tống Tiểu Hà phản xạ cũng nhanh như chớp, vứt phăng thanh kiếm, lao tới ôm rịt lấy hai chân nó, gào rống lên: "Thẩm Sách, rốt cuộc ngươi định coi xiếc đến bao giờ nữa! Cứ trố mắt nó chuồn mất !"

Thẩm Khê Sơn quả thực đang xem kịch vui đến mê mẩn, rốt cuộc cũng nhận cái mớ kiếm pháp loe ngoe chính là thực lực "bá đạo" của nàng. Chẳng buồn ngơ nữa, moi từ trong túi đồ một bộ cung tên, lấy một lá bùa cuốn chặt đầu mũi tên, đó giương cung lắp tên, động tác gọn gàng lưu loát. Hắn nheo mắt trái, ngắm nghía kỹ lưỡng bằng mắt , buông tay thả dây, mũi tên xé gió lao vút .

Mũi tên x.é to.ạc màn sương, cắm phập một cách tàn nhẫn hông con Lâu La, khiến dịch đen b.ắ.n tung tóe.

Nó giãy giụa điên cuồng, cặp chân đạp tứ tung khiến Tống Tiểu Hà lăn lóc mấy vòng đất. Nàng lồm cồm bò dậy, thì con Lâu La bốc cháy phừng phừng. Nó giật nảy lên mấy cái, co rún thành một con Lâu La bé tẹo cỡ bằng bàn tay, chìm lấp trong ngọn lửa rực sáng, hóa thành một đống tro tàn.

Tống Tiểu Hà phịch xuống nền đất, mặt mũi lấm lem bùn đất, ngước lên ném cho Thẩm Khê Sơn một cái lườm xéo xắt. Nàng càu nhàu: "Sao ngươi tay lẹ lẹ lên một tí?"

Thẩm Khê Sơn nhún vai tỉnh rụi: "Ta thấy ngươi buôn chuyện với nó vẻ rôm rả lắm mà."

Tống Tiểu Hà tức xì khói: "Đấy chẳng là tại chờ các ngươi tới ?"

Từ tận sâu trong tiềm thức, nàng chẳng hề tự tin cầm chắc phần thắng mười mươi để hạ gục con Lâu La đó. Bộ Thời Diên từng cảnh báo nó trốn cực giỏi, lỡ mà để nó sổng khỏi tay, nó càng thêm đề phòng chui rúc hóc nào đó thì mà tìm đến mùa quýt năm . Bởi thế, Tống Tiểu Hà mới vờ vịt sà xuống buôn chuyện với nó nhằm hạ thấp sự cảnh giác của nó, chờ chực cứu binh đến tiếp viện. Ngay lúc Thẩm Khê Sơn thò mặt , nàng tinh ý phát hiện, thế là bèn lập tức động thủ với con Lâu La.

Tống Tiểu Hà sải vài bước chân tiến gần Thẩm Khê Sơn, tò mò hỏi: "Cái lá bùa ngươi cuốn mũi tên là bùa gì ? Cho hai lá ?"

Mới nãy còn hầm hằm toan cãi ỏm tỏi với , thoắt cái sáp gần, đôi mắt lúng liếng liếc dọc liếc ngang, rõ là ma ranh. Lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng.

Thẩm Khê Sơn gạt tay đẩy đầu nàng , giữ cách xa xa: "Với cái trình độ mèo cào của ngươi, cầm bùa nào cũng vứt xó thôi."

"Không cho thì thôi." Tống Tiểu Hà hứ một tiếng rõ to, tự vỗ n.g.ự.c kể công: "Nãy mà cầm chân con Lâu La đó, mấy tìm tới tận sang năm cũng chắc mò . Tính công lao đưa khỏi thành chủ yếu là do cả đấy."

Thẩm Khê Sơn chẳng rảnh mà cãi cọ với nàng.

Nàng lôi thanh mộc kiếm chùi sạch sẽ, giắt thắt lưng, vuốt mấy cái b.í.m tóc hất đằng một cách điệu đà, phong thái cực kỳ ngầu: "Đi thôi, khỏi thành!"

Phương Đông hửng sáng, những tia sáng trắng từ chân trời từ từ hắt lên. Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn, một một , lững thững dạo bước tia nắng bình minh đầu tiên rọi chiếu gian.

Mê thành sụp đổ, hàng nghìn phàm nhân yêu hóa cũng theo đó mà hóa thành tro bụi tiêu tán .

Đám trong miếu dần lồm cồm tỉnh giấc, tất bật thu dọn hành trang, tập hợp đội ngũ chuẩn lên đường. Có kẻ tò mò sấn sổ tới thỉnh giáo Bộ Thời Diên bí kíp phá vỡ trận pháp, nhưng Bộ Thời Diên chỉ nhạt mỉm đầy ẩn ý, buông một câu "thiên cơ bất khả lộ" kiên quyết giữ kín miệng. Mọi bó tay chịu thua, đành tuân thủ giao kèo từ , mang theo Tống Tiểu Hà và Bộ Thời Diên cùng .

Ra khỏi thành, ai nấy đều ngự kiếm hoặc triệu gọi linh khí để lướt mây bay . Tống Tiểu Hà chẳng mấy đồ nghề xịn xò đó, Tạ Quy bèn ngỏ ý chở nàng và Bộ Thời Diên cùng . Linh khí của Tạ Quy là một nhành hoa hải đường, Tống Tiểu Hà chễm chệ cánh hoa êm ái, đong đưa đôi chân xuống phía . Mây trắng bồng bềnh trôi, bên là những trấn nhỏ sầm uất nhộn nhịp.

"Tống cô nương cẩn thận kẻo ngã đấy." Thấy Tống Tiểu Hà cứ ngọ nguậy uốn éo liên hồi, Tạ Quy khỏi lo âu nhắc nhở.

Tống Tiểu Hà bộ mặt đăm chiêu suy nghĩ, lát mới lên tiếng hỏi: "Ngươi xem, cái t.ử kiếp của liệu là lộn cổ từ xuống chầu ông bà ông vải ?"

Tạ Quy đáp chắc nịch: "Sẽ ."

Tống Tiểu Hà vặn : "Sao ngươi dám chắc là ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-10-bi-an-chuyen-cung-chung-chan-goi-1.html.]

Tạ Quy nghiêm túc bảo: "Vì tại hạ sẽ cứu cô nương, tuyệt đối để cô nương sứt mẻ gì."

Tống Tiểu Hà ha hả, quăng một câu cảm tạ dán mắt xuống phía ngắm phong cảnh.

Tô Mộ Lâm cưỡi bùa bay theo, mồ hôi vã như tắm, trông rõ là chật vật khổ sở. Còn Thẩm Khê Sơn thì ung dung ngả ngớn ở phía , tay phe phẩy một lá bùa, vẻ mặt trầm tư suy nghĩ.

Hai xẹt ngang qua tầm mắt Tống Tiểu Hà, nàng bụng bảo , cái tên ch.ó săn đúng là chịu thương chịu khó thật đấy, c.ắ.n răng bám càng theo đuôi Thẩm Sách than van một lời.

Đám bay lượn mây chừng nửa ngày, rốt cục cũng hạ cánh xuống đỉnh một ngọn núi.

Cảnh sắc đỉnh núi như tranh vẽ, giữa gian khoáng đạt mọc lên một ngôi nhà nhỏ xíu, nhỏ hơn cả miếu Thổ Địa ban nãy, thoạt y chang túp lều rách nát của một gã thợ săn nghèo rớt mồng tơi đang ở ẩn chốn thâm sơn cùng cốc. Trước cửa cắm một tấm biển gỗ, bên khắc chằng chịt mấy cái hoa văn quái gở.

Mọi thu cất linh khí, lục tục kéo chui tọt ngôi nhà đó.

Đứng ngoài dòm , cái lỗ mũi mà nhét ngần con , nhưng bước chân qua ngưỡng cửa, Tống Tiểu Hà mới ngã ngửa , đúng là thùng rỗng kêu to, bên trong là cả một thế giới khác. Tầm bừng sáng, hiện mắt là một sân mênh m.ô.n.g bát ngát, điểm xuyết những khóm hoa đủ màu sặc sỡ. Dọc hai bên là dãy hành lang mái che uốn lượn lơ lửng, tay vịn treo lủng lẳng mấy tấm mộc bài dài ngoằng, gió thổi qua cứ đung đưa leng keng.

Đi qua hành lang là một hồ sen rộng thênh thang, các dãy nhà nối đuôi san sát, hình dáng như đúc từ một khuôn.

Ngay lúc , Tạ Quy xuất hiện kịp thời để hóa giải nỗi thắc mắc trong lòng Tống Tiểu Hà: "Ông chủ của khách điếm yêu tộc, mở cửa chào đón khách khứa thuộc bất cứ giống loài nào."

Xung quanh hồ sen ít bóng lố nhố, thấy bọn họ xuất hiện bèn ùa đón tiếp.

"Xuân Đường!" Một giọng trong trẻo lanh lảnh vút lên.

Tống Tiểu Hà ngoắt đầu, chỉ thấy một thiếu niên quần là áo lượt bước thoăn thoắt tới, tay bắt mặt mừng ôm chầm lấy Tạ Quy.

"Tam sư , lề mề quá đấy, muộn thêm chút nữa chắc Ngũ sư sốt ruột mà c.h.ế.t mất." Lẽo đẽo theo thiếu niên là một thiếu nữ xúng xính trong bộ váy màu hồng đào. Đầu đội vòng ngọc cài đầy hoa ngọc thạch lấp lánh, quanh cổ đeo vòng cổ tinh xảo. Đôi chân mày tỉa tót mỏng manh, đôi môi điểm chút son đỏ chót, thoạt vô cùng kiều diễm rạng rỡ.

Tống Tiểu Hà một đam mê bất tận với những nhan sắc xuất chúng, càng lộng lẫy thì càng thích mê mệt. Lần đầu tiên đụng mặt tiểu sư , nàng sững sờ ngẩn ngơ vì vẻ siêu phàm thoát tục , còn đinh ninh là thần tiên hạ phàm tu luyện cơ đấy.

Nàng sấn tới vài bước, sỗ sàng bắt chuyện với thiếu nữ: "Muội cũng là t.ử của Hàn Thiên Tông ? Cũng phái nhiệm vụ ?"

"Vâng, là bằng hữu Tam sư mới kết nạp đường ? Muội tên Vân Phức, tiểu tự Thư Yểu." Nàng tít mắt, chỉ tay thiếu niên cạnh: "Đây là Ngũ sư Chung Tầm Chi, tự Học Văn, còn tỷ tên gì?"

Tống Tiểu Hà trả lời ngay tắp lự: "Ta tên Tống Tiểu Hà, chẳng tên tiểu tự gì sất, chỉ mỗi cái đại danh thôi."

Sắc mặt nàng điềm nhiên như , dường như chẳng mảy may coi chuyện tên tiểu tự là mất mặt.

Tống Tiểu Hà mồ côi cả cha lẫn , từ bé quanh quẩn bên sư phụ Lương Đàn. Nghe phong thanh là lúc ẵm lên núi, cổ tay nàng buộc một chiếc mộc bài khắc vỏn vẹn ba chữ "Tống Tiểu Hà", đó cũng là di vật độc nhất mà đôi phụ mẫu vô tâm ném bỏ nàng giữa nơi hoang vu hẻo lánh để .

"Tống Tiểu Hà?" Thiếu niên tên Chung Tầm Chi khe khẽ lặp cái tên với vẻ hoang mang, vẻ ngạc nhiên xẹt qua trong nháy mắt, đó xoay sang chất vấn Tạ Quy, "Các đụng mặt kiểu gì ? Sao mãi tận giờ mới mò tới, đám Yêu Minh bên nóng nảy kiếm chuyện miết, nếu sư thúc cấm tiệt vụ ẩu đả, đ.á.n.h cho bọn chúng một trận trò ."

Tạ Quy mỉm ngao ngán, phân trần về những rắc rối họ gặp dọc đường.

Nghe Chung Tầm Chi buông lời, Tống Tiểu Hà bèn ngầm phỏng đoán, lũ tụ tập ở đây chắc chắn chẳng chỉ phe Tiên Minh và Hàn Thiên Tông.

Nàng lượn lờ một vòng, tiếp tục dở cái bài kết giao bốn phương, bắt chuyện lôi kéo, chẳng mấy chốc nắm bắt ngọn ngành sự việc.

Thì bên cạnh Tiên Minh và Hàn Thiên Tông, còn sự góp mặt của Huyền Âm Môn và Yêu Minh. Ba phe phái đầu tiên đều là tiên môn của nhân giới, riêng Yêu Minh là cái nôi duy trì trật tự và quy củ của Yêu giới, ý nghĩa tồn tại của nó chẳng khác Tiên Minh là bao. Có điều, thành phần cốt cán của Yêu Minh chủ yếu là Yêu tộc, cũng lác đác vài mống nhân tộc thi đỗ lọt , nhưng đếm đầu ngón tay.

Mối giao hảo giữa Yêu tộc và Nhân tộc từ thời nảo thời nào vốn chẳng êm ấm gì cho cam. Trong cái thời kỳ nhiễu nhương, Yêu tộc ngang tàng tràn sang nhân giới tàn phá, kết cục nhân tộc đang lúc hưng thịnh tàn sát đẫm máu. Về , nhân tộc mất hẳn cái gốc phi thăng, bắt đầu xuống dốc phanh, địa thế trong lục giới tuột dốc t.h.ả.m hại. Yêu tộc chớp thời cơ đè đầu cưỡi cổ nhân tộc, chuỗi ngày u ám kéo dài đằng đẵng suốt mấy ngàn năm.

Để bảo bọc nhân tộc, Thiên giới phân định thành lập liên minh ở cả hai giới nhân và yêu, nhằm mục đích kiềm chế lẫn , duy trì trật tự. Dưới bàn tay thiết quân luật, hai tộc dần dà qua , tạo nên cái lớp bọc hòa bình giả tạo. Chứ trong bụng thì vẫn ngứa mắt như thường.

Việc Yêu Minh nhúng mũi vụ , chắc chắn thông tin về chiến dịch của Tiên Minh rò rỉ, nhưng cốt lõi là để chặn nhân tộc tự tung tự tác dùng Nhật Quỹ Thần Nghi là thèm thuồng cướp đoạt thần khí thì chịu, chẳng ai dám chắc. Vốn dĩ những cuộc nội chiến giành giật quyền lực ngầm trong tiên môn nhân giới xưa nay bao giờ nguội lạnh, nay dính thêm cái tên Yêu Minh nổi danh bạo ngược, chuyến dự đoán sẽ xương xẩu cực kỳ.

Còn kịp đặt chân tới Quỷ Vực, sóng gió chực chờ ập đến. Tống Tiểu Hà dòm ngó đủ loại thành phần vương vấn khắp chốn, lượn lờ vài vòng, rốt cục cũng túm Thẩm Khê Sơn đang chễm chệ hóng mát trong lầu các.

"Thẩm Sách." Nàng gọi tên Thẩm Khê Sơn.

Thẩm Khê Sơn chẳng buồn liếc mắt lấy một cái, chỉ cần giọng là tóm gọn ngay là nàng, thế là lơ.

Tống Tiểu Hà lết tới, xụp xuống bên cạnh , hai tay vum loa kề miệng, thì thầm to nhỏ: "Thẩm Sách, Thẩm Sách...”

 

Loading...