Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 101: Bảy Bức Thư 5
Cập nhật lúc: 2026-07-13 13:23:47
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước ngày núi, Thẩm Khê Sơn để một gói kẹo bàn của Tống Tiểu Hà. Hắn trong phòng ngắm dáng vẻ say ngủ của nàng, đôi chút thất thần đặt chiếc nhật quỹ nhỏ dùng để xem giờ xuống.
Ngày đó Tạ Quy t.ử đạo tiêu, Tống Tiểu Hà kiệt sức nên đồ đạc đều do Tô Mộ Lâm thu giữ. Chiếc nhật quỹ nhỏ vốn dĩ y định vứt bỏ, nhưng tình cờ Thẩm Khê Sơn thấy, nhận điểm thú vị nên giữ . Ai ngờ ngày món đồ phát huy tác dụng. Mê trận trong núi khó phá, Thẩm Khê Sơn tìm Tống Tiểu Hà khó, nhưng để nàng tìm thì e rằng chẳng hề dễ dàng. Hắn đặt chiếc nhật quỹ ở nơi bắt mắt để nàng nhất định sẽ thấy. Nàng sẽ dùng cách nào để tìm .
Thẩm Khê Sơn ở một vùng đất trũng. Xung quanh cây cối thưa thớt, mặt đất trơ trọi hiện lên đủ loại chú văn kỳ dị, tựa như một cái hố khổng lồ cô lập với bên ngoài.
Ánh trăng vằng vặc hắt luồng sáng rực rỡ lên Thẩm Khê Sơn. Sắc bạc chiếu sáng chiếc kim quan tóc . Mái tóc đen nhánh tùy ý buông xõa vai, rủ xuống những nếp y phục xếp chồng mặt đất, tạo nên sự tương phản rõ rệt với bộ kim văn bào trắng như tuyết. Hắn cứ thế tọa thiền ngay chính giữa trận pháp. Chú văn xếp thành một vòng tròn gồm tổng cộng bảy mươi bảy tầng, mỗi một tầng đều đang chầm chậm xoay chuyển. Trên Thẩm Khê Sơn liên tục tỏa những đốm sáng màu vàng kim tựa như bầy đom đóm vây quanh, bay lượn một lát chầm chậm rơi chú văn mặt đất.
Hắn bỗng nhiên đầu về phía sườn núi ở lưng. Kẻ đang đỉnh núi luống cuống lùi hai bước.
"Trận pháp thật sự thể vây khốn ?"
Lần ở quán trọ Ngư Kiểu suýt chút nữa t.ử thương tay Thẩm Khê Sơn. Việc tháo chạy mà lấy một chút sức lực phản kích khiến vô cùng tức giận, đồng thời cũng sinh lòng kiêng kị sâu sắc. Hắn mượn tán cây phía che chắn bản mới lén quan sát Thẩm Khê Sơn. Người bề ngoài chẳng vẻ gì là nguy hiểm, thậm chí lúc mỉm còn khiến kẻ khác nảy sinh ảo giác rằng tính khí ôn hòa. Thực chất, sức phá hoại của vô cùng kinh . Đám khôi mà Ngư Kiểu dày công chế tạo mang tới đều c.h.é.m cho nát bét, chịu nổi một kích. Từ dạo đó, y bèn dốc lòng nghiên cứu loại khôi tinh diệu hơn.
Tuy nhiên, điều Ngư Kiểu sợ nhất lúc là Thẩm Khê Sơn phá vỡ kết giới chú pháp bên vung một kiếm lấy mạng cả lẫn Quan Như Huyên.
"Không cần lo lắng." Quan Như Huyên ngược giữ vẻ mặt bình thản, mang dáng dấp nắm chắc phần thắng: "Những chú văn mặt đất là do một vị cao nhân thần bí tặng cho Quan gia, vốn là trận pháp chế ngự Thẩm Khê Sơn. Hắn từng bại trận ở Phong Đô quỷ vực một thì tới đây cũng sẽ bại trận thứ hai."
Ngư Kiểu ngờ vực hỏi: " đó cũng một thời gian , chắc cũng đủ chứ?"
"Đáng lý nếu chuyến từ bỏ tu Vô tình đạo và tiêu tán phần lớn tu vi thì chẳng cần dùng tới chú pháp . Thế nhưng hiện tại tu vi của vẫn còn vẹn , nếu tiêu hao thêm một chút e rằng sẽ xảy sai sót." Quan Như Huyên : "Cứ đợi thêm chút nữa ."
Trận pháp ngừng xoay chuyển luôn tiêu tán tu vi của Thẩm Khê Sơn. Những chú văn vốn dĩ ảm đạm cũng nhờ hấp thụ linh lực mà tỏa ánh sáng vàng kim. Bọn họ nắm chắc tu vi của Thẩm Khê Sơn rốt cuộc đạt tới mức độ nào, càng rõ trận pháp thể đ.á.n.h tan bao nhiêu, nên tự nhiên thấy càng lâu càng . Đó cũng là lý do Quan Như Huyên tìm cách điều Tống Tiểu Hà nơi khác.
Chỉ là Thẩm Khê Sơn quá mức yên tĩnh. Sau khi tiến trận pháp hề ý đồ phá trận mà cứ thế xuống ngay vị trí chính giữa, thậm chí còn lấy một món đồ lót mặt đất, chẳng mảy may vẻ hoang mang. Cho đến khi Thẩm Khê Sơn cứ thế xuống, dường như là ngủ.
"Hắn đang ngủ ở trong đó ?" Ngư Kiểu buột miệng kinh ngạc tiến lên vài bước. Sau khi kỹ thì phát hiện quả thực là như . Thẩm Khê Sơn rơi cạm bẫy nhường những chẳng sợ hãi mà thậm chí còn lăn ngủ.
Sự việc vượt quá dự liệu khiến Quan Như Huyên cũng nhíu chặt mày, hạ giọng nghi vấn: "Trận pháp đang hoạt động thì Thẩm Khê Sơn thể nào ảnh hưởng, thể như ?"
"Xảy chuyện gì ?" Mạnh Quan Hành đến muộn, gã xách theo đèn lồng chậm rãi bước từ trong màn đêm, theo là Tô Mộ Lâm đang dáo dác quanh.
Quan Như Huyên bài xích sự xuất hiện của Tô Mộ Lâm. Nàng nhấc cổ tay lên thì một tấm phù lục kẹp chặt giữa các ngón tay, chất vấn: "Ngươi mang tới đây gì?!"
Tô Mộ Lâm rụt cổ , thế nhưng miệng còn nhanh hơn cả Mạnh Quan Hành: "Ngươi tưởng đến chắc?"
In mắt Quan Như Huyên lóe lên sát khí. Phù lục chợt lóe, ánh sáng b.ắ.n hóa thành mũi tên nhọn lao thẳng về phía trán Tô Mộ Lâm. Tô Mộ Lâm vội vàng né lưng Mạnh Quan Hành. Mạnh Quan Hành tay cũng nhanh, gã trực tiếp cản mũi tên ánh sáng buông lời trêu chọc: "Đừng động thủ chứ, đây thể là phu tương lai của đấy."
Tô Mộ Lâm tức giận định phản kháng, nhưng Mạnh Quan Hành tựa hồ gáy mọc mắt, gã dễ dàng né tránh xoay cạnh Ngư Kiểu.
Đột nhiên gió mạnh xẹt qua, một bóng từ trời giáng xuống nhẹ nhàng đáp cạnh Tô Mộ Lâm. Vừa thẳng dậy thấy nàng một đôi tai sói màu trắng đầu. Mái tóc dài hai màu hắc bạch đan xen khẽ tung bay trong gió, đôi mắt màu hổ phách khẽ đảo qua quăng một ánh hung ác lên mấy kẻ nọ.
Tang Duyệt khẽ nhạo một tiếng, để lộ cặp răng nanh sắc nhọn, nàng : " lúc lắm, tới phàm giới cũng tính là uổng công, g.i.ế.c hai tên phàm nhân để trợ hứng ."
Tô Mộ Lâm thấy thế thì giật nảy , vội vàng giơ tay che đôi tai sói đầu tỷ tỷ : "Sao tỷ ngoài với bộ dạng !"
Tang Duyệt mất kiên nhẫn hất tay y : "Sử dụng chút pháp thuật che mắt là , đem bọn chúng giải quyết sạch thì chẳng sẽ còn ai nữa ? Ngươi còn lải nhải nữa thì đưa Sơn Hà phiến cho ."
Tô Mộ Lâm chẳng cách nào đối phó với tỷ tỷ tính tình hiếu chiến . Y đ.á.n.h mất bảo vật mẫu tặng nên đành ngoan ngoãn ngậm miệng. Từ nhỏ Tang Duyệt như , bản tính của ma tộc là hiếu chiến, Tang Duyệt mới bảy tuổi quen cảnh tinh phong huyết vũ, nàng đối phó với đám ma tộc dám khiêu khích mà chẳng hề nương tay. Trong khi đó Tô Mộ Lâm bảy tuổi vẫn còn vì vấp ngã trầy đầu gối mà lóc. Vậy nên từ đến nay y luôn lời Tang Duyệt và vô cùng ỷ tỷ tỷ .
Sự nguy hiểm tỏa từ Tang Duyệt rõ ràng đến mức mấy mặt tại đây đều cảm nhận rành rành.
Ngư Kiểu kìm nghi vấn: "Ngươi tạm thời phản, định dẫn tới g.i.ế.c sạch chúng ?"
Không chỉ nghĩ như , Quan Như Huyên cũng chung suy nghĩ nên đè nén cơn phẫn nộ giữa hàng chân mày: "Chung Tầm Nguyên, rốt cuộc ngươi đang cái gì?!"
Mạnh Quan Hành mỉm nhạt: "Đừng nôn nóng, đây chẳng là tìm cho chúng hai trợ thủ ?"
"Trợ thủ? Ngươi xem hai kẻ , chỗ nào giống giúp chúng !"
Trong lúc trò chuyện, Tang Duyệt giương móng vuốt nhảy vọt lên, định bụng tấn công Mạnh Quan Hành. chỉ thấy gã nhấc tay lên, đầu ngón tay móc một chiếc chuông đồng. Hoa văn chạm rỗng đó tinh xảo, giống như một loại cổ vật từ thời viễn cổ. Chiếc chuông vang lên khẽ khàng, phát âm thanh thanh thúy giữa màn đêm tĩnh lặng. Trong chớp mắt, Tang Duyệt đang bày thế tấn công bỗng rơi xuống mặt đất, đôi mắt mất thần thái, nàng ngây bất động.
Tô Mộ Lâm hoảng hốt thất sắc, y nhào tới: "A tỷ!"
Mạnh Quan Hành khẽ gảy chiếc chuông chỉ về hướng Tô Mộ Lâm. Tô Mộ Lâm chỉ thấy tiếng chuông vang vọng bên tai, ngay khoảnh khắc tiếp theo liền mất ý thức, cứ thế đờ đẫn tại chỗ.
Gã ngoắc ngoắc đầu ngón tay, lệnh cho hai tỷ Tô Mộ Lâm: "Qua đây."
Hai thần sắc đờ đẫn, ánh mắt vô hồn tới mặt Mạnh Quan Hành. Tô Mộ Lâm và Tang Duyệt dung mạo cực kỳ giống . Mạnh Quan Hành bóp lấy cằm Tang Duyệt xoay mặt nàng ngắm nghía, : "Kẻ tính tình hung dữ quá." Nói đoạn gã bước tới mặt Tô Mộ Lâm, đưa tay nhéo má y một cái: "Vẫn là kẻ vui hơn, còn dễ đối phó hơn cả quả hồng mềm."
"Đây là thứ gì?" Quan Như Huyên nhíu mày hỏi.
"Thần Quỷ linh, từng qua ?"
Quan Như Huyên lắc đầu, nhưng Ngư Kiểu suốt ngày nghiên cứu cổ tịch nên đương nhiên thứ , giải thích: "Là bảo vật đến từ Thiên giới khả năng thao túng hồn phách. Chỉ là thứ tổn hại âm đức, phàm nhân dùng sẽ giảm thọ, ngươi kiếm bảo vật ?"
Mạnh Quan Hành đáp lời mà chỉ hừ một tiếng: "Bôn ba nam bắc ngần năm, trong tay dăm ba món bảo vật thì lập ?"
Quan Như Huyên cũng gặng hỏi thêm. Cảm xúc kích động ban nãy từ từ bình , nàng : "Đợi thêm nửa canh giờ nữa tay với Thẩm Khê Sơn, tránh đêm dài lắm mộng."
"E rằng đợi lâu như ." Mạnh Quan Hành bỗng buông một câu, gã ngoảnh đầu xuống .
Hai hiểu nhưng cũng đưa mắt theo, chỉ thấy khu rừng tối đen bất ngờ một chầm chậm bước . Người nọ bước lảo đảo vững, cứ hai ba bước loạng choạng một cái. Ánh trăng từ chân nàng leo dần lên , soi sáng những đường viền thêu bằng chỉ bạc y phục lấp lánh mờ ảo. Mãi đến khi ánh sáng soi rõ khuôn mặt thì mấy họ mới nhận kẻ tới là Tống Tiểu Hà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-101-bay-buc-thu-5.html.]
Nàng đang ở trong một trạng thái kỳ lạ, nhắm nghiền hai mắt giống như đang ngủ. Mặc dù lảo đảo nghiêng ngả, thoạt lúc nào cũng như sắp ngã, thế nhưng Tống Tiểu Hà vẫn duy trì trạng thái đó tiến tầm mắt của mấy .
"Sao thể như thế ?" Quan Như Huyên duy trì nổi vẻ bình tĩnh nữa, giọng ngập tràn sự kinh ngạc: "Nàng đang ngủ mà thể bước ?"
"Tại nàng tìm tới đây? Không ngươi chuyển nàng đến nơi khác ?" Ngư Kiểu chen lời hỏi.
" là đưa nàng thật, nhưng mà..." Mạnh Quan Hành : "Ngay từ đầu phương hướng của nàng hề sai lệch. Không rõ là giữa Thẩm Khê Sơn và nàng cách thức liên lạc ngầm, do nàng may mắn, tóm dù thế nào thì sự đổi địa thế đều đưa nàng về phía Thẩm Khê Sơn."
"Chẳng lẽ thật sự kẻ thao túng địa thế nơi ?"
"Làm ?" Mạnh Quan Hành vội : "Trước mắt cứ chặn Tống Tiểu Hà , tuyệt đối đ.á.n.h thức nàng , bằng chuyện sẽ hỏng bét."
Ngư Kiểu và Quan Như Huyên đồng thời khởi hành, từ sườn núi nhảy xuống nhưng sợ gây tiếng động Tống Tiểu Hà tỉnh giấc nên dám hành động quá nhanh.
Tống Tiểu Hà ngủ say, hệt như những đêm đó. Cơ thể loạng choạng bước tới rìa trận pháp kết giới cản , thể tiến thêm bước nào nữa.
Thẩm Khê Sơn thấy tiếng động trầm đục liền lập tức mở bừng mắt. Hắn đầu, vô cùng toại nguyện thấy Tống Tiểu Hà. Nàng đang bên rìa cái hố, đầu tì lên kết giới tỏa ánh sáng nhạt. Mặc dù vẫn còn trong mộng nhưng nàng mang dáng vẻ xuyên qua kết giới để tiến tới bên cạnh .
Thẩm Khê Sơn kiềm mà bật một tiếng. Tống Tiểu Hà dùng cách nào để tìm . Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, những lúc nàng thật sự thông minh.
Thẩm Khê Sơn bước tới rìa kết giới, cách một lớp tường ánh sáng mỏng manh ngắm dáng vẻ say ngủ của Tống Tiểu Hà. Nàng tì trán lên kết giới, vầng trán trắng trẻo ửng đỏ, giống như là dấu vết để do lúc nãy va . Nàng nhắm mắt ngủ yên bình.
Thẩm Khê Sơn áp tay lên kết giới, khẽ khàng gọi: "Tống Tiểu Hà." Tiếng gọi đầu tiên Tống Tiểu Hà vẫn phản ứng gì. Đầu ngón tay Thẩm Khê Sơn liền miết một đường dọc theo gò má nàng gọi: "Tống Tiểu Hà, tỉnh dậy ."
Ngay đó, nhịp thở của Tống Tiểu Hà chợt khựng , nàng chút báo mà mở bừng hai mắt. Nàng ngẩng đầu liền trông thấy Thẩm Khê Sơn đang ở phía đối diện. Khoảng cách vô cùng gần, nhưng ở giữa ngăn cách bởi một bức tường ánh sáng phát tia sáng mờ nhạt. Vầng trăng treo lơ lửng phía Thẩm Khê Sơn, ánh bạc rơi xuống bao trùm lấy . Hàng ngàn hàng vạn đốm sáng từ khắp nơi cơ thể tản , tôn lên khuôn mặt tinh xảo tì vết. Thẩm Khê Sơn đang nàng mỉm , tựa như một bức họa tuyệt mỹ.
Tống Tiểu Hà tiên khẽ kinh hô một tiếng, ngay đó kinh ngạc : "Ta thật sự tìm tới đây !"
Nàng chỉ nhớ đây nhiều khi ngủ say sẽ tìm Thẩm Khê Sơn nên liền ôm tâm lý thử một . Dù nàng ở trong núi cũng tìm đường, đúng lúc là giờ Tý nên nàng dứt khoát xuống ngủ luôn. Tống Tiểu Hà hề tiền đề của hành động bắt buộc là Thẩm Khê Sơn cũng đang trong mộng . Nàng chỉ cho rằng việc Thẩm Khê Sơn đưa chiếc nhật quỹ nhỏ dùng để xác nhận thời gian cho nàng thì chắc chắn là dụng ý riêng.
Vừa mở mắt , quả nhiên Thẩm Khê Sơn đang ngay mặt. Nàng mừng rỡ khôn xiết, nhưng cũng nhanh chóng phát hiện Thẩm Khê Sơn đang nhốt trong kết giới. Những tia sáng nhỏ xíu vây quanh đang từ từ rơi xuống vô chú văn phức tạp mặt đất.
Tống Tiểu Hà giơ tay đập mạnh hai cái lên bức tường ánh sáng, màng hỏi xem rốt cuộc là tình huống gì mà trực tiếp rút kiếm gỗ : "Ngươi đợi chút, cứu ngươi ."
Chỉ là kịp để nàng chiêu thì đỉnh đầu bỗng nhiên truyền tới một luồng gió mạnh. Nàng lập tức lộn ngược né tránh, chỉ thấy mười mấy đạo bùa từ trung vung xuống, lao vun vút như lợi kiếm cắm thẳng chỗ nàng . Vừa ngẩng đầu lên liền thấy Quan Như Huyên lơ lửng giữa trung, giữa hai hàng lông mày ngập tràn sát ý.
Bên , hai tên khôi với tốc độ nhanh như gió lốc lao tới vây công Tống Tiểu Hà. Lưỡi đao sắc bén xé gió, một đao nhắm cổ, một đao đ.â.m eo nàng. Tống Tiểu Hà dùng kiếm gỗ cản đòn tấn công bên tay trái. Chỉ một tiếng chát chúa, cảm giác chấn động mạnh mẽ trong nháy mắt truyền khắp hai cánh tay, khiến nàng suýt chút nữa mất sức hất văng cả thanh kiếm gỗ . Đòn tấn công bên tay trong chớp mắt sấn đến nơi, Tống Tiểu Hà đành thu kiếm, lùi né tránh.
Còn chạm đất, những tấm linh phù tựa như xiềng xích đ.â.m về phía nàng, chỉ Quan Như Huyên quát lớn: "Mưa rào!" Trong tích tắc, sóng nước cuồn cuộn trào từ mười mấy tấm bùa, mang theo khí thế nhấn chìm Tống Tiểu Hà.
Vốn là sát chiêu hung hãn nhưng vô tình tạo cơ hội phản công cho Tống Tiểu Hà. Nước gặp lạnh sẽ hóa thành băng, Tống Tiểu Hà nhẩm khẩu quyết Nghiệp hỏa hồng liên, khống chế lực lượng giải phóng . Hàn khí trong chớp mắt cuộn trào nhấn chìm dòng nước chảy xiết, tạo thành vô cột băng đan xen rối mắt. Tống Tiểu Hà giơ kiếm c.h.é.m cột băng nát vụn, dùng sức vung mạnh một cái, những mảnh băng vụn mang theo tốc độ cực nhanh bay vút , lao thẳng về phía Quan Như Huyên. Sau đó nàng lộn bay lên trung, dồn bộ sức mạnh cánh tay, kiếm gỗ bao phủ bởi luồng sáng đỏ rực lao quyết đấu cùng khôi .
Đám khôi lợi hại hơn hẳn những tên từng gặp trong thành đây. Chúng những động tác nhanh đến mức gần như rõ mà sức mạnh cũng vô cùng to lớn. Tống Tiểu Hà giao thủ với chúng thì phép phân tâm dù chỉ một tơ hào. Thân pháp luyện kiếm ngày xưa thời khắc sử dụng đến mức cực hạn.
Quan Như Huyên tránh những mảnh băng vụn vỡ nát dày đặc, nàng dốc sức tung vài tấm bùa để cản , thế nhưng chẳng ngờ mảnh băng vô cùng sắc nhọn đ.â.m thủng lớp phòng hộ. nàng dùng tay áo che mặt, trong nháy mắt khắp đều đ.â.m trúng, cơn đau dữ dội kèm theo luồng hàn ý mãnh liệt xâm nhập tận xương tủy. Quan Như Huyên rơi từ trung xuống. Trên gò má nàng một vết thương do mảnh băng rạch trúng, m.á.u còn kịp chảy thì kết thành sương giá.
Ả nghiến răng chịu đựng cơn đau đớn cơ thể. Nhìn Tống Tiểu Hà thành thạo ứng phó giữa hai tên khôi , pháp lưu loát dứt khoát, nàng hiểu rõ việc nàng thoát cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Vì nàng ném một tấm bùa về phía Mạnh Quan Hành: "Kích hoạt!"
Linh phù x.é to.ạc bầu trời đêm Mạnh Quan Hành bắt lấy, đó Ngư Kiểu cũng đáp xuống bên cạnh gã, móc một đoạn mộc trận đưa cho gã. Mạnh Quan Hành kẹp hai món đồ trong tay, bản tự rút một chiếc ngọc nhỏ, ngay đó ném cả ba thứ lên trung. Hai bàn tay gã ngưng kết ánh sáng dùng sức chắp tay , chỉ thấy ba món đồ đồng thời vỡ vụn.
Chốc lát , trận pháp nơi Thẩm Khê Sơn đang xuất hiện vài vết nứt đất khổng lồ. Vùng đất ở chính giữa đột nhiên nhô cao lên, bụi đất bay mù mịt, mặt đất chấn động ầm ầm.
Tống Tiểu Hà đang trong lúc căng thẳng, khóe mắt thấy vùng đất chân Thẩm Khê Sơn biến đổi nên trong lòng quýnh lên. Kiếm gỗ trong tay đ.â.m mạnh cơ thể tên khôi mặt, đó nàng xoay cổ tay, dùng sức đẩy mạnh về phía , tên khôi liền c.h.é.m đứt ngang eo. Động tác của nàng hề đình trệ, nàng giẫm lên nửa của tên khôi mặt nhảy vọt lên, mượn thế tung một cú lộn ngược , lấy tốc độ nhanh chóng đá trúng lưng tên khôi còn . Tiếp đó, nàng thành một vòng xoay lộn ngược trung, gót chân giáng mạnh đầu tên khôi .
Chỉ một tiếng "Bịch" vang lên, đầu tên khôi đá vỡ tung.
Nàng đáp xuống mặt đất, vung tròn cánh tay ném thanh kiếm gỗ xa, đó cất bước chạy theo hướng mũi kiếm phóng tới. Kiếm gỗ tựa như cơn gió lốc x.é to.ạc mây trời, một nhát đ.â.m xuyên qua bức tường ánh sáng kết giới. Bám sát phía là Tống Tiểu Hà dùng bộ cơ thể giẫm lên, bàn tay ngưng tụ ánh sáng dùng sức vỗ mạnh một cái tường ánh sáng!
Choang!
Toàn bộ kết giới vỡ nát . Tống Tiểu Hà đáp xuống đất, túm chặt lấy cổ tay Thẩm Khê Sơn kéo mạnh ngoài, kinh hãi thốt lên: "Đó là thứ gì ?!"
Thẩm Khê Sơn chẳng hề quan tâm phía , chỉ một mực dán chặt mắt Tống Tiểu Hà, ánh mắt đong đầy niềm hân hoan giấu giếm. Hắn giơ tay vỗ nhẹ dái tai nàng, khẽ gọi: "Tống Tiểu Hà." Hắn dường như lời , thế nhưng khi đến khóe môi chỉ còn đọng ba chữ Tống Tiểu Hà.
Tống Tiểu Hà nắm chặt lấy cổ tay buông, trong lòng chút hoảng hốt nên đương nhiên thời gian quản tới bàn tay đang loạn của . Nàng chỉ vội vàng ngước một cái trong lúc kéo chạy .
Thẩm Khê Sơn trông vẻ vui. Tống Tiểu Hà hiếm khi thấy Thẩm Khê Sơn bộc lộ cảm xúc vui sướng rõ ràng đến nhường . Hắn sẽ tức giận, sẽ nhíu mày nổi cáu, dẫu cho bình thường mặt luôn mang theo ý nhưng đó là nụ xuất phát từ cảm xúc chân thật. Kỳ thực đôi mắt Thẩm Khê Sơn trong vắt, lúc vui sướng mỉm thì càng thêm thần thái. Tống Tiểu Hà lý do khiến Thẩm Khê Sơn vui sướng, nhưng bao giờ nghĩ là vì một chuyện nhỏ nhoi đến nhường : Chỉ đơn giản là vì ở trong vùng núi đầy rẫy mê trận, nàng tìm .
Đây là đầu tiên từ khi Tống Tiểu Hà quen Thẩm Khê Sơn, nàng thấy vẻ mặt hạnh phúc khuôn mặt . Giống như một đứa trẻ nhận kẹo, cứ thế điểm thêm vài nét hồn nhiên cho hàng lông mày của thiếu niên.
Tống Tiểu Hà mắt mà trong chốc lát thất thần. Nàng kịp suy nghĩ gì thì chợt thấy tiếng động lớn truyền đến từ lưng. Mặt đất bắt đầu chấn động, phía gáy bỗng dưng ập tới một luồng gió mạnh chứa đầy khí tức hung ác. Tiếng gầm rú đinh tai nhức óc tiến gần, Tống Tiểu Hà bất đắc dĩ buông Thẩm Khê Sơn , hai phân né tránh về hai hướng.
Tiếp đó, vô cây cối phía xô ngã. Gió lớn cuốn theo cát bụi bay mù mịt, khí tức tà ma nồng nặc ngay lập tức tràn ngập trung. Chỉ thấy cỏ cây nhanh chóng héo úa, nơi nó qua sinh khí đều diệt vong. Tống Tiểu Hà luồng sức mạnh cường hãn đẩy lùi xa mấy trượng, nàng quỳ một chân mặt đất, đè thấp cơ thể, kiếm gỗ cày một đường dài mặt đất mới từ từ dừng .
Vừa ngẩng đầu lên, mượn nhờ ánh trăng, nàng thấy một con ma thú khói đen đặc quánh bao phủ. Ngoại hình của nó trông cực kỳ quái dị, nửa của con nhưng phía giống như một con nhện, tám cái chân dài cắm xuống mặt đất, đó phủ kín đầy những gai nhọn màu đen lởm chởm. Phía con ma thú đó là cuồn cuộn khói đen ngút trời gần như che khuất cả vầng trăng. Hàng loạt đầu lâu chi chít lơ lửng trong làn khói đen phát tiếng gào thét thê lương, oán khí tựa hồ x.é to.ạc cả bầu trời.
Sức mạnh tỏa từ con ma thú tạo thành uy áp nghẹt thở trong trung. Nó sở hữu một khuôn mặt khổng lồ gớm ghiếc, đôi mắt đỏ ngầu. Tống Tiểu Hà chỉ cần ngước lên thẳng nó cảm thấy sống lưng như một ngọn núi lớn đè nặng, hai chân mà chẳng còn sức lực để lên.
Không nàng từng thấy ma thú, đây Ma thần ở Phong Đô quỷ vực thực chất cũng chỉ là một con ma thú tu vi cao hơn một chút. so với con mắt , cái thứ tự phong là Ma thần còn kém xa. Tống Tiểu Hà chỉ dán mắt đôi mắt của con ma thú mặt, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi thể kiềm chế. Không chỉ vì sự khổng lồ của nó khiến Tống Tiểu Hà cảm thấy bản quá đỗi nhỏ bé, mà còn bởi nàng cảm nhận tà khí tỏa trong trung vượt xa mức độ của bất cứ yêu ma nào nàng từng tiếp xúc. Trực giác mách bảo nàng thể sẽ bỏ mạng vuốt của con ma thú .
Nó liếc Tống Tiểu Hà một cái, đó trực tiếp vặn ngược đầu đằng để tìm kiếm hình bóng của Thẩm Khê Sơn. Hiển nhiên mục tiêu đầu tiên của nó là Tống Tiểu Hà. Thế nhưng Thẩm Khê Sơn lúc nãy kẹt trong cái trận pháp kỳ lạ đó, tu vi tiêu tán nhiều như thì thể đối đầu với con ma thú ?
Tống Tiểu Hà nghiến răng, cưỡng nỗi sợ hãi bản năng sinh từ sự nhận thức về nguy hiểm trong lòng, cứng rắn ưỡn thẳng cột sống chầm chậm lên từ mặt đất. Vầng trăng đơn độc mây vùi lấp, gió dữ hoành hành trong trung, hình Tống Tiểu Hà trông thật nhỏ bé và đơn bạc. Nàng siết chặt thanh kiếm, mái tóc lòa xòa trán gió thổi tung, để lộ vầng trán cùng hàng lông mày thanh tú, thế nhưng mang dáng dấp quật cường và kiên quyết nhường , bằng khí thế vững vàng để chào đón trận ác chiến sắp bắt đầu.