Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 103: Bảy Bức Thư 7

Cập nhật lúc: 2026-07-13 13:23:49
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà đầu mang cặp sừng rồng nhỏ, mái tóc dài xõa tới bờ vai. Nàng vắt chéo hai chân mặt đất, dùng chiếc khăn gấm tỉ mỉ chùi lau di vật.

Thẩm Khê Sơn bên cạnh, tựa lưng cây còn sót mục nát. Hắn gác cánh tay lên đầu gối, nghiêng cằm lặng lẽ quan sát nàng.

Tống Tiểu Hà lúc nâng niu di vật của sư phụ tự khắc đoan trang, tận tụy. Nàng khéo léo gạt bỏ từng vết bụi nhỏ bám các lớp chú văn khảm nơi linh khí.

Sau khi gió bão ngưng bặt, gian xung quanh còn tạp âm quấy nhiễu. Bên tai Thẩm Khê Sơn chỉ còn văng vẳng tiếng thở nhẹ nhàng, tĩnh tại của Tống Tiểu Hà.

Dường như cảm nhận ánh mắt chăm chú của Thẩm Khê Sơn, tay nàng chợt khựng , ngẩng đầu hỏi: "Chàng còn thấy đau nhức ?"

Thẩm Khê Sơn đưa tay chạm nhẹ vết thương nơi bụng. Lỗ hổng đ.â.m thủng vốn chẳng dễ chịu gì, song đến nay bình phục như cũ, để vết sẹo nào.

Hắn ngẫm nghĩ xem nên sự thật .

Trái , Tống Tiểu Hà nhỏ nhẹ bảo: "Ta chẳng hề đoái hoài vết thương nơi bụng của ."

Thẩm Khê Sơn mặt , thản nhiên đáp: "Bản nơi nào khác thương tổn chứ."

Tống Tiểu Hà rướn , luồn bàn tay mái tóc , chạm đến gáy. Thẩm Khê Sơn luống cuống giữ lấy cổ tay nàng, ngăn cản kìm hãm .

"Chàng sẽ đau."

Thẩm Khê Sơn mím môi, dịu giọng bảo: "Ta , quen ."

Tống Tiểu Hà nắm chặt lấy cổ tay , tước sự ngăn cản, nhỏ nhẹ thì thầm: "Quen nghĩa là đau."

Dứt lời, lòng bàn tay nàng tuôn trào hào quang rực rỡ màu hồng phấn. Thẩm Khê Sơn chỉ cảm thấy cảm giác bức bách của lửa thiêu nơi gáy lập tức thế bằng một luồng hàn khí mát lạnh, xoa dịu sự bỏng rát.

Nương theo tiếng nổ nhỏ lúc bàn tay nàng áp chặt, cấm chú hành hạ Thẩm Khê Sơn năm dài tháng đoạn cuối cùng vơi đôi chút. Bàn tay nhỏ bé, lành lạnh của nàng khiến Thẩm Khê Sơn cảm thấy thư thái, bản năng nắm lấy tay nàng giữ chặt vài giây.

Tống Tiểu Hà nghiêng, bắt gặp khẽ nhắm mắt. Sắc mặt tuy biểu lộ sự sảng khoái, song hàng chân mày giãn , chứng tỏ cấm chú vốn hành hạ khôn xiết.

Nàng thể ngờ Thẩm Khê Sơn hằng ngày chịu đựng sự hành hạ của cấm chú dữ dội đến thế. Khóe mắt nàng bỗng chốc cay xè, rơm rớm lệ. Nàng vòng tay ôm lấy cổ , tiến sát mạn vai, trao cho một nụ hôn nhẹ nơi khóe môi.

Thẩm Khê Sơn nàng, cảm nhận sự u sầu và tự trách tận sâu trong đôi mắt . Hắn khẽ mỉm , lặng thinh lời nào.

Sau gáy Tống Tiểu Hà phong băng dịu cảm giác, tâm sự: "Nàng cần sầu bi thương hại ."

" sự thực là thấy đau, đúng ?" Giọng của Tống Tiểu Hà khẽ vang bên tai . Nàng ôm lấy cổ , tựa như một con động vật nhỏ, nhẹ nhàng cọ tai .

" ." Thẩm Khê Sơn chầm chậm : " Tống Tiểu Hà , đây là điều cam nguyện gánh chịu."

Chẳng do sự tiếp xúc của Tống Tiểu Hà do tâm tình thẹn thùng, đôi tai đỏ ửng lên, hiện rõ làn da trắng trẻo. Nếu điều là hệ lụy từ sự rung động của dành cho Tống Tiểu Hà, cảm thấy chính đáng, thậm chí còn cam lòng đón nhận. Hắn lời, cũng chẳng Tống Tiểu Hà hiểu ý .

Tống Tiểu Hà ôm một lát thẳng dậy, áp sát bả vai vai , tiếp tục cúi đầu lau chùi món linh khí .

Lau xong, món linh khí phát tiếng "cạch" nhỏ, tỏa ánh sáng tụ thành những dòng chữ:

Sùng Gia năm thứ hai, mùng mười bảy tháng Chạp.

Đầu xuân năm nay, cuối cùng cũng tìm đến Trường Sinh điện.

Tương truyền rằng đây là một tòa thần điện che chở cho vạn linh hồn thế gian, chỉ cần thắp lên một ngọn đèn trong đó thì thể bảo vệ hồn phách đời đời kiếp kiếp.

Cửa điện một trăm năm mới mở một . Ta tới may lắm, đến giờ.

cũng coi như cơ duyên, chỉ quỳ ba trăm ngày ngoài điện đợi lúc mở cửa. Người canh đèn mời , cho phép thắp lên một ngọn đèn cho .

Lương Thanh, lúc tên tuổi và bát tự của , mới nhớ sinh chung một ngày. Huynh chẳng qua là đời nửa khắc, nhưng ca ca của suốt hai mươi mấy năm.

Đệ luôn gánh vác trách nhiệm, nhường nhịn tính tình xa của , điều thật sự công bằng với .

Ngọn Trường Sinh đăng chính là lời tạ với . Mong chớ giận, thường xuyên ghé thăm một chút, mặc dù chỉ là một tia tàn hồn cũng .

Nước mắt ấm áp chảy dọc theo khóe mắt Tống Tiểu Hà. Nàng vội lấy mu bàn tay gạt , chớp chớp đôi mắt ướt, những dòng chữ .

Tống Tiểu Hà hiểu rằng, sư phụ thừa sư bá sẽ tức giận, chẳng qua ông tìm một lý do để tự an ủi bản . Ông cố chấp tin rằng vì sư bá giận dỗi nên hồn phách mới từ chối đến thăm . Năm dài tháng rộng, ông ngừng đốt Dẫn Hồn hương để tìm đối phương, ngừng hối .

Tống Tiểu Hà nhớ đến thuở ở trong Ma vực, lúc thấy Trường Sinh điện, sư phụ từng mang vẻ mặt cực kỳ khinh thường, khẳng định Trường Sinh đăng đều là thứ vô dụng. Có ai ngờ chính ông từng lặn lội ngàn dặm, vượt qua vùng đất chiến hỏa gian truân để tìm kiếm hành tung Trường Sinh điện, quỳ đến kiệt sức suốt ba trăm ngày chỉ để dâng lên một ngọn đèn.

Ông cũng từng mong mỏi như thế. Sự oán hận đối với Trường Sinh điện thực chất chỉ là vết thương sâu sắc từ muôn vàn thất vọng của những năm tháng gọi hồn thành.

Trong lúc nàng âm thầm rơi lệ, Thẩm Khê Sơn ghé môi đến, nhẹ nhàng hôn lên viền mắt nàng, ôm lấy hình nhỏ nhắn của nàng lòng, khẽ vỗ về lưng. Hắn im lặng đón lấy những giọt lệ của Tống Tiểu Hà, đau xót dáng vẻ thầm trong tĩnh lặng của nàng.

Tống Tiểu Hà tựa vai , giọng ngạt mũi: "Ta cảm thấy sư phụ vốn lợi hại vô cùng. Trải qua bao dằn vặt tang thương, ông trở nên vô cùng kiên cường."

"Đó chỉ là do sầu bi, Tống Tiểu Hà ." Thẩm Khê Sơn vuốt ve mái tóc nàng, dõng dạc : "Đó là tình thâm. Sự dằn vặt mang đến dũng khí để kẻ trốn tránh dám đối diện hiện thực, tiếp thêm sức mạnh cho kẻ yếu đuối vượt qua phong ba, vượt qua muôn trùng non xanh biển cả."

Nhận câu an ủi từ , lòng Tống Tiểu Hà dần bình lặng trở . Tạ Xuân Đường cũng , sư phụ cũng thế, ai cũng bằng lòng hy sinh vì trân quý nhất, biến điều đó thành tâm nguyện tha thiết nhất đời.

Tống Tiểu Hà từng vì cô đơn mà thường xuyên giấc mộng tìm kiếm sư phụ. Sự an ủi thể nàng thức tỉnh, chỉ tình yêu thương thực tại mới . Nàng cảm nhận sự trân trọng và bầu bạn của Thẩm Khê Sơn, nhờ mới thể từ biệt sư phụ trong mộng, thoát khỏi cơn ác mộng về cái c.h.ế.t của Lương Đàn.

Nước mắt Tống Tiểu Hà ngừng rơi, nàng thẳng dậy. Nàng nhẩm tính, linh khí sư phụ để tổng cộng bảy cái, nàng tìm bốn cái, vẫn còn ba cái. Nàng thu hồi linh khí, nắm lấy tay Thẩm Khê Sơn kéo dậy.

"Làm gì ?" Thẩm Khê Sơn ngoan ngoãn lên, xoay tay nắm chặt lấy tay nàng.

"Ta tìm những cái còn ." Lòng bàn tay Tống Tiểu Hà ấm, nàng dắt về phía : "Đây là di vật sư phụ để , nhất định lấy về bộ."

Cây cối xung quanh trận cuồng phong gãy đổ ngổn ngang. Thẩm Khê Sơn dáng vóc cao lớn, lúc Tống Tiểu Hà dắt , đụng những cành cây rũ xuống đều cúi đầu né tránh. Sự nhu thuận hiếm thấy khiến trông vô cùng ôn hòa.

Địa thế vẫn đang đổi, Tống Tiểu Hà loanh quanh tùy ý, thật sự cho nàng tìm một món linh khí nữa. Khoảnh khắc nàng đào linh khí lên, cây cối và địa thế xung quanh bỗng chốc biến đổi lớn, sườn núi nhấp nhô biến thành bình địa, mặt trăng lặn xuống, cảnh vật trở nên rõ ràng.

"Tống tiên sư." Một âm thanh từ lưng nàng vang lên.

Tống Tiểu Hà giật nảy , bèn thấy Mãn Nguyệt hóa thành dáng vẻ của nữ tử, ánh trăng. Tống Tiểu Hà kinh ngạc: "Tại ngươi ở chỗ ?"

Mãn Nguyệt nhún cúi chào, nhẹ nhàng : "Mãn Nguyệt vẫn luôn cư ngụ tại ngọn núi tu luyện, cảm nhận khí tức của Tống tiên sư nên mới mặt tương kiến."

Tống Tiểu Hà nảy sinh mối nghi hoặc. Thọ Lân thành chệch về phía bắc, cách Hạ quốc ở phía đông ngàn dặm, nếu Mãn Nguyệt luôn tu luyện ở đây, thể kéo nàng linh vực để cầu phong chính đường nàng tới Hạ quốc?

Nghe nàng hỏi, Mãn Nguyệt liền đáp: "Sau khi giành cơ duyên phong chính, lang thang khắp nhân giới tìm kiếm. Điều kiện để trao tư cách phong chính vô cùng khắt khe, phàm nhân nào cũng thể đảm nhận. Huống hồ là Mãn Nguyệt duyên với Tống tiên sư, mới kết quả ngọt ."

Nói xong, Mãn Nguyệt dâng lên hai cái linh khí lau sạch: "Cái mà Tống tiên sư đào là linh khí cuối cùng ngọn núi ."

Tống Tiểu Hà mừng rỡ nhận lấy: "Cái cuối cùng trong tay ai ?"

"Ta . mê trận phá, kính mong tiên sư theo đến một nơi." Mãn Nguyệt xong, đầu liếc Thẩm Khê Sơn một cái, tựa hồ sợ đồng ý.

Thẩm Khê Sơn cũng đến mức ghen tuông với một con tiểu hồ ly, : "Là đồ đạc sư phụ nàng để , xem ?"

"Đương nhiên ." Tống Tiểu Hà : "Làm phiền ngươi dẫn đường."

Mãn Nguyệt gật đầu, hóa thành một con hồ ly nhỏ màu vàng, nhảy nhót chạy phía dẫn đường. Lần đổi là Thẩm Khê Sơn dắt tay nàng. Nàng cúi đầu phía , mở hai linh khí nhận chữ:

Sùng Khánh năm thứ bốn mươi bảy, mùng năm tháng Tư.

Khói lửa chiến tranh thiêu rụi nơi thành bình địa, là một t.h.ả.m họa đáng sợ. Bá tánh mất sự chở che, xác c.h.ế.t ngổn ngang đầy đồng.

Mạng ở đây đáng giá bằng một cái màn thầu.

May mắn là khi đến chuẩn kỹ lưỡng, trải qua gian truân chặng đường, tạm thời tìm một nơi ẩn náu. Tòa thành tướng sĩ canh giữ, tướng quân cũng nhân từ thu lưu , cần lo lắng cho .

Có lẽ lâu nữa, tòa thành cũng sẽ ngọn lửa chiến tranh hủy hoại, mà giúp gì, chỉ thể dùng cách của riêng lưu chốn đô thành hiện tại vẫn còn xem là an bình phồn hoa .

Tuy nhiên yên tâm, sẽ tham luyến sự an bình nơi đây. Ta sẽ tiếp tục xuôi nam, tìm kiếm tung tích Trường Sinh điện.

Hôm nay tiết Thanh minh, mua rượu tế bái , say mới nhớ thích uống rượu, thôi thì Thanh minh tới tìm thứ khác .

Và cuộn linh khí tiếp theo:

Sùng Khánh năm thứ bốn mươi chín, mùng mười tám tháng Chạp.

Ta liệu còn tìm thấy Trường Sinh điện trong khói lửa chiến tranh . Nơi c.h.ế.t quá nhiều , những lúc giữa họ, cảm giác như cũng biến thành một cái xác vô hồn.

Chặng đường , giả c.h.ế.t tám để vượt qua, cũng xem như may mắn.

Phàm nhân đôi lúc còn đáng sợ hơn cả yêu ma.

Nếu hết Nam Diên mà vẫn tìm thấy Trường Sinh điện, sẽ rời khỏi nơi , cần lo lắng cho .

Tống Tiểu Hà cẩn thận cất linh khí . Nghĩ đến cảnh sư phụ từng đông trốn tây giấu ở nơi chiến loạn, ngày tháng sống nhất định khốn khó, giữa nỗi chua xót nàng khẽ mỉm . Sư phụ nhất định vô cùng phẫn nộ, chạy trốn oán trách. Nàng như thấy hình dáng Lương Đàn thuở còn sống, luôn nàng chọc tức đến mức tức giận.

Mãn Nguyệt dẫn hai vượt qua một ngọn núi. Đứng đỉnh núi cao, Tống Tiểu Hà phóng tầm mắt xuống. Ánh trăng vô cùng sáng tỏ, soi rõ phong cảnh núi.

Chỉ thấy ở vị trí trung tâm mấy ngọn núi bao quanh một tòa thành. Nhìn từ đằng xa, tòa thành đó lấy một ngọn đèn thắp sáng, đình đài lầu các sắp xếp ngay ngắn. Cổng thành vô cùng cao lớn, hai bên tường thành cắm hai hàng cờ lớn đang phần phật tung bay trong gió. Linh khí nồng đậm truyền tới từ chính nơi đó.

Mãn Nguyệt dừng núi, : "Có lẽ tiên sư xuôi theo đường núi xuống thể tìm thứ tìm."

"Đồ sư phụ để trong tòa thành ?" Tống Tiểu Hà chỉ xuống núi hỏi.

Mãn Nguyệt lắc đầu, tỏ ý rõ. Tống Tiểu Hà gặng hỏi thêm. Trước lúc chia tay, nàng hỏi: "Tạ Xuân Đường ở trong cơ thể ngươi ?"

Mãn Nguyệt gật đầu đáp: "Mọi thứ vẫn , hồn phách hồi phục nhanh. Có lẽ đến mười năm là thể tiến luân hồi."

Tống Tiểu Hà mỉm , vỗ nhẹ vai Mãn Nguyệt: "Đa tạ ngươi, việc gì cần giúp, nhất định đến tìm !"

Mãn Nguyệt ngượng ngùng . Trong lòng bàn tay y siết chặt một chiếc răng sữa, vốn tặng cho Tống Tiểu Hà, nhưng dọc đường Thẩm Khê Sơn bám dính lấy nàng quá sát nên y tìm cơ hội. Y cáo biệt hai , hóa thành làn khói vàng tan biến.

Thẩm Khê Sơn triệu hoán kiếm, mang theo Tống Tiểu Hà bay xuống núi, tiến đến cổng thành. Linh khí nồng nặc gần như bao trùm cả hai . Cận cảnh, tòa cổng thành vô cùng nguy nga, Tống Tiểu Hà ngẩng cao đầu mới tới tường thành. Trên hai cánh cửa lớn điêu khắc hai con thụy thú sống động như thật.

Tống Tiểu Hà thắc mắc: "Tại cổng thành cao đến ?"

Nàng từng đến Trường An, cổng thành nơi đó xây dựng hoành tráng nhưng còn xa mới bì sự bề thế của tòa thành .

Thẩm Khê Sơn đưa tay vuốt ve cổng thành đầy vết trầy xước, giải thích: "Vùng đất chịu nhiều chiến tranh, cổng thành và tường thành tự nhiên xây cho cao lớn rắn chắc mới chống đỡ địch mạnh."

Tống Tiểu Hà nhất thời nghĩ thông suốt, thắc mắc tòa thành trong núi chịu chiến tranh? Lẽ nào bá tánh trong thành thường xuyên đ.á.n.h với dã thú núi ?

Đang lúc nghĩ ngợi, Thẩm Khê Sơn đưa nàng tiến tới chính giữa cổng thành. Nơi khớp nối của hai cánh cửa là một chiếc ổ khóa, mà treo hai miếng ngọc bội. Ngọc bội ánh trăng hiện hình một con cá đang quẫy đuôi, từng chiếc vảy đều chạm trổ cực kỳ tinh xảo, lóe lên ánh sáng biếc. Hai khối ngọc bội bất luận là ngoại hình màu sắc thảy đều y đúc .

Một ý niệm sượt qua trong đầu nàng, nàng nghi hoặc hỏi: "Đây... liệu là Song ngư thần ngọc?"

"Là nó." Đầu ngón tay Thẩm Khê Sơn vuốt nhẹ lên đó, đầu sang Tống Tiểu Hà.

"Sao ?" Nàng cảm thấy ánh mắt của phần kỳ lạ.

"Trên miếng ngọc một lớp phong ấn. Sư phụ nàng mượn nó vật trung gian để phong ấn bộ tòa thành ." Thẩm Khê Sơn đáp.

Lúc đầu Tống Tiểu Hà hiểu , nhưng nàng chợt nhớ chuyện những bá tánh biến thành thây ma ở Thọ Lân thành, sức mạnh của Song ngư thần ngọc phong ấn, nên mới chép hết đến khác. Sư phụ tại phong ấn thần ngọc mà đem tòa thành phong ấn ?

Nàng kinh ngạc nhướng mày, nắm lấy ống tay áo của Thẩm Khê Sơn: "Chàng là, thứ sư phụ giấu trong núi là mảnh Song ngư thần ngọc mà là cả một tòa thành?!"

Thẩm Khê Sơn gật đầu: "Không sai."

Tống Tiểu Hà há hốc miệng kinh ngạc. Nàng thể ngờ , sư phụ dùng Song ngư thần ngọc chép một tòa thành cất giấu trong núi. Bình thường lão trông nghèo rớt mồng tơi, ai mà ngờ lão riêng một tòa thành?

Tống Tiểu Hà hồi lâu vẫn bình phục tâm tình, nàng hỏi: "Phá giải cái phong ấn thế nào?"

Thẩm Khê Sơn giơ tay ngưng tụ ánh sáng vàng, nhẹ nhàng áp lên Song ngư thần ngọc. Ngọc bội liền tản một luồng ánh sáng màu lục lam, hiền hòa va chạm cùng ánh vàng kim. Thẩm Khê Sơn thu hồi lực lượng, lên tiếng: "Phá giải bằng bạo lực sẽ hủy hoại thần ngọc."

Tống Tiểu Hà ngẫm nghĩ một lúc, bòn : "Để thử xem! Ta là t.ử của sư phụ, phong ấn ông giăng xuống chừng thể giải !"

Thẩm Khê Sơn lùi phía hai bước nhường chỗ. Tống Tiểu Hà ghé tới nghiên cứu Song ngư thần ngọc, xem cách hóa giải gì . Chỉ là miếng ngọc thoạt văn tự cơ quan nào để dò xét.

Tống Tiểu Hà chăm chăm một lúc, đột nhiên vươn tay chỉ một chỗ ngọc bội: "Chỗ mắt của con cá , đây thứ gì đó ?"

Thẩm Khê Sơn kề sát cẩn thận quan sát. Quả nhiên thấy bốn con mắt của hai con cá đều là lỗ hổng hõm sâu, giống như từng vật gì khảm bên trong nhưng cạy mất.

Thẩm Khê Sơn chợt nảy đáp án. Hắn tóm lấy lọn tóc nhỏ của nàng, nhấc đồng tiền bằng đồng đang treo đó đặt trong lòng bàn tay. Dưới sự rọi chiếu của ánh trăng, đồng tiền biến thành màu đen. Hắn : "Cái hẳn là con mắt của cá."

Tống Tiểu Hà kinh ngạc: "Sao thể?"

Thẩm Khê Sơn gỡ đồng tiền xuống, kẹp giữa hai ngón tay đưa về mép ngọc bội. Vừa kề sát, đồng tiền và ngọc bội đồng loạt phát ánh sáng màu lục lam, đồng tiền từ từ nhỏ nhét gọn bên trong mắt cá, biến thành một viên trân châu nhỏ màu đen.

"Tống Tiểu Hà, tòa thành , là do sư phụ lưu cho nàng." Thẩm Khê Sơn .

Trong lòng Tống Tiểu Hà chấn động dữ dội, nàng con mắt cá mới gắn , lâu cũng lời nào. Đồng tiền từ khi nàng bắt đầu ký ức vẫn luôn treo b.í.m tóc. Sư phụ bảo đây là vật nàng bắt trong lễ thôi nôi, mang theo bên để bảo bình an.

Hóa đồng tiền là chiếc chìa khóa mở kho báu mà ông trân quý. Đó là một khối tài sản to lớn mà ông để cho nàng. Là gia tài của một cha để cho con gái.

Tống Tiểu Hà mím chặt môi, giọng điệu phần oán trách nhẹ nhàng: "Ông lão thật sự chẳng thèm với tiếng nào."

Thẩm Khê Sơn gỡ những đồng tiền còn xuống, : "Nếu cho nàng , chắc nàng sớm khiến cho Tiên minh đều chuyện , tòa thành giữ kín ?"

Tống Tiểu Hà rầu rĩ bảo: "Ta thích khoe khoang đến ."

Thẩm Khê Sơn bảo: "Chẳng lẽ kẻ nhận trang phục Liệp Môn cố ý chạy ngoài sơn lượn một vòng từ nam tới bắc, chơi đến mặt trời lặn mới về nội môn là ?"

Tống Tiểu Hà khẽ hứ một tiếng: "Là do bọn họ luôn chê bai thôi."

Thẩm Khê Sơn đưa hết đồng tiền tay nàng: "Nàng tự tay khởi động ."

Nàng ấn từng đồng tiền mắt của đôi cá. Khi viên cuối cùng khảm , ánh sáng xanh hiền hòa bỗng tỏa rạng. Hai viên ngọc bội bay bổng lên trung, đan chéo xoay vần hóa thành một khối ngọc bội vẹn . Tống Tiểu Hà vươn tay , khối ngọc liền rơi xuống lòng bàn tay nàng.

Khi ánh sáng màu lục lam nhạt dần, một màn sương mù mỏng manh nổi lên. Thẩm Khê Sơn giơ tay, lấy ánh sáng vàng kim khẽ khàng bao bọc lấy màn sương, : "Đây là tàn phách cuối cùng của sư bá nàng."

Ánh sáng của Song ngư thần ngọc nhanh chóng tản . Tống Tiểu Hà vội vàng lôi Trường Sinh đăng , bảo Thẩm Khê Sơn thả tàn phách trong đèn. Trường Sinh đăng lóe sáng vài trở tĩnh mịch. Hồn phách vẹn , Tống Tiểu Hà giải tỏa gánh nặng lớn trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-103-bay-buc-thu-7.html.]

Nàng dang tay, đẩy mạnh cánh cổng thành cao lớn đồ sộ. Cánh cổng từ từ mở với tiếng cọt kẹt ngân vang dài.

Tuy nhiên kịp rõ cảnh sắc bên trong, từ phía lưng đột nhiên dội những âm thanh huyên náo. Tống Tiểu Hà ngoảnh đầu, bèn trông thấy vô vàn bó đuốc dày đặc bước từ cánh rừng nơi chân núi. Đó là bá tánh trong Thọ Lân thành. Kẻ đầu là một nữ t.ử khoác y phục màu tím, chính là sư nương của Ngư Kiểu.

tay nàng đang nâng món linh khí cuối cùng mà Lương Đàn chôn đất.

Đời như quán trọ, cũng là khách qua đường.

Tuy rằng khi rời , các t.ử Tiên minh khuyên nhủ bá tánh trong thành núi, thế nhưng họ vẫn cầm đuốc kéo tới. Cặp sừng rồng đỉnh đầu Tống Tiểu Hà thu về, đôi mắt lấy màu mực đen trong trẻo. Nàng trông giống một tiểu nương t.ử lạc nơi sơn dã, vẻ mặt mang theo sự ngạc nhiên ngây thơ.

Nhìn thấy hai cổng thành, đám đông nhất thời ai dám tiến , đành giữ cách tầm hai ba trượng dừng , rì rầm bàn tán.

Một nam nhân mặc trang phục nha dịch tiến lên , đeo đao bên hông, lớn tiếng trách mắng: "Thọ Lân thành nay bụng cưu mang các , ngờ các lấy oán trả ân, tự ý núi quấy nhiễu sơn thần!"

"Sơn thần? Ở đây sơn thần? Các ngươi thật sự cho rằng những kẻ sống là do sơn thần chắc?" Tống Tiểu Hà giơ khối thần ngọc lên, : "Tất cả đều nhờ khối thần ngọc . Nó chép những t.h.i t.h.ể mà các ngươi đưa núi. Bây giờ miếng ngọc bội lấy , các ngươi về đừng hòng lợi dụng nó nữa."

"Đó là phúc trạch thuộc về Thọ Lân thành chúng !" Một lão già gào lớn: "Ngươi lấy tư cách gì mà tự ý chiếm đoạt?"

"Đây là của ." Tống Tiểu Hà vặc : "Là sư phụ để cho !"

"Là thần vật của núi rừng!"

"Ngươi chỉ chiếm của riêng!"

"Mau bỏ thần ngọc xuống, bằng đừng hòng rời khỏi nơi !" Đám bá tánh đồng thanh gào thét đòi Tống Tiểu Hà giao thần ngọc .

"Nằm mơ ! Không đời nào đưa cho các ngươi!" Tống Tiểu Hà tức giận tranh cãi tay đôi, nhưng một nàng thể cãi một đám đông. Nhiều kẻ bắt đầu vu khống nàng là phường trộm cướp, lớn tiếng hăm dọa sẽ bẩm báo Tiên minh.

Tống Tiểu Hà cất thần ngọc trong ngọc trác, khuôn mặt căng thẳng vì giận dữ. Ngoảnh mặt sang thấy Thẩm Khê Sơn mang nét bên cạnh, nàng liền thúc cùi chỏ : "Chàng cũng chẳng chịu giúp một câu! Cứ thế mặc kệ bọn họ bôi nhọ !"

Thẩm Khê Sơn vỗ nhẹ lưng nàng trấn an, lạnh lùng với đám bá tánh: "Các ngươi dùng thần ngọc biến Thọ Lân thành thành một tòa thành thây ma c.h.ế.t chóc, là tự chuốc tội . Đừng tưởng các ngươi tu tiên thì Tiên minh quản . Khi chuyện bẩm báo lên, tự khắc sẽ hình phạt thích đáng giáng xuống."

Lời dứt, đám đông nhao nhao phản đối. Tiên minh trực tiếp quản lý phàm nhân nhập đạo, vì bọn họ cậy thế tuân theo, bắt Tống Tiểu Hà bỏ đồ xuống. Họ hiểu rằng nếu nàng tay với phàm nhân sẽ hại kẻ vô tội, ắt tránh khỏi hình phạt của Tiên minh.

Chính hành vi vô lý khiến Tống Tiểu Hà phẫn uất. Tiên minh một lòng vì chở che bá tánh nhân gian mà sinh tử, thế nhưng đem công cụ để uy h.i.ế.p nàng.

Thẩm Khê Sơn dứt khoát: "Đồ trong núi thuộc về các ngươi, chúng sẽ mang hết." Đám bá tánh tức tốc bảo hai xéo , phép chạm bảo vật.

"Tống cô nương." Nữ t.ử mặc áo tím bước lên mặt Tống Tiểu Hà. Dung mạo nàng xinh , mang cảm giác dịu dàng. Nàng : "Ta tên là Đỗ Vũ Dao, xứ Y Bắc. Sẵn lúc , cùng cô nương trò chuyện vài câu."

Tống Tiểu Hà hếch cằm : "Muốn chuyện cũng , đưa di vật cho ."

Đỗ Vũ Dao khẽ lắc đầu: "Đồ tự khắc sẽ đưa cho cô nương, nhưng mong cô nương hãy đáp ứng một yêu cầu: Xin cô nương giơ cao đ.á.n.h khẽ, mở đường sống cho Kiểu Nhi."

Tống Tiểu Hà khẽ nhướng mày: "Ngươi Ngư Kiểu hại c.h.ế.t bao nhiêu mạng bên ngoài ?"

Đỗ Vũ Dao phân trần: "Nó vốn chỉ là một đứa trẻ một lòng nghiên cứu Thiên Cơ cổ pháp, màng thị phi bên ngoài. Chắc chắn là do kẻ gian xảo lừa gạt nên mới chuyện sai trái."

"Đám khôi sát hại vô ." Tống Tiểu Hà mím môi, nét mặt trang nghiêm: “Cho dù là lừa gạt, đều trả giá cho những tội gây ."

Hai mắt Đỗ Vũ Dao ầng ậc nước mắt: "Thật , chuyện đều tại ... Kiểu Nhi từ nhỏ mồ côi, do một tay nuôi lớn. Trượng phu mặt ngoài thì lễ độ, nhưng lưng thì liên tục hành hạ ..."

Nàng chậm rãi tháo găng tay, để lộ một đôi tay bằng gỗ lạnh lẽo: "Hôm đó quyết tâm bỏ trốn, ngờ tỳ nữ tố giác. Trượng phu trong cơn thịnh nộ bèn chặt đứt hai tay hai chân của , giam cầm trong phòng. Khoảng thời gian đó, sống bằng súc vật."

Nàng nghẹn ngào nức nở. Đó là một bi kịch tột cùng khiến Tống Tiểu Hà chấn động dữ dội. Nhìn những giọt nước mắt của Đỗ Vũ Dao, nàng đột nhiên sinh lòng trắc ẩn, nhớ cái ngày nhặt giúp chiếc bánh đường rơi, bắt gặp một đôi chân bằng gỗ thô cứng. Thì nàng đ.á.n.h mất tứ chi từ lâu.

"Chính Kiểu Nhi cứu , trượng phu đuổi theo rắp tâm g.i.ế.c c.h.ế.t cả hai để diệt khẩu. Tình thế ép buộc, Kiểu Nhi mới hạ sát thủ." Đỗ Vũ Dao lau nước mắt.

"Thế hai công cáo tội ác của kẻ đó?" Tống Tiểu Hà hỏi.

"Không . Hắn ở Thiên Cơ môn địa vị cao, thế gia chống lưng, bọn họ tiêu hủy bộ chứng cứ bôi nhọ thông đồng với Ngư Kiểu sát hại trượng phu. Chính vì thế, Ngư Kiểu đành một gánh lấy tiếng nhơ."

"Thế nên các ngươi mới gia nhập Nhật Bi tông, Ngư Kiểu bắt đầu hãm hại những vô tội ?" Tống Tiểu Hà hỏi giọng từ tốn.

"Nó luôn đúc cho một thể giống thường." Đỗ Vũ Dao cúi đầu.

" nữa, cũng sa tà đạo." Tống Tiểu Hà trầm giọng : "G.i.ế.c đền mạng, phạm pháp đền tội, ai thể ngoại lệ."

"Các thể đưa nó về Tiên minh chịu sự thẩm phán, chỉ cầu xin giữ cho nó một mạng sống." Đỗ Vũ Dao dùng bàn tay gỗ lạnh lẽo nắm lấy tay Tống Tiểu Hà, cúi cầu xin: "Tống cô nương, vị sư phụ của cô nương cũng gây họa lớn ở Trường An. Chắc hẳn cô nương hiểu rõ tâm trạng khi chứng kiến phạm tội, ?"

Sắc mặt Tống Tiểu Hà rúng động, ánh mắt phảng phất nỗi đau thương.

Ngay lúc nàng định , từ trong rừng rậm bất thình lình hàng chục bóng đen vọt , phân tán bao bọc đám bá tánh . Những kẻ đó là khôi cấu tạo từ cơ quan, khoác lớp da , đôi mắt đen ngòm sâu hoắm.

Đám bá tánh lập tức hoảng sợ im bặt. Thẩm Khê Sơn thấy thế bèn thở phào một vì tai yên tĩnh. Tống Tiểu Hà theo phản xạ rút mộc kiếm , lùi bên cạnh Thẩm Khê Sơn. Bọn khôi chừng hai mươi tên, bung lưỡi đao dài sắc bén. Đám kinh hãi, kẻ nhát gan bắt đầu bỏ chạy.

"Đừng nhúc nhích!" Tống Tiểu Hà hét lớn, thế nhưng kẻ trốn chạy vì quá sợ hãi nên cắm đầu chạy thục mạng. Tên khôi ở sát nhất lập tức tay, đao nhọn xuyên thấu lồng n.g.ự.c kẻ bỏ trốn, m.á.u tươi tuôn lênh láng.

Tiếng thét sắc lẹm bùng lên, tiếng gào xé nát vẻ yên tĩnh của vùng thâm sơn. Thẩm Khê Sơn vươn tay vẽ pháp quyết cấm khẩu quăng đám đông. Không gian lập tức trở nên tĩnh mịch, bá tánh co rụt thành một cục, run rẩy bần bật.

Trong rừng tiếng bước chân, Ngư Kiểu sà xuống sân trống ngay chính giữa, ánh mắt tập trung Đỗ Vũ Dao: "Sư nương, đây với ."

"Kiểu Nhi, dừng tay ." Đỗ Vũ Dao rơi lệ: "Đừng hại thêm vô tội nữa."

"Hại vô tội?" Ngư Kiểu chỉ đám bá tánh phía : "Là do bọn chúng tự tìm đến đây. Nếu điều khiển những khôi là Chung Tầm Nguyên, bọn chúng sớm c.h.ế.t còn một mống ."

"Lúc đầu bắt ngươi nghiên cứu Thiên Cơ cổ pháp là để giúp ích cho đời, chứ tàn hại mạng ." Đỗ Vũ Dao quát lớn: "Ngươi còn chịu nhận ?" Ngư Kiểu cúi gằm đầu xuống.

Tống Tiểu Hà thì thầm với Thẩm Khê Sơn: "Những khôi lợi hại hơn , nếu vết thương của ngươi lành hẳn, là lánh thành trốn tạm một chút , tránh động trúng vết thương."

Thẩm Khê Sơn bắt lấy tay nàng, nhất thời bật : "Vậy lỡ ẩn giấu khôi xông thành, nàng định bảo vệ kiểu gì?"

Tống Tiểu Hà găm mạnh kiếm gỗ xuống đất, hai tay kết ấn, giải phóng uy lực hàn băng tột cùng. Hàn khí lan tỏa cuồn cuộn, một bức tường băng đỏ rực đột ngột nhô lên khỏi mặt đất, phủ dài bao bọc bên ngoài bức tường thành cao sừng sững, dựng nên một khung cảnh choáng ngợp. Vị trí nơi hai trở thành kẽ hở duy nhất còn sót .

Tống Tiểu Hà sang Thẩm Khê Sơn dõng dạc : "Ta canh gác ở đây, một kẻ nào lọt qua !"

Thẩm Khê Sơn vuốt nhẹ giọt nước đọng má nàng, bảo: "Gắng sức bảo vệ như ?"

"Đương nhiên." Tống Tiểu Hà ngoảnh mặt , đôi tai ửng đỏ: “Ngươi hiện tại là của , tất nhiên bảo vệ cẩn thận."

Thẩm Khê Sơn khom lưng hôn nhẹ lên má nàng một cái. Xung quanh còn nhiều đang , Tống Tiểu Hà giật nảy hoảng hốt, đẩy mặt , thầm trách: "Nhiều như , ngươi nghiêm túc ?!"

Nàng lấy nét mặt nghiêm trang, với Ngư Kiểu: "Sư nương ngươi xin tha cho ngươi. Nếu bây giờ ngươi thả đám bá tánh , chúng thể cân nhắc giảm bớt tội trạng cho ngươi."

Đỗ Vũ Dao vội vàng tiếp lời: "Kiểu Nhi, còn mau thả những bá tánh rời ?"

Ngư Kiểu ngẩng đầu lên, hai mắt hằn tia máu, dứt khoát: "Sư nương, đây là cuối cùng." Hắn thổi một tiếng sáo sắc nhọn, tất cả khôi liền kề sát lưỡi đao yết hầu đám con tin. Hắn chòng chọc Tống Tiểu Hà: "Ta Song ngư thần ngọc đang trong tay ngươi, hãy giao nó đây."

Tống Tiểu Hà đáp: "Không thể nào."

"Thế thì những bá tánh đừng hòng còn mạng." Ngư Kiểu đe dọa. Một tên khôi giương cao lưỡi đao nhắm một phụ nhân, Tống Tiểu Hà phất tay, băng sương lập tức phong tỏa khớp tay của tên khôi .

"Ngươi vẫn tiếp tục ác, phụ lòng sư nương ngươi ?" Tống Tiểu Hà chất vấn.

"Sư nương." Ngư Kiểu gân cổ cãi: "Chỉ cần Song ngư thần ngọc, ắt biện pháp tạo nên một cơ thể chỉnh cho . Người thể trở về như xưa !"

"Nếu điều đổi bằng mạng sống của những vô tội, thì thà rằng dành phần đời còn thế !" Đỗ Vũ Dao đầu với Tống Tiểu Hà: "Tống cô nương, trả món di vật cuối cùng cho cô nương sẽ rời , từ nay cắt đứt quan hệ với nó." Nàng nâng linh khí tới phía Tống Tiểu Hà.

Nào ngờ ngay khoảnh khắc Tống Tiểu Hà đưa tay đón lấy di vật, Đỗ Vũ Dao đột ngột chộp lấy lưỡi kiếm gỗ tự găm mạnh lồng n.g.ự.c ! Sự việc quá nhanh, Tống Tiểu Hà kịp phản xạ để rút kiếm .

"Sư nương!!" Ngư Kiểu thét lên thê lương.

Khoảnh khắc khi lưỡi kiếm đ.â.m xuyên qua lồng n.g.ự.c Đỗ Vũ Dao thì bỗng khựng . Thẩm Khê Sơn tay, bàn tay nắm chặt lấy đoạn đầu kiếm, dễ dàng áp chế sức lực của Đỗ Vũ Dao. Tống Tiểu Hà thừa cơ hội giật vội thanh gỗ về, phen hoảng loạn nãy dọa nàng toát mồ hôi lạnh.

Thẩm Khê Sơn lạnh lùng : "Kiếm của Tống Tiểu Hà g.i.ế.c kẻ vô tội, ngươi c.h.ế.t thì cứ việc tìm ."

Đỗ Vũ Dao ngã phịch xuống đất, òa nức nở: "Tất cả là do , mới là tội nhân! Lẽ là kẻ đáng c.h.ế.t nhất! Nếu cứu thì Kiểu Nhi thành một thiên tài rạng danh, chứ gieo họa thế ! Căn nguyên là ở , c.h.ế.t , nó sẽ tỉnh ngộ..."

"Đường là tự nó chọn." Thẩm Khê Sơn chẳng hề lay chuyển. Ánh mắt Ngư Kiểu: "Hôm nay cho dù ngươi sát hại sạch bá tánh cũng đừng hòng tránh khỏi kiếp nạn. Nếu ngươi tổn hại một mạng , sẽ phán quyết ngươi ngay tại chỗ; nếu ngươi lúc nhận tội đầu hàng thì chừa cho ngươi mạng sống áp giải về Tiên minh chờ xét xử, ngươi tự quyết ."

Ngư Kiểu xuống tinh thần, van nài: "Ta thể đầu hàng đền tội, nhưng cầu xin các cho mượn Song ngư thần ngọc dùng một lát. Chỉ cần sư nương một cơ thể chỉnh thì c.h.ế.t cũng cam tâm."

"Ngươi lựa chọn thứ ba ." Thẩm Khê Sơn lạnh lùng chốt hạ.

Trong đám đông thình lình vọt một vị phụ nhân trung niên, chính là bán bánh đường ở quán trọ dạo . Bà bổ nhào đến mặt Tống Tiểu Hà quỳ sụp xuống, liên tục khấu đầu. Thẩm Khê Sơn giải trừ bùa cấm khẩu của bà .

"Tiên sư! Con trai mới tròn đôi mươi, đáng lẽ c.h.ế.t! Xin ngài hãy phúc thêm một cuối ! Mất con trai sống thế nào đây!" Bà ôm chặt lấy chân Tống Tiểu Hà nài nỉ.

Tống Tiểu Hà mặt , siết chặt nắm tay. Song ngư thần ngọc đang ở nàng, chỉ việc lôi là sẽ hóa giải nỗi đau của . Thẩm Khê Sơn lặng, can thiệp.

Một lát , Tống Tiểu Hà cất giọng: "Không . Tấm ngọc bọn thu hồi, hơn nữa những từng mất mạng trong thành cũng trả về luân hồi."

Phụ nhân dập đầu kiệt sức, nhận Tống Tiểu Hà quyết suy chuyển, ánh mắt bừng lên hận thù, nhào đến định tấn công đối phương. Thẩm Khê Sơn vẩy tay, một luồng ánh sáng vàng đ.á.n.h bật bà ngã xuống đất. Phụ nhân gượng dậy, la ó hằn học rủa sả Tống Tiểu Hà.

Hành vi gạt tay của Tống Tiểu Hà. Người phụ nhân gào lên: "Ngươi chính thị vì cuỗm báu vật núi rừng mà đến! Lòng từ bi cũng chả ! Mất chí m.á.u thịt là thống khổ thế nào, ngươi thấu chắc? Ngươi vin gì tước mất đặc ân thấy nhà?!"

"Ta thấu?" Tống Tiểu Hà nghiến chặt răng, ánh mắt đỏ ngầu nghẹn ngào: "Chỉ vài tháng qua, nuôi nấng , bầu bạn gần suốt hai mươi năm trời, sư phụ tạ thế, đau đớn t.ử biệt mất , hỏi thấu hiểu? Tòa thành phía đây, lẫn miếng thần ngọc , thảy đều là di sản sư phụ để cho một , gì mà quyền đem chúng ?"

Nàng lau nước mắt, sang Đỗ Vũ Dao: "Cô mới hỏi liệu hiểu cảm xúc chứng kiến sa ngã ? Đương nhiên hiểu! Ta rõ mười mươi sư phụ phạm tội sát thương kẻ vô tội. Cho nên mới đành bất lực chứng kiến cái c.h.ế.t của ông ngay mắt, nhục thể vỡ tan thành tro tàn. thì chứ? Sư phụ lầm , đáng lẽ đền tội, thiên hạ ai nấy đều chịu luật pháp rạch ròi! Sư phụ ngoại lệ, Ngư Kiểu cũng tuyệt nhiên ."

Ý chí quật cường hiện rõ trong đôi mắt nhòe lệ của nàng: "Tất thảy thứ gì thuộc về thành quyết mang hết. Ngay cả mấy kẻ nhờ ngọc càn tái sinh, cũng sẽ trục hồn trả về luân hồi."

"Nghe rõ cả chứ?" Thẩm Khê Sơn kề ranh cạnh nàng, đám đông: "Dám rục rịch nữa, tự liệu lấy mạng ." Hắn với Ngư Kiểu: "Nếu ngươi khai nhận tội, sẵn lòng tìm cách phục nguyên đôi tay gót chân trả cho sư nương ngươi."

Ngư Kiểu vui mừng: "Có thật ?"

"Ta mang danh môn chính phái đàng hoàng, đương nhiên y ước thực thi." Thẩm Khê Sơn đáp. Ngư Kiểu rít sáo, thu bộ khôi quỳ xuống chịu trói. Dân chúng thấy vội vã tháo chạy về hướng núi.

Lúc bấy giờ Tống Tiểu Hà mới nhẹ nhõm, thể lực kiệt quệ đêm dài khiến nàng mỏi mệt chỉ ngủ. Thẩm Khê Sơn cõng nàng lên lưng, dỗ dành: "Để cõng nàng về, ngày mai kêu Tiên minh đến thống kê chuyển hết tòa thành về cho nàng."

 

Tống Tiểu Hà gật đầu, thả lỏng lưng . Trên đường về, nàng mở món linh khí cuối cùng :

Sùng Gia năm thứ ba, mùng bảy tháng Bảy.

Ta tìm vùng rừng núi bưng bít sâu thẳm để phong ấn khối đô thành. Một đời há chắc kiếm cơ duyên khai thông tòa thành thêm lượt nữa.

Lương Tụng Vi, sắp hồi vị , quần quật bấy năm trời vẫn chẳng nên trò trống gì. Ta sẽ buông xuôi, chừng nào đám ác nhân g.i.ế.c còn trả đủ giá.

Hao mất mười năm hai mươi năm, sẽ bóc trần bộ mặt của bọn chúng trần gian. Khiến thiên hạ nhớ mãi bí danh , để thiên hạ dậy sóng vì chữ Phong lôi chú của .

Cuối cùng vẫn nhờ lời tha với . Lúc còn sống, là kẻ bộp chộp, luôn gây lầm chờ dọn dẹp. Lúc xuống cửu tuyền, mong gặp , nhưng tuyệt mong gặp nơi hoang tưởng giấc mộng. Phải để gọi lớn đúng một tiếng: Ca ca.

Sùng Gia năm thứ ba, Lương Đàn rời tòa thành , vùi lấp bảy món linh khí đất, chạy đến Thương Hải phong của Tiên minh sống ẩn dật hơn hai thập kỷ. Sau nhận nuôi đứa trẻ Tống Tiểu Hà, cuộc sống mới vơi bớt tối tăm sầu thảm.

Tống Tiểu Hà tựa vai Thẩm Khê Sơn lúc nào , cổ tay vẫn giữ chặt món linh khí. Trăng sáng thưa, gió đêm thổi nhẹ, gột sạch bụi bặm trận chiến khốc liệt.

Thẩm Khê Sơn cõng nàng về phòng quán trọ. Vừa khép cửa , Tô Mộ Lâm liền tông cửa xông gào lớn: "Tiểu Hà đại nhân ơi!"

Thẩm Khê Sơn liếc mắt một cái sắc lạnh Tô Mộ Lâm rụt cổ , nhưng Tống Tiểu Hà đ.á.n.h thức. Nàng trượt xuống từ lưng , dụi mắt: "Chuyện gì ?"

"Những ngài bảo bắt bắt , đang ở đại sảnh lầu." Tô Mộ Lâm lí nhí.

Thẩm Khê Sơn bảo nàng nghỉ ngơi, nhưng Tống Tiểu Hà giải quyết cho xong. Tô Mộ Lâm thêm: "Tên Quan Như Huyên sắp c.h.ế.t ."

Đại sảnh tầng một rực sáng ánh đèn. Chung Tầm Nguyên và Quan Như Huyên trói gô , bệt đất cùng Ngô Trí Minh. Tang Duyệt bàn, bên cạnh là Trạc Tuyết. Trạc Tuyết định gần Tống Tiểu Hà liền Thẩm Khê Sơn xách cổ ném chỗ khác.

Chung Tầm Nguyên đầy vết thương do Tang Duyệt cào, gục đầu xuống. Quan Như Huyên ngước lên Tống Tiểu Hà. Nàng kinh hãi phát hiện Quan Như Huyên già nua như một bà lão tám mươi, nếp nhăn đầy mặt, hốc mắt đục ngầu.

Tang Duyệt mỉa mai: "Cô lạm dụng Thần Quỷ linh, dùng dương thọ đ.á.n.h đổi để thao túng hồn phách của và Tô Mộ Lâm nên mới cạn kiệt tuổi thọ thế ."

Thẩm Khê Sơn giải thích: "Cô rút mất năm mươi năm tuổi thọ, điều đồng nghĩa vài kiếp thảy đều c.h.ế.t yểu từ bé để bù đắp."

Quan Như Huyên đáp hờ hững với Tống Tiểu Hà: "Muốn c.h.é.m g.i.ế.c thì tùy, bớt nhảm."

Thẩm Khê Sơn giễu cợt: "Muốn c.h.ế.t cho nhàn ? Sáng mai sẽ giải ngươi về Tiên minh, bộ chuyện dơ bẩn của Quan gia đều sẽ điều tra tới tận gốc rễ." Quan Như Huyên điên cuồng giãy giụa liền giáng một bùa cấm khẩu.

Chung Tầm Nguyên thều thào hỏi: "Ngư Kiểu c.h.ế.t ?"

"Hắn nhận tội." Tống Tiểu Hà đáp: "Thế còn ngươi?"

"Trong đầu chỉ thắng thua chứ khái niệm nhận tội." Chung Tầm Nguyên : "Chuyện phía , ngươi mà hỏi Ngô Trí Minh."

Ngô Trí Minh sợ hãi lập tức khai hết: "Lúc đầu một kẻ bí ẩn đưa mật báo trận pháp cho để đoạt mạng Thẩm Khê Sơn, dâng lên gia chủ Quan thị. Mật báo Nhật Quỹ thần nghi lưu lạc ở Phong Đô quỷ vực, Quan Như Huyên bèn mớm tin cho minh chủ Tiên minh để điều động Thẩm Khê Sơn truy hồi nhằm hãm hại ngài ."

Hắn kể tiếp rằng khi Thẩm Khê Sơn trở về, sợ tra nên bọn họ bòn rút đoạn ký ức đó phong ấn trong linh thạch giấu ở ngọn núi , tối nay mê trận phá mới mò khối linh thạch.

Tống Tiểu Hà tức giận mắng: "Đồ vô sỉ bỉ ổi!" giáng bùa cấm khẩu lên Ngô Trí Minh khi liên tục xin tha.

Nàng sang Chung Tầm Nguyên. Hắn rã rời : "Kế hoạch ban đầu là cho Thẩm Khê Sơn hủy hoại Vô tình đạo, tán công mất tám thành tu vi. Đáng tiếc rốt cuộc đổ vỡ." Hắn gục đầu hối hận vì lập kỳ tích để Chung gia nhận.

Tống Tiểu Hà quát lớn: "Tưởng nhúng chàm tàn sát khắp nơi sẽ trọng vọng ? Chính đạo nhân giới muôn kiếp trường tồn, kết cục của ngươi đáng đời!" Thẩm Khê Sơn đưa linh đan cho Tô Mộ Lâm, dặn giữ mạng để trả cánh tay khắc tiên ấn cho Mạnh Quan Hành.

Giải quyết xong, Tống Tiểu Hà theo Thẩm Khê Sơn lên lầu, đóng cửa phòng . Thẩm Khê Sơn cởi ngoại bào, ôm nàng lòng: "Mệt ?"

"Cớ thế gian nhiều kẻ đoạt mạng ngươi đến thế?" Nàng vùi mặt n.g.ự.c buồn bã hỏi.

"Có lẽ vì đáng ghét chăng?" Hắn .

Nàng cảm nhận sự bình yên trong vòng ôm của , liền hỏi: "Rốt cuộc trận pháp hại ngươi ở Phong Đô quỷ vực là do ai ban cho Quan gia?"

Thẩm Khê Sơn trầm ngâm: "Trận pháp lấy Nghiệp hỏa hồng liên trận nhãn, năng lực của Quan gia đủ sức để kết trận. Đó thủ bút của sinh linh nhân gian. Là của Thiên giới, Thần tộc họ Bộ cai quản Vạn Tượng la bàn, thông thạo Bốc toán thần pháp."

Lòng Tống Tiểu Hà run lên bần bật, trân trối : “Ngươi nghi ngờ bộ chuyện đều do một tay Diên tỷ bày mưu lập kế ?"

 

Loading...