Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 104: Chỉ Tay Lên Trời Phá Lời Thề, Thẩm Khê Sơn Từ Bỏ Tu Vô Tình Đạo 1
Cập nhật lúc: 2026-07-13 13:23:50
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cũng hẳn." Thẩm Khê Sơn đáp: “Chẳng qua chỉ là vài lời suy đoán chứng cứ mà thôi."
Rốt cuộc Bộ Thời Diên là phận gì, mục đích thì hiện tại vẫn thể .
Thế nhưng Thẩm Khê Sơn hiểu rõ nàng chắc chắn một nhân vật đơn giản, chí ít cơ duyên giữa nàng và Tống Tiểu Hà chỉ gói gọn trong một kiếp .
Thẩm Khê Sơn cụp mắt, vòng tay siết chặt , ôm Tống Tiểu Hà chặt hơn.
"Tống Tiểu Hà." Giọng xen lẫn một sự oán trách: "Sao nhiều dây dưa nhân duyên với nàng đến chứ?"
Đem so sánh với những kẻ khác, cái cơ duyên mà dựa khe hở thời gian của Nhật Quỹ thần nghi để gặp Tống Tiểu Hà năm sáu tuổi trở nên chẳng đáng là bao.
Ngay từ thuở ấu thơ, Thẩm Khê Sơn chỉ thể khác về mặt tuổi tác, ngoài chuyện đó bao giờ chịu khuất phục để thua kém bất cứ ai.
Thế nhưng hai chữ duyên phận quả thực diệu kỳ, một ai thể chi phối. Dẫu cho Thẩm Khê Sơn hữu ý thế nào cũng chẳng thể vượt mặt những kẻ để kết mối liên kết sâu đậm nhất cùng Tống Tiểu Hà.
Và những tâm tư Tống Tiểu Hà chẳng , cũng chẳng hàm ý gì từ giọng điệu của .
Nàng vùi đầu trong n.g.ự.c Thẩm Khê Sơn một hồi, lúc ngẩng lên hai má ửng hồng. Đôi mắt trong vắt ngập tràn ý , xen lẫn vài phần ngượng ngùng: "Chàng đang ... chúng ?"
Thẩm Khê Sơn khựng , hỏi vặn : "Nàng thấy mối liên kết giữa chúng sâu đậm ?"
"Tất nhiên , năm sáu tuổi gặp mà." Tống Tiểu Hà nhớ chuyện cũ, vài chi tiết phai nhòa, nàng kể: "Lúc đó trạc tuổi bây giờ, thế nhưng khi quen thì dường như chẳng hề nhớ gì về chuyện đó. Hôm đó nhắc hẹn ước giữa và , cũng lên tiếng. Ta từng một dạo ngỡ rằng chuyện năm đó chỉ là một giấc mơ."
Nhắc đến chuyện Tống Tiểu Hà cũng cảm thấy tò mò, bèn hỏi : "Cơ mà đợt nhắc đến chuyện ? Tóm là còn nhớ nhớ?"
Lần lúc Tống Tiểu Hà hỏi câu đúng lúc nàng đang đắm chìm trong cơn ác mộng mất sư phụ. Bản nàng vốn đang liên tục vùi giấc mơ để trốn tránh hiện thực, nếu lúc đó giải thích thì ắt nhắc đến Nhật Quỹ thần nghi. Việc khó tránh khỏi việc khiến Tống Tiểu Hà nhớ chuyện đau lòng, thế nên lúc đó mới né tránh đề cập đến.
giờ đây Tống Tiểu Hà sẽ vì những chuyện đó mà suy sụp tinh thần nữa, Thẩm Khê Sơn mới thể an tâm giải thích.
Hắn ôm lấy eo Tống Tiểu Hà, thoắt cái bế thốc nàng lên, bước sang bên cạnh hai bước xuống mép giường, để nàng sát bên cạnh, : "Chuyện kể cũng quá phức tạp."
Tống Tiểu Hà nắm lấy những ngón tay , tự tin : "Phức tạp một chút cũng , hiểu ."
Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, nếu mà giải thích theo hướng phức tạp thì khi nàng hiểu thật.
Hắn rút từ trong túi gấm trữ vật một gói kẹo bọc bằng giấy dầu nhét tay Tống Tiểu Hà, mới từ tốn giải thích: "Hồi ở Trường An, sư phụ nàng kích hoạt Nhật Quỹ thần nghi để đưa chúng trở về quá khứ. dẫu đó cũng là thần khí thượng cổ, thần tiên còn khó thể khống chế dễ dàng huống hồ là sư phụ nàng. Mặc dù ông hấp thu nhiều hồn phách để kích hoạt nó, nhưng đến khi về linh lực của ông đủ sức duy trì Nhật Quỹ thần nghi, dẫn đến việc gặp sự cố rơi khe hở thời gian dọc đường. Nơi rơi xuống là năm Sùng Gia thứ mười bảy, cái năm nàng tròn sáu tuổi."
"Ta thấy nàng đang ở trong rừng nên mới tiến hỏi han, lúc mới nàng..."
"Ta lấy đồng tiền đổi đồ ăn, sư phụ mắng cho một trận, bèn một chạy lên núi , kết quả là lạc đường." Tống Tiểu Hà tiếp lời vế .
Nàng nhai kẹo, l.i.ế.m môi hết đến khác khiến đôi môi trở nên căng mọng bóng bẩy. Ánh mắt Thẩm Khê Sơn lặng lẽ lướt qua nán giây lát.
" . lý do nàng đem cho đồng tiền đó là vì Kính Lương Linh tôn định đưa nàng đến Huyền Âm môn, nàng giận dỗi nên mới ." Thẩm Khê Sơn mím môi , nhớ dáng vẻ Tống Tiểu Hà lúc nhỏ, ánh mắt phủ lên một tầng dịu dàng. Hắn lén cuộn một lọn tóc b.í.m của Tống Tiểu Hà trong tay, : "Hồi đó tóc nàng rối bù xù, chẳng khác cái tổ chim là bao, là chải tóc cho nàng đấy."
"Đều là cả." Hai má Tống Tiểu Hà phồng lên tròn xoe, đầu lưỡi đẩy viên kẹo sang một bên khác, : "Bảo lăn lộn ăn vạ để ở Tiên minh, năm mười sáu tuổi xuống núi cứu , còn nhận là tiểu sư duy nhất của , tất cả những điều đều là cả, đều nhớ rõ."
Thẩm Khê Sơn nghiêng sát , phả thở nóng hổi lên vành tai nàng: "Thế nàng nghĩ dụng ý của ?"
Tống Tiểu Hà thấy ngứa tai, khi thở chạm tai nàng, như phản xạ điều kiện bắt đầu nóng lên, nhuộm đỏ cả vành tai trắng trẻo.
Nàng rụt vai lùi về phía , dùng một tay bịt tai , đôi mắt hạnh xinh đảo một vòng Thẩm Khê Sơn.
Có lẽ nếu nàng chịu suy nghĩ kỹ càng một chút thì cũng thể tìm đáp án cho câu hỏi của Thẩm Khê Sơn.
Thế nhưng lúc nàng Thẩm Khê Sơn, chỉ cảm thấy đôi mắt sâu thẳm một màu đen tuyền thuần túy, hệt như một khi chìm thì khó lòng thoát , tiếng tim đập thình thịch cũng ngày một nhanh hơn.
"Dụng ý?" Dòng suy nghĩ của Tống Tiểu Hà đảo quanh một vòng, nàng thuận miệng chống chế: "Có khi nào là do đến Phong Đô quỷ vực cứu ."
Thẩm Khê Sơn nắn sưng mặt nàng ghê.
Hắn vươn tay, nâng cằm Tống Tiểu Hà lên, xích gần hơn chút nữa, dường như sắp chạm chóp mũi nàng.
Hắn : "Nàng vẫn hiểu ? Chuyến tới Phong Đô quỷ vực , bất kể nàng cứu đều c.h.ế.t. Ta sở dĩ nàng lưu Tiên minh, là vì gặp nàng khi nàng mười sáu tuổi."
Về tư tâm, Thẩm Khê Sơn hi vọng Tống Tiểu Hà sáu tuổi lưu Tiên minh, thì mới chuyện nàng lén ngoại sơn và gặp .
Về công, cũng mong Tống Tiểu Hà thể trải qua thử thách ở Phong Đô quỷ vực, để nhận thức rõ sức mạnh trong cơ thể , đoạt cơ duyên Nghiệp hỏa hồng liên để còn là một phế vật thường xuyên bắt nạt nữa.
Chính tay Thẩm Khê Sơn gieo xuống cái nhân gặp gỡ của hai , ấp ủ nuôi dưỡng suốt mười năm ròng rã, để gặt hái cái quả hai yêu .
Thẩm Khê Sơn cất lời một cách vô cùng ích kỷ: "Là nàng đến bên cạnh ."
Nói đoạn, cọ chóp mũi chiếc mũi nhỏ nhắn của Tống Tiểu Hà, rằng phủ lấy môi nàng.
Cảm nhận ngay đầu lưỡi là một vị chua ngọt ngập tràn hương hoa, Thẩm Khê Sơn dễ dàng cạy mở môi và kẽ răng nàng, đầu lưỡi luồn lách trong, chạm ngay viên kẹo vẫn tan hết trong miệng nàng.
Dù gì Tống Tiểu Hà vẫn mang trong bản tính của một thiếu nữ, cả khuôn mặt đỏ ửng vì thẹn thùng. Nàng vội vàng rụt về phía theo bản năng nhưng Thẩm Khê Sơn giữ chặt gáy , cho phép nàng lùi bước.
Thế là nàng đành hé miệng, mặc cho Thẩm Khê Sơn càn rỡ đùa giỡn giữa hai bờ môi nàng, quấn lấy viên kẹo trong miệng, khuấy động cõi lòng tựa như làn nước mùa xuân lênh láng dâng trào.
Thân hình thiếu niên cao lớn lúc cúi đầu hôn tránh khỏi việc khom lưng, tạo nên hình ảnh hệt như bao trọn thiếu nữ mặt mày ửng đỏ trong lòng ngực.
Tống Tiểu Hà giam giữ thể lùi bước, đành ngửa đầu cùng chia sẻ vị chua ngọt của kẹo. Một tay cầm kẹo, một tay đặt lên vai , tuy vẻ luống cuống nhưng chẳng hề chống cự, ngoan ngoãn hơn hẳn so với những hôn ở khách điếm.
Ánh nến chập chờn, cái bóng của hai in xuống mặt đất vạch nên một khung cảnh mùa xuân kiều diễm.
Màn đêm vắng lặng, chỉ còn vương nhịp thở đan xen phần mất kiểm soát của hai .
Cũng chẳng bao lâu, kẹo trong miệng Tống Tiểu Hà tan biến , đầu lưỡi cũng mỏi, lúc mới đầu , hé lộ đôi chút ý tách rời.
Thẩm Khê Sơn cũng miễn cưỡng, hôn thỏa mãn thì c.ắ.n nhẹ một cái lên môi nàng, từ từ lui .
Toàn Tống Tiểu Hà bừng bừng sức nóng, lòng bàn tay và lưng đều rịn mồ hôi. Nàng cúi gằm mặt l.i.ế.m láp môi hết đến khác, đầu lưỡi hồng phấn thi ló , bộ dạng trông lúng túng.
Nàng thoắt cái bật dậy, lắp bắp: "Ta, về ngủ đây!"
Thẩm Khê Sơn bắt lấy cổ tay mảnh mai của nàng, ngạc nhiên hỏi: "Nàng về? Không ở đây ?"
"Đây là phòng khách của mà." Tống Tiểu Hà nghiêng , lén lút liếc một cái dời tầm mắt , : "Ta ở gì? Đương nhiên về phòng ."
Thẩm Khê Sơn thấy nàng nghiêm túc đến thì cũng lên theo: "Trước đây chẳng từng ngủ chung ."
"Trước đây thì , bây giờ thì ."
"Sao ?"
"Bởi vì luôn..." Tống Tiểu Hà ngập ngừng, hạ giọng : "Luôn hôn , ngủ ngon."
"Nàng ngủ thì hôn nàng nàng cũng ." Thẩm Khê Sơn sự thật.
Tống Tiểu Hà thế liền lườm một cái: "Vậy thì càng ở , đây, mai ."
Thẩm Khê Sơn theo nàng mấy bước, gặng hỏi xem thật là nàng ở ?
Đôi tai Tống Tiểu Hà vẫn còn đỏ chót, nàng nghiêm giọng khẳng định là thật.
Thế nàng cứ trở về phòng .
Thẩm Khê Sơn tần ngần cửa phòng nàng giây lát, bật về phòng .
Có ai ngờ , chia tay ngắn ngủi , Tống Tiểu Hà ngủ một mạch suốt năm ngày liền mới tỉnh.
Tỉnh , nàng sang phòng bên tìm Thẩm Khê Sơn đầu tiên nhưng thấy ai, bèn bước khỏi khách điếm.
Nàng mới nhận đường phố đông t.ử Tiên minh, hỏi han cặn kẽ mới trong mấy ngày nàng ngủ, Tiên minh phái nhiều đến. Một nửa núi để kiểm kê tài sản trong thành, nửa còn tản từng nhà trong thành để truy tìm những kẻ c.h.ế.t, tiến hành tiêu diệt hàng loạt.
Bá tánh trong thành nổi loạn một trận, nhưng cũng vô ích. Phàm nhân vốn chẳng thể đối đầu với những t.ử tu tiên, chỉ đành bất lực những "c.h.ế.t sống " của đưa .
Thẩm Khê Sơn trong thành, lên núi, trực tiếp giám sát tiến độ kiểm kê trong tòa thành do Lương Đàn để .
Tống Tiểu Hà ăn no nê một bữa cũng lên núi, tiến tòa thành đó.
Ban ngày rõ ràng hơn hẳn. Cổng thành mở toang, ba chữ "Bất Từ Xuân" uy nghi lẫm liệt treo ngay cùng.
Hai bên t.ử Tiên minh mặc trang phục săn b.ắ.n cấp Đinh canh gác, hễ thấy Tống Tiểu Hà đều cúi đầu, dõng dạc hô: "Tống Liệp sư."
Tống Tiểu Hà khung cảnh cho giật nảy . Mặc dù từ lâu nàng mơ tưởng đến ngày dạo bước trong Tiên minh, t.ử xung quanh tấp nập nhường đường, cúi đầu hành lễ với nàng, thế nhưng khi ngày thực sự đến, nàng đ.â.m ngại ngùng, xua tay bảo: "Không cần trịnh trọng như , các ngươi vất vả ."
"Được cống hiến sức lực nhỏ nhoi vì Tống Liệp sư là vinh hạnh của bọn !"
" thưa Tống Liệp sư, ngài g.i.ế.c c.h.ế.t một con ma thú trăm năm, quả thực là quá lợi hại!"
"Toàn bộ của cải trong thành cũng đều là của ngài, chí ít thì ngài bây giờ cũng là một vị thành chủ !"
Các t.ử canh gác đa đều là thanh niên, thấy Tống Tiểu Hà hề vẻ thì cũng hồ hởi sán bắt chuyện.
Dù là giống loài nào chăng nữa, thì bản tính sùng bái kẻ mạnh là điều thể đổi. Hơn nữa Tống Tiểu Hà cũng mới gia nhập Tiên minh ngày một ngày hai. Trong mười mấy năm qua, từng ai tán tụng nàng như .
Thế nhưng giờ đây, ai nấy đều vây quanh nàng, ca ngợi nàng đến tận mây xanh.
Trùng hợp Tống Tiểu Hà ăn bài . Từng câu từng chữ tán dương lưng nàng thẳng tắp, mặt mày hớn hở đắc ý, nếu cái đuôi, chắc chắn lúc đuôi nàng vểnh lên tới trời .
Nàng khắp thành tìm Thẩm Khê Sơn, đường hễ gặp t.ử Tiên minh nào, họ đều gật đầu chào hỏi nàng.
Giờ đây Tống Tiểu Hà thực sự cảm nhận vị thế của đổi khác. Nàng kiêu ngạo đến mức ngay ngắn, ngẩng cằm, kìm nén khóe miệng ngây ngô.
Đường sá trong thành hẳn là rộng lớn, nhà cửa hàng quán hai bên cũng chẳng xa hoa, thoạt giống một tòa thành đô sầm uất cho lắm.
Tiến lên phía mười lăm phút, Tống Tiểu Hà thấy một ngôi miếu bên lề đường.
Ngôi miếu trông vẻ khá lâu đời, lẽ vì trong thành thường xuyên tu sửa nên hề dấu hiệu cũ nát, lớp sơn đỏ tường vẫn còn tươi mới.
Miếu cao hơn hẳn so với những ngôi nhà xung quanh, tọa lạc bên đường khá bắt mắt.
Thẩm Khê Sơn đang ngay cổng miếu, nét mặt Tống Tiểu Hà ánh lên niềm vui, nàng định cất tiếng gọi .
Thế nhưng nàng thấy đang cầm một cuốn sổ tay, chuyện với mấy t.ử bên cạnh.
Tống Tiểu Hà đành nuốt tiếng gọi ngược trong, thong thả tới và cạnh nhóm t.ử một cách tự nhiên.
"Đồ đạc của khu phía Đông đều ghi trong..." Thẩm Khê Sơn lật cuốn sổ tay, lời một nửa bỗng đầu, ánh mắt chuẩn xác đậu Tống Tiểu Hà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-104-chi-tay-len-troi-pha-loi-the-tham-khe-son-tu-bo-tu-vo-tinh-dao-1.html.]
Thẩm Khê Sơn cong mắt mỉm : "Tỉnh ?"
Tống Tiểu Hà khẽ gật đầu: "Chàng cứ việc tiếp ."
Thẩm Khê Sơn thêm gì nữa, đối chiếu từng món trong sổ tay giao cho các t.ử bên cạnh: "Chuyển những thứ về ."
Vài tên t.ử lệnh, cầm sổ tay rời .
Thẩm Khê Sơn về phía Tống Tiểu Hà, giơ tay toan vuốt ve khuôn mặt nàng, thế nhưng nàng nghiêng một nhịp né tránh bàn tay .
Nụ khựng : "Sao ?"
"Chỗ đông , đừng táy máy tay chân." Tống Tiểu Hà tỏ vẻ nghiêm túc .
"Ta táy máy tay chân thế nào cơ? Chẳng qua chỉ là sờ má nàng một cái thôi mà." Thẩm Khê Sơn tỏ vô cùng phật ý.
"Vậy cũng ." Tống Tiểu Hà lùi một bước, đầu quan sát xung quanh, hỏi: "Chỗ kiểm kê bao nhiêu ? Mấy ngày ngủ, đều ở đây bận rộn ?"
Thẩm Khê Sơn khẽ hừ một tiếng: "Còn hai con phố dọn dẹp, thực chất đồ đạc cũng bao nhiêu, là đồ mà sư phụ nàng bôn ba vơ vét về mấy năm đó. Có vài thứ là bảo bối, nhưng đa chỉ là phàm vật."
"Sư phụ cất giữ đồ đạc ở trong thành thì ắt hẳn lý do của ông , đến lúc đó sẽ xem thử gì." Tống Tiểu Hà hỏi: "Tòa thành còn thu hồi ?"
"Nếu nàng mang về Thương Hải phong cũng ." Thẩm Khê Sơn .
"Cứ để đây , đem tòa thành về cũng tác dụng gì, thà để Mãn Nguyệt ở đây chơi." Tống Tiểu Hà xua xua tay, bước tới hai bước, đầu Thẩm Khê Sơn mỉm hỏi: "Thẩm Liệp sư, dạo quanh tòa thành cùng một vòng ?"
Thẩm Khê Sơn thừa nàng ý giấu giếm mối quan hệ thiết của hai vì vướng bận riêng, nên cũng gượng ép mà đành thuận theo Tống Tiểu Hà.
Hắn lên tiếng, chỉ nhếch khóe môi cất bước theo sát Tống Tiểu Hà.
Mấy ngày nay, Thẩm Khê Sơn lượn lờ khắp thành.
Tường thành cao vút phía cổng chỉ xây bao quanh một nửa, càng về càng thấy bóng dáng nữa, nhà cửa cũng lác đác thưa thớt, chẳng do Song ngư thần ngọc lúc đó thể chép chỉnh, vốn dĩ địa mạo của tòa thành .
Tống Tiểu Hà đến cuối cũng nhận điều , thắc mắc: "Nếu tường cao để phòng ngự, tại tường chỉ vây một nửa, phía thành cần thiết ?"
Thẩm Khê Sơn thong dong bước theo : "Làm ?"
Tống Tiểu Hà sững tại chỗ, những ngôi nhà thưa thớt đó, buồn rầu ngẫm nghĩ một chốc, tự hỏi vì bức tường chỉ xây dựng một nửa.
Hắn sải bước tới cạnh bên, đưa tay ấn mạnh lên trán nàng một cái: "Nàng bớt nghĩ ngợi , vốn dĩ đầu óc của nàng để suy nghĩ mấy chuyện ."
Tống Tiểu Hà đốp : "Hôm nay khác với ngày xưa , hiện tại đang giữ phận gì ?"
Thẩm Khê Sơn nhướng mày: "Kể thử xem."
"Ta đường đường là một thành chủ đấy." Tống Tiểu Hà khoe khoang: "Lúc nãy thành, bao hành lễ với , gọi là Tống Liệp sư đấy."
Thẩm Khê Sơn hỏi với thái độ vô cùng hời hợt: "Tống Liệp sư hiện giờ quả là một nhân vật lợi hại , lỡ phất lên như diều gặp gió, khi nào quên ?"
Tống Tiểu Hà tít mắt: "Đương nhiên , một quan cả họ nhờ. Nếu công thành danh toại thì dĩ nhiên cũng thiếu vinh hoa phú quý cho ."
Chỉ một câu của nàng thôi mà Thẩm Khê Sơn tức thổ huyết, ngoắt bỏ .
Tống Tiểu Hà lẽo đẽo theo phân nửa con đường để bắt chuyện nhưng đều ngó lơ.
Lúc nãy còn giằng co lôi kéo, thấy bóng là Tống Tiểu Hà lập tức buông tay, lùi về phía vài bước.
Thẩm Khê Sơn càng giận dữ hơn.
Hai đến giữa thành thì đụng mặt Tô Mộ Lâm.
Tang Duyệt giải quyết xong xuôi chuyện dẫn về Ma tộc, khi tiễn nàng thì Tô Mộ Lâm cũng chẳng giây phút thảnh thơi. Y Thẩm Khê Sơn lôi xệch thành để hỗ trợ kiểm kê, mấy ngày nay tất bật xoay như chong chóng.
Đường đường là ch.ó sói mà bóc lột mệt mỏi chẳng khác nào con ch.ó nhà.
Vừa trông thấy Tống Tiểu Hà, y toan lao đến thì Thẩm Khê Sơn phi ngay một ánh hình viên đạn, dọa cho y khiếp vía chẳng dám ho he nhúc nhích.
Thầm nghĩ phen tiêu , sắc mặt Thẩm Khê Sơn đen như than thế , bản tức giận thì thôi còn giận cá c.h.é.m thớt, quyết thể để bắt thóp lúc .
May Tống Tiểu Hà thấy y, chạy tới tám chuyện vài ba câu, kề vai sát cánh cùng y kiểm kê đồ đạc trong nhà.
Thẩm Khê Sơn nép bên cạnh một hồi, thấy Tống Tiểu Hà bận rộn với công việc thì cũng lưng tiếp tục giám sát các khu vực khác.
Những thứ Lương Đàn để con đường đa là sách tịch, cuốn là của bản quốc, cuốn bằng thứ ngôn ngữ khác, thoạt lộn xộn.
Tô Mộ Lâm thoăn thoắt dọn dẹp, kể rành rọt chuyện xảy trong mấy ngày Tống Tiểu Hà ngủ.
Bốn Quan Như Huyên, Ngô Trí Minh, Ngư Kiểu và sư nương của áp giải về Tiên minh từ .
Viên linh thạch ký ức mà Ngô Trí Minh nhắc tới đó cũng tìm thấy. Trong đó lưu trữ cả ký ức của Quan Như Huyên, coi như bằng chứng sắt đá vạch trần tội ác của Quan thị cấu kết cùng bè phái âm mưu ám hại Thẩm Khê Sơn. Bọn chúng khi áp giải về sẽ do Thẩm môn đích xử lý, cứ thế chờ đợi kết quả.
Thế nhưng Chung Tầm Nguyên giữ .
Thẩm Khê Sơn bảo tên cực kỳ gian xảo, sở hữu tuyệt kỹ dịch chuyển hồn phách xác khôi .
Mạc Tầm Lăng mà Tống Tiểu Hà kết liễu ở Hạ quốc đó thực chất là xác khôi chiết một phần hồn phách nhập . Khi tới Thọ Lân thành, ngụy trang thành Mạnh Quan Hành, và cả kẻ giả dạng Chung Tầm Nguyên cũng do khôi hóa trang mà thành.
Thẩm Khê Sơn lo ngại t.ử Tiên minh sẽ qua mặt, đường áp giải xảy sai sót nên tạm thời sử dụng phược linh trói chặt để canh chừng, tính toán sẽ tự tay áp giải về.
Còn về phần Mạnh Quan Hành thật sự thì cũng tìm thấy.
Gã rời khỏi Tiên minh lâu thì Chung Tầm Nguyên bắt cóc. May phước là vẫn giữ mạng, chỉ là cánh tay in tiên ấn cưa đứt, thêm vết thương chằng chịt, hôn mê nhiều ngày mới lết xác về Tiên minh.
Cánh tay vẫn thể ráp , chỉ cần Mạnh Quan Hành còn sống thì chuyện tính là tày đình.
Từ khi mê trận núi phá vỡ, nhóm Liệp sư trướng Trình Linh Châu đương nhiên thể xuất sơn. Họ lạc lối trong núi suốt một thời gian dài, may mắn chạm trán với bất kỳ hiểm nguy nào, chẳng hề tổn thất nhân mạng.
Chỉ là nhóm đầu tiên để Lưu thanh loa của Chung Tầm Nguyên sát hại. Thi thể của họ treo lơ lửng giữa rừng rậm, may mà t.ử Tiên minh tìm thấy và mang về an táng.
Sự việc đến đây cũng coi như hạ màn.
Họ chỉ cần dọn dẹp nốt đồ đạc còn trong thành là thể khởi hành trở về Tiên minh.
Tống Tiểu Hà nền đất lục lọi mớ sách cũ kỹ, tình cờ lật dở một nửa cuốn thì phát hiện bên trong ghi chép những văn tự liên quan đến Vô tình đạo.
Vô tình đạo xét cho cùng cũng chỉ là một hệ phái do những phàm nhân sáng lập từ thuở hồng hoang để học hỏi chư thần Thiên giới.
Theo truyền thuyết, thần tính vốn dĩ lãnh đạm, dứt tuyệt d.ụ.c vọng mới thể đạt tới cảnh giới tối thượng. Bởi , phàm nhân nếu tu đắc đạo phi thăng cũng đoạn tuyệt thất tình lục dục, lục căn thanh tịnh.
Chỉ là đa phàm nhân thể thực sự chuyện dứt tình tuyệt dục. Vừa mở miệng tuyên bố tu Vô tình đạo, dựng vợ gả chồng sinh con đẻ cái, cho tới bước đột phá cảnh giới cuối cùng thì thẳng tay hạ sát để chứng đạo, cầu mong phi thăng.
Loại Vô tình đạo lưu truyền nhiều năm, cuối cùng cũng Thiên giới phát giác. Họ liền đích truyền xuống một loại Mệnh khế pháp chú, bắt buộc tu đạo dùng mệnh cách lập lời thề với Thiên đạo, đ.á.n.h đổi bằng thất tình lục d.ụ.c để đổi lấy mệnh đồ phi thăng.
Loại xưng tụng là Vô tình đạo mới.
Đương nhiên, cứ thiết lập mệnh khế là chắc chắn sẽ phi thăng. Nó chẳng qua chỉ là thiên ân, giúp việc tu luyện dễ dàng hơn so với thường, còn việc đắc đạo vẫn dựa nỗ lực của bản .
Chỉ là cái giá trả khi phản bội con đường quá đắt đỏ, thêm đó cơ hội đắc đạo dẫu bước Vô tình đạo vẫn mờ mịt, chính vì lẽ đó Vô tình đạo nhân giới ưa chuộng.
Tống Tiểu Hà lật sang vài trang, đoạn cuối cùng của nội dung văn tự ghi rõ, kẻ tu Vô tình đạo một khi động lòng nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng thì tu vi sẽ giậm chân tại chỗ, bao giờ hy vọng thăng tiến thêm nữa. Nếu ruồng bỏ Vô tình đạo, chỉ tay lên trời lập lời thề, tự hủy bỏ thiên tư, Thiên đạo sẽ tiêu tan tám phần tu vi của kẻ đó, đây gọi là phá đạo.
Nàng mà lạnh sống lưng, nghiền ngẫm câu bao nhiêu , cuối cùng đóng sầm quyển sách một cái "bộp".
Tiếng động đột ngột Tô Mộ Lâm giật thót tim, thấy sắc mặt Tống Tiểu Hà xám xịt liền vội vàng gặng hỏi: "Tiểu Hà đại nhân, ngài ?"
Tống Tiểu Hà vội vã lắc đầu quầy quậy, tiện tay đặt quyển sách lên một chồng sách khác, đáp: "Không ."
Ngẫm ngợi một hồi, nàng kẹp cuốn sách vị trí chính giữa, đó ôm trọn cả chồng sách lên, bảo: "Đi thôi, dọn ngoài ."
Tô Mộ Lâm cũng chẳng mảy may nghi ngờ, bê sách rảo bước khỏi phòng.
Dọn dẹp xong đám sách vở cuối cùng, ghi chép lượng xong xuôi thì trời tối sầm.
Thẩm Khê Sơn tất công việc liền túc trực ở cổng thành đợi Tống Tiểu Hà. Các t.ử khác cũng lượt xuống núi, trong thành vắng hoe, trơ trọi giữa chốn hiu quạnh, lộ rõ vẻ chán chường.
Đứng từ xa trông thấy nàng sóng vai cùng Tô Mộ Lâm tới, Thẩm Khê Sơn bèn sải bước lên đón đường: "Làm lụng tất bật lâu ? Nàng đói ?"
Tống Tiểu Hà vất vả cả một buổi chiều mà tâm trí cứ lơ lửng mây, đến giờ xong việc thấy Thẩm Khê Sơn nàng mới chợt thấy cồn cào ruột gan, gật đầu bảo: "Về thành kiếm gì lót ."
Thẩm Khê Sơn lia mắt Tô Mộ Lâm một cái, ý đồ trong ánh mắt lộ liễu đến mức Tô Mộ Lâm lập tức mở miệng: "Tiểu Hà đại nhân, đây."
Vừa dứt câu, y cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng rời , chớp mắt chẳng thấy tăm .
Hai bước khỏi cổng thành, Thẩm Khê Sơn liền giăng một kết giới tỏa ánh sáng vàng rực để phong tỏa bộ tòa thành. Hắn bảo: "Đồ đạc trong thành lẽ kiểm kê xong xuôi, ngày mai là chúng thể về ."
Tống Tiểu Hà "ừm" một tiếng, thắc mắc: "Chàng giăng kết giới phong ấn thế , lỡ Mãn Nguyệt thì ?"
"Kết giới chỉ cản chứ cản thú linh." Thẩm Khê Sơn với tay nắm chặt lấy bàn tay nàng, bao trọn trong lòng bàn tay , nhẹ nhàng thủ thỉ: "Giờ chẳng còn ai nữa, nắm tay nàng một lát ?"
Tống Tiểu Hà hề vùng vằng chống cự, ngược còn siết lấy tay , mười ngón tay đan chặt .
Tối nay trăng mờ nhạt nhòa, chỉ muôn ngàn vì lấp lánh điểm xuyết. Thẩm Khê Sơn xách theo một ngọn đèn, dắt tay Tống Tiểu Hà chậm rãi thả bộ con đường mòn dọc sườn núi.
Cơn gió lùa qua núi mát lạnh, vờn bay tà áo của đôi uyên ương, lay động tán lá xào xạc.
"Cấm chú cổ đau dữ dội ?" Tống Tiểu Hà đột nhiên hỏi.
Kì thực dạo nàng dùng năng lực hàn băng áp chế cấm chú chỉ tác dụng trong vỏn vẹn hai ngày, mấy hôm rày nó cháy bỏng dữ dội. Thẩm Khê Sơn chẳng mảy may bận tâm đến chút đau nhức cỏn con đó, chỉ là Tống Tiểu Hà cất công hỏi thăm, dĩ nhiên cũng buồn kể lể sự thật.
Hắn chỉ buông lời: "Đau thì cũng đành c.ắ.n răng chịu đựng, nàng cần để tâm chi."
Tống Tiểu Hà lập tức xiêu lòng, thương đứt ruột đứt gan. Ngón tay nàng vuốt ve mu bàn tay , dịu dàng : "Thế để về ráng dùng băng tuyết xoa dịu giúp ."
"Thôi bỏ ." Thẩm Khê Sơn thở dài thườn thượt: "Chẳng ích gì , cùng lắm chỉ êm vài canh giờ là chứng nào tật nấy."
"Thì qua vài canh giờ thi pháp cho là , mà bỏ !"
" nàng còn chợp mắt nữa chứ, nỡ lòng nào đang ngủ nửa giấc lóc cóc chạy sang phòng bên quấy rầy nàng."
Tống Tiểu Hà buột miệng thốt lên: "Vậy tối nay ngủ cùng luôn."
Thẩm Khê Sơn chỉ chực chờ mỗi câu , bèn chớp thời cơ ngay tắp lự: “Được, quyết định , nàng mà nuốt lời là đau c.h.ế.t giường luôn đấy."