Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 105: Chỉ Tay Lên Trời Phá Lời Thề, Thẩm Khê Sơn Từ Bỏ Tu Vô Tình Đạo 2
Cập nhật lúc: 2026-07-13 14:25:31
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà nghĩ bụng chắc là tại ngủ liền tù tì năm ngày nên giờ ườn giường mãi mà chẳng thấy buồn ngủ tẹo nào.
Từ lúc núi trở về thành, hai rủ ăn một bữa, lơ ngơ thế nào mà leo lên giường Thẩm Khê Sơn .
Lúc về phòng, nàng mới nhận sập bẫy, nhưng khi chạm ánh mắt thấp thoáng nét phong lưu của Thẩm Khê Sơn, nàng chẳng thốt nên lời.
Nàng vận dụng sức mạnh cực hàn để xoa dịu cấm chú cổ Thẩm Khê Sơn, đến lúc đó mới phát hiện sức nóng của cấm chú còn khủng khiếp hơn cả đây. Lần khi tay nàng chạm , chỉ cảm thấy ấm ấm, nhưng khiến lòng bàn tay nàng bỏng rát.
Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng khá là le lói, nhưng Tống Tiểu Hà lén giơ tay lên, vẫn thể thấy chữ “cấm” đỏ au bỏng rát lòng bàn tay .
Uy lực của cấm chú mạnh mẽ hơn hẳn những gì nàng tưởng tượng, bây giờ dùng đầu ngón tay sờ vẫn còn đau rát đến mức tê dại.
Đáng lý nàng thể dùng băng giá xoa dịu cơn đau, nhưng hễ nghĩ đến việc gáy Thẩm Khê Sơn luôn chịu đựng nỗi đau nhức nhối ngừng nghỉ, Tống Tiểu Hà dẹp bỏ ý định giảm đau cho .
Tống Tiểu Hà giơ tay lên, dùng đầu ngón tay khẽ khàng mơn trớn chữ “cấm” trong lòng bàn tay, cảm giác ngứa nhưng đa phần là đau nhói.
Nàng đang thẩn thờ, bên tai chợt văng vẳng tiếng thì thầm của Thẩm Khê Sơn: “Không ngủ ?”
Tống Tiểu Hà đột nhiên đầu sang, bèn bắt gặp Thẩm Khê Sơn mở mắt từ lúc nào, đang tĩnh lặng dõi theo nàng.
“Chắc là ngủ nhiều quá nên giờ buồn ngủ lắm.” Tống Tiểu Hà đáp lời.
Thẩm Khê Sơn hé răng, nắm chặt lấy cổ tay nàng kéo về phía , Tống Tiểu Hà lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y , rụt về phía .
sức lớn, sự giãy giụa yếu ớt lúc nãy của Tống Tiểu Hà chẳng mảy may tác dụng, cuối cùng vẫn mở toang lòng bàn tay , để lộ vết bỏng đỏ rực bên trong.
Thẩm Khê Sơn rướn mi mắt nàng chằm chặp: “Bị thương báo cho ?”
Tống Tiểu Hà cuộn tròn những ngón tay , ánh mắt dò hỏi khiến nàng chột đảo mắt : “Không đau lắm , chả đáng gọi là vết thương.”
Ngón tay Thẩm Khê Sơn ấn nhẹ lòng bàn tay, nàng liền buột miệng la lên một tiếng: “A.”
Sau một nhát nhói đau nhẹ, vết bỏng trong lòng bàn tay bỗng dưng bay biến, khôi phục như cũ.
Thẩm Khê Sơn vuốt ve ngón tay mềm mại của nàng, giọng điệu tuy thờ ơ nhưng lờ mờ lộ chút xót xa: “Ta da dày thịt béo, dăm ba cái đau cỏn con vẫn chịu đựng , thịt nàng mềm, việc gì chuốc lấy mấy cái khổ .”
Tống Tiểu Hà làu bàu: “Thế thì gọi gì là khổ.”
Thẩm Khê Sơn tiếp lời.
Vừa nãy khi mở mắt , thấy Tống Tiểu Hà đang ngoan ngoãn tự chơi với bàn tay như một đứa trẻ ngoan, trong khoảnh khắc đó, trái tim Thẩm Khê Sơn như tan chảy.
Nàng dường như đang ngẫm nghĩ chuyện gì đó, đôi mắt to tròn mở to, mang theo vài nét ngây thơ.
Có lẽ trót trao trái tim luôn phần tham lam. Thẩm Khê Sơn đây từng mơ tới việc sẽ một ngày, một sở hữu sức quyến rũ mạnh mẽ đến đối với .
Bất cứ hành động nào, bất cứ biểu cảm nào của nàng, đều thể vô tình nhen nhóm trong Thẩm Khê Sơn khát khao chiếm hữu.
Từ đó thậm chí còn sinh sôi nảy nở một ý niệm đen tối, biến nàng thành vật sở hữu của riêng , cấm tiệt bất cứ ai đụng chạm tới.
Thẩm Khê Sơn nắn nắn tay nàng, đột nhiên trở , ngửa lên, dán mắt nàng nữa.
Tâm tư quá nhiều, còn Tống Tiểu Hà dường như quá ngây ngô. Một hai thì chẳng , dẫu gì Tống Tiểu Hà cũng dễ dỗ dành, nhưng nếu chọc nàng quá đáng, Tống Tiểu Hà mà khắc cốt ghi tâm thì e là chẳng còn dễ dàng qua mặt nữa.
Thẩm Khê Sơn nhắm mắt , thực sự ý định chìm giấc ngủ.
Thế nhưng khép mi chẳng bao lâu, Tống Tiểu Hà chợt lên tiếng.
“Thẩm Khê Sơn.” Nàng thỏ thẻ bằng một giọng vô cùng lí nhí.
Thẩm Khê Sơn mở mắt: “Sao ?”
“Hồi nhỏ sống vô cùng khắt khe cực khổ, ngày nào cũng c.ắ.n răng tu luyện gian khổ ?” Tống Tiểu Hà hỏi.
Thẩm Khê Sơn nghiêm túc ngẫm nghĩ một chốc đáp úp mở: “Thường xuyên sư phụ phạt chép phạt.”
Tống Tiểu Hà kinh ngạc thốt lên: “Phạt chép phạt á? Chép cái gì?”
“Nhiều lắm.” Thẩm Khê Sơn : “Đủ loại tâm pháp, luật lệ Tiên minh, cả những cuốn sách tu tâm dưỡng tính nữa.”
Tống Tiểu Hà thở dài cảm thán: “Không ngờ minh chủ bắt chép mấy thứ .”
Chẳng cần Thẩm Khê Sơn giải thích thêm, chỉ bằng dăm ba câu chữ đó, Tống Tiểu Hà tự vẽ một khung cảnh rõ mồn một.
Cậu bé Thẩm Khê Sơn bàn học, cứ thế cắm rễ nguyên một ngày trời, cặm cụi chép những bài luận văn dài dằng dặc, từ lúc mặt trời lên đến tận lúc hoàng hôn lặn.
Dù là thiên tài thì cũng dựa khổ luyện để bổ trợ. Huống hồ Thanh Li thượng tiên thoạt thấy vô cùng nghiêm khắc, phận đặc biệt, bà coi Thẩm Khê Sơn như sắp phi thăng để vun trồng, đương nhiên sẽ dốc hết tâm huyết.
Có lẽ Thẩm Khê Sơn trải qua những tháng ngày gian nan vất vả hơn bất kỳ t.ử nào trong Tiên minh.
Tống Tiểu Hà lật ngược tay nắm lấy ngón tay , thở dài một tiếng : “Ta hiểu mà.”
Thẩm Khê Sơn vặn : “Nàng thực sự hiểu ?”
Tống Tiểu Hà gật đầu: “Hồi nhỏ cũng lười biếng chịu tu luyện đàng hoàng, sư phụ cũng phạt . chỉ cần rên rỉ lóc một chút là sư phụ mềm lòng, tha cho ngay.”
So với Thẩm Khê Sơn, nàng vẫn còn coi là may mắn. Dù thì với cái tính cách của Thẩm Khê Sơn, tuyệt đối sẽ lóc cầu xin khi phạt.
Thẩm Khê Sơn hồi tưởng lý do phạt chép phạt mỗi , : “Đa phần là do đáng phạt.”
Tống Tiểu Hà vỗ về : “Chuyện cũng qua , huống hồ ở đây chỉ và , cần những lời trái với lương tâm .”
Thẩm Khê Sơn im lặng một lát : “Thực cũng thấy đáng phạt, vì những chuyện đó hề thật.”
Cùng lắm cũng chỉ là buông vài lời hăm dọa suông mà thôi.
Tống Tiểu Hà hỏi: “Ba tuổi gia nhập Tiên minh, hiếm khi về nhà ?”
Thẩm Khê Sơn : “Tiên minh cách Giang Nam ngàn dặm, về một chuyến quả thực dễ.”
Tất nhiên, nguyên nhân là vì Thẩm Khê Sơn cũng mặn mà với việc về nhà. Hắn rời nhà từ năm ba tuổi, nếu những năm qua đôi ghé về chớp nhoáng, thì giờ đây e rằng quên sạch mặt mũi của cha .
Nhà họ Thẩm năm nào cũng gửi đồ đến Tiên minh cho , năm nào cũng gửi thư nhà, hỏi han xem khi nào rảnh rỗi thì về. Thế nhưng Thẩm Khê Sơn lúc nào cũng lấy cớ bận rộn để thoái thác.
Vậy nên đây Lương Đàn bạc tình bạc nghĩa cũng là bừa.
Tình đối với Thẩm Khê Sơn chỉ đơn thuần là hai chữ, chẳng mang ý nghĩa gì sâu xa.
Thế nhưng Tống Tiểu Hà nghĩ thế, nàng luôn cho rằng là những gần gũi nhất cõi đời . Bản nàng cha thì đương nhiên thể tìm cội nguồn, nhưng nàng cha Thẩm Khê Sơn đang ở cách xa ngàn dặm, ngần năm trời cũng chẳng thể về nhà gặp mặt bao nhiêu , điều đó càng khiến nàng đau xót hơn.
như nàng đoán, vai Thẩm Khê Sơn đang đè nặng kỳ vọng của quá nhiều . Những kỳ vọng sẽ hóa thành những gông xiềng nặng nề, khóa chặt Thẩm Khê Sơn lối thoát.
Ngược , Tống Tiểu Hà bao giờ gánh chịu những áp lực đó.
Ban đầu, Lương Đàn cũng mong mỏi nàng thể thông thạo bùa chú, để truyền bản lĩnh của . một thời gian nuôi nấng, ông nhận nàng vẻ ngốc nghếch hơn thường, đành hạ thấp tiêu chuẩn, lùi một bước cầu mong nàng học Phong Lôi Chú là lắm .
Về , Tống Tiểu Hà nằng nặc đòi học kiếm, Lương Đàn đành từ bỏ hy vọng đặt nàng, chỉ mong nàng bớt ăn một chút. Bởi vì ông cũng thể lúc nào cũng chạy sang ngọn núi khác trộm gà , nhỡ bắt quả tang thì ăn c.h.ử.i còn tính, còn mất mặt nữa.
Tống Tiểu Hà đối với bản khá nhiều yêu cầu, chẳng hạn như luyện thạo kiếm pháp, thi đỗ Liệp Môn, vươn lên thành Liệp sư cấp Thiên, cùng kề vai sát cánh với tiểu sư tham chiến.
Giờ ngẫm , vẻ như nàng đều đang từ từ thực hiện hết .
Dòng suy nghĩ của Tống Tiểu Hà m.ô.n.g lung bay xa.
Thẩm Khê Sơn dường như thực sự mệt nhoài, một lúc lâu thấy lên tiếng, nhịp thở đều đặn của dần truyền đến, đó là trạng thái của một chìm sâu giấc ngủ.
Tống Tiểu Hà ngắm góc nghiêng khuôn mặt , cả đêm tài nào chợp mắt.
Lúc trời hửng sáng, Thẩm Khê Sơn thức giấc đúng giờ giấc như thường lệ.
Liền thấy Tống Tiểu Hà đang nghiêng cạnh , ngón tay nàng mân mê cuộn tròn một lọn tóc dài của , chơi đùa một cách tinh nghịch.
Hệt như lúc nàng nghịch lòng bàn tay đêm qua, ngoan ngoãn im lìm. Rèm mi rậm rạp khép hờ cũng chẳng che giấu nổi đôi mắt trong veo.
Tống Tiểu Hà hề thức giấc, nàng chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của riêng , cuốn lọn tóc thành từng vòng quanh ngón tay từ từ buông .
Thẩm Khê Sơn vươn tay tới, khẽ nhéo gò má nàng một cái.
Nàng vội đưa tay ôm lấy má, kinh ngạc ngẩng lên mới Thẩm Khê Sơn tỉnh. Liền đó, nàng dụi đầu lồng n.g.ự.c , ôm siết lấy , đầu cọ tới tấp khuôn n.g.ự.c rắn chắc của Thẩm Khê Sơn.
Cái lực sung sức thế cơ mà, chẳng vẻ gì là ngủ dậy, chắc hẳn là thức trắng đêm ?
Thẩm Khê Sơn nghĩ ngợi vô thức ôm trọn nàng lòng, chỉ thấy hình Tống Tiểu Hà mềm mại tựa bông gòn, còn tỏa một mùi hương ngan ngát, chẳng rõ là mùi gì nhưng Thẩm Khê Sơn thích mê từ tận đáy lòng.
Hắn ôm Tống Tiểu Hà ủ ấm một lúc mới hỏi: “Sao cả đêm ngủ?”
Mái tóc Tống Tiểu Hà rối tung mù mịt, nàng tủm tỉm ngước lên : “Đêm qua lúc chuẩn ngủ, tự nhiên thấy khuôn mặt , cứ tự hỏi, cõi đời tuấn tú đến nhỉ? Nghĩ ngợi suốt cả một đêm, chẳng mảy may để ý trời sáng tự lúc nào.”
Miệng lưỡi ngọt xớt như mật, sáng sớm tuôn mấy lời đường mật Thẩm Khê Sơn mát lòng mát .
Dù là thích khuôn mặt thích kiếm pháp của thì chung quy vẫn là thích , đúng nào?
Ánh mắt Thẩm Khê Sơn ánh lên ý , nhưng khóe môi cố nén, để nụ lộ ngoài. Hắn nghiêm giọng đáp: “Câu hỏi quả thực nan giải, đoán nàng một chốc một lát cũng chẳng tìm câu trả lời , chi bằng...”
Chi bằng cứ ngủ cạnh thêm vài đêm, manh nha manh mối gì.
Nửa vế còn kịp thốt , Tống Tiểu Hà chặn ngang họng, nàng lồm cồm bò dậy khỏi lòng thao thao bất tuyệt: “Thế nên thấy từ rày về cứ ngoan ngoãn về phòng ngủ cho khỏe, chứ lỡ đêm nào cũng ngắm nghía khuôn mặt , đêm nào cũng thao thức thì chẳng hóa hết đường ngủ ?”
Nói xong, nàng còn thấy điều quả thực chí lý, bèn gật gù chắc nịch.
Thẩm Khê Sơn suýt chút nữa kinh hồn bạt vía, bật dậy hỏi dồn: “Chẳng lẽ gương mặt hóa thành ác mộng của nàng , cớ gì đêm nào cũng ngủ ?”
Tống Tiểu Hà xỏ giày chân, dậy phủi phẳng phiu nếp nhăn váy, mỉm rạng rỡ: “Tất nhiên là vì thích quá nên mới chợp mắt nổi đó.”
Một câu khiến Thẩm Khê Sơn á khẩu, phản bác .
Nhất thời chẳng rõ nên vui buồn, ngay lúc ngẩn ngơ trơ mắt Tống Tiểu Hà đẩy cửa bước ngoài.
Thọ Lân thành hiện tại mất vẻ sầm uất ngày nào, ngay cả khi mặt trời lên cao, phố cũng thưa thớt bóng , phần lớn chỉ là t.ử Tiên minh qua .
Tô Mộ Lâm thì thức dậy từ sớm, đang chầu chực bên ngoài khách điếm chơi đùa cùng tụi trẻ con.
Cũng chẳng hiểu y dùng cách gì thu phục đám ranh con , hôm nọ còn chỉ trỏ xỉa xói y giữa đường, nay đứa nào đứa nấy ngoan ngoãn phục tùng, răm rắp gọi y là đại ca, còn xếp hàng dài nộp cống phẩm nữa.
Tống Tiểu Hà lân la qua xem thử, cứ ngỡ là bảo bối gì quý giá lắm, ai dè là đá cuội tụi nhỏ nhặt ven đường. Lúc dâng lên cho Tô Mộ Lâm, chúng cứ thao thao bất tuyệt nào là trân châu Đông Hải, nào là bảo kiếm Thiên Sơn, bịa đủ thứ chuyện đời.
Tô Mộ Lâm thì càng khoác lác siêu cấp hơn, bảo mấy thứ đầy , chẳng hàng hiếm lạ gì , thèm.
Vừa thấy Tống Tiểu Hà bước cửa, Tô Mộ Lâm liền gạt phắt đám trẻ vây quanh, vọt tới chỗ nàng: “Tiểu Hà đại nhân!”
Đám nhóc tì phía cũng lóc cóc chạy theo, mồm mép đứa nào đứa nấy tíu tít gọi “Tiểu Hà đại nhân”.
Tống Tiểu Hà bỗng chốc oai phong lẫm liệt, nàng chống nạnh hai tay, vênh mặt đáp: “Muốn đàn em của , dăm ba cái bảo bối đủ , ít nhất cũng là thứ đồ các vị thần tiên chín tầng mây dùng mới xứng tầm.”
Lũ trẻ tranh nhao nhao hỏi xem đó là bảo vật gì.
Tống Tiểu Hà tủm tỉm đáp: “Kẹo hồ lô.”
Sau đó nàng dắt díu cả đàn trẻ nít kéo tiệm bánh kẹo, mua cho mỗi đứa một xiên kẹo hồ lô.
Dĩ nhiên, tiền mua kẹo đều moi từ túi của Tô Mộ Lâm.
Xử xong mấy xiên kẹo hồ lô, Tống Tiểu Hà dẫn Tô Mộ Lâm lộn núi một chuyến. Hai nhập bọn cùng các t.ử Tiên minh khác thu dọn nốt mớ tàn tích, rà soát vài vòng. Cuối cùng Thẩm Khê Sơn mang linh tỏa của Tiên minh đến, truyền linh lực của gia trì, khóa chặt cổng thành , phủ một lớp kết giới ngăn linh thú lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-105-chi-tay-len-troi-pha-loi-the-tham-khe-son-tu-bo-tu-vo-tinh-dao-2.html.]
Thẩm Khê Sơn còn cố ý hỏi Tống Tiểu Hà xem cần niêm phong bộ để giữ cho tòa thành nguyên vẹn .
Tống Tiểu Hà , nếu tòa thành thể trở thành nơi nương náu cho các sinh linh trong núi thì nó cũng sẽ còn cô đơn ở đây nữa.
Sự tình ở Thọ Lân thành cũng coi như ngã ngũ. Thẩm Khê Sơn cắt cử một vài t.ử Tiên minh ở trong thành thêm vài hôm để ngóng tình hình, còn do đích dẫn đầu khởi hành về Tiên minh xế chiều.
Chung Tầm Nguyên trói như đòn chả, áp giải ngay giữa đội hình, xung quanh t.ử Tiên minh bám sát canh giữ.
Vết thương của xem chừng khá hơn. Trái ngược hẳn với vẻ suy sụp lúc , giờ đây vẻ điềm nhiên, như thể sẵn sàng thanh thản đón nhận cái c.h.ế.t.
Khoảng cách từ Thọ Lân thành đến Tiên minh là xa, ngự linh bay bay về cũng chỉ mất vài canh giờ.
Về tới Tiên minh trời khuya khoắt. Chung Tầm Nguyên giải thẳng ngục tối chờ xét xử, Tống Tiểu Hà cùng Thẩm Khê Sơn và một vài khác thì bái kiến Thanh Li, còn ai nấy đều lui về nghỉ ngơi.
Bước tới ngưỡng cửa đại điện Tiên minh, Thẩm Khê Sơn liếc mắt sang Tống Tiểu Hà cạnh, lúc mới phát hiện nàng vẻ căng thẳng.
Đôi chân mày nàng khẽ nhíu , khóe miệng mím chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn trông cực kỳ nghiêm túc, hai bàn tay cũng nắm chặt , dáng vẻ như sắp sửa đối mặt với kẻ thù đội trời chung .
“Nàng...” Thẩm Khê Sơn toan mở miệng hỏi xem nàng , thì thấy Tống Tiểu Hà hắng giọng ho khù khụ hai cái, đoạn chỉ tay điệu bộ mời mọc với , cất giọng: “Xin mời Thẩm Liệp sư .”
Thẩm Khê Sơn cứ thế ngơ ngác nàng mời trong điện.
Trong đại điện Tiên minh chỉ mỗi Thanh Li ở đó. Tống Tiểu Hà càng lúc càng thêm căng thẳng, nàng cúi gằm mặt xuống, chẳng dám thẳng Thanh Li.
“Sư phụ.” Thẩm Khê Sơn dừng bước ngay giữa điện, giơ tay lễ vái chào.
Tống Tiểu Hà lật đật bắt chước theo, giọng căng cứng: “Đệ t.ử bái kiến minh chủ.”
Thanh Li khẽ phẩy tay một cái, : “Các ngươi bình an trở về là . Không ngờ chuyến hung hiểm đến , trong núi tà ma ngàn năm. Nếu nhờ các ngươi hành sự đắc lực, kịp thời c.h.é.m g.i.ế.c nó, e rằng sẽ gây đại họa, đến lúc đó chẳng bao nhiêu môn phái kéo đến tận cửa khiếu nại Tiên minh chúng thiếu trách nhiệm.”
Thẩm Khê Sơn cúi đầu: “Đều là những việc t.ử nên . t.ử dám tự cao tự đại nhận công. Lần thể thuận lợi tiêu diệt con tà ma đó, bộ đều là công sức của Tống Tiểu Hà, chỉ hỗ trợ từ bên ngoài mà thôi.”
Thanh Li mỉm hiền từ Tống Tiểu Hà, hỏi: “Tiểu Hà, con dạo tiến bộ nhanh thật đấy. Từ lúc nào trở nên mạnh mẽ đến nhường ?”
Tống Tiểu Hà ấp úng một hồi, thốt một câu: “Tại bọn chúng rắp tâm ám hại Thẩm Liệp sư.”
Thẩm Khê Sơn giật thót, chẳng câu của Tống Tiểu Hà là lỡ lời cố ý.
Quả nhiên tiếng thở dài não nuột của Thanh Li vang lên: “Ồ? Hóa là vì bọn chúng ý đồ bất chính với Khê Sơn, nên con mới bộc phát sức mạnh c.h.é.m g.i.ế.c tà ma ?”
Tống Tiểu Hà lúc mới tá hỏa nhận lời của dễ gây hiểu lầm, vội vàng chối bay chối biến: “Dạ , là con sợ tà ma đó thoát hại dân lành nên nhất thời cuống lên, vì mới... thực con tung đòn quyết định , là con phối hợp với Thẩm Liệp sư mới tiêu diệt tà ma.”
Thẩm Khê Sơn thì lặng thin, ánh mắt rũ xuống.
“Dù nữa, các ngươi lập công lớn bình an trở về, quả là điều may mắn.” Ngón tay Thanh Li gõ nhẹ lên thành ghế vài cái, ngừng một lát tiếp tục : “Thứ bậc của Liệp Môn xưa nay đều phân định dựa tu vi và chiến công. Tống Tiểu Hà, nay con thu hồi Nhật Quỹ thần nghi, Âm Dương Quỷ Phiên lập công tiên, lôi ánh sáng kẻ hãm hại Lương Tụng Vi năm xưa, cản bước Lương Đàn hại t.ử chúng tiên môn, còn c.h.é.m g.i.ế.c tà ma ngàn năm theo . Cho dù xét theo tu vi chiến công của con, đều xứng đáng xếp hàng ngũ Liệp sư cấp Thiên. Hôm nay con lập công trở về, phá lệ nâng con lên cấp bậc Liệp sư cấp Thiên, ngày mai hãy đến điện để nhận huy chương.”
Thật trong những chiến công , một vài cái của Tống Tiểu Hà, nhưng Thanh Li cũng gộp chung để ghi nhận cho nàng.
Tống Tiểu Hà kinh ngạc đến tột độ. Nàng thể ngờ mong mỏi mà hằng ấp ủ bao năm nay đột nhiên thành hiện thực.
Nàng như trời trồng, đôi mắt hạnh mở to thao láo, chẳng còn phản ứng gì nữa.
Thẩm Khê Sơn khẽ liếc Tống Tiểu Hà đang thẫn thờ, lẳng lặng dùng mũi chân đá nhẹ gót chân nàng một cái.
Tống Tiểu Hà giật nảy , suýt nữa thì nhảy cẫng lên. Nàng lật đật cúi lạy tạ ơn Thanh Li: “Đa tạ minh chủ nâng đỡ. Đệ t.ử xin thề sẽ phụ lòng kỳ vọng của minh chủ, dốc lòng vì Tiên minh!”
Thanh Li lẽ mấy lời quen nên vẻ mặt chẳng mảy may đổi, tiếp tục hỏi: “Cái tàn phách cuối cùng của Lương Tụng Vi, con thu hồi ?”
Tống Tiểu Hà gật gật đầu, chần chừ giây lát, nàng lên tiếng hỏi: “Đệ t.ử to gan, hỏi xem rốt cuộc là ai mang tàn phách của sư bá từ nhà họ Chung đặt trong Song ngư thần ngọc?”
Thanh Li hỏi ngược : “Sao con nghĩ là sư phụ con ?”
Tống Tiểu Hà : “Ban đầu cũng đinh ninh là sư phụ , nhưng suy nghĩ thì thấy vô vàn điểm đáng ngờ. Chỉ dựa sức mạnh của sư phụ hồi đó, căn bản cách nào lấy trộm hồn phách đó từ tay Chung thị. Hơn nữa, ở Trường An, sư phụ hiến tế bản để đổi lấy sự tái sinh cho sư bá, nếu trong tay ông hồn phách của sư bá thì chắc chắn sẽ mang theo. Thật , điều khiến 확 định nhất là bức thư cuối cùng mà sư phụ để trong linh khí. Trong thư, ông 'Đời chẳng còn cơ hội nào mở thành '. Nếu ông thực sự để hồn phách sư bá ở đó, e rằng sẽ thường xuyên về ngó nghiêng.”
“Sư phụ tuyệt đối để sư bá lẻ loi một trong núi.” Tống Tiểu Hà khẳng định chắc như đinh đóng cột.
Thanh Li thở dài cất tiếng: “Chẳng ngờ con là một đứa trẻ thông minh đến .”
Thẩm Khê Sơn khẽ chớp mắt đầy kinh ngạc liếc Thanh Li.
Câu đó mà lọt tai Tống Tiểu Hà thì chắc chắn nàng sẽ nổi đóa cho xem.
Quả nhiên, chỉ thấy giọng tủi của Tống Tiểu Hà cất lên: “Chẳng lẽ trong mắt minh chủ, từ đến nay luôn là một kẻ ngu ngốc ?”
Thanh Li giật thon thót, thầm than hỏng bét, lỡ mồm tuôn mấy lời thật lòng mất . Bà dậy bước xuống khỏi ghế, vuốt ve mái tóc Tống Tiểu Hà vài cái, dịu dàng dỗ dành: “Sao thế ? Ý là, sớm con là một đứa trẻ thông minh.”
Tống Tiểu Hà cũng dễ dãi, liền toét miệng , chẳng hai chữ khiêm tốn thế nào: “Ta cũng thấy .”
Thanh Li xoay , bày dáng vẻ uyên thâm, trầm giọng : “Tàn phách cuối cùng của Lương Tụng Vi đúng thật do sư phụ con đưa Song ngư thần ngọc. chuyện năm đó sự can thiệp của ngoài, vốn dĩ ngược thiên đạo, con nhất đừng nên thì hơn, để đến lúc thiên đạo giáng tội, con cũng sẽ vạ lây.”
Tống Tiểu Hà cũng gặng hỏi thêm.
Nàng dang tay giúp đỡ sư bá, nếu thì sư bá sớm hồn bay phách lạc thật , cũng chẳng thể nương nhờ trong cơ thể Tô Mộ Lâm ngần năm.
Nếu Thanh Li bảo thể , thì nàng đành ngậm bồ hòn ngọt .
Thanh Li cất lời: “Chắc hẳn chuyến về con cũng rã rời , nếu còn việc gì thì cứ lui về nghỉ ngơi , ngày mai ắt sẽ truyền gọi con lên điện ban thưởng.”
Tống Tiểu Hà gật đầu, thi lễ cáo lui, lúc thậm chí chẳng thèm ngó ngàng tới Thẩm Khê Sơn lấy một cái.
Chờ đến lúc nàng rời khỏi đại điện, Thanh Li mới sang Thẩm Khê Sơn, ánh mắt phần nghiêm khắc, trầm giọng : “Khê Sơn, để xem cấm chú của con nào.”
Người Tống Tiểu Hà căng cứng, bước khỏi đại điện mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Ban nãy nàng thực sự hồi hộp c.h.ế.t, cứ sợ một ánh mắt, một cử chỉ nào đó sẽ Thanh Li sinh nghi.
Hiện tại trong lòng Tống Tiểu Hà dâng trào cảm giác tội , như thể nàng rủ rê Thẩm Khê Sơn một chuyện tày đình thể tha thứ .
Nhỡ minh chủ phát hiện cấm chú của Thẩm Khê Sơn khuấy động, ắt hẳn bà sẽ nhẹ tay trừng trị , và Tống Tiểu Hà cũng khó lòng thoát tội. Huống hồ đó, minh chủ còn đặc biệt gọi nàng đến để nhẹ nhàng răn đe. Hành động của Tống Tiểu Hà lúc chẳng khác nào luật mà vẫn phạm luật, tội càng thêm nặng.
Tống Tiểu Hà gây họa tày đình, sợ hãi tột độ. Sau khi đại điện, nàng chẳng dám liếc Thẩm Khê Sơn lấy một cái.
Lúc ôm hôn thì rõ là hăng say, thế mà bây giờ về Tiên minh, mặt minh chủ nhát như cáy.
Tống Tiểu Hà cảm thấy lúc hệt như mấy gã trai đểu cáng trong truyện, lén lút trêu ghẹo thiếu nữ đàng hoàng, phát hiện là lập tức rũ bỏ trách nhiệm, hèn nhát dám gánh vác.
Thế nhưng nếu minh chủ thật sự kết tội, Tống Tiểu Hà cũng chẳng gan mà gân cổ lên cãi.
Càng nghĩ nàng càng sợ hãi tột độ, ôm đầu la ó thất thanh “C.h.ế.t , c.h.ế.t ”, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về Thương Hải phong lánh nạn.
Tô Mộ Lâm thắp sáng rực rỡ mấy ngọn đèn trong sân, ánh đèn hắt lên những bông hoa đào đang nở rộ, nhuộm chúng trong sắc màu rực rỡ của những đốm lửa, tạo nên một khung cảnh tuyệt mỹ bầu trời đêm huyền ảo, nơi trăng thanh gió mát và trời lấp lánh hòa quyện.
Y đang mải miết quét dọn những cánh hoa rụng trong sân, bỗng thấy Tống Tiểu Hà lao như một cơn lốc, hai tay ôm đầu, vội vã đóng sầm cửa và tiện tay khóa luôn.
“Tiểu Hà đại nhân, chuyện gì , ai đang rượt theo ngài thế?”
Y nắm chặt cây chổi, mon men gần hỏi.
Tống Tiểu Hà mặt mày hoảng hốt: “Ta rước họa .”
Tô Mộ Lâm vứt toẹt cây chổi, ngoắt định chạy nhà: “Để thu xếp hành lý cho đại nhân, chúng lợi dụng đêm tối chuồn thôi!”
“Đợi !” Tống Tiểu Hà vội vàng túm y : “Bây giờ , ngày mai còn lên đại điện nhận huân chương nữa! Ít cũng đợi mặc áo choàng Liệp sư cấp Thiên mới tẩu thoát chứ!”
Tô Mộ Lâm rối rít chúc mừng: “Tiểu Hà đại nhân đúng là cừ khôi, đừng là Liệp sư cấp Thiên, ngay cả ngôi vị minh chủ Tiên minh cũng chỉ là chuyện nhỏ.”
Tống Tiểu Hà giật nảy : “Ăn xằng bậy!”
Nàng thoăn thoắt trong sân, vẻ mặt đăm chiêu, miệng lẩm bẩm liên hồi, chẳng rõ đang rì rầm điều gì.
Tô Mộ Lâm dỏng tai ngóng, loáng thoáng vài câu kiểu như “ lộ là tiêu tùng luôn”, “ là cứ diễn kịch thêm vài bữa nữa”, “giấu lúc nào lúc ”. Bỗng nhiên, Tống Tiểu Hà phắt y, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, giọng điệu dứt khoát: “Lát nữa nếu Thẩm Khê Sơn đến tìm , ngươi cứ bảo ngủ , xin về cho, hiểu ?”
Tô Mộ Lâm thấy nàng luống cuống như , cũng lật đật gật đầu đồng ý.
Tống Tiểu Hà lủi ngay phòng, đóng cửa kín mít, tự hứa với lòng mấy hôm nay sẽ kiên quyết né mặt Thẩm Khê Sơn, quyết để minh chủ bắt quả tang chuyện tình cảm ướt át của hai .
Y như rằng, chẳng mấy chốc , Thẩm Khê Sơn mò tới thật. Đứng hàng rào, lên tiếng bảo Tô Mộ Lâm gọi Tống Tiểu Hà gặp.
Tô Mộ Lâm nắm khư khư cán chổi, tít đằng xa, lấy dũng khí hét vóng qua nửa cái sân: “Tiểu Hà đại nhân bảo cô chìm giấc ngủ , gặp ngươi , xin ngươi về cho.”
Ngẫm nghĩ một chốc, y bồi thêm một câu theo ý : “Đừng đến tìm ngài nữa.”
Bàn tay Thẩm Khê Sơn đang bám hờ lên hàng rào bỗng chốc siết chặt, hàng rào gỗ nát vụn thành cám. Hắn nhoẻn miệng hỏi gằn: “Thật sự ? Tô Mộ Lâm, cái mạng ch.ó của ngươi cần nữa hả?”
Tô Mộ Lâm rụt cổ cãi cố: “Ta là sói, chó!” Dứt lời bèn đầu chuồn thẳng.
“Tống Tiểu Hà.” Thẩm Khê Sơn cất tiếng gọi.
Tống Tiểu Hà nấp khung cửa sổ len lén dòm , c.ắ.n móng tay, dùng răng chà xát đầu ngón tay, lòng rối bời.
Thẩm Khê Sơn khoác sương đạp nguyệt chờ ngoài sân, cánh hoa đào cơn gió cuốn xuống, lượn lờ bay múa xung quanh .
Mái tóc đen nhánh của xõa lớp áo bào trắng muốt, gió nhẹ mơn trớn những sợi tóc xõa trán, nốt ruồi son giữa hai chân mày lúc ẩn lúc hiện, cả cơ thể toát lên một mị lực đầy sức hút.
“Thật sự gặp ?” Thẩm Khê Sơn đăm đăm về phía tẩm phòng của nàng, giọng dịu dần, đôi mắt thoáng chút bùi ngùi: “Thì vẫn chỉ là tương tư đơn phương. Cũng thôi, trách vô duyên vô cớ phiền nàng lúc , nàng cũng là lẽ đương nhiên.”
Nói đoạn, gót định rời .
Tống Tiểu Hà bật tung cửa sổ, đu qua khe hở nhào : “Ta đây, đây!”
Đáy mắt Thẩm Khê Sơn lóe lên một sự sáng, giấu nhẹm nụ , đầu . Chỉ thấy nàng thoăn thoắt chạy tới, mở khóa cổng viện bước ôm chầm lấy . Nàng vuốt ve dọc theo sống lưng , vẻ an ủi: “Chàng đừng buồn, cố ý trốn tránh .”
Thẩm Khê Sơn lật tay ôm trọn nàng lòng: “Thật sự cố tình ?”
Tống Tiểu Hà gật đầu lia lịa, vỗ vỗ lưng khe khẽ: “Lúc nãy bận nháp mấy câu phát biểu cho buổi lễ phong tước ngày mai mà.”
Thẩm Khê Sơn nhủ thầm trong bụng: Nàng bịa lý do thì cũng ơn tìm cái nào lý chút , ai rảnh mà chuẩn mấy thứ đó?
Ý nghĩ dứt, Tống Tiểu Hà liền buông , thò tay tay áo lôi hai tờ giấy chi chít chữ: “Là cái đây.”
Thẩm Khê Sơn ngỡ ngàng: “Nàng thật ?”
Viết nhiều thế luôn?
Kín mít cả hai tờ giấy?
Tai Tống Tiểu Hà ửng đỏ, ngượng ngùng : “Mới một nửa thôi.”
Thẩm Khê Sơn: ?
Hắn tóm chặt cổ tay Tống Tiểu Hà: “Sang phòng mà , giường bên đó rộng thênh thang.”
Tống Tiểu Hà cố sức gỡ tay : “Ấy, giường , úp mặt lên bàn cơ mà!”
“Bàn bên phòng cũng rộng.”
“Ta !” Tống Tiểu Hà cố giằng tay : “Chàng buông .”
Thẩm Khê Sơn nắm gọn hai cổ tay nàng, quăng ngoắt vai, thoắt cái vác nàng lên vai.
Hắn khẽ hừ: “Biết là nàng lười , để chịu khó xách nàng sang đó .”