Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 108: Gia Tộc Họ Thẩm Ở Giang Nam 1

Cập nhật lúc: 2026-07-13 14:25:35
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảnh khắc thấy , Tống Tiểu Hà mở to hai mắt, to còn hơn cả chuông đồng. Bàn tay đang đặt chuôi kiếm cũng lập tức buông lỏng.

Hèn chi ban nãy Tô Mộ Lâm trưng bộ mặt sầu t.h.ả.m nhường , hóa y sớm đ.á.n.h mùi của Thẩm Khê Sơn ngoài . Biết đến là , nên y mới bộ dạng như .

Ban ngày mới Thẩm Khê Sơn, tối đến thì chính chủ tìm tới tận nơi, bảo y chột cho ?

Chỉ là nhóm Tống Tiểu Hà khởi hành từ Tiên minh ngày mùng năm, mười mấy ngày trôi qua, tuy tốc độ di chuyển quá nhanh nhưng cũng mấy trăm dặm, thế mà Thẩm Khê Sơn thể đuổi kịp.

Điều quan trọng hơn cả là, thoát khỏi Thủy lao.

Nhìn bộ dạng tức giận lôi đình của Thanh Li, bà tuyệt đối sẽ dễ dàng thả Thẩm Khê Sơn ngoài.

Chỉ một khả năng duy nhất: Hắn vượt ngục.

Ngày là Tống Tiểu Hà bất chấp lời khuyên can, một một xuống núi, tiến về Phong Đô quỷ vực.

Hôm nay là Thẩm Khê Sơn với hai phần tu vi ít ỏi, thoát khỏi Thủy lao, tự ý rời núi, một đường đuổi theo đến tận nơi .

Đầu tiên là cãi lời sư phụ, tự phế bỏ tu vi, tiếp theo là trái lệnh sư tôn, mang tội vượt ngục.

Tống Tiểu Hà hít sâu một lạnh, thầm nghĩ: Chẳng lẽ Thẩm Khê Sơn sắp đuổi khỏi Tiên minh ?

“Người của Tiên minh? Sao từng danh ngươi bao giờ?”

Mạnh Quan Hành đó từng gặp qua Thẩm Sách, cũng mặt là Thẩm Khê Sơn nên vẫn giữ thái độ cảnh giác.

Thẩm Khê Sơn định lên tiếng nhưng Tống Tiểu Hà giành . Nàng sang xua xua tay với , : “Mạnh sư , vị là bằng hữu của . Hắn là Liệp sư của phân bộ Tiên minh, đó trong chuyến Phong Đô quỷ vực và Hạ quốc, góp sức nhỏ.”

Mạnh Quan Hành Tống Tiểu Hà, sự đề phòng vơi nhiều nhưng vẫn mang trong lòng mối hoài nghi: “Thật sự là bằng hữu của ? Sao chúng ở đây?”

Đoàn chọn cách nghỉ ngơi ban ngày và di chuyển ban đêm là để che giấu hành tung. Sự xuất hiện đường đột của Thẩm Khê Sơn tại ngôi làng hoang vắng quả thực phần bất thường.

Tống Tiểu Hà nhất thời nghĩ cái cớ nào hợp lý, bèn liếc mắt cầu cứu Thẩm Khê Sơn.

Hắn sải bước trong đáp lời một cách hết sức hiển nhiên: “Ta và Tống Tiểu Hà Cộng cảm chú. Ta nàng ở đây nên mới tìm tới.”

“Cộng cảm chú?” Dương Thù thốt lên đầy kinh ngạc: “Cộng cảm chú chẳng là một loại Hồn khế ? Bọn trẻ bây giờ lắm chiêu trò thật đấy.”

Tống Tiểu Hà gật đầu xác nhận với Mạnh Quan Hành một nữa về phận một nhà của “Thẩm Sách”. Đến lúc , mới buông lỏng cảnh giác, theo bước Mạnh Quan Hành rời khỏi ngôi miếu hoang.

Trên đường , Mạnh Quan Hành vẫn buông tha cho Thẩm Sách, kéo hỏi han vài câu.

Chủ yếu xoay quanh việc tại ở đây, đến vì mục đích gì, và dự định .

Thẩm Khê Sơn trả lời vô cùng tự nhiên. Hắn liếc Tống Tiểu Hà đang bên cạnh vài cái, thong thả : “Ta tin Tống Tiểu Hà Nam Diên, lo nàng đường gặp nguy hiểm nên mới theo đến đây để cùng nàng.”

Mạnh Quan Hành đòi xem ngọc bài của . Chẳng Thẩm Khê Sơn móc từ một khối ngọc bài hạng Ất, chuẩn đồ nghề đầy đủ thiếu thứ gì.

Sau khi tra hỏi cặn kẽ, Mạnh Quan Hành yên tâm, khoác vai tươi chào mừng gia nhập nhóm.

Thấy hai chuyện xong, Tống Tiểu Hà vội vàng tiến tới, kéo cổ tay Thẩm Khê Sơn lùi xuống cuối đội hình, hạ giọng : “Chàng điên ? Chạy tới đây gì?”

Thẩm Khê Sơn khẽ nhếch mày: “Ta chạy, chẳng nhẽ chồm hổm mãi trong Thủy lao ?”

“Nếu minh chủ phát hiện, sẽ tội thêm tội! Lỡ lúc đó bà đuổi khỏi Tiên minh thì tính ?”

Thẩm Khê Sơn hờ hững : “Dù thì với hai phần tu vi còm cõi , ở Tiên minh cũng chẳng xứng với vị trí Liệp sư cấp Thiên.”

Lời Tống Tiểu Hà chẳng thích , khóe miệng nàng trĩu xuống, : “Chàng , tại còn đây gì? Bên ngoài nguy hiểm lắm...”

“Chẳng còn nàng ? Nàng hứa bảo vệ , giờ định nuốt lời ?” Thẩm Khê Sơn hỏi ngược .

“Tính chứ.” Tống Tiểu Hà đáp: “ dẫu Tiên minh vẫn là nơi an nhất. Bây giờ đang lúc yếu ớt, nếu như...”

“Ta đến tận đây , chẳng nhẽ nàng định tống cổ về?” Thẩm Khê Sơn hất cằm, chỉ tay về phía : “Vậy nàng cho Mạnh sư phận của , nếu , khi sẽ đích áp giải về đấy. Ta bây giờ tu vi giảm sút, cũng chẳng phản kháng .”

Tống Tiểu Hà xị mặt vui.

Nàng bĩu môi, một lát hỏi: “Chàng thế nào thoát khỏi Thủy lao ? Lại còn chúng ở đây nữa?”

Thẩm Khê Sơn liếc nàng một cái, bỏ qua câu hỏi đầu tiên, chỉ trả lời câu : “Ta bảo mà? Là nhờ Cộng cảm chú.”

Cộng cảm chú của chúng minh chủ giải trừ từ lâu mà.” Tống Tiểu Hà : “Chàng lừa bọn họ chứ lừa .”

Khóe miệng Thẩm Khê Sơn khẽ cong lên một nụ nhạt, thầm nghĩ: Nàng mới là kẻ dễ lừa nhất đấy.

Hắn : “Không giải trừ , chỉ là đổi điều kiện kích hoạt thôi. Bây giờ cả hai cùng lúc niệm pháp quyết thì mới liên kết .”

Tống Tiểu Hà vô cùng ngạc nhiên: “Thật ?”

“Nàng thử .”

Nghe , Tống Tiểu Hà liền thầm niệm pháp quyết trong lòng. Vừa niệm xong, giọng của Thẩm Khê Sơn lập tức truyền tai nàng: “Nghe thấy ?”

Hắn hề mở miệng, mà đang dùng thần thức để giao tiếp với nàng.

Tống Tiểu Hà mở to hai mắt, kinh ngạc thốt lên: “Vậy mà thật sự là như thế! Làm ? Là minh chủ cho ?”

“Còn chuyện gì mà ?” Thẩm Khê Sơn trả lời, chút khiêm nhường.

Thực , từ liên kết Cộng cảm chú , Thẩm Khê Sơn lờ mờ suy đoán.

Việc thể liên kết cho thấy Cộng cảm chú hình thành từ Hồn khế giữa và Tống Tiểu Hà hề biến mất. Vậy thì thứ mà Thanh Li động tay , ắt hẳn là một điều kiện nào đó mới thể niệm thông chú thuật .

Thẩm Khê Sơn nghĩ nghĩ , cũng chỉ một khả năng duy nhất.

Điều kiện hiện tại là, cùng một thời điểm, cả hai đều mong dùng thần thức kết nối với thông qua Cộng cảm chú, thì chú thuật mới kích hoạt.

Thanh Li độc đoán. Sau khi phát hiện Tống Tiểu Hà mang Cộng cảm chú do đặt, bà phá hủy nó. Bởi vì bà hiểu rõ, dù Thẩm Khê Sơn tu Vô Tình đạo thì vẫn quyền kết bạn, quyền lựa chọn và sở hữu tình cảm.

Nếu thực sự ngăn cản, bà vô vàn cách, như phái Tống Tiểu Hà đến một phân bộ Tiên minh xa xôi ngàn dặm, hoặc xóa sạch bộ ký ức về nàng trong tâm trí Thẩm Khê Sơn. Thậm chí, bà thể rút Tình Ti của Thẩm Khê Sơn, biến thành một kẻ vô tình vô dục.

Trong khi Thẩm Khê Sơn động tâm mà hủy bỏ đạo đồ, Thanh Li cũng Tống Tiểu Hà thuần khiết, ngây thơ Thẩm Khê Sơn ức hiếp. Thế nên bà mới đổi điều kiện liên kết của cái Cộng cảm chú thể niệm thông lúc nơi .

Tuy nhiên, chính hành động của Thanh Li khiến Thẩm Khê Sơn thể thấu hiểu nội tâm của Tống Tiểu Hà, tăng thêm cảm giác mất trong , vô tình đẩy một tay con đường phá bỏ Vô Tình đạo.

Màn đêm buông xuống, gió hạ hiu hiu thổi, mơn trớn mái tóc dài của Thẩm Khê Sơn, để nó kiêu ngạo tung bay trong trung.

Hắn bỗng : “Tiến thêm trăm dặm nữa là đến địa phận Giang Nam .”

Ban đầu Tống Tiểu Hà phản ứng kịp, đó mới nhớ , Giang Nam là nơi gia tộc họ Thẩm trú ngụ, là quê hương của Thẩm Khê Sơn.

Nàng cân nhắc một hồi mới lên tiếng: “Chuyến nguy hiểm trùng trùng, nắm chắc mười phần bảo vệ . Đợi khi tới Giang Nam, cứ ở nhà . Dù minh chủ trách phạt, thì vẫn còn bằng hữu che chở cho .”

Thẩm Khê Sơn câu bực . Hắn trốn khỏi Thủy lao, lặn lội suốt tám trăm dặm đường, gặp Tống Tiểu Hà đầy nửa nén nhang mà nàng tính kế bỏ rơi .

Hắn bực dọc đáp: “Nàng nghĩ bây giờ còn đường về nhà ? Năm ba tuổi, nhà họ Thẩm đưa Tiên minh, năm nào cũng đều đặn gửi kỳ trân dị bảo lên, chỉ mong chăm chỉ tu luyện, mang vinh quang về cho gia tộc. Vậy mà giờ đây, phá bỏ Vô Tình đạo, tu vi tiêu tán, ô nhục danh tiếng nhà họ Thẩm, biến họ thành trò cho thiên hạ. Nếu về...”

Tống Tiểu Hà sợ hết hồn, hồi hộp hỏi: “Nếu về thì sẽ ?”

“Nhẹ thì nhà họ Thẩm nhận , đuổi , nặng thì bắt về đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy gộc để gương cho con cháu đời .” Thẩm Khê Sơn bịa chuyện chớp mắt, cốt dọa cho Tống Tiểu Hà một phen hú vía.

Nàng kêu lên một tiếng thất thanh, hớt hải chạy lên , lớn giọng gọi: “Mạnh sư !”

Mạnh Quan Hành đang mải chuyện với Dương Thù, tiếng thét của nàng dọa cho suýt rớt tim ngoài, tưởng chừng đại họa gì ập đến, hốt hoảng hỏi: “Có chuyện gì ? Bị phục kích ?”

Tống Tiểu Hà lách qua đoàn , chạy đến mặt Mạnh Quan Hành, vẻ mặt hoảng sợ tột độ: “Lộ trình của chúng qua Lâm An ?”

Mạnh Quan Hành dọa cho toát cả mồ hôi lạnh, nhưng thấy nàng hốt hoảng chạy chỉ để hỏi chuyện , suýt nữa nắm chặt nắm đấm.

gã vẫn kiên nhẫn đáp: “Lâm An là nơi bắt buộc qua trong chuyến .”

Tống Tiểu Hà vội vàng hỏi: “Vậy chúng thể đường vòng tránh Lâm An ?”

Mạnh Quan Hành lắc đầu: “Không thể, chúng cần thành để nghỉ ngơi và lấy thêm lương thực, hơn nữa Nam Diên cần giấy thông hành xuất quan, đến quan phủ Lâm An để thủ tục.”

Các môn phái tu tiên lớn nhỏ ở nhân giới đều đến quan phủ đăng ký và gửi một bản văn thư cho Tiên minh, nhận sự phê duyệt của cả hai bên thì mới thành lập, coi như là môn phái chính quy.

Đệ t.ử tiên môn giữa các thành trong nước cần giấy thông hành, chỉ cần là tiên môn đăng ký, lệnh bài của họ thể dùng giấy thông hành.

nơi Tống Tiểu Hà và những khác sắp đến là Nam Diên.

Nam Diên vốn là một quốc gia nhỏ độc lập tên là Thích, nhiều năm quy thuận nước thành nước chư hầu, đương triều hoàng đế đổi tên thành Nam Diên, từ đến nay luôn dùng phần thưởng cho tước vị hầu khác họ.

Chỉ là những năm gần đây hoàng quyền suy yếu, Nam Diên ngày càng lớn mạnh, thiết lập phòng ngự quân sự ở biên ải, cho nên từ nước đến Nam Diên cần giấy thông hành.

Lần đến Lâm An là để nhờ nhà họ Thẩm giúp đỡ, sắp xếp giấy thông hành xuất quan cho mấy họ, vì Lâm An trở thành nơi bắt buộc đến.

Sau khi giải thích xong, Mạnh Quan Hành khó hiểu hỏi: “Tại đến Lâm An?”

Tống Tiểu Hà tất nhiên thể là sợ Thẩm Khê Sơn nhà họ Thẩm bắt . Nàng ấp úng, bèn tùy tiện bịa một lý do: “Muội sợ ở Lâm An sẽ trễ nải quá nhiều thời gian.”

“Sẽ .” Mạnh Quan Hành : “Cùng lắm là hai ngày, ghé thăm nhà họ Thẩm xong, chúng sẽ rời .”

Tống Tiểu Hà ỉu xìu gật đầu, lặng lẽ lùi về phía cuối đoàn .

Thẩm Khê Sơn liếc nàng: “Hỏi xong ?”

Sắc mặt nàng tái nhợt, rầu rĩ thở dài thườn thượt mấy cái, bấy giờ mới ngẩng lên nhỏ nhẹ dặn dò Thẩm Khê Sơn: “Lâm An là nơi bắt buộc qua. Lúc thành, nhất định giấu kỹ phận, đừng để nhà phát hiện đấy.”

“Nếu bọn họ phát hiện , khăng khăng bắt , nàng sẽ gì?” Thẩm Khê Sơn tỏ vẻ thích thú hỏi ngược .

Tống Tiểu Hà suy nghĩ một chút, : “Ta sẽ cùng quỳ xuống xin cha tha thứ.”

Thẩm Khê Sơn: “...”

“Ở cái loại nhu nhược thế ?” Thẩm Khê Sơn chỉ đạo: “Kẻ nào bắt , nàng cứ việc đ.á.n.h kẻ đó.”

“Hả?” Tống Tiểu Hà kinh ngạc biến sắc: “ mà... tay với nhà , ngỗ nghịch với cha ? Ta thấy cho lắm.”

Thẩm Khê Sơn đặt cảnh của nàng suy xét một chút: “Nàng quen cha , cớ gì thấy ?”

Một câu khiến Tống Tiểu Hà hình. Nàng gương mặt Thẩm Khê Sơn, thấy thần sắc giữa đôi lông mày vô cùng nghiêm túc, dường như chẳng là đang đùa giỡn.

“Bởi vì đó là cha của mà.” Tống Tiểu Hà lí nhí đáp.

Thẩm Khê Sơn bảo: “Nếu vì bảo vệ , nàng cứ thẳng tay mà , cần e dè nhiều bề như thế.”

Trông đích thị là một kẻ ác nhân lục bất nhận.

Dù phiền muộn, nhưng sự xuất hiện của Thẩm Khê Sơn vẫn khiến Tống Tiểu Hà vui sướng. Vài ngày xa cách qua, nỗi nhớ mong trong nàng bắt đầu cuộn trào như thác lũ, đặc biệt là sự lo âu thường trực dành cho Thẩm Khê Sơn khi mất tu vi.

Cho dù thốt lên lời nào, cũng chẳng tỏ yếu ớt, nhưng Tống Tiểu Hà vẫn vô cùng bận lòng.

Một từng đỉnh cao chói lọi, bỗng chốc ngã nhào, đau đớn thể.

Điều Tống Tiểu Hà sợ nhất là kẻ nào đó chà đạp lên lòng kiêu hãnh của .

Nó mang đến cho nàng một cảm xúc khác so với khi bản khác nhạo. Sở hữu linh lực yếu kém, mang danh t.ử nội môn, Tống Tiểu Hà quá quen với những lời châm biếm, mỉa mai, và mỗi đáp trả xong, nàng thường chẳng để bụng.

nếu dám nhạo báng Thẩm Khê Sơn, dù chỉ một lời, nàng sẽ cảm thấy đau đớn hơn cả khi chính sỉ nhục.

Tống Tiểu Hà nghiêng đầu bên cạnh.

Nhìn bề ngoài, chẳng đổi, vẫn khôi ngô tuấn tú như ngày nào. Áo bào đỏ rực càng tôn lên nước da trắng ngần, đôi môi đỏ mọng, tràn đầy khí chất của một thiếu niên.

Không hiểu tự trấn an bản bằng cách nào, dẫu mất phần lớn tu vi, vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, thậm chí trông còn vẻ khá vui vẻ.

Mắt Thẩm Khê Sơn chẳng buồn liếc về phía nàng, nhưng vẫn cất tiếng hỏi: “Đang lén đấy ?”

Bị bắt quả tang, Tống Tiểu Hà thẳng thắn chằm chằm : “Chàng mất nhiều tu vi như , cảm thấy tiếc nuối ? Sao trông vẻ vẫn vui ?”

“Tiếc nuối?” Thẩm Khê Sơn như thấy một câu chuyện : “Tu vi mất thì luyện , nay thoát khỏi trói buộc, tự do tự tại, chẳng là chuyện đáng mừng ?”

Rốt cuộc Thẩm Khê Sơn đang nghĩ gì, một ai thể đoán thấu.

Ngay cả Tống Tiểu Hà cũng đành bó tay. Nàng quyết định nghĩ ngợi nữa, chủ động nắm lấy tay Thẩm Khê Sơn. Đó như một lời hứa, như lời tự dặn dò chính : “Ta sẽ để bất kỳ kẻ nào bắt nạt .”

Thẩm Khê Sơn : “Nàng nhiều mấy lời thêm một chút, thể sống thêm vài năm đấy.”

Tống Tiểu Hà lời . Nàng liên tiếp thêm vài câu như “Ta nhất định sẽ bảo vệ thật ”, “Sẽ rời khỏi nửa bước”, “Đối với kẻ chế giễu tuyệt đối nương tay”... Những lời khóe mắt, đầu mày Thẩm Khê Sơn đều ngập tràn niềm vui sướng. Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y nàng khẽ lắc lư, một mực chịu buông.

Di chuyển suốt ba canh giờ, bóng đêm dần bao trùm, vầng trăng lơ lửng cành liễu.

Cả đoàn thắp đèn, chỉ nương theo ánh trăng mờ ảo để tiến bước. Giữa nơi rừng núi hoang vu hẻo lánh, bốn bề vắng lặng như tờ.

Kể từ khi xuất phát, đội ngũ luôn duy trì đội hình: Mạnh Quan Hành và Dương Thù dẫn đầu, Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm ở giữa, các Liệp sư khác theo sát phía . Cách bố trí đảm bảo khả năng thiết lập đội hình tác chiến ngay lập tức nếu gặp sự cố bất ngờ.

Sự xuất hiện của Thẩm Khê Sơn xáo trộn đội hình. Tống Tiểu Hà cùng ở phía cuối, còn Tô Mộ Lâm né xa tít tắp, tách hẳn khỏi hàng ngũ.

trốn tránh nửa đêm, Tô Mộ Lâm bất ngờ tiến gần Tống Tiểu Hà, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm trọng, trầm giọng : “Tiểu Hà đại nhân, ngửi thấy mùi sống.”

“Người sống?” Tống Tiểu Hà giật thót , phản ứng cực nhanh, lập tức rảo bước lên , định báo cáo việc cho Mạnh Quan Hành.

nàng chợt thấy cả đội ngũ khựng . Nhìn về phía , Mạnh Quan Hành và Dương Thù đầu đều dừng bước. Mạnh Quan Hành thậm chí rút kiếm , thủ thế sẵn sàng chiến đấu.

Tống Tiểu Hà kéo tay Thẩm Khê Sơn tiến tới. Không cần đợi nàng lên tiếng hỏi, nàng thấy bãi đất trống phía lố nhố bóng dáng chừng chục .

Dưới ánh trăng mờ ảo, lướt qua, Tống Tiểu Hà cũng đếm rõ bao nhiêu . Nàng chỉ thấy họ đều vóc dáng cao lớn, ăn mặc giống , đội nón lá, đầu cúi, ai để lộ mặt.

Nhìn điệu bộ , rõ ràng kẻ đến ý .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-108-gia-toc-ho-tham-o-giang-nam-1.html.]

Mạnh Quan Hành chợt liếc sang, ánh mắt sắc như d.a.o chĩa Thẩm Khê Sơn, gằn giọng chất vấn: “Đám do dẫn tới ?!”

Thẩm Khê Sơn cũng thấy sự trùng hợp thật kỳ quái. Hắn mới tìm Tống Tiểu Hà, những kẻ gây rắc rối kéo đến ngay lưng chứ?

Suốt dọc đường, cũng hề phát hiện theo dõi.

Hắn nhíu mày, mang theo chút bất mãn vì tin tưởng: “Không do dẫn tới.”

“Từ khi xuống núi tới nay, hơn chục ngày qua chúng đều bình yên vô sự. Cớ tới, bọn họ liền chặn ngay mặt, còn chối do ?”

Mạnh Quan Hành xoay cổ tay, chĩa kiếm về phía Thẩm Khê Sơn, quát: “Tiểu Hà, qua chỗ mau!”

Tống Tiểu Hà liên tục xua tay: “Mạnh sư , hiểu lầm ! Đám tuyệt đối do mang đến!”

Thẩm Khê Sơn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng buông, về phía một cái: “Bọn chúng là Dạ hành quỷ, việc theo sự sai khiến của kẻ khác. Nếu nghi ngờ , thể bắt sống một tên để thẩm vấn xem ai là kẻ .”

Dương Thù cũng lên tiếng khuyên can: “Mạnh Liệp sư, giờ lúc tra khảo những chuyện đó, tiên hãy giải quyết đám .”

Mạnh Quan Hành cau mày chặt , dán mắt khuôn mặt Thẩm Khê Sơn như đang cân nhắc kỹ lưỡng trong đầu. Cuối cùng, gã vẫn hạ kiếm xuống, nhưng sự phòng đối với Thẩm Khê Sơn vẫn giảm bớt. Gã bước sang bên cạnh vài bước, kéo dãn cách với .

Chỉ dăm ba câu trao đổi, những kẻ phía áp sát gần, giữ cách mươi bước chân dừng . Kẻ đầu ngẩng mặt lên, chiếc mặt nạ trắng bệch che kín khuôn mặt, thoạt toát lên vẻ rùng rợn.

Hắn mở miệng hỏi ngay: “Kẻ nào là Tống Tiểu Hà?”

Lòng bàn tay Tống Tiểu Hà ướt đẫm mồ hôi. Nàng cứ ngỡ đám là kẻ thù của Thẩm Khê Sơn, nào ngờ mục tiêu của chúng là nàng.

Nàng toan lên tiếng, thì Mạnh Quan Hành cất lời: “Nếu chư vị đây chỉ cầu tài, sẵn sàng dâng chút tiền lộ phí, xin đừng tự tìm đường c.h.ế.t.”

Dương Thù đoạt lời, bật hào sảng: “Lời nhẹ nhàng khó khuyên lũ quỷ c.h.ế.t, nhiều lời gì? Cứ g.i.ế.c sạch chúng là xong.”

Nói đoạn, nàng vung mạnh tay lên trung, một thanh trường thương màu trúc xanh lập tức hiện trong tay. Nàng múa một đường thương hoa mắt, mũi thương sắc lẹm chĩa thẳng về phía đám phía : “Muốn tìm Tống Tiểu Hà, tiên bước qua mũi thương của .”

Oai phong lẫm liệt, sát khí hừng hực.

Lời đến nước , chẳng còn gì để bàn cãi thêm. Tên cầm đầu chỉ khẽ huýt một tiếng sáo, hơn chục bóng đen đội nón lá phía lập tức lao tới, thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma, ào ạt ùa đội hình của nhóm Tống Tiểu Hà.

Tống Tiểu Hà lật tay rút mộc kiếm , hét lớn: “Tô Mộ Lâm, yểm trợ !”

Không tiếng đáp .

Nàng ngoảnh đầu , chỉ thấy Tô Mộ Lâm đang ôm đầu la oai oái chạy thục mạng.

Tống Tiểu Hà quá quen với cảnh , cũng chẳng lấy lạ. Nàng sang với Thẩm Khê Sơn: “Bám sát lấy !”

Vừa dứt lời, một luồng gió mạnh rít gào ập tới từ bên hông. Tống Tiểu Hà nghiêng kiếm đỡ đòn, ánh sáng đỏ thẫm bùng lên từ cơ thể, quấn chặt lấy thanh mộc kiếm ngay khoảnh khắc hai món binh khí va chạm.

Khí lạnh buốt giá phả thẳng mặt. Hai luồng sức mạnh va đập dữ dội . Tống Tiểu Hà chỉ cảm thấy một lực ngàn cân đập thẳng thanh kiếm, khiến nàng đẩy lùi về phía xa đến vài trượng. Phải lộn mấy vòng để giảm bớt xung lực, nàng mới thể vững .

Chỉ một đòn thôi, cánh tay của nàng đau nhói đến mức run rẩy ngừng, tưởng chừng như cầm nổi thanh kiếm. Nàng nhận ngay thực lực của những kẻ tuyệt đối thể coi thường.

Ngẩng đầu lên, Tống Tiểu Hà liền thấy hai gã đang bủa vây Thẩm Khê Sơn, liên tục tung đòn tấn công từ cả hai phía.

Thẩm Khê Sơn mất phần lớn tu vi, đang mang trọng thương, thể chống đỡ nổi sự tấn công dồn dập của hai bọn chúng?

Trong lòng nàng dâng lên một sự lo lắng tột độ. Không cần suy nghĩ nhiều, Tống Tiểu Hà vung tay tung một đạo kiếm khí.

Cơn giá lạnh cuồn cuộn ập đến, để một dải băng dài mặt đất, lao vút về phía Thẩm Khê Sơn.

Thẩm Khê Sơn triệu hồi thanh trường kiếm, khi đỡ vài đòn tấn công cận chiến, cảm nhận khí lạnh đang tiến gần, liền xoay lùi về phía .

Hai tên Dạ hành quỷ cũng dại gì đối đầu trực diện với luồng kiếm khí , chúng đồng loạt lùi , tạo cách an với Thẩm Khê Sơn.

Tống Tiểu Hà hớt hải chạy đến bên cạnh . Chưa kịp mở miệng hỏi han, mấy tên Dạ hành quỷ lao tới, tốc độ tấn công dồn dập, sắc bén, liên tục phong tỏa các đường kiếm của Tống Tiểu Hà từ nhiều góc độ khác , hầu như để cho nàng bất cứ cơ hội nào để phản đòn.

Tống Tiểu Hà học kiếm lâu, quen với kiểu đ.á.n.h áp sát nhanh nhạy như thế , huống hồ đối phương tấn công cùng lúc. Nàng căng thẳng tột độ, dám lơ là dù chỉ một giây, liên tục né tránh.

Mặc dù những chiêu kiếm chặn gây tổn thương trực tiếp lên cơ thể, nhưng đối phương sử dụng một cây thiết bảng khổng lồ, mỗi vung đều mang theo sức mạnh kinh hồn như trâu húc. Mỗi va chạm là một cánh tay nàng đau râm ran, thể trực diện đối đầu, nàng đành lùi bước liên tục.

Và cũng chính vì thế, nàng một nữa đẩy lùi, rời xa khỏi Thẩm Khê Sơn.

Thấy nàng đang chật vật chống đỡ, thanh Triêu Thanh của Thẩm Khê Sơn tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, lao vút về phía Tống Tiểu Hà.

Ngay đó, chập hai ngón tay , giọng lạnh lùng vang lên: “Phá Cương!”

Thanh cốt kiếm trắng toát bỗng bùng nổ sức mạnh linh lực dữ dội. Làn sóng chấn động tỏa bán kính vài trượng. Lưỡi kiếm sắc bén mang theo luồng sáng chói lòa trong chớp mắt lao tới, đ.â.m thẳng kẻ đang liên tục dồn ép Tống Tiểu Hà lùi bước.

Mặt đất cày nát, cát bụi bay mù mịt. Tên nhận sự nguy hiểm ập tới từ phía , vội vàng , dùng cây thiết bảng nặng cả trăm cân đỡ ngực, đồng thời tạo một lớp lá chắn linh lực màu trắng dày đặc để phòng ngự.

Thế nhưng, ngờ rằng Triêu Thanh đ.â.m tới nhanh như một cơn lốc, ngay tức khắc phá tan lớp lá chắn màu trắng phía . Kế đến là một tiếng “xoảng”, cây thiết bảng đ.â.m vỡ vụn, thanh kiếm xuyên thẳng n.g.ự.c , đ.â.m xuyên qua .

Tống Tiểu Hà mở to mắt Thẩm Khê Sơn, cảm xúc trong lòng gần như đều hiện rõ gương mặt.

Hai phần tu vi của Thẩm Khê Sơn, dường như gì đó giống với thường.

Hắn kéo tay , thanh Triêu Thanh từ từ rút khỏi cơ thể tên Dạ hành quỷ, đó nhanh chóng xoay vòng bay trở về tay . Nhìn thấy Tống Tiểu Hà đang thẩn , bèn hừ nhẹ một tiếng: “Đứng ngẩn đó gì? Còn mau tới bảo vệ .”

Tống Tiểu Hà bừng tỉnh, vội vàng cất mộc kiếm , sải bước chạy về phía Thẩm Khê Sơn. Bỗng nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội, lớp đất đá như sự sống, trồi lên cao vài trượng, biến thành một con cự mãng đang há cái miệng khổng lồ lao nhanh mặt đất.

Dương Thù dường như là một dày dặn kinh nghiệm thực chiến. Đường thương của nàng mạnh mẽ, dứt khoát, nhưng một chọi ba thì cuối cùng vẫn chút quá sức. Dần dần, nàng bắt đầu rơi thế hạ phong.

Mạnh Quan Hành thì tung hàng trăm bóng kiếm ảo ảnh, kiếm khí cuồn cuộn tỏa bốn phía, xem chừng vẫn còn dư sức. Tuy nhiên, các Liệp sư khác yếu thế. Để bảo vệ đồng đội thương, thể phân tâm.

Tống Tiểu Hà dù cũng chỉ tập trung che chở cho mỗi Thẩm Khê Sơn, hơn nữa cũng chẳng dạng yếu ớt đến mức nhấc nổi thanh kiếm. Trong khi đó, Mạnh Quan Hành gồng bao bọc cho quá nhiều , khiến gã kịp phản xạ ngay khi con mãng xà đất trồi lên từ lòng đất. Mãi đến lúc cái đuôi khổng lồ của nó quất tới sát sạt, gã mới vội vã ngưng tụ khí tức để phòng ngự.

Cú quất đuôi ít nhất cũng nặng đến cả ngàn cân. Chỉ trong nháy mắt, nó đập nát tấm khiên linh lực mà Mạnh Quan Hành vội vàng giương lên, đ.á.n.h trúng ngay sườn eo gã. Liền đó, gã và vài Liệp sư khác hất văng ngoài, ngã nhào xuống đất đau đớn, la liệt mỗi một nơi.

Con mãng xà đất lao thẳng về phía Tống Tiểu Hà. Dù hình đồ sộ, tốc độ của nó nhanh đến mức mắt thường khó lòng bắt kịp, chớp mắt sừng sững mặt nàng.

Nhận đám thực lực đáng gờm, thêm Mạnh Quan Hành và nhóm đang thương, Tống Tiểu Hà chẳng còn tâm trí để lo liệu hàn khí cực độ sẽ ảnh hưởng đến đồng đội, chỉ đành tức tốc niệm pháp quyết.

“Luyện ngục bát hàn” Tống Tiểu Hà giậm mạnh chân xuống đất: “Trời giá đất nứt!”

Băng đỏ rực như ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thiêu đốt thể con cự mãng, những tiếng “răng rắc” vang lên liên tục, bắt đầu từ lên , lớp băng nhanh chóng đóng cứng lấy con quái vật.

Ngay khi cái mõm khổng lồ của con rắn đang lao xuống, chỉ còn cách đầu Tống Tiểu Hà vài thước, lớp băng đỏ rực bao bọc bộ cơ thể nó, khiến nó thể nhúc nhích thêm một phân nào nữa.

“Đánh chỗ yếu huyệt của nó.”

Thẩm Khê Sơn bên cạnh chỉ đạo.

Tống Tiểu Hà rút thanh Trú Minh mà Thẩm Khê Sơn tặng lúc , tay cầm kiếm tung nhảy lên trung.

Bốn tên Dạ hành quỷ cũng đồng loạt nhảy lên, nhào tới phía Tống Tiểu Hà, dường như bắt sống nàng giữa trung.

Ngón tay Thẩm Khê Sơn khẽ động, thanh Triêu Thanh phóng , tỏa ánh sáng vàng kim đan xen như tơ, kiếm khí cuồn cuộn cuộn trào.

Cùng lúc đó, Dương Thù c.ắ.n răng chịu đựng cái lạnh thấu xương, vung mạnh thanh trường thương trong tay, như một vì xẹt qua màn đêm tĩnh mịch, x.é to.ạc gian lao vút .

Toàn Tống Tiểu Hà bao bọc bởi sắc đỏ rực rỡ, lưỡi kiếm sáng loáng tỏa luồng hàn khí sắc bén, đ.â.m thẳng điểm yếu của con cự mãng. Đồng thời, hai tên Dạ Hành Quỷ kiếm khí của Thẩm Khê Sơn hất văng, hai tên còn đang rơi xuống thì thanh trường thương của Dương Thù xuyên qua ngực, hai tên cuối cùng thì Triêu Thanh c.h.é.m đứt đầu.

Con cự mãng lớp băng đỏ bao bọc lập tức vỡ vụn thành vô mảnh nhỏ rơi lả tả xuống đất. Ngay khi đáp xuống, Tống Tiểu Hà hô vang: “Vạn cảnh vắng bóng !”

Băng giá ngưng tụ từ nàng lan rộng xung quanh, tựa như đóa hồng liên đỏ rực bừng nở chân, nhuộm đỏ cả một vùng đất rộng lớn. Cái lạnh thấu xương tưởng chừng như đóng băng cả cơn gió, tạo nên một cảnh tượng kỳ vĩ vô cùng.

Đây là giới hạn sức mạnh Nghiệp hỏa hồng liên mà Tống Tiểu Hà thể thi triển hiện tại. Trước ở nhà họ Chung tại Trường An, khi nàng giải phóng hàn băng đóng băng hàng ngàn , cơ thể nàng cũng chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng, từng tấc xương đều hàn khí gặm nhấm.

Lần nàng khôn ngoan hơn đôi chút, cách tiết chế việc giải phóng hàn khí. Tuy nhiên, do thể kiểm soát thành thạo nên khó lòng phân biệt bạn thù, báo hại nhóm Dương Thù cũng đông cứng run lẩy bẩy. Cho dù họ vận linh lực để chống cự thì tác dụng cũng chẳng đáng là bao.

Tống Tiểu Hà đ.á.n.h nhanh rút gọn, vung kiếm trượt dài mặt băng.

Những bước tấn công dứt khoát, những pha nhấc gối cản phá hiểm hóc - thành quả của chuỗi ngày tập luyện ngừng nghỉ nay phát huy tác dụng. Thân thủ nàng ngày càng uyển chuyển, dẫu đối mặt với đòn tấn công dồn dập từ nhiều phía, nàng vẫn thể né tránh một cách khéo léo.

Bọn Dạ hành quỷ khả năng cận chiến cực . Nếu đặt tình huống lúc nãy, Tống Tiểu Hà e rằng chỉ nước né đòn liên tục. giờ đây, cái lạnh cắt da cắt thịt trong trung cùng lớp băng trơn trượt chân cản trở đáng kể hành động của chúng. Các khớp xương gần như đông cứng, việc giữ thăng bằng cũng trở nên khó khăn. Dù sáu, bảy tên cùng xông lên một lúc, chúng cũng chẳng thể chạm nổi một sợi tóc của Tống Tiểu Hà.

Nơi trở thành lãnh địa do Tống Tiểu Hà kiểm soát. Nàng nắm cách kết hợp pháp quyết khi vung kiếm, những mũi băng ngưng tụ đóng vai trò hỗ trợ đắc lực cho những đòn tấn công, giúp nàng nhanh chóng chiếm ưu thế.

Dương Thù gắng gượng chống trả vài chiêu, nhưng cái lạnh thấu xương khiến nàng thể chịu đựng nổi, đành lui về phía .

Thẩm Khê Sơn quan sát cục diện, rõ phần thắng định. Hắn thu hồi Triêu Thanh kiếm, tiến về phía Mạnh Quan Hành để kiểm tra thương tích.

Cho đến khi c.h.é.m lìa chiếc đầu của tên Dạ Hành Quỷ cuối cùng, Tống Tiểu Hà mới sực nhớ lời Thẩm Khê Sơn dặn đó: “Phải giữ một mạng sống” để chứng minh sự trong sạch của .

Nàng hối hận vì lỡ tay tay quá nhanh, nhưng tự an ủi: “Không , sẽ cố gắng hết sức để minh oan cho .”

Thế là nàng tung một cú đá, hất tung cái đầu lâu của gã xa, nhanh chóng thu hồi sức mạnh của băng tuyết, rút một mảnh vải gấm lau sạch vết m.á.u lưỡi kiếm.

Chẳng rõ từ xó xỉnh nào, Tô Mộ Lâm lù lù xuất hiện, thoăn thoắt cõng những Liệp sư đang la liệt đất dồn một chỗ.

Thẩm Khê Sơn đang cẩn thận kiểm tra thương tích của Mạnh Quan Hành.

Trong khi các Liệp sư khác bất tỉnh nhân sự, Mạnh Quan Hành vẫn còn tỉnh táo, nhưng đang ôm chặt phần mạn sườn với vẻ mặt đau đớn tột cùng. Có lẽ gã gãy mất vài cái xương sườn .

“Kiếm của ...” Gã nén cơn đau, khó nhọc cất tiếng, giọng yếu ớt: “Sao giống Triêu Thanh đến ?”

Ngón tay Thẩm Khê Sơn nhẹ nhàng ấn phần hông của Mạnh Quan Hành, đáp với giọng điệu phẳng lặng: “Chẳng lẽ đời chỉ một thanh cốt kiếm tên Triêu Thanh ?”

“Khí tức của cũng quen thuộc.” Mạnh Quan Hành tiếp tục: “... điểm khác biệt.”

Thấy gã cứ cố gặng hỏi dù trông như sắp tắt thở đến nơi, Tô Mộ Lâm bèn xen : “Ôi dào, cũng họ Thẩm, còn hiểu ?”

Bị Thẩm Khê Sơn lườm cho một cái lạnh toát, Tô Mộ Lâm rụt cổ lủi nấp lưng Dương Thù.

Mạnh Quan Hành im lặng một lúc lâu, mới lên tiếng: “Ta hiểu , ... cũng là của nhà họ Thẩm, là biểu với Khê Sơn ?”

“Ừ ừ biểu , là biểu thiết nhất.” Thẩm Khê Sơn đáp cho lệ, nhắc nhở: “Huynh ngậm miệng , đừng phí chút sức lực cuối cùng, kẻo c.h.ế.t giữa đường đấy.”

Tống Tiểu Hà hớt hải chạy tới, sụp xuống bên cạnh Mạnh Quan Hành: “Tình hình ?”

Thẩm Khê Sơn rụt tay , hờ hững : “Tạm thời thì c.h.ế.t , nhưng tiếp là điều bất khả thi, chắc chúng nán Lâm An vài hôm .”

“Ta ...” Mạnh Quan Hành dường như dừng bước, sợ Tống Tiểu Hà kịp đến Nam Diên rằm tháng Bảy.

“Bách Tương sư , cứ im lặng .” Bàn tay Tống Tiểu Hà tụ một luồng ánh sáng đỏ rực, nàng áp nhẹ lên phần xương sườn của Mạnh Quan Hành, dùng thuật trị thương giúp gã dịu phần nào cơn đau đớn.

Dương Thù ngạc nhiên hỏi: “Bách Tương?”

Càng bảo Mạnh Quan Hành ngậm miệng thì dường như gã càng nhiều hơn. Gã lập tức tiếp lời: “Đại danh của là Quan Hành, tự Bách Tương.”

Thẩm Khê Sơn đưa tay lên, ấn nhẹ trán Mạnh Quan Hành, gã liền chìm giấc ngủ mê mệt.

Xương sườn của gã vẻ gãy khá nghiêm trọng, những mảnh xương vỡ li ti găm chi chít nội tạng. Tống Tiểu Hà thể chữa lành , chỉ đành tạm thời định vết thương.

Nàng cẩn thận thi triển trị liệu thuật cho vài Liệp sư khác, hao tổn khá nhiều linh lực, mồ hôi lấm tấm rịn trán và chóp mũi. Xong xuôi, nàng sang hối thúc Thẩm Khê Sơn: “Chúng mau chóng đến Lâm An.”

“Tới nhà họ Thẩm.” Thẩm Khê Sơn tiện tay quệt nhẹ giọt mồ hôi trán nàng, thẳng dậy, sải dài cánh tay tóm gọn lấy Tô Mộ Lâm lôi tuột ngoài: “Ngươi ngự phù mang theo mấy Liệp sư , Dương Liệp sư cõng Mạnh Bách Tương, chúng lập tức lên đường.”

Từ khi rời núi, cả đội luôn di chuyển bộ cốt để giữ bí mật hành tung. Giờ thì kẻ địch theo dấu, việc che giấu cũng chẳng còn cần thiết nữa.

Nhóm chậm trễ, tức tốc khởi hành.

Tống Tiểu Hà điều khiển linh khí đưa Thẩm Khê Sơn cùng, tay nắm chặt lấy tay , lòng rối bời với suy nghĩ: lỡ tới Lâm An mà Thẩm Khê Sơn phát hiện thì đây?

Thẩm Khê Sơn tựa vai Tống Tiểu Hà, từ lúc nào.

Sau những ngày ròng rã bám đuổi ngơi nghỉ, cộng thêm trận chiến trải qua, nét mệt mỏi hiếm hoi hiện rõ khuôn mặt . Dựa vai Tống Tiểu Hà, chìm giấc ngủ sâu.

Ánh trăng dịu dàng phác họa từng đường nét khuôn mặt . Những sợi tóc lòa xòa trán khẽ bay bay trong gió, nốt ruồi son giữa trán lúc ẩn lúc hiện. Trong khoảnh khắc , mang dáng dấp của một công t.ử thế gia cao quý, thanh tú.

Ngày thường, luôn thể hiện sự ngang tàng, bất cần, thế nhưng lúc say giấc nồng, toát một vẻ ngoan ngoãn đến lạ kỳ.

Tống Tiểu Hà ngoái , lòng thầm quyết tâm bằng giá bảo vệ an suốt chặng đường . Ngay cả cha của Thẩm Khê Sơn cũng đừng hòng đụng đến một sợi tóc của .

Trời rạng sáng, khí tại phủ họ Thẩm trở nên náo nhiệt lạ thường.

Đám hầu tấp nập ngược xuôi, tất tả dọn dẹp từng ngóc ngách trong dinh thự, từ sảnh lớn đến hậu viện, một góc nhỏ nào bỏ sót.

Bóng dáng những hầu thoăn thoắt qua khắp nơi, từ sân vườn . Khi thấy họ hớt hải chạy ngoài mua sắm, ai nấy đều tò mò hỏi thăm nguyên do của sự rạng rỡ khuôn mặt họ. Đám gia nhân liền hồ hởi đáp : “Là thiếu gia nhà chúng sắp về .”

Thật , khi Thẩm Khê Sơn kịp đặt chân về đến nhà, một bức thư gửi đến .

Bức thư chỉ vỏn vẹn vài chữ ngắn ngủi: “Cha, nương, con đang đường về.”

Thẩm Khởi An, đầu gia tộc họ Thẩm ở thời điểm hiện tại và cũng là cha của Thẩm Khê Sơn, cầm bức thư trong tay, vẻ mặt đầy nghi hoặc, sang hỏi phu nhân bên cạnh: “Phu nhân, 'đang đường' mà Tiểu Sơn là đang đường xuống hoàng tuyền đường về nhà ?”

Thẩm phu nhân, Thôi Minh Nhạn, lườm ông một cái sắc lẹm: “Ông trù ẻo con c.h.ế.t thì trong lòng yên đúng ?”

“Nào .” Thẩm Khởi An vội vàng thanh minh, nhưng nỗi băn khoăn vẫn hiện rõ khuôn mặt: “Chỉ là thấy lạ thôi. Nó tự ý phá bỏ Vô tình đạo, tu vi tiêu tán đến quá nửa, chắc chắn ít kẻ thù săn lùng, thể mạng trở về ?”

Thôi Minh Nhạn gắt gỏng: “Cút !”

Thẩm Khởi An cũng chỉ buông lời đùa bỡn thôi, dẫu thì Thẩm Khê Sơn cũng an lọt địa hạt Giang Nam.

Kẻ nào dám động đến một sợi tóc của Thẩm Khê Sơn đất Giang Nam , kết cục chỉ là cái c.h.ế.t, mà cả gia tộc, thậm chí là cơ ngơi của kẻ đó cũng sẽ nhà họ Thẩm san bằng thương tiếc.

Ngay khi bọn họ đặt chân đến Giang Nam, Thẩm Khởi An nắm rõ tình hình, bèn : “Thằng nhãi về một , chắc mẩm là lẽo đẽo theo cái nha đầu họ Tống .”

“Ý ông là, Tống Tiểu Hà - nhắc đến trong lá thư mà minh chủ Tiên minh gửi cho chúng dạo ?”

Thẩm Khởi An gật gù, tiếp: “Hôm nay và ngày mai đều việc bận, phu nhân mặt tiếp đón bọn chúng nhé.”

Thôi Minh Nhạn đập bàn một cái “chát”, lạnh lùng hừ giọng: “Được thôi, để mặt xem thử con bé đó tài cán gì, mà khiến con trai mù quáng từ bỏ cả con đường tu tiên rạng ngời, tự tay hủy hoại tương lai của chính .”

Loading...