Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 110: Gia tộc họ Thẩm ở Giang Nam 3
Cập nhật lúc: 2026-07-13 16:44:51
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Cơ môn tọa lạc tại Nam Diên, là nhất đại môn phái của vùng đất .
Nữ trưởng lão tên Nhiếp Chẩm Băng của Thiên Cơ môn, gửi thư cho Tống Tiểu Hà đó, thực vẫn luôn dành cho nàng sự quan tâm đặc biệt. Để đảm bảo Tống Tiểu Hà đón tiếp chu đáo khi đến Nam Diên, Thanh Ly sớm hồi âm cho bà .
Vừa tin Tống Tiểu Hà sắp sửa khởi hành đến Nam Diên, Nhiếp Chẩm Băng lập tức cắt cử đại t.ử Trang Giang đích dẫn đón.
Danh tiếng Tống Tiểu Hà giờ đây vang dội khắp nhân giới, kẻ nhòm ngó nàng ít, huống hồ kẻ thù của nàng cũng nhan nhản khắp nơi, chuyến e rằng lành ít dữ nhiều.
Nhiếp Chẩm Băng chỉ thể an tâm khi giao phó trọng trách cho đại t.ử của chưởng môn.
Trang Giang hành động nhanh nhạy, tức tốc lên đường. Tính toán lộ trình, Lâm An là điểm dừng chân bắt buộc của nhóm Tống Tiểu Hà, gã liền cắm cọc chờ sẵn ở đó.
Còn lý do Vân Phức lặn lội đến Nam Diên đơn giản hơn nhiều.
Kể từ vụ xét nhà của Tiên minh, Hàn Thiên tông rơi cảnh hỗn loạn tột độ. Cuộc chiến tranh giành ngai vị tông chủ và trưởng lão châm ngòi cho những cuộc nội chiến khốc liệt, ngày đêm yên. Đệ t.ử trong môn phái lượt dứt áo , Hàn Thiên tông lèo lái chỉ trong vài tháng ngắn ngủi bên bờ vực sụp đổ.
Trước , Vân Phức còn Tạ Quy và Chung Tầm Chi bầu bạn. Giờ đây Tạ Quy về nơi chín suối, Chung Tầm Chi tiều tụy, bặt vô âm tín biến cố của gia tộc. Cảm thấy việc nấn ná tông môn chẳng còn ý nghĩa gì, nàng bèn gửi bái xin rời .
Vân Phức chuyên tâm luyện khí, mà Nam Diên nức tiếng thiên hạ về nghệ thuật . Lần nàng đến đây là để mở rộng tầm mắt, lĩnh hội thêm nhiều tâm pháp luyện khí tinh thâm.
Muốn thành tài trong lĩnh vực luyện khí, Nam Diên là lò luyện lý tưởng nhất.
“Tống cô nương, đích đến của cô nương là nơi nào. Sau khi xuất phát từ Lâm An, sẽ dẫn đường. Chỉ là một chuyện cô nương cần chuẩn tâm lý .” Lời của Trang Giang chợt chuyển hướng, kéo Tống Tiểu Hà đang mải suy nghĩ trở về thực tại.
Trà tuy thơm nhưng vị thanh đắng, Tống Tiểu Hà vốn ưa, chỉ nhấp từng ngụm nhỏ.
Nàng lên tiếng: “Ở đây ngoài, Trang công t.ử cứ việc thẳng.”
Trang Giang gật đầu, đó lấy một tấm bản đồ trải rộng bàn.
Bản đồ vẽ khá tỉ mỉ, núi non sông nước rõ ràng, chỉ thoáng qua nắm bố cục.
Gã chỉ tay một điểm bản đồ, : “Đây là khu vực khi tiến Nam Diên. Vượt ải xong thêm năm trăm dặm, băng qua vài thung lũng sừng sững, cạnh thung lũng một tòa thành. Cánh cổng Minh giới mà cô nương cần tìm là ở đó.”
“Nghe qua thì cũng gì đặc biệt.” Tống Tiểu Hà .
“Vấn đề là tòa thành bỏ hoang từ lâu .” Trang Giang vẻ cũng nắm rõ chi tiết, sang hỏi Thẩm Khê Sơn: “Không Thẩm liệp sư về tòa thành ?”
Từ lúc bước phòng, Thẩm Khê Sơn luôn giữ vẻ mặt thờ ơ. Hắn chống cằm, gảy một viên kẹo chén của Tống Tiểu Hà, phát tiếng lạch cạch khe khẽ.
Hắn dường như chẳng mảy may hứng thú với những chuyện , nhưng vẫn trả lời: “Đó là một trong tứ đại hung thành do Tiên minh liệt kê.”
“Hung thành?” Tống Tiểu Hà giật , chỉ tên thôi thấy đây chẳng nơi lành lặn gì.
“Những năm , quanh tòa thành đó thường xuyên xảy chuyện lạ. Tiên minh phái đến thăm dò nhưng ai sống sót trở về. Sau đó, nơi mới chú ý. Nửa năm , Tiên minh cử đợt thứ hai đến, nhưng vẫn biệt vô âm tín. Trong suốt mười năm ròng rã tiếp theo, Tiên minh nhiều cử đến xử lý nhưng bao nhiêu c.h.ế.t bấy nhiêu. Hết cách, Tiên minh đành liệt nơi danh sách hung thành, phong tỏa bán kính trăm dặm. Cho đến tận bây giờ vẫn cách giải quyết.”
Nơi đây từ đó trở thành hung thành khét tiếng ở Nam Diên.
Tống Tiểu Hà gở, nhưng xong những lời cũng khỏi rùng : “Vậy chúng đến đó còn mạng trở ?”
Thẩm Khê Sơn tiếp lời, giọng điệu vô cùng thờ ơ: “Ai mà ? Hung thành đó nổi tiếng là ' về', thấy e là dữ nhiều lành ít.”
Cái miệng của Tống Tiểu Hà thỉnh thoảng thốt những lời xui xẻo, Vân Phức từng chứng kiến lúc ở Phong Đô quỷ vực nên chẳng mấy ngạc nhiên.
Chỉ Trang Giang là sửng sốt: “Nguy hiểm chắc chắn là , nhưng với bản lĩnh của Tống cô nương cộng thêm Thẩm liệp sư, lẽ tình hình cũng đến mức quá tồi tệ.”
“Chàng hiểu , đây mới là điều tồi tệ nhất.”
Tống Tiểu Hà thở dài thườn thượt.
Tu vi của Thẩm Khê Sơn giờ tổn hao quá nửa, đến đó chẳng khác nào nộp mạng?
Thế nhưng, đòn kiếm tung lúc tập kích đó tỏa sức mạnh vô cùng cường hãn. Ngay cả Tống Tiểu Hà cũng đoán nổi rốt cuộc trong còn bao nhiêu tu vi.
Nàng suy nghĩ vẩn vơ, cúi đầu nhấp từng ngụm .
Viên kẹo mà Thẩm Khê Sơn thả tan chảy. Vị đắng chát của giờ đây hòa quyện cùng vị ngọt ngào nhè nhẹ, Tống Tiểu Hà chỉ uống vài hớp cạn sạch.
Một ấm cạn, những chuyện cần bàn bạc cũng xong.
Ấn định ngày giờ khởi hành, liền giải tán, ai nấy đều về.
Bụng Tống Tiểu Hà đ.á.n.h trống biểu tình từ lâu. Nàng toan bụng đ.á.n.h chén no nê mới về, nhưng Thẩm Khê Sơn kéo tuột về Thẩm phủ dùng bữa tối.
Lúc , nàng mới sực nhớ lời dặn dò của Thẩm phu nhân ban sáng ở chính đường, bảo hai tối nay ghé hậu viện dùng bữa.
Thế là nàng đành nhóp nhép vài món ăn vặt lót , lóc cóc theo Thẩm Khê Sơn rảo bước về nhà.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực cả một góc trời, rải những tia nắng vàng óng nàng xuống mặt đất. Dòng qua nhộn nhịp, bóng đổ loang lổ.
Tống Tiểu Hà lon ton chạy phía , giẫm lên vạt nắng chiều tà, cái bóng đổ dài ngoằng. Nàng đầu , tíu tít vẫy tay gọi Thẩm Khê Sơn nhanh chân theo kịp.
Trông nàng hệt như một đứa trẻ tan trường, hớn hở gọi bạn đồng trang lứa cùng về nhà ăn cơm.
Mặt trời lặn nhanh, lúc về đến nhà thì trời xẩm tối, cả Thẩm phủ đồng loạt thắp đèn, rực rỡ ánh sáng, phô bày vẻ tráng lệ.
Nơi đây giống như Tiên minh, dân gian nhiều quy củ hơn. Về nhà khi ngoài một bộ quần áo sạch sẽ, gột rửa bụi bặm.
Thẩm Khê Sơn sai đưa Tống Tiểu Hà tẩm phòng, bản cũng y phục, đó mới dẫn Tống Tiểu Hà đến hậu viện dùng bữa.
Tuy Thẩm phủ vẻ rộng lớn và đông đúc, nhưng đa phần đều là hạ nhân, chủ nhân thực sự chỉ hai vợ chồng Thẩm thị.
Vì , phòng ăn quá rộng, cửa mở toang, hương thơm của thức ăn bay xa. Tống Tiểu Hà ngửi thấy, bước chân liền nhanh hơn hẳn.
Vừa bước tới nhà ăn, nàng tiếng Thôi Minh Nhạn cất lên đầy giận dữ từ đằng xa: “Cái thằng nhãi Thẩm Khê Sơn đó đáng nên vứt bỏ Vô tình đạo từ lâu ! Vì cái gọi là phi thăng thành tiên mà trở thành kẻ bạc tình bạc nghĩa, lục nhận. Nếu đến cả mà còn nhận, thì thành tiên cũng thể che chở cho thiên hạ? Theo thấy, thằng nhãi đó căn bản thích hợp để tu tiên! Cái Vô tình đạo , bỏ là đúng!”
“Sáng nay bà còn như .” Một giọng khác lên tiếng thắc mắc: “Người về thì bà một tiếng 'con ', hai tiếng 'Tiểu Sơn', về thì 'thằng nhãi thúi' cũng 'thằng nhãi c.h.ế.t tiệt'. Tiểu Sơn trêu chọc gì bà ?”
Thôi Minh Nhạn đáp: “Ít lời thôi! Nếu thằng nhãi phá bỏ Vô tình đạo, thì dứt khoát cho nó xa nhà nữa. Sau tu tiên thì cứ ở Thẩm phủ mà tu luyện, chuẩn sính lễ càng sớm càng để cưới Tiểu Hà.”
Nghe đến đây, Tống Tiểu Hà ngạc nhiên đến mức bật . Nàng khẽ tựa cánh tay Thẩm Khê Sơn, thì thầm hỏi: “Chàng thấy ?”
Thẩm Khê Sơn cúi đầu nàng: “Ta hình như điếc.”
“Lúc tới Thẩm phủ, cứ nơm nớp lo sợ cha sẽ ghét bỏ cơ.” Tống Tiểu Hà tâm sự.
Mặc dù chuyện Thẩm Khê Sơn tự phá bỏ Vô tình đạo là sự thật, nhưng bảo rằng liên quan gì đến nàng thì chắc chắn là thể.
Xảy chuyện tày đình thế , bậc cha ắt hẳn chút oán giận.
Thế nhưng, Thanh Li hề trách móc, cha Thẩm Khê Sơn cũng .
Lòng Tống Tiểu Hà vui sướng khôn tả, miệng lẩm nhẩm hát vài điệu nhạc vui tươi, bước chân cũng nhẹ bẫng lạ thường.
Thẩm Khê Sơn liếc nàng, thấy nàng đang lắc lư cái đầu, dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện “cưới xin” mà nhắc tới.
Hai bước đến cửa, những hầu chờ sẵn bên ngoài lập tức hành lễ. Tiếng động khiến hai bên trong giật , cuộc trò chuyện cũng theo đó mà dừng .
Thẩm Khê Sơn dẫn Tống Tiểu Hà bước phòng. Căn phòng thắp sáng trưng bởi vô ngọn đèn. Ánh mắt đầu tiên của Tống Tiểu Hà rơi mâm cỗ đầy ắp thức ăn bàn, đó mới chú ý đến hai đang cạnh bàn.
Thôi Minh Nhạn thì nàng gặp ban ngày, nhưng Thẩm Khởi An thì đây là đầu tiên Tống Tiểu Hà giáp mặt, nên nàng cũng chẳng dám ngắm nghía kỹ, chỉ dám lướt qua hai cái.
Dung mạo của Thẩm Khởi An coi là tuấn tú, nước da trắng, ngũ quan quá nổi bật, nhưng toát lên một khí chất hiền hòa, khiến chỉ qua cũng thấy dễ chịu.
Hai hành lễ, Thẩm Khởi An hiền từ : “Về nhà thì cần nhiều lễ nghĩa thế, đến ăn cơm .”
Thẩm Khê Sơn gật đầu, dẫn Tống Tiểu Hà xuống.
Bàn hình vuông, bốn là vặn. Tống Tiểu Hà cạnh Thôi Minh Nhạn và Thẩm Khê Sơn, đối diện với Thẩm Khởi An.
“Tiểu Hà, cũng con thích ăn khẩu vị gì nên bảo đầu bếp đủ thứ một chút, con nếm thử .”
Thôi Minh Nhạn ân cần, bảo hạ nhân gắp thức ăn cho Tống Tiểu Hà, hỏi nàng hôm nay ngoài chơi gì, ở Lâm An thích thứ gì .
Hai đàn ông bàn ăn yên tĩnh, Thẩm Khê Sơn tuy lâu về nhưng ở nhà cũng vẻ xa lạ. Thẩm Khởi An thi thoảng hỏi thăm vài câu về tình hình gần đây của , Thẩm Khê Sơn đều lượt trả lời, quan hệ cha con quá thiết nhưng cũng thờ ơ.
Giống như những gia đình bình thường khác, ăn chuyện, một bữa cơm cứ thế trôi qua.
Vì Thôi Minh Nhạn liên tục gắp thức ăn cho, Tống Tiểu Hà từ chối, cứ cắm mặt ăn lấy ăn để, cuối cùng lúc về thì bụng căng tròn.
Nói cũng lạ, Thôi Minh Nhạn và Tống Tiểu Hà như thể gặp . Trưa một cuộc trò chuyện, tối ăn một bữa cơm, hai thiết như con ruột. Thôi Minh Nhạn bao nhiêu tình yêu thương chỗ để trút, đều dành hết cho Tống Tiểu Hà.
Bà còn tự tay sắc t.h.u.ố.c tiêu thực cho nàng uống, trò chuyện với nàng đến khuya mới về phòng ngủ.
Thẩm Khê Sơn trong phòng cũng đợi lâu mới thấy Tống Tiểu Hà nương theo ánh trăng lén lút mò lên giường , ôm nàng ngủ một giấc ngon lành.
Mấy vị liệp sư cùng khi chữa trị, ngày hôm lượt tỉnh , chỉ Mạnh Quan Hành thương nặng nhất nên vẫn còn hôn mê.
Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn bàn bạc, nếu bốn ngày Mạnh Quan Hành vẫn khỏi hẳn thì sẽ để ở Lâm An dưỡng thương, sẽ .
Dương Thù cũng đồng tình với ý kiến . Suy cho cùng, ai cũng Tống Tiểu Hà chuyến thể chậm trễ, xuất phát sớm là để đề phòng bất trắc đường. Cửa Quỷ môn quan chỉ mở một rằm tháng Bảy, lỡ hẹn thì đợi đến năm . Tống Tiểu Hà bằng giá mặt ở Nam Diên tháng Bảy.
Ý quyết, Tống Tiểu Hà liền báo cho Trang Giang một tiếng, ba bên đó đương nhiên ý kiến gì.
Trong thời gian đợi Mạnh Quan Hành điều trị, Tống Tiểu Hà cũng tận hưởng vài ngày sống trong vòng tay yêu thương của .
Thôi Minh Nhạn thương Tống Tiểu Hà. Bà gác công việc, sáng sớm tinh mơ tìm đến nàng. Vì , Thẩm Khê Sơn tranh thủ trời sáng để bế Tống Tiểu Hà về phòng, nếu để Thôi Minh Nhạn bắt quả tang, thế nào cũng mắng cho một trận té tát vì tội giữ gìn lễ giáo.
Tống Tiểu Hà thích quấn quýt bên Thôi Minh Nhạn. Dù bà mang đồ nghề thêu thùa đến, dạy nàng cách xâu kim luồn chỉ, từng đường kim mũi chỉ, nàng cũng vui vẻ học theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-110-gia-toc-ho-tham-o-giang-nam-3.html.]
Chỉ là một đứa con gái quen cầm đao múa kiếm như Tống Tiểu Hà, đụng đến ba cái món thêu thùa tỉ mỉ thì quả là t.h.ả.m họa. Không chỉ đ.â.m kim sai bét nhè, mà hình thêu cũng chẳng khác gì mớ bòng bong.
May , Thôi Minh Nhạn vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn. Dù Tống Tiểu Hà sai đến , bà cũng chẳng bao giờ nổi nóng, mà cứ nhẹ nhàng chỉ bảo nàng cách phối màu, thêu họa tiết.
Lúc tập thêu, Tống Tiểu Hà sân múa kiếm. Thôi Minh Nhạn bên chiếc bàn giữa sân, cắm cúi lách, chăm chú dõi theo từng đường kiếm của nàng. Thỉnh thoảng, bà mỉm tán thưởng kiếm pháp của Tống Tiểu Hà thật mắt.
Mấy hôm nay, Thẩm Khê Sơn bận rộn ngoài liên miên, mãi đến xế chiều mới lò dò về nhà. Việc đầu tiên là ghé qua viện của Tống Tiểu Hà. Tuy nhiên, vì lúc nào cũng mặt Thôi Minh Nhạn ở đó, chẳng sơ múi gì, chỉ đành trao đổi dăm ba câu vội vã cáo lui.
Dương Thù còn cay cú vụ Tô Mộ Lâm chạy thục mạng bỏ mặc đồng đội ở Rừng hoa đào, thế là mấy ngày nay ngày nào cũng tóm y bắt tập võ. Chẳng mấy chốc, một con sói vốn tràn trề sinh lực hành hạ đến mức lè lưỡi thở dốc, chẳng còn sức mà tìm Tống Tiểu Hà nữa.
Về phần Mạnh Quan Hành, ngày hôm mở mắt tỉnh dậy. Nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thêm hai ngày nữa là thể xuống giường bình thường.
Thoắt cái, bốn ngày trôi qua. Đêm ngày lên đường, Thôi Minh Nhạn nán phòng Tống Tiểu Hà đến tận đêm khuya.
Căn phòng thắp sáng bởi những ngọn nến lung linh, tỏa ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp.
Tống Tiểu Hà nắm chặt chiếc khăn thêu trong tay, lúc nào . Khi tỉnh giấc, nàng thấy Thôi Minh Nhạn đang cạnh, cúi đầu miệt mài thêu thùa. Không gian trong phòng im ắng đến lạ thường.
Nàng vội vàng bật dậy, nhận ngủ quên giữa chừng khi đang tập thêu, bèn ngượng ngùng xin : “Thật với phu nhân, ngủ gật mất . Có lẽ do ban ngày tập kiếm quá sức nên mệt.”
“Không .” Thôi Minh Nhạn nàng tỉnh, tay cũng chậm , ngẩng lên mỉm dịu dàng: “Tiểu Hà , con thấy lạ khi mấy ngày nay cứ đều đặn đến đây dạy con thêu thùa ?”
Tống Tiểu Hà dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, vội vàng thanh minh: “Dù rành mấy việc , nhưng học mà.”
Thôi Minh Nhạn khẽ lắc đầu, giọng ấm áp cất lên: “Hôm đó, khi con , nâng niu bức tượng sứ nhỏ bé , cảm nhận một mối duyên nợ kỳ lạ giữa hai . Ta con chỉ nán Thẩm phủ vài ngày sẽ , nên mới ngày ngày tìm đến con, trò chuyện cùng con nhiều hơn. Bởi sợ, khi con , cơ hội sẽ chẳng bao giờ đến nữa.”
Tống Tiểu Hà rằng nàng sẽ còn , nhưng chợt nhận , dù trở thì cũng là về Tiên minh chứ thể nán Thẩm phủ mãi .
Con đường tu tiên dài đằng đẵng phía vẫn còn đang dang dở, bao thử thách đang chờ nàng khám phá.
Thôi Minh Nhạn Tống Tiểu Hà, đôi mắt đong đầy sự dịu dàng và yêu thương, khẽ : “Cả đời chỉ mỗi Thẩm Khê Sơn. Từ ngày nó lên ba, rời vòng tay , mười mấy năm ròng rã nó chẳng mấy khi đoái hoài thăm nhà. Nhớ hồi đó, Minh chủ Tiên minh bế nó phán một câu xanh rờn rằng duyên phận con kiếp mỏng như sương. Cũng nhờ câu mà sớm chuẩn tâm lý, chẳng đến mức đau đớn quặn thắt ruột gan.”
Bà khẽ thở dài thườn thượt, giọng chùng xuống: “Có lẽ sinh một đứa con xuất chúng như Thẩm Khê Sơn ngốn sạch duyên phận con cái của . Bấy nhiêu năm trôi qua, bụng vẫn trống rỗng. Lắm lúc tự hỏi là cảm giác thế nào, nghĩ cũng thấy tủi .”
“Thế nhưng mấy hôm nay ở bên con, như sống cảm giác , một thứ cảm giác thiêng liêng và ấm áp lạ thường.” Thôi Minh Nhạn đưa tay vuốt những sợi tóc rối trán Tống Tiểu Hà, gương mặt thoáng chút ngượng ngùng: “Ba cái mớ kiếm pháp, bùa chú con luyện, mù tịt. Ngẫm ngẫm , tài cán của cũng chỉ quanh quẩn với cây kim sợi chỉ, thế nên mới ngày ngày lôi đồ thêu đến tìm con. Mục đích cũng chỉ để kề cận con thêm một chút, để tận hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc .”
Tống Tiểu Hà , lòng trào dâng niềm xúc động nghẹn ngào. Nàng chồm tới, ôm chầm lấy Thôi Minh Nhạn, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về bờ vai bà.
Chẳng hiểu , nàng như đồng cảm trọn vẹn với tâm trạng của Thôi Minh Nhạn lúc .
Giống như nàng từng nếm trải ấm tình mẫu tử, nên dù Thôi Minh Nhạn ruột, nhưng mỗi bà ghé qua viện, nàng mừng rỡ như bắt vàng. Mỗi khi đường kim mũi chỉ chệch hướng, nàng nơm nớp lo sợ Thôi Minh Nhạn chê nàng ngốc nghếch mà bỏ bê nàng.
Khát khao tình là thứ bản năng khắc sâu trong m.á.u thịt. Xa lạ với tình thương bấy lâu nay, nên khi bất ngờ nhận , nàng trân trọng nó vô ngần, nhưng cũng sợ hãi nó sẽ vuột mất khỏi tầm tay.
Tống Tiểu Hà lén gạt hai hàng nước mắt, vòng tay siết chặt lấy Thôi Minh Nhạn như gửi gắm lời tạm biệt đến hiền: “Ngày mai con lên đường , phu nhân nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Chờ khi từ Nam Diên trở về, con nhất định sẽ đến thăm .”
Thôi Minh Nhạn dặn dò nàng đủ điều về việc giữ an đường, vuốt ve mái tóc nàng với ánh mắt tràn đầy yêu thương, mới lưu luyến rời khỏi viện của Tống Tiểu Hà.
Sáng sớm hôm , Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn đến từ biệt vợ chồng Thẩm thị.
Thẩm Khởi An nhâm nhi chén , vẻ mặt vẫn điềm nhiên như , còn Thôi Minh Nhạn thì đỏ hoe hai mắt.
Bà mặc kệ con trai ruột lù lù một bên, chỉ nắm chặt lấy tay Tống Tiểu Hà, liên tục dặn dò đủ điều, rõ ràng là lòng ngổn ngang lo lắng.
Tống Tiểu Hà với vẻ mặt nghiêm túc, cẩn thận ghi nhớ từng lời của Thôi Minh Nhạn.
Cuối cùng, Thẩm Khởi An lên tiếng cắt ngang cảnh chia tay bịn rịn : “Dù nữa, chỉ cần hai đứa bình an trở về là .”
Thẩm Khê Sơn khẽ , hiếm hoi buông lời trêu đùa với cha : “Cha cứ yên tâm, con trai hai dễ ngỏm thế .”
Sau màn chia tay bịn rịn, Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn khỏi cửa, liền gọi Dương Thù và Tô Mộ Lâm cùng lên đường. Bốn rời Thẩm phủ, ghé qua y quán đón Mạnh Quan Hành và vài vị liệp sư khác.
Vết thương của Mạnh Quan Hành dường như hồi phục phần lớn, sắc mặt cũng hồng hào hơn hẳn. Có điều mấy ngày nay cứ rú rít trong y quán chịu ló mặt ngoài. Giờ xuất hiện mang dáng vẻ của Thẩm Sách, hiển nhiên là Mạnh Quan Hành vẫn hề phận thật sự của Thẩm Khê Sơn.
Mọi cũng chẳng mảy may thắc mắc. Chuyện tu sĩ hành tẩu giang hồ cải trang, giấu giếm tung tích là lẽ thường tình, huống hồ Thẩm Khê Sơn là một trường hợp đặc biệt.
Bộ Thời Diên và hai bạn đồng hành đang đợi sẵn ở cổng thành. Sau khi hội quân, cả nhóm cùng khởi hành, tiếp tục chuyến hành trình tiến về Nam Diên.
…
Rời khỏi Lâm An, đoàn rong ruổi suốt bảy ngày đêm mới thoát khỏi ranh giới Giang Nam.
Bởi từng chạm trán kẻ thù, họ tung tích của lộ. Không cần thiết tiếp tục di chuyển ban đêm nữa. Hơn nữa, thương tích của Mạnh Quan Hành và vài khác vẫn bình phục. Thế nên, cả nhóm quyết định sử dụng linh thuyền của phái Thiên Cơ để di chuyển.
Nhờ , tốc độ hành trình tăng lên đáng kể, những rắc rối dọc đường cũng giảm bớt phần nào.
Những lúc rảnh rỗi, Tống Tiểu Hà thường lôi bùa chú vẽ vời, hoặc rèn luyện kiếm pháp.
Vân Phức cũng chẳng chịu yên, hễ thời gian rảnh là cùng Tống Tiểu Hà luyện tập, thậm chí còn đấu vài ván giao hữu.
Trước đây, trong mắt Tống Tiểu Hà, Vân Phức chỉ là cô nương khéo tay, nấu ăn ngon, thêu thùa . Thế nhưng qua mấy ngày kề vai sát cánh, Tống Tiểu Hà mới vỡ lẽ võ công của Vân Phức cũng chẳng dạng .
Nền tảng võ thuật của nàng vô cùng vững chắc. Một khi tấn, dù ai đẩy cũng hề nhúc nhích, hạ bàn vững như bàn thạch.
Lối đ.á.n.h của nàng cũng quyết liệt, hoa mỹ rườm rà, bề ngoài vẻ đơn giản nhưng ẩn chứa nhiều kỹ thuật tinh vi.
Nếu dùng mộc kiếm, Tống Tiểu Hà thể nắm phần thắng. nếu đ.á.n.h tay , nàng đành ngậm ngùi nhận thua Vân Phức.
Không chỉ giỏi võ, tài thêu thùa của Vân Phức cũng mê hồn. Mỗi khi nàng boong tàu cặm cụi thêu hoa, Tống Tiểu Hà ôm gối bên cạnh ngắm nghía, chốc chốc xuýt xoa: “Thư Yểu , tỷ đúng là đa tài đa nghệ.”
“Lần kể với mà, nghề thêu là do truyền đấy.” Vân Phức đáp.
“Thế còn võ công của tỷ thì ? Là cha tỷ dạy ?” Tống Tiểu Hà buột miệng hỏi.
Có lẽ vì Tống Tiểu Hà mồ côi cả cha lẫn nên Vân Phức khơi nỗi đau đó. Nàng chỉ gật đầu qua quýt khéo léo chuyển sang chủ đề khác.
Tất nhiên, phần lớn thời gian rảnh rỗi Tống Tiểu Hà vẫn dành trọn cho Thẩm Khê Sơn.
Mỗi khi nàng cặm cụi trong phòng luyện vẽ bùa, Thẩm Khê Sơn ung dung vắt vẻo chiếc giường hẹp bên cạnh, tay cầm cuốn sách chăm chú . Căn phòng cứ thế chìm trong sự tĩnh lặng suốt một thời gian dài.
Cũng lúc, giữa lúc Tống Tiểu Hà đang tập trung cao độ, Thẩm Khê Sơn bất thình lình giật lấy cây bút tay nàng. Hắn bộ tịch vạch sai trong lá bùa nàng vẽ, bất ngờ nhấc bổng nàng đặt lên bàn, cúi xuống hôn ngấu nghiến môi và cổ nàng.
Thẩm Khê Sơn dường như thích sự gần gũi với Tống Tiểu Hà.
Chuyện thì dù nàng , ai thuyền cũng đều nhận thấy rõ mười mươi, nên hầu như chẳng ai dại dột mà chen ngang chuyện của hai họ.
Ai nấy đều bận rộn với những thú vui riêng. Chẳng hạn như Trang Giang và Mạnh Quan Hành, hai gặp mặt tỏ vô cùng tâm đầu ý hợp, suốt ngày đàm đạo, c.h.é.m gió, cứ như thể tìm tri kỷ của đời .
Dương Thù thì suốt ngày kè kè bên Tô Mộ Lâm ép y luyện công. Thi thoảng thấy Vân Phức rảnh rỗi, nàng rủ rê cùng tập tành. Nàng còn ôm mộng lớn lao là cải tạo triệt để cái tính hễ gặp nguy là cúp đuôi bỏ chạy của Tô Mộ Lâm.
Riêng Bộ Thời Diên thì vẻ khá lạnh lùng với thuyền. Trừ Tống Tiểu Hà thỉnh thoảng mới dăm ba câu, những khác nàng đều hững hờ. Cả ngày, nàng chỉ lặng boong tàu, ánh mắt đăm đắm hướng về phía nam xa xăm.
Con thuyền cứ thế trôi nổi, thỉnh thoảng ghé các thành thị để tiếp tế lương thực. Thoáng chốc đến giữa tháng Sáu, cách đến biên ải cũng ngày một thu hẹp.
Tống Tiểu Hà quen với việc thức giấc giường của Thẩm Khê Sơn. Suốt những ngày qua, giấc ngủ của nàng luôn sâu và bình yên. Thỉnh thoảng, nàng cũng mơ thấy những hình ảnh kỳ lạ, nhưng khi tỉnh dậy, ký ức về giấc mơ vẫn còn vẹn nguyên.
Nàng ý thức bản đang mơ một loại giấc mơ đặc biệt.
Loại giấc mơ mang đến cho nàng cảm giác chân thực đến đáng sợ. Trong mơ, thứ xung quanh hiện sống động đến từng chi tiết, hệt như những trải nghiệm nàng từng kinh qua.
Tuy nhiên, chẳng từ bao giờ, cứ mỗi tỉnh giấc, những ký ức về giấc mơ nhanh chóng tan biến. Dù Tống Tiểu Hà cố gắng ghi chép đến nhường nào, nỗ lực đều trở nên vô ích. Cho đến tận bây giờ, nàng vẫn mờ mịt hiểu những giấc mơ chóng vánh ẩn chứa thông điệp gì.
Khi đặt chân đến Nam cảnh, Tống Tiểu Hà chìm giấc mộng kỳ lạ một nữa.
Lần , nàng dễ dàng nhận , bởi cảm giác chân thực trong mơ bỗng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Tầm của Tống Tiểu Hà hạ thấp một cách kỳ lạ, nàng phân biệt đang rạp mặt đất, vốn dĩ bản chẳng mang hình hài của một con .
Sau đó, nàng thấy máu. Dòng m.á.u đỏ thẫm dường như đang tuôn trào từ chính cơ thể , nhuộm đỏ cả mảnh đất , một màu đỏ rực rỡ đến chói mắt.
Tống Tiểu Hà thở dốc, từng nhịp thở nặng nhọc vang lên đều đặn. Nàng duy trì tư thế lâu mà hề nhúc nhích. Nàng mơ hồ nhận , thương.
Hay đúng hơn, nàng đang cận kề cái c.h.ế.t. Dòng m.á.u cứ thế rỉ rả ngừng, cuốn trôi chút sức sống ít ỏi còn sót . Nàng bất động, chỉ thoi thóp thở, cố gắng bám víu lấy tia hi vọng cuối cùng.
Giống như đang đợi cái c.h.ế.t đến.
Chẳng thời gian đằng đẵng trôi qua bao lâu, bóng đen tuyệt vọng dần bao trùm tâm trí Tống Tiểu Hà. Như thể cảm nhận t.ử thần đang gõ cửa, nàng tuyệt vọng nhắm nghiền đôi mắt.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc trút thở cuối cùng, nàng bất chợt thấy tiếng bước chân.
Tiếng bước chân khẽ, nhẹ nhàng chạm đất, nhưng đang hướng thẳng về phía nàng.
Như một nỗ lực cuối cùng, Tống Tiểu Hà bung hết sức mạnh sinh tồn mãnh liệt, đột ngột mở trừng đôi mắt. Nàng phát tiếng kêu khò khè nghẹn ứ nơi cổ họng, âm thanh hệt như một tiếng gào thét tuyệt vọng.
Xuyên qua màn sương m.á.u mờ ảo, đôi chân rốt cuộc cũng hiện rõ nét.
Một đôi giày cỏ bình thường đến mức thể bình thường hơn, kèm với chiếc quần đen may từ vải lanh thô ráp.
Chiếc quần vẻ cộc, để lộ một mắt cá chân trắng ngần của đó.
Đôi giày cỏ tiến gần Tống Tiểu Hà, đó xổm xuống. Một bàn tay vươn , nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. Tống Tiểu Hà cảm nhận cơ thể nhấc lên một chút.
Thế là, trong tầm của nàng, một khuôn mặt dần hiện rõ.
Đó là một khuôn mặt tuấn tú, mỹ đến mức trời sinh dành cho, cùng với một đôi mắt lạnh lùng, vô cảm.
Là đôi mắt của Thẩm Khê Sơn.