Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 113: Bất Từ Xuân 3
Cập nhật lúc: 2026-07-13 16:44:54
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Mộ Lâm sợ vỡ mật, tè quần, lộn nhào mấy vòng lết tới lưng Thẩm Khê Sơn, hai tay bấu chặt lấy vai Tống Tiểu Hà mà lay lấy lay để: “Tiểu Hà đại nhân! Mau tỉnh !”
Thấy y vẻ hoảng loạn đến mức mất trí, Thẩm Khê Sơn giơ tay gõ mạnh một cái lên đầu y. Cú gõ tuy mạnh tay nhưng hiệu nghiệm, lập tức kéo Tô Mộ Lâm về thực tại, khiến y ôm đầu kêu oai oái.
Tiếng ồn ào đ.á.n.h thức tất cả những trong miếu, ngay cả Tống Tiểu Hà đang ngủ say sưa cũng dọa cho tỉnh hẳn.
Vừa đầu , đập mắt là một cái xác tươi rói ngay đối diện đống lửa. Thi thể chia lìa, cổ một vết cắt ngọt lịm, cái đầu lâu lăn lóc một bên, m.á.u me lênh láng khắp nơi.
Cũng chẳng trách Tô Mộ Lâm sợ hãi đến , chứng kiến cảnh tượng cũng đều kinh hãi tột độ. Mạnh Quan Hành nhanh chóng vận linh lực, rà soát xung quanh để tìm kiếm tung tích của tà ma.
Dương Thù và Trang Giang thì tiến gần t.h.i t.h.ể để kiểm tra. Vân Phức gần Tống Tiểu Hà, lẽ vì quá sợ hãi nên chủ động nắm lấy tay nàng, nép sát nàng.
Ánh mắt Thẩm Khê Sơn lướt qua cái xác, đôi mày thanh tú khẽ nhíu . Sau đó, bước phía cửa, xổm xuống như đang săm soi điều gì.
Hắn nép sát vách, áp một tay lên bức tường cũ kỹ, ngay lập tức một lớp ánh sáng vàng mỏng manh tỏa , lẩm bẩm: “Làm thể?”
“Thẩm , phát hiện gì ?” Mạnh Quan Hành dùng linh thức lùng sục khắp nơi nhưng chẳng bắt một chút tà khí nào. Thấy Thẩm Khê Sơn đang đăm chiêu, gã liền bước tới hỏi.
Thẩm Khê Sơn nghiêng đầu, ánh lửa hắt lên khuôn mặt , nổi rõ từng đường nét thanh tú: “Bức tường giăng kết giới linh lực, hễ kẻ nào , ắt nhận ngay tức khắc.”
Mạnh Quan Hành khựng một nhịp, nhanh chóng bắt mạch suy nghĩ: “Nói cách khác, con yêu tà giở trò lúc nửa đêm , pháp lực còn cao cường hơn cả .”
Thẩm Khê Sơn im lặng, ánh mắt dán chặt thi thể.
Người c.h.ế.t là một liệp sư hạng Ất trong đội của họ. Hắn cắt đứt cổ một cách gọn gàng ngay giữa lúc ai , đến cả Tô Mộ Lâm đang gác đêm cũng chẳng thấy mảy may tiếng động.
Theo lời kể của Tô Mộ Lâm, y một cuộc đọ sức ngầm với con yêu tà . Mặc dù con yêu tà giấu kỹ, nhưng y vẫn nhờ giác quan nhạy bén mà phát hiện , đó liền đ.á.n.h thức , ngăn chặn nó tay với thứ hai.
Tất nhiên, ai cũng thừa đó chỉ là lời khoác lác để gỡ gạc chút thể diện cái màn sợ vỡ mật . đều hiểu ý , ai vạch trần y.
Vân Phức thậm chí còn tỏ vô cùng nể phục: “May nhờ Tô công tử, nếu ngài luôn cảnh giác canh gác, e rằng chúng thêm bỏ mạng tay con yêu tà .”
Được tâng bốc, Tô Mộ Lâm phổng mũi, lưng cũng thẳng hơn hẳn, giả vờ khiêm tốn: “Chỉ là việc nên thôi mà.”
Lời dứt, gian trong miếu chìm tĩnh lặng.
Bộ Thời Diên vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như chuyện gì xảy , ngả lưng xuống t.h.ả.m tiếp tục đ.á.n.h giấc, mặc kệ biến cố xung quanh.
Thẩm Khê Sơn tựa lưng tường, một chân co lên, cổ tay buông thõng đầu gối. Khuôn mặt chìm trong góc khuất mờ ảo, đôi chân mày đang nhíu trầm ngâm càng tăng thêm vẻ thâm sâu khó dò.
Những còn quây quần bên đống lửa đang cháy rừng rực, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng, nặng nề.
Bạn đồng hành bỏ mạng ngay sát bên mà cả đám trong miếu mảy may . Trừ phi con yêu ma sở hữu sức mạnh vượt trội hơn hẳn , bằng thì tòa thành ma ám đến mức còn tuân theo bất cứ quy luật nào nữa.
“Ban đầu cứ ngỡ, dù yêu tà hung hiểm đến , chỉ cần chúng đồng tâm hiệp lực thì chắc cơ hội chiến thắng. Nào ngờ đồng môn bỏ mạng ngay mắt mà chúng chẳng hề . Tòa thành e rằng còn đáng sợ hơn những gì tưởng tượng.”
Mạnh Quan Hành nhíu chặt mày, khuôn mặt lộ rõ vẻ áy náy khôn nguôi.
Kể từ khi khởi hành, gã luôn hết lòng chăm lo cho trong đội, ngay cả Thẩm Khê Sơn đang đội lốt Thẩm Sách cũng nhận ít sự quan tâm từ gã.
Gã luôn tự nhủ là lớn tuổi nhất, mang vai trọng trách của một vị sư , chăm lo cho đàn em thơ dại.
Thế mà chỉ chợp mắt một cái, một sinh mạng đang sống sờ sờ vụt tắt, còn gã thì chẳng thể tìm hung thủ. Nỗi áy náy bóp nghẹt trái tim gã. Gã chỉ đôi câu im bặt, như thể dốc cạn sức lực.
“Có khi nào...” Tống Tiểu Hà cúi đầu nghịch chiếc nhật quỹ nhỏ tay, những ngón tay ngừng gảy nhẹ lên đó, buột miệng : “Nó đang lẩn khuất ngay quanh đây thôi.”
Vừa dứt lời, ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Tống Tiểu Hà, ai lên tiếng.
Thấy ánh mắt vẻ kỳ lạ, nàng vội hỏi: “Ta sai gì ?”
Nàng chỉ đơn thuần suy đoán của mà chẳng hề suy nghĩ sâu xa.
Thế nhưng những lời lọt tai khác mang một ý nghĩa khác.
Trang Giang vẫn giữ thái độ bình tĩnh, trầm giọng hỏi: “Tống cô nương, cô nghi ngờ kẻ sát nhân đang lẩn trốn trong chúng ?”
Vừa dứt lời, sắc mặt đều biến đổi, tuy ai lên tiếng nhưng sự cảnh giác hiện rõ nét mặt.
Tống Tiểu Hà ngạc nhiên mở to mắt, ấp úng đáp: “Không , ý là con yêu tà vẫn còn loanh quanh đây, xa. Chỉ là thuật ẩn của nó quá cao cường nên chúng mới phát hiện thôi.”
Trong miếu chỉ vỏn vẹn vài , từ lúc bước khu vực cấm địa luôn sát cánh bên . Nếu trong họ thực sự kẻ là yêu tà thì đó mới là điều khiến lạnh sống lưng.
Điều đó đồng nghĩa với việc con yêu ma trong thành khả năng g.i.ế.c và trộn giữa họ mà ai mảy may .
Tô Mộ Lâm run rẩy nhỏ: “ lúc nãy vẫn luôn thức canh gác, còn đều đang ngủ mà, ai mở mắt cả.”
“Đừng hoang tưởng nữa, từ lúc thành chúng luôn sát cánh bên , nếu yêu tà tới gần chúng ?” Dương Thù lên tiếng, cố gắng xoa dịu sự hoảng loạn đang dâng trào trong lòng : “Nếu quả thực con yêu tà lợi hại đến mức g.i.ế.c thế mà chúng vẫn tỉnh táo hề , thì dù tìm nó, chúng e rằng cũng khó mạng. Hiện tại đang ở nơi quỷ quái , đồng đội là chỗ dựa vững chắc nhất. Nếu cứ nghi ngờ lẫn , chỉ e kịp đợi yêu tà xuất hiện thì chúng tự g.i.ế.c mất .”
Trạng thái tỉnh táo và khi chìm giấc ngủ là hai thế giới khác biệt.
Khi con ở trạng thái thức tỉnh, sự cảnh giác nâng cao tột độ, bất cứ động tĩnh nhỏ nào cũng khó lòng qua mắt. Giả sử một thế lực tà ác thể tay sát hại ngụy trang thành một trong họ mà ai mảy may , thì sức mạnh của kẻ đó chắc chắn áp đảo tất cả.
Với sự chênh lệch thực lực như , một khi chạm trán, cái c.h.ế.t là điều khó tránh khỏi.
Những lời lẽ của Dương Thù ít nhiều cũng giúp bình tĩnh . Mạnh Quan Hành hùa theo vài tiếng : “Trước mắt cứ nghỉ ngơi , đợi trời sáng chúng hãy ngoài.”
Nói đoạn, gã dậy, dùng một tấm vải cuộn xác vị liệp sư , nối chiếc đầu với , đó mang cái xác đến góc tường, đặt cạnh hai bộ hài cốt đó.
Biến cố bất ngờ xảy trong miếu khiến bầu khí trở nên u uất, nặng nề, chẳng ai còn tâm trí mà ngủ tiếp. Họ đành tụ tập quanh đống lửa, mở to mắt thao láo chờ trời sáng.
Tống Tiểu Hà trong lòng chút run sợ, bèn sang góc tường, tìm chỗ sát cạnh Thẩm Khê Sơn.
Hơi ấm lan tỏa từ cơ thể Thẩm Khê Sơn qua lớp áo mỏng manh truyền đến, mang cho Tống Tiểu Hà cảm giác an , vững chãi.
Từ lúc bước thành, bỗng trở nên lầm lì, ít . Đôi mắt thăm thẳm, khó đoán định, che giấu những tâm sự kín đáo. bất kể lúc nào, vẫn luôn giữ sự điềm tĩnh. Nét điềm đạm gương mặt dường như thể xua tan hiểm nguy và lo âu, chỉ cần thôi cũng đủ khiến cảm thấy an tâm.
Tống Tiểu Hà sực nhớ lúc nãy xem xét thi thể, bèn ghé sát tai thầm thì: “Người liệp sư rốt cuộc là c.h.ế.t như thế nào ?”
“Tuy vết cắt ngọt, nhưng vẻ gì là do đao kiếm gây , lẽ là một loại vũ khí sắc bén và mảnh hơn.” Thẩm Khê Sơn tay mân mê một miếng ngọc, đó là Song ngư thần ngọc mà Tống Tiểu Hà vốn dĩ đeo , giờ lấy xuống nghịch ngợm: “Ta giăng lưới linh lực khắp các bức tường trong miếu, hễ lạ đến gần, sẽ là đầu tiên cảm nhận .”
từ lúc chợp mắt cho đến khi bừng tỉnh, màng lưới linh lực chẳng mảy may chút d.a.o động nào. Phải đến khi tiếng gào thét của Tô Mộ Lâm vang lên, mới sực tỉnh.
“Hay là...” Tống Tiểu Hà ngập ngừng, đưa mắt liếc quanh một vòng, thấy chẳng ai để ý đến hai , nàng bèn kề sát tai , thở nóng hổi phả vành tai , giọng thầm thì đầy vẻ rón rén: “Có khi nào là do tu vi của tiêu tán nhiều quá, còn cường hãn như xưa, nên cái lưới linh lực giăng mới vô tác dụng ?”
Thẩm Khê Sơn ngoảnh mặt , một tay tóm chặt lấy môi nàng, khẽ lắc lắc cái đầu nàng, gặng hỏi: “Cái loại lời lẽ khó lọt tai thế mà nàng cũng thốt , cố tình xát muối tim đúng ?”
Tống Tiểu Hà rụt cổ , đáp: “Thế xem, khả năng đó ?”
Thẩm Khê Sơn chỉ hừ nhẹ một tiếng, thèm trả lời.
Chẳng là do lười trả lời, là do đuối lý cãi .
Trời hãy còn sớm, những khác sức chịu đựng thì còn cố gắng thức , chứ Tống Tiểu Hà thì chịu thấu.
Lần ở Thọ Lân thành, nàng một nữa phá vỡ phong ấn trong cơ thể, và đó là một thời gian dài phong ấn tự phục hồi. Hậu quả là cứ đến đêm là nàng buồn ngủ, nhịp sinh học đều đặn như vắt chanh.
Tuy bây giờ phong ấn bình phục, nhưng thói quen vẫn còn đó. Nếu ban đêm chợp mắt, cả ngày hôm nàng sẽ uể oải, mất sức sống.
Tống Tiểu Hà ngáp ngắn ngáp dài mấy bận, ngả đầu tựa vai Thẩm Khê Sơn, từ từ chìm giấc ngủ bên bức tường.
Thẩm Khê Sơn bất động. Mãi đến khi thấy tiếng thở đều đặn của nàng, mới nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên, để nàng tựa hẳn vai .
Giấc ngủ của nàng khá sâu, những giấc mộng kỳ quái quấy rầy. Tống Tiểu Hà cứ thế ngủ một mạch cho đến khi cảm thấy khỏe khoắn mới tỉnh dậy.
Dù cảm giác như ngủ một giấc dài, nhưng khi mở mắt , trời vẫn tối đen như mực.
Những khác trong miếu chỉ đổi tư thế , vẫn duy trì sự im lặng.
Tống Tiểu Hà đưa tay dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, bước tới bên cửa sổ ngó ngoài vài . Quả nhiên, bên ngoài vẫn là một màn đêm tăm tối, một sự sáng le lói.
Trong lòng nàng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Nàng rút chiếc nhật quỹ nhỏ xem, ngờ đến giờ Thìn.
Tống Tiểu Hà cảm thấy ớn lạnh dọc sống lưng, tay nắm chặt chiếc nhật quỹ, đầu hỏi những trong miếu: “Mọi thấy đêm nay dài bất thường ?”
Mạnh Quan Hành đang nhắm mắt tĩnh tọa, tiếng Tống Tiểu Hà phá vỡ bầu khí im ắng bèn mở mắt hỏi: “Ý là ?”
“Giờ là giờ Thìn .” Tống Tiểu Hà giơ chiếc nhật quỹ nhỏ trong tay lên, : “Đây là linh khí mà bạn để , dẫu ánh sáng mặt trời vẫn thể hiển thị canh giờ.”
Mạnh Quan Hành bật dậy, sải bước dài đến bên cửa sổ, bắt chước Tống Tiểu Hà ngoài, thắc mắc: “ tại trời vẫn sáng?”
Những khác cũng lục tục lên, tiến đến bên cửa sổ quan sát. Bên ngoài là màn đêm đen đặc quánh, như thể một con quái vật đang giăng lưới trong bóng tối, chờ đợi những trong miếu bước để tự nộp mạng.
Trong bóng tối thăm thẳm dường như đang ẩn chứa vô vàn hiểm nguy c.h.ế.t .
“Trời ở đây lẽ sẽ sáng nữa .” Thẩm Khê Sơn từ tốn lên, vỗ nhẹ vạt áo, chỉnh trang y phục, tiếp lời: “Nếu lấy sức, chúng tiếp thôi.”
Trang Giang gặng hỏi: “Không sáng nữa là ý gì?”
“Tòa thành một vực sâu bao trùm. Màn đêm mà chúng thấy là đêm tối thực sự, mà là đỉnh của vực sâu đó. Ánh sáng mặt trời thể xuyên qua, nên đương nhiên sẽ ban ngày.” Thẩm Khê Sơn dứt khoát đẩy tung cửa miếu. Một luồng gió lạnh buốt lập tức ùa , thổi tung mái tóc dài của . Vừa mở lời, giọng của gió cuốn : “Đây là một tòa thành vĩnh viễn chìm trong đêm tối.”
“Ngươi chuyện từ lâu đúng ? Tại thông báo cho trời sáng?” Giọng Trang Giang dường như chất chứa sự bất mãn. Hắn tiến tới, chắp tay hành lễ, : “Thẩm đừng trách đa nghi, nhưng vài điều mong Thẩm giải đáp. Tại đêm qua, khi phát hiện xác c.h.ế.t, tỏ dửng dưng như thể chuyện đều trong dự tính? Lại còn am hiểu tường tận về nơi đến ? Theo như lời Mạnh , chỉ là kẻ vô tình xuất hiện giữa chừng trong nhóm của họ, và ngay khi lộ diện, họ lập tức tấn công. Hàng loạt sự trùng hợp thật khó để khiến khác nảy sinh nghi ngờ.”
Người vô tình, hữu ý. Câu vu vơ lúc của Tống Tiểu Hà rốt cuộc gieo mầm nghi vực lòng .
Giữa cảnh ngặt nghèo, hiểm nguy rình rập, một chút nghi ngờ nhỏ bé cũng dễ dàng thổi phồng lên. Trạng huống liên quan đến tính mạng, nào ai dám lơ là.
Tống Tiểu Hà bước lên hai bước, chen ngang giữa Trang Giang và Thẩm Khê Sơn, chắn ngang ánh mắt phần sắc bén của Trang Giang, khẳng định: “Trang công tử, vị bằng hữu của kề vai sát cánh cùng vượt qua bao hiểm nguy từ mùa hè năm ngoái. Ta tin tưởng .”
“Tống cô nương, nếu mạo phạm xin lượng thứ. sự tín nhiệm của cô nương ở đây thể chứng minh sự trong sạch của .” Trang Giang dịu giọng đôi chút, nhưng thái độ vẫn kiên quyết: “Hơn nữa, thế gian vô pháp thuật hình đổi dạng, cô nương dám chắc thực sự là bạn cũ của ?”
Tống Tiểu Hà kiên quyết nhượng bộ, dõng dạc : “Hắn là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-113-bat-tu-xuan-3.html.]
Bầu khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Bộ Thời Diên vẫn giữ thái độ bàng quan, Vân Phức và Mạnh Quan Hành bên cạnh quan sát, các liệp sư khác cũng im lặng, rõ ràng họ cũng đồng tình với lời của Trang Giang.
Tô Mộ Lâm nhẫn nhịn một lúc, cuối cùng vẫn bước lên tiếng: “Mặc dù lắm lúc hành xử chẳng khác gì đám yêu ma quỷ quái, nhưng là bản tôn thật sự.”
Thẩm Khê Sơn lúc tâm trạng rõ ràng , bèn liếc xéo y một cái.
Tô Mộ Lâm lườm nhiều thành quen, lúc đầu còn sợ, giờ mặt dày như tường thành, dù nắm đ.ấ.m của Thẩm Khê Sơn giáng xuống cũng chẳng thấm tháp gì, y tiếp: “Hơn nữa, nếu ý đồ , hại các , thì các c.h.ế.t chắc , cơ hội sống sót là bằng .”
Càng giải thích càng thêm rối rắm, như đang thanh minh nhưng thực chất đổ thêm dầu lửa cho Thẩm Khê Sơn. Tống Tiểu Hà vội vàng thanh minh: “Hắn sẽ hại .”
Thẩm Khê Sơn đưa tay lên, nhẹ nhàng ấn lên vai nàng. Tống Tiểu Hà liền ngoan ngoãn im bặt, ngước mắt .
Chỉ thấy Thẩm Khê Sơn bước lên hai bước, lẩm nhẩm một câu thần chú. Một luồng ánh sáng vàng nhạt tỏa từ đầu đến chân , lượn lờ quanh như hàng ngàn sợi tơ. Ngay khi ánh sáng vụt tắt, một khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt trần hiện mắt .
Dáng vẻ thư sinh thanh tao, bộ y phục màu đen tuyền càng tôn lên làn da trắng ngần. Từng đường nét khuôn mặt như tiên nhân mài giũa, ánh lửa bập bùng, nốt ruồi son giữa trán càng thêm đỏ rực, chói lóa.
Tất cả đều sững sờ. Mạnh Quan Hành càng hoảng hốt, hít một thật sâu, bật thốt lên trong sự ngỡ ngàng tột độ: “Khê Sơn?!”
Bị nghi ngờ liên tục, Thẩm Khê Sơn cũng lười giải thích dài dòng, đành phơi bày phận thật.
“Đệ .” Mạnh Quan Hành xúc động đến mức mặt mũi đỏ bừng, lắp bắp thành lời: “Sao ở đây? Đáng lý đang nhốt trong Thủy lao của Tiên minh chứ?”
“Đương nhiên là trốn .” Khóe miệng Thẩm Khê Sơn khẽ trễ xuống, ánh mắt thoáng chút bực dọc: “Mạnh sư , lo cho gặp nguy hiểm nên vượt ngục, đuổi theo mấy trăm dặm mới kịp, thế mà cứ nghi ngờ .”
“Đệ... ôi trời!” Mạnh Quan Hành lo lắng đến mức suýt nhảy dựng lên: “Sao dám trốn khỏi Thủy lao cơ chứ? Có thương ? Hiện tại phế bỏ Vô tình đạo, tu vi giảm sút nghiêm trọng, đáng lẽ ngoan ngoãn ở Tiên minh mới , cả gan đuổi theo đến tận đây cơ chứ!”
Trang Giang và Vân Phức là những chuyện, thấy liền kinh ngạc mở to mắt, trân trân Thẩm Khê Sơn thốt nên lời.
Tất cả đều hiểu rõ hậu quả của việc Thẩm Khê Sơn từ bỏ Vô Tình đạo.
Mạnh Quan Hành hỏi dồn dập, Thẩm Khê Sơn cũng chẳng thèm trả lời, chỉ hờ hững đáp: “Đệ tự gì.”
Hắn trả lời, Mạnh Quan Hành cũng đành chịu. việc Thẩm Khê Sơn xuất hiện trong đội ngũ quả là một cú sốc lớn đối với gã, khiến sắc mặt gã trở nên thất thần.
Trang Giang nhanh chóng lấy bình tĩnh, chắp tay thành khẩn : “Thẩm liệp sư, ban nãy nhiều lời mạo phạm, Trang mỗ xin tạ .”
Thái độ của Trang Giang nhún nhường, Thẩm Khê Sơn cũng định so đo. Hắn bước ngoài, giọng hờ hững vang lên: “Muốn tìm cánh cổng Minh giới, tiên phá vỡ kết giới . Càng nán đây lâu, nguy hiểm càng nhiều, mau chóng hành động thôi.”
Mọi nhiều lời nữa, nhanh chóng thu dọn hành lý, dập tắt đống lửa rời khỏi miếu.
Thật kỳ lạ, từ khi phận của Thẩm Khê Sơn bại lộ, khí thế của cả đội dường như đổi hẳn.
Trước đó, tuy thể hiện quá rõ ràng, nhưng sự dè chừng thái quá khiến họ trông vẻ rụt rè, như chim sợ cành cong, hễ chút tiếng động là giật thon thót.
khi Thẩm Khê Sơn dẫn đầu, những dường như thoát khỏi trạng thái hoang mang đó. Mặc dù vẫn luôn giữ cảnh giác, nhưng phong thái của họ trở nên vững vàng hơn, còn hốt hoảng những âm thanh nhỏ nhặt nữa.
Và điều đó xảy bất chấp việc Thẩm Khê Sơn hiện tại chỉ là một kẻ từ bỏ Vô Tình đạo, tu vi gần như tan biến.
“Muội chuyện từ sớm , chịu cho ?” Mạnh Quan Hành kéo Tống Tiểu Hà để trách cứ.
Tống Tiểu Hà rụt cổ , thì thầm: “Mạnh sư , cho thì cũng ích gì? Liệu áp giải về Tiên minh ? Ngay cả Thủy lao còn chẳng giữ nổi chân , huống hồ là .”
Mạnh Quan Hành chỉ cốc đầu Tống Tiểu Hà một cái cho bỏ ghét, nhưng cuối cùng đành kiềm chế : “Thế thì để Thẩm gia cũng chứ , cha chẳng lẽ giữ con ?”
“Cha chuyện tự phế tu vi , lúc còn đích tiễn chúng cơ mà.” Tống Tiểu Hà phân trần: “Hắn cất công đến tận đây , giờ bắt là chuyện viển vông, Mạnh sư đừng bận tâm nữa.”
Khắp Tiên minh, Mạnh Quan Hành và Thẩm Khê Sơn là đôi bạn thiết nhất. Bị lừa dối suốt chặng đường dài, còn vô tình dắt theo một Thẩm Khê Sơn mất phần lớn tu vi xông hang hùm miệng sói mà chẳng hề , bảo tức giận thì đúng là dối.
đúng như Thẩm Khê Sơn lường , giờ phận thật của thì cũng muộn. Chưa kể bản bảo tính mạng khi rời khỏi đây còn là một dấu hỏi lớn, gã lấy sức mà tống khứ Thẩm Khê Sơn . Chính vì nắm thóp điểm nên mới dám ngang nhiên lộ diện.
Mạnh Quan Hành hậm hực ngậm miệng, bước cùng Trang Giang và Vân Phức.
Cả hai đều tò mò tột độ về lý do Thẩm Khê Sơn từ bỏ việc tu luyện, nhưng thấy sắc mặt Mạnh Quan Hành khó coi như , họ cũng chẳng dám hó hé nửa lời.
Thẩm Khê Sơn cầm đèn soi đường .
Tống Tiểu Hà sóng bước bên , mắt rời tấm bản đồ tay.
Nàng sực nhớ ngày ở trong núi, nàng cũng men theo con đường đến cùng, ngôi miếu nhỏ nãy cũng là nơi đ.á.n.h dấu đoạn đường dài dằng dặc của những hàng quán, tửu lâu, nơi bản đồ đ.á.n.h dấu đặc biệt.
Tống Tiểu Hà ngửa cổ, hỏi Thẩm Khê Sơn: “Chúng nên rẽ những điểm đ.á.n.h dấu bản đồ xem thử ? Biết mò manh mối gì.”
Thẩm Khê Sơn gật gù tán thành: “Thay vì cứ loanh quanh vô định, chi bằng tìm đến mấy chỗ đó, chắc chắn sư phụ nàng để đều dụng ý cả.”
Nghe bùi tai, Tống Tiểu Hà cắm mặt dò tìm điểm đ.á.n.h dấu đầu tiên con phố , nhưng bỗng dưng nàng thấy thứ xung quanh cứ mờ mờ ảo ảo thế nào .
Nàng chớp mắt liên hồi, giơ tấm bản đồ lên cao hơn một chút, buột miệng hỏi một câu vô lý: “Đèn của mờ ?”
Thẩm Khê Sơn ngạc nhiên sang nàng: “Nàng bảo cơ?”
“Ta rõ nữa .” Tống Tiểu Hà .
“Ta cũng thế...” Vân Phức ngay phía chen : “Lúc nãy định , từ lúc nào mắt bắt đầu mờ , cứ ngỡ là do mắt vấn đề, ngờ Tiểu Hà cũng .”
Tống Tiểu Hà đầu , nhận thị lực của đang giảm sút nghiêm trọng với tốc độ chóng mặt, đến mức nàng thể rõ hình bóng Tô Mộ Lâm đang cách đó xa.
Nàng dụi mắt, lòng dấy lên nỗi lo sợ tột độ, lắp bắp hỏi: “Tại thế ?”
Thẩm Khê Sơn vội vàng nắm lấy tay nàng, : “Để xem thử.”
Tống Tiểu Hà mở to mắt, tia sáng vụt tắt trong tích tắc, chỉ còn một màu đen đặc quánh. Nàng hốt hoảng kêu lên: “Ta thấy gì nữa .”
Sự mù lòa bất ngờ ập đến khiến Tống Tiểu Hà chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng, ranh giới phòng thủ tâm lý mong manh như sắp đổ vỡ.
Trong một nơi đầy rẫy nguy hiểm rình rập, đôi mắt là tấm bùa hộ mệnh quan trọng nhất. Nếu thế giới xung quanh chỉ còn là một màu đen tăm tối, nó chỉ gây trở ngại to lớn cho việc di chuyển mà còn giáng một đòn tâm lý nặng nề lên tinh thần nàng.
Tống Tiểu Hà theo phản xạ đưa tay quờ quạng tìm kiếm Thẩm Khê Sơn bên cạnh. Rất may, vẫn đó, dễ dàng nắm chặt lấy tay nàng. Sau đó, một làn ấm áp phả mặt nàng, cảm giác như Thẩm Khê Sơn đang ghé sát gần.
Nàng im thin thít, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.
Thẩm Khê Sơn cẩn thận vạch mí mắt nàng xem xét, chỉ thấy đồng t.ử Tống Tiểu Hà vô hồn, đờ đẫn, nhưng đôi mắt vẫn giữ vẻ trong veo, sáng ngời, hiện lên vài phần yếu ớt khiến nàng trông càng thêm phần xinh .
Hắn buông tay, nhẹ nhàng kéo Tống Tiểu Hà gần, an ủi: “Mắt nàng cả, lẽ sương mù trong thành vấn đề.”
Tống Tiểu Hà cố gắng tự chữa trị cho nhưng nỗ lực đều vô ích.
Nhìn thấy tình cảnh , Tô Mộ Lâm thầm nghĩ: Đây chẳng là cơ hội vàng để thể hiện bản ?
Thế là y lật đật chạy lên phía , hồ hởi : “Tiểu Hà đại nhân, để dắt ngài , cẩn thận kẻo vấp đồ đạc đường.”
Tống Tiểu Hà kịp mở miệng thì Thẩm Khê Sơn lạnh lùng chen ngang: “Ta thể tung một cước đá bay ngươi từ đây tới cái nắp quan tài ở cổng thành đấy.”
Nghe , Tô Mộ Lâm lẳng lặng lùi , tiu nghỉu phía .
Chưa dứt lời, Vân Phức phía cũng mất thị lực. Mạnh Quan Hành tinh tế đưa cho nàng một cây gậy nhỏ, bảo nàng bám cánh tay để di chuyển.
Gã sang hỏi thăm Bộ Thời Diên, thì bất ngờ thấy nàng buộc một dải lụa che kín đôi mắt từ lúc nào.
Đoàn tiếp tục tiến về phía . Chẳng mấy chốc, những khác trong nhóm cũng lượt mờ mắt. Cuối cùng, chỉ còn mỗi Tô Mộ Lâm là giữ đôi mắt sáng rõ. Y Thẩm Khê Sơn lôi lên dẫn đường, thắt dây ngang hờ hững quanh eo.
Tô Mộ Lâm giận sôi máu, uất ức dồn lên đến đỉnh điểm. Thấy Thẩm Khê Sơn lúc mù lòa, y bèn mặt múa may cuồng, đ.ấ.m đá lung tung khí để hả giận. Đang lúc hăng say nhất, bỗng nhiên Thẩm Khê Sơn liếc mắt y chằm chằm.
Tô Mộ Lâm dọa cho hồn xiêu phách lạc, vội vã lùi mấy bước. Nhìn thấy đối phương chẳng phản ứng gì, y mới hồn nhận quả thực thấy.
“Cái đồ chân ch.ó nhà ngươi hết lết nổi ?”
Thấy sợi dây thừng trong tay chẳng động tĩnh, Thẩm Khê Sơn liền giở giọng hách dịch giục giã.
Tô Mộ Lâm nghiến răng ken két, ấm ức cãi: “Ta là chó!”
Đường đường là huyết mạch thuần chủng của Bạch Lang Vương, nay khinh bỉ gọi là chó, quả là nỗi nhục nhã khó rửa sạch.
Thế nhưng, cái sự dũng cảm của Tô Mộ Lâm cũng chỉ tồn tại nơi đầu môi chót lưỡi, há miệng là gió bay mất biệt. Rốt cuộc, y vẫn ngoan ngoãn dẫn đường.
Mạnh Quan Hành phía lên tiếng khuyên can: “Khê Sơn , vốn dĩ là giữ lễ nghĩa, buông những lời mắng c.h.ử.i đồng môn khó như thế?”
Thẩm Khê Sơn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Tiểu Hà, thản nhiên biện minh: “Đệ giáng cho một cú đ.ấ.m bẹp dí chung với trong cỗ quan tài ngoài cổng thành là nhân nhượng lắm .”
Nghe xong, Mạnh Quan Hành sửng sốt, lặng thinh hồi lâu. Gã đau đớn nhận , vị Khê Sơn sư của ngày xưa đổi. Quả nhiên, việc từ bỏ Vô Tình đạo khiến tính tình xoay ngoắt.
Trang Giang lén lút thu hết cuộc trò chuyện tai, rỉ tai Vân Phức: “Sao cảm giác Thẩm liệp sư chỉ từ bỏ Vô Tình đạo thôi nhỉ?”
Vân Phức giải thích: “Trang công t.ử đó thôi, đường đến Phong Đô quỷ vực, Thẩm liệp sư lộ rõ bản tính . Lúc đó, ngài cải trang thành Thẩm Sách, một cái tên vô danh tiểu , thế mà các môn phái khác vẫn nể nang, tôn trọng. Sau đó, ngài giở trò chơi khăm thuyền, thậm chí cả đám t.ử Tiên minh cũng cuốn . Quả thật khác xa với những gì đồn đại.”
Trang Giang tỏ vẻ gật gù thấu hiểu, buông một lời cảm thán: “Thẩm liệp sư quả là một kỳ nhân dị sĩ.”
Câu chuyện phiếm của hai cũng dừng ở đó.
Từ phía , tiếng hét thất thanh của Tô Mộ Lâm x.é to.ạc bầu khí tĩnh mịch: “Cái gì thế ?!”
Mạnh Quan Hành giật nảy , hốt hoảng hỏi: “Tô sư , thấy gì !”
Giọng Tô Mộ Lâm run rẩy, như nỗi sợ hãi bóp nghẹt, gào lên t.h.ả.m thiết: “Hố chôn xác, một cái hố khổng lồ, là xác c.h.ế.t!!”
Mọi thấy gì, nhưng tiếng hét của y cũng đủ dựng tóc gáy, lo lắng tột độ.
Tống Tiểu Hà hoảng hốt, đôi mắt mù lòa đảo quanh vô định, bàn tay nắm chặt lấy Thẩm Khê Sơn: “Ngươi đừng hét nữa, rốt cuộc là chuyện gì, rõ ràng xem nào!”
Trang Giang cố gắng trấn an: “Chỉ là xác c.h.ế.t thôi mà, Tô công t.ử đừng sợ quá, bình tĩnh .”
“Không, !” Giọng Tô Mộ Lâm bỗng vút cao, the thé như tiếng thét xé lòng: “Chạy mau! Chạy mau !! Bọn chúng bò lên !!!”