Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 115: Bất Từ Xuân 5
Cập nhật lúc: 2026-07-13 16:44:56
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà mơ cũng thể nào ngờ , gọn lỏn trong cỗ quan tài là Tô Mộ Lâm.
Đôi môi y vương vết m.á.u đỏ au, càng nổi bật lên nước da nhợt nhạt đến đáng sợ. Mái tóc dài một màu bạc trắng tinh khôi, hai chiếc tai sói trắng muốt lấp ló giữa những lọn tóc.
Không chỉ , y còn in hằn vô vết thương nhỏ li ti. Áo bào rách rưới nhiều chỗ, loang lổ vết máu, nhưng cũng nhiều lắm, chứng tỏ vết thương quá sâu, chỉ là trộn lẫn với bùn đất nên thoạt vẻ nhem nhuốc.
Tô Mộ Lâm là dẫn những khác rời . Nếu ngay cả duy nhất còn giữ thị lực như y cũng đả thương nhét quan tài, thì những còn sẽ ? Tống Tiểu Hà dám nghĩ tiếp.
Những ngón tay nàng siết chặt lấy thành quan tài. Nàng đang định tìm cách đ.á.n.h thức y thì bỗng thấy tiếng động phát từ phía .
Vốn dĩ đang trong trạng thái cảnh giác cao độ, Tống Tiểu Hà lập tức ngoắt , rút kiếm thủ thế.
xuất hiện phía lưng nàng, ngoài dự đoán, là Vân Phức.
Nàng trông vô cùng tơi tả, y phục lấm lem, ống tay áo dính đầy máu. Đôi mắt nàng đờ đẫn, khuôn mặt hiện rõ vẻ hoảng loạn: “Ai đó?”
Tống Tiểu Hà vội lên tiếng: “Thư Yểu, là đây.”
“Tiểu Hà?” Giọng Vân Phức the thé vang lên đầy kinh hãi: “Tiểu Hà! Đừng gần cỗ quan tài đó! Mau tránh xa nó !”
Tim Tống Tiểu Hà đ.á.n.h thót một nhịp: “Mọi rốt cuộc gặp chuyện gì ?”
Cả Vân Phức run lên bần bật, nỗi khiếp sợ hằn rõ từng nét mặt, như thể đang hồi tưởng một cơn ác mộng kinh hoàng: “Lúc nãy, khi đụng độ yêu thú, Tô công t.ử dẫn bọn chạy theo một hướng khác. Mới đầu thì chẳng chuyện gì, nhưng chừng nửa canh giờ, Tô công t.ử bảo chúng lạc ngay tại cổng thành, mãi mãi cũng thoát khỏi nơi . Chuyện quái gở cũng bắt đầu từ lúc đó.”
“Có kẻ thù tấn công ?” Tống Tiểu Hà gặng hỏi.
Vân Phức lắc đầu, kể tiếp: “Bọn bỗng nhiên cùng thấy cỗ quan tài đặt ở cổng thành.”
“Thị lực của tỷ phục hồi ?” Tống Tiểu Hà quan sát kỹ đôi mắt của Vân Phức, nhận thấy đồng t.ử nàng đờ đẫn, vô hồn, rõ ràng vẫn đang trong trạng thái mù lòa.
“Không hề, đó mới là điều quái dị. Rõ ràng bọn chẳng thấy bất cứ thứ gì, mà chỉ riêng cỗ quan tài đó hiện lên mồn một. Bộ thiên sư cho rằng chìa khóa để thoát khỏi nơi ngay trong đó, thế nên bọn mới mon men gần.” Giọng Vân Phức run run, dường như đang cố đè nén nỗi sợ hãi tột độ: “Dây xích quấn quanh quan tài đứt tung, đinh chốt cũng rụng sạch, nắp quan tài hé mở một góc, và bên trong...”
Tống Tiểu Hà nàng , cuốn dòng cảm xúc, cũng thấy hồi hộp lây: “Là ai?”
“Là .” Vân Phức lắp bắp: “Tô công t.ử hét lớn định lao tới cứu , ai ngờ tay thò thì '' đang trong đó bỗng dưng mở trừng mắt, thò mấy cái vuốt đen ngòm tóm chặt lấy bọn họ, lôi tuột trong. Ta may mắn tít phía nên thoát nạn. Trơ mắt họ lôi nắp quan tài sập , sợ quá dám tiến lên. Lại thêm khoản mù dở đường nào mà , đành loanh quanh khu chờ đợi. Mãi đến lúc nãy thấy tiếng động mới dám mò .”
Vân Phức đưa tay , khua khoạng trong trung tìm kiếm vị trí của Tống Tiểu Hà, giọng gấp gáp: “Muội ngàn vạn đừng để cảnh tượng trong quan tài đó đ.á.n.h lừa. Nắm lấy tay mau, chúng rời khỏi đây ngay lập tức!”
“Bọn ?” Ánh mắt Tống Tiểu Hà dừng bàn tay Vân Phức, bỗng cất tiếng: “Ở đây chỉ mỗi thôi mà?”
Vân Phức sững , ngữ khí đột ngột đổi, trở nên kỳ lạ: “Muội cùng Thẩm công t.ử ?”
Tống Tiểu Hà trả lời, đó chằm chằm vết m.á.u đỏ tươi tay Vân Phức, hỏi: “Thư Yểu, tay tỷ vết răng c.ắ.n thế ?”
Vân Phức phản xạ điều kiện rụt tay , định giấu , nhưng ngay lập tức sắc mặt biến đổi dữ dội khi nhận : “Muội thể thấy?”
“Còn tỷ thì ?” Tống Tiểu Hà Vân Phức, thái độ bình thản đến lạ thường: “Tại tỷ giả mù để lừa ?”
Vân Phức im lặng một lúc lâu. Sau đó, nàng khẽ vẩy ngón tay, một sự sáng vụt qua mắt, đôi mắt nàng lập tức trở nên sáng ngời, tập trung ánh khuôn mặt Tống Tiểu Hà.
Mắt trái của Tống Tiểu Hà đen láy, đờ đẫn, vô hồn như mực loang, trong khi mắt mang màu hổ phách, phản chiếu ánh sáng từ ngọn đèn lồng trong tay nàng, sáng rực như vầng trăng giữa đêm khuya.
Đôi mắt hai màu âm dương mang cho khuôn mặt nàng một vẻ đầy ma mị, sắc sảo.
“Ta lừa .” Vân Phức gỡ bỏ biểu cảm ngụy tạo, khí thế bỗng chốc đổi , bằng một giọng nhẹ bẫng: “Là lừa Thẩm Khê Sơn. Mắt ngay từ đầu chẳng hề hấn gì. Nếu giả mù, liếc mắt một cái là thấu ngay. Chỉ cách tự mù thật sự mới mong qua mặt .”
Rõ ràng hai điều ngoài dự đoán của nàng , khiến những lời dối trá lật tẩy ngay lập tức: một là Thẩm Khê Sơn ở cùng Tống Tiểu Hà, hai là Tống Tiểu Hà vẫn còn một con mắt thể thấy vật.
Nhìn bề ngoài, Tống Tiểu Hà vẻ điềm tĩnh, như thể chút gợn sóng cảm xúc nào. Thế nhưng nhịp thở của nàng trở nên nặng nề chỉ trong chớp mắt, cho thấy sự dối trá của Vân Phức chọc giận nàng đến nhường nào.
“Tại ?” Tống Tiểu Hà Vân Phức, vẻ khó hiểu hằn rõ. Những hình ảnh về quãng thời gian hai quen và gắn bó nhanh chóng tua trong đầu. Giọng nàng thoáng run lên khi chất vấn: “Vân Thư Yểu, chẳng lẽ ngay từ đầu chúng gặp gỡ, thứ là một màn kịch lừa gạt ?”
Vân Phức nàng với ánh mắt lạnh lẽo, hề đưa câu trả lời.
Lần đầu tiên gặp gỡ linh thuyền, Vân Phức tặng nàng một hộp bánh do tự tay .
Kể từ ngày , Tống Tiểu Hà thêm một bạn cõi đời .
Đôi bàn tay của Vân Phức khéo léo. Nàng chỉ giỏi đủ loại món ngon vật lạ, mà còn chải tóc, cài hoa cho Tống Tiểu Hà. Thậm chí nàng còn tự tay thêu tặng nàng một chiếc túi thơm, hào phóng chia sẻ những món đồ trang sức và những bộ y phục hợp thời trang nhất.
Tình bạn giữa hai cô gái trẻ thật sự đặc biệt và đáng quý, thứ tình cảm mà Tống Tiểu Hà từng nếm trải đây.
Dù chia tay bao bận, gặp bao , Vân Phức vẫn luôn là giữa biển , gọi nàng bằng cái tên “Tiểu Hà” thương cùng một nụ tươi tắn. Bất chấp sóng gió cuộc đời, bất chấp miệng lưỡi thế gian, tình cảm giữa hai vẫn luôn nguyên vẹn như thuở ban đầu.
Thế mà, ai ngờ , tất cả những thứ tình cảm quý giá chỉ là một vở kịch dàn dựng tinh vi.
Tống Tiểu Hà thoáng chốc cảm thấy khó lòng chấp nhận sự thật bẽ bàng . Tuy nhiên, nàng hiểu rõ điều cấp bách nhất hiện tại là chất vấn Vân Phức lý do lừa dối, tìm hiểu mối liên hệ giữa nàng và tòa hung thành , cũng như mục đích thực sự của nàng là gì. Sinh t.ử của những Tô Mộ Lâm đưa mới là điều quan trọng nhất. Nàng lạnh lùng cất giọng: “Vậy việc Tô Mộ Lâm trong cỗ quan tài là do tỷ nhúng tay ? Còn những khác thì ? Bọn họ đang ở ?”
Một chuỗi câu hỏi dồn dập tung nhưng Vân Phức vẫn giữ im lặng. Thân ảnh nàng bắt đầu mờ ảo, hóa thành một làn khói mỏng manh, lạnh nhạt buông một câu: “Tống Tiểu Hà, sẽ hiểu thôi.”
Thấy Vân Phức ý định tẩu thoát, Tống Tiểu Hà lập tức vận linh lực, lao tới định níu giữ. Thế nhưng khi bàn tay nàng chạm , bóng dáng Vân Phức tan biến trung.
Không tóm , Tống Tiểu Hà nghiến răng c.h.ử.i thầm một câu. Nếu Vân Phức định bỏ trốn thế , nàng tay tóm gọn mới tra hỏi.
Nàng ấm ức đưa tay dụi đôi mắt đỏ hoe. Một lát , cơn tức giận bùng lên: “Được thôi, cứ lừa dối , ai cũng lừa dối , cả, Tống Tiểu Hà thèm quan tâm! Bị lừa thì , cũng chẳng gì to tát, dù gì cũng đầu tiên.”
Nàng ngoắt , bước đến bên cỗ quan tài.
Tô Mộ Lâm vẫn bất động. Tống Tiểu Hà đoán chắc vết m.á.u vương khóe miệng y là từ cú đớp Vân Phức lúc nãy. Vết răng in hằn tay Vân Phức chẳng giống vết c.ắ.n của bình thường, hai chiếc răng nanh cắm sâu hoắm, khỏi cũng đó là răng sói của Tô Mộ Lâm.
Tống Tiểu Hà đưa tay lay mạnh Tô Mộ Lâm, gọi lớn vài tiếng nhưng y vẫn trơ trơ như khúc gỗ. Nàng liền truyền linh lực y, song vẫn chẳng thể đ.á.n.h thức y dậy.
lúc , Trạc Tuyết nhảy phóc lên mép quan tài. Trên trán nó bất ngờ xuất hiện một hoa văn màu đỏ, tỏa ánh sáng nhàn nhạt.
Nó mở to đôi mắt xanh biếc chằm chằm Tống Tiểu Hà, dường như truyền đạt điều gì đó.
Tống Tiểu Hà ngẫm nghĩ một lúc, đưa ngón trỏ chạm hoa văn đỏ trán nó.
Ngay lập tức, những luồng khói đen nương theo ngón tay nàng quấn lên , biến thành vài luồng sáng bám lấy vai nàng, lao thẳng mặt.
Theo phản xạ, Tống Tiểu Hà nhắm mắt . Ngay đó, một cảnh tượng rõ nét bất ngờ hiện mắt nàng.
Trước đó, nàng gọi Trạc Tuyết và để nó theo nhóm của Tô Mộ Lâm, là vì cách tìm họ và hội quân .
Trạc Tuyết hiểu ý nàng, liền ngoan ngoãn bám gót Tô Mộ Lâm và những khác.
Ban đầu, Tô Mộ Lâm phát cho mỗi một sợi dây thừng, dặn họ nắm lấy để y dẫn đường sang một con phố khác.
Thế nhưng Mạnh Quan Hành ầm ĩ phản đối, gã hùa cùng Trang Giang, nằng nặc đòi giúp Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn đối phó với yêu thú.
Cuối cùng, Dương Thù vì quá phiền phức, nhân lúc Mạnh Quan Hành để ý, giáng một đòn sấm sét gáy gã, khiến gã bất tỉnh nhân sự, giao cho một liệp sư khác cõng.
Khi Mạnh Quan Hành im lặng, Trang Giang cũng đành ngậm miệng theo.
Tô Mộ Lâm là một chuyên gia trong lĩnh vực tẩu thoát. Chỉ trong chớp mắt, y vạch một lộ trình an , dẫn dắt vòng vèo vài con hẻm, nhanh chóng bỏ xa nơi yêu thú và đống xác đầu ngự trị.
như lời Vân Phức đó, suốt một chặng đường dài họ chẳng gặp bất trắc gì. Thậm chí Mạnh Quan Hành cũng tỉnh . Tuy còn ầm ĩ lên nữa, nhưng gã vẫn hậm hực vì cú đ.á.n.h lén của Dương Thù, buông vài lời trách móc.
Sau đó, cả đoàn chìm trong sự im lặng kéo dài.
Được một lúc, Tô Mộ Lâm bỗng nhận điều bất thường. Y khựng , vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Chỗ ... hình như chúng qua thì ?”
Mạnh Quan Hành vội vàng lên tiếng: “Có do sương mù dày đặc che khuất tầm , thấy đường nên lạc ?”
Tô Mộ Lâm lắc đầu, sực nhớ đều thấy gì, bèn giải thích: “Không thể nào, cứ men theo một đường thẳng mà tiến, lý nào vòng về chỗ cũ.”
Trang Giang chen ngang: “Hiện tại ở đây tạm thời an , là chúng cứ nghỉ ngơi một chút, thử xem cách nào chữa khỏi mắt ?”
Dương Thù gật đầu tán thành: “Đồng ý, nếu cứ mù lòa thế thì chẳng khác nào cá thớt, mặc xâu xé.”
Sau vài câu bàn bạc, vì kế sách nào khá hơn, cả nhóm đành mò mẫm xuống, cố gắng vận chuyển linh khí để mong khôi phục thị lực.
Tô Mộ Lâm rảnh rỗi, bèn một bên ngó nghiêng tứ phía. Thấy khung cảnh nơi quen quen, y bèn báo với một tiếng tản bộ xung quanh xem thử.
Trạc Tuyết vẻ ngần ngừ. Nó đưa mắt bóng lưng Tô Mộ Lâm đang khuất dần, sang những đang nhắm nghiền mắt vận công. Cuối cùng, nó quyết định theo chân Tô Mộ Lâm.
Nó quá xa, chỉ lẳng lặng bám gót Tô Mộ Lâm dọc theo con phố. Càng , khung cảnh càng trở nên quen thuộc đến rợn . Đến khi trông thấy cổng thành sừng sững phía , cùng với cỗ quan tài khổng lồ chình ình ngay giữa lối , nó mới kinh hãi nhận họ trở điểm xuất phát.
Nếu cứ cắm cúi thẳng, lẽ chẳng bao giờ thể vòng cổng thành. Tô Mộ Lâm lập tức hiểu sự tình biến, hoảng hốt đầu, toan chạy về báo tin cho . mới chạy vài bước, y bỗng khựng cái rụp.
Tô Mộ Lâm thắng gấp, đôi giày trượt dài mặt đất một đoạn, cả ngã nhào phía .
Khuôn mặt y hằn lên sự kinh hãi tột độ, đôi mắt mở trừng trừng, sắc mặt tái mét như xác c.h.ế.t.
Nhìn kỹ , ngay sát sạt y là một tấm lưới vô hình, đan chéo bằng vô sợi tơ mỏng tang, lấp lánh ánh bạc mờ ảo, hòa màn đêm hảo. Nếu nhờ đôi mắt tinh của y, lẽ y cắm đầu đó .
Y run rẩy nhặt một khúc gỗ mục đất, dè dặt quơ về phía . Khúc gỗ lập tức cắt xén sắc lẹm, vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh nhỏ rơi lả tả.
Từ lúc y đặt chân đến đây cho tới khi đầu , thời gian chỉ vỏn vẹn đủ để đôi ba câu. Vậy mà một tấm lưới đầy t.ử khí âm thầm giăng lưng y từ lúc nào .
Y mất bình tĩnh, lồm cồm bò dậy định đầu bỏ chạy. lúc , cỗ quan tài khổng lồ bỗng rung bần bật, kéo theo tiếng ầm ĩ đinh tai nhức óc. Những sợi dây xích sắt va đập loảng xoảng, x.é to.ạc sự tĩnh mịch của màn đêm.
Ngay khoảnh khắc đó, Tô Mộ Lâm gần như sợ ngất lịm, run rẩy kịch liệt, mắt trân trân cỗ quan tài, dám nhúc nhích dù chỉ nửa bước.
Theo đó là những âm thanh ầm ĩ phát từ bên trong quan tài, như thể thứ gì đó đang điên cuồng đập phá ván hòm.
Những âm thanh cứ liên hồi, càng lúc càng dội vang hơn, tiếng dây xích rung lắc chói tai, rợn , mang theo một nỗi ám ảnh kinh hoàng.
Tô Mộ Lâm thể lùi bước, tấm lưới t.ử thần vẫn giăng sẵn lưng, trong khi cỗ quan tài rung bần bật ngày một mạnh mẽ ngay mắt. Bị kẹp giữa hai mối hiểm nguy, y sợ hãi đến tê cứng cả , dù cố gắng thế nào cũng thể nhấc nổi bước chân.
Cùng với một tiếng nổ đinh tai nhức óc, sợi dây xích to bằng cổ tay bất ngờ đứt phăng, nắp quan tài hất tung, miếng gỗ nguyên khối nặng cả trăm cân rơi bịch xuống đất, phát một âm thanh khô khốc.
Gần như cùng lúc, hàng chục sợi tơ bạc như những mũi tên sắc nhọn phóng thẳng từ tứ phía về phía Tô Mộ Lâm.
Dù sợ hãi đến tột độ, nhưng khả năng phản xạ của y nhanh đến mức mắt thường khó lòng bắt kịp. Y thực hiện vài cú lộn vòng trung, lúc tiếp đất, hình dáng nửa nửa thú của y lộ diện.
Mái tóc bạc phơ cùng đôi mắt vàng hoe vốn là hình hài thật sự của y. Hai chiếc nanh sói sắc nhọn lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo. Trái ngược với dáng vẻ rụt rè thường ngày, Tô Mộ Lâm lúc toát lên bản năng hoang dã của loài thú, đầy sát khí.
Những móng vuốt của y cũng trở nên trắng ởn và nhọn hoắt. Khi những sợi tơ bạc tiếp tục lao tới, y né tránh dùng móng vuốt chống đỡ.
Sức công phá của những sợi tơ bạc đó hề nhỏ, ngay cả nền đá cứng rắn cũng thể dễ dàng đ.â.m xuyên, để những vết nứt nẻ. Tuy nhiên, Tô Mộ Lâm linh hoạt nhảy múa né tránh giữa chúng, bứt đứt vô sợi tơ nhưng vẫn thể thoát khỏi vòng vây.
Trong lúc y đang loay hoay tìm đường tẩu thoát, Vân Phức bất ngờ lao xuống từ cao, tay cầm thanh trường thương, tấn công y tới tấp.
Khi rõ khuôn mặt Vân Phức, y kinh ngạc đến tột độ, lùi vài bước lao giao chiến với nàng .
Những đòn tấn công của Vân Phức sắc bén và hung hãn, hề những động tác thừa thãi, mỗi chiêu mỗi thức đều nhằm những điểm yếu chí mạng. Thân thủ nàng điêu luyện, đòn chớp nhoáng, nhanh đến mức tạo thành những vệt tàn ảnh. Chỉ trong một thời gian ngắn, nàng dồn ép Tô Mộ Lâm đến mức lùi bước liên tục, kịp chống đỡ.
Tô Mộ Lâm rõ ràng giỏi chiến đấu. Thường ngày hễ gặp nguy hiểm, y đều chuồn là thượng sách. Nếu nhờ Dương Thù ép luyện tập một thời gian thuyền, e rằng y khó lòng qua nổi mười chiêu ngọn thương của Vân Phức.
Y luống cuống chống đỡ mười mấy chiêu, lùi hai bước để giãn cách với Vân Phức, lớn tiếng chất vấn: “Tên liệp sư g.i.ế.c trong miếu đêm qua cũng là do cô ?! Tiểu Hà đại nhân tin tưởng cô như , ngờ cô ôm mộng độc ác, lừa gạt cô . Nếu để đại nhân , cô nhất định sẽ tha cho cô!”
Vân Phức hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn đôi co, hình thoắt cái lao tới, vung thương triển khai đợt tấn công thứ hai.
Tô Mộ Lâm vất vả chống đỡ, động tác né tránh cũng dần chậm . Thanh thương gỗ truyền linh lực khiến những đòn tấn công của Vân Phức càng thêm sắc bén. Tô Mộ Lâm c.ắ.n răng, liều mạng bắt lấy ngọn thương đang lao xuống, dùng sức giật mạnh.
Y định tước vũ khí của đối phương, nhưng ngờ Vân Phức giữ thương quá chặt, cú giật vô tình kéo cách giữa hai gần.
Thấy thể đoạt thương, Tô Mộ Lâm nhe nanh nhọn, c.ắ.n phập tay Vân Phức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-115-bat-tu-xuan-5.html.]
Máu tươi lập tức trào , cơn đau dữ dội khiến khuôn mặt Vân Phức méo xệch trong tích tắc. Thế nhưng, nàng vẫn chịu buông ngọn thương, tay giật mạnh lên, kéo theo hàng trăm sợi tơ bạc từ đầu ngón tay.
Vân Phức dùng sức vung tay, những sợi tơ bạc lao vút từ hai bên, đường bay chúng phân tách thành vô sợi nhỏ, tạo thành một mạng lưới bủa vây Tô Mộ Lâm.
Tô Mộ Lâm kịp né tránh, hàng trăm sợi tơ bạc xuyên qua cơ thể y từ khắp hướng, tạo thành một chiếc lồng giam vô cùng kiên cố trong chớp mắt. Những sợi tơ bạc cắt rách y phục của Tô Mộ Lâm, để những vết thương chi chít. Dù quá sâu, nhưng m.á.u tươi nhanh chóng nhuộm đỏ vạt áo. Những sợi tơ bạc bám sát cơ thể, khiến Tô Mộ Lâm cảm nhận cơn đau buốt lan tỏa khắp , y chỉ cần khẽ cử động, những thứ sắc bén sẽ lập tức xé xác y thành từng mảnh.
Tô Mộ Lâm hổn hển thở, bất động như tượng.
Vân Phức cũng chẳng rảnh bận tâm đến vết thương tay, nàng móc từ trong n.g.ự.c một viên ngọc đen cỡ quả táo tầu, lẩm nhẩm chú ngữ, ánh sáng bừng lên từ ngón tay ả, từ từ bao phủ lấy Tô Mộ Lâm.
“Cô đang gì ? Cô mà g.i.ế.c , Tiểu Hà đại nhân nhất định sẽ bắt cô đền mạng!” Tô Mộ Lâm hét lên the thé, cố vùng vẫy kêu cứu: “Tiểu Hà đại nhân, cứu mạng a!!!”
Thế nhưng, y mới gào vài tiếng thì lập tức câm bặt.
Chỉ thấy luồng ánh sáng dường như kéo một màn sương xám xịt từ Tô Mộ Lâm, hút gọn viên ngọc. Y cũng im bặt theo, nét mặt mất biểu cảm, đờ đẫn lạ thường.
Vân Phức cất viên ngọc , vòng lưng Tô Mộ Lâm, dán một đạo bùa lên lưng y.
Tô Mộ Lâm nhắm nghiền mắt , dường như như chìm giấc ngủ sâu.
Ngay đó, Vân Phức lật cổ tay, những sợi tơ bạc mềm oặt , quấn quanh Tô Mộ Lâm, nhấc bổng y trong chiếc quan tài.
Trong lúc nàng điều khiển tơ bạc để dời nắp quan tài đang đất lên, Trạc Tuyết tranh thủ cơ hội lẻn trong, chui rúc tay áo y để ẩn náu. Vân Phức nhận , nàng đóng nắp quan tài , cố tình để chừa một góc, lẽ là để cho bên trong thở.
Đến đây, những hình ảnh hiện mắt Tống Tiểu Hà biến mất. Nàng mở mắt , chút lảo đảo, vịn tay quan tài để vững.
Thứ mà Vân Phức lấy từ Tô Mộ Lâm, Tống Tiểu Hà nhận ngay, đó là hồn phách.
Nàng thời gian để suy đoán xem Vân Phức ý đồ gì, hiện tại nàng nhanh chóng tìm Thẩm Khê Sơn.
Cái bẫy mà Vân Phức giăng chắc chắn chuẩn kỹ lưỡng. Nếu nàng nhắm Thẩm Khê Sơn, Tống Tiểu Hà sợ sẽ mất bình tĩnh, thể giữ sự tỉnh táo.
Nàng kéo Tô Mộ Lâm từ trong quan tài lên, xé bỏ lá bùa lưng y.
Quả nhiên, Tô Mộ Lâm tỉnh , nhưng y há hốc mồm, đôi mắt đảo điên loạn, trông như một kẻ ngốc nghếch.
“Ngươi.” Tống Tiểu Hà ngập ngừng: “Tô Mộ Lâm, ngươi ?”
Y ngoảnh đầu , liếc Tống Tiểu Hà một cái, đó dùng cả tứ chi bò khỏi quan tài. Y bò đất như một con thú bốn chân, chạy vòng quanh Tống Tiểu Hà vài vòng, nghếch mũi ngửi ngửi khắp chân nàng.
Cảnh tượng chứng thực cho dự đoán của Tống Tiểu Hà.
Mất hồn phách tuy mất mạng, nhưng đó sẽ chẳng khác gì một kẻ đần độn. Tình trạng của Tô Mộ Lâm còn t.h.ả.m hại hơn, y biến thành một con sói vô tri vô giác, nhưng vẫn giữ hình hài con .
Bây giờ nàng tìm Thẩm Khê Sơn, dẫn theo Tô Mộ Lâm, chắc chắn nàng sẽ gặp nhiều khó khăn khi đối phó với nguy hiểm. nếu bỏ y đây, cỗ quan tài chứa thứ gì đó biến , liệu nó thì ai đoán .
Tống Tiểu Hà suy tính một hồi, quyết định tạm thời dắt Tô Mộ Lâm theo. Dẫu phiền phức nhưng lỡ bề gì, nàng còn thể tương trợ đôi chút, vẫn khá hơn là bỏ mặc y ở chờ c.h.ế.t nếu lỡ đụng độ yêu ma quỷ quái.
Hạ quyết tâm xong, nàng đầu định lên tiếng gọi thì thấy y đang chồm hổm, móng vuốt cào lấy cào để mớ bùn đất, trét kín từ mặt mũi đến chân tay, trét nặn bùn vo viên.
Tuy đầu óc phần lú lẫn nhưng tay chân y vẫn còn khá linh hoạt.
Tống Tiểu Hà gọi lớn mấy tiếng, nhưng y chẳng ừ hử. Nàng đành bước tới túm lấy cổ áo y lôi .
Tô Mộ Lâm cũng ngoan ngoãn yên, mặc cho nàng lôi xềnh xệch. Trên đường , y còn tranh thủ bôi trét mớ bùn đất đầy tay lên đôi chân Tống Tiểu Hà. Chỉ vài cái quẹt, bộ y phục trắng muốt của nàng lem luốc đến t.h.ả.m hại.
Tống Tiểu Hà: “...”
Nàng dằn vặt bản lắm mới kiềm chế ý định tung cho Tô Mộ Lâm một cú đá văng lên trời. Cắn răng chịu đựng, nàng lôi kẻ đần độn hướng về phía trong thành.
May mắn , dù ngốc nghếch nhưng khi kéo một đoạn, Tô Mộ Lâm cũng tự bò dậy. Dẫu xiêu vẹo, trông đến là buồn , nhưng tốc độ của y còn nhanh hơn cả Tống Tiểu Hà. Y chổng m.ô.n.g lạch bạch dẫn đầu.
Tống Tiểu Hà lóc cóc chạy theo, liên tục niệm Cộng cảm chú, chỉ cầu mong một phép màu nào đó giúp nàng liên lạc với Thẩm Khê Sơn.
Lòng nàng rối bời, hàng loạt sự kiện bất ngờ ập đến khiến đầu óc nàng cuồng.
khi cố gắng bình tĩnh xâu chuỗi những sự việc rối ren, nàng cũng lờ mờ nhận vài điểm đáng ngờ.
Có lẽ Vân Phức nàng phát hiện chuyện Tô Mộ Lâm tước đoạt hồn phách nên mới vội vàng xuất hiện, dùng cách để dụ nàng tránh xa cỗ quan tài.
Tuy nhiên, nàng chỉ Tống Tiểu Hà đến cổng thành, chứ hề nàng chỉ một .
Nàng lật lật vấn đề, cuối cùng cũng tìm một cách giải thích hợp lý nhất.
Đó là kẻ mật báo cho Vân Phức Tống Tiểu Hà đến cổng thành, nhưng kẻ đó nắm rõ tình hình thực tế, cứ đinh ninh Thẩm Khê Sơn đang cùng nàng. Thế nên, Vân Phức mới tung chiêu che mắt, dẫn đến việc kế hoạch bại lộ.
Vân Phức hề hành động đơn độc, nàng chắc chắn đồng bọn.
Màn đêm đen kịt bao trùm vạn vật, ngay cả tiếng gió cũng im bặt, đất trời chìm trong một màu ảm đạm, tăm tối.
Một bóng đơn độc cầm đèn giữa vùng núi hoang vu. Ánh sáng le lói hắt lên vóc dáng gầy gò, ốm yếu đến t.h.ả.m thương của đó. Gió thổi tà đạo bào rộng thùng thình bay phần phật, để lộ những cẳng tay, cẳng chân gầy guộc như cành củi khô, tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ quật ngã.
Phía đó là một khối khổng lồ, ánh đèn chiếu rọi chỉ phác họa những đường nét mờ ảo, rõ hình thù.
Vân Phức chậm rãi bước tới, tay cũng cầm một chiếc đèn lồng, tỏa ánh sáng rực rỡ hơn hẳn.
Ả tiến đến mặt đó, cất giọng: “Bộ thiên sư, đồ lấy .”
Khi đó , khuôn mặt hốc hác nhưng vẫn toát lên vẻ dịu dàng ánh sáng soi rõ. Bộ Thời Diên viên ngọc trong tay Vân Phức, khẽ mỉm : “Làm lắm.”
“Tống Tiểu Hà thấu .” nàng đáp.
“Không , đằng nào cũng chuyện thôi.” Bộ Thời Diên vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên.
“Mọi thứ chuẩn xong xuôi, chúng thể bắt đầu ?” Vân Phức hỏi .
“Kế hoạch vẫn thành, thể manh động.”
“ chúng lo liệu chu bề mà.”
“Chỉ còn một bước cuối cùng.” Bộ Thời Diên phóng tầm mắt xa, rõ đang hướng về nơi nào, giọng trầm xuống: “Đây là bước quyết định, tuyệt đối xảy sai sót, cứ nhẫn nại đợi thêm chút nữa.”
Vân Phức cố ép nữa, nàng cụp mắt xuống, đầu khối vật khổng lồ phía .
Ả bước lui vài bước, giơ cao ngọn đèn trong tay, ánh sáng lan tỏa, soi rõ khối khổng lồ mặt.
Dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng cũng đủ để nhận , đó là một chiếc đầu rồng khổng lồ, oai phong lẫm liệt, đỉnh đầu điểm xuyết cặp sừng nhọn hoắt. Lúc , đôi mắt rồng nhắm nghiền, trông như c.h.ế.t từ lâu, còn chút sinh khí nào.
Vân Phức đưa tay lên, khẽ vuốt ve bên khóe miệng rồng, lẩm bẩm một : “Vậy thì đành chờ thêm chút nữa, dù cũng vội.”
Trong thành, Tống Tiểu Hà vẫn kiên nhẫn dẫn theo Tô Mộ Lâm lùng sục khắp các nẻo đường.
Tô Mộ Lâm khi hóa ngốc thì phiền phức đến cực độ. Y chốc chốc dừng , hít ngửi đ.á.n.h khắp nơi, lúc lấy móng vuốt cào bới mặt đất điên cuồng, đôi tai cứ vểnh lên liên tục như đang cố bắt một âm thanh nào đó trong trung.
Y bám theo sát, lúc phóng vụt lên phía ngoắt , lượn lờ quanh Tống Tiểu Hà, lấy đôi tay dính đầy bùn đất kéo lê tà áo của nàng.
Tuy nhiên, những chuyện nàng vẫn thể c.ắ.n răng chịu đựng .
Cho đến một , y như kẻ ma ám, chạy lăng xăng tứ phía, lấy đà lao thật nhanh bất thình lình húc thẳng chân Tống Tiểu Hà từ phía . Cú tông bất ngờ khiến Tống Tiểu Hà ngã nhào ngửa bụng lên trời, sõng soài mặt đất.
Tống Tiểu Hà lồm cồm bò dậy, rằng tung một cú đ.ấ.m như trời giáng. Cú đ.ấ.m uy lực lập tức Tô Mộ Lâm ngoan ngoãn ngay, y tru lên một tiếng đau đớn lấy tay che một bên mặt, chạy tót một góc.
Từ lúc đó, y giữ một cách nhất định với Tống Tiểu Hà, trong lòng mang mối hận sâu sắc, thỉnh thoảng dùng ánh mắt rực lửa oán hận lườm nàng vài cái.
Cứ như thế lang thang trong thành một lúc lâu, bỗng nhiên Tô Mộ Lâm tách khỏi Tống Tiểu Hà, chạy biến về một hướng khác.
Nàng lật đật đuổi theo, chỉ thấy Tô Mộ Lâm cắm cổ chạy dọc nửa con phố, khựng một căn nhà còn tương đối lành lặn, xổm xuống, nghiêng đầu dán mắt cánh cửa đang đóng im lìm.
Tống Tiểu Hà rảo bước tiến tới, toan tóm lấy cổ áo y lôi , thì bỗng nhiên thấy vài tiếng rên rỉ nghẹn ngào, ẩn chứa sự đau đớn tột cùng.
Linh cảm mách bảo chuyện chẳng lành, nàng rút mộc kiếm khỏi vỏ, dỏng tai tìm kiếm nguồn phát âm thanh. Cuối cùng, nàng nhận những tiếng rên phát từ chính ngôi nhà mà Tô Mộ Lâm đang đối mặt.
Nàng rón rén bước gần, áp sát tai khe cửa lắng . Những tiếng rên cất lên, lẽ là do bên trong đang chịu đựng một nỗi đau thấu xương nên mới cố gắng kìm nén phát những âm thanh như .
Tống Tiểu Hà sững kinh hãi, nhận đó là giọng của Mạnh Quan Hành!
Nàng vội vàng đẩy cửa bước , một lưỡi đao sáng loáng phóng thẳng về phía mặt. Tống Tiểu Hà đề cao cảnh giác, dễ dàng gạt phăng đường đao. Cảnh tượng mắt khiến nàng c.h.ế.t sững: Mạnh Quan Hành đang tựa lưng vách tường, tay ôm chặt lấy bụng, m.á.u tươi chảy lênh láng mặt đất, chói mắt đến đáng sợ.
Đòn tấn công lúc nãy dường như vắt kiệt sức lực cuối cùng của . Giờ đây, tựa như ngọn đèn gió, ngay cả tiếng thở dốc cũng yếu ớt đến t.h.ả.m thương.
Đôi mắt đờ đẫn, trống rỗng, thấy gì, toát lên sự bất lực khi thương nặng.
“Mạnh sư , là đây.” Tống Tiểu Hà vội vã cất tiếng, xưng danh để trấn an.
“Tiểu Hà?” Mạnh Quan Hành thều thào gọi, giọng mỏng manh như sương khói, hầu như phát tiếng. Hắn cố sức cựa quậy, nhưng vết thương động đến khiến đau đớn rít lên qua kẽ răng.
Chỉ trong nháy mắt, Tống Tiểu Hà mặt bên cạnh. Nàng quỳ xuống, hai bàn tay rực sáng sắc đỏ, nhẹ nhàng kéo tay đang che bụng của Mạnh Quan Hành , cố giữ cho giọng bình tĩnh: “Mạnh sư đừng sợ, đang trị thương cho đây.”
Mạnh Quan Hành sức cùng lực kiệt, thều thào từng chữ đứt quãng: “Muội mau... xem thử, xem thử họ thế nào...”
“Là ai cơ?” Tống Tiểu Hà đảo mắt, thấy Mạnh Quan Hành chi chít vết thương, nhưng vết c.h.é.m ngang bụng là chí mạng nhất, gần như xẻ đôi . Máu me lênh láng , y phục nhuốm đỏ rực, nặng trĩu vì thấm đầy máu.
Dù ở trong tình trạng bi đát nhường , vẫn ráng dùng chút linh lực tàn tạ dựng lên một lớp kết giới mỏng manh. Chẳng thể ngăn cản gì, nhưng ít nhất cũng cản mùi m.á.u tanh xộc ngoài.
Tống Tiểu Hà liên tục truyền ánh sáng đỏ rực cơ thể Mạnh Quan Hành. Lớp băng tuyết mỏng manh lan tỏa khắp các vết thương, giúp cầm m.á.u và khép miệng vết thương, tạm thời giành chút sinh khí cho .
“Họ...” Mạnh Quan Hành chật vật đưa tay, yếu ớt chỉ về một góc.
Góc đó chất đầy rơm khô, trải lộn xộn, dày đặc, lướt qua chẳng thấy gì lạ.
Tống Tiểu Hà nhờ con mắt tinh tường, liếc một cái phát hiện đang ẩn đống rơm đó.
Nàng nhanh tay vạch rơm , nhận đó là Trang Giang và ba vị liệp sư cùng. Bọn họ cũng đầy thương tích, y phục thấm đẫm m.á.u tươi, rõ ràng trải qua một cuộc ác chiến, nhưng vết thương đến nỗi nặng như Mạnh Quan Hành.
“Họ còn thở ?” Mạnh Quan Hành nghiêng đầu, thều thào hỏi bằng âm vực cực nhỏ.
Tống Tiểu Hà đưa tay thăm dò nhịp thở của từng , đáp: “Vẫn còn sống.”
“May quá...” Mạnh Quan Hành thở hắt một yếu ớt, đôi mắt đỏ ngầu bỗng chốc rưng rưng hai dòng lệ: “Sống là .”
Thấy rơi lệ, sống mũi Tống Tiểu Hà cũng cay xè, nhưng nàng cố kìm nén, vội vàng lau những giọt nước mắt chực trào.
Có lẽ họ đụng độ một kẻ thù đáng sợ nào đó, lao một trận t.ử chiến trong tình thế mù lòa. Những khác đều trọng thương ngất xỉu, chỉ còn Mạnh Quan Hành c.ắ.n răng chịu đựng, gom góp chút sức tàn kéo họ đây, giấu đống rơm khô. Sau đó, gục xuống góc tường, bất lực chờ đợi cái c.h.ế.t đến gọi tên.
Thật khó mà hình dung, một thương nặng đến thế, còn mù lòa, cách nào để tìm một nơi trú ẩn như thế , gắng gượng kéo từng giấu .
Hắn ôm lấy tâm tư gì khi lặng lẽ đây chờ c.h.ế.t?
Nếu thính giác tinh nhạy của Tô Mộ Lâm phát hiện tiếng động và đưa Tống Tiểu Hà đến đây, thì e rằng đầy một khắc nữa, Mạnh Quan Hành bỏ mạng thật .
Tống Tiểu Hà lau vội nước mắt, tự nhủ những lúc thế càng mạnh mẽ, tuyệt đối gục ngã.
“Tiểu Hà, mau đưa , mau lên...” Giọng Mạnh Quan Hành thều thào, gần như rõ: “Nó... nó mà tìm đến đây thì hỏng bét.”
Tống Tiểu Hà hạ giọng, nhẹ nhàng cất lời: “Mạnh sư , ai đả thương ?”
“Là một tên... tướng quân đầu.” Mạnh Quan Hành đáp lời.