Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 117: Bất Từ Xuân 7

Cập nhật lúc: 2026-07-13 16:44:58
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời dứt khỏi miệng Bộ Thời Diên, bóng dáng Tống Tiểu Hà nương theo ngọn gió lao vút .

Tốc độ di chuyển của nàng nhanh đến mức mắt thường khó lòng bắt kịp, thanh kiếm gỗ trong tay nàng tỏa luồng ánh sáng đỏ sẫm lạnh lẽo. Khí lạnh buốt giá lan tỏa trong trung, hòa cùng những đợt gió rít gào, hung hãn lao thẳng về phía Bộ Thời Diên.

Thế nhưng, ngay khi nàng vận linh lực để tấn công, một rào cản vô hình bỗng chốc hiện , chặn bộ sức mạnh mà nàng giải phóng. Luồng linh lực khựng , cách khuôn mặt Bộ Thời Diên chỉ vài tấc, thể tiến thêm một bước nào nữa.

Nét mặt Bộ Thời Diên vẫn điềm nhiên, hề biểu lộ sự d.a.o động. Ánh mắt nàng Tống Tiểu Hà vẫn đong đầy sự dịu dàng như thuở nào.

Tống Tiểu Hà gồng đẩy mạnh thanh mộc kiếm về phía , luồng ánh sáng đỏ rực lưỡi kiếm ngày một chói lọi, tưởng chừng như thiêu rụi cả màn đêm thăm thẳm. Thế nhưng, bức tường vô hình vẫn kiên cố, hề sứt mẻ.

“Vô ích thôi.” Giọng của Thẩm Khê Sơn vang lên từ phía .

Hắn yên lặng, đôi mắt phản chiếu ánh sáng đỏ rực, cơn gió mạnh mẽ thổi tung mái tóc rối bời, dùng ánh mắt dửng dưng Bộ Thời Diên.

Một Thẩm Khê Sơn từng ngạo nghễ, chẳng coi ai gì, giờ đây mang dáng vẻ đượm buồn, u tịch giữa màn đêm. Vẻ kiêu ngạo của một thiên tài thiếu niên biến mất, đó là sự lạnh lẽo, cô độc.

Hắn lên tiếng: “Đó là trận pháp của Thiên giới, nàng thể phá vỡ .”

Với một bao giờ dễ dàng đầu hàng như Thẩm Khê Sơn, việc đưa kết luận chứng tỏ nhiều thử sức mà thành.

Giả sử mất tám phần tu vi, và dốc hết lực, lẽ vẫn còn chút hy vọng phá vỡ trận pháp Thiên giới .

Thế nhưng, việc từ bỏ đạo Vô tình là sự lựa chọn mà tự quyết định.

Bộ Thời Diên Tống Tiểu Hà đang dốc hết sức giải phóng linh lực nhằm phá tan bức tường bảo vệ, liền khẽ vung tay, hất chuỗi hạt đen trắng mà nàng cầm tay lên trung.

Chuỗi hạt lơ lửng, chầm chậm xoay vòng, tỏa một lớp ánh sáng nhạt nhòa.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một trận pháp khổng lồ lập tức trải rộng chân Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn!

So với trận pháp mà Lương Đàn từng thiết lập ở nhà họ Chung tại Trường An, trận pháp còn đồ sộ và phức tạp hơn gấp bội.

Trận pháp lấp lánh những dòng chú văn màu vàng rực rỡ, hệt như những vì thắp sáng bầu trời đêm mịt mùng. Từng dòng chữ từ từ bừng lên chân nàng, dần dần bao trùm bộ tầm .

Những ký tự xa lạ, từng xuất hiện trong bất kỳ cuốn sách nào của trần gian. Chúng tạo nên những hình vẽ vô cùng phức tạp, tựa như những dãy núi nhấp nhô, những dòng suối róc rách, tựa như trăng vằng vặc, hoa cỏ cây cối, như thể gom trọn vạn vật thế gian một chỉnh thể. Chỉ cần qua cũng đủ khiến trầm trồ sự hùng vĩ của nó!

Đó là trận pháp nguồn gốc từ Thiên giới, một sự tồn tại vượt bậc, thể đem so sánh với những trận pháp bùa chú mà Tống Tiểu Hà từng học.

Tuy nhiên, Tống Tiểu Hà hề cảm thấy lạ lẫm với trận pháp .

Nàng từng thấy nó, trong những giấc mơ khi phong ấn phá vỡ.

Đó là trận pháp phong ấn ẩn giấu bên trong cơ thể nàng. Trước đây, khi ma thần của Phong Đô quỷ vực đ.á.n.h vỡ, Tống Tiểu Hà từng thấy nó một . Chỉ điều, lúc phong ấn đang trong tình trạng tan vỡ, những mảnh ghép rời rạc đang từ từ kết dính với , nỗ lực phục hồi một cách chậm chạp.

Và giờ đây, hình vẽ phong ấn đang hiện ngay chân Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn.

Vị trí nàng đang , chính xác là ở rìa của trận pháp.

Đối mặt với cảnh tượng , Tống Tiểu Hà thể lo lắng, sợ hãi cho . Lần , Thẩm Khê Sơn từng trận pháp hãm hại, suýt nữa thì mất mạng tại Phong Đô quỷ vực.

Nàng điên cuồng giải phóng linh lực, c.h.é.m xuống lớp rào chắn hàng chục nhát liên tiếp, nhưng vẫn thể suy xuyển trận pháp dù chỉ là một chút.

Ngay đó, Bộ Thời Diên khẽ vẫy ngón tay, một tờ bùa chú xuất hiện.

Tờ bùa khác biệt với những loại bùa chú thông thường, nó màu đen nhánh, điểm xuyết những dòng chữ đỏ rực.

Bộ Thời Diên buông tay, tờ bùa chú từ từ bay lên trung, nàng thì thầm những lời lẽ bí ẩn: “Mượn Xích Luyện Thần Hỏa của ngươi một chút.”

Tiếp đó, một luồng ánh sáng le lói hiện lên đầu ngón tay nàng , giọng trầm xuống, nàng hô khẽ: “Cháy!”

Tờ bùa đen tuyền lập tức vỡ vụn thành bột mịn, bay tứ tung trong gió. Chỉ trong chớp mắt, ngọn lửa hung hãn bùng lên, men theo những dòng chú văn vàng rực mặt đất mà cháy phừng phừng!

Ngọn lửa bốc cao hàng chục trượng, nóng hầm hập như thiêu như đốt táp thẳng mặt. Kèm theo đó là luồng thần lực cuồn cuộn, tưởng chừng như thể bốc cháy cả những cơn gió. Ngay khi cảm nhận sức nóng kinh hồn , Tống Tiểu Hà thể nào chống cự ngọn lửa hung tàn .

Nàng lùi với tốc độ nhanh nhất thể, đồng thời tạo một chiếc khiên băng khổng lồ phía để cản bước tiến của ngọn lửa.

Tuy phản xạ cực nhanh, nhưng nàng vẫn ngọn lửa xém qua một chút. Cánh tay trái của nàng bỏng rát, vết thương lở loét trông thật đáng sợ!

Cơn đau buốt thấu xương lan tỏa từ vết thương, cái nóng rát bỏng khiến Tống Tiểu Hà kìm tiếng thét thất thanh. Phản xạ tự nhiên, nàng vứt thanh kiếm gỗ xuống, bàn tay vận sức tỏa ánh sáng đỏ, áp chặt lên vết thương bên tay trái. Nàng dùng cái lạnh buốt giá để xoa dịu cơn đau đớn khó lòng chịu đựng nổi.

Sự va chạm giữa sức nóng hầm hập của vết thương và cái lạnh thấu xương của băng tạo những tiếng xèo xèo, khói trắng bốc lên nghi ngút.

Thẩm Khê Sơn từ lúc nào đến bên cạnh nàng, tóm lấy bàn tay trái của nàng, áp ánh sáng vàng rực rỡ từ lòng bàn tay lên vết thương. Ánh sáng lập tức thấm sâu trong.

Tống Tiểu Hà rõ đây là thuật trị thương , nhưng cơn đau của nàng giảm rõ rệt. Khi ánh sáng vàng áp lên vết thương, cảm giác đau rát tột độ ban nãy bắt đầu dịu xuống.

Nàng khẽ ngước , thấy Thẩm Khê Sơn đang nhíu chặt đôi mày, đôi môi mím , tâm ý dồn sức chữa trị cho nàng. Ánh sáng vàng chiếu rọi khuôn mặt , khiến trông càng thêm phần tuấn tú.

“Đừng tốn linh lực nữa, .” Tống Tiểu Hà lên tiếng ngăn cản truyền thêm linh lực vết thương, vận sức tạo những bức tường băng cao sừng sững bao quanh hai , cố gắng chống chọi sức nóng khủng khiếp đang ập tới.

Cũng may là Xích Luyện Thần Hỏa lan sâu bên trong theo những dòng chú văn mặt đất, mà chỉ cháy âm ỉ ở vòng ngoài của trận pháp.

Ngọn lửa bùng lên sáng rực cả một góc trời, xua tan lớp sương mù dày đặc. Một nửa thành phố bao trùm bởi sức nóng hầm hập, ngột ngạt.

Tô Mộ Lâm bước trận pháp, theo bản năng sinh tồn, y lẻn một ngôi nhà hoang. Đôi tay thoăn thoắt cào xới đất, nhanh chóng đào một cái hố sâu chui tọt đó, trốn tránh cái nóng thiêu đốt.

Y mới phủ một lớp đất lên , thì Bộ Thời Diên đẩy cửa bước , tiến gần chỗ y đang nấp.

Tô Mộ Lâm mở to đôi mắt màu hổ phách, chăm chú nàng, đôi tai vểnh lên ngóng.

Bộ Thời Diên cúi , vuốt ve đầu y, nựng nịu đôi tai đầy lông lá, đưa tay lên cổ y, nhẹ nhàng tháo viên Tầm Long Châu .

Nếu Tô Mộ Lâm còn tỉnh táo, chắc chắn y sẽ liều mạng bảo vệ món bảo vật quý giá .

giờ đây, y chỉ còn là một cái xác hồn, ngơ ngác Bộ Thời Diên, chẳng bận tâm đến việc nàng đang lấy viên Tầm Long Châu. Y ngoan ngoãn im trong cái hố đất tự đào, trơ mắt nàng cầm Tầm Long Châu rời .

Giữa biển lửa rừng rực cao ngất ngưỡng, Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn nép trong lớp lớp tường băng vững chãi.

Bất chấp sự can ngăn của Tống Tiểu Hà, Thẩm Khê Sơn vẫn kiên quyết truyền linh lực cho nàng. Hắn chỉ nắm chặt cổ tay nàng, ánh mắt đăm chiêu vết bỏng rát.

Linh lực của Thẩm Khê Sơn tuy hiệu nghiệm bằng thuật chữa thương chuyên dụng, nhưng cũng phần nào giúp Tống Tiểu Hà xoa dịu cơn đau. Có điều, cánh tay trắng ngần của nàng giờ đây in hằn một vết bỏng rộp, sự đối lập giữa vùng da tổn thương và phần da lành lặn thật khiến xót xa.

Tống Tiểu Hà dùng tay vận sức hàn băng áp chặt lên vết thương, khẽ lắc đầu Thẩm Khê Sơn: “Ta , chỉ là vết bỏng nhẹ thôi.”

Hắn nhăn nhó, im lặng đáp.

Tống Tiểu Hà kêu lên một tiếng thất thanh, cúi đầu xuống đất. Tờ phù chú vốn mang sắc vàng nay chuyển sang màu đỏ rực ngọn lửa thiêu đốt, và tốc độ xoay chuyển của nó đang tăng lên một cách chóng mặt.

Nàng hoảng hốt phủ hết lớp băng đến lớp băng khác lên mặt đất. sức mạnh của Luyện ngục hàn băng chẳng hề hấn gì uy lực của lá bùa . Nó nhanh chóng đập tan tành, thể nào cản nổi tốc độ xoay chuyển ngày càng nhanh của tờ bùa.

Lòng nàng nóng như lửa đốt. Bất chấp tất cả, nàng thể để Thẩm Khê Sơn một nữa rơi cái bẫy phong ấn quái ác . Nghĩ , nàng dốc lực thi triển chiêu thức Luyện ngục bát hàn.

Tuy nhiên, việc sử dụng Luyện ngục bát hàn quá mức cũng sẽ khiến Tống Tiểu Hà gánh chịu hậu quả nặng nề. Cái lạnh thấu xương bắt đầu lan từ cánh tay lên khắp cơ thể, len lỏi từng tế bào, lục phủ ngũ tạng. Dù , Tống Tiểu Hà vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, hề để lộ sự đau đớn. Nàng ngừng dồn thêm sức mạnh, quyết tâm bảo vệ cả hai trong vòng an .

“Dừng tay ngay!” Thẩm Khê Sơn hạ giọng mắng: “Không tác dụng .”

“Có thử mới hiệu quả chứ!” Tống Tiểu Hà gân cổ lên cãi .

Ánh sáng đỏ rực hòa quyện cùng những dòng chú văn mặt đất. Thẩm Khê Sơn thấy sương giá bắt đầu bám lông mày và đôi mắt nàng, bộ dạng nghiến răng chịu đựng của nàng trông thật đáng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-117-bat-tu-xuan-7.html.]

Hắn vòng tay ôm chầm lấy nàng, siết chặt lòng.

Những tia sáng vàng kim dịu nhẹ như những sợi tơ mỏng manh, quấn quýt quanh hai , xua tan lạnh buốt giá đang bủa vây Tống Tiểu Hà, tan chảy lớp sương trắng phủ đầy cơ thể nàng.

Thẩm Khê Sơn nhẹ nhàng vuốt ve gáy nàng, đôi mắt khép hờ che giấu những cảm xúc nặng trĩu.

Hắn thầm thì: “Tống Tiểu Hà, bình tĩnh , nỗ lực đều vô ích thôi.”

... nhưng...” Tống Tiểu Hà run rẩy, tâm trí rối bời, lắp bắp mãi thành lời: “Ta sợ phong ấn. Chàng hao hụt quá nhiều tu vi , thể để phong ấn thêm nào nữa. Rốt cuộc bọn họ gì? Tại nhắm ? Rõ ràng chuyện là do cơ mà!”

Nếu Thẩm Khê Sơn đ.á.n.h mất linh lực ở chốn nguy hiểm , kết cục chắc chắn chỉ con đường c.h.ế.t.

Nỗi sợ hãi tột độ đang gặm nhấm lý trí nàng. Cả tên tướng quân đầu lẫn ngọn lửa hung hãn của Bộ Thời Diên đều mang đến một mối đe dọa khủng khiếp. Một mối đe dọa khác biệt so với những gì nàng từng trải qua, nó đến từ sự chênh lệch sức mạnh quá lớn, khiến nàng cảm thấy bất lực .

Cảm giác bất lực khi dốc cạn sức lực mà vẫn thể xoay chuyển tình thế mới là điều khiến nàng khiếp sợ nhất.

Thực , ngay khi Bộ Thời Diên tuyên bố khởi động trận pháp, Tống Tiểu Hà mới bàng hoàng nhận một sự thật quan trọng.

Lý do thực sự khiến Thẩm Khê Sơn vượt ngục, bất chấp hiểm nguy để đuổi theo họ là gì?

đó viện cớ xa nàng, nàng một dấn chốn nguy hiểm, nhưng với việc tu vi giảm sút nghiêm trọng, còn là thiếu niên thiên tài vô đối như xưa, thể bảo vệ khác khi tính mạng bản cũng đang đe dọa?

Trong lòng Tống Tiểu Hà dâng lên một sự bất an tột độ.

Nàng lờ mờ cảm nhận , chuyện hề đơn giản như bề ngoài.

Nàng mờ mịt về ý đồ thực sự của Bộ Thời Diên và Vân Phức. Tại bọn họ dày công bày binh bố trận, liên tiếp nhắm Thẩm Khê Sơn?

Trận pháp rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì? Đầu óc Tống Tiểu Hà rối bời, chẳng thể tìm bất cứ manh mối nào.

Mọi thứ dường như đang chống nàng: Tô Mộ Lâm rút hồn phách, Mạnh Quan Hành trọng thương, Thẩm Khê Sơn phong ấn, Vân Phức và Bộ Thời Diên phản bội. Tất cả những điều đó đan xen , tạo thành một mớ bòng bong căng như dây đàn trong tâm trí Tống Tiểu Hà. Chỉ cần một cú búng nhẹ, sợi dây sẽ đứt phăng, kéo theo sự sụp đổ .

Bộ dạng thất thần, hoảng loạn của Tống Tiểu Hà lúc vô tình chạm đến một nơi mềm yếu trong trái tim Thẩm Khê Sơn.

Hắn ôm nàng chặt hơn, nhẹ nhàng vỗ về: “Đừng sợ.”

Những dòng chữ bùa ngọn lửa thiêu đốt chuyển sang màu đỏ rực, bay lơ lửng trong trung, hòa quyện với những tiếng rít gào của gió, nhảy múa quanh hai .

Hắn để Tống Tiểu Hà thấy cảnh tượng đó, chỉ vùi đầu nàng lồng n.g.ự.c , cúi xuống thì thầm sát mái tóc nàng: “Mọi chuyện sẽ thôi.”

Những tia sáng đỏ rực tạo nên một bức tranh rực rỡ, lộng lẫy. Sau một thoáng xoay vần, chúng bắt đầu dồn dập tấn công Thẩm Khê Sơn, tựa như những sợi xích vô hình trói chặt lấy chân tay và cơ thể , từ đầu đến chân một kẽ hở.

Khi ánh sáng vụt tắt, cánh tay xuất hiện một hình xăm tròn trịa.

Đó là hình xăm từng xuất hiện trong chuyến thám hiểm Phong Đô Quỷ Vực , khi trận pháp phong ấn.

Thẩm Khê Sơn cảm nhận rõ linh lực trong cơ thể đang tuôn chảy một cách chóng mặt, những chiếc gông xiềng vô hình khóa chặt. Cơ thể dần trở nên nặng trĩu, cái lạnh cắt da và cái nóng hầm hập cùng lúc ập đến, sự thiếu vắng linh lực bảo vệ khiến vô cùng khó chịu.

Khi linh lực của phong ấn , ngọn lửa hừng hực, lớp băng đỏ lạnh buốt và những cơn gió rít gào cũng đồng loạt tan biến. Sự im lặng c.h.ế.t chóc và bóng tối bao trùm lấy tòa thành, như thể những chuyện xảy chỉ là một giấc mộng.

Thẩm Khê Sơn buông Tống Tiểu Hà , thấy đôi mắt nàng hoe đỏ, khẽ chạm đuôi mắt nàng, mỉm : “Ta chẳng vẫn đang sờ sờ ở đây ?”

Trận pháp tan biến, phong ấn cũng thành. Tống Tiểu Hà mím chặt môi, lặng một lúc như đang đăm chiêu suy nghĩ. Sau đó, nàng chạy ào tới, nhặt thanh kiếm gỗ rơi đất lên, quả quyết : “Chúng phá vỡ kết giới của tòa thành ngay lập tức, về Tiên minh.”

còn sư phụ nàng...”

“Sang năm hẵng .” Đôi mày Tống Tiểu Hà nhíu , vẻ mặt kiên định: “Đợi thêm một năm cũng chẳng , nhưng mạng sống của mới là quan trọng nhất.”

Ngay cả trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng thế , Thẩm Khê Sơn vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hắn vuốt nhẹ đôi tai mềm mại của Tống Tiểu Hà, bảo: “Nàng theo .”

Tống Tiểu Hà ngoái , thấy bóng dáng Tô Mộ Lâm . Nàng đinh ninh rằng với tài chuồn lẹ của y, chắc chắn giờ tìm chỗ nấp an . Thôi thì chẳng cần bận tâm đến y nữa, nàng bèn bám theo Thẩm Khê Sơn tiến về phía .

Hắn đầu, tay xách chiếc đèn lồng. Thân hình vạm vỡ của chìm dần bóng đêm tĩnh mịch. Ánh sáng từ chiếc đèn tuy yếu ớt nhưng cũng đủ soi tỏ con đường.

Tống Tiểu Hà lẽo đẽo bước bên cạnh, thỉnh thoảng liếc .

phong ấn linh lực, Thẩm Khê Sơn vẫn giữ sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Gương mặt phẳng lặng, gợn chút cảm xúc, như thể trận pháp của Bộ Thời Diên chẳng hề nhắm .

“Chúng ?” Tống Tiểu Hà níu lấy tay áo , tò mò hỏi.

“Đến một nơi nàng từng đặt chân tới.” Thẩm Khê Sơn cố tình giữ bí mật.

Tống Tiểu Hà thầm thắc mắc trong bụng, chẳng hiểu vẻ lạc quan đến .

Tuy nhiên, nàng cũng hỏi thêm. Đoạn đường tiếp theo diễn trong tĩnh lặng. Thẩm Khê Sơn dẫn nàng về phía cuối thành.

Càng sâu trong, khung cảnh càng trở nên hoang vắng, vắng bóng những con đường lát đá, những bộ xương khô rải rác cũng thưa thớt dần, tựa như đang bước một vùng quê hẻo lánh.

Thẩm Khê Sơn dừng bước, hiệu cho nàng: “Nàng tạo chút ánh sáng để soi đường phía xem nào.”

Tống Tiểu Hà theo, lấy một viên ngọc phát sáng, lẩm nhẩm thần chú Minh Châu ném tung lên trung.

Viên Dạ Quang Châu bay lên cao, ánh sáng đỏ rực bùng nổ, soi sáng cả một vùng trời. Mọi vật xung quanh lập tức hiện rõ mồn một mắt.

Nhìn kỹ , mặt họ là một bãi tha ma rộng lớn, với hàng trăm hàng ngàn ngôi mộ lớn nhỏ san sát . Giữa những ngôi mộ là một con đường mòn nhỏ, rải đầy tiền vàng mã, kéo dài tít tắp đến tận chân trời, khiến khỏi rùng .

Những ngôi mộ bia đá, chỉ một cọc gỗ cắm nấm đất, treo một tấm vải trắng. Dù ánh sáng chiếu rọi rực rỡ, nhưng khung cảnh nơi đây vẫn toát lên vẻ âm u, kỳ dị.

Tống Tiểu Hà cũng nhanh chóng nhận lý do Thẩm Khê Sơn nàng từng đến đây.

Men theo ký ức, nàng tiếp tục sâu con đường nhỏ giữa những ngôi mộ. Ở cuối con đường là một bãi đất trống trải rộng, và bãi đất đó, một sân khấu lộng lẫy hiện mắt.

Khung cảnh , là ảo cảnh mà con cáo nhỏ Mãn Nguyệt tạo khi nàng đòi phong thần!

Tống Tiểu Hà kinh ngạc đến trợn tròn mắt: “Đây là nơi Mãn Nguyệt xin phong thần ?”

“Nói chính xác hơn, con cáo nhỏ đó dùng linh lực để tạo một ảo cảnh y hệt như nơi . Cảnh vật trong ảo cảnh đều là giả, nhưng nơi thì thật.” Thẩm Khê Sơn tiến lên phía . Đi vài bước, thấy Tống Tiểu Hà vẫn đực đó với vẻ mặt kinh ngạc, bèn bước tới nắm tay nàng kéo .

Tống Tiểu Hà trong đầu hàng vạn câu hỏi, giờ thêm một thắc mắc nữa.

Tại Mãn Nguyệt chọn nơi nơi xin phong thần? Cậu bé mối liên hệ gì với tòa hung thành ?

Hai bước đến một ngôi mộ đặc biệt nhất.

Ngôi mộ chỉ lớn hơn hẳn những ngôi mộ khác, mà phía còn dựng một tấm bia đá.

Đó cũng là ngôi mộ duy nhất ở đây bia đá.

“Lúc nãy tìm thấy nơi , nhưng tấm bia mộ ngoài phạm vi của trận pháp, thể ngoài nên đành chịu, chẳng thể đến gần xem xét kỹ.”

Vừa , hai tiến đến sát tấm bia mộ.

Tấm bia đá cao xấp xỉ đầu , những sợi xích sắt to bằng cổ tay quấn chặt. Có thể lờ mờ thấy tấm bia khắc nhiều chữ.

Ở ngay cùng của tấm bia, ba chữ lớn vô cùng bắt mắt. Dù tấm bia vẻ trải qua nhiều năm tháng, phong hóa, bào mòn, nhưng ba chữ vẫn hiển hiện rõ nét.

Tướng quân bia.

 

Loading...