Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 118: Thư Nhà Đáng Giá Ngàn Vàng 1

Cập nhật lúc: 2026-07-13 16:44:59
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vị tướng quân bỏ mặc tính mạng của bách tính cả một tòa thành để bỏ trốn, quãng đời còn thể sống yên cho ?”

“Sau khi c.h.ế.t xuống minh giới cũng đ.á.n.h mười tám tầng địa ngục luân hồi, siêu sinh, đời đời kiếp kiếp chịu đày đọa trong luyện ngục để chuộc tội!”

Tống Tiểu Hà ngơ ngẩn ba chữ bia đá. Bên tai nàng vẫn còn văng vẳng những lời bàn tán đêm qua trong miếu về vị tướng quân bỏ thành mà chạy .

“Chẳng cuốn sổ sách soát đồng môn đêm qua chép rằng, khi quân địch công thành, vị tướng quân của tòa thành dẫn theo binh lính bỏ ? Vậy cớ gì bia mộ của ngài lập ở nơi đây?”

Có lẽ Thẩm Khê Sơn cũng đáp án. Hắn chỉ bước tới, phủi lớp bụi mờ bia mộ kéo sợi dây xích sắt sang một bên. Lúc , một dòng chữ trọn vẹn mới hiện : Mộ của Hộ thành Đại tướng quân Vân Trần.

“Vân Trần...” Tống Tiểu Hà dòng chữ đỏ tươi bia, thì thầm: “Vân Phức.”

Thanh trường thương trong tay Vân Phức cùng pháp chiến đấu của nàng so với cây ngân thương của vị tướng quân đầu quả thực nét tương đồng, dường như đây chẳng là sự trùng hợp.

Trong lòng Tống Tiểu Hà khẽ chấn động, một ý nghĩ lờ mờ chợt lóe lên.

Thẩm Khê Sơn lướt đầu ngón tay qua sợi xích sắt, cảm nhận những dòng chú văn chi chít bên , đó sang với Tống Tiểu Hà: “Chém đứt sợi xích , vực sẽ vỡ.”

“Thật ?” Tống Tiểu Hà rút kiếm Trú Minh bước tới. Nàng đưa tay đẩy Thẩm Khê Sơn lùi về phía một chút, hai tay nắm chặt chuôi kiếm giơ lên cao. Trên lưỡi kiếm sắc bén chỉ phủ một lớp viền sáng màu đỏ nhạt, nhưng nương theo lực c.h.é.m mạnh mẽ của nàng, sợi xích quấn quanh bia mộ lập tức phát tiếng đứt gãy keng keng, cứ thế vỡ vụn một cách dễ dàng.

Tống Tiểu Hà hạ tay xuống, những mảnh xích sắt rơi lả tả mặt đất, trong lòng thầm hoài nghi phá vực thực sự dễ dàng đến .

Nàng còn kịp hỏi thành lời thì cuồng phong chợt nổi lên. Tiền giấy mặt đất thổi bay tứ tung, cuồn cuộn bay lượn giữa trung tựa như một cơn mưa tiền giấy đầy hoành tráng.

Tống Tiểu Hà ngẩng đầu lên, chỉ thấy bầu trời dường như rạch một lỗ hổng. Xuyên qua khe nứt , nàng thấy những tia sáng trắng muốt lưa thưa.

Nàng nhanh chóng nhận , đó là ánh trăng.

Ngay đó, lỗ hổng như ai đó mạnh mẽ xé toạc, phô bày bộ bức màn trời chân thực trong tầm mắt của Tống Tiểu Hà.

Trên đỉnh đầu là vầng trăng vằng vặc, trong trẻo đến mức vương chút bụi trần. Những vì lác đác điểm xuyết giữa màn đêm, gió đêm thổi tung mang theo tiếng lá cây xào xạc và cả tiếng xì xào bàn tán của vô .

Màn sương mù trong thành tan biến, đôi mắt của Tống Tiểu Hà khôi phục thị lực. Nàng lấy Mắt Lang Thần cất vòng ngọc. Đến khi mở mắt nữa, nàng kinh ngạc nhận xung quanh tòa hung thành dĩ nhiên !

Chẳng yêu tà, cũng chẳng t.h.i t.h.ể đầu, mà là những bằng xương bằng thịt, là t.ử của các đại tiên môn.

Bọn họ phần lớn sườn thung lũng bên cạnh tòa thành, tay xách lồng đèn hoặc cầm linh khí chiếu sáng. Từng lớp từng lớp dày đặc, đông đúc đến mức soi sáng rực rỡ cả một vùng thung lũng. Đưa mắt quanh, cũng thấy những kẻ mặc tông phục của đủ các môn phái.

Bên cạnh đó, còn ít những chiếc linh thuyền lơ lửng giữa trung. Vài chiếc thuyền khổng lồ lơ lửng ngay đỉnh đầu, mang đến một áp lực vô cùng nặng nề.

lớn tiếng hô: “Yêu nữ Tống Tiểu Hà xuất hiện !”

Kế đó, làn sóng nghị luận bùng nổ dữ dội. Tất cả bắt đầu lên tiếng, kẻ thì chĩa mũi dùi kêu gào tên Tống Tiểu Hà, kẻ thì kề tai to nhỏ bàn tán. Lượng đông đảo như thoáng chốc phá vỡ sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc của hung thành, biến nơi trở nên ồn ào đến đinh tai nhức óc.

Tống Tiểu Hà cũng ngờ của các tiên môn tụ tập ở chốn , xem chừng bọn họ vẫn luôn chờ đợi sự xuất hiện của nàng.

Nàng nắm chặt thanh kiếm trong tay, theo bản năng lùi che chắn cho Thẩm Khê Sơn ở phía .

“Thế nào, nơi náo nhiệt chứ?” Vân Phức từ lúc nào ngay mặt, cách nàng một xa xa đang mỉm .

Đứng cạnh nàng là Bộ Thời Diên. Chỉ qua một thời gian ngắn ngủi, Bộ Thời Diên trông suy yếu ít. Sắc mặt nàng xám ngoét, đôi mắt phần đục ngầu. Dù bề ngoài vẫn mang dáng dấp của một thiếu nữ trẻ tuổi, thế nhưng tỏa một cảm giác già nua, tàn tạ.

Tống Tiểu Hà ánh mắt của nàng , trong lòng tự hiểu rõ, đó là dáng vẻ của một kẻ sắp gần đất xa trời.

“Những đều do các ngươi gọi tới ?” Tống Tiểu Hà chống kiếm ngang , lạnh lùng lên tiếng hỏi.

Sự tình đến nước , Tống Tiểu Hà thể phân rõ địch . Cho dù đây nàng quả thực trân trọng hai bạn kết giao khi xuống núi , nhưng hiện tại chút tình nghĩa cũ chẳng còn tác dụng gì. Việc cấp bách nhất bây giờ là mau chóng thoát khỏi khốn cảnh, đưa Thẩm Khê Sơn và đám Mạnh Quan Hành rời khỏi đây mới là điều quan trọng nhất.

“Nơi nhiều năm náo nhiệt như .”

Vân Phức đầu, lướt thung lũng cùng linh thuyền đậu kín xung quanh, tiếp: “Ngươi xem, bọn họ đều đang bàn tán, từng câu từng chữ đều nhắm ngươi đấy.”

Quá nhiều cùng lúc lên tiếng, cách một xa như , Tống Tiểu Hà rõ bọn họ đang gì, nhưng dùng đầu ngón chân cũng đoán chẳng lời lẽ nào.

Nàng vốn chẳng hứng thú với đám ồn ào , đang định buông vài câu châm chọc thì bỗng thấy một tiếng quát lớn truyền đến từ giữa trung.

“Tống Tiểu Hà!” Kẻ đó lớn tiếng hô: “Cuối cùng cũng để bắt ngươi! Để xem Tiên minh bây giờ còn che chở cho ngươi thế nào nữa!”

Tiếng quát vô cùng vang dội, khiến ít xung quanh đều thấy, thi dừng việc bàn tán để sang hóng hớt.

Vài tấm bùa chú lao vun vút tới. Tống Tiểu Hà vội đẩy Thẩm Khê Sơn , bản lùi về mấy bước, chỉ thấy bùa chú cắm phập xuống mặt đất, khi nổ tung liền bùng lên ánh lửa.

Kẻ đạp lên bùa chú từ trung đáp xuống, là Chung Tầm Chi.

Trước đó, kế thừa vị trí gia chủ của Chung thị, dẫn theo vô môn phái đến Tiên minh đòi Thanh Ly giao Tống Tiểu Hà . Tuy đó chuyện Thẩm Khê Sơn dùng bạo lực trấn áp, nhưng oán khí tích tụ vẫn luôn tồn tại, ba cái đầu c.h.é.m xuống khi càng trút thêm một khoản nợ máu.

Giờ phút , như thể cuối cùng cũng tìm cơ hội, nhân lúc còn đang quan sát bèn xung phong đầu, lao thẳng đến mặt Tống Tiểu Hà.

Hai cách một trượng, xa xa .

Nhớ ngày , chiếc linh thuyền tiến tới Quỷ Vực Phong Đô, Chung Tầm Chi vẫn mang dáng điệu của một vị thiếu gia kiêu ngạo. Lúc bước cằm luôn vểnh lên, dùng nửa con mắt để . Toàn toát khí chất của một tiểu công t.ử cưng chiều từ bé, ngang ngược và vô lễ.

Thế nhưng trong lúc Tống Tiểu Hà trải qua biến cố, cũng chẳng sống yên .

Đầu tiên là vị sư kính trọng c.h.ế.t một cách đầy bí ẩn, đó là tổ phụ và phụ vạch trần tội ác, c.h.é.m đầu ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Tiếp đó, Chung gia thư tịch thu tài sản, danh tiếng tụt dốc phanh, chẳng thể nào tiếp tục nương tại Trường An.

Chung Tầm Chi từ một thiếu gia cành vàng lá ngọc rơi xuống bộ dạng như hiện tại. Tuổi tác tuy chẳng lớn thêm là bao, nhưng sự trầm giữa hai hàng lông mày nhiều hơn ít.

Hắn giơ tay, kẹp tấm bùa chú giữa hai ngón tay, nhạt : “Ta vốn tưởng ngươi định trốn ở Tiên minh cả đời, ngờ ngươi vẫn dám vác mặt đây?”

“Ta gì sai, cớ trốn?” Tống Tiểu Hà xoay tay múa một đường kiếm hoa, hướng mũi kiếm về phía Chung Tầm Chi, hàn khí tuôn trào: “Ta khuyên ngươi đừng tự tìm đường c.h.ế.t.”

Chung Tầm Chi nhếch mép nhạt, tung nhảy lên trung dang rộng hai tay. Hàng chục tấm bùa chú bay lượn lờ xung quanh , luân chuyển ánh sáng trắng xóa. Hắn vung tay lên, đám bùa chú bèn xé gió lao thẳng về phía Tống Tiểu Hà.

Nàng nhấc kiếm lên, đôi mắt khóa chặt lấy những tấm bùa chú đang nối đuôi bay tới, đ.á.n.h trúng một cách chuẩn xác, dễ dàng c.h.é.m nát tất cả.

Chỉ trong chốc lát, nàng xuất mấy chục đường kiếm. Thân hình uyển chuyển biến hóa khôn lường, thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn bùa chú. Trong lúc nhất thời, một tấm bùa nào của Chung Tầm Chi thể tiếp cận nàng.

Thấy , Chung Tầm Chi bèn chắp hai tay , bung một tấm lưới bùa chú bao trùm lấy gian phía Tống Tiểu Hà.

Nàng bật nhảy vọt lên, lưỡi kiếm chẻ dọc bầu trời, c.h.é.m rách toạc tấm lưới bùa chú . Giữa những mảnh giấy bùa lả tả rơi xuống, bỗng một tấm bùa nguyên vẹn trôi dạt đến mặt nàng bất chợt khựng .

Tống Tiểu Hà thầm kêu , trong tích tắc rõ những dòng chú văn đó. Ngay đó, nàng liền thấy Chung Tầm Chi gầm lên: “Triệu!”

Trên bầu trời bất chợt nổ vang một tiếng sấm rền rĩ. Một đạo sấm sét hệt như con ngân long mỏng manh, bổ thẳng xuống!

May mắn , Tống Tiểu Hà phản ứng nhanh. Ngay khoảnh khắc sấm sét giáng xuống, nàng lộn vài vòng phía , thoắt cái kéo dãn cách. Chỗ đạo sấm sét rơi xuống, mặt đất nổ tung thành một cái hố sâu hoắm, cháy đen thui.

“Ngươi học Thanh Đàn Lôi pháp!” Tống Tiểu Hà kinh ngạc kêu lên.

Lúc nàng đập nát Kim Lôi chú của Chung thị, mục đích đúng là lưu truyền Thanh Đàn Lôi pháp. Nàng ngờ t.ử Chung thị sẽ học, càng ngờ Chung Tầm Chi thành thạo thuật triệu sấm sét.

Đối mặt với câu hỏi đầy kinh ngạc của nàng, Chung Tầm Chi chẳng buồn giải thích, chỉ hừ lạnh một tiếng, đó liên tục tung thêm mấy tấm bùa chú.

Từng đạo sấm sét giáng xuống. Tống Tiểu Hà dám trực diện đỡ đòn, chỉ đành liên tục lùi bước né tránh, thối lui đến vùng hoang dã tối tăm hơn.

Tống Tiểu Hà lùi liền mấy chục trượng, khi né tránh từng tia sét giáng xuống, trong lòng hiểu rõ thể lùi thêm nữa.

Nàng tháo Mắt Lang Thần , thể vật trong đêm tối. Nếu còn tiếp tục những góc khuất thiếu ánh sáng, điều đó sẽ vô cùng bất lợi cho cuộc chiến của nàng.

lúc nàng định vận chuyển linh lực, bay lên trung để đ.á.n.h rơi Chung Tầm Chi, thì sấm sét bỗng nhiên dừng . Chung Tầm Chi cũng từ trung hạ xuống, yên mặt nàng.

Hắn thu bùa chú, dường như ý định tấn công thêm nữa.

Tống Tiểu Hà ngơ ngác hiểu , nhưng vẫn dám lơ là cảnh giác. Ánh sáng đỏ nhạt loé lên kiếm, sẵn sàng đề phòng bất ngờ tay.

“Tống Tiểu Hà, ngươi .” Chung Tầm Chi đột nhiên buông một câu như .

“Cái gì?” Tống Tiểu Hà trừng lớn mắt, khuôn mặt tràn ngập vẻ ngạc nhiên, nhất thời còn tưởng lầm.

“Phía ngươi là thung lũng, chỉ cần ngươi vượt qua đó, ngươi sẽ thể sống sót rời .” Chung Tầm Chi trong bóng tối, rõ sắc mặt, giọng điệu vô cùng bình thản: “Bên ngoài nhiều kéo đến, nếu ngươi , chắc chắn sẽ vùi xác tại nơi .”

“Ban nãy ngươi còn lớn tiếng đòi tìm báo thù, bây giờ đột nhiên đổi ý ?” Tống Tiểu Hà đầy khó hiểu lên tiếng hỏi.

“Cần gì hỏi nhiều như ?” Chung Tầm Chi lạnh lùng đáp.

“Ai ngươi đang giở trò lừa gạt ?” Tống Tiểu Hà lớn giọng vặc , hệt như mỗi cãi cọ khi bọn họ gặp đây: “Đường đường là gia chủ của Chung thị, ngươi bụng thả ?”

“Vị trí gia chủ từ bỏ từ lâu, hiện tại tham gia các cuộc tranh đấu gia tộc. Giữa ngươi và mối thù m.á.u sâu nặng, dĩ nhiên sẽ tìm ngươi tính sổ, nhưng là lúc .” Chung Tầm Chi khinh khỉnh nhạo một tiếng, tiếp: “Chung Tầm Chi hành sự quang minh lạc, tuyệt đối bao giờ hợp lưu cùng lũ tiểu nhân hèn hạ chỉ vì d.ụ.c vọng ích kỷ của bản .”

“Vậy nên ngươi thả .” Tống Tiểu Hà .

Chung Tầm Chi liền : “Ngươi g.i.ế.c tổ phụ và phụ , dĩ nhiên thù oán với Chung thị . Thế nhưng ngươi hề gây oán kết thù với những môn phái , bọn chúng mượn cái cớ đường hoàng là trừ yêu nữ dẹp loạn nhân giới để thèm khát chia chác sức mạnh cực hàn ngươi. Hành vi bỉ ổi bẩn thỉu như thế, thể tiếp tay cho chúng ác?”

Nói xong, dường như giải thích đến phiền chán, liền thúc giục: “Rốt cuộc ngươi , chỉ thể tranh thủ cho ngươi một chút thời gian thôi.”

Tống Tiểu Hà đầu, liếc bóng tối phía lưng, dò hỏi: “Vượt qua ngọn núi phía , thật sự thể trốn thoát ? Bọn họ sẽ đuổi theo chứ?”

“Thung lũng phía ngươi gọi là Thung lũng Long Tức. Nghe đồn đó là vùng thánh địa Long thần che chở, những kẻ tâm địa xa sẽ thể leo lên ngọn núi đó.” Chung Tầm Chi khựng một chút, thêm: “Ta cũng chỉ là đồn thôi, chẳng rõ thật giả, nhưng ngươi chỉ còn duy nhất một con đường sống , thử một .”

Tống Tiểu Hà thu hồi thanh kiếm trong tay, nghiêm túc hỏi : “Quả thực là ?”

Ở một diễn biến khác, Thẩm Khê Sơn vì tham gia trận chiến nên đang xách theo chiếc đèn lồng bên cạnh phần mộ hoang vu. Ánh mắt mãi dõi theo bóng lưng của Tống Tiểu Hà chìm bóng tối mà từng dời , vẫn cứ thế chăm chú theo.

lúc , Vân Phức bên cạnh lên tiếng: “Ngươi luôn quan tâm Tống Tiểu Hà , cớ thấy nàng đ.á.n.h thản nhiên điềm tĩnh đến thế?”

Lời đầy âm dương quái khí, mang theo chút ý vị khiêu khích. Thẩm Khê Sơn nghiêng đầu, đôi mắt bình lặng gợn sóng sang nàng , lạnh nhạt phun bốn chữ: “Ngươi c.h.ế.t ư?”

Vân Phức phá lên ha hả: “Thẩm Khê Sơn, ngươi rõ hiện trạng của ? Vị kiếm tu thiên tài từng vạn săn đón ngày xưa nay ngã ngựa . Ngươi từ bỏ việc tu luyện Vô Tình đạo tự phế tu vi, còn trận pháp phong ấn, hiện tại liệu còn cầm nổi kiếm lên ?”

“Để g.i.ế.c ngươi, thừa sức.” Thẩm Khê Sơn nhạt giọng đáp.

“Ô ?” Vân Phức phì thích thú: “Ngươi đúng là quen thói đỉnh núi, dẫu rơi cảnh bi đát như mà vẫn chịu cúi đầu cơ đấy.”

Thẩm Khê Sơn nàng . Ánh mắt lạnh lẽo thấu xương hệt như đang một cái xác vô hồn lăn lóc bên đường.

Kỳ lạ , rõ ràng Vân Phức cạn kiệt linh lực, ngay cả linh kiếm cũng chẳng gọi , mà chỉ vì một ánh mắt khiến sống lưng nàng lạnh toát.

“Thẩm liệp sư quả nhiên trời sinh khác biệt với thường, mặc dù...”

Lời Vân Phức còn dứt Bộ Thời Diên đột nhiên cắt ngang, nàng : “Ban nãy Chung Tầm Chi sát chiêu, chỉ e là vì tìm Tống Tiểu Hà báo thù.”

Đầu óc của nàng quả thực xoay chuyển nhanh. Vừa dứt lời, sắc mặt Vân Phức lập tức biến đổi, vội vã lao tìm kiếm. Nào ngờ thấy Tống Tiểu Hà cầm kiếm từ trong bóng tối chậm rãi bước , nữa trong ánh sáng rực rỡ mà soi tỏ.

Bóng dáng Chung Tầm Chi sớm biến mất tăm, chỉ còn nàng một một , cũng vết thương nào đáng kể.

Nàng đến mặt Thẩm Khê Sơn, tiên liếc những xung quanh một cái, đó sát gần , kiễng chân vươn cổ, ghé sát tai .

Thẩm Khê Sơn cúi đầu xuống, áp tai qua, liền nàng nhỏ: “Phía chúng một ngọn thung lũng, đồn chỉ cần núi là thể thoát khỏi vòng vây. Chàng mang Tô Mộ Lâm , sẽ cản bọn chúng , đó tìm cách đưa đám Mạnh sư vượt qua.”

“Hắn bày cách cho nàng đấy ?” Thẩm Khê Sơn xong biểu hiện gì quá lớn, chỉ khẽ nhướng đuôi lông mày, ánh mắt thâm trầm.

Tống Tiểu Hà gật đầu.

Thẩm Khê Sơn : “Nếu ban nãy nàng chớp lấy cơ hội bỏ trốn, lẽ còn thể đào tẩu thành công, nhưng bây giờ thì nữa .”

“Mọi vẫn còn ở đây, thể tự chạy trốn ?” Tống Tiểu Hà trợn mắt, đoạn liền tiện tay đẩy mạnh một cái vai , hối thúc: “Mau , sẽ tranh thủ thời gian cho .”

Nàng xách kiếm tiến lên phía , bước về phía Vân Phức.

Phía Vân Phức từ lúc nào xuất hiện vị tướng quân đầu . Thi thể đang chầm chậm bước tới, sợi dây xích phát những tiếng va chạm leng keng theo từng nhịp bước chân, khơi dậy những tiếng kinh hô đầy hoảng sợ của đám đông xung quanh.

Mặc dù nhiều t.ử tiên môn tụ tập ở đây, nhưng một ai dám tùy tiện hành động. Bọn họ giống như ai đó sắp xếp tổ chức đưa đến, hiện tại chỉ đang trong trạng thái tuân theo lệnh điều động.

Tống Tiểu Hà vị tướng quân đầu từng bước tiến đến bên cạnh Vân Phức, hỏi: “Vân Phức, bao nhiêu năm qua, việc nơi biến thành hung thành cũng là do ngươi gây ư? Ngươi hại c.h.ế.t bao nhiêu còn bày ván cờ , rốt cuộc ngươi mưu đồ điều gì?”

“Mưu đồ điều gì ?” Vân Phức nhếch môi nhạt: “Thiên đạo bất công, những chuyện hối tiếc thế gian quá nhiều, cũng chỉ thể mượn chút sức lực phù du của để cố gắng giành lấy một vài điều mà thôi.”

Nụ của nàng hiện lên mấy phần chua chát. Tống Tiểu Hà cũng lười suy đoán về quá khứ của nàng , thế là dứt khoát phỏng đoán của : “Ngươi và vị tướng quân giữ thành năm xưa quan hệ ruột thịt đúng ? Ông là cha ngươi?”

Vị tướng quân đầu ngay cạnh Vân Phức, dáng vẻ hề cao lớn. Chiếc quan tài kích thước vượt quá tiêu chuẩn đó, lẽ là để chứa cây ngân thương .

Vân Phức đầu , gương mặt nở một nụ ấm áp, trìu mến.

Bàn tay của tướng quân đầu thối rữa đến mức thịt còn bám nổi xương trắng, nhưng Vân Phức vô cùng mật nắm lấy bàn tay đó, đó siết thật chặt tay . Nàng dịu dàng vuốt ve bộ áo giáp rách nát tả tơi của tướng quân, tựa đó bằng một dáng vẻ vô cùng ỷ .

“Là nương của .” Vân Phức .

Tuy Tống Tiểu Hà đoán phần nào, nhưng chỉ trúng một nửa.

Vị tướng quân đầu , là nữ tử.

Nụ gương mặt Vân Phức lọt đáy mắt Tống Tiểu Hà, khiến lòng nàng chấn động thôi.

“Hóa vị tướng quân bỏ thành mà chạy trong lời đồn là nương của ngươi. Nếu , cớ ngươi lập mộ cho bà ở trong thành ? Huống hồ bà qua đời nhiều năm như , để cát bụi trở về với cát bụi, còn bắt bà kéo lê cái xác đầu lang thang khắp nơi, hại ở chỗ .”

Những nghi vấn trong lòng Tống Tiểu Hà cứ thế tuôn trào như suối. khi xong, chính nàng nhận điểm hợp lý.

Theo như lời đồn đại chép cuốn sổ nhỏ , khi vị tướng quân dẫn binh lính bỏ trốn, ai họ chạy . Hầu vương của Nam Diên từng phái tìm kiếm nhưng thu kết quả, đó sự việc đành khép .

Vậy mà bia mộ và t.h.i t.h.ể của tướng quân đầu rõ ràng đều đang trong tòa thành .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-118-thu-nha-dang-gia-ngan-vang-1.html.]

Vân Phức nàng, ánh mắt sâu thẳm, tựa như chất chứa một câu chuyện nặng nề khôn xiết. Hồi lâu , nàng mới cất tiếng: “Đi đến chặng đường , ngươi là phân rõ trái, thấu tỏ thiện ác, để ngươi mở màn cho cuộc phán xét là phù hợp hơn cả.”

Nàng khẽ gọi một cái tên: “A Trúc.”

Tống Tiểu Hà giật kinh hãi. Nàng còn kịp phản ứng, sương đen rợp trời cuồn cuộn ùa đến như thác lũ vỡ đê, nháy mắt nuốt chửng lấy nàng trong đó.

Nàng vội vã vận chuyển linh lực theo bản năng để chống đỡ, nhưng cảm nhận bất kỳ sức mạnh đe dọa nào. Cả màn sương đen kịt chỉ bủa vây lấy đôi mắt nàng, tia sáng trong tầm biến mất ngay tắp lự, kế tiếp đó âm thanh xung quanh cũng lùi dần xa.

Tất thảy thứ đều chìm tĩnh lặng, vạn vật tĩnh mịch một tiếng động.

“A Trúc.” Tiếng một thiếu nữ gọi lanh lảnh vang lên.

“A Trúc!” Lại là một tiếng gọi nữa, giọng điệu phần cao hơn một chút: “Rốt cuộc tỷ đấy!”

Trong khoảnh khắc, ánh sáng trở trong tầm mắt Tống Tiểu Hà. Đầu tiên nàng thấy một chiếc bàn, bên trải một tờ giấy, tay nàng đang cầm bút mực, dường như đang chữ dở dang.

“Tự nhiên là thấy .” Tống Tiểu Hà giọng phát từ chính thể .

“Vậy tỷ trả lời ?” Giọng của thiếu nữ trở nên yếu xìu, dường như chút tủi .

“Muội gì?” Tống Tiểu Hà đặt cây bút tay xuống, đó chuyển dời ánh mắt, nàng thấy Vân Phức.

Đó là một Vân Phức trông chỉ mới chừng mười mấy tuổi. Nàng búi một kiểu tóc đơn giản, mái tóc dài xoã tung vai, mặc một bộ váy áo màu hồng nhạt. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng nước da trắng trẻo cho lắm.

Vân Phức : “Ta cảm thấy nương hề yêu thương .”

Tống Tiểu Hà chính đáp : “Sao thể chứ, Tướng quân đại nhân yêu thương cả bá tánh trong thành của chúng , huống hồ chi là .”

“Bà cũng chẳng yêu thương các , bà chỉ yêu công trạng mà thôi. Chỉ cần thể để bà chiến trường đ.á.n.h trận giành lấy công lao, bà thể từ bỏ bất cứ thứ gì.” Vân Phức bĩu môi, thấp giọng bổ sung: “Tất cả thứ.”

“Muội là đồ vật.” Tống Tiểu Hà đáp lời: “Muội là con gái của Tướng quân đại nhân cơ mà.”

Vân Phức thở dài thườn thượt, ôm lấy hai đầu gối, cuộn tròn , gác cằm lên đầu gối, bộ dáng trông thật đơn độc và bi thương.

“Ta mơ cũng hy vọng, nương là tướng quân.”

Vân Phức lẩm bẩm tự một một lúc lâu, tâm trạng đau buồn cũng dần dần xoa dịu đôi chút, đó liền xoay rời .

Trong tầm mắt, Tống Tiểu Hà thấy bản cầm bút lên, tiếp tục nốt những dòng chữ còn dang dở giấy:

Năm Sùng Khánh thứ bốn mươi tám, chiến hỏa tàn phá biên giới Nam Diên. Sáng nay những thành kể , tướng sĩ vùng biên cương đ.á.n.h thua liên tiếp ba trận, thiết kỵ của quân địch càng tiến sâu hơn Nam Diên. Có điều cách tới thành Từ Xuân vẫn còn xa, chiến hỏa tạm thời lan tới nơi . Cũng những tháng ngày bình yên như còn thể duy trì bao lâu, mong rằng thần linh hòa bình sẽ rủ lòng xót thương cho con dân Nam Diên, để chiến tranh mau chóng kết thúc.

Nàng hạ bút, đẩy tờ giấy về phía ánh sáng chiếu xuống bàn, đó dậy rửa mặt mũi, chân tay.

Mãi đến khi nàng xuống gương đồng cởi bỏ trâm cài, Tống Tiểu Hà mới thể rõ dung mạo của thể mà nàng đang nương .

Đó là một gương mặt giống hệt Tống Tiểu Hà như đúc, chỉ là đường nét mi mắt vẫn còn non nớt, nhưng toát lên vẻ trầm hơn nhiều. Bề ngoài trông cũng chỉ trạc mười bốn, mười lăm tuổi.

Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, thảo nào đó gặp hai đứa trẻ trong thành, chúng gọi nàng là A Trúc.

Hóa A Trúc , thật sự là tiền kiếp của nàng.

Sau khi A Trúc xõa tóc bèn trèo lên giường ngủ, đôi mắt nhắm thì tầm của Tống Tiểu Hà cũng chìm bóng tối theo.

Tuy nhiên cũng nhanh đó đôi mắt mở , chỉ trong cái chớp mắt, trời bên ngoài tối mịt. Ánh sáng mờ nhạt hắt qua khe cửa sổ rọi , soi tỏ gian lờ mờ bên trong căn phòng.

A Trúc dậy, gọi tỳ nữ canh giữ ngoài cửa chải tóc, đó đẩy cửa bước ngoài, tiến về phía sân .

Trái ngược với vẻ tối tăm, sân lúc đèn đuốc sáng rực. Từng hàng binh lính đang tập võ giữa sân, duy trì tư thế trung bình tấn bất động, mồ hôi ướt đẫm cả y phục của bọn họ.

Trong đó, một nữ t.ử với tư thế oai phong lẫm liệt đang ngay chính giữa phía . Nàng khoác bộ trường bào màu đỏ thẫm, mái tóc dài chỉ dùng dải lụa buộc gọn thành đuôi ngựa, hai tay chắp lưng, đôi mắt hề chớp lấy một cái chằm chằm binh lính.

Chỉ sườn mặt của nàng, cũng đủ để cảm nhận uy áp toát từ nàng, khiến kẻ khác sinh lòng e sợ.

Vân Phức cũng đang xen lẫn trong hàng ngũ binh lính. Tư thế tấn của nàng coi như đạt chuẩn, chỉ là thời gian duy trì lẽ quá lâu, nên hai tay lẫn hai chân đều đang run rẩy. Gương mặt nhăn nhó c.ắ.n chặt răng kiên nhẫn chịu đựng.

Mồ hôi lấm tấm đầy mặt nàng , chảy dọc theo đường nét khuôn mặt rơi xuống.

Mặc dù , nữ tướng quân vẫn hề mềm lòng, chẳng chịu mở miệng hạ lệnh giải tán.

Nàng thậm chí còn cất giọng quát lớn đám đông: “Mới mấy ngày luyện tập mà lười biếng đến mức ? Ngay cả cái trung bình tấn cũng vững, chiến trường thì g.i.ế.c địch kiểu gì? Chưa tới giờ thì kẻ nào nhúc nhích, nếu thì tự giác nhận phạt roi cho !”

Giọng của nữ tướng quân trầm hùng và vang dội, mang theo khí thế sắt đá. Lọt tai liền chấn động, khiến nháy mắt xốc tinh thần.

A Trúc sang một bên quan sát một lúc lâu mới tiến lên phía , khẽ gật đầu chào: “Tướng quân.”

“A Trúc?” Nữ tướng quân mặt , Tống Tiểu Hà mới cơ hội rõ diện mạo thật sự của nàng.

Vân Phức trông giống nàng cho lắm.

Nàng sở hữu đôi lông mày rậm rạp, sống mũi cao thẳng, đôi môi dày, làn da cũng ngả màu lúa mạch do phơi nắng lâu ngày. Ngũ quan tổng thể tuy thanh tú nhưng toát vẻ khí hiên ngang.

Đặc biệt là khi đôi lông mày nhíu , dáng vẻ thoạt cực kỳ răn đe. Khuôn mặt nghiêm nghị chút biểu cảm khiến chùn bước dám đến gần.

Đây là đại tướng quân của tòa thành , cũng là nương của Vân Phức - Vân Trần.

nàng đối với A Trúc đến mức quá nghiêm khắc, giọng cũng dịu xuống: “Dậy ? Đã dùng bữa tối ?”

“Vẫn ạ.” A Trúc : “Vân tướng quân, và Thư Yểu hẹn tối nay cùng dùng bữa, ngài thể cho tạm thời nghỉ tập ?”

Vân Trần đầu Vân Phức một cái, trầm ngâm giây lát mới đáp: “Vậy để nó theo cô .”

Câu cũng tương đương với lệnh ân xá cho Vân Phức. Trong tích tắc khi cơ thể buông lỏng, nàng lảo đảo lùi về hai bước, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất.

Vân Trần thấy liền nhíu mày, nhưng lên tiếng.

Vân Phức khó nhọc định vóc dáng, giơ tay lau qua mồ hôi hột trán, cúi đầu : “Đa tạ tướng quân.”

Từ đầu tới cuối, nàng hề ngẩng đầu lên Vân Trần lấy một .

Tất nhiên, bữa tối đó Vân Phức cũng chẳng ăn cùng A Trúc. Nàng giận dỗi về phòng, rằng thà nhịn đói đến c.h.ế.t còn hơn chịu sự tra tấn ngày qua tháng khác như .

A Trúc khuyên nhủ vài câu thành, đành lủi thủi ăn một .

Dùng bữa xong, nàng dẫn theo hạ nhân một vòng ngoài thành. Qua những cuộc trò chuyện với hầu cùng lời bàn tán của kẻ khác xung quanh, Tống Tiểu Hà mới hiểu A Trúc và Vân tướng quân sống cùng .

Hóa A Trúc vốn là con gái của một vị thương nhân giàu trong thành Từ Xuân. Có điều cha nàng mắc bệnh hiểm nghèo qua đời từ sớm, mẫu trong lúc ngoài giao thương cũng gặp t.a.i n.ạ.n may mà mất. Từ đó về , A Trúc chỉ còn nương tựa tổ phụ.

Lúc Vân Trần dẫn theo Vân Phức cùng tướng sĩ kéo đến thành Từ Xuân, điều kiện trong quân doanh vô cùng tồi tàn. Tổ phụ của A Trúc thấy dứt khoát mời Vân Trần đến ở trong phủ của , thế mà ở liền một mạch thấm thoắt năm năm.

Hai năm , tổ phụ A Trúc cũng quy tiên. Nhờ Vân Trần trấn giữ trong phủ, dẫu A Trúc chỉ là một cô nhi nắm giữ gia tài vạn quán cũng chẳng kẻ nào dám bén mảng ức hiếp, bởi Vân Trần vẫn luôn dắt theo Vân Phức sống tại trạch viện .

Trong thời gian đó, Vân Phức trở thành bạn thiết nhất của A Trúc.

Nàng dạo bên ngoài chừng nửa canh giờ trở về phủ, vốn định tìm Vân Phức tâm sự chút chuyện, ai ngờ bước đến cửa phòng thấy tiếng cãi vã vô cùng kịch liệt.

“Người căn bản thèm quan tâm đến cảm nhận của con! Trong mắt nay chỉ đao thương kiếm kích, đ.á.n.h trận lập công, bao giờ quan tâm xem rốt cuộc con cái gì ?” Vân Phức lớn tiếng lóc gào thét, trút hết tủi hờn nghẹn ức trong lòng: “Con gái nhà nếu cầm kỳ thi họa thì cũng ngâm thơ câu đối, kém cỏi hơn nữa thì cũng pha nấu súp. Còn thì ? Người chỉ bắt ép con học những thứ võ công mà cho là cường kiện thể, hại luyện dăm ba cái võ vẽ đó đến mức thương tích đầy ! Con cuộc sống như thế ! Con chỉ một cô nương bình thường như bao nữ t.ử khác, cùng mẫu thêu hoa ngắm trăng.”

“Trước đây lúc con nhiễm phong hàn, giường sốt cao đến mức ngất lịm . Sau đó nếu A Trúc đến tìm cứu , thì bệnh liệt giường ? Ấy thèm đến con lấy một , trong đầu chỉ mải nghĩ đến việc huấn luyện đám binh lính trướng . Nếu bọn họ quan trọng hơn cả , năm xưa sinh để cái gì?” Vân Phức nấc lên từng hồi, hít thở dồn dập mấy bận, khổ sở van xin: “Nương, thể con một chút ? Con là con gái của mà, con chỉ tình yêu thương của nương, cho dù chỉ là một chút xíu thôi cũng .”

Tiếng của nàng đứt quãng, giống như quá đỗi đau thương nên thở cũng thông.

Qua một hồi lâu, giọng của Vân Trần mới vang lên, mang theo chút nặng nề : “Thư Yểu, Nam Diên mấy năm nay chiến loạn triền miên, ...”

“Đừng nữa! Con !”

Vân Phức dùng chất giọng sắc nhọn cắt ngang lời Vân Trần, cảm xúc càng thêm kích động, dường như đang sức xô đẩy Vân Trần: “Con mấy lời nữa, cái gì mà vì bá tánh, vì sự bình yên, những thứ đó con đến phát ngán ! Ra ngoài, ngoài !”

Vân Trần gọi vài tiếng “Thư Yểu”, nhưng vẫn thể khiến nàng bình tĩnh , đành chịu trận đẩy khỏi phòng.

Vân Thư Yểu đóng sầm cửa , lớn tiếng vọng từ bên trong: “Người cứ đại tướng quân của , Vân Phức đây cũng cần mẫu nào cả!”

Lắng cuộc tranh cãi gay gắt , cõi lòng Tống Tiểu Hà dâng lên nỗi xót xa khôn tả.

Chẳng ngờ năm xưa Vân Phức và mẫu nảy sinh mâu thuẫn lớn lao đến nhường , thậm chí còn đến mức cắt đứt quan hệ con. Hơn nữa, những xung đột dường như âm ỉ từ lâu, khó bề hóa giải.

Thế nhưng nhớ hình ảnh Vân Phức nãy vô cùng mật nắm lấy bàn tay thối rữa của t.h.i t.h.ể Vân Trần, nàng bèn những năm tháng , Vân Phức sẽ luôn những lời ngày hôm nay cứa nát trái tim, để chìm đắm trong vũng m.á.u ròng ròng mà hối hận hết đến khác.

Giống hệt như Vân Trần ngay trong giây phút mắt.

Bà cúi gằm mặt cửa phòng Vân Phức lâu, cũng rõ rốt cuộc đang nghĩ gì.

Bàn tay năm bảy lượt giơ lên định gõ cửa chần chừ buông xuống, cuối cùng bà chọn bước theo một hướng khác, ngay cả A Trúc đang ở cuối hành lang bà cũng hề .

Đợi khi Vân Trần khỏi, A Trúc mới bước tới gõ cửa, lên tiếng: “Thư Yểu, là đây, mở cửa .”

Vân Phức tính cũng là phân biệt rạch ròi ân oán. Tuy hiện giờ trong lòng phẫn nộ đau buồn, nhưng nàng vẫn mở cửa cho A Trúc.

Hai mắt nàng sưng húp, giống như bộ dạng lau, lau tạo thành, nước mắt vẫn ngừng lã chã tuôn rơi.

Cửa phòng khép , nàng bèn sụp xuống bàn thút thít, đến mức ống tay áo cũng ướt đẫm cả, nỗi đau lòng hiện rõ mồn một.

A Trúc an ủi nàng vài câu. Rõ ràng A Trúc cũng quen với cảnh hai con họ cãi vã. Khóc tới khi mệt lả, Vân Phức cũng dần dần tĩnh tâm .

Nàng chằm chằm chân nến bàn, hỏi A Trúc: “Nương rốt cuộc tại cứ nhất quyết bắt ép tập võ? Ta học những thứ đó, chỉ thêu hoa đ.á.n.h đàn, một nữ t.ử bình thường mà thôi.”

Nếu đổi đây, Tống Tiểu Hà tuyệt đối sẽ thể nào trả lời câu hỏi , nhưng hiện tại thì khác.

Trong cơn hoảng hốt, nàng bỗng nhớ quãng thời gian lưu Thẩm phủ ở Lâm An mấy ngày . Thôi Minh Nhạn luôn cầm kim chỉ thêu thùa đến tìm nàng, dẫu bà rõ Tống Tiểu Hà thêu hoa, cũng chẳng mặn mà gì với nữ công gia chánh.

Đêm ngày khởi hành, bà ngọn đèn, mỉm hiền từ với Tống Tiểu Hà: “Những kiếm pháp bùa chú mà con luyện tập thường ngày, đều . Nghĩ nghĩ , thứ thể dạy con cũng chỉ thêu thùa mà thôi.”

Tấm lòng của những thế gian đều giống , Vân Trần cũng .

rành cầm kỳ thi họa, ngâm thơ phú, cũng chẳng sành sỏi chuyện hầm canh nấu nướng. Thứ duy nhất bà thông thạo là hành quân đ.á.n.h trận, múa đao vung thương. Bởi , bà mới dốc hết vốn liếng của , đem tất thảy công phu truyền cho Vân Phức.

Chỉ là A Trúc cũng chẳng hiểu những chuyện . Nàng chỉ vỗ vỗ vai Vân Phức an ủi đôi câu, đó chuyển chủ đề: “Cả buổi tối ăn gì, ăn lót thì mới sức mà tức giận tiếp chứ. Để xuống nhà bếp xem còn món gì lót .”

Nói xong nàng bèn đẩy cửa bước ngoài, thẳng về phía nhà bếp trong phủ.

Lúc A Trúc đến nơi, thấy cửa nhà bếp trống trơn. Cửa lớn đóng chặt, nàng lẩm bẩm một câu: “Sao hôm nay hạ nhân canh cửa?”

Nàng sai tỳ nữ theo hầu phía gọi , còn thì tiến về phía nhà bếp, vươn tay đẩy cửa .

Chỉ thấy bên trong nhà bếp đèn thắp sáng, tỏa ánh sáng ấm áp. Trước bếp lò là bóng dáng Vân Trần đang , động tác phần hoảng loạn, đang giấu giếm điều gì.

“Tướng quân.” A Trúc khẽ gọi một tiếng.

“Là A Trúc ?” Vân Trần đầu , thần sắc giãn một chút, hỏi : “Giờ đến nhà bếp, là đói bụng ?”

A Trúc bước lên , gần hơn một chút.

Tống Tiểu Hà lúc mới hốc mắt bà đỏ hoe, do luống cuống nên mặt vẫn còn vệt nước lau sạch, khóe mắt vẫn đang phiếm ướt.

Thứ mà Vân Trần luống cuống che giấu ban nãy, là nước mắt.

Tại chốn triều đình luôn trọng nam khinh nữ, bà dùng phận nữ nhi để trèo lên chiếc ghế tướng quân, đồng thời nắm quyền thống lĩnh hàng vạn đấng nam nhi nơi biên ải, mệnh lệnh ban một kẻ nào dám lơ là trái. Một vị đại tướng quân sinh t.ử chiến trường, đổ m.á.u đổ mồ hôi, để đạt vinh dự và địa vị cao cả nhường , chắc hẳn bà sớm luyện cho một gân cốt thép và ý chí kiên định như núi thái sơn, cùng một trái tim sắt đá.

Vậy mà trái tim dễ dàng dăm ba tiếng lóc oán trách của Vân Phức đ.â.m trúng tâm can, để lén lút rơi lệ trong góc bếp chẳng lấy một bóng .

Cho dù là vị tướng quân uy nghiêm oai phong đến chăng nữa, thì khi đối diện với Vân Phức, bà cũng chỉ là một mang trái tim mềm yếu, luôn mang nặng sự áy náy trong lòng.

“Tướng quân đang tự xuống bếp ?” A Trúc nhẹ giọng hỏi.

Vân Trần gật đầu, đáp: “Buổi tối Thư Yểu ăn cơm, tùy tiện chút gì đó cho nó ăn.”

A Trúc : “Cứ để đầu bếp mà.”

“Không cần phiền phức như , đứa trẻ đến giờ dùng bữa mà ăn, lý gì phiền đầu bếp nghỉ ngơi. Ta nấu cho nó bát mì là .” Vân Trần , những sợi mì cũng lúc nổi lên. Bà dùng đũa khuấy vài cái, múc bát, rắc thêm một lớp hành hoa, đầu hỏi A Trúc: “Cô ăn ?”

A Trúc lắc đầu: “Đa tạ tướng quân, tối nay ăn .”

Thấy , Vân Trần cũng nhiều thêm, bảo nàng sớm về nghỉ ngơi, bưng bát mì rời khỏi nhà bếp.

A Trúc tựa cửa theo, dõi mắt hướng về bóng lưng Vân Trần đang chầm chậm về phía phòng ngủ của Vân Phức. Màn đêm bao trùm lấy bà, đôi khi lướt qua những ngọn đèn, cái bóng của bà in mặt đất trở nên cao lớn đến nhường nào.

Tống Tiểu Hà chợt cảm thấy một trận chua xót lướt qua, những cảm xúc khó tả tuôn trào trong lòng.

Nàng thầm nghĩ, tình yêu thương của Vân Trần sâu đậm đến thế, vì Vân Phức chẳng hề cảm nhận tình mẫu t.ử cơ chứ?

Trong mười mấy năm ròng rã, Tống Tiểu Hà thường thu lu bậc cửa phòng sư phụ. Lúc đợi sư phụ trở về, nàng luôn cảm thấy bụng đói cồn cào.

Khi nàng thường suy nghĩ vẩn vơ, nếu như sư nương sống cùng bọn họ thì mấy. Sư nương thể nấu cho nàng chút đồ ăn trong lúc sư phụ ngoài, như nàng sẽ chịu cảnh chịu đói chịu khát nữa.

Thế nhưng, đây rốt cuộc cũng chỉ là mộng tưởng của Tống Tiểu Hà. Trước đây , cứ ngỡ cơ thể sư nương khỏe, hiện tại tỏ tường, nàng mới hiểu Chung Mộ Ngư lẽ từng thực tâm yêu thương nàng.

Thế nên Tống Tiểu Hà cũng từng thứ gọi là tình yêu của .

Dẫu chỉ là một bát mì đơn giản như thế , cũng đủ khiến nàng ước ao khôn xiết.

 

Loading...