Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 119: Thư Nhà Đáng Giá Ngàn Vàng 2

Cập nhật lúc: 2026-07-13 16:45:00
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tháng tư năm Sùng Khánh thứ bốn mươi tám.

Mùa xuân ở Nam Diên kéo dài khác thường, mãi đến tận tháng năm tiết trời vẫn mẻ. Trăm hoa trong thành đua nở, cũng tràn trề nhựa sống.

Chiến hỏa nơi biên cương rực cháy, thi thoảng nạn dân lang thang chạy trốn thành Từ Xuân để cầu mong một chốn nương yên bình.

Vân Trần trấn thủ thành Từ Xuân nhiều năm, từ lâu trở thành vị đại tướng quân bách tính kính yêu. Bởi khi bà hạ lệnh mở cổng thành tiếp nhận nạn dân, một ai trong thành buông lời dị nghị. Kẻ tiền góp tiền, sức góp sức, một trạm tị nạn nhanh chóng dựng lên ngay tại cổng thành. A Trúc quyên góp nhiều bạc để mang đến cho những nạn dân chạy nạn một chỗ ngủ tạm thời yên giấc.

Khi rảnh rỗi việc gì , nàng bèn cổng thành xem xét. Xuyên qua đôi mắt của A Trúc, Tống Tiểu Hà thể rõ tòa thành Từ Xuân hề chiến tranh tàn phá .

Tòa thành nương tựa núi mà lập nên, bên ngoài tường thành là thung lũng cao ngất nối liền với cỏ cây rậm rạp. Đứng từ xa chỉ thấy một màu xanh ngát, thường xuyên mang đến những cơn gió mát lành. Trong thành ngập tràn những đóa hoa đua nở, bách tính an cư lạc nghiệp. Bọn họ ngang qua những khóm hoa rực rỡ thi thoảng sẽ dừng bước ngắm , nhưng hiếm ai đưa tay hái, tạo nên một bức tranh thanh bình và yên nàng .

Tòa thành tính là phồn hoa, nhưng nhờ bức tường thành cao vút chở che, bách tính bên trong vô cùng lương thiện và chất phác. Bọn họ dốc nhiều sức lực để cưu mang nạn dân, chỉ qua vài hành động nhỏ nhặt cũng đủ thấy bản chất lương thiện của họ, nơi quả thực giống như một chốn thế ngoại đào nguyên.

A Trúc bên vách thành, lẳng lặng những bá tánh đang đồng lòng xây dựng trạm tị nạn. Đám nạn dân chạy nạn đến đây trông vô cùng tiều tụy, quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù, hiện đang xếp hàng nhận bánh bao và cháo.

“Mọi cứ yên tâm .” Phụ nữ múc cháo với những nạn dân đang nhận bánh bao: “Trong thành của chúng Vân tướng quân tọa trấn. Đám quân địch nếu dám bén mảng tới, chắc chắn sẽ một trở !”

, hơn nữa Vân tướng quân , chẳng bao lâu nữa Hoàng đế sẽ phái thêm viện binh. Đến khi viện binh của chúng tới, nhất định sẽ đ.á.n.h trả, giành những tấc đất quân địch chiếm đóng!”

“Đánh cho bọn chúng tơi bời hoa lá, vĩnh viễn dám bước chân Nam Diên thêm nửa bước!”

Đàn ông dựng nhà, đàn bà phát cháo và an ủi, những nạn dân cửa nát nhà tan, lưu lạc muôn nơi xoa dịu vô cùng chu đáo.

Tống Tiểu Hà thu trọn cảnh tượng tầm mắt. Nghe những lời họ , nàng cảm thấy như một tảng đá nặng trĩu đè chặt lấy trái tim, khiến nàng gần như thở nổi.

Vân Trần bảo vệ bá tánh thành Từ Xuân quá . Ngay cả khi bên ngoài khói lửa ngập trời, xác c.h.ế.t đầy đồng, lưỡi đao của quân thù nhuốm đầy m.á.u của con dân Nam Diên, thì bá tánh thành Từ Xuân vẫn một mực tin tưởng rằng chuyện sẽ . Họ tin viện binh sẽ đến, và tin rằng Vân Trần sẽ dẫn dắt binh sĩ đ.á.n.h đuổi lũ giặc ngoại xâm.

Thế nhưng Tống Tiểu Hà, tận mắt chứng kiến cảnh cổng thành vỡ nát và thi cốt la liệt khắp nơi, từ lâu rõ kết cục của bọn họ. Chờ đợi thành Từ Xuân ở phía chắc chắn là một cuộc tàn sát bi t.h.ả.m đến mức nỡ .

Trong lòng Tống Tiểu Hà sinh sự kháng cự, nàng thêm nữa liền vận chuyển linh lực hòng thoát khỏi cơ thể A Trúc. Thế nhưng nàng dường như một thứ gì đó giam cầm trong cơ thể , thử hồi lâu mà linh lực vẫn thể phá vỡ gông cùm. lúc nàng đang phiền não, từ phía chợt vang lên một giọng non nớt.

“A Trúc!”

Tiếp đó, phần eo của nàng ai đó va , hai cánh tay nhỏ nhắn ôm chầm lấy nàng. A Trúc xoay , Tống Tiểu Hà liền thấy ôm là một bé gái chừng bảy tám tuổi. Đứng bên cạnh cô bé còn một bé trai với vóc dáng tương đương, khuôn mặt hai đứa trẻ vài nét hao hao , trông giống như hai em hoặc chị em ruột.

“A Trúc, mấy ngày nay tỷ tới tìm bọn chơi.” Cậu bé lên tiếng.

Âm thanh lọt tai khiến Tống Tiểu Hà giật . Nhìn kỹ , hai đứa trẻ mặt là hai đứa trẻ từng chặn đường nàng trong thành và luôn miệng gọi nàng là A Trúc lúc .

Quan hệ giữa A Trúc và hai đứa trẻ , nàng lập tức chơi đùa cùng chúng. Ba chơi đá cầu một lát, đó hai đứa bé trốn để A Trúc tìm. Qua quá trình vui đùa, Tống Tiểu Hà đây là một đôi ruột, ca ca tên Trường Hàn, tên Ngọc Tâm. Cha hai đứa trẻ mất sớm vì bạo bệnh, chúng dì nuôi nấng khôn lớn. Năm ngoái dì cũng qua đời, vì còn thích nào khác nên hiện tại hai đứa trẻ lâm cảnh ai chăm sóc.

Tuy nhiên nhà A Trúc giàu , nàng thường xuyên sai mang đồ ăn thức mặc tới cho hai đứa trẻ và cho chúng học, nhờ thế mà quan hệ giữa chúng và A Trúc cực kỳ thiết.

Tống Tiểu Hà ngờ tiền kiếp của là một đại thiện nhân như . Có lẽ kiếp vung tay tán lộc quá nhiều, nên kiếp nàng mới nghèo rớt mồng tơi, đành cùng sư phụ trải qua những tháng ngày chi tiêu tằn tiện.

Nhắc tới sư phụ, Tống Tiểu Hà chợt nhớ cũng từng ghé qua tòa thành . Ngày tháng ghi bức thư của là năm Sùng Khánh thứ bốn mươi bảy, tức là năm ngoái tới đây. Giờ phút ắt hẳn rời để tiếp tục xuôi về phương nam tìm kiếm Trường Sinh Điện. Chỉ lúc sư phụ ở trong tòa thành , từng vô tình thấy A Trúc, thấy tiền kiếp của Tống Tiểu Hà .

Biết trong những năm tháng dằng dặc , sư phụ từng với nàng những lời đại loại như chúng quả thực duyên phận lắm đấy, chỉ là Tống Tiểu Hà chẳng còn nhớ rõ nữa .

A Trúc chơi đùa cùng Trường Hàn và Ngọc Tâm trọn vẹn một buổi chiều, mãi đến lúc trời tối mịt mới trở về nhà. Trước sân vẫn là cảnh tượng binh sĩ đang rèn luyện võ công, đương nhiên Vân Phức cũng ở trong đó.

Sau trận cãi vã điên cuồng , Vân Phức cũng thực sự ghim thù tuyệt giao quan hệ con với Vân Trần, nếp sống vẫn diễn như cũ. Vân Trần bậc thềm cao, dùng đôi mắt sắc bén đảo quanh đám binh sĩ bên . Nếu phát hiện ai động tác chuẩn xác hoặc chỉ cần lơ là một chút, bà lập tức lớn tiếng quở trách. Cho dù mắc là Vân Phức, bà cũng tuyệt đối hề khoan hồng.

A Trúc bên cạnh một lúc lâu, đó giống như ngày mở lời giúp dẫn Vân Phức . Vân Phức mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, bước lảo đảo, hai chân mềm nhũn. Vừa bước phòng, nàng liền ngã gục xuống ghế, ngửa đầu chằm chằm lên nóc nhà nhúc nhích.

A Trúc xoay tới bàn, lấy giấy bút bắt đầu mài mực. Chẳng bao lâu , phía vẳng tới tiếng của Vân Phức. A Trúc buông đồ đạc trong tay xuống đầu , chỉ thấy Vân Phức vẫn giữ nguyên tư thế từ lúc bước cửa, điều nước mắt ngừng lăn dài hòa lẫn với mồ hôi.

“Thư Yểu, ? Lại chuyện vui ?” A Trúc ân cần hỏi.

“Muội rời khỏi nơi , A Trúc.” Vân Phức nghẹn ngào trong tiếng : “Muội ở bên cạnh nương nữa, sớm muộn gì cũng hành hạ cho đến c.h.ế.t mất.”

“Đừng như , Vân tướng quân nỡ lòng hành hạ .” A Trúc khuyên nhủ: “Nếu thấy luyện võ cực khổ quá thì cứ với tướng quân một tiếng, ngài sẽ ép buộc .”

“Bà sẽ thế , bà chỉ cũng giống như bà , trận g.i.ế.c địch để nối tiếp vinh quang của bà . Muội chỉ là một sự cố ngoài ý trong cuộc đời bà mà thôi.”

“Muội hiểu lầm tướng quân quá sâu , ngài luôn quan tâm đến . Lần khi hai cãi , ngài chẳng tự tay cho một bát mì ?”

Vân Phức đưa tay quệt nước mắt, thẳng dậy uất ức : “ , nhưng đó chẳng qua chỉ là khi nào nhớ tới thì ném cho hai quả táo ngọt, còn khi nhớ tới thì mặc kệ tự sinh tự diệt. Muội thèm bát mì đó.”

A Trúc khẽ khựng : “Muội ăn ?”

“Muội đập vỡ bát .” Vân Phức đáp.

Lần A Trúc tiếp lời ngay. Ngay cả Tống Tiểu Hà cũng kìm nỗi nhói đau trong tim. Trong đầu nàng bỗng hiện lên hình ảnh vị đại tướng quân lén lút gạt nước mắt trong phòng bếp, cẩn thận múc một bát mì đầy ắp. Không ngờ bát mì đong đầy tình mẫu t.ử Vân Phức tàn nhẫn đập vỡ.

Chắc hẳn A Trúc cũng vô cùng khiếp đảm nên hồi lâu chẳng lời nào, còn Vân Phức thì vẫn tiếp tục trút xả những oán giận chất chứa trong lòng.

“Bà bắt học những thứ võ công đó, chẳng qua là vì bôi nhọ cái danh tiếng đại tướng quân uy phong lẫm liệt của bà . Mỗi khi ngoài, luôn xì xào rằng bằng một góc của nương . Thế nhân luôn cho rằng vì là con gái của tướng quân, nên nghiễm nhiên tài giỏi hơn những cô gái khác.”

Vân Phức tức tối tiếp: “ thực sự , cũng chẳng hề học mấy thứ võ công đó, về nhà...”

“Về cơ?” A Trúc hỏi.

“Khang Dương.” Vân Phức đáp: “Nơi đó mới thực sự là nhà của .”

A Trúc ngây giây lát, đó nhẹ nhàng dỗ dành: “Muội đừng lo lắng, đợi đến khi chiến sự ở biên giới Nam Diên bình định , thể về nhà.”

Vân Phức rầu rĩ: “Chẳng đợi đến bao giờ nữa, bây giờ ở bên cạnh bà thêm một khắc nào.”

“Thư Yểu.” A Trúc gọi khẽ tên nàng : “Muội nên thành kiến lớn như với tướng quân. Ngài gánh vác trọng trách vai, lẽ ngày thường quả thực công việc quân doanh vướng bận chân tay, nhưng ngài tuyệt đối quan tâm tới . Bát mì ngày hôm đó là do đích tướng quân xuống bếp nấu đấy.”

Ánh mắt Vân Phức trở nên đờ đẫn, nàng chìm lặng lâu, những lời oán trách kịp buông cũng nuốt ngược trong. Sau một hồi thẫn thờ yên, nàng liền dậy rời .

A Trúc rõ đang suy tư điều gì, chỉ cất một tiếng thở dài thườn thượt đầu tiếp tục mài mực, đó xuống chữ.

Không bao lâu tiếng gõ cửa vang lên, A Trúc còn tưởng Vân Phức . Nào ngờ khi mở cửa , bên ngoài là Vân Trần. Bà trút bỏ bộ giáp nhẹ thường ngày, chỉ mặc một bộ trường y màu xanh lục sẫm, mái tóc dài buộc gọn gàng qua loa, nở một nụ nhàn nhạt với A Trúc.

“Tướng quân tìm muộn thế , chẳng chuyện gì quan trọng ?” A Trúc đón bà phòng ân cần hỏi.

Vân Trần đáp: “Cũng tính là chuyện gì quan trọng, chỉ là nghĩ bình thường cô thiết với Thư Yểu nhất, cô con bé thích thứ gì ?”

Khi hai đối diện , ánh mắt hạ xuống, Tống Tiểu Hà mới chú ý tới món đồ Vân Trần đang cầm trong tay. Thứ đó đối với nàng quen thuộc đến thể quen thuộc hơn, đó là chiếc khung thêu dùng trong nữ công gia chánh, bên còn cắm một chiếc kim xỏ sẵn chỉ cùng họa tiết đang thêu dang dở.

A Trúc cũng thấy, kinh ngạc thốt lên: “Tướng quân, đây là...”

“À, mấy ngày nay đang học nữ công gia chánh.” Vân Trần , vẻ mặt toát lên chút bẽn lẽn: “Đôi tay quen cầm đao múa thương của khi cầm kim thêu hoa quả thực quá đỗi vụng về, giống như sức mà chẳng dùng . Thế nên học mấy ngày mà vẫn thấy thành quả gì rõ rệt, cô giúp xem thử thế nào.”

Vừa đưa khung thêu tới mặt A Trúc. Vân Trần rõ ràng là từng chạm loại công việc , họa tiết đó rối tinh rối mù theo bất kỳ bố cục nào, đường kim mũi chỉ thì thô kệch, thể thêu cái gì.

Trong lòng Tống Tiểu Hà cực kỳ khách quan đưa lời nhận xét: Thứ thêu còn khó coi hơn cả sư phụ thêu nữa.

Ngón tay A Trúc vuốt ve những đường kim mũi chỉ chi chít mặt vải, nghi hoặc hỏi: “Tướng quân hà tất tự tay? Muốn món đồ gì, cứ gọi tú nương mà.”

Ban đầu Vân Trần im lặng, qua một hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng: “Ta khi học sẽ tự tay dạy cho Thư Yểu.”

A Trúc ngạc nhiên ngước mắt bà. Lại bà thở dài não nuột tiếp: “Đứa nhỏ Thư Yểu luôn trách móc chỉ bắt nó luyện võ, nhưng từ nhỏ theo nghiệp võ, những thứ khác đều am hiểu nên chẳng thể dạy dỗ nó nhiều. Khi nó lớn dần, thành kiến đối với càng sâu sắc. Nếu nó học thêu hoa, sẽ dạy nó thêu, cùng lắm cũng chỉ là cầm kim đ.â.m tới đ.â.m lui vải mà thôi.”

A Trúc thấu hiểu: “Thì , tướng quân nhọc lòng quá, tin rằng Thư Yểu sẽ thấu hiểu nỗi khổ tâm của ngài.”

Vân Trần khẽ : “Ta cũng chẳng cần nó hiểu thấu, chỉ mong nó thể bình an khỏe mạnh khôn lớn, sống những ngày tháng vui vẻ là . Sau còn cõi đời nữa, nó cũng sẽ bắt nạt.”

A Trúc cũng hùa theo : “Tướng quân đùa , ngài là bụng như , chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi.”

Hai trò chuyện như đang đùa, kẻ xướng họa trêu chọc lẫn . Vân Trần hỏi A Trúc một thứ Vân Phức yêu thích, nhờ nàng xem qua những họa tiết tự thêu, đó mới dậy cáo từ.

A Trúc dọn dẹp giấy bút, khi rửa mặt mũi xong liền tắt đèn lên giường ngủ. Ngay khi nàng mở mắt , thời gian vài chục ngày trôi qua.

Vân Trần chỉ học thêu thùa mà còn học cả nấu nướng, mấy thứ cầm kỳ thi họa khác bà thực sự tài nào học nổi nên đành bắt đầu từ hai việc , khi học xong mới đem dạy cho Vân Phức. Bởi , quan hệ giữa hai con cuối cùng cũng một thời gian hòa hoãn, Vân Phức tìm A Trúc lóc than vãn cũng ít dần .

Bước sang tháng năm, nạn dân đổ về thành Từ Xuân ngày một đông, ngọn lửa chiến tranh bên ngoài bốc cháy ngùn ngụt, ngày càng ép sát tường thành Từ Xuân. Lúc bá tánh trong thành rốt cuộc cũng bắt đầu sợ hãi. Một bộ phận phong thanh quân địch đang cướp bóc, c.h.é.m g.i.ế.c khắp nơi liền tức tốc gom góp hành lý tháo chạy. Bầu khí ngột ngạt tựa như một lớp sương mù khổng lồ bao phủ lấy bộ Từ Xuân, khuôn mặt ai nấy đều bắt đầu hiện rõ nỗi âu lo sầu muộn.

Chiến tranh vốn dĩ vô tình, giả sử một ngày thiết kỵ của quân địch thực sự tràn tới chân thành, một khi đ.á.n.h chắc chắn sẽ gây tổn thất vô cùng nặng nề. Dù thắng bại, chuỗi ngày của bá tánh trong thành cũng khó mà yên . Huống hồ nếu thua trận, tất cả sẽ khó lòng thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần.

Hiện tại bên ngoài cũng đ.á.n.h trận, bọn thổ phỉ càng lợi dụng thời buổi loạn lạc để càn bậy. Nếu trốn khỏi thành Từ Xuân, rốt cuộc bao nhiêu cơ hội sống sót chẳng ai thể . Hơn nữa nơi là mảnh đất chôn cắt rốn của bách tính trong thành, bắt họ rời bỏ cố hương để tìm đường sống khác quả thực khó như lên trời. Thế nên khi một toán rời thì trong thành còn ai khởi hành nữa.

Vào giữa tháng năm, Vân Trần đột ngột ban lệnh huy động bộ nam đinh trong thành đào chiến hào ở hai bên trục đường chính dẫn cổng thành để bắt đầu bố trí bẫy ngầm. Chiến tranh thực sự sắp ập tới nơi , dân trong thành ý thức điều , tiếng hân hoan biến mất, đó là gương mặt đăm chiêu nặng nề của mỗi và những công việc lao động mệt nhọc kể ngày đêm để đào chiến hào, chôn cạm bẫy.

Vài bông hoa trong thành bắt đầu rụng cánh báo hiệu mùa xuân sắp kết thúc, lòng hoang mang lo sợ, đ.á.n.h mất sinh khí vốn của những ngày xưa cũ.

Thấy cảnh tượng đó, Vân Trần bèn sai một tấm biển cổng thành mới, đồng thời tập hợp bách tính tới cửa nha môn. Bà bậc thềm cao dõng dạc với rằng, thành Từ Xuân tường cao hào sâu, các tướng sĩ ngày đêm túc trực bảo vệ, nhất định sẽ bình an vượt qua cửa ải khó khăn . Chỉ cần viện binh tới, bà sẽ đích dẫn quân lật ngược thế cờ, quét sạch quân thù khỏi bờ cõi Nam Diên.

Vân Trần nay vẫn luôn là vị tướng quân bách tính hết lòng tin tưởng. Có bà trấn an, tự nhiên dân chúng như tiếp thêm một liều t.h.u.ố.c tinh thần mạnh mẽ, giúp những dân vốn đang hoảng loạn sợ hãi dần dần trấn tĩnh .

Ngay đó, bà lệnh cho treo tấm biển cổng thành mới lên, tấm biển “Thành Từ Xuân” cũ tháo xuống, đó là ba chữ do chính tay bà đề bút: Bất Từ Xuân (Không rời bỏ mùa xuân). Chữ “Xuân” mang ý nghĩa vạn vật hồi sinh, nhựa sống cuộn trào. Bất Từ Xuân nghĩa là sức sống mãnh liệt sẽ ngừng kéo dài, trường tồn mãi mãi theo thời gian.

Quả nhiên, khi tấm biển mới treo lên, nó tác dụng cổ vũ tinh thần cực kỳ to lớn. Bách tính trong thành giống như thắp lên một sự hy vọng mới, họ với nhịp sống thường ngày, còn tình trạng nháo nhác hoang mang như đó nữa.

Thế nhưng, bước chân tàn sát của quân địch suy cho cùng vẫn sẽ chịu dừng . Cho dù bách tính trong thành tin tưởng Vân Trần tới nhường nào, gửi gắm những lời cầu nguyện , thì hiện thực nghiệt ngã vẫn luôn tồn tại. như những gì Lương Đàn trong thư, thiên tai và chiến tranh đồng loạt ập xuống mảnh đất bất hạnh . Năm đại hạn hán thêm chiến hỏa thiêu rụi, Bất Từ Xuân cuối cùng cũng khó lòng tránh khỏi kiếp diệt vong.

Ngày mười một tháng sáu năm Sùng Khánh thứ bốn mươi tám.

Vân Trần gióng lên hồi trống lớn nha môn, tập hợp bộ bá tánh trong thành đây. Mục đích của việc chỉ một, đó là yêu cầu họ thu dọn hành lý, bỏ thành chạy lấy . Biến cố ập đến quá đỗi bất ngờ khiến tất thảy bá tánh trở tay kịp, họ chen lấn xô đẩy, tranh hỏi Vân Trần rốt cuộc xảy chuyện tày trời gì.

Sự tình đến nước giấu cũng chẳng , Vân Trần đành chọn cách thật. Bà cho quân địch hành quân tới vị trí chỉ còn cách thành trăm dặm, chẳng bao lâu nữa chúng sẽ đặt chân tới Bất Từ Xuân. Trên đường , hễ gặp sống là chúng tay t.h.ả.m sát, ngay cả binh lính truyền tin cũng mất mạng. Đến khi tin tức đến tay Vân Trần, quân địch ở cự ly vô cùng gần .

Dân chúng bắt đầu trở nên hoảng loạn, một thậm chí còn bật nức nở. Vân Trần cất cao giọng xoa dịu: “Chư vị, xin hãy một lời. Ta đều rời bỏ cố hương, nhưng nếu vì sinh mạng đang đe dọa, thử hỏi ai cam lòng rời bỏ mảnh đất chôn cắt rốn? Hiện giờ tiếng tù và của quân thù vang lên, cách trăm dặm cũng chỉ mất vài ngày đường, nơi còn là chốn an thể che chở cho nữa. Ta và các tướng sĩ trong thành sẽ ở t.ử thủ, nếu như thắng trận, chúng nhất định sẽ tìm trở về. Còn nếu như bại trận, tới nơi khác tìm đường sống khác, cũng coi như hơn vạn việc bỏ mạng oan uổng gót sắt của quân thù.”

Bà giơ tay chỉ về phía cuối thành, dõng dạc : “Tòa thung lũng đó là thung lũng Long Tức trong truyền thuyết, nơi Long thần che chở, kẻ mang tâm địa xa vĩnh viễn thể bước chân . Mọi hãy rời từ con đường đó, chỉ cần vượt qua thung lũng Long Tức là sẽ tìm thấy con đường sống.”

Tống Tiểu Hà lầu cao, đến câu bỗng sững sờ trong giây lát. Những lời giống y hệt lời mà Chung Tầm Chi từng khuyên nàng bỏ trốn qua thung lũng ban nãy. Lúc đó nàng còn thắc mắc Chung Tầm Chi lời đồn đại từ , hiện tại xem ngọn nguồn chắc chắn là từ chính miệng Vân Trần truyền .

A Trúc đầu về phía cuối thành, Tống Tiểu Hà cũng nương theo ánh mắt đó mà trông thấy tòa thung lũng cao chót vót cắm thẳng tận mây xanh. Đây cũng là lý do vì bức tường thành cao ngất ngưởng chỉ xây dựng một nửa, bởi phía tòa thành là thung lũng rộng lớn kỳ vĩ. Nó tạo thành thế bao bọc lấy một nửa thành, án ngữ vững chãi ở phía như một bức bình phong thiên nhiên che chắn. Tòa thung lũng Long Tức đang chở che cho một nửa Bất Từ Xuân.

Mệnh lệnh của Vân Trần truyền xuống trò đùa, tất thảy bách tính bắt đầu bàn tán xôn xao, trong phút chốc những giọng kinh hãi ngập tràn màng nhĩ.

“Tướng quân!” Bỗng nhiên một nam t.ử hét lớn: “Đại địch mặt, chúng thể bỏ mặc tướng quân mà ?! Nếu như viện binh tới, chỉ dựa sức lực của tướng sĩ trong thành thì thể giành chiến thắng? Ta ! Ta cùng tướng quân giữ thành!”

Vân Trần nhíu mày, lớn tiếng mắng: “Tất cả đều ! Không một ai phép ở !”

Nào ngờ nam t.ử chẳng những dọa sợ mà còn xoay , vung cao hai tay lên quá đầu, khản giọng gào lớn: “Nam nhi đại trượng phu Nam Diên chúng , tự nhận đầu đội trời chân đạp đất, bao giờ sợ hãi cái c.h.ế.t. Ngày hôm nay nếu chúng vứt bỏ tướng quân và tướng sĩ mà chạy, ngày mai thành vỡ, quân địch vượt thung lũng truy sát chúng thì cũng chỉ một con đường c.h.ế.t. Chi bằng ở trợ giúp tướng quân giữ thành! Hơn nữa, lũ giặc cỏ vạn ác dám xâm phạm cố thổ của chúng , tàn sát con dân Nam Diên , dẫu chỉ vì giành lấy một cơ hội sống sót cho cha , vợ con của chúng , chúng cũng ! Mọi xem đúng ?!”

Sau một thoáng im lặng như tờ, chẳng ai trong đám đông cất tiếng hưởng ứng đầu tiên. Một tiếng “ ” vang lên đanh thép và dõng dạc, ngay đó những giọng tương tự cũng lục tục vang lên. Tiếng hô ngày một lớn, ngày một vang dội, đám nam nhi giơ cao cánh tay, hết tiếng đến tiếng khác hô vang “ ”, “Bảo vệ cố thổ của chúng ”.

Tiếng lóc hội tụ , đám đông chật cứng đường phố bắt đầu ôm chầm lấy nức nở, vì tai ương giáng xuống, vì giờ phút chia ly sắp cận kề. Tiếng gào thê lương hòa lẫn với những khẩu hiệu nhịp nhàng vang vọng khiến trái tim Tống Tiểu Hà run rẩy, da đầu tê dại.

Vân Trần năm bảy lượt cố gắng ngăn cản, nhưng âm thanh bà phát đều tiếng hò reo đinh tai nhức óc nuốt chửng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-119-thu-nha-dang-gia-ngan-vang-2.html.]

Đại địch mắt, những đàn ông lựa chọn ở kề vai sát cánh cùng tướng sĩ giữ thành, còn phụ nữ thì dẫn theo già sức yếu và trẻ nhỏ vượt thung lũng tìm kiếm đường sống. Tống Tiểu Hà thừa hiểu trong đó chắc chắn ẩn chứa vô những cuộc tranh cãi, những giọt nước mắt chia ly bịn rịn và cả những đàn ông hề cam tâm tình nguyện ở nộp mạng. Thế nhưng nàng thể ngờ rằng, lượng nam nhân quyết định ở thành cuối cùng lấp đầy cả một con phố dài.

Quân địch vẫn đang ngừng áp sát, tình thế vô cùng cấp bách, việc sắp xếp cho bách tính trong thành rút lui qua thung lũng thể trì hoãn thêm nữa. Đích Vân Trần dẫn theo binh sĩ gõ cửa từng nhà hối thúc thu dọn đồ đạc để nhanh chóng tập trung tại cuối thành. Đương nhiên A Trúc cũng trong đó. Nàng vốn sở hữu gia tài kếch xù trong thành, nhưng khi lên đường, hành trang nàng mang theo cũng chỉ vỏn vẹn một bọc nhỏ giao cho tỳ nữ đeo lưng, lẫn dòng rời bỏ quê hương.

Về phần Vân Phức thì nàng ầm ĩ vô cùng kinh khủng. Liên tiếp mấy ngày liền nàng đều to tiếng cãi vã với Vân Trần, âm thanh gào thét mất trí vang vọng khắp trạch viện. Đêm ngày khởi hành, Vân Phức đổ bệnh, nóng hầm hập, nàng bẹp giường rơi nước mắt. A Trúc đến thăm nàng , lúc hai đang trò chuyện thì Vân Trần bưng một bát canh ngọt bước . Cởi bỏ bộ chiến giáp, Vân Trần cũng chỉ là một bình thường. Vóc dáng bà coi là cao lớn, khoác bộ y phục giản dị bên ngưỡng cửa, thoạt bà chẳng khác gì những bà khác thế gian .

A Trúc gật đầu chào bà dậy rời . Lúc khép cửa , nàng thấy Vân Trần xổm bên mép giường, thủ thỉ trò chuyện cùng Vân Phức với chất giọng vô cùng nhẹ nhàng tình cảm. Cho dù hai con họ cãi kịch liệt tới mức nào, cho dù Vân Phức dùng những lời lẽ tổn thương tới nhường nào, thì Vân Trần vẫn mang theo những món đồ nàng yêu thích tới bên giường, từ tốn dỗ dành nàng chìm giấc ngủ. Chuyện dường như chẳng gì đặc biệt, nó chỉ là một hành động xuất phát từ tình thương vô bờ bến mà đều .

Tống Tiểu Hà tiếng A Trúc khẽ cất một tiếng thở dài nặng nề. Nàng thể cảm nhận , phút chốc nàng chợt thấy xót xa cho tiền kiếp của , bởi lẽ bản nàng cũng từng trải nghiệm tình cảm tinh tế, dịu dàng đến nhường . Sư phụ của nàng mỗi khi nàng đổ bệnh chỉ khoác thêm cho nàng chiếc áo bông dày cộp, kéo nàng tới hơ bên chậu than hồng, lầm bầm rằng toát mồ hôi là sẽ khỏi bệnh ngay thôi, kết quả là khuôn mặt nàng sức nóng hun cho vàng khè.

Ngày mười bốn tháng sáu, bộ bách tính Bất Từ Xuân tập trung tại cuối thành. Cảnh tượng hùng vĩ và bi tráng với tiếng lóc bi thương gần như nhấn chìm Tống Tiểu Hà. Ai nấy đều vác vai hành trang, đến hai mắt đỏ hoe để lời từ biệt với những đàn ông quyết định ở t.ử thủ. Những giọng khẩn thiết cầu xin vẫn ngừng vang lên cho tới tận bây giờ, nhưng ý chí quyết tâm của những đàn ông ở thì vô cùng kiên định. Kẻ thì ân cần dặn dò thê t.ử chăm sóc cho cốt nhục, kẻ thì rưng rưng dặn dò song nhất định sống thật . Tóm , cuộc sinh ly t.ử biệt khiến cho Tống Tiểu Hà - một bàng quan ngoài cuộc diện cũng chịu một cú sốc đ.â.m thẳng tim.

Chiến tranh mang đến một tai ương khủng khiếp giáng xuống đầu những bách tính vốn đang yên ăn, buộc họ nuốt nước mắt bỏ mảnh đất chôn cắt rốn để lặn lội tìm đường sống.

A Trúc chen chúc giữa biển , nàng chẳng một ruột thịt nào để lời từ biệt, cho nên từ đầu tới cuối nàng đều trầm mặc tĩnh lặng. Cơn sốt cao của Vân Phức vẫn hề dấu hiệu hạ nhiệt, hai gò má đỏ bừng, bộ dáng trông vô cùng ủ rũ tiều tụy. Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Trần chịu buông, lúc bước tới mặt A Trúc, giữa hai hàng lông mày của nàng ánh lên niềm vui sướng vô ngần, tươi rói như một đứa trẻ, nàng : “A Trúc, nương của sẽ cùng chúng rời khỏi đây.”

A Trúc khẽ liếc Vân Trần cạnh đó: “Tướng quân nếu thể cùng chúng , thì đương nhiên là chuyện nhất đời .”

Vân Trần đưa tay xoa xoa đầu Vân Phức, nhiều lời. Gặp khó, chia tay càng khó hơn. Cuộc phân ly sở dĩ bịn rịn khó dứt đến là bởi nhiều trong lòng tự hiểu rõ, một khi lưng , e rằng kiếp sẽ chẳng bao giờ cơ hội tương phùng.

Trong thành nhất định để chống cự quân địch, nếu quân địch tiến tới và phát hiện đây là một tòa thành trống , chúng dễ dàng theo dấu vết qua thung lũng để truy lùng những bách tính đang trốn chạy. Đến lúc đó, một sinh mạng cũng chẳng thể giữ . Thế nhưng nếu các tướng sĩ và những đàn ông trong thành quyết t.ử phòng thủ ở đây, dẫu trận chiến là một t.ử cục, thì cũng sẽ khiến quân thù chịu tổn thất nặng nề, buộc chúng tốn thời gian ở đây tu chỉnh. Đó là cách để tranh thủ một sự hy vọng sống sót cho những chạy trốn.

Khi tiếng lóc dần dịu xuống, mệnh lệnh đanh thép của Vân Trần, dòng bắt đầu khởi hành vượt núi. Trước lúc đao kiếm vô tình, kẻ xem cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, là liệt sĩ. Khi t.h.ả.m họa chiến tranh ập tới, bao giờ cũng những gánh vác trọng trách nặng nề, gánh vác rường cột quốc gia, dẫu rõ cái c.h.ế.t đang chực chờ, dẫu sợ hãi đến nhường nào cũng quyết lùi nửa bước.

Đi nửa đường, A Trúc ngoái đầu . Dưới chân núi, những đàn ông xếp thành một hàng ngang, lặng lẽ dõi mắt đưa tiễn cha , thê t.ử xa.

Mỗi một ngoái đầu của những núi là khiến họ rơi thêm một giọt nước mắt.

Vì nhớ thương, vì sinh ly t.ử biệt.

Lồng n.g.ự.c Tống Tiểu Hà nghẹn đắng, khó thở đến mức lồng n.g.ự.c đau nhói. Ở đoạn đường dằng dặc tiếp theo, trong đoàn vẫn ngớt vẳng tiếng nức nở. Vốn dĩ Vân Phức phát sốt, cuốc bộ một chặng đường dài, cơ thể phần chống đỡ nổi. Thấy Vân Trần liền cõng nàng lưng, miệng còn khe khẽ ngâm nga một điệu hát nhỏ rõ tên, giọng cực kỳ rõ nét giữa muôn vàn tiếng lóc bi ai. A Trúc ngay bên cạnh đương nhiên cũng thể thấy.

Đó là một khúc nhạc du dương uyển chuyển, kéo dài và êm đềm, như thể dung nhập vô vàn những lời thì thầm dịu dàng trong giai điệu, đồng thời đong đầy tình yêu thương vô bờ bến.

Chẳng vì cớ gì, đối mặt với cảnh tượng chia ly bi tráng A Trúc hề phản ứng gì, nhưng giờ khắc khi điệu hát ru êm dịu , nàng cúi gằm mặt rơi lệ.

Tống Tiểu Hà cảm thấy tầm nhòa , những giọt nước mắt to như hạt đậu lặng lẽ tuôn rơi, đó A Trúc vội vã lau , ngay cả tiếng cũng hề phát thành tiếng.

Đi thêm một lúc nữa, thấy Vân Phức , Vân Trần bèn gọi một tỳ nữ tới, cẩn thận đỡ Vân Phức chuyển sang lưng tỳ nữ . Vốn dĩ tay Vân Phức đang vòng qua ôm lấy cổ Vân Trần, mười ngón tay còn đan chặt , lẽ nàng sợ khi ngủ say thì sẽ rời . nàng bệnh quá nặng, ý thức lơ mơ, mười ngón tay đan chặt dễ dàng gỡ , rốt cuộc vẫn thể níu giữ mẫu .

A Trúc thu chuyện trong tầm mắt nhưng cũng chẳng lên tiếng. Phải , lời chia tay của Vân Phức và mẫu diễn trong im lặng, thậm chí nàng còn đang chìm trong mộng mị, sắp rời , tòa thành để cùng binh sĩ và bá tánh trong thành sống mái một trận với kẻ thù. Tống Tiểu Hà cảm thấy ngay khoảnh khắc , bức màn bí ẩn vén lên.

Vân Trần hề bỏ chạy cùng bách tính, càng hề mang theo binh sĩ vứt bỏ thành trì. Điểm đến cuối cùng của bà vẫn là trở , cho nên tất thảy những gì ghi chép trong sử sách, những lời truyền miệng của thế nhân đều là dối trá. Đó là lời vu khống đổi trắng đen, là sự bôi nhọ vô căn cứ, là sự lăng nhục ác ý nhắm Vân Trần.

Vân Trần kéo A Trúc một góc khuất, lấy từ trong n.g.ự.c áo một tờ giấy gấp gọn đưa cho nàng: “A Trúc, một việc nhờ cô.”

A Trúc đáp: “Tướng quân việc gì cứ thẳng, cần khách sáo.”

Vân Trần : “Đây là bản đồ của thành Từ Xuân. Ta chôn giấu những vật vô cùng quan trọng ở khắp nơi trong thành, địa điểm cụ thể đều khoanh tròn bản đồ. Cô hãy bảo quản vật thật cẩn thận, nếu cơ hội đây, hãy đào những thứ đó lên.”

A Trúc: “Những vật đó, rốt cuộc là thứ gì?”

Trong lòng Tống Tiểu Hà cũng bật câu hỏi tương tự, thậm chí nàng còn phần hồi hộp, bộ não hoạt động hết công suất để phỏng đoán xem thứ chôn đất rốt cuộc là gì. Là vàng bạc châu báu ? Hay là kỷ vật bà để cho Vân Phức, hoặc là mật thư tuyệt mật nào đó trong quân đội...

Chỉ thấy đôi mắt Vân Trần khẽ động, bà chậm rãi cất lời: “Là thư nhà của bảy ngàn binh lính trướng .”

A Trúc sững , hồi lâu thốt nên lời. Trái tim Tống Tiểu Hà như một lưỡi d.a.o cùn cứa ngang. Những quá khứ đau đớn đến mức khiến nàng thở nổi, cũng ảnh hưởng bởi cảm xúc của A Trúc mà trái tim nàng cũng đau buốt khôn tả.

Sắc mặt Vân Trần thì cực kỳ thản nhiên, bà hạ giọng: “Ta thể đưa họ trở về quê hương nữa, bèn lệnh cho họ thư nhà chia chôn giấu ở nhiều nơi. Nếu cô tìm chốn nương an bình, đợi đến khi chiến tranh nơi đây dứt hẳn, cô hãy dẫn đây đào thư nhà lên, đó đem trao tận tay nhà của họ, ?”

“Chuyện quả thực phiền phức, nhưng mắt chẳng còn ai khác thể phó thác trọng trách , hy vọng A Trúc thể nhận lời thỉnh cầu của .”

Tống Tiểu Hà từng thấy dáng vẻ thản nhiên như , khuôn mặt của Tạ Quy, khuôn mặt của sư bá. Đó là biểu cảm của một điềm nhiên bước chỗ c.h.ế.t. Vân Trần thừa giờ đợi viện quân đến cũng muộn, trận chiến chắc chắn là t.ử cục. Những binh sĩ trẻ tuổi trướng bà sẽ vĩnh viễn bao giờ cơ hội trở về quê hương đoàn tụ cùng nữa. Bức thư nhà cũng sẽ trở thành lời cáo biệt cuối cùng của họ dành cho những m.á.u mủ ruột rà.

A Trúc siết chặt tấm bản đồ trong tay, gật đầu đồng ý.

Vân Trần mỉm , tựa như một hiền từ đưa tay xoa nhẹ lên đầu nàng, ôn tồn : “Sau cùng Thư Yểu, hai đứa sống cho thật , bình an khỏe mạnh khôn lớn.”

“Ta... e là thể thấy dáng vẻ lúc Thư Yểu trưởng thành . Trước khi đến đây, sợ con bé ở nhà sẽ khác ức h.i.ế.p nên mới mang theo bên , chẳng ngờ nó tới đây chịu bao nhiêu cực khổ, cuối cùng vẫn lưu lạc tha hương.” Nhắc tới Vân Phức, ánh mắt Vân Trần như ánh lên dòng nước hồ thu, dịu dàng đến mức gợn sóng, ướt hàng mi: “Bao năm qua luôn cảm thấy với con bé, dù bù đắp thế nào cũng vô ích. Nay lúc lâm chung lừa gạt nó, lẽ kiếp con bé sẽ bao giờ tha thứ cho ...”

Bà nghẹn ngào tới mức nên lời, dùng tay lau vội hàng nước mắt, hít một thật sâu mới tiếp tục: “Sau khi con bé tỉnh dậy, cô hãy chuyển lời tới Thư Yểu, rằng kiếp Vân Trần chỉ duy nhất một mụn con gái là nó, nó là yêu thương nhất cõi đời . Ta là một , kiếp nợ nó quá nhiều thể trả hết, chỉ mong kiếp vẫn con với nó, để cơ hội chuộc những lầm trong kiếp .”

A Trúc chủ động nắm lấy tay Vân Trần, nức nở : “Tướng quân, Thư Yểu sẽ hận ngài .”

Bàn tay Vân Trần chi chít vết nứt nẻ và chai sần, đó là những dấu vết hằn sâu của tháng ngày hành quân đ.á.n.h trận, luyện võ và công việc nặng nhọc. Bàn tay của bà mềm mại nõn nà như bao cô gái khác, nhưng đong đầy sức mạnh. Bà ôm A Trúc lòng, khẽ giọng cất lời: “Cô cũng là một đứa trẻ ngoan.”

“Đi thôi.” Vân Trần giục giã: “Cứ thẳng về phía , vượt qua tòa thung lũng sẽ là con đường sống của . Đừng ngoái đầu , cũng đừng sợ hãi, chúng sẽ bảo vệ con đường phía .”

A Trúc sải bước tiến lên cùng đám đông. Khi nàng ngoái đầu , Vân Trần vẫn lặng thinh ở đó, đôi mắt ngấn lệ dõi mắt đăm đắm về bóng lưng Vân Phức đang xa dần. Đến khi ngoái đầu thứ hai, Vân Trần gót rời . Tấm lưng thẳng tắp rộng lớn và rắn rỏi hiện lên sừng sững tựa như cột chống trời.

A Trúc cùng dòng thêm hai canh giờ nữa, nhân lúc dừng chân nghỉ ngơi, nàng lặng lẽ tách đoàn ngược trở . Nàng để một phong thư, dặn dò công dụng của tấm bản đồ cùng với đôi lời từ biệt, lén nhét bản đồ trong hành lý của Vân Phức. Sau đó, nhân lúc ai chú ý, nàng đuổi tỳ nữ một âm thầm .

A Trúc lựa chọn trở về thành.

Tống Tiểu Hà cũng rõ tại A Trúc quyết định về. Có lẽ nàng nỡ rời xa mảnh đất cố hương, nơi chôn cất những yêu và cũng là nơi nàng lớn lên. Hoặc cũng thể do bản chỉ một một , vướng bận thê nhi, phiêu bạt lang bạt kỳ hồ. Tóm , nàng về tòa thành .

Lúc rời mất hai ngày đường, nhưng do vác theo tay nải nhỏ lạc đường trong thung lũng suốt hai ngày, nên chặng đường về của A Trúc kéo dài tới tận năm ngày. Khi nàng về tới Bất Từ Xuân, đại quân địch áp sát ngay cổng thành. Mọi nam đinh trong thành đều mặt đường phố, ai nấy cũng mặc y phục thật dày, tháo cả những tấm ván gỗ để che chắn , vũ khí trong tay thì đủ loại thượng vàng hạ cám, từ rìu đốn củi tới liềm gặt lúa đều trưng dụng.

Chẳng áo giáp chiến binh khí dư thừa, họ dùng khả năng của để tìm kiếm những thứ thể dùng vũ khí tự vệ, kiên cường đằng hàng ngũ binh sĩ. Vân Trần khoác lên bộ nhung trang chiến đấu, cây ngân thương trong tay lóe lên hàn quang lạnh lẽo. Bà tường thành cao sừng sững, bên cạnh là một lá cờ lớn kiêu hãnh tung bay trong gió, lá cờ thêu ba chữ “Bất Từ Xuân” vô cùng khí thế.

Ánh nắng chói chang chiếu rọi xuống những bộ thiết giáp của binh lính, phản chiếu thứ ánh sáng chói lòa. Đứng từ xa , đội hình như một dòng sông cuồn cuộn sóng vỗ, khí thế hào hùng vô song. Ai nấy đều ôm trong quyết tâm t.ử chiến, dàn trận sẵn sàng nghênh địch, xem cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng. Họ hiểu rõ con đường sống ở phía lưng, chỉ cần họ kiên cường cầm cự thêm một khắc, thì cơ hội sống sót của cha , vợ con họ sẽ tăng thêm một phần.

Tống Tiểu Hà từng chứng kiến một khung cảnh nào như , sự bi tráng hào hùng khiến m.á.u trong huyết quản nàng như sục sôi. Cái c.h.ế.t, ở chốn dường như trở thành một việc nhỏ nhặt, bình thường gì đáng .

A Trúc chui nhà khác, chọn cho một thứ vũ khí ưng tay tháo tấm ván giường cột chặt quanh . lúc nàng đang bận rộn thì từ ngoài cửa vọng những giọng vô cùng quen thuộc.

“A Trúc?”

Nàng đầu, bắt gặp cô bé đang ngoài cửa, nở nụ ngạc nhiên và mừng rỡ gọi nàng: “Sao tỷ ở đây? Ca ca, mau đây xem , A Trúc cũng ở đây!”

Sau đó, bé cũng lạch bạch chạy tới, vẻ mặt cực kỳ hớn hở, sấn sổ tới bên cạnh nàng: “Tỷ ? Tại về?”

Trái tim Tống Tiểu Hà hẫng một nhịp, nàng quên bẵng mất hai đứa trẻ . A Trúc càng khiếp vía hơn, cao giọng hỏi vặn : “Sao hai vẫn còn ở đây? Tại theo mà trốn ?!”

“Bậc nam nhi đại trượng phu đều giữ thành, .” Trường Hàn quả quyết : “Đệ cùng giữ thành.”

Ngọc Tâm cũng phụ họa: “Ca ca , cũng .”

Hai đứa trẻ mới chỉ vài tuổi ranh, nào tòa thành đang đối mặt với nguy nan khủng khiếp thế nào. Chúng vốn là những đứa trẻ mồ côi trông nom, lúc A Trúc cũng chẳng mảy may nhớ tới chúng. Cho nên lúc dắt díu tháo chạy, chẳng ai để mắt tới việc hai đứa trẻ bỏ .

A Trúc hốt hoảng và tự trách vô cùng, ôm chầm lấy hai đứa nhỏ, rối rít xin . Trường Hàn hiểu vì nàng , vội gọi Ngọc Tâm tới cùng lau nước mắt cho nàng. A Trúc tháo hết những tấm ván gỗ xuống, một tay nắm lấy tay một đứa trẻ, cương quyết : “Đi, bây giờ tỷ sẽ dẫn hai đứa !”

Hai đứa bé hề phản kháng, ngoan ngoãn lời A Trúc dẫn . chúng bước chân khỏi cửa, một tràng tù và inh ỏi rít lên, theo sát là tiếng trống trận dồn dập đinh tai nhức óc. Tiếng hô vang dậy đất trời của Vân Trần vang lên: “Bắn tên!”

Quân địch bắt đầu công thành!

Đã quá muộn , dù bây giờ cắm đầu cắm cổ bỏ chạy cũng thể dẫn hai đứa trẻ thoát khỏi vòng vây. A Trúc hoảng hốt dặn dò chúng: “Đi, mau trốn , trốn chỗ nào thật kín đáo .”

Trường Hàn hỏi: “A Trúc chơi trốn tìm với bọn ?”

, giống như chúng vẫn thường chơi .” A Trúc vội vã lau nước mắt, giọng run lẩy bẩy: “Hai đứa trốn cho kỹ , lát nữa tỷ sẽ tìm.”

Ngọc Tâm băn khoăn hỏi: “Lỡ như bọn trốn kỹ quá, tỷ tìm thấy bọn thì ?”

“Không , .” A Trúc đáp lời: “Lần nào tỷ chẳng tìm thấy hai đứa. Hai đứa cứ chui nơi nào kín đáo nhất mà trốn.”

Trường Hàn kéo tay nàng, an ủi: “Tỷ đừng buồn nữa, bọn sẽ chơi trò chơi với tỷ, bây giờ sẽ trốn ngay đây!”

Nói xong, bé kéo em gái một cái gót ù té chạy . Ngọc Tâm chạy theo vài bước, đột nhiên ngoái đầu , chớp đôi mắt đen láy chằm chằm A Trúc, cất giọng non nớt hỏi: “A Trúc, tỷ sẽ tìm bọn chứ?”

“Chắc chắn .” A Trúc cố sức nặn một nụ : “Tỷ nhất định sẽ tìm hai đứa.”

Ngọc Tâm ngoan ngoãn gật đầu ba chân bốn cẳng đuổi theo ca ca. Tiếng trống trận gióng lên ngày một dồn dập, tiếng tù và vang xa hàng dặm. Tướng sĩ tường thành lượt phiên liên tiếp phóng tiễn xuống . Thế nhưng lượng vũ khí dự trữ trong thành vốn eo hẹp, Vân Trần đành hạ lệnh đốt dầu hỏa tường thành. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội lan xuống theo bức tường thành cao sừng sững, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên tứ phía, chặn một toán quân địch đang lăm le bắc thang mây leo lên.

Vân Trần tay lăm lăm cây thương bạc, phi từ tường thành xuống, bộ áo giáp khua phát những tiếng leng keng thanh thúy theo từng bước chân của bà. Vẻ mặt bà đanh , đôi mắt sắc như d.a.o cau, sừng sững thể binh sĩ, cao giọng gầm thét: “Tướng sĩ Nam Diên, chúng chiến đấu vì điều gì!”

“Bảo vệ non sông, Nam Diên xương thịnh!” Đám đông đồng loạt giơ cao vũ khí, đồng thanh đáp lời, âm thanh vang vọng x.é to.ạc mây xanh.

“Tốt!” Vân Trần gào lên với khí thế nuốt chửng cả núi non: “Mở cổng thành! Tướng sĩ Nam Diên, theo xuất thành nghênh chiến!”

Tiếng tù và rền rĩ vang lên cùng một lúc, cánh cổng thành cao lớn, nặng nề mở toang. Các tướng sĩ đồng thanh hô lớn: “G.i.ế.c!”

Bọn họ ồ ạt đổ ngoài, còn những đàn ông bám trụ trong thành thì theo lời căn dặn của Vân Trần, đóng sập cổng thành khi toán quân cuối cùng xông ngoài. Cửa thành gia cố bằng nước thép nóng chảy, hàn c.h.ế.t một cách thương tiếc. Những tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang lên dữ dội bên ngoài cổng thành, binh khí va chạm chan chát, thiết giáp kêu leng keng, những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết ngừng lọt tai. Bách tính trong thành câm lặng đó, tiếng nghẹn ngào kìm nén hòa quyện thành một mảnh bi thương.

Khung cảnh tráng liệt tạo nên một cú sốc từng dội thẳng tâm trí Tống Tiểu Hà!

A Trúc chạy men theo một con ngõ nhỏ tới chân tường thành, nhân lúc ai để ý bèn len lén leo lên các bậc thang dẫn lên tường thành. Lửa cháy phừng phừng, bầu khí tường thành nóng bỏng, đưa mắt xa, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả một vùng. Hàng vạn quân địch kéo đến, dàn trận đen kịt cánh đồng trống cổng thành, chỉ tính riêng lượng gấp nhiều con bảy ngàn tướng sĩ của Vân Trần.

Cây ngân thương của Vân Trần múa tít trong biển . Mặc dù khoác bộ trọng giáp, pháp của bà vẫn linh hoạt và nhanh nhẹn vô song. Những chiêu thức xuất một chút động tác thừa mứa nào, mỗi đường thương tung đều nhắm thẳng mạng sống của kẻ thù. Bà lao vun vút trong ánh nắng chói chang, thoắt cái tước sinh mạng của mười mấy tên lính. Với thủ siêu phàm như , bà quả thực xứng đáng với danh xưng vị tướng quân bách chiến bách thắng.

Các tướng sĩ Nam Diên dũng g.i.ế.c giặc, quyết c.h.ế.t bảo vệ cổng thành. Quân địch đông như châu chấu, từng đợt từng đợt điên cuồng ùa lên. Đao kiếm mẻ lưỡi, thiết giáp vỡ nát, họ nối đuôi gục ngã. Cái c.h.ế.t kề cận, nỗi sợ hãi bản năng bao trùm lấy họ, sự tuyệt vọng vì sự chênh lệch lực lượng quá lớn giữa và địch bóp nghẹt trái tim mỗi .

A Trúc nhặt chiếc dùi trống đất lên, liều mạng dùng hết sức bình sinh để đ.á.n.h trống.

“Thùng thùng thùng thùng...”

Những âm thanh trầm hùng và uy lực vang vọng xa, nàng dốc lực vung đôi tay, thông qua tiếng trống để truyền tải tất cả sức mạnh của , hy vọng các tướng sĩ Nam Diên đang đổ m.á.u chiến trường khi thấy sẽ hừng hực ý chí chiến đấu. Có vẻ như đây là việc duy nhất nàng thể .

Tiếng trống trận giục giã tiếp thêm sinh lực cho các tướng sĩ đang dần kiệt sức. Họ vắt kiệt sức lực cuối cùng, bất chấp những vết thương chằng chịt cơ thể, điên cuồng vung vũ khí trong tay, chỉ cầu mong lúc ngã xuống thể lấy thêm một mạng quân thù. Tiếng trống của A Trúc ngày một dồn dập vang dội, binh sĩ bên càng đ.á.n.h càng hăng. Máu tươi lênh láng khắp mặt đất, nhuộm đỏ mảnh đất vốn dĩ yên bình và hòa thuận .

Một mũi tên từ xa vút tới, ghim phập cơ thể A Trúc. Tống Tiểu Hà hề cảm nhận nỗi đau đớn, cũng chẳng rõ mũi tên cắm vị trí nào. Nàng chỉ thấy A Trúc dồn chút sức tàn đ.á.n.h lên một nhịp trống cuối cùng, đó siết chặt chiếc dùi trống trong tay gieo từ tường thành xuống.

Vào khoảnh khắc rơi tự do trong trung, vạn vật đồng loạt tĩnh bặt, bóng tối một nữa nuốt chửng lấy tầm . Tống Tiểu Hà hiểu rằng, chuyến hành trình tàn bạo và khốc liệt cuối cùng cũng khép .

“A Trúc.” Giọng của Vân Phức văng vẳng vọng tới.

Tống Tiểu Hà bừng tỉnh, thoát khỏi những ảo ảnh hư vô. Toàn nàng run lẩy bẩy, đôi chân mềm nhũn vững. Trước mặt là Vân Phức và Bộ Thời Diên, vị tướng quân đầu bên cạnh Vân Phức, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng . Phía lưng họ là vô vàn những ngọn đèn sáng rực kéo dài khắp núi rừng, những t.ử của các môn phái đang ken đặc. Dưới ánh sáng le lói, đập mắt là cảnh tượng t.h.i t.h.ể la liệt, cảnh vật hoang tàn đổ nát của Bất Từ Xuân.

Thẩm Khê Sơn là duy nhất bên cạnh nàng. Hắn vươn tay, khẽ khàng lau những giọt nước mắt lăn dài má Tống Tiểu Hà, khẽ khàng hỏi: “Vì đau lòng tới ?”

Tống Tiểu Hà đau đớn đến mức thể kiềm chế, hít thở dồn dập để xoa dịu dòng cảm xúc mãnh liệt. Trong vô thức nàng nâng bàn tay lên, úp mặt cọ cọ lòng bàn tay , nghẹn ngào tìm kiếm sự an ủi: “Thẩm Khê Sơn, buồn lắm hu hu.”

Thẩm Khê Sơn ngần ngại vòng tay ôm nàng lòng con mắt soi mói của bao . Hắn siết chặt lấy nàng, bàn tay chậm rãi vỗ nhè nhẹ lưng nàng. Có vẻ như lờ mờ đoán chuyện gì đó nên nhẹ nhàng dỗ dành: “Đừng buồn vì những chuyện qua, Tống Tiểu Hà. Tất cả những thứ đó đều là quá khứ thể xoay vần.”

“A Trúc.” Vân Phức lên tiếng phá tan khoảnh khắc mật của hai , lạnh nhạt hỏi: “Ngươi rõ đúng sai thiện ác ?”

Loading...