Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 12: Quỷ Quốc Sương Đen, Đường Đi Gian Nan 1

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:24
Lượt xem: 253

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi lên thuyền, mấy buổi sáng liên tiếp Tống Tiểu Hà đều hằm hằm tức giận chạy từ phòng Thẩm Khê Sơn. Thế nhưng nào Thẩm Khê Sơn cũng mang vẻ mặt đầy phẫn nộ, bộ dáng như thể nàng mạo phạm và chiếm hết tiện nghi . Nhìn bộ dạng đó, dường như quả thật lén lút bế nàng sang phòng lúc nửa đêm.

Vậy rốt cuộc chuyện là thế nào?

Giữa ban ngày ban mặt gặp quỷ ?

Tống Tiểu Hà vốn là kẻ mỗi ngày dành một nửa thời gian để ngủ, ngủ cực kỳ say, chẳng bao giờ tỉnh giấc giữa chừng. Cho nên nàng ban đêm xảy chuyện quái quỷ gì, cũng thực sự thể hiểu nổi tại rõ ràng ngủ trong phòng , mà sáng hôm đẩy xuống khỏi giường Thẩm Sách giật tỉnh giấc.

Tất nhiên, với những chuyện nghĩ thông, Tống Tiểu Hà cũng sẽ chẳng tốn công tự dằn vặt bản mãi.

Nàng trút hết bực dọc lên giường đệm một trận, cuối cùng vẫn nắm chặt nắm đ.ấ.m hậm hực về phòng . Nàng một bộ váy áo màu vàng nhạt, mái tóc dài dùng trâm gỗ búi lơi một nửa, buộc thêm dải lụa trắng buông xõa phía , bốn b.í.m tóc nhỏ thắt đồng tiền đồng cũng giấu khéo léo lấp ló trong làn tóc.

Chiếc ngọc hồ lô nhỏ nhắn hóa thành khuyên tai, lủng lẳng treo vành tai nàng.

Khuôn mặt của Tống Tiểu Hà thực sự xinh , mang tính đ.á.n.h lừa cực cao. Đôi mắt hạnh tròn xoe, mỗi khi rộ lên khác sẽ khiến lầm tưởng đây là một tiểu cô nương tính khí ôn hòa, mềm mỏng. thực tế, nắm đ.ấ.m của nàng thể vung lên bất cứ lúc nào, lúc đ.á.n.h thậm chí còn thể nhảy cao ba thước.

Ngay cả Lương Đàn cũng thường xuyên cảm thán rằng, đứa nghịch đồ tuy ngu ngốc tham ăn, tính tình cũng chẳng gì, tư chất thì bình thường, mỗi cái khuôn mặt sinh quá mức lừa tình. Hễ nó phạm mà cứ bày bộ dáng đáng thương là lão nỡ tay trừng phạt.

Tống Tiểu Hà y phục xong xuôi bước khỏi cửa thì đụng ngay Vân Phức đang xách một hộp đồ nhỏ ngoài.

"Thư Yểu." Tống Tiểu Hà gọi nàng , chân sáo nhảy nhót đuổi theo: "Muội định thế?"

Những ngày tháng thuyền quá đỗi tẻ nhạt, Tống Tiểu Hà chỉ thể dựa việc tán gẫu với để g.i.ế.c thời gian. Tầng hai cơ bản đều là sương phòng của nữ tử, Bộ Thời Diên thể yếu ớt hiếm khi khỏi cửa, phạm vi hoạt động của Tống Tiểu Hà cũng hạn chế. Nàng chỉ thể chuyện cùng Vân Phức, hoặc lúc rảnh rỗi thì dọa nạt tên nhát cáy Tô Mộ Lâm. Đến nỗi chuyện tu hành nàng quăng sạch lên tận chín tầng mây.

Vân Phức lớn hơn Tống Tiểu Hà hai tuổi, cũng là một tính cách hoạt bát, nhiệt tình và đặc biệt thích các loại bánh ngọt mang tặng . Tống Tiểu Hà nàng tặng cho mấy lẵng bánh. Nàng vốn tham ăn, ăn nhanh, chẳng miếng bánh nào lọt tay nàng mà bỏ phí cả.

"Muội mang chút bánh cho Tam sư ." Vân Phức mỉm trả lời.

Tống Tiểu Hà bèn : "Ta cùng ."

Từ khi lên thuyền, nàng gặp Tạ Quy đếm đầu ngón tay. Trước đó ở trong tòa thành Tạ Quy cũng giúp đỡ nàng, mà nàng còn kịp cảm tạ đàng hoàng. Tuy các tiên môn luôn âm thầm tranh đấu, quan hệ vốn dĩ khó mà hòa hợp, nhưng điều đó cũng chẳng cản trở việc Tống Tiểu Hà kết giao bằng hữu.

Vân Phức vui vẻ đồng ý, phản xạ điều kiện lấy ngay hai miếng bánh từ trong lẵng đưa cho nàng. Tống Tiểu Hà thứ gì cũng ăn , chỉ cần đưa là nàng sẽ ăn vô cùng ngon lành, dẫn đến việc chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Vân Phức hình thành thói quen hễ gặp Tống Tiểu Hà là đút đồ ăn.

Hai bước khỏi hành lang, lên boong thuyền.

Không khí buổi sáng vô cùng trong lành, ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua lớp mây mỏng manh rải từng vạt nắng vàng ươm, xuống boong thuyền bầu trời một mảnh xanh thẳm. Trên boong thuyền lúc đông , náo nhiệt hơn hẳn ngày thường.

qua, dễ dàng để phân biệt các môn phái. Đệ t.ử Hàn Thiên Tông và Huyền Âm Môn lượt mặc tông phục màu xanh lam và màu tím sen, tông huy thêu rõ ràng ống tay áo, hai màu sắc phân biệt rạch ròi.

Tuy nhiên, tình hình của Tiên Minh chút khác biệt. Tiên Minh là một tổ chức hợp thành từ hàng ngàn hàng vạn tiên môn lớn nhỏ ở nhân giới. Bất kỳ t.ử môn phái nào chỉ cần vượt qua bài khảo hạch của Tiên Minh là thể gia nhập. Trong minh đến từ các môn phái khác , vì khi ở trong minh họ mặc tông phục đặc chế theo từng cấp bậc, còn khi ngoài thì chỉ mặc thường phục.

Về phần Yêu Minh, đa đều là yêu tộc. Kẻ thì đội sừng hươu, kẻ thì đuôi báo đung đưa, chỉ cần liếc qua là rõ ai thuộc môn phái nào. Có điều của yêu tộc phần lớn đều dung mạo diễm lệ, nam nữ ai nấy đều vô cùng xinh . Nếu vì e ngại bản tính hung tàn của yêu tộc, nàng cũng sẵn lòng kết giao bằng hữu với đám .

Vân Phức xách lẵng bánh len lỏi trong đám đông tìm kiếm Tạ Quy, Tống Tiểu Hà nhai bánh lẽo đẽo theo . Vừa bước lên vài bước, nàng bèn thấy nhóm Bộ Thời Diên đang ở vị trí đầu boong thuyền. Đứng cạnh họ là những dẫn đầu của mấy đội ngũ, dường như bọn họ đang bàn bạc chuyện gì đó.

Thẩm Khê Sơn đang nhàn nhã bên lan can, Tô Mộ Lâm vẫn giữ nguyên bộ dáng nịnh nọt như cũ, ân cần che nắng quạt mát cho . Chỉ mới liếc qua một cái, ánh mắt Thẩm Khê Sơn liếc sang, chạm ngay ánh mắt nàng.

Sáng nay hai mới cãi vã trong phòng, giờ gặp lửa giận vẫn còn nguyên. Cả hai chướng mắt , lập tức ngoắt , chẳng ai thèm để ý ai.

Vân Phức tìm thấy Tạ Quy. Hắn đang cùng Chung Tầm Chi cạnh lan can xuống phía , vẻ mặt mang theo một tia lo âu. Khi thấy lẵng bánh trong tay Vân Phức, sự lo âu dường như càng thêm nặng nề.

"Tam sư , hôm nay boong thuyền đông thế , chuyện gì xảy ?" Vân Phức đưa bánh cất tiếng hỏi.

Tạ Quy vốn tính tình ôn hòa, lời từ chối nên đành đưa tay nhận lấy lẵng bánh. Chung Tầm Chi thì thẳng tính hơn nhiều, thấy bèn lên tiếng: "Tiểu sư , mấy ngày nay mang cho sư bao nhiêu bánh , tém tém một chút , Xuân Đường ăn hết nhiều ."

Vân Phức ngạc nhiên, hai má ửng hồng: "Xin , vì chỗ bánh cho Tiểu Hà đều tỷ ăn sạch sành sanh, nên cứ tưởng cũng sẽ đủ ăn..."

Tống Tiểu Hà nuốt xong miếng bánh cuối cùng, hề hề : "Vì ngon quá nên ăn sạch ."

Tạ Quy khẽ cong khóe môi , hai lúm đồng tiền bên khóe miệng lập tức hiện : "Không , cũng thể ăn hết."

Tống Tiểu Hà dư sức đang quá, nhưng cũng vạch trần mà chỉ hỏi tiếp chủ đề ban nãy: "Bọn họ đang bàn chuyện gì ? Sao thuyền chậm ? Chúng đến nơi ?"

"Vẫn ." Tạ Quy đáp: "Là Bộ thiên sư phía một tòa quỷ quốc, nếu xuyên qua đó sẽ rước lấy phiền phức lớn, nên đề nghị linh thuyền đường vòng. đó chúng nhốt trong tòa thành mấy ngày, lãng phí ít thời gian, nếu giờ đường vòng e rằng sẽ lỡ mất kỳ sóc nguyệt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-12-quy-quoc-suong-den-duong-di-gian-nan-1.html.]

"Lỡ mất sóc nguyệt thì ?"

"Tà vật trong thiên hạ đều mượn ánh trăng để tu hành, sóc nguyệt là thời điểm tà khí của chúng yếu nhất, cũng là thời cơ nhất để tiến bí cảnh." Tạ Quy giải thích: "Cho nên bọn họ đang bàn bạc xem rốt cuộc nên đường vòng ."

Tống Tiểu Hà suy nghĩ một chút, thẳng ruột ngựa: "Chuyện gì mà bàn bạc chứ, còn thể sống sót từ bí cảnh bước , cân nhắc những phiền phức để gì?"

Có lẽ vì lời quá mức xui xẻo, sắc mặt Chung Tầm Chi lập tức biến đổi: "Chỉ là một cái bí cảnh cỏn con, chuyến chúng xuất động bao nhiêu cao thủ, gì mà sợ hãi?"

Một cái bí cảnh cỏn con?

Tống Tiểu Hà nghi hoặc y, chợt hiểu vấn đề: "Ngươi chúng sắp ?"

"Ta đương nhiên , chẳng là đến bí cảnh phía Tây lấy đồ ?" Chung Tầm Chi phản bác.

Y tên bí cảnh, càng lấy thứ gì. Tống Tiểu Hà thấy y đeo ngọc bội trang sức hoa lệ, mang theo cỗ khí thế kiêu ngạo, đoán chừng cũng là thiếu gia cành vàng lá ngọc của một đại tiên môn nào đó. Thảo nào tham gia chuyến đầy hung hiểm , hóa bịt mắt điểm đến.

Nhìn thì thấy thần sắc Tạ Quy và Vân Phức cũng vô cùng bình thản. Tống Tiểu Hà bèn bồi thêm: "Là Phong Đô Quỷ Vực đó, các ngươi chẳng mà cũng dám vác xác theo ?"

Chung Tầm Chi rõ ràng từng qua cái tên , nên chẳng tỏ vẻ sợ hãi: "Cái gì mà quỷ vực với ma vực, chỉ bịa mấy cái tên dọa ."

Tuy nhiên Tạ Quy thì , sắc mặt khẽ tái nhợt .

Tống Tiểu Hà đương nhiên chướng mắt cái bộ dạng cao ngạo tự đại của Chung Tầm Chi, bèn bồi thêm một câu: "Đám nhân vật m.á.u mặt mà Tiên Minh phái đợt đều bỏ mạng ở đó cả đấy."

Nghe , mặt Chung Tầm Chi quả nhiên hiện lên vài phần kiêng dè: "Ngươi đó là nơi Thẩm Khê Sơn táng ?"

Mặt Tống Tiểu Hà lập tức xị xuống, cần suy nghĩ bèn bật : "Đệ c.h.ế.t, chỉ là mất tích thôi."

Chung Tầm Chi nhếch miệng chế giễu: "Cả Tiên Minh đang rầm rộ lo ma chay cho kìa, hung tin của sớm lan truyền khắp nhân giới tiên môn, ai ai cũng ."

Tống Tiểu Hà đương nhiên rõ, từ khi xuống núi đến nay, nàng những lời như . Thẩm Khê Sơn từng là thiên chi kiêu t.ử của tiên môn, nay ngã xuống tự nhiên trở thành câu chuyện quà bữa ăn của thế nhân. Đa đều bày tỏ sự tiếc nuối, kéo theo đó là những chiến tích của cũng thêu dệt thêm phần cường điệu.

Thế nhưng Tống Tiểu Hà vẫn kiên định : "Chuyến là để cứu ."

Chung Tầm Chi lẽ ít khi ai cãi tay đôi như , thái độ của nàng chọc tức. Tầm mắt y lia tới thanh kiếm giắt bên hông nàng, khinh khỉnh : "Ngươi nhặt xác cho thì , với ngươi lấy cái thá gì để cứu? Dựa thanh mộc kiếm hả? Mang cho củi đốt còn ."

"Học Văn." Tạ Quy thấy y lời quá đáng, sắc mặt bèn mang vài phần nghiêm khắc lên tiếng ngăn cản.

Vân Phức cũng vội vàng giảng hòa, khoác tay Tống Tiểu Hà kéo nàng sang một bên: "Tỷ đừng để bụng, Ngũ sư đôi khi năng thẳng thắn, nhưng ác ý ."

Tống Tiểu Hà thiên phú kém cỏi, học pháp thuật ngần năm còn bằng thành quả đôi ba năm của khác. Nàng sớm quen với sự chế giễu của đời, thế nên cũng chẳng phản ứng gì kịch liệt. Nàng chỉ âm thầm ghim mối thù trong lòng.

Nàng đưa tay vuốt ve thanh mộc kiếm bên hông, cố chấp lặp : "Ta nhất định sẽ cứu ."

Vào Phong Đô Quỷ Vực cứu , còn là cứu Thẩm Khê Sơn xác nhận là táng , bất kỳ ai xong cũng sẽ cho rằng Tống Tiểu Hà đang mơ giữa ban ngày. Chỉ nàng là cực kỳ nghiêm túc và kiên định, hết đến khác lặp cùng một câu với những khác .

Thẩm Khê Sơn im lặng bên cạnh, thu hết nội dung cuộc chuyện của bọn họ tai. Ánh mặt trời chói chang, tiện tay cầm lấy chiếc quạt của Tô Mộ Lâm che nắng, hướng mắt về phía những đám mây mỏng manh cùng bầu trời xanh thẳm nơi chân trời, đột nhiên cảm thán một câu: "Đồ ngốc cũng sự cố chấp của đồ ngốc."

Tô Mộ Lâm vội vàng sấn tới, thì thào: " thế, nữ nhân liên tục mấy đêm bèn tập đại nhân, rõ ràng là tâm thuật bất chính, đại nhân ngàn vạn đề phòng ả ."

Thật đúng là chuyện nào nên nhắc thì moi . Khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Khê Sơn lập tức đen sì.

Bộ Thời Diên bàn bạc với mấy hồi lâu, cuối cùng quyết định thẳng qua phận của tòa quỷ quốc đó. Mọi hợp lực giăng một tầng kết giới phòng hộ cho linh thuyền, đồng thời tăng tốc độ tiến lên. Càng về phía Tây, phong cảnh bên càng trở nên hoang tàn, những bãi cát dài và dãy núi nối tiếp tạo nên một bức tranh cằn cỗi đến cùng cực.

Tòa quỷ quốc lớn lắm, thậm chí còn chẳng bằng một tòa tỉnh thành phồn hoa. Chỉ là từ xa thể thấy nơi đó bao phủ bởi một màn sương đen đặc quánh, lọt thỏm giữa sa mạc hoang vu bát ngát. Hắc khí ngút trời, cuồn cuộn vây chặt lấy quỷ quốc, căn bản thể diện mạo bên trong.

"Oa, trông vẻ nguy hiểm quá." Tống Tiểu Hà lấy bàn tay che ngang trán tán che nắng, xuống , mái tóc đen dài cùng dải lụa nhẹ nhàng bay trong gió.

" ." Vân Phức : "Tiểu Hà, tỷ sợ ?"

Tống Tiểu Hà nghĩ đến chuyện gì, đầu liếc một cái. Trên boong thuyền vắng ít , tầm cũng rộng mở hơn. Nàng liếc mắt một cái bèn thấy Thẩm Khê Sơn đang dựa nghiêng bên lan can, thế là nàng tì cằm lên lan can , bày vẻ mặt bất cần đời : "Ta sợ, c.h.ế.t thì cũng chắc chắn là c.h.ế.t trong Quỷ Vực, chứ ở đây."

Vân Phức: "... Mấy lời xui xẻo , tỷ bớt ."

Rất nhiều đều bám lấy lan can ngó, khe khẽ bàn tán về cái nơi quái quỷ . Tạ Quy dẫu cũng lớn tuổi hơn, trọng sang một bên, vạt áo bào gió thổi bay phần phật. Hắn dùng chất giọng dịu dàng khuyên bảo: "Chư vị hãy đề cao cảnh giác, chúng sắp phận quỷ quốc , luôn nhớ bảo vệ bản , cẩn thận đừng để hắc khí quấn lấy ."

 

Loading...