Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 120: Đường Đi Khó
Cập nhật lúc: 2026-07-13 16:52:25
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất thảy t.ử của các môn phái cộng ước chừng cả ngàn , vây chặt lấy Tống Tiểu Hà ở hướng. Những chiếc lồng đèn trong tay họ tỏa sáng lấp lánh như những vì sa xuống trần gian, giống như muôn vàn đóa linh hoa bừng nở trong đêm, đan dệt nên một khung cảnh tuyệt mỹ tráng lệ ánh trăng thanh khiết.
Vân Phức và Bộ Thời Diên sừng sững ngay mặt Tống Tiểu Hà. Tướng quân đầu một tay cầm cây ngân thương loang lổ vết m.á.u cũ, tay nắm chặt lấy bàn tay của Vân Phức. Giữa mảnh đất hoang tàn đổ nát , dường như một phiên tòa phán xét sắp sửa diễn .
Vân Phức Tống Tiểu Hà bằng chất giọng vô cùng điềm tĩnh: “Ngươi rõ đúng sai thiện ác ?”
Tống Tiểu Hà lặng im đáp, chỉ đưa mắt nàng . Có lẽ Vân Phức cũng chẳng mong nàng trả lời thật, thấy nàng im lặng bèn khẽ xoay , đảo mắt quanh một vòng: “Ngươi xem, mảnh đất vốn dĩ là nơi an cư lạc nghiệp của những bách tính thuần hậu, chất phác. Bọn họ đời đời kiếp kiếp sinh sôi nảy nở ở đây, ăn sinh sống. Nơi chẳng lấy một kẻ thù ác chuyên cướp bóc g.i.ế.c , chẳng dã tâm tranh quyền đoạt lợi, thậm chí ngay cả đối với những nạn dân chạy trốn tới đây tị nạn, họ cũng dốc lòng cứu tế, giúp đỡ.”
“Từng đóa hoa nở rộ trong thành Bất Từ Xuân đều tưới tắm bằng tấm lòng nhân ái của bá tánh nơi đây. Chính vì thế, mảnh đất bình yên hoa cỏ mới khoe sắc thắm.”
“ đó thì ?” Giọng Vân Phức đột ngột chuyển hướng, pha lẫn tia châm chọc: “Chiến tranh và sự bóc lột tàn phá nơi , những bá tánh bao đời bám trụ mảnh đất Bất Từ Xuân đành ngậm đắng nuốt cay gói ghém hành trang, chia tay những ruột thịt, rời xa quê hương tìm một con đường sống mới.”
“Ngươi năm đó khi tỉnh dậy lưng khác, thứ mà đối diện là gì ?” Nàng tự vấn tự đáp: “Đó là một lời dối trá. Nương của lừa , bà từng hứa sẽ cùng rời với , mà nhân lúc sốt cao mê man lén lút bỏ , tới cùng bà vẫn thể bỏ mặc các tướng sĩ trong thành. Đứng giữa ranh giới của một và một hùng, bà chọn hùng.”
“Năm đó khi tin nương của , cũng đòi sống đòi c.h.ế.t Bất Từ Xuân. bọn họ cho phép, họ chặn đường , nhất định tướng quân hy sinh vì họ, họ nhất định bảo vệ huyết mạch duy nhất của tướng quân.” Vân Phức siết c.h.ặ.t t.a.y tướng quân đầu, mặt nước mắt tuôn trào, nàng gằn từng chữ một: “Ta thực sự hận, hận thấu xương thấu tủy! Ngươi căm thù sự cống hiến c.h.ế.t tiệt đó của bà tới nhường nào . Tại bà thể nhẫn tâm ruồng bỏ , mà chọn những kẻ xa lạ ? Rõ ràng mới là khúc ruột của bà , là mà bà trân trọng nhất cơ mà, mà bà bỏ mặc chỉ vì cái thành cỏn con !”
“Về , cũng lén trở Bất Từ Xuân.” Nói tới đây, Vân Phức bỗng dưng ngửa mặt lên trời phá lên sảng khoái, tiếng lanh lảnh tựa tiếng chuông bạc. Sau tràng điên dại, nàng vẻ mệt, lúc ngẩng đầu lên mặt giàn giụa nước mắt. Nàng chỉ tay về phía cổng thành lưng, uất hận : “Ta thấy đầu của bà treo lơ lửng tường thành, ngay chính tại tấm biển Bất Từ Xuân do chính tay bà đề bút. Bảy nghìn binh sĩ, sót một ai, đều c.h.é.m bêu đầu dọc theo bức tường thành, xếp ngay ngắn từng hàng từng lối. Thi thể của họ thì như những đống thịt thối rữa vứt la liệt hố đất bên đường, mặc cho bầy bọ xúm gặm nhấm.”
“Cái gì mà tướng quân cơ chứ, cái gì mà hùng cơ chứ, đến cuối cùng bà cũng chẳng gặt hái bất kỳ một chút vinh quang nào.” Mối hận thù trong Vân Phức dường như hóa thành một thanh lợi kiếm sắc bén đ.â.m toạc bầu trời. Nàng lớn tiếng quát tháo: “Đám vương tôn quý tộc của Nam Diên sớm bỏ mặc mảnh đất , bọn họ gì chuyện phái thêm viện binh! Để che đậy tội ác tày trời của , bọn họ ngần ngại thêu dệt nên một lời dối trắng trợn, phao tin nương mang theo binh lính đ.á.n.h chạy, dâng thành cho giặc, dẫn tới việc bá tánh đồ sát t.h.ả.m thương!”
“Những vong linh vô danh , những cái xác đầu , là bảy nghìn dũng sĩ xóa sổ khỏi danh sách liệt sĩ thương tiếc! Mỗi tấc đất nơi đây đều thấm đẫm m.á.u tươi của họ, mà đến cuối cùng họ bêu danh tội đồ, phỉ nhổ như một lũ hèn nhát! Còn đám vương tôn quý tộc thể gột rửa sạch sẽ tội nghiệt của chính ! Tiếp tục vị trí cao nhất vạn dân tung hô.”
“Ai sẽ rửa sạch oan khuất cho họ? Ai sẽ lên những sự thật đang che lấp ?” Nước mắt lăn dài khóe mắt Vân Phức, nhưng môi nàng hiện lên một nụ giễu cợt: “A Trúc, thế gian cũng là bùn nhơ, những kẻ nắm quyền thì lòng tham đáy, ích kỷ hẹp hòi, khiến cho cái ác của lũ phàm nhân mọc rễ và đ.â.m chồi nảy lộc một cách điên cuồng từ chính mớ bùn nhơ . Nhân giới mục nát đến tận gốc rễ . Chúng vốn dĩ là những phàm nhân sinh sống tại đây, chẳng chúng trách nhiệm thanh tẩy ô uế, rửa sạch những mầm mống tội ác đó ?”
Đó rõ ràng là một lời đề nghị. Thứ mà Vân Phức chỉ dừng ở việc công bố sự thật năm xưa vạch trần tội ác của kẻ thống trị để tẩy oan cho cùng các chiến sĩ. Nàng còn nung nấu ý đồ lật đổ vương quyền, trở thành kẻ thống trị tối cao của nhân giới, nhằm tái thiết lập một vùng đất tịnh thổ miễn nhiễm với tội ác và lòng tham.
“A Trúc.” Vân Phức dịu dàng lên tiếng, đưa tay về phía Tống Tiểu Hà, thì thầm mời gọi: “Đến đây, cùng đạp đổ vương quyền, phán xét tội ác cõi đời nào.”
Tống Tiểu Hà lập tức đáp lời nàng , mà khẽ nghiêng đầu sang Bộ Thời Diên. Nàng xách theo một chiếc lồng đèn lặng ở đó, khuôn mặt trắng bệch tàn tạ hệt như kẻ sắp gần đất xa trời.
“Diên tỷ, đây cũng là kết cục mà tỷ mong đợi ?” Tống Tiểu Hà cất giọng hỏi: “Muội luôn cảm giác chúng từng gặp mặt, thậm chí còn cả tiền kiếp của Lương Tiêu công chúa, từ lâu lâu về . Muội hề cảm nhận sự độc ác tỏa từ tỷ, thực tâm tỷ tiếp tay cho kẻ ác lộng hành, đúng ?”
Bộ Thời Diên vẫn im bặt gì, chỉ dùng ánh mắt thanh tịnh Tống Tiểu Hà, giống như khi, tràn ngập một vẻ tĩnh lặng. Thế nhưng nàng vẫn yên lặng bên cạnh Vân Phức, hề suy suyển lấy một bước.
Khóe mắt Tống Tiểu Hà ngân ngấn lệ, đôi mắt đen láy trong veo như nước.
Dường như nàng sớm thấu tỏ câu trả lời của Bộ Thời Diên nên đành bỏ cuộc hỏi thêm nữa. Nàng thu ánh , chiếu thẳng Vân Phức, dùng ngữ điệu vô cùng nghiêm túc khẳng định : “Ta A Trúc, là Tống Tiểu Hà.”
Đoạn, nàng nắm chặt thanh kiếm, chậm rãi tiến lên hai bước, ngay muôn ngàn tia sáng. Thứ ánh sáng chói lọi nhảy nhót đôi mày vẫn rũ bỏ nét ngây ngô của nàng.
“Ta vô cùng thương xót cho t.h.ả.m cảnh của bách tính Bất Từ Xuân, cũng xót xa cho quá khứ đầy bi kịch của ngươi, càng đau buồn tội danh bất công mà Vân Trần tướng quân và các tướng sĩ gánh chịu khi hy sinh. Vân Phức, nhưng ngươi hiểu rằng bách tính Bất Từ Xuân chịu tai ương đó là do chiến tranh mang . Nay ngươi lật đổ vương quyền, châm ngòi chiến tranh, điều đó sẽ chỉ đẩy thêm nhiều lê dân bách tính cảnh lầm than, thiên hạ đại loạn, vạn dân ly tán. Ngươi sẽ hại c.h.ế.t nhiều hơn, gieo rắc thêm vô oán hận và đau thương.”
“Thì ?” Vân Phức vẫn phớt lờ: “Chỉ cần thâu tóm vương quyền, thứ sẽ kết thúc. Muốn nên nghiệp lớn ắt đ.á.n.h đổi, sự hy sinh của họ để đổi lấy một tịnh thổ còn mầm mống cái ác, chẳng xứng đáng ?”
“Không một sự hy sinh vô tội nào là xứng đáng cả.” Tống Tiểu Hà siết chặt chuôi kiếm, từ từ vung mũi kiếm lên. Một vầng sáng đỏ nhạt từ quanh nàng từ từ tỏa bao phủ lấy lưỡi kiếm sắc nhọn, nàng đanh thép : “Đó là tư lợi của cá nhân ngươi, là lòng dân mong .”
“Thật đáng tiếc, vẻ như ngươi sẽ thể tham gia cuộc phán xét nữa .” Vân Phức lộ vẻ tiếc nuối mặt, lập tức nhún lấy đà bay vọt lên cao, dùng linh lực khuếch đại giọng : “Các vị đồng minh tiên môn rõ đây!”
“Yêu nữ họ Tống dám cấu kết với ma tộc âm mưu đảo lộn thế gian, quấy nhiễu sự thanh bình của nhân giới! Hôm nay chúng tụ hội tại đây là để chiến đấu tiêu diệt mầm mống t.h.ả.m họa ! Thần linh còn chở che cho thế gian nữa, thì chúng hãy đồng tâm hiệp lực bảo vệ nhân giới!”
Giọng của Vân Phức cao vút đ.â.m toạc trời xanh, mãi văng vẳng dội giữa các thung lũng: “Tiêu diệt Tống Tiểu Hà!”
Dường như bộ t.ử các môn phái chỉ chực chờ giây phút . Chẳng họ lệnh Vân Phức, mà đơn giản là họ chung một mục tiêu và cần một khởi xướng cuộc chiến mà thôi.
Khi hiệu lệnh đưa , bọn họ đồng thanh gầm rống, tiếng vang chấn động cả thung lũng. Tựa như một bầy châu chấu vỡ tổ, họ đồng loạt lao thẳng về phía Tống Tiểu Hà.
Hàng vạn tia sáng chói lòa tựa như những vì rớt xuống mặt đất soi rọi ngóc ngách của tòa thành Bất Từ Xuân, phủ kín nửa phía tạo nên một bức tranh hoành tráng đến choáng ngợp. Các kiếm tu xông lên phía , theo sát đằng là đội ngũ pháp tu và phù tu khổng lồ ào ạt tấn công Tống Tiểu Hà.
Chỉ trong một cái chớp mắt, sát khí cuồn cuộn ngút trời như tạo thành những cơn sóng khổng lồ bổ nhào về phía Tống Tiểu Hà!
Tống Tiểu Hà từng trải qua tình cảnh tương tự bao giờ, càng thể mường tượng sẽ một ngày trở thành yêu nữ vạn c.h.ử.i rủa đòi g.i.ế.c. Đám tu sĩ đông nghịt rải rác xung quanh như những bàn cờ, che kín tầm của nàng, tạo thành một vòng cung khổng lồ bủa vây lấy nàng. Thế nhưng nàng mảy may sợ hãi, khẽ nhướng đôi mày thanh tú sắc lạnh, dậm mạnh chân trái xuống đất.
Ánh sáng đỏ tươi từ đất bùng lên, nhanh chóng biến thành một vòng xoáy khổng lồ bao quanh lấy Tống Tiểu Hà, xông thẳng lên độ cao cả trăm trượng. Một trận gió rét buốt thấu xương như mang theo cái giá lạnh mùa đông đổ xuống, khí lạnh xé rách từng tia gió, rít lên từng hồi quét qua đám đông.
Vô vàn đòn công kích dồn dập ập xuống lớp khiên đỏ rực rỡ đang lan rộng với tốc độ chóng mặt , hệt như những chùm pháo hoa bung nở giữa bầu trời đêm. Dưới sức ép của vụ nổ linh lực, bụi đất tung mù mịt, khung cảnh hỗn loạn từng thấy.
Tống Tiểu Hà lật cổ tay trái múa hai chiêu, một dải linh quang phóng tới quấn lấy vòng eo của Thẩm Khê Sơn, mạnh bạo đẩy văng xa tít tắp: “Trốn cho kỹ!”
Thẩm Khê Sơn còn kịp mở miệng phản bác thì đẩy bay xa mười mấy trượng. Chiếc lồng đèn trong tay hóa thành một đốm sáng le lói chìm nghỉm bóng đêm tĩnh mịch.
Đẩy Thẩm Khê Sơn , Tống Tiểu Hà liền phóng tay cần chùn bước nữa. Hàng trăm đạo bùa chú giáng xuống, ngọn lửa hung hãn bùng cháy rực rỡ từ những lá bùa để xua tan khí lạnh thấu xương của gió. Nàng dũng mãnh đón lấy luồng gió, chân sải bước thật nhanh, dáng nhẹ tựa như một dải ánh sáng đỏ lướt qua, tung lướt qua trung phóng kiếm đ.â.m thẳng về phía Vân Phức.
Khí kiếm hòa quyện cùng cơn cuồng phong rít gào, tỏa ánh sáng đỏ chói mắt, sắc lẹm lướt bầu trời như xẻ dọc vạn vật. Ngay lúc đó, tiếng “Keng” vang lên đinh tai nhức óc, mũi kiếm của Tống Tiểu Hà thanh ngân thương chặn . Sự đối đầu trực diện giữa hai luồng sức mạnh dẫn tới một vụ nổ linh lực lớn, sóng xung kích tỏa khiến ít xung quanh chật vật lùi .
Tống Tiểu Hà hai tay siết chặt thanh kiếm lộn nhào giữa trung. Bộ pháp uyển chuyển thanh thoát nhưng mỗi đường kiếm tung chứa đựng sức mạnh vô song. Ánh sáng đỏ chói rực bung tỏa khiến cho gian xung quanh dần bao phủ bởi cái lạnh thấu xương thấu thịt.
Thanh kiếm sắc nhọn và ngân thương liên tục đụng độ, giọng kim loại va chạm vang lên chan chát ngừng. Sức mạnh cực hàn tựa những con sóng hung bạo cuộn trào bủa lấy thanh trường kiếm, tiếp thêm uy lực dũng mãnh để linh kiếm thể thi triển công lực tột độ. Nhớ trận quyết chiến với viên tướng quân đầu , Tống Tiểu Hà từng rơi thế yếu. Nay giải phóng hết bộ sức mạnh để nghênh chiến nữa, đối thủ lập tức lâm thế hạ phong. Cho dù chiêu thức của y nhanh đến mấy cũng thể ngăn nổi mũi kiếm của nàng.
Thấy nàng giương cao thanh kiếm nương theo đà lộn nhào, bộ váy trắng muốt tựa hoa quỳnh nở trong đêm điểm xuyết ánh sáng đỏ vô cùng yêu kiều. Liên tiếp ba đường kiếm giáng thẳng ngân thương phát tiếng “Phập” vang vọng. Thanh ngân thương bất thần vỡ đôi, luồng kiếm khí hung tợn bổ nhào xuống bộ áo giáp nát tươm của viên tướng đầu. Cùng lúc đó, Vân Phức tung hàng trăm sợi tơ mong mỏng quấn chặt lấy lưỡi kiếm của Tống Tiểu Hà nên thanh kiếm thể chạm tới t.h.i t.h.ể của viên tướng .
Nàng giật lấy sợi dây tơ tiếp tục chiến đấu. Lối đ.á.n.h quỷ dị và thoắt ẩn thoắt hiện, thêm sợi tơ bạc quá mỏng khó lòng thấy trong bóng tối tạo lợi thế vô cùng lớn. Tống Tiểu Hà so chiêu vài , lơ là một tích tắc là sợi tơ bạc sượt qua má để một vệt m.á.u đỏ mỏng tang in hằn gương mặt trắng ngần. Tống Tiểu Hà dứt khoát thu kiếm lui , dùng linh lực vận kiếm trôi nổi giữa trung chắp hai tay niệm ấn. Ánh sáng đỏ ngưng tụ thành những mảng băng khổng lồ dệt thành hàng ngàn lớp màng chắn sắc lẹm xông tới Vân Phức.
Vân Phức vội vàng thả những sợi tơ tết thành mạng lưới dày đặc hòng ngăn chặn. nào ngờ lớp băng giá thực sự quá mạnh mẽ, những dễ dàng chọc thủng lưới mà còn phả cái rét cắt da cắt thịt đông cứng luôn cả mười ngón tay của nàng . Cực chẳng nàng đành liên tục lùi bước phòng ngự. Trông thấy linh lực tuôn trào từ Tống Tiểu Hà mỗi lúc một hung hãn, nàng liền lớn tiếng hô: “Hợp lực chặn Tống Tiểu Hà !”
Ngay tức khắc, đám t.ử các môn phái từng nàng đ.á.n.h lùi đổ dồn tới tựa cơn sóng trào. Đội quân hùng hậu che khuất ánh trăng, cả ngàn tia sáng đan cài chiếu sáng bầu trời đêm lấp lánh sắc màu. Tống Tiểu Hà thu tay , linh quang rực rỡ như thác đổ ùa xuống bám lên tay chân và len lỏi từng đoạn xương của nàng. Sức mạnh kinh thiên động địa bùng nổ kéo theo sự rung chuyển mạnh mẽ. Cả ngàn t.ử các môn phái hứng trọn cú va chạm cực mạnh của đợt rét , nào nấy đều khí lạnh phủ khắp mẩy.
Họ đồng lòng vận linh lực tấn công Tống Tiểu Hà cùng một lúc. Màn chắn màu đỏ ngay lập tức vỡ vụn hóa thành vô vàn mảnh vụn rơi lả tả. Giây phút luồng linh lực cuồng bạo giáng xuống, Tống Tiểu Hà phản xạ ôm kiếm che mặt, dùng tay trái chặn lên sống kiếm. Một luồng linh lực ảo diệu xoay vòng quanh cơ thể nàng đỡ trọn những đòn tấn công dồn dập. Tuy đối thủ quá đông, một Tống Tiểu Hà thể cầm cự nổi. Nàng đành c.ắ.n răng đẩy linh lực lên một tầng mới, lúc hai tay nàng bắt đầu đông cứng, cả cơ thể cũng dần tê dại.
Một tiếng nổ “Bùm” kinh thiên động địa x.é to.ạc bầu trung, muôn ngàn phù chú pháp thuật hệt như mưa băng ập xuống. Tống Tiểu Hà sức mạnh đó đẩy ngã nhào xuống đất, lùi hơn chục trượng. Đối diện với sức mạnh sấm sét đó, nàng cắm phập kiếm xuống đất vung cả hai tay lên. Một nguồn sức mạnh Nghiệp Hỏa Hồng Liên ngập trời phun trào lao thẳng lên trời cao, nâng lên cả trăm trượng!
Trong nháy mắt, lạnh kinh bao vây bộ Bất Từ Xuân. Băng đỏ đ.â.m vút lên khỏi mặt đất, hóa thành muôn vàn thanh đao sắc lẹm rơi xuống xối xả hệt cơn mưa rào, chĩa thẳng tất cả những t.ử tiên môn đang lơ lửng trung. Đối diện với lạnh buốt giá như róc xương lột thịt , buộc ngưng việc tấn công để huy động linh lực phòng vệ. Những âm thanh kêu la đau đớn vang lên ngớt, m.á.u từ trời đổ xuống như một cơn mưa rả rích.
Chiêu vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể Tống Tiểu Hà. Năng lực của Nghiệp Hỏa Hồng Liên đang phá hủy cơ thể nàng từ bên trong, g.i.ế.c địch một ngàn tự tổn hại bản tám trăm. Nàng phun một ngụm m.á.u lớn, đôi chân mày chau đau đớn.
Chỉ trong một thoáng, đám t.ử của các tiên môn thương ngót nghét phân nửa. Đội ngũ kiếm tu xông pha tuyến đầu chịu thương tích nặng nề nhất nên lùi phía dưỡng thương. Ai cũng sức mạnh cực hàn nàng vô cùng đáng sợ, thế nhưng chẳng ai ngờ rằng sức mạnh vươn tới một đỉnh cao mới, chỉ một nàng đối địch với cả hàng ngàn mà hề chịu thua thiệt mảy may. Thậm chí những đằng chẳng mảy may động thủ cũng sức gió quật rát buốt, buộc họ điều động linh lực bảo vệ thể.
Sức mạnh hung tàn và ngang ngược của luồng linh lực tỏa lan tràn trong khí. Sức mạnh càng lớn, d.ụ.c vọng chiếm đoạt càng lớn, sự khao khát như ngọn cỏ dại trỗi dậy gì kiềm hãm nổi. Họ hội tụ hàng trăm , quyết chiếm cho bằng nguồn sức mạnh cực hàn Tống Tiểu Hà!
Bóng tối dường như sở hữu năng lực xóa mờ ranh giới. Một khi đám đông kẻ ác liên minh với tạo thành một thế lực lớn mạnh, những hành vi sai trái của họ sẽ còn xem là tội nữa, mà phủ lên danh xưng mỹ miều là chính nghĩa. Bọn chúng rêu rao khẩu hiệu “Vì sự thái bình của nhân giới”, “Kẻ bắt tay với ma tộc ắt trừng trị”, ngỡ thực sự là những hiệp sĩ nghĩa hiệp diệt trừ gian ác, tiếc mạng sống vì chúng sinh.
Tống Tiểu Hà đưa tay che lồng n.g.ự.c đau nhói, lấy mu bàn tay gạt mạnh vết m.á.u môi, để mộtệt đỏ tươi nhức mắt. Ngước mắt lên, những vì lấp lánh phủ kín bầu trời, rực rỡ chẳng khác nào những ngọn đèn ở chốn nhân gian. Khung cảnh đẽ tới nao lòng, nhưng nhuốm đầy lòng tham và sự độc ác của phàm nhân. Vừa dơ bẩn, mỹ lệ.
Hàng ngàn đôi mắt đang Tống Tiểu Hà từ cao, hệt như những kẻ săn mồi đang khoái trá chứng kiến một con thú dồn đường cùng đang giãy c.h.ế.t. Điều thể hiểu , sức mạnh của một cá nhân dù lớn tới cũng thể chiến đấu với hàng ngàn . Cái c.h.ế.t là kết cục định đoạt sẵn dành cho Tống Tiểu Hà.
Tống Tiểu Hà hít thở sâu vài cố gắng xoa dịu cơn đau mới nắm chặt lấy thanh kiếm. Đây là đầu tiên nàng một chống chọi với nhiều kẻ thù đến . Mọi thứ diễn quá nhanh khiến nàng chẳng kịp suy tính, trong đầu cứ văng vẳng hình ảnh Tô Mộ Lâm đ.á.n.h mất linh hồn, Thẩm Khê Sơn phong ấn linh lực, và Mạnh Quan Hành đang hấp hối ở một góc khuất nào đó trong tòa thành. Tống Tiểu Hà cúi đầu , đôi tay nàng bao phủ bởi một lớp sương trắng xóa, các khớp ngón tay cứng đơ khó cử động. Một ý nghĩ bất ngờ sượt qua tâm trí nàng.
Có lẽ, nàng sắp phơi thây tại chốn thật . mà, nàng rõ ràng sai bất cứ điều gì cơ mà? Nàng từng lỡ tay sát hại vô tội, cũng chẳng mảy may lợi dụng chức quyền để chuyện phi pháp, nay vẫn luôn đối xử thật lòng với những ở cạnh bên. Sao cớ gì cuối cùng vạn c.h.ử.i bới, đòi g.i.ế.c?
Đôi mắt Tống Tiểu Hà mở to, ngập tràn vẻ hoang mang tột độ, phản chiếu cả ngàn luồng ánh sáng rực rỡ từ bầu trời. Những tia sáng càng bật lên đường nét tinh xảo gương mặt nàng: “Sư phụ...” Nàng lẩm bẩm trong nghi hoặc: “Con sai điều gì ?”
Vừa lúc đó mặt đất bắt đầu rung chuyển, từ tận sâu thung lũng phát những âm thanh đinh tai nhức óc. Tiếng gầm rú nặng nề vang vọng từ đằng xa như thể một thứ gì đó khủng khiếp đang dần thức tỉnh. Mọi thất kinh, căng thẳng đề cao cảnh giác, trừng lớn mắt về phía âm thanh phát . Lát , một tiếng rồng ngâm vang lên, xé rách gian, dội trong thung lũng, phóng thẳng lên chín tầng mây!
Những lời xì xào bàn tán vang lên ngớt, thét lớn: “Là rồng!!!”
Một con rồng khổng lồ vươn nửa từ thung lũng, đầu rồng bao phủ bởi luồng ánh sáng bàng bạc, nổi bật lên một đôi sừng rồng nhọn hoắt chói lóa. Phàm nhân mấy khi thấy rồng bao giờ? Huống hồ là một sinh vật khổng lồ đến , chỉ cần cái đầu rồng ngóc lên thôi cũng đủ khiến chúng sợ hãi thét toáng lên, cơ thể run rẩy từng hồi.
Loài rồng sở hữu một sức mạnh thống trị bẩm sinh đối với con . Sự xuất hiện của con rồng khổng lồ khiến vô thức cúi đầu lạy lục, ôm chặt lấy theo bản năng sinh tồn, thậm chí ít quỳ mọp xuống lạy tạ rồng.
Tống Tiểu Hà thẫn thờ , dù áp chế bởi luồng khí nhưng sự xuất hiện của con rồng cũng đủ khiến nàng sững sờ kinh hãi. Thì trong thung lũng Long Tức trong lời đồn đại bấy lâu thực sự một con rồng đang say giấc nồng!
Trên đầu rồng bóng dáng một đang đó. Mãi đến khi con rồng khổng lồ chầm chậm di chuyển, bước vùng phủ sáng chiếu tỏ những lớp vảy lấp lánh, Tống Tiểu Hà mới rõ. Con rồng xác gần như thối rữa , đến cái đầu rồng cũng mục nát phơi bày một nửa lớp xương khô trắng. Chỗ cột sống của nó còn lộ vô vết xương gãy lòi ngoài, vảy rồng thì tả tơi rơi rụng lả tả. Đôi mắt rồng như bùn lầy che kín, đục ngầu vô hồn. Loài rồng vốn là linh vật thần thánh, mà bộ dạng tiều tụy tàn tạ của nó lúc chẳng khác nào một con quái vật chui lên từ vực thẳm sâu, khiến kẻ khác khiếp đảm, sợ mất mật.
Thế nhưng Vân Phức đang đỉnh đầu rồng, hai tay dang rộng, ngửa mặt hít một dài khoan khoái. Đoạn, cơ thể con rồng bay lên cao mấy chục trượng, ép chặt tất cả bên như thể che khuất cả bầu trời và ánh trăng. Đối mặt với một giống loài thượng đẳng từng tồn tại nơi nhân gian, kìm nổi nỗi sợ hãi, ngay cả Tống Tiểu Hà cũng kiềm chế nổi trái tim đang đập loạn xạ. Nàng c.ắ.n răng, cố sức siết chặt bàn tay đang run rẩy, gồng cố tỏ bình thản.
Giọng của Vân Phức từ cao vọng xuống: “Rồng là biểu tượng của vương quyền. Ta may mắn gặp cơ duyên , chứng tỏ mới xứng đáng là bá chủ của thế gian. Có Long thần phò tá, sợ gì đạp đổ ách cai trị thối nát của hoàng quyền?”
“Tống Tiểu Hà.” Nàng cất tiếng gọi: “Ngươi sai hàng ngũ, cho ngươi cơ hội cuối cùng, ngươi đồng ý cùng thiết lập trật tự cho mảnh đất tịnh thổ nhân gian ?”
Cơn gió rít gào bên tai cuốn tung xác c.h.ế.t lên trời. Bím tóc dài của Tống Tiểu Hà tung bay lất phất, tà váy cũng bồng bềnh phiêu du. Vóc dáng nàng vốn nhỏ nhắn, nhưng nàng thẳng tắp y hệt một cây tùng sừng sững vươn lên đón gió bão, bề nao núng quật ngã. Tống Tiểu Hà siết chặt chuôi kiếm, nghiến răng rặn từng chữ vô cùng rắn rỏi: “Ngươi đừng hòng!”
“Vậy thì c.h.ế.t .” Vân Phức buông lời phán xét. Thêm một tiếng rồng ngâm cất lên, con rồng khổng lồ vươn cao đầu, hắc viêm cuồn cuộn bao bọc lấy nó. Nó vặn quẫy đạp dữ dội giữa thung lũng khổng lồ, đá sỏi bay tứ tung, đất trời vang động tiếng thét gào. Một sức mạnh dời non lấp bể ập tới hệt như một trận bão cuốn phăng tất cả về phía Tống Tiểu Hà!
Đám t.ử các môn phái nhận con rồng theo phe , sĩ khí ngút ngàn, họ nhận thấy Tống Tiểu Hà đang kiệt sức cố sức chống cự, càng trở nên hưng phấn tột độ. Không để Tống Tiểu Hà cơ hội ngơi nghỉ, tất cả hô hào quyết tâm một lưới bắt gọn nàng!
Hàng vạn tấm bùa chú phủ lợp lên hơn nửa bầu trời, như ánh mặt trời bất chợt xuất hiện, thắp sáng cả đất trời, rực rỡ như lúc giữa trưa. Những luồng sáng hòa quyện xung quanh con rồng khổng lồ, hội tụ tất cả sức lực của soi sáng đống tàn tích rệu rã bên . Tống Tiểu Hà ngay ánh sáng chói lóa đó, sức gió ngày một dữ dội, tạo một cơn xoáy lốc vây hãm thể bé nhỏ của nàng, khiến nàng dường như chỉ là một con kiến mà kẻ khác chỉ cần gạt nhẹ một ngón tay là thể bóp nát.
Tại khoảnh khắc , trong đầu Tống Tiểu Hà hiện lên vô những mảng ký ức. để nàng kịp hồi tưởng, một tiếng nổ đinh tai nhức óc bùng nổ trời cao, cả ngàn đồng thanh hô vang chấn động thung lũng!
Ánh sáng rực rỡ hóa thành một thanh kiếm sắc bén đ.â.m sầm sầm xuống từ cao hơn mười trượng, nhắm thẳng xuống đỉnh đầu Tống Tiểu Hà. Gió ép đến mức sắc lẹm, cuốn theo bộ đá sỏi xương khô đất biến thành lưỡi đao cứa từng nhát lên cơ thể Tống Tiểu Hà để những vết thương rớm máu. Nàng điên cuồng thúc ép nguồn linh lực cuối cùng, luồng sóng đỏ dâng cuồn cuộn ngưng đọng ngay n.g.ự.c nàng, thanh kiếm phát sáng chói lọi! Sức lạnh thấu xương thấu tủy khiến nàng tê liệt cứng đờ, khi sức mạnh phóng , nàng cũng gánh lấy nỗi đau đớn khó lòng diễn tả.
Nếu như thể chống chọi nhát đ.â.m thì ắt sẽ đợt tấn công tiếp theo. nếu chống chọi , cái c.h.ế.t là điều khó tránh khỏi. Bằng khao khát sống mãnh liệt, Tống Tiểu Hà dùng hết bộ sức lực, thanh cự kiếm mang sức mạnh long trời lở đất lao xuống nhanh như chớp, sức nặng đè bẹp lên sống lưng nàng. Nàng nghiến chặt hai hàm răng, mặc cho cơn đau hoành hành thể xác phát tiếng rên rỉ yếu ớt, vẫn giải phóng bộ linh lực. Tất cả đều chứng kiến khoảnh khắc nghẹt thở . Chờ xem khi cự kiếm vỡ vụn thì xác nhỏ nhoi của Tống Tiểu Hà sẽ xé nát tới mức nào. Chờ đợi giây phút vinh quang để cướp năng lực thần thánh của nàng.
Tĩnh lặng một khắc.
Tống Tiểu Hà cảm giác gánh nặng đè vai đột nhiên giảm đáng kể. Nàng còn tưởng ảo giác, ai dè khi mở to hai mắt, nàng phát hiện mặt một dáng áo đen xuất hiện tự bao giờ. Cơn gió thổi lồng lộn cuốn tung mái tóc dài của , tà y phục phần phật kêu phần phật. Vóc dáng vô cùng vạm vỡ, mặt Tống Tiểu Hà che chắn cho nàng thiếu một kẽ hở nào. Bờ vai rộng lớn như bức tường chắn gió bao quanh lấy nàng.
Áp lực từ thanh cự kiếm hứng trọn một phần lớn, những luồng sáng vàng chỉ phát một lớp mỏng dính bảo bọc cơ thể , đang phong ấn chặt, cách nào giải phóng.
“Thẩm Khê Sơn!” Tống Tiểu Hà gào lên, vô thức xông tới đẩy , nhưng vì thể tê buốt thấu tận xương tủy, cơ thể cứng đờ mất hết cảm giác thể cử động nổi: “Linh lực của phong ấn , ở đây! Chàng mau !!” Nước mắt Tống Tiểu Hà vỡ òa trào , cuồng phong thổi dạt , nàng nóng ruột thét rống lên: “Chàng chạy mau !!!”
Thế nhưng Thẩm Khê Sơn bỏ ngoài tai những lời khuyên can của nàng, chỉ sừng sững che chở mặt Tống Tiểu Hà, thi thoảng lóe lên những điểm sáng vàng vọt lấp lánh. Gánh nặng mà thanh cự kiếm mang khiến mặt mày đỏ lựng, từng đường gân xanh lồi lên dọc cổ báo hiệu cho việc đang tận lực chống cự sức ép khổng lồ. Tình cảnh ngặt nghèo Tống Tiểu Hà bất lực chẳng thể cựa quậy, còn thì ngoan cố lời, nàng đành dồn hết lượng linh lực còn sót tạo thành lớp màng chắn phủ lên Thẩm Khê Sơn, một lớp băng dày cộm từng lớp bao quanh, vang lên tiếng va đập khô khốc “rắc rắc”.
Hắn hiên ngang vững như kiềng ba chân, dẫu cho sức nén đè nặng bao nhiêu cũng kiên quyết lùi nửa bước.
Hàng ngàn ánh mắt chĩa xuống từ các dãy đồi những con linh thuyền, họ châm chọc cảnh tượng bi thương khiến rơi lệ bằng những tiếng chế nhạo chói tai. Bởi lẽ ai ai cũng rành rành chuyện Thẩm Khê Sơn vứt bỏ Vô Tình Đạo, còn là đứa con cưng cả tiên môn lẫn Thẩm gia tung hô là thiên tài kiếm tu ưu tú nhất, hiện giờ chẳng khác nào phế vật. Vậy mà còn ngông cuồng tự cho cái quyền hứng mũi chịu sào để trở thành hùng cứu mỹ nhân. Thấy bóng dáng kiêu ngạo của một nam nhi ngã xuống bùn nhơ, điều đó càng dấy lên ham đạp xuống tận cùng bùn đất của kẻ khác. Những tiếng gào thét vang dội giữa những con dốc mang theo bao lời mai mỉa ập đến từ phía.
Khi Tống Tiểu Hà chạm trán với vô vàn những chiêu thức tàn ác, chịu sức ép khủng khiếp do con rồng khổng lồ mang , nàng tuy chút bỡ ngỡ, hoảng sợ nhưng trái tim nàng vẫn kiên cường như thép, chịu chùn bước lùi. Thế nhưng khi chứng kiến Thẩm Khê Sơn kiên định mũi kiếm, ngọn lửa can đảm bùng lên rực cháy bấy lâu trong tim bỗng dưng vỡ nát, hệt như một cái búa tạ quật tan tành thành từng mảnh vỡ.
Cảm giác hãi hùng, lo sợ in sâu trong tận xương tủy tuôn trào , nàng gào thống thiết: “Chàng mau chạy .”
Thẩm Khê Sơn nhắm mắt ngơ những lời khiêu khích , dường như chỉ dồn bộ sự chú ý thanh cự kiếm đồ sộ ngự trung. Ánh sáng vàng chói lóa bùng nổ từ vết rạn nứt của dấu ấn phong ấn ngay cổ tay, chẳng rõ phá vỡ từ lúc nào.
“G.i.ế.c !” Bộ Thời Diên từ bay lượn cao tới bên cạnh Vân Phức, trong giọng the thé mang theo sự bất an rõ ràng: “Mau g.i.ế.c !!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-120-duong-di-kho.html.]
Bấy lâu nay luôn luôn khoác lên vỏ bọc điềm tĩnh tự tin, mưu tính liệu sự như thần, đây là đầu tiên Vân Phức thấy nàng mất khống chế như : “Có chuyện gì ? Cự kiếm sắp đ.â.m xuống , chúng chắc chắn sẽ c.h.ế.t.” Vân Phức khó hiểu hỏi.
“Chưa đủ !” Bộ Thời Diên : “Phải dùng thêm sức, mau chóng g.i.ế.c quách !”
Vân Phức nhướng đôi mày thanh tú, tuy còn hoang mang nhưng vẫn theo lời của nàng , nàng điều khiển cự long nhấc bổng cái đầu đồ sộ lên, một nữa tụ tập hắc viêm ngùn ngụt mở toang chiếc mỏ khổng lồ rít gào tung những luồng hắc hỏa, nhắm ngay hướng Thẩm Khê Sơn. Thanh cự kiếm cũng chớp thời cơ đ.â.m xuống! Trong tích tắc, thanh kiếm thu nhỏ chỉ bằng kích thước thanh kiếm thông thường, xoáy trọn trái tim Thẩm Khê Sơn!
Lực đ.â.m dữ dội đó tựa cơn sóng thần bổ xuống mặt biển mênh mông, Thẩm Khê Sơn lực đẩy hất văng ngược , đôi hài cày nát nền đất kéo dài thành một đường, cuối cùng cũng va đập kịch liệt Tống Tiểu Hà!
Ánh sáng rực rỡ túa từ lưỡi kiếm đ.â.m xầm xầm đẩy lùi hai cơ thể liên tục giật lùi về . Vào lúc đó, Tống Tiểu Hà chẳng còn đầu óc tính toán bất cứ điều gì, nỗi hoảng sợ vô cớ len lỏi xâm chiếm trái tim.
Linh lực ào ạt xuất tạo lớp khiên chắn cho Thẩm Khê Sơn, khi va luồng sức mạnh khủng khiếp của thanh quang kiếm phát tiếng đinh tai nhức óc rền rĩ liên hồi.
Tống Tiểu Hà đẩy ngã, sống lưng chạm tường đổ ngói vụn, cơn đau như bóp nghẹt lấy nàng, bức tường băng củng cố ngay tức thì để ghìm hãm quán tính đẩy lùi. Tuy nhiên, sức mạnh phản kháng quá khủng khiếp, tấm lưng gầy guộc của Tống Tiểu Hà va chạm liên tục đ.â.m tan hàng loạt tảng băng, vũng m.á.u tuôn xối xả loang lổ bộ váy trắng như tuyết, đồng thời vấy m.á.u cả cần cổ trắng ngần của Thẩm Khê Sơn.
Liên tiếp phá vỡ mười bảy bức tường băng, văng xa cả trăm thước, Tống Tiểu Hà mới may mắn chế ngự thành công, cả hai ngã vật xuống nền đất lạnh lẽo, húc vỡ những mẩu xương vụn vương vãi. Dẫu cho váng vất đầu óc vì va đập nhưng Tống Tiểu Hà lờ cơn đau , lồm cồm bò dậy giữa đống hoang tàn đổ nát.
Xương khớp cơ thể lạnh đến buốt nhức, nửa bên mặt cũng đọng đầy màn sương giá rét, nàng liêu xiêu đảo mắt quanh tìm hình bóng Thẩm Khê Sơn.
Rốt cuộc cũng thấy tà áo của ở mé bên tảng đá vỡ, nàng gào chạy đến, gạt những vụn đá, thấy ngay trái tim Thẩm Khê Sơn thủng một cái hố, m.á.u tuôn thành dòng chảy ào ạt.
Nhát đ.â.m hệt như xuyên thẳng trái tim Tống Tiểu Hà, đau đến độ xé ruột xé gan, miệng phụt một ngụm m.á.u lớn!
Chưa kịp lau dọn m.á.u me nhơ nhớp bên miệng, nàng hoảng loạn bò tới, níu chặt lấy bả vai Thẩm Khê Sơn dốc hết sức nhấc bổng cơ thể nửa vời của .
Hắn quá nặng, cho dù vắt cạn sinh lực cũng tài nào kéo Thẩm Khê Sơn dậy, chỉ còn cách để tựa lòng .
Dòng m.á.u nóng hổi dính bết bộ y phục lây lan váy áo nàng, tạo nên những nụ hoa đỏ rực rỡ lộng lẫy điểm xuyết nền vải trắng tinh khôi.
Thẩm Khê Sơn từ từ hé mở cặp mắt. Dòng m.á.u tươm dính đầy lông mi, càng cho nốt ruồi son giữa hai khóe mắt chói chang khác thường, tạo vẻ động lòng khó tả. Hắn nặn nụ mỉm, thoạt càng tiều tụy như đóa hoa dễ héo úa.
“Tống Tiểu Hà...” Dưới tận cùng đau khổ, Tống Tiểu Hà gần như câm lặng, chẳng rên thốt một âm thanh nhỏ nhoi, lệ tuôn lã chã theo dòng lăn dài rơi rớt. Bỏ mặc cơ thể chịu đau đớn mà hối thúc linh lực hàn gắn miệng vết thương nham nhở . Lồng n.g.ự.c mềm yếu đ.â.m thủng một lỗ toác miệng, m.á.u nhỏ xuống xối xả, Tống Tiểu Hà dám tưởng tượng nó kinh hoàng tới cỡ nào. Thẩm Khê Sơn thì vẫn thản nhiên .
Bàn tay từ từ tóm lấy một ngón tay của nàng, nâng niu như cất giữ trong lòng bàn tay bao bọc nhẹ nhàng và dặn dò với chất giọng yếu ớt: “Lúc giam ở thủy lao, gieo một quẻ.”
Tống Tiểu Hà sụt sùi nấc nghẹn, cuống cuồng thì thầm: “Không , sẽ trị thương cho , sẽ trị khỏi cho ...”
“Ta xem bói để chuyện nàng phen xuôi chèo mát mái .” Thẩm Khê Sơn chỉ cất lời xong là im bặt chốc lát, cơn nhức nhối nơi lồng n.g.ự.c khép mắt ngưng thở, biểu lộ vẻ mặt tàn tạ bơ phờ từng .
“ đoán rằng nàng một đại kiếp. Phép bói toán khó đoán, vốn cũng chẳng hiểu nhiều, lúc đầu tin tưởng quẻ tượng nhưng lúc xin quẻ nữa thì quẻ tượng biến dạng, thể chốt bất kỳ suy luận nào.”
“Ta e rằng... khụ khụ, e rằng quẻ bói trở thành sự thực, đành lẩn trốn khỏi thủy lao hối hả đêm ngày chạy theo nàng.” Dòng m.á.u phun trào rỉ xuống khóe môi Thẩm Khê Sơn, m.á.u tuôn nhiều đến độ nhuộm đỏ chót cả phần cằm của .
Tống Tiểu Hà run b.ắ.n , nàng cầu khẩn đừng lên tiếng nữa, khi vết thương nơi n.g.ự.c chẳng những thể liền miệng, m.á.u thì vẫn tiếp tục rỉ nhỏ giọt, nàng òa nức nở gào thét mất kiểm soát: “Sao bịt máu! Sao thế chứ?!”
Những ngón tay của Thẩm Khê Sơn gia tăng một chút lực siết, mím môi cố nắm chặt lấy bàn tay Tống Tiểu Hà, lầm rầm : “Thấy , chẳng bói chính xác , từ nay về nàng đừng bảo thạo bói toán nữa, từ nhỏ vốn là thiên tài, học bất cứ thứ gì cũng thành danh trong nháy mắt, một thuật bói toán cỏn con khó ...”
Tống Tiểu Hà lóc cầu xin: “Thẩm Khê Sơn, hu hu hu hu, xin đừng bỏ mạng, ? Ta chỉ còn thôi, chỉ còn thôi...”
“Ta tuy gác chuyện tu luyện Vô Tình Đạo mà hao hụt ít pháp lực, thế nhưng chót rào chắn bảo hộ một phen, xem phế vật đúng ?” Đôi mắt Thẩm Khê Sơn nhuộm đẫm sự êm dịu, chằm chằm Tống Tiểu Hà tha thiết, vẻ trong đôi mắt chỉ thu mỗi bóng hình nàng: “Nàng cấm chê bai của lúc .”
“Ta nào dám chê, bao giờ...” Nàng ngặt nghẽo đến đứt quãng, đỏ rực hai gò má.
“Nàng đừng lo.” Thẩm Khê Sơn dùng giọng điệu ân cần nhất an ủi: “Đừng sợ...” Lời dường như dùng hết chút sức lực cuối cùng, cất dứt lời, bộ sức lực trong Thẩm Khê Sơn trôi tuột mất, hai bờ mi nhắm nghiền .
Thời điểm trút thở tàn, tâm tư Tống Tiểu Hà rơi bế tắc, hệt như một lưỡi d.a.o vô hình đ.â.m thẳng tắp giữa hai đầu lông mày đ.â.m sượt qua gáy. Nàng thấy váng vất ù tai, giọng bay biến, một hồi còi chói tai nhức óc liên vang lên, chỉ đành bất đắc dĩ tiếp nhận nỗi đau tận cùng thể xác. Một lát , Thẩm Khê Sơn vẫn mảy may nhúc nhích.
“Không, ...” Tống Tiểu Hà khi đó mới sực tỉnh về hô hấp tự nhiên, nàng gào thống khổ liên miên, dốc sức lay chuyển cơ thể , cứ hy vọng đó chỉ là cơn ác mộng chập chờn, hoặc là một vở kịch đùa cợt của : “Thẩm Khê Sơn! Thẩm Khê Sơn!! Tỉnh !!”
Phải , tính khí của Thẩm Khê Sơn thất thường, chọc phá nàng rảnh rang, thể việc là trò đùa dai do bài xích bày trò. Thế nhưng, cho dù nàng la ó t.h.ả.m thương bao nhiêu, sức lắc lư lay chuyển bao nhiêu nữa, Thẩm Khê Sơn cũng chút động tĩnh gì. Hắn thở nữa.
Ngày đó, lúc nhảy từ cây xuống khoanh hai tay n.g.ự.c tự cao, vẫn là vị thiên kiêu muôn vàn t.ử tiên môn ngước .
Về nụ tươi tắn như gió xuân xuất hiện mặt Tống Tiểu Hà, gọi nàng tiếng “Tiểu Hà cô nương”, ánh trăng cũng phai nhạt nhan sắc kchàng thành của .
Tính tình Thẩm Khê Sơn khó ở, hậm hực một cách phi lý, ngơ quy tắc luân thường đạo lý, gặp chuyện thì ngoảnh mặt ngơ lờ cái c.h.ế.t, g.i.ế.c thì đ.â.m thẳng một đao, nhưng lúc Tống Tiểu Hà hiu quạnh lẻ bóng, bao giờ cũng kịp thời mặt.
Dù là chí chóe cãi lộn, yêu thương đùm bọc, nếu là Thẩm Khê Sơn Thẩm Sách, hễ kề bên, Tống Tiểu Hà chẳng khi nào ngỡ chỉ thui thủi một một cõi. Cứ tựa như một ngày lạc lối tới gặp Tống Tiểu Hà thuở mới sáu tuổi, và khi bóng ma mộng mị trói chặt nàng chuỗi ngày nhớ nhung sư phụ bơ vơ lạc lõng.
Thẩm Khê Sơn ít khi ngậm mật nhả ngọc buông lời đường mật, nhưng cũng chịu khó lặp lặp những lời sến súa thổ lộ “ thích nàng”. Cứ thế, Tống Tiểu Hà tiếp nạp sức mạnh phi phàm từ cơ thể , từ nay về sẽ tủi hờn gục ngã vì nỗi vắng bóng sư phụ nữa, dĩ nhiên chẳng chướng ngại rẽ sai lầm đường bởi cạm bẫy mù mịt chắn lối. Hễ Thẩm Khê Sơn đồng cam cộng khổ, nàng dám phăm phăm xông tới chần chừ ngập ngừng.
Tống Tiểu Hà lẳng lặng rũ mắt , Thẩm Khê Sơn thanh thản dựa đầu bờ đùi nàng, cặp mắt khép kín giấc ngủ dài mộng mị. Hắn sinh nhan sắc tuyệt mỹ, kể cả lúc bùn lầy bê bết vấy máu, sự oai phong lẫm liệt đó cũng vì mà ảnh hưởng, nhất là nụ kiêu kỳ ánh lên sự trào phúng, tự nguyện dìm ngục tù tăm tối. Chỉ điều từ giờ, đôi mắt chẳng thể hé nở nữa.
Lẽ Tống Tiểu Hà nên nhanh nhạy cảm ứng điềm báo lành, Thẩm Khê Sơn sẵn lòng vượt ngục thủy lao để quyết tới gặp nàng, liệu thật sự mong nàng chẳng chia cách đôi đường?
Một khi dứt áo , miệng dù nín thinh bật thành tiếng, nhưng chất chứa sự thanh cao tột cùng trong khí chất của là sức lực bảo bọc cho nàng vượt khó. Dù là nhốt tại Lâm An Thẩm phủ, khi đó đ.á.n.h đuổi trở Tiên minh, thì tuyệt đối vong mạng tại đây.
Tống Tiểu Hà hộc m.á.u phun thành ngụm lớn, bi t.h.ả.m quằn quại điên dại gào lên một tràng thống thiết: “A!!!!”
Trả thù. Nàng chỉ thầm nung nấu khát khao .
Một luồng sáng đỏ bừng bừng bứt khỏi mây mù lao lên giữa từng dải mây xám xịt tầng tầng lớp lớp.
Chỉ thoáng cái, luồng hàn khí rét lạnh cực độ x.é to.ạc giới hạn phóng đại bao trọn chung quanh, ngọn sóng băng lạnh xô dồn cuồn cuộn vỡ òa, mặt đất che phủ bởi khối băng dày đặc, nó sinh sôi mạnh mẽ. Giữa những nơi mắt thấy tai , địa điểm lướt qua đều phủ kín một màn băng sương, trông tựa một bức tranh thủy mặc kỳ ảo.
Tống Tiểu Hà đặt Thẩm Khê Sơn xuống nhẹ nhàng, ánh sáng đọng ngón tay bọc kín lấy lồng kính sương che chắn bảo vệ cẩn trọng.
Tiếp đến nàng thẳng tắp, vung kiếm nhặt sẵn trong tay c.h.é.m đôi nhát, ngẩng mặt lên thấy Vân Phức chễm chệ cưỡi đầu con long thú: “Đền mạng.” Nàng chỉ nhấn nhá nhả rành rọt hai âm sắc. Nương lúc trận bão nổi lên, Tống Tiểu Hà vụt mạnh bay lên trời.
Ngay lưng là chuỗi tiếng nổ rung chuyển dữ dội, một tiếng sói tru dài xuyên lọt khe hở thung lũng, tạo sự hoảng loạn xôn xao trong vách núi. Ai ngờ là con bạch lang to con vạm vỡ đùng đùng xông lọt thẳng tầm ngắm của ! Bạch lang đó tuy trắng xóa nhưng sạch sẽ tinh tươm trắng đến chói lòa, lông tơ bóng bẩy trơn tuột vờn ánh trăng tôn dáng thêm lộng lẫy, ngà sói sắc nhọn thừa sức c.ắ.n đứt yết hầu kẻ nào tới gần, đuôi sói dày mượt thả rũ xuống chân. Rõ là bạch lang quý tộc hiếm thấy đời!
Hóa loài sói đó là hiện linh quang của Tô Mộ Lâm, nào rõ gốc gác từ tới, khi tiếng hú câm nín chấm dứt dội vang, nó lướt ánh màu hổ phách về nơi Tống Tiểu Hà ngự. Sau đó nó xăm xăm rảo tới thêm hai bước, nhún mạnh sức phi chốn xa xăm trung mù mịt, bốn móng sói xoay tròn quấn quýt luồng sương khói bay rợp trời mây về hướng Tống Tiểu Hà.
Nàng đạp lững lờ vệt sáng lộng lẫy đỏ hỏn, thực hiện một thao tác nhảy lộn nhào hảo, nàng ung dung bấu chặt lưng Tô Mộ Lâm: “Tô Mộ Lâm.”
Tống Tiểu Hà bật mở răng môi thì dòng m.á.u vương vãi nền lông rậm mượt mềm mại của y, nàng nghiến chặt hai hàm răng, chất chứa khối thù hận : “Cùng kết liễu bọn gian hùng !”
Tiếng sói gào rống vắn tắt ngân vang lên hồi đáp lời nàng. Nó cuộn mây cuộn gió lao tới xé nát đám mây rẽ hướng quật cường, nhe nhanh nanh sắc bén nhọn hung dữ lao đầu đối đầu quật cự long thối mục rữa c.ắ.n tới tấp: “Chiến Long!”
Vân Phức giật thót hét chói tai, rồng giương đầu rít lên một cái định tập kết đợt hắc viêm rụm sáng. Bởi vận tốc lao của Tô Mộ Lâm cực kỳ chớp nhoáng, hệt đốm khói trắng nhạt lao thẳng lên, cái bóng trắng như mây mờ che lấp bóng dáng rồng, một đòn chí mạng xé thịt ngay yết hầu cự long rách nham nhở tứa máu.
Tống Tiểu Hà lấy sói rướn một đà phóng, cao ngút sừng sững đáp thẳng tắp lên đầu con rồng xông thế vùi thây đối với Vân Phức. Hào quang lóe chói lọi chớp nhoáng, dồn nhát kiếm giáng sức c.h.é.m điếng hồn, Vân Phức liếc nhẩm né lách, vung tơ bạc níu chặt móng sừng rồng mượn đà giằng co lủng lẳng lộn bay giữa nền lơ lửng.
“Dồn sức trảm sát Tống Tiểu Hà!”
Nàng về phía các t.ử tiên môn vẫn còn đang sững sờ mà cất tiếng thét lớn.
Tiếng thét phút chốc thức tỉnh tất thảy những kẻ mặt. Nào ai thể ngờ rằng, đòn tấn công kinh thiên động địa mà lấy mạng Tống Tiểu Hà, mà Thẩm Khê Sơn dốc cạn tu vi sức cản bộ.
Sự phản kích của Tống Tiểu Hà chắc chắn sẽ mang đến những hiểm họa khôn lường hơn nữa. Bọn họ nào dám lơ là chậm trễ, lập tức đồng tâm hiệp lực ngưng tụ sức mạnh để cùng đối phó.
Trường kiếm vút tận mây xanh, luồng hàn phong cuồn cuộn vạn dặm.
Toàn Tống Tiểu Hà phủ kín một lớp sương trắng buốt giá, nhưng nàng tựa hồ chẳng còn cảm nhận đau đớn là chi. Nàng cứ thế vung kiếm, dốc cạn sức lực c.h.é.m thẳng về phía Vân Phức.
Hồng quang giáng xuống, một khúc sừng rồng cứ thế nàng c.h.é.m đứt lìa.
Cự long lập tức quẫy chiếc đuôi thô to vạm vỡ, phẫn nộ xoay ngoạm tới. Chiếc mõm mục nát của nó phả thở hôi thối tanh tưởi, rắp tâm há miệng nuốt chửng Tống Tiểu Hà bụng.
Ngay giữa chốn trung, nàng liên tiếp vung ba nhát kiếm. Xích quang rực rỡ lấp lánh c.h.é.m trúng phóc mõm rồng. Ngay khoảnh khắc linh lực bùng nổ, chấn động kịch liệt hất văng cả hình to lớn của cự long ngã ngửa về phía .
Cùng lúc đó, đuôi rồng đột ngột quật ngược lên. Tống Tiểu Hà vội giơ kiếm lên cản , song thể chống đỡ nổi luồng sức mạnh ngập trời , lập tức quật văng thật xa.
Nàng lật mượn đà giữa trung, chợt Tô Mộ Lâm lao đến nhanh như chớp đỡ lấy. Cả hình nàng lọt thỏm lớp lông mao mềm mại bồng bềnh của .
Tống Tiểu Hà túm lấy lớp lông, xoay lên vững vàng. Nàng khẽ vỗ nhẹ hai cái lên cổ , Tô Mộ Lâm liền hiểu ý, lập tức sải bước cuồng phong lao nhanh về phía .
Linh lực do các t.ử tiên môn ngưng tụ thảy đều hóa thành ngàn vạn mũi tên sáng rực. Hàng vạn mũi kiếm sắc bén x.é to.ạc bầu trời đêm, thi trút xuống tựa như mưa sa.
Tống Tiểu Hà liền tế linh thuẫn, ngừng lao vút qua giữa làn mưa tên rợp trời. Vừa áp sát cự long, nàng cuốn theo luồng sức mạnh cực hàn rét buốt mà đ.â.m tới.
Vảy rồng dẫu vẫn cứng cáp vô cùng. Vài nhát kiếm c.h.é.m xuống cũng chỉ lưu những vết xước mờ nhạt. Toàn Tống Tiểu Hà giờ phút dường như kết đầy băng sương trắng xóa, song nàng vẫn ngừng gia tăng, giải phóng sức mạnh của Nghiệp Hỏa Hồng Liên.
Đóa sen đỏ thắm rực rỡ nở rộ ngay ngực. Nguồn thần lực cuồn cuộn dứt nào chỉ là vũ khí sắc bén để tấn công, mà còn đang từng chút một c.ắ.n nuốt lấy chính cơ thể nàng.
Tống Tiểu Hà thủ linh hoạt xảo diệu, chớp mắt tránh né thế công hợp lực của đám đông. Vô vàn linh phù ùn ùn trút xuống che rợp cả đất trời cũng đều nàng dùng quang thuẫn cản .
Khoảnh khắc , nàng tựa như một chiến thần chẳng còn đến đớn đau, trong ánh mắt trong vắt bấy giờ chỉ còn đọng sát ý ngút ngàn.
Trận ác chiến kịch liệt bao phủ bộ Bất Từ Xuân trong những vầng sáng rực rỡ sắc màu. Hàn ý ngừng phát tán giữa trung, khiến lớp băng sương lạnh lẽo nhanh chóng bao trùm cả mặt đất.
Chẳng bao lâu , phần lớn t.ử tiên môn bắt đầu thể chống cự nổi sức mạnh Bát Hàn của Luyện Ngục, linh lực cạn kiệt, chẳng còn dư lực để tiếp tục tấn công Tống Tiểu Hà.
Ngay giữa trung, Vân Phức và Tống Tiểu Hà so kè qua mấy chiêu.
Vân Phức của hiện tại là đối thủ của nàng. Sau khi bả vai chịu thương tổn, hàn khí lập tức men theo vết thương mà điên cuồng dâng trào tận tâm can, khiến lồng n.g.ự.c nàng phút chốc trở nên tê dại.
Nàng hít ngược một ngụm khí lạnh, vội vã lách né tránh đáp thẳng xuống đỉnh đầu cự long, nghiêm giọng quát lớn:
"Chiến long!"
Con rồng mục nát bèn lùi phía , lập tức há chiếc mõm khổng lồ phun một ngọn hắc hỏa cuồn cuộn. Sức mạnh mãnh liệt của long tộc chỉ trong chớp mắt nuốt trọn ảnh của Tống Tiểu Hà biển lửa đen kịt.
Đồng thời, cả sơn cốc kịch liệt chấn động. Chiếc đuôi rồng vung lên thật cao, nhân lúc Tống Tiểu Hà che khuất tầm kịp phản ứng, nó liền giáng một cú quật nặng nề lên hình mỏng manh của nàng.
Trong khoảnh khắc , Tống Tiểu Hà cảm thấy bộ xương cốt tựa hồ đ.á.n.h cho nát bấy. Cơ thể nàng mất sự khống chế, luồng sức mạnh vô song hất văng . Nàng rơi bình bịch xuống nền xích băng lạnh lẽo, trượt dài đến hơn mười trượng, m.á.u tươi tuôn rơi ướt đẫm cả một vùng.
Tô Mộ Lâm cũng chẳng thể nào né tránh kịp. Trúng đòn đ.á.n.h kinh hồn, hung hăng đập xuống mặt đất tạo thành một miệng hố khổng lồ. Hắn vội vã hóa thành hình , hộc một búng m.á.u tươi ngã gục ngay tại chỗ.
Tống Tiểu Hà hầu như hề chần chừ dừng lấy một nhịp. Nàng c.ắ.n răng lập tức gượng dậy, tay nắm chặt thanh kiếm, một nữa vút bay lên trung.
Tựa hồ nàng dư sức hiểu rõ rằng bản tuyệt đối gục ngã, bằng vĩnh viễn sẽ chẳng thể nào lên nữa.
"Bộ thiên sư!" Vân Phức cất giọng hối thúc: "Đã đến lúc !"
Bộ Thời Diên khẽ vuốt cằm gật đầu. Y cầm chuỗi hạt châu trong tay ném vút lên trung, chỉ thấy chuỗi hạt lấp lánh ánh trăng sáng đang từ từ lơ lửng bay lên...