Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 123: Tống Tiểu Hà
Cập nhật lúc: 2026-07-15 13:11:30
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đời sẽ mãi mãi ghi nhớ và thờ phụng vị thần minh phá vỡ gông cùm của thiên đạo, trở thành nhất thiên hạ đúng lúc khí vận nhân tộc suy vi, trời rơi xuống.
Khi bình minh ló rạng, tia sáng vàng rực rỡ rải đầy mặt đất. Từng đóa mây trắng bồng bềnh xếp hàng giữa vòm trời, viền thêm những dải ánh vàng hệt như điềm lành ngàn năm hiếm gặp hiện thế.
Tống Tiểu Hà bức tường thành đứt gãy, đón gió vầng thái dương đang chầm chậm nhô lên từ phía chân trời. Gió nhẹ mơn man da thịt, mang theo chút se lạnh trong trẻo của buổi sớm mai. Sương mù dày đặc bao trùm Bất Từ Xuân bấy lâu nay cuối cùng cũng tan . Trên mảnh đất vốn dĩ cằn cỗi , nhờ ân trạch của thần minh mà cỏ xanh đ.â.m chồi, trăm hoa đua nở. Phóng tầm mắt , nơi hệt như một vùng đất lãng quên từ lâu, tựa chốn tiên cảnh cõi trần tục quấy nhiễu. Vừa hoang tàn đổ nát, xinh đến nao lòng.
Thẩm Khê Sơn ngay bên cạnh nàng, trầm mặc một lời. Hắn vốn dĩ là ít lời, từ khi Long châu nhập thể khôi phục bộ ký ức kiếp , triệt để trút bỏ nhân tính. Giữa hai hàng lông mày của luôn thấp thoáng cỗ thần tính hờ hững, lạnh nhạt coi thường vạn vật thế gian.
Tống Tiểu Hà thì khác. Nàng nhắm nghiền hai mắt, thả hồn tận hưởng cơn gió vờn qua mặt, hít sâu một để căng tràn lồng n.g.ự.c mùi hương hoa cỏ thơm ngát.
“Nhân gian cảnh sắc tươi nhường , xuân hạ thu đông đều mang một vẻ phong tình riêng biệt.” Tống Tiểu Hà thuận miệng buông lời cảm thán, nhưng dứt câu tự thấy triết lý vô cùng sâu sắc, thế là đắc ý sang hỏi Thẩm Khê Sơn: “Chàng thấy lời đạo lý ?”
Thẩm Khê Sơn liếc nàng, vặn : “Đạo lý gì cơ?”
“Tức là...” Lúc nãy Tống Tiểu Hà chỉ bâng quơ chứ nghĩ sâu xa, giờ vặn hỏi cặn kẽ thì dường như nàng cũng chẳng diễn đạt cho trôi chảy.
“Nàng rằng, mặc kệ Lục giới , Nhân giới vẫn luôn là nơi độc nhất vô nhị.” Thẩm Khê Sơn điềm nhiên đón lời: “Có đúng ?”
“ !” Tống Tiểu Hà gật đầu lia lịa. Nàng chủ động nắm lấy tay , hì hì: “Giờ chúng quả thực là tâm linh tương thông , nghĩ gì cũng đều thấu tỏ.”
Thẩm Khê Sơn bảo: “Câu đây nàng từng .”
“Khi nào cơ?” Nàng tò mò.
Thẩm Khê Sơn khẽ trầm ngâm, những ngón tay siết bao trọn lấy bàn tay Tống Tiểu Hà. Hắn phóng tầm mắt về nơi xa xăm, giọng trầm ấm cất lên: “Trong những ký ức mà nàng lãng quên.”
Lãng quên ? Tống Tiểu Hà vô thức nhớ .
Thực , ngay khoảnh khắc nàng vượt qua Lôi kiếp để phi thăng thành thần, ký ức về những kiếp luân hồi đó đều lượt hiện lên trong tâm trí. Trải qua chín kiếp luân hồi, nhưng nàng chỉ giữ ký ức của tám kiếp. Tống Tiểu Hà thầm đoán rằng, kiếp mà nàng thể nhớ ắt hẳn là những viễn cảnh nàng từng thấy trong mộng, là kiếp mà nàng và Thẩm Khê Sơn gặp gỡ.
Trong ký ức của tám kiếp đó, lúc nào nàng cũng đóng vai hùng. Có kiếp nàng chỉ là một đứa trẻ sinh trong gia đình bình thường, kiếp xuất từ thế gia tu tiên, khi thì Đích công chúa chốn hoàng cung lầu son gác tía, lúc hóa thành Thứ nữ của một gia tộc tu đạo. Tóm , phận nào nàng cũng từng trải qua. Có kiếp nàng c.h.ế.t một cách đầy bi tráng, nhưng cũng kiếp nhắm mắt xuôi tay trong âm thầm lặng lẽ. Những dòng ký ức hòa quyện , m.ô.n.g lung đến mức vài phần chân thực.
Tuy nhiên, tất cả đều chung một điểm giống . Đó là kiếp nào nàng cũng từ sớm, là một kẻ đoản mệnh điển hình. Càng nghĩ, Tống Tiểu Hà càng nhịn mà bật : “Nói thì thật nực , dường như kiếp nào cũng sống chẳng qua nổi đôi mươi.”
“Chuyện đó là lẽ đương nhiên.” Thẩm Khê Sơn khẽ hừ lạnh: “Nàng gian nhân hãm hại, thọ nguyên ở mỗi kiếp đều kẻ ác tước đoạt.”
“Hả? Lại chuyện đó ?” Tống Tiểu Hà kinh ngạc thốt lên. Nay phi thăng phong thần, những cay đắng khổ ải chốn nhân gian dường như chỉ là một giấc mộng thoảng qua, nàng tò mò gặng hỏi: “Kẻ gian đó là ai ?”
Thẩm Khê Sơn đáp. Ánh mắt lướt xuống, tình cờ trông thấy Bộ Thời Diên đang chầm chậm bước tới. Đôi đồng t.ử của thoắt cái trở nên lạnh lẽo, toát một cỗ hung tàn dã thú, mở miệng hỏi thẳng chẳng hề nể nang: “Ngươi tới đây gì?”
Bộ Thời Diên nhẹ giọng đáp: “Tới tìm Tiểu Hà thượng thần.”
“Nàng chuyện với ngươi.” Thẩm Khê Sơn dứt khoát từ chối .
Tống Tiểu Hà huých cùi chỏ mạn sườn , hạ giọng trách: “Chàng cái gì ?”
Đôi môi Thẩm Khê Sơn mím chặt, hừ mạnh một tiếng. Có lẽ do thấy mặt Bộ Thời Diên, ngoắt nhảy thẳng từ tường thành xuống, bóng dáng chớp mắt tan hư .
Tống Tiểu Hà vẫn còn chút hồ nghi, nhưng cũng nhẹ nhàng phi xuống theo đáp ngay cạnh Bộ Thời Diên, cẩn thận đ.á.n.h giá nàng một phen. Bộ Thời Diên nay khôi phục dáng vẻ như thuở ban đầu, còn mang theo bộ dạng tàn ma dại ốm yếu bệnh tật nữa. Dẫu y phục giản dị mộc mạc, vẫn chẳng thể che lấp cốt cách tiên phong đạo cốt toát từ tận sâu bên trong.
“Thoi thóp lay lắt suốt ngần năm, cuối cùng cũng thể chứng kiến ngày hôm nay.” Bộ Thời Diên mỉm : “Tiểu Hà thượng thần, chúc mừng cô.”
Tống Tiểu Hà đáp bằng một nụ rạng rỡ: “Diên tỷ, tỷ vất vả nhiều .”
Trong suốt tám kiếp luân hồi , kiếp nào cũng Bộ Thời Diên kề cận sớm hôm. Mỗi lúc chặng đường chông gai trắc trở, nàng sẽ ngày đêm túc trực bên Tống Tiểu Hà, điển hình như vị quốc sư luôn theo sát Lương Tiêu công chúa. Còn những chuỗi ngày thái bình yên ả, nàng lùi về một lữ khách thi thoảng tạt ngang qua đời, giống như ở kiếp của A Trúc . Tống Tiểu Hà tiêu tốn bao nhiêu năm cho tám kiếp luân hồi, thì Bộ Thời Diên cũng lang bạt chốn nhân gian ngần năm. Vật đổi dời, bãi bể nương dâu, Bộ Thời Diên cuối cùng cũng uổng công chờ đợi suốt quãng thời gian đằng đẵng .
“Lúc còn tưởng tỷ và Vân Phức thực sự hợp mưu để cướp Long châu , khó trách đau lòng mất một phen.” Tống Tiểu Hà thú nhận. Thực miệng thì nàng cứng cỏi thôi, chứ lúc đó trong lòng vô cùng đau đớn, thậm chí còn rơi vài giọt nước mắt đầy uất ức. Tuy nhiên khi phong thần, nhân quả đều thấu tỏ, nàng tự nhiên chẳng còn lý do gì để trách tội Bộ Thời Diên. Ván cờ nàng bày mưu tính kế quá lâu, mục đích cũng chẳng vì điều gì khác, mà chỉ mong Tống Tiểu Hà thể phi thăng thành thần.
Bộ Thời Diên khẽ bảo: “Thần Long châu lưu ngài một ngày, ngài sẽ thiên đạo áp chế một ngày. Bắt buộc lấy nó , ngài mới thể đón nhận thiên kiếp. Chỉ điều kết giới phong ấn Long châu cực kỳ cường hãn. Bất luận dùng ngoại lực đ.á.n.h vỡ bao nhiêu , nó vẫn sẽ từ từ tự phục hồi. Chỉ cách để ngài dùng chính sức mạnh của bản phá vỡ từ bên trong thì mới .”
“Vậy tại Long châu trong cơ thể ?” Tống Tiểu Hà vô thức đặt tay lên n.g.ự.c trái, hồi tưởng những khoảnh khắc phong ấn vỡ nát, sức mạnh của Thần long trào dâng lan tỏa khắp tứ chi: “Dường như nó dung hợp vô cùng mỹ với linh hồn của .”
“Chuyện kể thì dài.” Nhắc đến quá khứ, mặt Bộ Thời Diên thoáng hiện lên nét tang thương của kẻ nếm đủ đắng cay trần thế, nàng chậm rãi : “Thiên đạo hội tụ khí vận mấy ngàn năm của nhân giới mới t.h.a.i nghén một bậc kỳ tài, ngài là đầu tiên. Trong mệnh cách của ngài vốn định sẵn con đường tu tiên. Năm xưa khổ công nghiên cứu thần pháp bói toán, cũng gặt hái đôi chút thành tựu nên xem chuyện . Ta từng tuyên bố rằng nhân giới sắp phàm nhân phi thăng, chỉ tiếc lúc bấy giờ chẳng một ai chịu tin.”
“Để chứng minh quẻ tượng của hề sai lệch, hạ phàm cất công tìm kiếm ngài, nhưng phát hiện ngài căn bản hề bước chân con đường tu đạo. Phàm là gánh vác thiên mệnh, ắt hẳn vận mệnh sẽ nhiều chông gai, trắc trở muôn trùng. Khi tuổi trẻ xốc nổi, ngây nàng tin rằng bản thể nghịch chuyển thiên mệnh nên điểm hóa dẫn dắt ngài nhập đạo. Nào ngờ hành động đó rước họa , giáng xuống đầu ngài chín kiếp tai ương.”
Bộ Thời Diên buông một tiếng thở dài thườn thượt, tiếp lời: “Kể từ đó, trôi dạt khắp nhân gian, trải qua bao đắng cay tu hành suốt nhiều năm ròng rã, mải miết tìm ngài ở từng kiếp luân hồi, âu cũng chỉ để trả món nợ .”
Sở dĩ Bộ Thời Diên nông nỗi tàn ma dại như lúc , chung quy là do khi bói kiếp nạn của Tống Tiểu Hà, nàng luôn âm thầm bám theo từng kiếp luân hồi để nhúng tay hóa giải, ngừng xoay chuyển mệnh cách của Tống Tiểu Hà hướng về nẻo chính đạo. Thế nhưng, mỗi can thiệp mệnh trời là một ác nghiệp nàng nặng thêm một phần. Cho tới kiếp , ác nghiệp chất chồng khiến nàng gần như còng rạp cả lưng, thoi thóp dạo bước bờ vực vẫn diệt của một vị thần. May mắn nàng vốn sở hữu thần khu, bằng hồn bay phách lạc từ thuở nào .
Nghe xong, trong lòng Tống Tiểu Hà dâng lên nỗi ngậm ngùi chua xót. Nàng thực sự từng vì những chuyện oái oăm mà oán hận Bộ Thời Diên. Trái , chính Bộ Thời Diên mới là tự giam trong lồng son, chìm đắm trong sự áy náy suốt trăm năm, quanh năm suốt tháng sống trong lao tù tâm trí.
“Vậy còn và Thẩm Khê Sơn, chúng gặp như thế nào?” Nhìn thấy vẻ mặt bi thương của nàng , Tống Tiểu Hà vội vàng chuyển hướng câu chuyện.
“Cụ thể ngọn ngành thì cũng nắm rõ. Có điều, cuối cùng Long thần tỉnh giấc là thời thượng cổ, đúng lúc Lục giới chìm trong cuộc đại chiến thây chất đầy đồng. Lần thức tỉnh, cũng chẳng rõ nguyên do là gì.” Bộ Thời Diên từ tốn giải thích: “Viên Long châu đó là dùng để kéo dài thọ mệnh cho ngài. Lúc ngài chuyển kiếp, ngài nhất quyết chịu thu hồi mà khăng khăng đòi để ngài cho bằng .”
“Thế nhưng về cũng tới tìm .” Tống Tiểu Hà chớp mắt. Trong ký ức của nàng, bảy kiếp tuyệt nhiên hề bóng dáng của Thẩm Khê Sơn.
Có lẽ do tiền trần dĩ vãng quá mức phức tạp, dăm ba câu khó lòng giải thích cho tường tận. Bộ Thời Diên nhẹ nhàng nâng tay, một sự sáng lấp lánh xẹt qua, viên châu ngọc đính tua rua ba màu ngoan ngoãn gọn trong lòng bàn tay. Nàng bảo: “Chỗ phong ấn bộ ký ức kiếp đầu tiên của ngài. Vài uẩn khúc trong lòng ngài thể tìm thấy lời giải đáp ở đây, nhưng cũng những nghi vấn ngài tự tới hỏi Long thần . Năm đó khi ngài trút thở cuối cùng, ngài sinh lòng căm hận tột độ, suýt chút nữa c.h.é.m thành trăm mảnh, thành thử đành trốn chui trốn lủi mỗi khi thấy ngài .”
Viên châu , gì khác là Tầm Long châu từng lấy từ Tô Mộ Lâm. Tống Tiểu Hà ngạc nhiên mở to đôi mắt, thầm nhủ thảo nào thái độ ban nãy của Thẩm Khê Sơn đối với nàng xấc xược đến thế, hóa là oán thù từ kiếp .
Nàng cẩn thận cất Tầm Long châu , chân thành : “Khoan bàn tới tiền trần , kiếp thể thuận lợi phi thăng, cũng nhờ tỷ hết lòng tương trợ. Diên tỷ, đa tạ tỷ nhiều.”
“Đây vốn dĩ là phúc báo ngài đáng hưởng.” Bộ Thời Diên mỉm . Nàng vươn tay hệt như thói quen thường ngày, lẽ xoa đầu Tống Tiểu Hà, nhưng e ngại phận của nàng hiện tại khác xưa một trời một vực, những cử chỉ mật e rằng còn phù hợp nữa.
Trông thấy cánh tay của đối phương khựng giữa trung, Tống Tiểu Hà chủ động bước tới ôm chầm lấy nàng thật chặt, lặp một tiếng: “Đa tạ.”
Đây là lời tri ân sâu sắc, một cái ôm đáp tấm chân tình mà Bộ Thời Diên kề vai sát cánh cùng nàng suốt chín kiếp luân hồi. Bộ Thời Diên khẽ vỗ về tấm lưng Tống Tiểu Hà, chầm chậm nhắm mắt , giấu đôi hàng mi đang dần ngấn nước.
Tống Tiểu Hà vẫn còn bộn bề công việc giải quyết. Nàng nán trò chuyện cùng Bộ Thời Diên thêm một chốc mới cầm Tầm Long châu cáo từ. Mặc dù bên trong chứa đựng ký ức của nàng, nhưng nàng cũng chẳng vội vàng xem ngay. Suy cho cùng, mắt vẫn còn hàng tá việc dang dở kịp xử lý.
Việc đầu tiên là nàng cầm tấm bản đồ, réo gọi Tô Mộ Lâm cùng đào bộ thư nhà chôn giấu rải rác khắp trong thành. Vân Trần cực kỳ cẩn thận khi dùng nhiều biện pháp bảo vệ, chỉ dùng giấy tẩm sáp bọc kín từng bức thư mà còn cất cẩn thận rương hòm chôn sâu lòng đất. Khi đào lên kiểm đếm, con tròn bảy ngàn lẻ một bức, thiếu lấy một trang. Trong đó bao gồm cả bức thư Vân Trần tự tay cho Vân Phức.
Tống Tiểu Hà mở xem. Vân Phức giờ bỏ mạng, bức thư nhà đong đầy tình mẫu t.ử của Vân Trần vĩnh viễn thể trao tận tay nàng nữa, Tống Tiểu Hà đành đem lá thư đó đốt . Đương nhiên, việc phân phát hàng ngàn bức thư nhà đến tận tay gia quyến của họ cũng là một bài toán nan giải. Những binh lính t.ử trận hơn hai mươi năm , nay gia quyến họ lưu lạc chốn nào, còn những ai cõi đời thì quả thực khó lòng mà tra cứu. Việc chi bằng giao phó cho Hoàng đế triều đình lo liệu là vẹn nhất.
Sau khi thu gom bộ thư nhà, nhóm Mạnh Quan Hành cũng nghỉ ngơi dưỡng sức xong xuôi. Tống Tiểu Hà cũng tất việc tiễn đưa sư phụ và sư bá chuyển thế luân hồi. Nơi chẳng còn điều gì níu bước, thế là nhóm cổng thành Bất Từ Xuân, chắp tay lời cáo biệt với Trang Giang.
Trang Giang năm bảy lượt ngỏ ý mời Tống Tiểu Hà tới Thiên Cơ Phái khách, nhưng Tống Tiểu Hà chỉ đành từ chối khéo, bảo rằng đợi khi nào rảnh rỗi nhất định sẽ ghé thăm, đồng thời nhờ Trang Giang gửi lời hỏi thăm tới Nhiếp Chẩm Băng. Sau lời chào tạm biệt, Trang Giang và nhóm Tống Tiểu Hà mỗi rẽ một hướng, đường ai nấy .
Tống Tiểu Hà dẫn theo lên đường về Tiên minh. Khi ngang qua vùng Giang Nam, nàng ý định ghé qua Thẩm phủ xem . Thế nhưng Thẩm Khê Sơn bảo: “Cứ về Tiên minh .”
Tống Tiểu Hà vốn tưởng rằng Thẩm Khê Sơn khi khôi phục trí nhớ thì rũ bỏ vướng bận với phụ mẫu chốn phàm trần nên đó nữa. Nào ngờ bồi thêm một câu: “Ở Tiên minh đang đợi nàng.”
Nàng gặng hỏi xem đó là ai, Thẩm Khê Sơn giở trò úp úp mở mở, mặc cho Tống Tiểu Hà vặn vẹo thế nào cũng nhất quyết cạy miệng .
Đêm đến, Tống Tiểu Hà hiện giờ là thần thể, phong ấn trong cơ thể cũng biến mất, nhu cầu ngủ nghỉ còn gắt gao như xưa nữa. Thế là nàng chạy tót sang phòng Thẩm Khê Sơn chơi. Đẩy cửa bước chẳng thấy bóng dáng giường. Tống Tiểu Hà tò mò rảo bước dạo quanh một vòng. Ngay lúc nàng đinh ninh Thẩm Khê Sơn trong phòng và định gót rời thì bất chợt bắt gặp một vật thể đen sì đang cuộn tròn quanh một cây cột nhà.
Vật đó to cỡ một con trăn lớn, phủ kín lớp vảy đen bóng lấp lánh ánh sương sa, đỉnh đầu nhô đôi sừng dài sắc lẹm, nó đang dùng cặp mắt vàng rực trừng trừng nàng. Tống Tiểu Hà giật nảy hoảng hốt, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh, nhận ngay đó là Thẩm Khê Sơn.
Nàng dở dở , hờn dỗi : “Chàng rõ ràng thấy , còn cuộn tròn cột cái gì hả?”
Thẩm Khê Sơn trườn xuống đất biến ảo thành hình . Hắn chẳng hề mảy may cảm thấy hành vi của ấu trĩ, vô cùng thản nhiên đáp : “Ta xem xem đến khi nào nàng mới chú ý tới cơ.”
“Chàng rên một tiếng cuộn tít đó, mà thấy ?” Tống Tiểu Hà sải bước qua cằn nhằn. Lúc nàng mới phát hiện Thẩm Khê Sơn ăn mặc xộc xệch đàng hoàng.
Có lẽ do thú tộc trời sinh ác cảm với việc mặc những lớp lang y phục rườm rà. Kể từ khi khôi phục bản tính, Thẩm Khê Sơn chẳng mặn mà gì với chuyện áo quần tầng tầng lớp lớp nữa. Hiện tại, chỉ khoác hờ một bộ trường bào màu đen rộng thùng thình, ngay cả dây áo cũng lười buộc. Hắn phanh n.g.ự.c áo , phô bày vòm n.g.ự.c trắng muốt cùng những khối cơ bụng săn chắc rõ nét. Phía mặc một chiếc quần dài nhưng chân trần, thản nhiên đạp chân nền đất.
Dạo diện bộ dạng phóng túng lượn lờ mặt Mạnh Quan Hành. Mạnh Quan Hành dọa cho hết hồn, bắt chước hệt cái điệu bộ Tô Mộ Lâm thấy xác c.h.ế.t trong miếu hoang năm nào, hét lên một tiếng thất thanh chói tai Tống Tiểu Hà giật tỉnh mộng, tưởng kẻ thù nào chán sống dám tới tập kích cơ chứ.
“Chàng còn lo mặc quần áo cho đàng hoàng , nếu Mạnh sư càm ràm cả ngày cho xem.” Tống Tiểu Hà vươn tay, chọc chọc vòm n.g.ự.c rắn chắc của .
Hắn cúi đầu liếc một cái, đoạn tóm gọn lấy cổ tay Tống Tiểu Hà, nhấc bổng nàng vác lên vai sải bước thẳng tiến về phía giường ngủ. Tống Tiểu Hà thét lên một tiếng kinh hãi. Chưa kịp định thần thì ném xuống chiếc giường êm ái. Tiếp ngay đó, Thẩm Khê Sơn đổ gục đè lên nàng, thấy bờ vai nàng định nhổm dậy, liền vươn tay ấn mạnh xuống.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, gương mặt nàng nhuộm một màu đỏ rực lan tận mang tai. Lúc nụ hôn giáng xuống, nàng vội đưa tay che chắn. Nụ hôn của Thẩm Khê Sơn đáp trúng lòng bàn tay nàng. Hắn cũng hề miễn cưỡng, chỉ thuận thế nắm lấy tay nàng mà l.i.ế.m láp, mút mát những đầu ngón tay trắng trẻo thon dài. Chiếc lưỡi mềm mại nóng bỏng lướt qua, để cảm giác ươn ướt nhồn nhột khiến lòng bàn tay Tống Tiểu Hà ngứa ngáy. Nàng hì hì vài tiếng, ranh mãnh hỏi: “Đây là tật của Long tộc các , thú tộc đều như hả?”
“Như thế nào cơ?” Thẩm Khê Sơn khàn giọng hỏi .
“Thích l.i.ế.m tới l.i.ế.m lui .” Tống Tiểu Hà dùng đôi mắt long lanh ngấn nước .
Thẩm Khê Sơn dùng răng c.ắ.n nhẹ để một dấu răng mờ mờ đầu ngón tay nàng, ngậm lấy ngón tay , ú ớ hỏi: “Tên gian tặc trả ký ức kiếp đầu tiên cho nàng ?”
“Đừng mở miệng là gọi Diên tỷ như .” Tống Tiểu Hà bĩu môi. Đầu ngón tay chiếc lưỡi của quấn quýt, cường độ l.i.ế.m láp của chậm dần, chỉ mơn man trêu đùa quanh ngón tay nàng.
“Bao giờ nàng mới chịu lấy những đoạn ký ức đó?” Thẩm Khê Sơn nhoài ôm trọn lấy nàng lòng, dồn hết sức nặng đè lên nàng, rúc đầu hõm cổ nàng cọ cọ, rầu rĩ hỏi: “Nàng còn định quên lãng tới bao giờ?”
“Đợi khi nào về tới Tiên minh, giải quyết xong xuôi đống rắc rối chứ.” Tống Tiểu Hà dỗ dành: “Hiện tại gì thời gian.”
Trong thâm tâm nàng lờ mờ cảm nhận ký ức của kiếp đó vô cùng quan trọng, thế nên mới phong ấn riêng biệt trong Long châu. Chỉ là Tống Tiểu Hà xử lý cho trọn vẹn những công việc mắt, đó mới tĩnh tâm ngẫm nghĩ quá khứ, những câu chuyện giữa nàng và Thẩm Khê Sơn mà nàng trót đ.á.n.h rơi trong miền lãng quên.
Thẩm Khê Sơn ôm riết lấy nàng, quyến luyến rời cứ hôn hít c.ắ.n mút, dính đến mức chịu nổi. Tống Tiểu Hà hiện giờ căn bản chẳng cần mượn giấc ngủ để phục hồi tinh thần, thế nhưng khi ở bên cạnh Thẩm Khê Sơn, nàng luôn thể chầm chậm chìm giấc ngủ, hơn nữa ngủ cực kỳ an giấc. Có lẽ do Long châu lưu nàng suốt chín kiếp, thần lực Long thần toát từ mang cho Tống Tiểu Hà cảm giác yêu thích yên tâm.
Tốc độ của chuyến về nhanh hơn lúc nhiều, cuối tháng bảy họ đặt chân tới Tiên minh. Từ năm ngoái tới nay, Tống Tiểu Hà từng hạ sơn vài bận, nhưng duy nhất hồi sơn khác biệt . Thanh Ly thượng tiên đích túc trực ngoài ngoại môn để nghênh đón. Sau khi đám lục tục bước xuống linh thuyền, nàng mới chậm rãi bước tới. Trước mặt bao , Thanh Ly cúi đầu vái chào Tống Tiểu Hà, giữ lễ nghĩa vô cùng cung kính: “Cung hỷ thượng thần.”
Lời thốt khiến kinh hãi tột độ. Nhóm Mạnh Quan Hành dọc đường đồng hành mù tịt về chuyện , giờ phút kinh ngạc đến mức mồm há hốc khép . Tống Tiểu Hà trong nhất thời cũng kịp thích ứng, theo bản năng nàng suýt chút nữa chắp tay hành lễ, bật thốt câu “Đệ t.ử bái kiến minh chủ”.
may nàng kịp thời kìm , mỉm xòa: “Thượng tiên cần khách sáo với , dẫu phi thăng nhưng vẫn mãi là t.ử của Tiên minh mà!”
“Thời thế nay khác xưa, thượng thần độ là thần kiếp. Người phong thần trong Lục giới đếm đầu ngón tay, huống hồ gì là phàm nhân vượt kiếp phong thần. Giờ đây là Nhân thần, nhận những đãi ngộ lễ nghĩa là lẽ hiển nhiên. Nếu thượng thần ý định tiếp quản Tiên minh, tiểu tiên sẵn sàng chắp tay nhường chức vị bất cứ lúc nào.” Thanh Ly nhoẻn miệng đáp.
Tống Tiểu Hà xua tay lia lịa: “Chuyện cứ từ từ hẵng tính.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-123-tong-tieu-ha.html.]
Nàng quả thực phong thần sai, nhưng nàng từng nung nấu ý định mượn phận thần minh để cướp đoạt công sức của kẻ khác. Cơ mà chẳng rõ Tô Mộ Lâm đang đắc ý chuyện gì, khóe miệng cứ nhếch lên hạ xuống nổi. Hắn ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu sát bên cạnh Tống Tiểu Hà, trông bộ dạng hệt như một con gà trống oai phong lẫm liệt đang hừng hực ý chí chiến đấu.
Thanh Ly tao nhã động tác mời, đó liếc mắt sang tên đồ của . Mới một chuyến, lúc hạ sơn vẫn mang bộ dạng quân t.ử nho nhã khiêm tốn, thế mà lúc trở về quần áo xộc xệch khó coi, tóc tai bù xù, chân trần dẫm đất. Cẩn thận quan sát thêm một chút, ôi thôi, mười cái móng tay đều đen sì. Chẳng nhiễm thứ sở thích quái gở gì mà đem mực bôi đen cả móng tay. Nếu nhờ khuôn mặt vẫn còn giữ nét tuấn tú như xưa, lẽ tưởng gã ăn mày ất ơ nào đó lang thang chân núi bò lên đây .
Thanh Ly hiển nhiên vẫn phận thật sự của , bèn thấp giọng quở trách: “Khê Sơn, nay con từ bỏ Vô Tình đạo thì cũng thôi , nhưng cớ tự đày đọa bản nông nỗi ? Ngay cả cũng nữa ?”
Thẩm Khê Sơn khẽ nghiêng đầu, phóng ánh mắt thờ ơ về phía nàng . Hắn hé miệng định phản bác “ thích gì thì ”, nào ngờ Tống Tiểu Hà chen ngang cắt đứt. Nàng tươi rói, tiện tay kéo tay áo Thanh Ly, khéo léo chuyển chủ đề: “Minh chủ đích tận cửa đón , ắt hẳn chuyện gì hệ trọng đúng ?”
Thanh Ly quả nhiên phân tâm, đáp lời: “Mời thượng thần theo tiểu tiên tới đại điện Tiên minh, đang quý khách tìm gặp ngài.”
Tống Tiểu Hà gật đầu cái rụp, truy vấn thêm nữa mà lẳng lặng bám gót theo tới thẳng đại điện Tiên minh. Trước lúc lên đường, mái nhà của đại điện từng Thẩm Khê Sơn chọc cho một lỗ thủng to tổ chảng, hiện tại xem tu sửa nguyên vẹn, thậm chí còn xây cơi nới thêm đôi chút, trông bề thế hơn hẳn .
Mấy ghé qua, Thanh Ly luôn ngự trị chiếc đài cao đặt chính giữa. Vậy mà giờ phút , vị trí trống huơ trống hoác, chẳng ai . Chỉ thấy một con mèo đang cuộn tròn say giấc nồng chiếc kỷ án. Thay đó, hai bên tả hữu bên đài cao bày biện bàn ghế tươm tất, kín chỗ.
Tống Tiểu Hà sải bước tiến , đưa mắt đảo quanh một vòng. Nàng chợt chú ý tới một nam một nữ đang bên trái, môi thường trực nụ tươi tắn. Cả hai lượt khoác lên y phục màu thanh thiên và màu tím nhạt. Trên họ đeo vô trang sức từ lông thú cực kỳ tinh xảo và bắt mắt. Còn hai vị nam t.ử an tọa bên vận y phục vô cùng giản dị. Một mặt lạnh tanh như băng ngàn năm, kẻ còn thì tươi như hoa nở mùa xuân. Trông thấy Tống Tiểu Hà, Thẩm Khê Sơn cùng Tô Mộ Lâm dẫn đại điện, bọn họ đồng loạt dậy nghênh tiếp. Dáng vóc, khí chất của mấy đều thoát tục bất phàm, thoạt phàm trần tục tử.
lúc , Tô Mộ Lâm kinh hô một tiếng: “Mẫu !”
Chỉ thấy nữ t.ử áo tím khẽ vẫy tay gọi : “Lâm nhi, dạo chơi ở nhân giới vui ?”
Tô Mộ Lâm hớn hở chạy vội tới, cọ cọ đầu vai nữ t.ử nũng: “Người cũng tới đây ? Con vốn định mấy ngày nữa sẽ về nhà thăm đấy!”
Tống Tiểu Hà chợt nhớ tới thế của Tô Mộ Lâm, cẩn thận đ.á.n.h giá nữ t.ử nọ thêm một chút, đoạn lén kéo kéo ống tay áo Thẩm Khê Sơn, thì thầm to nhỏ hỏi thăm: “Đây là vương của Ma tộc ?”
Ma vương rành rọt, lập tức chắp tay hướng về phía Tống Tiểu Hà hành lễ: “Tang Khanh, chúc mừng thượng thần phi thăng.”
Tống Tiểu Hà từng tiếp xúc với nhân vật phận cỡ . Nàng thầm thắc mắc, ngay cả Ma tộc chi vương cũng chỉ bên , thì chiếc bảo tọa uy nghi cao là dành cho ai cơ chứ? Đang mải chìm trong dòng suy nghĩ, Tống Tiểu Hà bỗng thấy con mèo trắng bò bàn khẽ nhúc nhích. Nó mở bừng đôi mắt, hóa cũng là một cặp đồng t.ử màu vàng óng ánh. Con vật dậy rũ rũ bộ lông, vươn móng vuốt vươn một cái sảng khoái. Tới lúc Tống Tiểu Hà mới rõ, đó là một con mèo, mà là một con bạch hổ.
Giây tiếp theo, một luồng sáng lóe lên. Bạch hổ hóa thành một nữ t.ử diện bộ váy trắng như tuyết, mái tóc màu bạc xõa tung bờ vai, đỉnh đầu điểm xuyết đôi tai hổ viền vàng mềm mại. Nàng đưa mắt Tống Tiểu Hà, cất giọng lười nhác: “Tới ?”
Thanh Ly lúc mới vội vàng lên tiếng giới thiệu: “Vị là Thần đế đương nhiệm cai quản Lục giới.”
Tống Tiểu Hà khẽ hít sâu một . Nàng ngờ chín đạo thiên lôi giáng xuống, đ.á.n.h cho nàng trực tiếp diện kiến Thần đế luôn. Chỉ thấy Thần đế chậm rãi bước xuống từ bảo tọa, chớp chớp đôi mắt ngái ngủ hỏi: “Ta tên Yến Tinh Trĩ. Thần của nhân giới, ngươi tên gọi là gì?”
“Tống Tiểu Hà.” Nàng đáp.
Yến Tinh Trĩ gật đầu, đưa tay chỉ về phía nam t.ử tuấn tú mái tóc đỏ rực bên cạnh, giới thiệu: “Đây là Tộc vương của Mục thị thần tộc, Mục Phong Miên, cũng là bạn lữ của .”
Tống Tiểu Hà kinh ngạc trong lòng, thầm nghĩ Thần đế chinh giới thiệu bạn lữ cho nàng , thì nàng... Do dự một hồi lâu, nàng mới sang nắm lấy ống tay áo Thẩm Khê Sơn, bẽn lẽn cất lời: “Đây là Thẩm Khê Sơn.” Nửa câu rốt cuộc vẫn vì quá hổ mà nghẹn nơi cổ họng, chẳng thể thốt nên lời.
Thế là Thẩm Khê Sơn bèn mở miệng đỡ lời: “Ừm, là một con rắn cỏ vị thượng thần đại nhân nuôi bên .”
Tống Tiểu Hà lập tức đầu hàng: “Bạn lữ, bạn lữ, đây là bạn lữ của .”
Yến Tinh Trĩ thấy bèn mỉm xán lạn, khẽ gật đầu chào Thẩm Khê Sơn: “Long Thần Sáng Thế, ngưỡng mộ đại danh lâu.”
“Không Long thần dự định tới Thần giới ?” Nam t.ử mặt lạnh lùng thình lình lên tiếng chen ngang.
Thẩm Khê Sơn nể mặt đáp : “Sau hẵng tính.”
Long Thần Sáng Thế thuộc về bất kỳ nơi nào trong Lục giới. Sau cuộc đại chiến Lục giới thời thượng cổ, ngài chìm giấc ngủ say đằng đẵng, thọ nguyên vượt xa bất kỳ ai đang tại đây. Thế nhưng giấc ngủ của ngài cũng đồng nghĩa với việc trùng sinh. Trong dòng sông thời gian đằng đẵng , ngài sớm vứt bỏ ký ức của quá khứ, khi tỉnh cũng chỉ mang theo vỏn vẹn trăm năm ký ức mà thôi. Hiện tại Tống Tiểu Hà phi thăng thành thần, tương lai thể nàng sẽ nán nhân giới, cũng khả năng sẽ dời bước lên thiên giới, tất thảy đều phụ thuộc quyết định của nàng. Còn lựa chọn của Thẩm Khê Sơn dĩ nhiên là bám dính lấy nàng rời, nên mới trả lời mập mờ qua loa như thế.
“Đây là chiến thần của Thần giới , Sư Kính.” Yến Tinh Trĩ tiếp tục giới thiệu: “Còn vị là Yêu vương, Đồ Sơn Ý.”
“Minh vương vì kẹt chút việc riêng nên vắng mặt. Tuy nhiên ngươi cũng chẳng cần bận tâm, quanh năm suốt tháng hiếm khi mò lên mặt đất, càng chẳng buồn đoái hoài tới Thượng tam giới. Rất nhiều chuyện cũng dính dáng.” Yến Tinh Trĩ bắt đầu bàn vấn đề chính: “Chuyến bọn lặn lội tới đây cũng chỉ vì một chuyện, là để cử hành lễ gia miện cho ngươi, chiếu cáo Lục giới về sự đời của Thần vương nhân tộc.”
“Gia miện ?” Tống Tiểu Hà vô cùng ngạc nhiên.
“Lục giới hợp thì do Thần đế cai quản, chia thì mỗi giới đều vua riêng. Nhân giới nhiều năm phàm nhân phi thăng, vị trí Tiên vương vì thế cứ bỏ trống mãi. Nay ngươi chỉ phi thăng mà còn lập tức thăng cấp phong thần, nên chẳng thể gọi là Tiên vương nữa.” Tang Khanh híp mắt, từ tốn giải thích: “Tổ chức lễ gia miện cho thượng thần, bên cạnh việc loan báo tới năm giới còn , cũng là để cho thể chúng sinh nhân giới thấu tỏ rằng, kể từ nay họ thần minh che chở bảo hộ. Việc gia miện , vì ngươi, mà cũng vì nhân giới.”
Tống Tiểu Hà đảo mắt một vòng những mặt. Ngoại trừ Chiến thần Sư Kính luôn giữ vẻ mặt lạnh như băng, những còn đều tươi rạng rỡ, chẳng mảy may nét uy nghiêm của kẻ thao túng quyền lực Lục giới, đỉnh cao quyền lực. Hóa , đằng Lục giới mà phàm nhân cả đời với tới là do một nhóm như thế nắm giữ binh quyền ? Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, hèn gì cục diện Lục giới ngày nay hòa bình êm ấm, ngay cả mối quan hệ giữa Thần - Ma hai giới cũng giao hảo , thì cội nguồn bắt đầu từ đây.
Nàng đồng tình: “Được thôi, gia miện bằng cách nào?”
“Địa điểm tùy ngươi chọn.” Yến Tinh Trĩ .
“Vậy tổ chức ngay tại Tiên minh .” Tống Tiểu Hà ngẫm nghĩ một chốc đáp lời: “Nơi là nhà của .”
Địa điểm tổ chức lễ gia miện ấn định, thời gian cũng diễn chóng vánh, chỉ độ nửa tháng . Sau khi bàn bạc xong xuôi chuyện, đám đó bèn ùn ùn kéo giải tán, mạnh ai nấy chơi. Theo lời kể của Yến Tinh Trĩ, kể từ dạo thiên thê đứt gãy, bọn họ lâu hạ phàm dạo chơi. Nay thiên thê nối mới dịp trở nhân gian. Dẫu rằng bọn họ sinh thuộc về Thần tộc, Ma tộc, nhưng chung quy trong Lục giới, nhân gian mới là chốn phồn hoa, nhộn nhịp nhất.
Bữa tiệc gia miện dường như đòi hỏi ai đặc biệt tham dự. Chẳng qua khi tin tức tung , lập tức nhiều lục tục leo lên núi Tiên minh, kéo tụ tập về chốn . Chuyện nhân giới xuất hiện một vị thần phi thăng chỉ thoáng chốc lan truyền khắp gầm trời.
Trong thời gian , Tống Tiểu Hà cũng chẳng chịu rảnh rỗi. Nàng vẫn luôn ghim thù những môn phái từng bao vây định tiêu diệt nàng ở Bất Từ Xuân. Tuy rằng đó xảy biến cố, vô kẻ bỏ chạy toán loạn, nhưng năng lực tóm gọn tội phạm của Tiên minh xưa nay luôn là một thế mạnh. Chẳng mấy chốc, Thẩm môn dâng lên một cuốn sổ ghi chép rành rọt từng môn phái góp mặt ngày hôm . Thanh Ly lập tức ban lệnh điều động nhân lực vây bắt, kiên quyết tóm gọn chừa một mống.
Việc đầu tiên Tống Tiểu Hà bắt tay thực hiện khi phong thần, là chỉnh đốn bộ các môn phái chốn nhân gian. Cảnh tương tàn đồng tộc bao ngàn năm qua dường như trở thành một luật lệ bất thành văn. Suốt ngần năm, chẳng bọn chúng sát hại bao nhiêu mầm non ưu tú hy vọng phi thăng. Nay Tống Tiểu Hà vượt kiếp phong thần ở một nơi chẳng ai lường tới, lẽ dĩ nhiên nàng gánh vác trách nhiệm nhổ cỏ tận gốc lũ sâu mọt đang đục khoét các môn phái ở nhân giới . Nhất định thanh lọc cho kỳ sạch sẽ.
Việc thứ hai, Tống Tiểu Hà đích lặn lội tới kinh đô hoàng thành một chuyến. Nay hóa thần, nàng chẳng còn lạch cạch điều khiển chiếc phi chu nhỏ xíu chao đảo qua nữa. Nàng thể thỏa sức tự do bay lượn bầu trời, tốc độ cực nhanh, cũng thuận tiện vô cùng.
Nàng xông thẳng hoàng thành tìm , mà mượn sức mạnh của Trạc Tuyết thêu dệt nên một cảnh mộng, kéo hoàng đế đương triều trong mộng cảnh đó. Tính toán tỉ mỉ , hồi t.h.ả.m kịch Bất Từ Xuân nổ là năm Sùng Khánh, mà nay là năm Sùng Gia, hoàng đế đương triều cũng chẳng còn là vị hoàng đế năm xưa nữa. Theo như Tống Tiểu Hà tìm hiểu, vị tân hoàng khá chăm lo triều chính, thương yêu bá tánh. Từ ngày đăng cơ tới nay luôn tận tâm cống hiến, cai trị đất nước bước kỷ nguyên thái bình thịnh trị.
Tống Tiểu Hà hóa thành thần minh hiển linh, giao phó bảy ngàn bức thư nhà cho nhà vua, đồng thời cảnh cáo rằng bảy ngàn vong hồn c.h.ế.t oan ở Bất Từ Xuân năm xưa kinh động tới chư vị thần linh thượng giới. Nàng yêu cầu hoàng đế hợp tác cùng sứ giả Tiên minh điều tra ngọn nguồn sự tình, bằng thần linh sẽ giáng tai họa xuống trừng phạt vị hôn quân như .
Dĩ nhiên, lúc đe dọa khác, Tống Tiểu Hà luôn cách thêm thắt cho câu từ cường điệu hơn một chút. Vị hoàng đế ban đầu trong mộng vẫn còn cố vẻ bệ vệ bề , rốt cuộc mở mắt tỉnh dậy phát hiện bảy ngàn bức thư nhà xếp ngay ngắn đầu giường, dọa cho sợ hãi đến mức ngay trong đêm thắp sáng bộ ngọn đèn chốn hoàng cung, hỏa tốc triệu tập văn võ bá quan triều.
Tống Tiểu Hà xổm nóc nhà theo dõi một hồi lâu. Thấy hoàng đế quả thực để tâm tới lời cảnh cáo của , lệnh tức tốc tiến hành điều tra, nàng mới yên tâm rời . Những chuyện còn ắt tiếp quản. Hai ngày , sứ giả do Tiên minh phái tới hoàng đế tiếp đón nồng hậu như một thượng khách, sắp xếp ở ngay trong hoàng cung, thiết đãi vô cùng long trọng.
Sau đó, Tống Tiểu Hà xuất hành tới Bắc Cảnh. Hàn Thiên Tông hiện tại thực sự trở thành một đống cát vụn, tương tàn khốc liệt, hầu như chẳng còn mấy mống t.ử chịu bám trụ tông môn.
Oan khuất của sư phụ và sư bá nay tất cả các môn phái tỏ tường. Thế nhưng Tống Tiểu Hà vẫn cảm thấy như là đủ. Nàng dự định dựng lên một tông môn mới tại vùng Bắc Cảnh - nơi sư phụ và sư bá từng dốc lòng tu luyện, chuyên môn truyền thụ Thanh Đàn Lôi pháp. Kế đó, nàng sẽ đúc tượng vinh danh sư bá. Bất kỳ t.ử nào mới bái nhập môn quy đều bắt buộc học thuộc lòng công tích của ngài, đó thế hệ truyền miệng sang thế hệ khác. Tội ác tày trời của Hàn Thiên Tông sẽ đời nguyền rủa tới muôn đời muôn kiếp, trong khi sự trong sạch và chiến tích lẫy lừng của Lương Tụng Vi cũng sẽ trường tồn mãi với thời gian.
Còn về phần sư phụ. Tống Tiểu Hà trầm tư, những kỳ tích hùng của , chỉ cần mãi khắc sâu trong tim nàng là quá đủ . Sau nếu như tìm kiếp luân hồi của họ, Tống Tiểu Hà sẽ đón họ về tông môn , tiếp tục tu luyện, sớm muộn gì cũng một ngày bước chân lên nấc thang phi thăng, đoàn tụ cùng nàng.
Thời gian nửa tháng thoảng qua như chớp mắt. Bữa tiệc gia miện Thần vương của Tống Tiểu Hà tới theo đúng như dự kiến.
Đêm ngày diễn yến tiệc, Tống Tiểu Hà phấn khích tới mức thao thức ngủ . Nàng dài bàn hì hục bài diễn văn dự định sẽ phát biểu sáng hôm , múa bút thành văn tuôn bao nhiêu tờ. Thẩm Khê Sơn khoanh chân ngay bên cạnh. Nàng xong trang nào, liền cầm lên qua trang đó. Tống Tiểu Hà thực chất chẳng câu chữ nào mang tính giáo huấn đạo lý khích lệ tinh thần, nàng lạc đề . Tỷ như trang , nàng : “Tài năng bẩm sinh và nỗ lực bền bỉ, rốt cuộc yếu tố nào mới thực sự quan trọng hơn? Bàn về vấn đề thì nhiều thứ để lắm. Kể cho các vị một bí mật mà các vị từng , năm lên bảy...”
Sau đó là một tràng dài những quá khứ hào hùng do nàng tự biên tự diễn, ví dụ như tay bóp c.h.ế.t hai con rắn độc, cưỡi heo rừng khổng lồ chạy băng băng khắp đồi núi, tung một cú đ.ấ.m hạ gục hổ dữ hai đầu...
Thẩm Khê Sơn vô cùng nghiêm túc đưa lời nhận xét: “Chi tiết đám khỉ xếp hàng ngay ngắn mang đồ ăn tới dâng cho nàng, phóng đại quá ?”
Tống Tiểu Hà nổi trận lôi đình, giật phắt tờ giấy : “Chàng thì cái gì! Chỉ mỗi chuyện là sự thật thôi!”
Thẩm Khê Sơn đờ đẫn bên cạnh một lúc lâu, chìa tay về phía nàng: “Ta nữa, nàng cho xem tiếp .”
Hai chong đèn tới tận khuya. Tống Tiểu Hà cứ mải miết gục xuống ngủ lúc nào . Nửa tháng qua nàng tất tả chạy vạy khắp nơi, gần như chẳng lấy một giấc ngủ t.ử tế. Giờ phút mỏi tay , tay vẫn còn cầm hờ cây bút, nàng ngả nghiêng bàn ngáy khò khò. Thẩm Khê Sơn nhấc bổng nàng lên, chậm rãi bồng nàng tới bên mép giường, nhẹ nhàng đặt trong chăn nệm.
Tống Tiểu Hà chìm giấc mộng vô cùng bình yên, giống hệt như bao đêm ngon giấc đó. Thẩm Khê Sơn mép giường, dán mắt ngắm khuôn mặt say ngủ của nàng thật lâu, đó mới kéo tay nàng về phía , áp mặt lòng bàn tay mềm mại , khẽ cọ cọ. Lòng bàn tay nàng tỏa ấm, mềm mại đến nao lòng, điều nhắc nhở từng giây từng phút rằng, đây là một Tống Tiểu Hà sống sờ sờ bằng xương bằng thịt.
Nhoài trèo lên giường, vươn tay ôm trọn Tống Tiểu Hà trong lồng ngực. Một chiếc đuôi rồng đen tuyền luồn lách từ trong chăn chui , quấn riết lấy đôi chân của Tống Tiểu Hà. Thế là cả hai ôm say giấc nồng.
Sáng hôm , bữa yến tiệc gia miện chính thức bắt đầu.
Tống Tiểu Hà diện bộ lễ phục lộng lẫy, chiếc váy dài dệt bằng những sợi tơ vàng óng ả, khoác bên ngoài là tấm áo choàng rộng lớn mỏng manh tựa cánh ve sầu, đuôi áo dài quét là là mặt đất. Mái tóc đen nhánh như suối mực buông xõa bờ vai, hai bên má tết thành những b.í.m tóc nhỏ nhắn xinh xắn, đuôi tóc cột bốn đồng tiền xu. Trên đỉnh đầu đội một chiếc kim quan cao quý, những dải tua rua rủ xuống bám tóc nàng. Bên tai đeo một đôi hoa tai hình đài sen đỏ, là chuỗi tua rua vàng đong đưa nhịp nhàng theo từng bước của nàng.
Trước đại điện Tiên minh, đông như trẩy hội, phóng tầm mắt quanh chỉ thấy là đầu nhấp nhô. Không những thế, bầu trời cũng ken đặc . Có kẻ diện y phục thướt tha, tiên khí bồng bềnh; kẻ ăn mặc kỳ dị, hề phân chia ranh giới mà lộn xộn , xem là khách mời đến từ cả Yêu, Ma, Tiên, Thần Tứ giới. Hơn chục mặt trống lớn dựng sừng sững hai bên, ngay khi Tống Tiểu Hà xuất hiện liền đồng loạt gióng lên liên hồi. Theo sát là vô tiếng nhạc tấu lên rộn rã. Đám đông hàng vạn nín thở im lặng, một ai dám xì xào bàn tán, tất cả đều đang chiêm ngưỡng vị nhất thiên hạ thiết lập thiên thê, phi thăng phong thần.
Thần vương tân sinh, đây là buổi tiệc gia miện thuộc về nàng. Vài tấm kính lưu ly khổng lồ lơ lửng trung, phản chiếu dung mạo của nàng tỏa sáng rực rỡ truyền tới ngũ giới còn . Tống Tiểu Hà. Toàn bộ chúng sinh Lục giới, sẽ khắc cốt ghi tâm cái tên .
Tống Tiểu Hà ánh mắt dõi theo của muôn , đạp những cánh hoa bay lất phất giữa trung, từng bước tiến về phía đài sen lơ lửng giữa chính điện. Đó là đóa sen đỏ độc tôn chỉ dành riêng cho nàng. Bảo hồi hộp là giả dối. Bên là hàng ngàn hàng vạn cặp mắt đang chăm chú quan sát nàng. Thần đế, Ma vương cũng an tọa ở hai bên, đăm đăm về phía nàng. Những tấm kính lưu ly từ hướng càng phóng đại thêm hình ảnh của nàng, lan truyền xa hơn nữa. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, góc cạnh nàng dường như đều phát sáng, lấp lánh đến chói mắt.
Tống Tiểu Hà đêm qua cất công chuẩn một đống bài phát biểu, thế mà tới giờ phút quên sạch bong chẳng nhớ một chữ bẻ đôi. Hai tay nắm chặt túa đầy mồ hôi hột. Khóe mắt liếc ngang, nàng chợt chú ý tới một con hắc long cuộn quanh trụ đá cao vút sừng sững phía đối diện từ lúc nào, đang dùng đôi mắt vàng rực trừng trừng nàng. Chẳng hiểu , thấy cái bộ dạng của , Tống Tiểu Hà cứ cảm giác buồn . Nhờ sự phân tâm đó, bao nhiêu hồi hộp lo âu ban nãy cũng bay biến sạch sẽ. Nàng từng bước, bước lên đài sen đỏ rực. Kế đó, đóa sen bắt đầu chầm chậm thăng lên trung.
Lên càng lúc càng cao, đều gọn chân nàng. Nhờ , nàng càng rõ hơn biển lớp lớp kéo dài tới tận đằng xa, quả nhiên là đông đếm xuể. Tống Tiểu Hà đạp đài sen đỏ vút lên trời cao, ai nấy đều chiêm ngưỡng dung nhan của nàng. Tận mắt thấy Thần vương của nhân tộc. Bên đồng loạt ồ lên, đến tận lúc mới bắt đầu râm ran những lời bàn tán và ca ngợi.
Nối tiếp đó là một tiếng rồng ngâm vang vọng x.é to.ạc bầu trời. Ánh mặt trời dường như che khuất trong giây lát. Con rồng khổng lồ uốn lượn lượn vòng trung. Dưới muôn vàn ánh mắt đổ dồn, hình Long thần chao liệng vài vòng từ từ thu nhỏ , đó cuộn một nửa ẩn náu đằng đóa sen đỏ rực, tựa như một bức tượng rồng chạm trổ ngay bảo tọa hoa sen. Long thần vươn đầu về phía , Tống Tiểu Hà gần như vô thức đưa tay vuốt ve, một vị thần một con rồng vô cùng mật quấn quýt.
Thần đế bên ngẩng đầu thưởng thức, chép miệng hai tiếng: “Oai phong lẫm liệt quá nhỉ.”
Yêu vương tiếp lời: “Thần giới các vớ món hời lớn , hiện tại chẳng những thu phục một vị nhân thần phi thăng mà còn nhận một con Long thần miễn phí nữa.”
Thần đế ha ha lớn: “Đừng nhân tộc đang suy vi, mấy năm nay thăng thần đếm đầu ngón tay, Thần giới cũng sắp suy vi đến nơi đây .”
Tiếng ồn ào náo nhiệt, ai nấy đều xôn xao bàn tán, khí nhộn nhịp huyên náo vô cùng. Tống Tiểu Hà nâng đôi tay, nâng niu một đóa hoa sen tỏa ánh hào quang đỏ thẫm. Chỉ thấy muôn ngàn tia sáng lấp lánh bung tỏa khắp nơi, tựa như nhuộm cả vòm trời thành một áng mây hồng rực rỡ, thần quang tỏa khắp đất trời, hương sen thơm ngát xộc thẳng mũi. Nàng khẽ tung tay, từng cánh hoa đỏ tươi lả tả bay lượn trung, tuyệt mỹ vô cùng.
Vô luồng ánh sáng chói lóa từ bốn phương tám hướng hội tụ , quấn quýt quanh Tống Tiểu Hà, ân cần bao bọc lấy nàng. Nàng chỉ cảm thấy một lượng linh lực khổng lồ đang ào ạt chảy trong cơ thể, kìm tò mò hỏi: “Đây là cái gì ?”
“Là tín ngưỡng của nhân tộc.” Thẩm Khê Sơn đáp: “Phàm nhân tuy nhỏ bé mong manh, sinh mệnh ngắn ngủi, nhưng nhân tộc là chủng tộc khổng lồ nhất, cổ xưa nhất trong Lục giới. Bọn họ sinh tồn từ thuở hỗn mang sơ khai khai thiên lập địa cho tới tận bây giờ, ôm trong thứ tín ngưỡng thuần túy và kiên định nhất thế gian. Do đó, niềm tin của họ là thứ sức mạnh uy lực nhất.” Hắn tiếp: “Giờ đây nàng là Thần của phàm nhân, đón nhận sự thờ phụng của họ.”
Vừa dứt lời, dòng bên đồng loạt quỳ rạp xuống, hướng về phía Tống Tiểu Hà bái lạy. Âm thanh chấn động non sông: “Cúi xin Thần vương rủ lòng thương xót nhân gian.”
Tống Tiểu Hà tung tay, muôn ngàn cánh hoa bay múa hóa thành từng luồng ánh sáng, phủ lên mỗi một phàm nhân bên , ban phát phước lành cho họ. Đêm qua hì hục mệt mỏi, thế mà tới hôm nay chỉ còn đọng đúng một câu .
Tống Tiểu Hà dõng dạc : “Ta sẽ ban phước lành và sự che chở của thần minh cho mỗi một con lương thiện đang chịu đựng khổ đau chốn nhân gian.”
“Cầu mong nhân tộc phồn vinh hưng thịnh, đời đời kiếp kiếp trường tồn.”
Từ nay về , phàm nhân thần bảo hộ, sẽ còn hứng chịu sự tàn phá của thiên tai, dịch bệnh những khổ đau do chiến tranh mang . Thiên thê trùng tu, tương lai sẽ càng thêm nhiều phàm nhân sải bước lên thiên thê, hóa thành thần tiên che chở cho nhân gian, ban phát điềm lành cho nhân giới.
đời sẽ mãi mãi ghi nhớ và thờ phụng vị thần minh phá vỡ gông cùm của thiên đạo, trở thành nhất thiên hạ lúc khí vận nhân tộc suy vi, ngàn rơi xuống ...
Tống Tiểu Hà.
(Hoàn chính văn.)