Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 124: Thiếu Nữ Và Long Thần 1

Cập nhật lúc: 2026-07-15 13:40:10
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ thị Thần tộc sở hữu một món thần khí tên gọi là Vạn Tượng La Bàn.

Thần khí khả năng bói toán thấu tỏ chuyện lớn nhỏ thế gian, và giao phó cho thiên phú bói toán xuất chúng nhất trong Bộ thị Thần tộc nắm giữ. Bộ Thời Diên là chưởng quản La Bàn của thế hệ .

Ngay từ khi mới lọt lòng, nàng bộc lộ thiên phú bói toán vô cùng xuất sắc. Dù đến tuổi khai tâm mở trí, nàng thể dùng những hòn đá nhặt bừa đường để gieo quẻ. Theo năm tháng trưởng thành, tài năng của Bộ Thời Diên ngày một thăng hoa, nàng sớm trở thành một nhân vật kiệt xuất khiến bao trong Bộ thị Thần tộc ngước và thầm thán phục.

Vào năm một trăm tuổi, Bộ Thời Diên vượt qua thiên kiếp, phi thăng thành thần. Dưới sự chứng giám của Thần Đế Yến Tinh Trĩ, tộc trưởng Bộ thị trịnh trọng trao Vạn Tượng La Bàn cho nàng. Kể từ giây phút đó, trọng trách suy đoán hung cát của Lục giới cùng với việc gỡ rối vận mệnh của vạn dân thiên hạ chính thức đặt lên vai nàng.

Bộ Thời Diên hiếm khi gieo quẻ. Nàng dốc tâm ý việc nghiên cứu thần pháp bói toán. Vào năm một trăm bảy mươi tuổi, nàng khởi động Thiên Vận Thần Quái, và tiên đoán rằng một vị Thần của nhân gian sắp sửa giáng thế, báo hiệu khí vận của nhân tộc sẽ đón nhận một thời kỳ hưng thịnh từng .

Nàng vô cùng hưng phấn loan báo tin vui cho trong tộc. Thế nhưng, ai nấy đều rõ rằng gần một vạn năm trôi qua, nhân tộc từng một phàm nhân nào phi thăng. Nếu thực sự xuất chúng như xuất hiện chốn trần gian, chắc chắn trời đất sẽ sinh dị tượng, mây vàng rực rỡ che lợp bầu trời, báo hiệu điềm đại cát. Song, chẳng một ai trong Bộ thị thấy hiện tượng kỳ bí ở nhân giới, đương nhiên là họ thể tin quẻ bói của nàng.

Hơn nữa, thiên thê gãy đứt. Việc phàm nhân phi thăng thành tiên vốn là chuyện khó như hái trời, huống hồ là trở thành thần. Mọi đều cho rằng đây là một chuyện hoang đường, một điều tưởng.

Bộ Thời Diên thành danh từ khi còn trẻ, khó tránh khỏi việc trong lòng đôi chút kiêu ngạo. Sự hoài nghi của khiến nàng ấm ức thôi, bởi nàng đinh ninh rằng quẻ bói của thể nào sai .

Sau đó, tại một bữa tiệc của các chư thần, nhắc tới chuyện để mang trêu chọc nàng. Bộ Thời Diên lúc đó uống quá chén, men rượu bốc lên khiến nàng kiềm chế sự ngạo mạn. Nàng lấy Vạn Tượng La Bàn , ngay mặt bao gieo thêm một quẻ nữa.

Quẻ bói chỉ vị Thần của phàm nhân sẽ xuất hiện ở Nam Cảnh của nhân giới, tại một nơi tên là Nam Diên. Nơi đó một thung lũng tồn tại từ ngàn vạn năm .

Nghe đồn rằng, khi cuộc đại chiến chấn động Lục giới năm xưa kết thúc, Long thần tới thung lũng đó và bao giờ trở nữa. Ngài chìm giấc ngủ vùi suốt ngàn vạn năm trong thung lũng, vì thế trong Lục giới mới gọi nơi là thung lũng Long Tức.

Quẻ bói của Bộ Thời Diên lập tức gây chấn động khắp Thượng Tam Giới, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

Chờ đến khi nàng ngủ một giấc tỉnh , men rượu tan, nàng mới kinh hoàng nhận lẽ gây một đại họa tày trời. Nàng vội vã thỉnh tội với Thần Đế, xin phép hạ phàm để tìm .

Thế nhưng, thang trời đứt gãy bao năm nay, Thượng Tam Giới thể trực tiếp giáng lâm xuống nhân gian. Nàng chỉ đành mượn đường qua Yêu tộc, ròng rã tìm kiếm vị Thần của phàm nhân .

Tại vùng biên ải Nam Diên, sừng sững một thung lũng vươn tận trời xanh. Nó trải dài hàng trăm dặm , hệt như một con cự long đang cuộn ngủ. Cây cối núi um tùm, hoa cỏ tươi lạ thường. Từ đỉnh núi, thác nước đổ xuống ầm ầm, dòng nước mát lành hội tụ chân núi tạo thành vô con sông lớn nhỏ, uốn lượn tưới mát, nuôi dưỡng bao sinh mạng của phàm nhân.

Một ngày nọ, một thợ săn tên Lão Tống núi săn bắn. Dưới chân núi, ông tình cờ nhặt một bé gái sơ sinh bỏ rơi, bèn đem về nhà nuôi nấng.

Ban đầu, Lão Tống và những trong làng chỉ quen gọi cô bé là Tống nha đầu. Khi lên sáu bảy tuổi, Tống nha đầu lân la đến chơi ở con sông nhỏ nơi nàng nhặt về. Mỗi khi Lão Tống săn từ núi xuống, chỉ cần cất tiếng gọi, nàng sẽ lập tức phủi sạch bùn đất dính tay, đôi chân ngắn cũn cỡn lũn cũn chạy theo ông lão.

Vào năm nàng lên chín, một tai họa ập đến. Lão Tống dã thú núi tấn công c.ắ.n xé. Bụng ông khoét một lỗ lớn, m.á.u me be bét, cáng xuống núi trong tình trạng thoi thóp.

Tống nha đầu sợ hãi gào t.h.ả.m thiết, gục lên Lão Tống, tiếng gọi “Cha, cha ơi” vang lên xé lòng.

Ông thoi thóp mở hé đôi mắt, nắm lấy tay Tống nha đầu, thều thào : “Lúc nhặt con về, con đặt trong một cái giỏ, trôi dạt dòng sông cứ thế trôi xuôi theo dòng nước. Ta đuổi theo một quãng dài, mới vớt con lên.”

“Lúc vớt lên mới thấy, thứ dùng để đựng con là một cái giỏ tre. Kể từ đó, luôn tin rằng con là Tiểu Hà Tiên, xuống trần gian chúng để dạo chơi.”

“Từ nay về , con cứ gọi là Tống Tiểu Hà nhé.”

Lão Tống lúc nhắm mắt xuôi tay, cuối cùng cũng ban cho Tống nha đầu một cái tên. Ông còn trao cho nàng một chuỗi hạt đính những sợi tua rua ba màu rực rỡ, rằng đó là kỷ vật mang nàng lúc ông nhặt .

Kể từ ngày Lão Tống qua đời, Tống Tiểu Hà sống nhờ sự cưu mang của những hàng xóm. Bản tính của dân trong làng vốn dĩ thật thà chất phác, thêm những lời trăng trối của Lão Tống lúc lâm chung, đều tin sái cổ rằng nàng là hiện của Tiểu Hà Tiên giáng trần. Thế nên ai nấy đều chăm sóc nàng chu đáo vô cùng. Suốt mấy năm ròng rã, dẫu xuân hạ thu đông đổi tiết, nàng từng chịu cảnh đói rét một ngày nào.

Càng lớn, Tống Tiểu Hà càng trổ mã xinh , nhan sắc vượt trội hẳn so với trong làng. Nàng khoác bộ váy áo giản dị, mái tóc đen dài tết thành những b.í.m nhỏ tùy ý, cổ lúc nào cũng đeo chuỗi hạt tua rua ba màu. Tuy chẳng thêm bất kỳ món trang sức tinh xảo nào tô điểm, nhưng đôi mắt long lanh ngập nước lúc nào cũng ánh lên nét tươi tắn của nàng khiến bất cứ ai thấy cũng khỏi xuýt xoa khen ngợi.

Dân làng ai nấy đều quý mến nàng. Mỗi bận chuyển mùa, các thím ở mạn đông, các chị ở xóm tây í ới mang quần áo mới đến tận nhà cho nàng. Những bộ đồ chẳng mua ngoài chợ, mà đều do tự tay họ tỉ mỉ cắt may.

Năm Tống Tiểu Hà tròn mười sáu tuổi, một lão thọt chân, ngoài bốn mươi tuổi chuyển đến làng. Nghe đồn hồi còn trẻ lão thi đỗ tú tài, nhưng đó thi mãi chẳng đậu thêm khoa bảng nào. Rồi trong một leo núi, lão ngã gãy chân. Để mưu sinh kiếm sống, lão bèn mày mò học chút tài mọn bói toán, từ đó lang bạt kỳ hồ xem bói dạo kiếm ăn qua ngày.

Lão cầm tay chiếc la bàn, trong làng, rêu rao với rằng sắp đại họa giáng xuống ngôi làng , và lão đến đây là để hóa giải tai ương cho họ. mà, ai thèm tin lời một lão già thọt chân cơ chứ? Dù tin, dân làng cũng chẳng nỡ đuổi lão , ngược còn mang đồ ăn thức uống tới cho lão, nhẹ nhàng khuyên lão tự rời .

Lão già vẫn lỳ lợm bám trụ ở đầu làng chịu , dân làng cũng mặc kệ chẳng buồn đoái hoài. Chỉ Tống Tiểu Hà mỗi ngang qua ghé trò chuyện dăm ba câu với lão. Dần dà, hai cũng trở nên thiết hơn. Tống Tiểu Hà lão già họ Vương, tên là Vương Tịnh Thiên. Hồi còn trẻ lão một vợ, nhưng bỏ theo khác, còn một mụn con trai thì yểu mệnh mất sớm. Quá đau buồn, lão quyết định dứt áo rời xa quê hương, từ đó sống cảnh phiêu bạt chân trời góc bể.

Lão ở đầu làng, cầm nhánh cây vẽ chữ đất để dạy Tống Tiểu Hà tập , đổi Tống Tiểu Hà thỉnh thoảng chia cho lão một chút thức ăn. Vương Tịnh Thiên cắm chốt ở đầu làng ngót nghét ba tháng trời, nhờ chút đồ ăn thừa của Tống Tiểu Hà và sự bố thí của dân làng mà lão cũng giữ mạng sống thoi thóp.

Bẵng một thời gian, dân làng bắt đầu nhận thấy điều gì đó . Suốt ba tháng ròng rã, trời đổ lấy một hạt mưa. Đang độ lúa mì sinh trưởng mơn mởn, mà mưa chẳng buồn rơi, đó là cái nắng chói chang gay gắt như thiêu như đốt khiến bao đồng lúa mì héo úa xơ xác.

Ban đầu, cứ đinh ninh đây chỉ là đợt hạn hán ngắn ngày nên đua sông gánh nước về tưới tiêu để cứu vãn. nước xa cứu lửa gần, những cây lúa non trong làng lượt c.h.ế.t khô từng mảng lớn, nước tưới chúng thể nào tiếp tục đơm bông kết hạt. Tình cảnh nếu còn tiếp diễn e rằng vụ mùa năm nay coi như mất trắng. Tới lúc , mới hoảng hốt nhận những lời Vương Tịnh Thiên cảnh báo hề sai. Cơn đại hạn đang sừng sững ập tới, đây quả thực là một tai họa tày đình giáng xuống đầu họ.

Sau mấy tháng trời lay lắt sống kiếp ăn mày, rốt cuộc Vương Tịnh Thiên cũng cung kính mời nhà. Hỏi mới , trận đại hạn sẽ kéo dài ròng rã hai năm trời. Cách duy nhất để hóa giải tai kiếp là hai năm , đêm rằm tháng Tám, tổ chức một buổi lễ tế Long thần, cầu xin Long thần rủ lòng xót thương nhân gian mà ban xuống một trận mưa rào. Mà khâu quan trọng nhất trong lễ tế Long thần là tuyển chọn những nam thanh nữ tú lập gia đình để cùng múa điệu múa cầu thần. Có như mới truyền tải những nỗi thống khổ của thế gian lên cho Long thần thấu tỏ.

Trước cơn đại hạn hoành hành, dân làng đành c.ắ.n răng tin theo. Mọi tất tả lùng sục những thanh niên nam nữ thành gia lập thất trong làng. Điệu múa cầu thần dày công luyện tập suốt hai năm ròng. Có những tới tuổi cập kê thì chọn, những đứa trẻ tuổi còn quá nhỏ cũng đành chịu. Ngôi làng vốn dĩ neo , tuyển chọn lựa lọc mãi mới gom mười bốn , gồm chín nam và năm nữ.

Vương Tịnh Thiên bấm ngón tay tính toán phán vẫn đủ, nhất định thêm một nữ nhân nữa mới thành. Tống Tiểu Hà đang hóng chuyện bên cạnh, tay cầm quả chín đỏ mọng c.ắ.n nhồm nhoàm, nước quả dính tèm lem quanh miệng. Nghe , nàng nghĩ bụng: Mình cũng chồng cơ mà? Thế là nàng dõng dạc xung phong gia nhập đội ngũ múa cầu thần.

Điệu múa cầu thần rèn luyện ròng rã gần hai năm trời. Trong thời gian đó, mảnh đất tuyệt nhiên lấy một giọt mưa rơi xuống. Đất đai nứt nẻ những khe rãnh đáng sợ, cũng thấy cảnh tiêu điều xơ xác. May , dân trong làng vô cùng cần cù chịu thương chịu khó, cộng thêm nguồn nước sông gần đó vẫn dồi dào. Mọi đồng lòng chung sức, vẫn cố gắng trồng trọt chút ít lương thực. Dù sản lượng hai năm qua sụt giảm nghiêm trọng, nhưng nhờ lượng lương thực tích trữ dồi dào từ , cộng thêm việc phần lớn đàn ông đổ xô lên núi săn bắn, đùm bọc, giúp đỡ lẫn nên cũng đến mức c.h.ế.t đói.

Sau khi đón xong cái Tết, đều mòn mỏi ngóng trông, chỉ mong rằm tháng Tám mau chóng tới gần. Vào ngày rằm tháng Giêng, Tống Tiểu Hà khoác chiếc áo bông dày cộm, cổ rụt sâu trong cổ áo, rảo bước khỏi làng.

“Tiểu Hà!” Vương Tịnh Thiên gọi với theo: “Đi đấy?”

Tống Tiểu Hà đầu , cao giọng đáp: “Ta lên thành! Hôm nay là tết Thượng Nguyên, mấy nhà giàu trong thành ắt hẳn sẽ rước gánh hát về diễn, hóng xem !”

Vương Tịnh Thiên dặn dò: “Nhớ về sớm một chút, cẩn thận đường đêm gặp yêu quái đấy.”

Tống Tiểu Hà hì hì: “Tiên sinh, đời yêu quái?”

Vương Tịnh Thiên đáp: “Ta lừa ngươi gì?”

Tống Tiểu Hà lắc đầu, gì thêm, lưng bước . Vương Tịnh Thiên theo bóng dáng nàng khuất dần, nụ môi chợt tắt. Sau đó lão lấy từ trong n.g.ự.c hai tờ giấy, gấp gấp xé xé tạo thành hình hai hình nhân, c.ắ.n vỡ đầu ngón tay nhỏ một giọt m.á.u lên hai hình nhân đó, miệng lẩm nhẩm niệm câu chú gì đó. Chỉ thấy lão vung tay lên, hai tờ giấy hình nhân biến mất để dấu vết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-124-thieu-nu-va-long-than-1.html.]

Ngay sát rìa thành Từ Xuân dựng một rạp hát lớn. Cứ mỗi dịp lễ tết là rạp hát mở cửa diễn kịch. Khán giả chật kín bên , thậm chí còn chen lấn vòng trong vòng ngoài. Tống Tiểu Hà năm nào cũng tới đây xem kịch nên thuộc đường nước bước như lòng bàn tay.

Nàng bước khỏi làng, về phía Bắc một đoạn thì bỗng một con hồ ly nhỏ lông vàng từ vệ đường nhảy xổ . Nó phe phẩy cái đuôi xù bông, nhảy nhót theo sát gót chân nàng. Con hồ ly hình lớn nhưng bộ lông óng mượt tuyệt , sạch sẽ vương chút tạp chất. Nếu để đám thợ săn thấy, chắc chắn mắt họ sẽ sáng rực lên, sống c.h.ế.t cũng bắt cho bằng bộ da cáo tuyệt .

con hồ ly thiết với Tống Tiểu Hà, nó liên tục cọ cọ chân nàng. Tống Tiểu Hà đưa tay , trong lòng bàn tay nắm một miếng vải rách bọc mấy miếng thịt khô. Nàng xổm xuống, đưa miếng thịt khô tới tận miệng con hồ ly. Con hồ ly nhỏ liền há miệng, rụt rè c.ắ.n lấy miếng thịt khô từ tay nàng nhai ngấu nghiến.

Tống Tiểu Hà cưu mang con hồ ly nhỏ sáu năm . Từ cái ngày nàng mới chập chững tự chơi thành, nàng tình cờ gặp con hồ ly nhỏ . Từ đó về , mỗi nàng lên thành xem kịch, con hồ ly nhỏ đều lẽo đẽo theo. Thỉnh thoảng trong tay chút đồ ăn, nàng chia cho con hồ ly nhỏ một ít.

Ăn xong mấy miếng thịt khô, một một cáo tiếp tục lên đường, tới tận ven thành Từ Xuân. Tống Tiểu Hà ôm con hồ ly nhỏ lòng, lấy áo bọc nó cho ấm, chen giữa đám đông quanh rạp hát chiếm một chỗ. Ai ngờ hôm nay xảy sự cố, gánh hát tới muộn mất một canh giờ.

Tống Tiểu Hà đợi bên khá lâu, nhẩm tính nếu xem hết vở kịch thì lúc về trời cũng tối mịt mất . Muốn về tới nhà khi trời tối thì chỉ thể xem nửa vở kịch. mà, tiếng hát trầm bổng nhịp nhàng của mấy cô đào, kép lão sân khấu, tiếng chiêng trống huyên náo, tiếng hò reo cổ vũ từng đợt từng đợt bên khiến Tống Tiểu Hà ham chơi nổi máu, chân bước nổi, chẳng về.

Thật Tống Tiểu Hà cũng chẳng hiểu lắm rốt cuộc mấy sân khấu đang hát cái gì, chỉ thấy nơi náo nhiệt, vui vẻ. Thấy y phục của đào kép sân khấu lộng lẫy, phấn son trang điểm rực rỡ, nàng cúi đầu hỏi con hồ ly nhỏ trong lòng: “Ngươi cũng thấy đúng ? Bằng , nào ngươi cũng đòi xem kịch với ?”

Kịch tan thì trời cũng nhá nhem tối. Mùa xuân ở Nam Diên thường kéo dài, nhưng đến muộn. Vào tiết tháng Ba, nơi đây thỉnh thoảng vẫn còn tuyết rơi.

Tống Tiểu Hà chắp tay ống áo, rụt cổ trong tuyết. Nàng cũng cố gắng về nhà lúc trời tối, nhưng mùa đông trời tối nhanh, bao lâu thì màn đêm bao phủ vạn vật.

Một vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa bầu trời đêm, chiếu sáng vằng vặc xuống vạn vật, sáng đến mức chẳng cần soi đèn lồng cũng thể rõ đường .

Tống Tiểu Hà một đoạn thì cúi đầu , con hồ ly nhỏ lông vàng lẽo đẽo theo nàng nãy giờ, hiện tại biến thành một con hồ ly trắng muốt, tựa như phai màu .

Nàng nhịn phì , cúi ôm con hồ ly nhỏ lên, hỏi: “Sao cứ đến ngày trăng rằm là ngươi biến thành hình dạng ? Đối với ngươi, ngày trăng rằm ý nghĩa gì đặc biệt ?”

Con hồ ly nhỏ đương nhiên thể trả lời nàng, chỉ giương đôi mắt tròn xoe . Tống Tiểu Hà luôn gọi nó là cáo nhỏ, giống hệt như lúc nàng còn bé, Lão Tống và trong làng đều gọi nàng là Tống nha đầu. Ngẫm , giờ nàng tên , cũng nên đặt cho con hồ ly nhỏ một cái tên đàng hoàng.

“Từ giờ gọi ngươi là Mãn Nguyệt nhé?” Tống Tiểu Hà : “Hoa hảo nguyệt viên, thật vui vẻ.”*

*Mãn Nguyệt: Trăng Rằm.

Nàng trò chuyện với con hồ ly một lúc, cảm thấy gió lạnh thổi rát mặt nên đành ngoan ngoãn ngậm miệng . Nói cũng lạ, từ Từ Xuân về làng nàng cũng chẳng xa xôi gì. Bình thường chừng hai khắc đồng hồ là tới nơi, hôm nay chẳng cớ sự , cả nửa canh giờ mà vẫn thấy bóng dáng ngôi làng .

Tống Tiểu Hà đang thắc mắc trong lòng thì bỗng thấy tiếng bước chân từ phía truyền tới. Xung quanh đều là đồng m.ô.n.g quạnh, Tống Tiểu Hà con đường bao nhiêu , hiếm khi gặp cảnh đồng hành, huống hồ đất còn phủ một lớp tuyết dày. Đến ngay cả nàng bước còn phát tiếng động, thấy tiếng bước chân phía ?!

Nàng giật kinh hãi, nhưng vẫn giữ nguyên nhịp độ bước , vểnh tai cẩn thận lắng âm thanh phía . Lần thì rõ mồn một, đó đích thực là tiếng bước chân.

Đây là đầu tiên nàng đường đêm mà gặp chuyện kỳ quái như , trong phút chốc sợ c.h.ế.t khiếp. Nàng dám đầu , vội vàng rảo bước thật nhanh, định bụng sẽ cắt đuôi kẻ bám theo phía . Gió lạnh rít gào quất mặt Tống Tiểu Hà đau rát. Mặc kệ nàng nhanh đến mấy, tiếng bước chân vẫn bám sát nút, rợn cả tóc gáy.

Đi thêm một đoạn, Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng nhịn , lén lút ngoái đầu . Cú ngoái đầu mới kinh khủng ! Đâu đang bám theo nàng? Nó vóc dáng nhỏ bé, cao đến nửa , cũng hình hài giống , nhưng... khuôn mặt nó ngũ quan, chỉ là một lớp da phẳng lì!

Tống Tiểu Hà sợ hãi hét lớn một tiếng thất thanh, mồ hôi lạnh toát ướt đẫm lưng, nàng co cẳng cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán c.h.ế.t. Giây phút nàng hận thể mọc thêm tám cái chân, trong lòng dâng lên nỗi hối hận vô vàn vì sự tham chơi của . Đáng chỉ nên xem nửa vở kịch về mới đúng!

Con yêu quái phía phát tiếng rít chói tai, phóng nhanh như chớp bám riết lấy nàng, đôi vuốt nhọn hoắt chĩa thẳng lưng Tống Tiểu Hà. Nàng chạy trối c.h.ế.t, con hồ ly nhỏ Mãn Nguyệt trong lòng bỗng nhiên phi từ vòng tay nàng , đạp móng vuốt lên vai nàng lấy đà, vồ lấy con yêu quái phía .

Tống Tiểu Hà thất thanh gọi Mãn Nguyệt, mặt thì kinh ngạc phát hiện ngay mặt cũng một con quái vật y chang đang lao nhanh tới. Nàng vội vã phanh gấp, lập tức chuyển hướng chạy, trong đầu chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, chỉ còn duy nhất một ý niệm là chạy thoát , cắt đuôi hai con yêu quái tính .

Tống Tiểu Hà nhắm thẳng về phía sải bước chạy như bay. Nàng để ý bước địa phận thung lũng, tiếng rít gào chói tai phía cũng im bặt. Nàng chạy thêm vài trượng nữa thì kiệt sức . Mỗi nhịp thở đều như x.é to.ạc buồng phổi, hai chân bủn rủn, cho dù con yêu quái đè cưỡi lên đầu, nàng cũng lết nổi thêm nửa bước.

Nàng dựa gốc cây thở hổn hển. Ngoái đầu , hai con yêu quái dừng bước ở một cách khá xa. Bọn chúng lảng vảng quanh quẩn ở đó, dường như đang e dè một điều gì đó, dám tiến gần nơi . Chính điều giúp Tống Tiểu Hà nhặt một mạng. Nàng phệt xuống đất nghỉ ngơi một lúc lâu, thấy hai con yêu quái quả thực dám , chỉ hậm hực canh chừng bên ngoài, dường như đang đợi nàng trở .

Tống Tiểu Hà nào ngốc đến thế! Sau khi lấy chút sức lực, nàng vội vã chạy sâu trong thung lũng. Dãy thung lũng trập trùng luôn những dân sống xung quanh coi là vùng đất ban phước lành, là nơi cung cấp nguồn sống cho bao . Đám thợ săn thường xuyên núi săn bắn, nhưng tuyệt đối ai dám mon men sâu bên trong. Bởi lẽ nơi đó ẩn chứa những loài dã thú hung tợn, và một khi lạc đường trong núi sâu, hầu như còn đường sống sót.

Tống Tiểu Hà bao giờ lên núi nên chẳng hề những chuyện . Để trốn tránh hai con yêu quái bám riết lưng, nàng cứ cắm cúi cắm cổ chạy sâu trong. Tuyết trắng xóa phủ kín mặt đất, xung quanh chỉ ánh trăng soi rọi, chẳng thấy bóng dáng một sinh vật sống nào.

Tống Tiểu Hà dọa cho hồn bay phách lạc, chạy một đoạn đường dài, mồ hôi vã như tắm. Giờ bình tĩnh , gió thổi qua khiến nàng lạnh thấu xương, vội vàng thu , rụt cổ bước . Thực nàng sợ lạc đường. Ngay từ lúc nàng còn bé tí, Lão Tống dạy nàng rằng dòng sông chân núi đều hình thành từ nước núi chảy xuống. Chỉ cần nàng tìm thấy dòng suối chảy, dọc theo dòng nước là sẽ tìm thấy đường xuống núi.

Nàng vốn dĩ tai thính mắt tinh, dò dẫm trong ngọn núi tĩnh mịch dỏng tai tìm kiếm tiếng nước chảy róc rách. Nỗi sợ hãi vẫn còn ám ảnh, hai chân Tống Tiểu Hà mềm nhũn, một lúc nghỉ. Loanh quanh trong ngọn núi tĩnh mịch như tờ, nàng cuối cùng cũng kìm nén nữa mà bật , đưa tay quệt nước mắt cố gắng tìm đường. Nàng cũng hiểu xui xẻo đến thế, tự dưng đụng độ thứ yêu tà gớm ghiếc . May mà bọn chúng dám núi, bằng ...

Tống Tiểu Hà thậm chí dám mường tượng kết cục của sẽ .

“Một vở kịch rách nát gì mà ham hố chứ!”

Nàng tự trách trong ấm ức. Nước mắt trào gió lạnh quất mặt mũi lạnh ngắt, nàng đành lau thật nhanh, khiến đôi mắt đỏ hoe. Đang sụt sùi, bỗng nhiên tiếng nước róc rách lọt tai.

Tống Tiểu Hà mừng rỡ như bắt vàng, vội vàng men theo âm thanh . Thế nhưng nàng phát hiện thứ tìm là một dòng sông đang chảy, mà là một khe suối nhỏ. Tống Tiểu Hà chầm chậm tiến gần. Chỉ thấy mặt nước lăn tăn gợn sóng, vầng trăng vằng vặc in bóng xuống mặt nước vỡ vụn thành vô vàn mảnh nhỏ, lung linh lấp lánh tựa như những món đồ trang sức rải mặt suối.

Nàng khỏi thắc mắc, tự hỏi tại mặt nước nổi sóng lớn đến ? Rõ ràng tiếng nước chảy nàng thấy lúc nãy phát từ chính nơi cơ mà...

Nàng trợn tròn mắt . Theo sự tĩnh lặng dần dần của mặt nước, những âm thanh xung quanh cũng biến mất. Ngay lúc nàng xoay định rời , bỗng nhiên một bóng chầm chậm ngoi lên từ chính giữa dòng suối.

“Á!”

Tống Tiểu Hà hét lên một tiếng thất thanh, hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất. Lần thì nàng sợ đến nhũn cả hai chân như cọng bún thật , tài nào bỏ chạy nữa. Hai mắt trợn trừng, chằm chằm bóng trồi lên khỏi mặt nước.

Hắn như thể giẫm lên đáy suối mà dậy, dòng nước hề để chút dấu vết nào cơ thể , bọt nước b.ắ.n tung tóe lên mặt nước, vang lên những tiếng giòn tan. Hắn thấy tiếng hét của Tống Tiểu Hà, dường như chỉ là một cái hững hờ, đôi mắt sâu thẳm phẳng lặng gợn sóng hướng về phía nàng.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, mái tóc dài như hắt mực của xõa tung vai. Làn da trắng hơn cả tuyết ba phần, thứ màu da mà phàm bao giờ thể sở hữu. Hắn như một nhành tuyết tinh khiết nhất giữa ngày đông giá rét, mang vẻ tuyệt mỹ, độc nhất vô nhị thế gian. Dấu chu sa nhỏ xíu giữa trán càng bật lên khí chất thần thánh, tựa như một vị thần linh giáng thế.

Dòng nước men theo vòm n.g.ự.c trần của chảy xuống, hòa dòng suối ngang eo. Mái tóc đen nhánh của bồng bềnh trong làn nước.

Đây tuyệt đối là một con .

Tống Tiểu Hà tuy đang hoảng loạn tột độ, nhưng vẫn rõ mồn một. Dưới ánh trăng bàng bạc, trong dòng suối một cặp sừng nhọn hoắt màu đen và một đôi con ngươi màu vàng óng ánh. Giây phút hai ánh mắt chạm , Tống Tiểu Hà giật nảy , tiếp đó cả nàng bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Định thần , trời sáng bạch. Nàng ngủ gục bên gốc cây.

 

Loading...