Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 125: Thiếu Nữ và Long Thần 2
Cập nhật lúc: 2026-07-15 13:40:11
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng cảm giác hệt như thấy một thiếu niên còn trắng hơn cả ánh trăng, nửa trần giữa dòng nước, hề tỏ e ngại cái lạnh buốt giá. Thế nhưng khi mở bừng mắt, thứ hóa chỉ là một giấc mộng.
Tống Tiểu Hà thậm chí còn nhớ từ lúc nào, chỉ thấy đôi bàn tay lạnh cóng, dường như sắp đóng băng đến nơi. Nàng lồm cồm bò dậy, lúc mới phát hiện đang ngủ ngay bên bờ một đầm nước. Mặt nước tĩnh lặng một gợn sóng, phẳng lặng tựa chiếc gương soi bóng bầu trời.
Tống Tiểu Hà ngó nghiêng ngó dọc hồi lâu. Xung quanh vắng tanh vắng ngắt, chẳng thấy bóng dáng một ai, thậm chí ngay cả một con thỏ hoang cũng . Đồng m.ô.n.g quạnh tĩnh mịch đến lạ lùng. Nàng xoa xoa đôi bàn tay tê cóng, phả một khói trắng xóa, dám lưu thêm, vội vã gót bước về.
Tống Tiểu Hà mò về chỗ đêm qua nàng xông nhầm thung lũng. Lũ yêu quái rình mò quanh quẩn đó biến mất tăm, chỉ còn Mãn Nguyệt đang chễm chệ bên lề, như thể đang kiên nhẫn đợi nàng. Trông thấy Tống Tiểu Hà, Mãn Nguyệt cúi đầu ngoạm lấy vật gì đó lượn lờ vài vòng. Tống Tiểu Hà ngay nơi con yêu quái đêm qua dừng , lấp ló thử dò la. Thấy nó thực sự xuất hiện nữa, nàng mới thở phào bước ngoài. Bế Mãn Nguyệt lên xem, nàng thấy trong miệng nó ngậm một mẩu giấy.
Một mẩu giấy xé rách bươm, dính đầy vết máu.
Tống Tiểu Hà thầm thấy kỳ quái, nghĩ nát óc cũng thể đoán thứ rốt cuộc là gì. Nàng đành vứt mẩu giấy đó , ôm chặt Mãn Nguyệt vội vã về nhà. Lần đường về vẻ ngắn hơn, chẳng mấy chốc ngôi làng hiện mắt. Nàng mừng thầm trong bụng! Bèn thả Mãn Nguyệt xuống, tăng tốc độ guồng chân chạy vội làng.
Lý đại gia đang dọn dẹp tạp vật ở cổng làng, trông thấy nàng liền lớn tiếng hỏi: “Tiểu Hà, chăm chỉ thế, sáng bảnh mắt chạy ngoài chơi ?”
Buổi sáng đầu xuân là lúc rét mướt nhất. Tống Tiểu Hà chạy thục mạng một mạch về, hai gò má đỏ bừng vì lạnh, ngay cả lông mi cũng đọng sương giá. Nàng hỏi ngược : “Lý đại gia, thời tiết lạnh cắt da cắt thịt thế cháu ngoài chơi gì chứ?”
Lý đại gia liền hì hì: “Chẳng thì gọi cháu là chăm chỉ?”
Tống Tiểu Hà cạn lời, chẳng cãi thế nào. Biết Lý đại gia sống ở đầu làng, việc ông nàng vắng nhà suốt một đêm cũng là chuyện bình thường, nên nàng cũng chẳng buồn thêm. Bị lạnh suốt một đêm, giờ nàng chỉ nhanh chóng về nhóm một bếp lửa để sưởi ấm.
Tống Tiểu Hà hiện tại vẫn sống trong căn nhà mà Lão Tống để . Những năm , Lão Tống nổi tiếng là siêng năng tháo vát nhất làng. Khi trong làng vẫn còn tá túc trong những căn nhà gỗ, ông là đầu tiên xây dựng một ngôi nhà đá khang trang. Mặc dù đó cũng vài gia đình khác theo, nhưng phần lớn vẫn dùng gỗ để xây nhà. Bởi thế, căn nhà mà Tống Tiểu Hà đang ở luôn là niềm mơ ước của nhiều trong làng.
Căn nhà tuy quá rộng rãi nhưng đối với một Tống Tiểu Hà thì thừa thãi. Bao năm nay, dân làng liên tục mang đồ đạc tới biếu xén nên trong nhà chẳng thiếu thốn thứ gì, đồ đạc bày biện chật kín cả gian.
Khi Tống Tiểu Hà về đến nơi, đập mắt nàng là hình ảnh Vinh Nương nhà hàng xóm đang đợi cửa với vẻ mặt vô cùng sốt ruột, chốc chốc ngóng về phía ngã rẽ.
“Vinh Nương!” Tống Tiểu Hà gọi vọng từ xa, khiến Vinh Nương giật nảy .
“Cái con bé !” Rõ ràng Vinh Nương đang ngóng nàng, thấy Tống Tiểu Hà là bà lập tức lạch bạch chạy tới đón: “Đêm qua chạy mà biệt tăm biệt tích ?”
Vinh Nương sở hữu dung mạo thanh tú, mày ngài môi đỏ, sống mũi điểm xuyết một nốt ruồi đen càng tôn lên vẻ mặn mà. Trượng phu của bà, Thẩm Tranh, cũng là một tay thợ săn nức tiếng xa gần. Vóc dáng ông chỉ cao lớn lực lưỡng mà sức lực còn vô cùng phi thường. Nhớ ngày xưa lúc Tống Tiểu Hà còn bé tí teo, ông thường xuyên nhấc bổng nàng lên bằng một tay để trêu chọc đùa giỡn.
Hai vợ chồng họ kết tóc se tơ lâu nhưng vẫn mụn con nào. Sau khi Lão Tống qua đời, hai vợ chồng liền coi Tống Tiểu Hà như con đẻ mà hết lòng chăm bẵm. Đừng thấy bình thường Vinh Nương chẳng mấy khi để mắt tới Tống Tiểu Hà, tối nào bà cũng sang nhà hàng xóm ngó nghiêng một vòng, tận mắt thấy Tống Tiểu Hà bình yên ở nhà mới yên tâm chợp mắt. Đêm qua thấy Tống Tiểu Hà về nhà, bà trằn trọc lo âu suốt đêm ngủ . Mới sáng bảnh mắt vội khoác thêm áo, chờ nàng cửa.
“Ta còn tưởng con lạc trong thung lũng , trời còn kịp sáng giục Lão Thẩm núi tìm con đấy!” Hạ Vinh khẽ vuốt ve khuôn mặt Tống Tiểu Hà, nắn nắn đôi bàn tay nàng, chợt kinh ngạc thốt lên: “Sao tay lạnh toát thế ! Mau nhà sưởi ấm !”
Tống Tiểu Hà bà kéo tuột nhà, miệng lẩm bẩm: “Vinh Nương, nghĩ đời yêu quái ?”
“Yêu quái gì cơ?”
“Yêu quái ăn thịt .”
“Trên đời gì thứ đó?” Hạ Vinh kéo nàng phòng, bắt đầu nhóm lửa, hỏi dồn: “Rốt cuộc đêm qua con ?”
“Con trong núi.” Tống Tiểu Hà thành thật đáp lời.
“Gan con lớn thật đấy, chạy núi? Bình thường con chơi ở bờ sông thì thôi , chạy núi gì?” Hạ Vinh mắng yêu một câu: “Trong núi thiếu gì dã thú hung dữ, lỡ may đụng chúng thì ?”
“Con gặp dã thú, nhưng...” Nàng ngập ngừng: “Con gặp sơn thần.”
“Nói linh tinh, con bé lạnh đến phát sốt ! Mau đây sưởi ấm !” Ngọn lửa bùng cháy cành củi khô, Hạ Vinh thổi phù phù hai cái, kéo Tống Tiểu Hà gần bếp lò, ấp đôi bàn tay lạnh cóng của nàng tay xoa xoa, giọng điệu thâm trầm: “Tiểu Hà , giờ con khôn lớn , nên chạy lung tung bên ngoài nữa. Con sinh xinh xắn, cẩn thận nhỡ kẻ làng bên để mắt tới con đấy!”
Tống Tiểu Hà đáp lời: “Không ạ, con chạy nhanh lắm, yêu quái đuổi kịp con !”
Hạ Vinh vội vàng đưa tay sờ trán nàng, thấy nóng sốt liền lầm bầm: “Cũng ốm đau gì, bắt đầu sảng thế ?”
Hạ Vinh hề tin lời Tống Tiểu Hà. Tống Tiểu Hà kể rành rọt khung cảnh đêm qua, bà vẫn tin, một mực khăng khăng cho rằng Tống Tiểu Hà đang nhảm. tự bản nàng hiểu rõ mồn một, nàng quả thực đụng độ yêu quái, cũng may mắn diện kiến sơn thần trong núi. Thiếu niên đến mức khiến cho ánh trăng cũng lu mờ.
Mấy ngày nay Tống Tiểu Hà thường xuyên thẫn thờ dãy thung lũng cao chót vót, chẳng rõ đang suy tư điều gì. Hạ Vinh thấy nàng cứ chằm chằm về phía thung lũng, trong lòng dấy lên linh cảm chẳng lành, bèn dặn dò: “Tiểu Hà, trong núi gì sơn thần? Nếu thực sự thần tiên, họ thể nhắm mắt ngơ t.h.ả.m cảnh hạn hán hai năm ròng rã của chúng ? Con tuyệt đối đừng để chúng mê hoặc tâm trí! Núi non hiểm trở, nhất thiết bén mảng tới nữa!”
Thấy Vinh Nương lo lắng đến sốt sắng, Tống Tiểu Hà luôn miệng hứa hẹn chắc nịch sẽ nữa. mặt , nàng tót lên núi.
Hai ngày nay thời tiết lạnh buốt, trong làng kháo rằng đây là điềm báo cho một trận bão tuyết lớn sắp ập đến. Nếu tuyết rơi dày đặc, việc lên núi sẽ càng thêm khó khăn, nên Tống Tiểu Hà nảy sinh ý định thêm một chuyến khi tuyết rơi. Nàng đinh ninh thấy sơn thần, chắc chắn thể nào sai . Tống Tiểu Hà thầm nhủ: Mình sâu trong, chỉ ngó nghiêng ở mạn ngoài núi thôi.
Nàng bước khỏi làng, Mãn Nguyệt lập tức từ nhảy , lăng xăng bám theo hai bên. Tống Tiểu Hà đút đồ ăn cho nó. Tới chân núi, Mãn Nguyệt bỗng dừng , mặc cho Tống Tiểu Hà gọi thế nào cũng nhất quyết chịu bước thêm nửa bước. Nàng đành một tiến trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-125-thieu-nu-va-long-than-2.html.]
Khu rừng vẫn tĩnh mịch như tờ. Mùa đông lạnh giá, hiếm thợ săn nào liều núi săn bắn. Đây cũng là lúc dã thú khó khăn trong việc kiếm thức ăn nhất, núi lúc chẳng khác nào tự dâng mồi cho chúng. Đừng thấy Tống Tiểu Hà mang cái dáng vẻ liều mạng mà lầm, thực chất trong thâm tâm nàng cũng sợ run rẩy. Không dám mon men sâu, nàng chỉ luẩn quẩn ở mạn ngoài núi. mạn ngoài núi trống vắng, ngay cả một con mèo hoang cũng chẳng thấy tăm . Tống Tiểu Hà lượn qua lượn một vòng mà chẳng tìm thứ gì.
Nàng đương nhiên thể tìm thấy gì cả. Bởi từ khi Long thần thức giấc, bộ ngọn núi chẳng còn một bóng dáng sinh vật sống nào khác. Áp lực từ Long thần tỏa khiến chúng sớm bỏ trốn sang những ngọn núi khác. Chỉ cần bất kỳ sinh vật nào dám đặt chân núi, Long thần sẽ lập tức cảm nhận mùi hương lạ, hùng dũng xuất quân, xua đuổi hoặc tiêu diệt bộ những sinh vật còn thở. Đó quả là một con rồng vô cùng ngang ngược và bạo ngược.
Hôm nay Long thần đang say sưa đ.á.n.h một giấc bên tảng đá, chợt cảm nhận một kẻ sợ c.h.ế.t dám xâm phạm lãnh địa. Ngài uốn lượn rồng bắt đầu lùng sục kẻ to gan — thực chất thể gọi là rồng, bởi ngài thu cặp sừng và móng vuốt, tùy tiện phô bày chân .
Kẻ xâm phạm là một con lợn rừng lông đen xì, khai mở linh trí nên hề cảm nhận áp lực của Long thần. Chắc mẩm vì đói đến mờ mắt nên nó mới liều mạng mò mạn ngoài núi kiếm ăn. Con lợn rừng đó vô cùng to lớn béo , cao ngang ngửa một trưởng thành. Hai chiếc răng nanh nhọn hoắt chĩa từ hai bên mõm, đang sục sạo đ.á.n.h tìm mồi.
Lúc Long thần lướt qua, con lợn rừng lông đen lập tức phát hiện ngài. Nó lập tức lấy đà lao thẳng về phía Long thần, định dùng cặp nanh nhọn hoắt của húc bay đối thủ. Ngài chằm chằm cặp nanh của con lợn rừng, bỗng nhiên ngoảnh đầu , để lộ cặp sừng rồng uy phong lẫm liệt, đ.â.m thẳng nó. Chỉ “Rầm” một tiếng chát chúa, con lợn rừng lông đen những gãy nát cặp răng nanh, mà ngay cả cái sọ cũng đ.â.m thủng một lỗ lớn. Máu lợn phụt như mưa rào, chỉ trong tích tắc tưới đẫm khắp Long thần.
Con lợn rừng rú lên một tiếng gào thét thê thảm, xé rách gian. Nó xiên thẳng sừng rồng, vùng vẫy điên cuồng một hồi dần lịm , còn nhúc nhích nữa. Long thần vung mạnh hất con lợn rừng sang một bên, thu cặp sừng rồng. Ngài cảm thấy cả nhớp nháp khó chịu, xuống nước tắm rửa cho sạch sẽ.
Đang suy nghĩ, chợt tiếng bước chân vang lên, tiếp theo là tiếng lầm bầm đầy vẻ kinh ngạc của một thiếu nữ: “Trời ơi, con rắn lớn quá!”
Long thần đầu , đôi con ngươi dựng khẽ nhúc nhích. Ngài thấy thiếu nữ nọ đang lấp ló cây ở đằng xa, chỉ thò nửa và cái đầu trộm.
Đỉnh núi ngài chiếm đóng, bất cứ sinh vật nào cũng phép tới gần, ngoại trừ nhân loại. Long thần hề ác ý với cái giống sinh vật bằng hai chân . Hơn nữa, thiếu nữ ngài cũng từng giáp mặt một . Người tới là Tống Tiểu Hà. Nàng tiếng heo rừng kêu t.h.ả.m thiết từ đằng xa, vội vàng chạy tới xem thử, bèn bắt gặp cảnh tượng heo rừng gục ngã vũng m.á.u cùng một con rắn lớn.
Nhìn từ đằng xa, con rắn đen dài tới hơn một trượng, mẩy cực kỳ to lớn. Những vảy rắn dính đầy m.á.u xếp ngay ngắn, phản chiếu ánh mặt trời, tỏa thứ ánh sáng đỏ rực rỡ.
Dân làng thường gọi rắn là “rắn”, cho rằng rắn là loài sinh vật linh thiêng. Nếu ai gọi tên , chúng sẽ bám theo đến tận nhà. Bởi thế, đều gọi tránh là “rắn”.
Tống Tiểu Hà liên tục hít sâu mấy ngụm khí lạnh. Thấy con rắn đen đang chằm chằm , quả thật bộ dáng vô cùng linh thiêng. Nàng vội vàng rụt đầu , trốn cây giấu kín . Sau đó nàng ngẫm nghĩ thấy gì đó sai sai. Nếu trốn thì con rắn đó bò tới gần ? Thế là Tống Tiểu Hà thò hai mắt quan sát, thì thấy con rắn đen uốn lượn , thoắt cái bò mất dạng.
Tống Tiểu Hà chằm chằm con lợn rừng đang vũng máu, khe khẽ hỏi: “Rắn đại nhân, con lợn rừng thể cho ?” Long thần đang mải mê rửa sạch vết m.á.u lợn nên khá xa, hề thấy lời nàng.
Tống Tiểu Hà chẳng hề sơn thần mà nàng đang cất công tìm kiếm, là con rắn dính đầy m.á.u lợn . Nhìn thấy rắn đen khuất, nàng vội vàng chạy xuống núi, về làng loan báo tin tức cho .
Nàng thuật sự việc vô cùng vắn tắt: “Trên núi một con rắn đ.á.n.h với con lợn rừng. Con lợn rừng c.h.ế.t, con rắn cũng bỏ . Mọi mau lên khiêng con lợn rừng về thịt !”
Chuyện hoang đường đến nhường , ai mà tin cho nổi? Dân làng ai nấy đều coi Tống Tiểu Hà đang giỡn, chẳng ai thèm để ý tới nàng. Bọn họ còn bảo thời tiết lên núi chuyện đùa. Cuối cùng, Tống Tiểu Hà lẽo đẽo bám theo Thẩm Tranh lên núi. Sau khi tìm thấy con lợn rừng khổng lồ m.á.u chảy khô cong, Thẩm Tranh sợ xanh mặt, tức tốc chạy về làng thông báo cho .
Đến lúc mới tin tưởng. Cánh đàn ông trong làng hùa vác đồ nghề, một nữa kéo lên núi. Trong tiếng hò reo vang dậy, họ hì hục khiêng con lợn rừng lông đen nặng cả trăm cân về làng. Với một con lợn rừng to như , nhà nào trong làng cũng chia phần thịt.
Đêm đó, trong làng đốt lửa trại bập bùng. Dân làng quây quần nhảy múa quanh đống lửa, cảm tạ Tống Tiểu Hà đem đến cho họ một bữa ăn ngon lành. Có điều, cái c.h.ế.t của con lợn rừng quả thực kỳ quặc, giống như rắn c.ắ.n c.h.ế.t. Mọi xúm hỏi Tống Tiểu Hà lúc đó rốt cuộc tình hình diễn như thế nào. Tống Tiểu Hà nào chứng kiến gì, lúc tới nơi nàng chỉ thấy một con rắn và một con lợn. Nàng khăng khăng: “Là con rắn đó g.i.ế.c đấy.”
“ đầu con lợn hai cái lỗ lớn cơ mà?” Có thắc mắc: “Răng rắn to thế . Hơn nữa, rắn dùng siết c.h.ế.t con mồi, lấy bản lĩnh c.ắ.n thủng đầu con lợn rừng to thế ?”
Tống Tiểu Hà chống cằm, đưa mắt về phía thung lũng, thẩn thờ đáp: “Ai mà chứ? Biết đây là món quà sơn thần ban tặng cho chúng .”
Tống Tiểu Hà vẫn một mực tin tưởng rằng trong núi sơn thần. Nàng chịu bỏ cuộc. Qua hai hôm , nàng xách theo chiếc tay nải chứa đầy thức ăn, tiếp tục leo núi. Lần nàng dự tính sẽ sâu trong một chút. Mãn Nguyệt vẫn ngoan ngoãn chờ ở chân núi, theo Tống Tiểu Hà khuất bóng trong. Hôm nay trời lạnh buốt, vẻ như tuyết sắp rơi. Tống Tiểu Hà định bụng sẽ về nhà khi mặt trời lặn nên rảo bước thật nhanh. Dọc theo con suối nhỏ nàng leo dần lên núi. Khi mỏi chân thì nghỉ, uống ngụm nước nhai miếng bánh, đó tiếp tục hành trình.
Khi leo lên tới sườn núi, Tống Tiểu Hà bắt đầu nhận thấy rải rác xác của vài loài dã thú. Vết m.á.u khô cong từ lâu, vẻ như chúng bỏ mạng từ thuở nào, lượng cũng nhiều nhặn gì. Gần trưa, bầu trời bắt đầu lất phất những bông tuyết trắng. Tống Tiểu Hà ngẩng đầu , những bông tuyết rơi lộp bộp lên mặt mát lạnh, thoắt cái tan thành những giọt nước. Nàng ý thức rằng thể tiến thêm nữa, đến lúc xuống núi .
Thế là nàng định rời , đầu , bỗng chốc phát hiện một cành cây cách đó xa đang cuộn tròn một con rắn đen khổng lồ. Đó là Long thần đ.á.n.h bại con lợn rừng cách đây hai hôm ung dung rời . Ngài cuộn chặt cứng, bộ hình treo vắt vẻo cây, đôi mắt sắc lẹm đang chằm chằm Tống Tiểu Hà.
Ai dè Tống Tiểu Hà thấy ngài chẳng những hề e sợ, mà còn tỏ vô cùng hứng khởi. Đôi mắt nàng mở to ngạc nhiên, mồm miệng tía lia gọi “rắn đại nhân”. Nàng cất tiếng: “Rắn đại nhân, ngài thể dẫn tìm sơn thần ?”
Long thần thầm nhủ: Sơn thần ? Cái núi gì sơn thần nào ngoài ngài. Những sinh vật thở khác đều đuổi sạch . Chỉ cái tên phàm nhân sống c.h.ế.t là gì, hết đến khác dám mò tới đây. Thôi kệ, Long thần cũng chẳng thèm chấp nhặt với loài sinh vật bé nhỏ . Ngài trườn khỏi cây, ngoảnh đầu rời .
Tống Tiểu Hà ngây thơ cho rằng con rắn đen thực sự hiểu lời nàng , chuẩn dẫn nàng tìm sơn thần. Nàng mừng rỡ khôn xiết, vội vã bám gót theo . Nhớ tới vị sơn thần ánh trăng ngày , Tống Tiểu Hà thầm nghĩ: May mà chuẩn khá nhiều thức ăn, lát nữa sẽ dâng lên hết cho sơn thần, cầu xin ngài mau ban xuống một trận mưa rào, xua tan nạn hạn hán, để bá tánh xung quanh bớt phần khổ cực.
Nàng lạch bạch chạy theo con rắn đen, tuyết rơi mỗi lúc một nặng hạt, mặt đất dần phủ lên một lớp áo trắng mỏng tang. Tống Tiểu Hà theo chừng một canh giờ thì thấy con rắn đen trườn một hang động. Chẳng nhẽ sơn thần ở trong ? Nàng quan sát hang động , tồi tàn rách nát, gió lùa tứ phía, chẳng gì đặc biệt cả. Rồi nàng tự nhủ: Có khi sơn thần thích ở những nơi như thế .
Nàng cẩn trọng rón rén bước . Hang động lỗ chỗ, che mưa cũng chẳng chắn nổi gió, ánh sáng rọi thể rõ mồn một cấu trúc bên trong. Bên trong trống huơ trống hoác chẳng gì, con rắn đen thì đang cuộn tròn mấy tảng đá cửa hang, duỗi dài .
Tống Tiểu Hà , cất tiếng gọi “Sơn thần đại nhân” bao nhiêu , nhưng tuyệt nhiên chẳng tiếng hồi đáp nào. Nàng vẫn chịu bỏ cuộc, cứ mất tới nửa canh giờ, cuối cùng đành chấp nhận sự thật đây chỉ là một cái hang động bình thường. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, vì mải mê theo con rắn đen tìm sơn thần mà nàng bỏ lỡ cơ hội xuống núi. Nào ngờ lừa tới cái hang rách nát .
Tống Tiểu Hà tức giận bừng bừng, ác niệm bốc lên. Nàng lớn tiếng chỉ trích con rắn đen đang treo đá: “Ngươi dẫn đường kiểu gì thế ? Sơn thần đại nhân ?! Ngươi lừa ? Ta bất chấp nguy hiểm tuyết phong núi rừng chạy theo ngươi tới đây, mà ngươi dẫn tới một cái hang rách nát thế ! Đồ rắn đáng ghét!”
Long thần vô cớ mắng, lửa giận bùng lên. Ngài thầm nghĩ: Rõ ràng là ngươi, đồ phàm nhân, tự tiện lẽo đẽo theo , xông chỗ nghỉ ngơi thường ngày của thì chớ, còn to gan lớn tiếng với ? Ngài vút trườn khỏi tảng đá, há ngoạm lấy chiếc túi vải chéo Tống Tiểu Hà. Cú vung đầu hất mạnh chiếc túi đựng đầy đồ ăn rách bươm, rơi tung tóe xuống đất. Thịt khô, lương khô văng vãi khắp nơi.
Cho kẻ phàm trần một bài học nhớ đời! Tống Tiểu Hà òa nức nở.