Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 126: Thiếu Nữ và Long Thần 3

Cập nhật lúc: 2026-07-15 13:40:12
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà lóc một hồi cũng mệt lả, bực bội bệt xuống một góc hang, cố tình giữ cách với con rắn . Cái con rắn đen đáng ghét đó dám giật đứt túi đồ của nàng, phá hỏng hết đống lương khô dự trữ, giờ nàng chỉ còn trơ trọi một bình nước.

May mà hỏa hạp vẫn còn nguyên vẹn. Thấy bắt đầu ngấm lạnh, Tống Tiểu Hà quệt nước mắt, vơ vội mấy nhành củi khô rải rác trong hang. Dù bên ngoài tuyết rơi trắng trời nhưng trong hang vẫn khá khô ráo, đống củi khô khốc dễ bắt lửa. Nàng gom chúng thành một đống, lấy hỏa hạp cẩn thận nhóm lửa. Khi đốm lửa bùng lên, Tống Tiểu Hà cảm thấy khí quanh ấm áp hẳn.

Hang động lỗ chỗ vết nứt, gió bấc lùa từ phía, nhưng góc cửa hang khuất gió hơn cả. Nàng xoa xoa hai bàn tay, hơ hơ đống lửa để sưởi ấm. Đôi mắt lau khô lệ vẫn còn ửng đỏ, hình nhỏ bé cuộn tròn trong chiếc áo bông dày cộp, thoạt như một cục bông mềm mại.

Tống Tiểu Hà ngoái ngoài, từng bông tuyết to như lông ngỗng vẫn đang rơi lả tả. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi lo âu trĩu nặng. Chẳng trận tuyết sẽ kéo dài bao lâu, sẽ tích tụ dày đến nhường nào. Ngộ nhỡ giam cầm mãi núi thì tính đây? Ánh mắt nàng khẽ dời , dừng con rắn đen đang cuộn phơi tảng đá.

Cái con rắn đáng ghét , khi phá hoại đống lương khô của nàng thì chễm chệ cuộn tảng đá nhắm mắt dưỡng thần. Lâu lâu thấy tiếng nàng lục đục dọn dẹp trong hang, nó mới thèm hé mắt một cái. Tống Tiểu Hà tin chắc con rắn hiểu tiếng , hành động hất đổ thức ăn của nàng rõ ràng là trả thù cố ý! Càng nghĩ nàng càng tin sự linh thiêng của ngọn núi , càng tin sự tồn tại của Sơn thần.

“Sơn thần đại nhân.” Tống Tiểu Hà chắp tay thành kính cầu nguyện, miệng lẩm nhẩm: “Cầu xin ngài mau mau hiển linh ạ.” Long thần dài ngoài cửa hang rõ mồn một. Cái chóp đuôi khẽ phe phẩy khoan thai, ngài thầm nghĩ: Cái tên Sơn thần nào đó mà dám bén mảng tới ngọn núi , ngài thề sẽ đ.á.n.h cho gào thét t.h.ả.m thiết hơn cả con lợn rừng hôm nọ.

Trừ loài phàm nhân nhỏ bé ngu , Long thần bao giờ cho phép bất kỳ thứ gì xâm phạm lãnh thổ của ngài. Ngài ban ân điển lớn như , mà cái con phàm nhân điều, dám lớn tiếng nạt nộ ngài. Ngài chỉ trừng phạt nhẹ nhàng một chút, mà nàng thu lu một góc sụt sùi nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem, chẳng hiểu nàng đang cái quái gì nữa. Long thần bĩu môi, phàm nhân đúng là rắc rối.

Chẳng bao lâu, Tống Tiểu Hà . Nàng đút tay tay áo bông, cuộn tròn bên đống lửa. Hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể khiến nàng mơ màng chìm giấc ngủ. Long thần thấy nàng im bặt, thầm nhủ: Chắc c.h.ế.t cũng nên?

Ngài từ từ trườn xuống khỏi tảng đá, uốn lượn hình mềm mại trườn đến bên cạnh Tống Tiểu Hà. Chỉ thấy nàng thu thành một quả bóng tròn xoe, đôi mắt nhắm nghiền. Những sợi lông mi đen nhánh ngoan ngoãn rủ xuống đôi gò má, thở mỏng manh nhịp nhàng nâng phập phồng lồng ngực. Hóa c.h.ế.t.

Long thần đầu đống lửa bên cạnh, ngọn lửa đang tí tách cháy, phả nóng hầm hập. Ngài nhận con phàm nhân đang bám víu đống lửa để sinh tồn, nếu lửa tàn, nàng chắc chắn sẽ c.h.ế.t cóng trong cái hang . Long thần nơi ngơi nghỉ của xuất hiện một cái xác c.h.ế.t, đến lúc đó phiền phức tay dọn dẹp. Ngài há miệng, phun một quầng lửa bùng cháy dữ dội. Trong chớp mắt, ngọn lửa đang thoi thóp bỗng chốc bùng lên mãnh liệt.

Ngọn lửa rồng rực rỡ như dung nham, sưởi ấm Tống Tiểu Hà suốt đêm thâu. Thân hình cuộn tròn của nàng dần dần thả lỏng, phơi trong một tư thế thoải mái nhất bên đống lửa rực hồng. Lúc nàng thức giấc thứ hai, việc đầu tiên là ngó cửa hang, vẫn thấy con rắn đen cuộn tròn đó, nhắm mắt dưỡng thần. Bão tuyết bên ngoài ngưng bặt, hang động vẫn chìm trong gian tĩnh mịch y hệt hôm qua, chẳng dấu hiệu nào của lui tới.

Bụng Tống Tiểu Hà bắt đầu sôi ùng ục biểu cảm. Nàng dậy, phủi sạch đám bụi bám , đeo bình nước, cất bước tiến về phía cửa hang.

“Rắn.” Nàng cất tiếng gọi.

Cái con phàm nhân thật ồn ào. Long thần cau mày bực tức mở bừng mắt, định dùng ánh sắc lẹm dọa cho thiếu nữ mặt khiếp vía lùi bước. Nào ngờ Tống Tiểu Hà chẳng hề mảy may thấy đôi mắt rắn gì đáng sợ. Nàng chỉ thấy con rắn đen khá khôn ranh, còn đang gọi nó.

“Ngươi dẫn tới đây, tìm thấy sơn thần thì thôi , đằng còn phá hỏng đồ ăn của . Bây giờ xuống núi, ngươi trách nhiệm dẫn đường cho .” Tống Tiểu Hà bắt đầu giở giọng lý luận.

Long thần cảm thấy con phàm nhân lắm mồm quá mất. Ánh mắt ngài lướt qua bình nước đeo lủng lẳng nàng, đang định c.ắ.n nát cái bình đó mồi nhử cho nàng một bài học. Chợt ngài cảm nhận một luồng khí lạ xâm phạm thung lũng. Không hai lời, ngài hùng dũng xuất chiến. Ngài trườn khỏi tảng đá, thoăn thoắt bò khỏi hang.

Trời đất tờ mờ sáng, mặt đất phủ một lớp tuyết dày cộm. Đưa mắt quanh, tất cả đều chìm trong sắc trắng tinh khôi, chẳng thấy một màu sắc nào khác. Tống Tiểu Hà bì bõm lội trong tuyết, cố gắng theo kịp tốc độ của con rắn đen. Đi một lúc, nàng nóng hầm hập, mồ hôi vã như tắm, nhưng đôi chân tê cóng vì nước tuyết thấm ướt sũng. May mà nàng tụt quá xa. Nhìn thấy cái bóng đen nhánh lấp ló trong màn tuyết trắng, Tống Tiểu Hà cứ thế lững thững bám đuôi, mãi cũng tới rìa núi.

Phía , những ngọn đuốc lập lòe, tiếng la hét tìm vang vọng, đủ cả giọng nam lẫn nữ hòa .

“Tiểu Hà!”

“Tiểu Hà! Con ở ?”

Nghe thấy tiếng gọi, hai mắt Tống Tiểu Hà sáng rực lên. Nàng nhảy cẫng lên vẫy tay rối rít: “Ta ở đây! Ta ở đây !!” Giọng nàng trong trẻo, lanh lảnh, vang xa vút trung. Đám giơ đuốc lên núi tìm kiếm lập tức thấy, nhao nhao đáp lời. Tống Tiểu Hà chạy một đoạn, vượt qua con Long thần đang quấn nghỉ ngơi bên gốc cây, chạy ùa về phía dân làng.

Hóa Hạ Vinh thấy nàng cả đêm về, nghĩ đến việc dạo nàng luôn miệng nhắc tới sơn thần, bà đoán chắc nàng lên núi. Thế là bà giục chồng gọi thêm trong làng cùng lên núi tìm. Hôm lúc lên núi khênh xác con lợn rừng, bọn họ nhận trong núi còn bóng dáng dã thú nào khác. Bởi , lúc tảng sáng, họ mới mạnh dạn cùng Thẩm Tranh cầm đuốc lên núi tìm .

Tống Tiểu Hà chạy tới ôm chầm lấy . Ai nấy đều vui mừng khôn xiết khi tìm thấy nàng, nhưng cũng quên quở trách nàng vì tội một liều lĩnh núi trong tiết trời lạnh lẽo thế . May mà trận tuyết chỉ rơi một lúc tạnh, nếu cứ tiếp tục kéo dài, e rằng Tống Tiểu Hà sẽ chẳng bao giờ cơ hội xuống núi nữa. Nàng cúi gằm mặt ngoan ngoãn mắng, lững thững theo đoàn về.

Lúc rời , nàng ngoái về phía con rắn đen. Chỗ đó đương nhiên thấy bóng dáng ngài , nhưng trong lòng Tống Tiểu Hà trào dâng một niềm ơn khôn tả. Tuy con rắn đêm qua trêu đùa nàng, nhưng hôm nay chịu dẫn đường giúp nàng hội ngộ với dân làng. là một con rắn bụng. Tống Tiểu Hà còn giận dỗi nữa, nàng ngoảnh vẫy tay , lớn: “Cảm ơn rắn.”

“Tiểu Hà, mau theo kịp nào!” Hạ Vinh gọi với từ phía . Tống Tiểu Hà vội vàng , lóc cóc chạy theo.

Sau khi về nhà, Tống Tiểu Hà nấu một nồi nước nóng, ngâm trong làn nước ấm áp, gột rửa mệt mỏi. Nàng lau khô tóc, cuộn trong chăn ấm nệm êm, đ.á.n.h một giấc ngon lành. May mắn , ngay khi Tống Tiểu Hà về đến nhà, tuyết tiếp tục rơi tầm tã. Cái lạnh buốt giá bao trùm cả ngôi làng. Những hàng băng nhũ kết mái hiên, vại nước ngoài sân đóng băng cứng ngắc. Tuyết chất đống bít kín lối , cả làng hầu như chẳng ai ló mặt đường.

Mọi râm ran bàn tán, nếu Tống Tiểu Hà chỉ về trễ chừng hai canh giờ, e rằng nàng sẽ kẹt núi, c.h.ế.t cóng trong màn tuyết trắng. Tống Tiểu Hà chẳng mảy may sợ hãi. Nàng xì xụp húp canh thịt, hơ tay bên bếp lửa, thầm mong tuyết mau chóng tạnh để nàng còn tìm sơn thần! Đây là trận tuyết cuối cùng của mùa đông, rơi dày. một khi tạnh, và khi đợt lạnh giá do tuyết tan qua , mùa xuân sẽ gõ cửa.

Thời tiết dần ấm lên, tuyết tan hết. Tống Tiểu Hà háo hức đeo túi thịt khô, hăm hở núi. Nàng tin chắc sẽ tìm sơn thần. Nếu may mắn gặp vị thần ánh trăng hôm đó, nàng sẽ thành tâm cầu xin ngài ban mưa, cứu rỗi vùng đất khỏi nạn hạn hán. Tống Tiểu Hà cũng học bài học đắt giá. Nàng tự ước lượng thời gian, sẽ la cà quá lâu núi. Nếu tìm thấy, nàng sẽ về và hôm tiếp tục.

Dân làng ai cũng nàng thường xuyên núi, nhưng dù ai gặng hỏi, nàng đều khẳng định tìm sơn thần. Lâu dần, cũng chỉ coi đó là lời đùa của nàng. Điều khiến ngạc nhiên là Tống Tiểu Hà tự do trong núi mà bao giờ gặp bất kỳ nguy hiểm nào.

Nàng lên núi thường xuyên nên việc chạm trán Long thần là chuyện như cơm bữa. Có khi Long thần cuộn cành cây cao, Tống Tiểu Hà ngước cổ lên ngài, tay cầm miếng thịt khô ríu rít trò chuyện. Long thần chẳng thèm liếc mắt một cái.

Có lúc Long thần dài tảng đá bên bờ suối nghỉ ngơi, Tống Tiểu Hà tưởng ngài c.h.ế.t, bèn bẻ nhành cây chọc ngoáy. Long thần nổi giận, đớp nát nhành cây, dọa Tống Tiểu Hà chạy mất dép. Cũng lúc Long thần thong dong dạo quanh lãnh địa, Tống Tiểu Hà lẽo đẽo theo , giẫm lên từng dấu vết ngài để .

Nàng chẳng hề cơ thể vô tình nhuốm khí tức của Long thần. Thi thoảng lên thành Từ Xuân xem kịch, lúc trở về nàng ý định đường tắt qua núi, những loài dã thú quanh đó cũng dám bén mảng tới gần, vội vàng tránh xa nàng.

Đầu xuân gõ cửa nhân gian, cây cối đ.â.m chồi nảy lộc. Long thần cũng dần quen với sự xuất hiện của Tống Tiểu Hà. Nàng nhiều lời, câu nàng lặp lặp nhiều nhất là nhờ ngài tìm giúp sơn thần. Tất nhiên, Long thần bao giờ bận tâm đáp lời. Đôi khi cảm thấy Tống Tiểu Hà quá ồn ào, ngài sẽ dùng đuôi quấn những hòn sỏi nhỏ ném nàng, ngầm tỏ ý bực bội và bảo nàng câm miệng. Tống Tiểu Hà tức giận thì bỏ chạy. Có khi chạy một mạch xuống núi, dăm ba hôm mới .

Long thần chẳng bận tâm đến sự tồn tại của nàng. Ngài suốt ngày ườn bên bờ suối hoặc cuộn cây. Hôm nào trời hửng nắng ấm áp, ngài lười đến mức chẳng buồn nhúc nhích, từ xa hệt như một cái xác c.h.ế.t. Tống Tiểu Hà mấy dùng gậy chọc chọc ngài vì tưởng ngài ngủm.

Hoa bắt đầu nở rộ núi. Lớp áo bông dày cộm cởi bỏ. Lần Tống Tiểu Hà ngoài với một chiếc rương nhỏ lưng. Vương Tịnh Thiên đang cổng, thấy nàng liền hỏi: “Tiểu Hà, lên núi ?”

“Vâng ạ.” Tống Tiểu Hà khóa cửa đáp.

“Ngươi cứ lên núi suốt, tìm thấy sơn thần ?”

“Nếu tìm thấy thì cháu cần nữa ạ.” Tống Tiểu Hà đầu .

“Chắc đời ngươi cũng chẳng tìm thấy .”

Tống Tiểu Hà tò mò hỏi: “Sao ?”

Vương Tịnh Thiên đáp lời: “Ít ai rằng dãy núi khổng lồ tồn tại từ lâu đời, tương truyền là nơi an giấc ngàn thu của Long thần, mang tên thung lũng Long Tức. Ngươi thung lũng của Long thần để tìm sơn thần, mà tìm thấy?”

Đầu Tống Tiểu Hà bỗng lóe lên một sự sáng. Nàng sực nhớ lúc thấy sơn thần, đỉnh đầu hình như một cặp sừng!

“Hóa sơn thần, mà là Long thần...” Tống Tiểu Hà thì thầm lẩm bẩm.

“Tiểu Hà, ngươi đấy?” Thấy nàng lơ đãng, Vương Tịnh Thiên gọi mấy tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-126-thieu-nu-va-long-than-3.html.]

Tống Tiểu Hà bừng tỉnh, ngước ông, hỏi: “Tiên sinh, ông bảo truyền thuyết về thung lũng Long Tức ít , ông ?”

Vương Tịnh Thiên khựng một chút, vuốt râu hớn hở: “Đó là vì đây thần cơ diệu toán, thông thiên đạt địa mà.”

“Đa tạ chỉ điểm.” Tống Tiểu Hà cõng chiếc rương nhỏ bước : “Trời còn sớm, lên núi đây.”

Vương Tịnh Thiên bóng nàng khuất dần, hề ngăn cản, chỉ trầm ngâm một lúc lâu mới lê bước chân khập khiễng rời .

Tống Tiểu Hà đeo hòm nhỏ lên núi, dễ dàng tìm thấy Long thần - con rắn đang vắt vẻo giữa hai cây. Ngài luôn thích phô diễn cơ thể bằng đủ loại tư thế để vảy rồng sưởi nắng. Tống Tiểu Hà tiến gần, mà chọn một chỗ cách đó xa gần, lấy đồ trong hòm . Đó là một mảnh vải gai trắng tinh và những thanh củi cháy đen thui. Đây là đồ nghề Tống Tiểu Hà dùng để tập chữ. Củi cháy thể vạch lên vải, rửa bằng nước sạch bong, tuy còn mờ mờ vết tích nhưng vẫn thể dùng . Tống Tiểu Hà chuẩn nhiều củi cháy. Lần nàng lên núi để luyện chữ, mà là để vẽ tranh. Bình thường nàng thích vẽ vời linh tinh đất. Tuy nét vẽ xuất sắc nhưng cũng hình thù rõ ràng, vẽ núi núi, vẽ sông sông.

Tống Tiểu Hà sấp đất, cặm cụi vẽ con rắn đang vắt vẻo giữa hai cây. Long thần dù nhắm mắt vẫn nàng đang đến. Đợi mãi thấy nàng gần lải nhải, ngài bèn mở mắt . Chỉ thấy thiếu nữ đang rạp đất, tay cầm một vật gì đó hí hoáy, thỉnh thoảng ngẩng lên liếc ngài một cái. Long thần chẳng buồn đoái hoài, đổi tư thế, cuộn lên một cái cây khác.

Lúc đó, Tống Tiểu Hà thốt lên “Ái chà”, cắm cúi vẽ tiếp. Một lúc , nàng vỗ sạch nhọ than tay, cầm mảnh vải gai chạy đến gốc cây: “Rắn, mau xuống đây xem !”

 

Long thần treo cây cũng thấm mệt, ngài thong thả trườn xuống. Ánh mắt ngài lướt qua, lập tức bắt gặp một hình vẽ kỳ lạ mảnh vải nàng đang giơ cao. Tống Tiểu Hà chỉ tay hình vẽ, giải thích: “Đây là cái cây, đây là cái cây khác, còn đây là ngươi.”

Long thần mặt , tiếp tục trườn xuống. Khi chiếc đuôi sà xuống, ngài bất thình lình quật lấy mảnh vải gai trong tay nàng, siết chặt x.é to.ạc thành từng mảnh vụn. Dám x.úc p.hạ.m thần linh, kết cục chỉ thế!

Tống Tiểu Hà chứng kiến thành quả hì hục cả buổi của xé nát tươm trong nháy mắt, lập tức nổi trận lôi đình. Nàng c.h.ử.i rủa con rắn thối tha, đeo hòm chạy một mạch xuống núi. Nàng tức đến phồng cả má, khỏi núi mà vẫn nguôi ngoai. Mãn Nguyệt đang chầu chực ở ngoài, thấy nàng liền mừng rỡ chạy , quấn quýt quanh chân nàng.

Tống Tiểu Hà bế Mãn Nguyệt lên, hậm hực : “Lần thèm chuyện với con rắn đó nữa!” Mãn Nguyệt dường như hiểu nỗi bực dọc của nàng, khẽ cọ đầu tay nàng an ủi.

Đang bực , nàng cắm cúi một đoạn, bỗng thấy một nữ t.ử đang tảng đá ven đường. Nữ t.ử khoác bộ váy dài nhã nhặn, mái tóc điểm xuyết chiếc trâm gỗ, vài lọn tóc buông xõa vai, bay bay trong gió. Tống Tiểu Hà bước tới, chủ động cất lời: “Tỷ tỷ, tỷ đây ?”

Nữ t.ử đầu , để lộ khuôn mặt thanh tú đoan trang. Tuy sắc sảo lộng lẫy, nhưng ánh mắt trong veo toát lên khí chất thoát tục, phảng phất tiên khí.

“Tiểu cô nương, sống ở ngôi làng phía ?” Nữ t.ử từ từ dậy, đôi mắt nâu nhạt dò xét Tống Tiểu Hà, giọng êm ái.

Tống Tiểu Hà gật đầu: “Sao tỷ đây?”

“Ta đường xa mệt quá nên nghỉ chân một lát. Khát nước khô cả cổ , thể cho xin một ngụm nước ?” Nữ t.ử lên tiếng.

Tống Tiểu Hà tháo chiếc bình nước đeo bên xuống: “Đây là bình nước vẫn uống, nếu tỷ chê thì cứ uống .”

Nữ t.ử cám ơn, đỡ lấy bình nước, tu một dài lau vết nước vương bên mép: “Trông tỷ giống quanh đây, chẳng lạc đường tới đây?” Tống Tiểu Hà hỏi.

“Ta tìm , đường xa thấm mệt nên mới dừng nghỉ chân. Còn , từ núi xuống đấy ?” Nữ t.ử nhẹ nhàng hỏi .

“Ta là Tống Tiểu Hà, tỷ cứ gọi là Tiểu Hà.” Nàng lanh lảnh đáp: “Ta lên núi tìm Long thần.”

Nữ t.ử nhướng mày ngạc nhiên: “Thế tìm thấy ?”

“Chưa ạ.” Tống Tiểu Hà tiu nghỉu: “Chỉ gặp một con rắn đáng ghét, tính tình thì dở .”

Nữ t.ử sững một giây, đó che miệng bật : “Ta họ Bộ, tên Thời Diên. Hôm nay duyên gặp gỡ Tống cô nương, xin tặng một món quà, coi như đền đáp ngụm nước .”

Tống Tiểu Hà xua tay lia lịa từ chối, chỉ là một ngụm nước thôi mà, đáng gì .

Bộ Thời Diên mỉm , ép buộc, : “Nơi ở cũng gần đây thôi, chắc chắn chúng sẽ còn gặp . Ta lỡ việc về nhà nữa.” Nụ của nàng rạng rỡ như nắng mai, khiến cảm thấy dễ chịu, thoải mái. Tống Tiểu Hà cũng nán lâu, từ biệt Bộ Thời Diên rảo bước về làng.

Về đến nhà, nàng tháo hòm nhỏ xuống, định dọn dẹp sạch sẽ mớ củi vụn bên trong. Nào ngờ, khi mở nắp rương, nàng sửng sốt phát hiện mớ củi vụn cánh mà bay, đó là bút mực giấy nghiên xếp gọn gàng ngăn nắp. Nàng kinh ngạc lôi từng món xem. Những tập giấy trắng muốt, mịn màng, dày cộp. Bút lông cán ngọc, đủ kích cỡ to nhỏ. Từng thỏi mực đen tuyền xếp thành hàng ngay ngắn, tỏa mùi hương mực thoang thoảng khắp chiếc hòm nhỏ.

Nàng vội vàng cất đồ hòm, cuống cuồng chạy thục mạng khỏi làng, tìm đến chỗ gặp nữ t.ử lúc nãy. Thế nhưng, bóng dáng Bộ Thời Diên biến mất. Tống Tiểu Hà đèo hòm trở về, mừng rỡ đến mức thao thức cả đêm, chong đèn săm soi những món đồ mà nàng từng chạm .

Từ ngày bút mực giấy nghiên, Tống Tiểu Hà ru rú trong nhà suốt mấy ngày liền, lúc thì tập chữ, khi thì mải mê vẽ vời. Dĩ nhiên, nàng nỡ dùng những tờ giấy trắng tinh khôi , cứ dùng que củi vạch vẽ sân cho thuần thục mới dám hạ bút xuống giấy. May mắn là Vương Tịnh Thiên từng dạy nàng cách cầm bút. Hai năm nay nàng cũng mặt chữ khá khá, tư thế cầm bút cũng chuẩn xác, nên khi chạm ngòi bút lông thật sự, chữ của nàng cũng dáng lắm.

Chẳng mấy chốc, tin đồn lan truyền khắp làng rằng Tống Tiểu Hà xuống núi gặp một vị đại gia bụng, đổi mấy ngụm nước lấy bộ văn phòng tứ bảo quý giá. Dân làng rủ dắt con cái tới nhà Tống Tiểu Hà, nhờ nàng dạy cho vài con chữ. Tất nhiên, khi đến họ đều xách theo chút quà mọn, đồ ăn thì cũng quần áo đồ dùng, chẳng ai tay cả. Tống Tiểu Hà xếp bọn trẻ thành hàng, nàng một chữ, bọn trẻ lấy que củi vạch xuống đất học theo một chữ. Cứ thế, một ngày trôi qua thật nhanh.

Có đồ mới, Tống Tiểu Hà lặn mất tăm suốt một tháng lên núi. Long thần lang thang trong núi suốt nhiều ngày, chờ hoài thấy bóng dáng nàng , bực dọc vô cùng. Cái con phàm nhân trời cao đất dày , x.úc p.hạ.m thần linh mà chịu hối , tưởng đến là xong chuyện ? Đừng hòng!

Đầu tháng năm, trời quang mây tạnh, gió mát hiu hiu. Một thiếu niên với nốt ruồi chu sa giữa trán từ trong rừng sâu bước . Hắn khoác hờ một chiếc áo choàng rộng thùng thình, vạt áo dùng dải lụa buộc lỏng lẻo. Mái tóc đen như mực buông xõa vai, tôn lên nước da trắng ngần như tuyết. Đôi mắt trong veo gợn sóng, gương mặt lạnh lùng chút biểu cảm. Hắn chân trần, bước khỏi ngọn núi, ánh mặt trời chói lọi.

Thiếu niên trông chừng mười bảy mười tám tuổi, vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng rãi, chẳng vẻ gì là gầy yếu. Chỉ đó thôi cũng toát lên khí thế bức . Hắn ngửa đầu, đón lấy đủ mùi hương từ bốn phương tám hướng xộc mũi. Sau đó, cất bước, men theo chút khí tức mỏng manh quen thuộc.

Đi chừng nửa canh giờ, bỗng mấy gã đàn ông tới. Bọn họ mặc áo da thú, bên hông và cánh tay giắt những con d.a.o quắm sắc lẹm. Chạm mặt thiếu niên, mấy lập tức ngừng chuyện. Bọn họ đều là làng quanh đây, bao giờ thấy ai dung mạo xuất chúng nhường ? Lại còn ăn mặc xộc xệch, chỉ quấn độc một chiếc áo choàng kỳ quái. Bọn họ khỏi ngạc nhiên, chằm chằm quan sát thiếu niên.

“Tiểu ...” Một đàn ông vóc dáng trung bình, lông mày rậm, mũi to cất tiếng hỏi: “Ngươi từ đến đây?”

Long thần phớt lờ, chẳng thèm để mắt tới đám phàm nhân .

“Hay là lạc ?”

“Trông bộ dạng chắc là con cái nhà quyền quý nào trốn nhà ...”

“Sao tới cái chốn khỉ ho cò gáy chứ?”

Sau một hồi xì xào bàn tán, hỏi : “Ngươi ?”

Long thần vẫn giữ nguyên thái độ lạnh nhạt.

“Thế ngươi tên gì ? Hay là ngươi tới đây tìm ? Ngươi thử xem, bọn giúp .” Người đàn ông tiếp tục gặng hỏi.

Đôi mắt Long thần khẽ đảo, ngẫm nghĩ xem cái tên là cái quái gì. Hắn thường xuyên thấy cô nương phàm nhân gọi bằng hai chữ đó, chắc mẩm đây là cách bọn phàm nhân thể hiện sự tôn kính với . Long thần lóe lên một ý nghĩ, bắt chước cách chuyện của phàm nhân, lạnh lùng đáp: “Ta là rắn.”

Người đàn ông hỏi chuyện sững sờ: “Hả?”

 

Loading...