Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 128: Thiếu Nữ và Long Thần 5

Cập nhật lúc: 2026-07-15 13:40:15
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi về phía Đông chừng mười dặm đường là tới làng bên cạnh. Hai ngôi làng mặc dù sát vách nhưng chẳng hề hòa thuận. Từ dạo những năm , vị trưởng thôn của làng bên từng dẫn sang tận đây kiếm cớ gây sự, mâu thuẫn dai dẳng đến mức hơn chục năm nay, hai làng gần như tuyệt giao qua .

Hạ Vinh dắt tay Tống Tiểu Hà cuốc bộ suốt mười dặm ròng rã tới làng bên. Vừa bước tới cổng làng, hai dân trong làng bằng ánh mắt hình viên đạn, thái độ khinh khỉnh mặt. Một gã đàn ông từ xa hếch cằm lên hỏi vọng tới: “Hai tới làng bọn việc gì?”

Hạ Vinh tuy dáng vẻ ngoài thoạt mỏng manh, dịu hiền nhưng ẩn bên trong là một tính cách vô cùng cương nghị. Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Tiểu Hà, phớt lờ những ánh mắt dò xét xung quanh, băng băng tiến thẳng tới cổng nhà của lão ẩu .

Trên đường , Hạ Vinh kể tường tận cho Tống Tiểu Hà về tiếng tăm của lão ẩu . Ở các ngôi làng quanh vùng, hễ ai đêm lỡ đụng thứ gì sạch sẽ, nhà nào trẻ nhỏ hoảng sợ mất hồn mất vía, thảy đều tìm đến cậy nhờ bà lão. Người dân trong vùng cung kính gọi bà là “lão tiên bà”.

Hạ Vinh gõ cửa vài tiếng. Cánh cửa gỗ cọt kẹt mở , xuất hiện đằng là một gã đàn ông mù một mắt. Gã vóc thấp bé, nước da ngăm đen, độ chừng tầm ba mươi tuổi. Gã láo liên lướt qua Hạ Vinh, đó liếc sang Tống Tiểu Hà, cất giọng cộc lốc: “Các tìm ai?”

Hạ Vinh lễ phép đáp lời: “Chúng tìm Lý tiên bà.”

Nghe , gã đàn ông đầu ngoái trong nhà, hình như là gọi ai đó. Tống Tiểu Hà ngó nghiêng ngó dọc quan sát xung quanh, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành. Nàng khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y Hạ Vinh, thì thầm: “Vinh Nương, ngôi làng kiểu gì cũng thấy quái lạ.”

Hạ Vinh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng, trấn an: “Không con, chúng hỏi chuyện xong xuôi là ngay thôi, nán lâu gì. Lỡ như con thật sự thứ gì đó ám , ngày mai sẽ bảo Thẩm thúc lên đây một chuyến.”

Câu chuyện dứt thì gã đàn ông thò đầu , ngoắc tay bảo hai : “Vào .”

Hạ Vinh dẫn Tống Tiểu Hà bước khoảnh sân nhà lão ẩu. Vừa bước qua cổng, Tống Tiểu Hà thấy rợn tóc gáy. Khắp sân dán chằng chịt cơ man nào là bùa chú. Từ tường rào cho tới hiên nhà, cũng thấy bùa chú dán kín mít như mạng nhện.

Từ trong nhà, một bà lão lụ khụ chống gậy chậm chạp bước . Đôi mắt ti hí hình tam giác của bà cứ săm soi dò xét hai từ đầu đến chân. Vừa mở miệng, giọng khàn đặc the thé của bà vang lên: “Hai tới tìm lão , là việc gì cần nhờ vả?”

Hạ Vinh vội vàng trình bày: “Tiên bà bà, con bé nhà đợt đường đêm lạc núi, may đụng tinh quái đó che mắt. Bẵng một thời gian cứ chạy lên núi suốt, điều một tháng trở đây thì ngoan ngoãn ở nhà . Nào ngờ con tinh quái đó đêm qua lẻn trong mộng tìm nó, chắc mẩm là quấn lấy con bé . Xin bà xem giúp cách nào gỡ rối cho con bé ạ?”

Lão ẩu đưa cặp mắt đảo quanh Tống Tiểu Hà thêm vài vòng nữa, một lát mới đủng đỉnh hỏi: “Con bé nhà cô năm nay bao nhiêu tuổi ?”

“Vừa tròn mười tám ạ.”

“Chưa hứa gả cho ai ?” Lão ẩu vặn vẹo: “Đến tuổi mà vẫn xuất giá, e là uẩn khúc gì chăng?”

“Cũng hẳn là uẩn khúc gì bà ạ. Chuyện là hai năm , làng chúng một lão tới, bảo rằng đến năm Canh Thìn, đúng ngày rằm tháng Tám, tuyển chọn một đám thanh niên nam nữ lập gia đình để nhảy múa tế thần rồng. Làm như thì mới mong hóa giải nạn hạn hán . Con bé nhà may mắn lọt danh sách đó nên chuyện cưới hỏi đành gác .” Hạ Vinh giãi bày cặn kẽ.

Chuyện nạn hạn hán hoành hành suốt trăm dặm quanh vùng ai mà chẳng rõ, việc làng bên ráo riết chuẩn tổ chức lễ cúng tế Long Thần cũng chuyện bí mật gì.

Nghe xong, ánh mắt lão ẩu lướt qua Tống Tiểu Hà, vẻ suy tư: “Vậy thì cũng sắp đến ngày ...”

tiếp tục dồn hỏi ngày sinh tháng đẻ của Tống Tiểu Hà, cảnh gia đình hiện tại những ai. Hạ Vinh cứ nhất nhất khai báo thành thực chuyện. Tống Tiểu Hà thấy bà lão cứ hỏi đông hỏi tây mãi, ruột gan nóng như lửa đốt, kiềm đành chen ngang: “Tiên bà bà, xin cứu mạng, cháu tinh quái ám thật ?”

Lão ẩu hắng giọng: “Lão căn cứ ngày sinh tháng đẻ của ngươi để bấm quẻ tính toán. Ngôi Hồng Loan của ngươi đang dấu hiệu di chuyển, năm nay chắc chắn ngươi sẽ thành gia lập thất. Trước mắt đúng là gặp chút rắc rối, nhưng cũng chẳng là chuyện tày đình gì cho cam. Chắc là tên tiểu quỷ núi đó lọt hố nhan sắc của ngươi nên mới đeo bám. Muốn hóa giải cái nạn cũng dễ ợt thôi.”

Nói đoạn, bà đầu vẫy tay, gọi gã đàn ông mù một mắt lúc nãy thập thò một bên gần, phán: “Ngươi chỉ cần đính hôn, dùng dương khí mạnh mẽ của nam nhân để áp chế tà khí , tên tiểu quỷ núi sẽ sợ co vòi dám gần nữa. Con trai lão bát tự cứng, dương khí vượng vô cùng, lão nhẩm tính xem , hóa bát tự của hai ăn rơ với đến lạ kỳ. lúc trai vợ gái chồng, hai cứ đ.á.n.h tiếng đính hôn , đợi đến khi rằm tháng Tám qua thì chọn một ngày lành tháng ...”

Tống Tiểu Hà càng càng thấy hồn xiêu phách lạc. Nghe tới câu cuối, thậm chí còn kịp để mụ yêu già dứt lời, nàng sợ đến mức chân tay run lẩy bẩy, gào thét thất thanh cắm đầu cắm cổ bỏ chạy thục mạng ngoài: “Cứu mạng với...”

Nàng xô tung cửa chạy trối c.h.ế.t, lao như một cơn gió, chớp mắt mất hút khỏi ngôi làng nọ.

Chạy một mạch con đường đất mịt mù, Tống Tiểu Hà mệt bở tai đành bước chậm . Nàng thở hồng hộc lết từng bước, thi thoảng còn nơm nớp lo sợ ngoái đầu xem ai đuổi theo .

Không hề phóng đại chút nào, xong lời phán của mụ yêu già , hai chân Tống Tiểu Hà như rụng rời, bủn rủn. Sau khi cắm cúi chạy thục mạng một quãng khá xa, nàng mới dám thở phào nhẹ nhõm. Nàng thầm rủa trong bụng: Ngôi làng đó thật ma quái, cho tiền cũng dám bén mảng tới hai!

Mang theo tâm trạng hoảng hốt lo âu, khỏi địa phận làng bên bao lâu, Tống Tiểu Hà chợt phát hiện một bóng dáng lặng lẽ bên đường. Người đó tay phe phẩy chiếc quạt giấy che ngang mặt tránh nắng, khoác bộ y phục dài màu thanh thiên, đang thảnh thơi gò đất ven đường.

Vừa thấy nàng , đôi mắt Tống Tiểu Hà lập tức sáng rực lên, bao nỗi sợ hãi ban nãy bay biến hết, nàng rảo bước tới, miệng lanh lảnh gọi: “Diên tỷ!”

Nghe tiếng gọi quen thuộc, Bộ Thời Diên đưa mắt sang: “Tiểu Hà, lâu gặp, dạo vẫn bình an chứ?”

Tống Tiểu Hà bước gần, lấy tay quệt mồ hôi lấm tấm trán: “Diên tỷ, tỷ cách nào mà giấu đống đồ đó rương của ? Mãi lúc về đến nhà mới phát hiện , đó vội vàng tìm tỷ nhưng chẳng thấy bóng dáng tỷ cả!”

“Thời trẻ lang bạt kỳ hồ, học mấy trò ảo thuật vặt vãnh thôi mà, đáng gì . Những món đồ đó ưng ý ?”

“Thích lắm! Vô cùng thích!” Tống Tiểu Hà gật đầu lia lịa: “Có điều vô công bất thụ lộc, thật sự nên nhận nhiều đồ của tỷ như .”

“Với , những món đồ chẳng sánh nổi ngụm nước ngọt lành của . Trao đổi như là công bằng, chẳng gì gọi là nên nên cả.” Bộ Thời Diên chuyển đề tài: “Lúc nãy thấy hoảng loạn chạy trối c.h.ế.t, rốt cuộc là chuyện gì ?”

Tống Tiểu Hà kể ngọn ngành sự việc kinh hoàng ở làng bên cho Bộ Thời Diên . Nghe xong, Bộ Thời Diên khẳng định chắc nịch: “Mụ tiên bà đó e là một kẻ bịp bợm .”

“Muội cũng nghĩ thế!” Tống Tiểu Hà gật đầu phụ họa: “Kể cả yêu quái bám đến cạn kiệt sinh lực, cũng tuyệt đối theo lời mụ yêu già đó xúi giục. Cái ánh mắt mụ săm soi ngay từ lúc bước cửa khiến rùng ớn lạnh .”

Bộ Thời Diên gương mặt hậm hực của Tống Tiểu Hà, đột ngột lên tiếng hỏi: “Tiểu Hà, tin đời thần tiên tồn tại ?”

Tống Tiểu Hà chẳng cần suy nghĩ, buột miệng đáp ngay: “Tất nhiên , tháng tám làng còn tổ chức lễ hội tế rồng, cầu xin thần rồng ban mưa cơ mà!”

Bộ Thời Diên thủng thẳng : “Thế giới chia sáu cõi, Thần, Tiên, Ma thuộc ba cõi , Người, Yêu, Quỷ thuộc ba cõi . Trong sáu cõi , chỉ cõi mới Thiên Đạo bảo bọc. Chỉ tiếc là một biến cố lớn xảy nhiều năm khiến nhân giới còn ai thể phi thăng thành tiên nữa. Thiên Thần cũng thể nào can thiệp vận mệnh của nhân giới, thế nên nhân giới mới chìm trong muôn ngàn tai ương, yêu ma quỷ quái lộng hành hoành hành.”

Nghe những lời đó, trong lòng Tống Tiểu Hà len lỏi một nỗi sợ hãi mơ hồ: “Nếu quả thật là , chẳng loài chúng sẽ dồn con đường cùng ?”

“Có kiếp nạn thì ắt cách hóa giải. Nhân giới tích tụ tinh hoa ngàn năm, sản sinh một thiên mệnh chi nhân. Người cuối cùng sẽ phá bỏ gông cùm trói buộc nhân giới, thành công phi thăng và trở thành vị tiên bảo hộ cho nhân gian.”

“Thế thì quá, thế thì quá.” Tống Tiểu Hà vỗ ngực: “Xem loài chúng vẫn đến lúc tuyệt diệt .”

“Chỉ là con đường tu tiên đầy rẫy chông gai, thiên mệnh chi nhân vượt qua muôn vàn gian nan, thử thách mới thể đắc đạo thành tiên.” Bộ Thời Diên nàng chằm chằm, trầm giọng hỏi: “Giả sử chọn , sẵn sàng gánh vác trọng trách ?”

“Muội á?” Tống Tiểu Hà chỉ tay mũi , chợt thấy ngứa mũi bèn lấy mu bàn tay cọ cọ, vẻ ngây ngô: “Muội , chỉ là một đứa trẻ mồ côi do Lão Tống nhặt về, cũng giống như bao đứa trẻ khác trong làng thôi, thiên mệnh chi nhân nào giống chứ?”

lỡ như đó thì ?” Bộ Thời Diên gặng hỏi.

Tống Tiểu Hà đảo mắt suy nghĩ một lúc, toét miệng : “Nếu đó, thì quá .”

“Đại đạo gập ghềnh, sẽ nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi, thậm chí thể gục ngã những thử thách chông gai, chẳng thể nào vượt qua nổi. Nếu , vẫn cho rằng đó là một chuyện ?” Bộ Thời Diên hỏi.

Tống Tiểu Hà bèn đáp: “ sống đời , ai mà trải qua đắng cay cơ chứ? Lão Tống lúc nhắm mắt còn cào toạc cả bụng, m.á.u chảy ròng ròng, ông đau đớn bao nhiêu. Triệu gia gia ở đầu làng thì mồ côi cha từ nhỏ, đến tuổi trung niên thì vợ mất, khi xế bóng chịu cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Lại còn Vinh Nương nữa, bà và Tranh thúc kết tóc xe tơ nhiều năm mà vẫn mỏi mắt mong con, quỳ lạy cầu khấn nát cả đền Tống T.ử Nương Nương mà nào kết quả gì. Diên tỷ , cõi đời , ai là nếm trải khổ đau?”

Nàng đưa mắt lên bầu trời cao rộng bao la. Những đám mây trôi lững lờ, ánh nắng mặt trời rực rỡ nhuộm vàng óng ả, vẽ nên một bức tranh vô cùng tráng lệ. Gió xuân dịu dàng mơn man suối tóc Tống Tiểu Hà, lướt qua gương mặt nàng. Nàng mỉm rạng rỡ : “Nếu thể gánh vác trọng trách vì chúng sinh thiên hạ, đối với , đó là một niềm vinh hạnh to lớn. Nếu kiếp nạn gánh chịu thể mang bình an cho vạn dân thiên hạ, thì sự hy sinh xứng đáng!”

Bộ Thời Diên Tống Tiểu Hà, ánh mắt nàng thẫn thờ, như đang chìm đắm trong dòng suy tư miên man. Trước khi giáng trần, nàng từng vẽ trong tưởng tượng hình bóng của kẻ Thiên Đạo chọn mặt gửi vàng sẽ mang hình dáng như thế nào. Chắc hẳn đó xuất từ một danh gia vọng tộc trong giới tu tiên, sở hữu thiên phú tu luyện hơn , dưỡng d.ụ.c bởi một môn phái uy chấn giang hồ. Ít nhất cũng là một nhân vật tiếng tăm lẫy lừng ở nhân giới.

Thế nhưng, chính Vạn Tượng La Bàn dẫn lối nàng đến một vùng đất cằn cỗi, xác xơ nhường . Vào cái lúc tuyết đông tan, nàng bắt gặp một thiếu nữ mặc áo bông thô kệch, lưng cõng chiếc rương cũ kỹ, dáng vẻ giận dỗi hậm hực bước về phía nàng. Thiếu nữ vóc dáng nhỏ bé, thậm chí thể là gầy gò, tuy nét mặt đáng yêu nhưng vẫn toát lên vẻ ngây thơ, non nớt. Quan trọng hơn cả là nàng chẳng toát bất cứ tia linh khí nào, bước chân con đường tu đạo. Một như , thể gánh vác trọng trách nối liền thiên thê?

Thế nhưng Vạn Tượng La Bàn bao giờ nhầm lẫn. Bộ Thời Diên cẩn thận kiểm tra kiểm tra , và quả thực mắt là kẻ nàng hằng tìm kiếm. Những vướng mắc, hoang mang đeo bám nàng suốt thời gian dài, giờ đây, chỉ qua dăm ba câu trò chuyện ngắn ngủi, Tống Tiểu Hà tự cởi bỏ nút thắt trong lòng nàng.

Tống Tiểu Hà ánh nắng xuân chan hòa, dẫu chỉ là một thiếu nữ bình dị nhưng tỏa sáng rạng rỡ đến lạ kỳ. Số phận của nàng an bài sẽ gắn liền với vận mệnh của cả thiên hạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-128-thieu-nu-va-long-than-5.html.]

“Vậy học tiên pháp ?” Bộ Thời Diên nở nụ hiền hậu hỏi.

Tống Tiểu Hà , đôi mắt tò mò mở to: “Tỷ tiên pháp ? Vậy tỷ thể gọi mưa xuống cho vùng ? Làng hạn hán hai năm nay , bao nhiêu c.h.ế.t đói vì thu hoạch đấy.”

“Việc đó thể . Tuy nhiên, thể dẫn dắt gia nhập môn phái tu tiên danh giá nhất nhân giới, để rèn giũa tiên pháp, bước lên con đường tu tiên đắc đạo.”

“Vậy thì thôi ạ.” Tống Tiểu Hà bật khanh khách: “Ta sống ở đây quen , chẳng xa. Hơn nữa, cũng mang thiên mệnh như lời Diên tỷ , chỉ là một phàm bình thường gì đặc biệt cả.”

Bộ Thời Diên còn định khuyên giải thêm, chợt thấy bầu trời đang trong xanh quang đãng bỗng chốc mây đen mù mịt kéo đến che lấp cả mặt trời. Tiếng sấm ầm ầm vang vọng từ phía chân trời. Nàng khựng một nhịp, thầm nghĩ đây hẳn là lời cảnh cáo từ Thiên Đạo, bèn im lặng thêm lời nào.

Tống Tiểu Hà ngước sắc trời, vội vã : “Sắp mưa to , Vinh Nương vẫn còn , mau chóng mang ô cho !”

Thấy Tống Tiểu Hà chuẩn , Bộ Thời Diên để một câu cuối cùng: “Tiểu Hà, ngọn núi đó từ thời thượng cổ Thần linh chở che, tuyệt đối loài yêu ma quỷ quái nào dám bén mảng tới, cần lo lắng.”

“Vậy đó sơn thần ạ?” Tống Tiểu Hà khựng bước, vẫn nuôi hy vọng hỏi thêm.

“Sơn thần thì .” Bộ Thời Diên thẳng thừng dập tắt hy vọng.

Tống Tiểu Hà hụt hẫng vô cùng. Nàng vội vàng cáo biệt Bộ Thời Diên, nhưng lúc chạy thục mạng về tới làng thì đám mây đen trời tản hết, bầu trời trong vắt như từng chuyện gì xảy .

Nàng buồn bực vô cùng, thừ cửa nhà một lúc lâu. Khi Hạ Vinh trở về, nàng mới vội vã hỏi thăm tình hình lúc chạy trốn. Hạ Vinh tuôn một tràng mắng xối xả mụ tiên bà lừa đảo , thề thốt sẽ bao giờ tin những lời ma quỷ đó nữa. Tuy nhiên, cái mối nghi ngờ về yêu quái núi vẫn giải quyết triệt để, Hạ Vinh đành dặn dò Tống Tiểu Hà đừng bén mảng lên đó nữa.

Lúc đầu Tống Tiểu Hà cũng ậm ừ cho qua chuyện. Thế nhưng vài ngày đó, cứ mãi ngẫm nghĩ về câu của Bộ Thời Diên, nàng bắt đầu tin rằng núi thực sự chẳng loài yêu ma nào cả. Bởi nếu , chắc chắn nàng chúng ăn thịt từ đời nảo đời nào , còn mạng mà xuống núi . Lại thêm con rắn đen sì , tuy tính khí khó ưa, chẳng bao giờ chịu đếm xỉa đến ai, nhưng bẵng mấy ngày gặp, Tống Tiểu Hà bỗng thấy nhớ nó da diết.

Nó suốt ngày chỉ ườn tảng đá phơi nắng. Tống Tiểu Hà lải nhải cả buổi nó mới thèm hé mắt bố thí cho nàng một cái hờ hững. nghĩ kỹ , bộ dạng của nó cũng chút dễ thương khó tả.

Sau bao ngày trằn trọc suy nghĩ, Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng quyết định một chuyến lên núi. Lần thì tiêu đời thật ! Tống Tiểu Hà tròn mắt kinh ngạc khi phát hiện khu vực hoạt động quen thuộc của con rắn đen giờ đây như bãi chiến trường hoang tàn. Những tảng đá khổng lồ đập vỡ vụn, những cây cổ thụ to lớn bẻ gãy gập đôi, la liệt ngổn ngang hệt như trải qua một cuộc đại chiến khốc liệt.

Giữa đống đổ nát điêu tàn , con rắn đen vẫn như thường lệ, ườn phơi nắng bên dòng suối. Tống Tiểu Hà rón rén bước qua những đống đá vụn và cành cây gãy nát, chật vật mãi mới lết đến bên cạnh nó, khẽ gọi: “Rắn.”

Đáp nàng là một sự im lặng đáng sợ, con rắn đen vẫn bất động như khúc gỗ. Tống Tiểu Hà nhích thêm một bước, học theo thói quen cũ, nhặt một nhành cây dài chọc chọc nó: “Rắn, ngươi còn sống đấy?”

Ai ngờ con rắn đen đột ngột ngoảnh phắt đầu , há cái mồm to tướng ngoạm nát bét nhánh cây hất văng xa.

Sự hung hãn của nó Tống Tiểu Hà giật nảy hoảng hốt: “Ngươi ? Có thương ở ? Tại chỗ tan hoang thế ?”

Đáp nàng, con rắn đen chỉ lạnh lùng lưng , chĩa cái gáy về phía nàng. Tống Tiểu Hà như trời trồng, chẳng hiểu ất giáp gì.

Nàng thì mù mờ hiểu, nhưng Long thần rõ như ban ngày nguyên nhân của chuyện. Khu rừng hoang tàn , tất cả là do cái tính khí nóng nảy, nắng mưa thất thường của ngài gây .

Mấy ngày Tống Tiểu Hà hẹn đến, Long thần nổi trận lôi đình, trút giận lên đám cây cối đá tảng vô tội xung quanh. Ngài dùng cái đuôi khổng lồ quật tan nát thứ, tạo nên bãi chiến trường ngổn ngang thế .

Từ lúc Tống Tiểu Hà đặt chân núi, Long thần ngửi thấy mùi hương quen thuộc của nàng. Tuy nhiên, cơn giận trong lòng ngài vẫn nguôi ngoai, nên ngài cố tình ngó lơ nàng. Long thần thầm nghĩ, đuổi con phàm nhân giảo hoạt khỏi địa bàn là một sự khoan dung vô bờ bến !

Tống Tiểu Hà ngây đó một lúc. Nhìn cái bộ dạng giận dỗi của con rắn đen, nàng dường như lờ mờ đoán chuyện gì. Nàng rón rén tiến gần, khẽ hỏi: “Ngươi đang dỗi đấy ?”

Long thần vẫn im thin thít. Tống Tiểu Hà đành nhích gần hơn, cơ hồ sụp xuống bên cạnh nó, hỏi tiếp: “Có kẻ nào dám xâm phạm lãnh địa của ngươi ?”

Qua những ngày tháng chung sống, Tống Tiểu Hà cũng rõ mười mươi rằng con rắn đen là bá chủ của ngọn núi. Vài nàng lên núi, tình cờ bắt gặp cảnh tượng nó đang oai phong lẫm liệt tuần tra. Nàng bí mật bám theo xem thử. Đám thú dữ như hổ, báo, sói, cáo, hễ ngửi thấy mùi của con rắn đen là vắt chân lên cổ mà chạy trối c.h.ế.t, tuyệt nhiên một con nào dám bén mảng gần.

Nhìn cảnh tượng tan hoang xung quanh, Tống Tiểu Hà đinh ninh rằng con rắn đen trải qua một cuộc ác chiến với một đối thủ đáng gờm để bảo vệ lãnh thổ, và giờ đang trong tâm trạng vô cùng tồi tệ. Bạo gan vươn tay , Tống Tiểu Hà khẽ vuốt ve cái đầu của Long thần, giọng dỗ dành: “Đừng giận nữa, mang đồ ăn ngon cho ngươi đây !”

Bất thình lình, Long thần ngoạm luôn một phát tay Tống Tiểu Hà. Nàng sợ đến suýt rớt tim ngoài, hét toáng lên rụt phắt tay . khi , tay nàng hề một vết xước nào, chỉ dính chút nước dãi.

“Ủa?” Nàng nghệch mặt , ngạc nhiên hỏi: “Rắn, hóa ngươi vẫn mọc răng ?”

Nghe , Long thần liền há to cái mõm, khoe hàm răng sắc nhọn như d.a.o cạo, đủ sức nhai nát bất cứ thứ gì đời.

Tống Tiểu Hà lúc mới ngớ . Hóa con rắn đen nãy chỉ đùa cợt với nàng, lúc c.ắ.n nàng còn cố ý giấu nhẹm hàm răng sắc bén để dọa nàng sợ chơi. Nàng kinh ngạc thốt lên: “Ngươi siêu thật đấy, còn cách giấu răng nữa cơ á!”

Long thần tỏ vẻ khinh bỉ mặt, ném cho nàng một cái nửa con mắt. Đối với một vị thần khả năng biến hóa vạn vật như ngài, dăm ba cái trò giấu răng vớ vẩn gì đáng để ngạc nhiên cơ chứ? Con phàm nhân đúng là đồ nhà quê!

Tống Tiểu Hà hì hì, moi từ trong túi vải mang theo một nắm mứt trái cây phơi khô, đưa cho ngài: “Ngươi ăn thử , đây là quả sơn tra, ngon lắm đấy.” Long thần chẳng thèm đếm xỉa.

“Ngươi nếm thử mà.” Tống Tiểu Hà dí sát đồ ăn tận mõm ngài: “Đây là món ăn vặt thích nhất đấy, bình thường còn chẳng nỡ ăn .”

Nàng còn tranh thủ thanh minh cho việc vắng mặt suốt mấy ngày qua: “Dạo bận bịu nhiều việc quá. Phàm nhân chúng giống bọn ngươi, chúng cày cấy, học hành, suốt ngày tối tăm mặt mũi với đủ thứ công việc, thế nên mới thời gian lên núi.”

Nghe xong lời giải thích của nàng, Long thần ngẫm hôm xuống núi quả thực thấy ít phàm nhân. Bọn họ vẻ luôn tất bật với những công việc vô bổ, chẳng ai rảnh rỗi ườn tảng đá tắm nắng như ngài cả. Nhìn vẻ mặt chân thành của Tống Tiểu Hà, Long thần thầm nghĩ: Con phàm nhân cuối cùng cũng sai, mang đồ cúng tới xin tha thứ. Cái loài sinh vật yếu ớt sống sót cõi đời ắt vất vả bon chen, dạo lên thỉnh an ngài cũng là điều thể châm chước .

Là một vị thần từ bi độ lượng, ngài sẽ chấp nhặt với loài kiến hôi . Vậy nên Long thần cúi đầu, đớp lấy miếng mứt hoa quả từ tay nàng. Ngài nhai tóp tép vài cái vô tình nhổ toẹt xa. Khó nuốt quá!

Tống Tiểu Hà thấy cũng chẳng lấy tức giận. Nàng tự bốc một miếng bỏ miệng nhai rôm rốp, vui vẻ : “Đồ ăn của nhân loại chúng , ngươi ăn quen cũng là chuyện bình thường thôi.”

Thấy nàng ăn ngon lành, Long thần bỗng dưng nổi hứng, trườn lên, quấn quanh vòng eo Tống Tiểu Hà leo tót lên bám vai nàng. Tuy khinh thường phàm nhân là thế, nhưng kể từ cái ngày cảm nhận sự mềm mại ấm áp từ cơ thể của thiếu nữ , ngài quả thực chút lưu luyến. Hơn nữa, nàng còn tỏa một mùi hương dễ chịu.

Đó dường như là ưu điểm duy nhất và độc quyền của loài . Phàm nhân vốn là Địa tiên, là giống loài đầu vạn vật, nên khí tức của họ khi lọt thính giác của muôn loài luôn mang theo một hương vị ngọt ngào khó tả.

Tống Tiểu Hà con rắn đen đang thèm khát ấm từ cơ thể . Nàng chỉ cảm thấy nhột nhột, khanh khách hỏi: “Bây giờ ngươi định ăn thịt đúng ? Giống mấy con yêu quái trong truyện cổ tích , ngoạm một phát đứt lìa đầu luôn.”

Long thần nổi trận lôi đình, quật đuôi một cái khiến tảng đá bên cạnh vỡ vụn thành trăm mảnh. Con phàm nhân ngu xuẩn , dám đ.á.n.h đồng ngài với đám yêu quái thấp hèn !

Tống Tiểu Hà trố mắt ngạc nhiên. Giờ thì nàng hiểu nguyên nhân thực sự khiến bãi đá vỡ vụn vương vãi khắp nơi . Nhận con rắn đen đang tức giận, Tống Tiểu Hà sức dỗ dành ỉ ôi một lúc lâu mới khiến ngài nguôi ngoai. Hai bên trải qua một buổi chiều thanh bình, yên nàng .

Lúc xuống núi, Tống Tiểu Hà ngoái đầu , bắt gặp con rắn đen đang vắt vẻo ngọn cây cao vút, dường như đang dõi mắt theo bóng dáng nàng. Nàng thấy con rắn thật thú vị, y hệt một con thú cưng ngoan ngoãn. Nó hờn dỗi khi nàng cho leo cây, thỉnh thoảng nhõng nhẽo đòi dỗ dành. Thật đáng yêu!

Rời khỏi núi, Mãn Nguyệt hộ tống đường về làng, Tống Tiểu Hà về đến nơi an khi trời tối. Kể từ đó, nàng lên kế hoạch rõ ràng, cứ ba ngày leo núi một chuyến để bầu bạn với con rắn đen, tránh cho nó nổi cơn tam bành mà đập nát thêm cây cối, đá tảng nào nữa.

Đống đồ mà Bộ Thời Diên tặng, dẫu Tống Tiểu Hà chi li tằn tiện cỡ nào thì cũng sắp cạn kiệt. Vài chạm mặt ở rìa làng, Bộ Thời Diên vẫn gặng hỏi Tống Tiểu Hà tiên môn tu hành . Tống Tiểu Hà cứ khéo léo chối từ, bảo rằng đợi xong xuôi lễ Tế Long Thần mới tính tiếp. Khoảng thời gian còn , nàng dành trọn cho việc luyện chữ, sách, học vẽ, và thỉnh thoảng luyện tập điệu múa cầu thần. Hễ dịp lễ tết, nàng dắt Mãn Nguyệt lên thành Từ Xuân xem kịch.

Cứ như , Tống Tiểu Hà chạy chạy giữa núi rừng và làng xóm, thấm thoắt hết một mùa hè bận rộn. Mới đó mà sang tháng Tám, cả làng rục rịch sửa soạn cho Lễ Tế Long Thần. Hai năm hạn hán đằng đẵng trôi qua như một cái chớp mắt, mười lăm nam thanh nữ tú gác chuyện hôn nhân đại sự, miệt mài luyện tập điệu múa cầu thần hàng ngàn , chỉ mong ngày lễ Tế Long Thần sẽ thấu tận trời xanh, mang mưa về giải hạn cho dân làng.

Long thần ườn tảng đá, gối đầu lên đùi Tống Tiểu Hà, thiu thiu ngủ. Hương thơm dịu ngọt từ cơ thể thiếu nữ khiến ngài khoan khoái lạ thường, thậm chí ngài còn nhắm mắt ngơ cho những hành động phần táo bạo của nàng.

Tống Tiểu Hà nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngài, thủ thỉ: “Mấy hôm tới lên núi , rằm tháng Tám làng tổ chức Lễ Tế Long Thần, phụ giúp .” Long thần khẽ hé mắt, hờ hững liếc nàng một cái: “Chẳng sơn thần thật nữa...” Tống Tiểu Hà thở dài: “Cũng chẳng rõ Lễ Tế Long Thần linh nghiệm . Nếu hạn hán vẫn tiếp diễn, e là làng khó mà trụ nổi.”

Long thần sinh từ thuở hồng hoang, mỗi tỉnh giấc là một tái sinh. Ngài chẳng nhớ gì về kiếp , chỉ tồn tại từ lâu, và luôn tỏ dửng dưng với sinh linh thế gian. Con cầu xin Long thần ban mưa để cỏ cây đ.â.m chồi nảy lộc, mùa màng bội thu, cứu đói cho hàng ngàn vạn sinh mạng. Thế nhưng, Long thần nào màng tới những lời thỉnh cầu của trần mắt thịt. Ai sống ai c.h.ế.t, ngài mặc kệ.

Tuy nhiên, đúng ngày rằm tháng Tám , một thiếu niên tuấn tú tuyệt trần dẫm lên t.h.ả.m cỏ và sỏi đá, bước khỏi thung lũng sâu thẳm.

 

Loading...