Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 13: Quỷ quốc sương đen, đường đi gian nan 2
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:25
Lượt xem: 228
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu trời phía quỷ quốc quanh năm bao phủ bởi sương mù đen kịt, nên ngay khi linh thuyền tiến , cả bầu trời lập tức tối sầm . Tầm nhanh chóng thu hẹp, cuồng phong va đập rít gào dữ dội bên ngoài kết giới.
Tống Tiểu Hà boong thuyền, trơ mắt ánh sáng bóng tối dần dần c.ắ.n nuốt, vạn vật xung quanh chìm màn đêm vô tận. Chợt vài đốm sáng lóe lên mắt, thì là boong thuyền dùng linh lực thắp đèn, đem chút ánh sáng leo lắt giữa màn đêm đen đặc.
Kết giới gia cố thêm hai tầng, mối nguy hiểm đều chặn bên ngoài. Tựa như một pháo đài kiên cố tuyệt đối dựng lên, bảo bọc tất cả những bên trong. Thế nhưng sương đen c.ắ.n nuốt hết ánh sáng, dù bao nhiêu thắp linh đèn chăng nữa thì cũng chỉ tỏa những tia sáng yếu ớt. Bị thứ bóng tối dày đặc bủa vây, ngay cả một kẻ linh lực kém cỏi như Tống Tiểu Hà cũng thể đ.á.n.h thấy mùi nguy hiểm trong đó.
Nơi tuyệt đối chốn bình thường.
Sau khi linh thuyền tiến sương đen, những tiếng xì xào bàn tán xung quanh bỗng chốc im bặt. Ai nấy đều chút căng thẳng, luôn trong tư thế phòng xem liệu thứ tà vật hung hãn nào từ trong sương đen lao . Tống Tiểu Hà tự bản tài hèn sức mọn, nhưng trong lúc ai nấy đều đang cảnh giác cao độ thế , nàng cũng thể ung dung xem kịch . Nàng cũng bộ tịch cảnh giác, tay nắm chặt lấy thanh mộc kiếm.
Chung Tầm Chi thấy thế, bật nhạo báng, âm thanh vang vọng tới: "Ngạc nhiên thái quá, kết giới bảo vệ của linh thuyền bọc tới ba lớp mà còn sợ đến mức ."
Tống Tiểu Hà thừa y đang mỉa mai , bèn thu mộc kiếm , bước tới cạnh Chung Tầm Chi vỗ vỗ vai y gọi: "Chung thiếu hiệp."
Vừa đầu bèn thấy nàng tươi rạng rỡ như hoa mùa xuân, vẻ mặt Chung Tầm Chi tức thì trở nên quái dị: "Chuyện gì?"
Tống Tiểu Hà chớp chớp mắt, : "Ta tu hành núi mười mấy năm, đây là đầu tiên xuống núi mới phát hiện mười mấy năm qua chỉ là ếch đáy giếng. Giờ mới thế gian rộng lớn nhường nào, núi cao còn núi cao hơn. Các ngươi đều là t.ử danh môn thế gia, nhân cơ duyên , liệu thể chỉ giáo cho vài chiêu ?"
Chung Tầm Chi bán tín bán nghi: "Thật ?"
Đôi mắt Tống Tiểu Hà lấp lánh sáng ngời, y chằm chằm: "Đương nhiên , thực lòng cầu học mà!"
Chung Tầm Chi rõ ràng thích tâng bốc, khen vài câu phần đắc ý vênh váo. Hơn nữa y dư sức Tống Tiểu Hà linh lực yếu ớt, chẳng bản lĩnh gì, đáng để phòng . Y hào phóng vung tay: "Ngươi thi triển hai chiêu xem thử nào."
Tống Tiểu Hà xắn tay áo lên, hớn hở : "Tốt quá , Chung thiếu hiệp chỉ giáo đúng là phúc phần của ."
Tạ Quy chậm rãi tới, khuyên can nàng: "Tống cô nương, nếu cô nương chỉ giáo, tại hạ cũng thể chỉ dẫn một hai, cần phiền Học Văn ."
"Không phiền." Chung Tầm Chi vẻ vui : "Sư , hẹp hòi đến mức đó, cần gì lo bắt nạt bạn mới quen của chứ."
Tạ Quy vô cùng bất đắc dĩ.
Thẩm Khê Sơn phe phẩy quạt, thong thả bước tới, tựa lan can thuyền, bày bộ dạng xem kịch vui. Hắn vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng thính giác cực kỳ nhạy bén, thấy nhắc đến tên , bất giác bèn dỏng tai lên thêm một lát.
Cái tên Tống Tiểu Hà tuy nào cũng chọc Thẩm Khê Sơn giận đến ngứa răng, nhưng chẳng hiểu , cứ mỗi khi từ miệng nàng thốt ba chữ "tiểu sư ", thì y như rằng nàng thấy thuận mắt lạ lùng. Hắn cũng tò mò xem, liệu kẻ nào thực sự trúng "Nắm đ.ấ.m tất thắng" của Tống Tiểu Hà .
Chỉ thấy nàng giơ cao nắm đ.ấ.m tay trái lên, bắt Chung Tầm Chi chằm chằm đó, đó tay giấu lưng nắm chặt , vẻ đây tuyên bố: "Nhìn cho kỹ nắm đ.ấ.m của , nó sẽ phát đòn tấn công chí mạng đấy."
Y chang như những lời nàng từng dùng để lừa Thẩm Khê Sơn ngày . Chẳng do Chung Tầm Chi quá mức khinh địch, là y thực sự ngu ngốc, mà y ngoan ngoãn dán chặt mắt nắm tay trái của nàng, để ý đến nắm tay Tống Tiểu Hà đột ngột vung .
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bộ nửa mặt bên trái của y truyền đến một cơn đau dữ dội. Cú đ.ấ.m giáng mạnh đầu óc y choáng váng, theo phản xạ y đưa tay ôm mặt lùi hai bước, lưng đập mạnh lan can.
Lúc Tống Tiểu Hà mới hiện nguyên hình, dữ dằn đắc ý: "Cú đ.ấ.m gọi là Nắm đ.ấ.m tất thắng, chuyên dùng để trị mấy tên ngu ngốc!"
Chung Tầm Chi ăn nguyên một đ.ấ.m mặt, thể hiểu ả bỡn cợt. Lửa giận tức thì bốc lên ngùn ngụt, mang theo nửa khuôn mặt sưng đỏ, y lệ thanh quát: "Cái con nha đầu chuyên giả thần giả quỷ ! Hôm nay cho ngươi một bài học nhớ đời!"
Nói đoạn, y rút từ trong cẩm nang bên hông hai tờ bùa chú. Bùa chú trong tay y khác biệt với loại Thẩm Khê Sơn dùng, giấy vàng chữ đỏ, phù văn cực kỳ phức tạp. Tống Tiểu Hà thấy lá bùa , lập tức đoán lai lịch xuất của Chung Tầm Chi.
Chung gia ở Trường An.
Chung gia chính là một đại thế gia bùa chú đầu nhân giới. Trình độ bùa chú của họ thậm chí còn vượt mặt cả Tiên Minh, từng dựa Kim Lôi Chú mà duy trì thời kỳ hoàng kim hưng thịnh kéo dài suốt mấy trăm năm. Còn tên Chung Tầm Chi , đích thị là thiếu gia út đích tôn của Chung gia.
Nói thì, Tống Tiểu Hà và Chung Tầm Chi cũng coi như chút dây mơ rễ má. Bởi lẽ tỷ tỷ ruột của y chính là sư nương của Tống Tiểu Hà. Cũng chính vì một vị sư nương gia thế hiển hách như , sư phụ nàng mới luôn chế giễu là kẻ bám váy đàn bà.
Chung Tầm Chi từ nhỏ sống trong sự cưng chiều, từng ai ức hiếp. Lần y lén lút trốn nhà tham gia nhiệm vụ, chẳng ngờ Tống Tiểu Hà giáng cho một đ.ấ.m mặt, còn xung quanh chê . Cục tức y nuốt trôi cho !
Hai lá bùa nắm chặt trong tay, y toan vận linh lực thúc đẩy thì Tạ Quy tiến lên chộp lấy tay y, chặn luồng linh lực đang trào dâng, khuyên can: "Học Văn, Tống cô nương thương."
"Đệ lòng chỉ giáo ả, ả dám trêu đùa , còn đ.ấ.m một cái. Tiện tỳ quả thực quá đáng hận!" Chung Tầm Chi nghiến răng nghiến lợi: "Đệ nhất định cho ả nặng nhẹ, sư đừng cản !"
Tạ Quy nhất quyết buông tay: "Vậy cũng là do mở lời lăng mạ Tống cô nương . Đệ so đo tính toán như hóa thành kẻ bụng hẹp hòi. Sao hảo hảo xin Tống cô nương một tiếng, hóa can qua thành ngọc bạch."
Vân Phức cũng lên tiếng khuyên nhủ: " thế Ngũ sư , bao nhiêu con mắt đang kìa, dùng bùa chú đối phó với Tiểu Hà, chẳng hóa Hàn Thiên Tông chúng bắt nạt kẻ yếu ?"
Tống Tiểu Hà thấy Chung Tầm Chi tức đến mức phát rồ, vội lùi hai bước để giữ cách, vai bất ngờ va Thẩm Khê Sơn đang lưng xem kịch vui. Nàng ngoảnh đầu , lập tức nhớ và đều là t.ử Tiên Minh, bèn vội vàng nấp lưng , lý sự: "Ngươi với là đồng môn, bây giờ đang gặp nạn, ngươi thể thấy c.h.ế.t mà cứu ."
Thẩm Khê Sơn phe phẩy quạt, mỉa mai: "Cú đ.ấ.m ban nãy của ngươi chẳng lợi hại lắm ? Đi mà đ.á.n.h tiếp ."
Tống Tiểu Hà đáp: "Loại chiêu thức dùng với một chỉ một thôi, chỉ đồ đại ngốc mới mắc lừa thứ hai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-13-quy-quoc-suong-den-duong-di-gian-nan-2.html.]
Thẩm Khê Sơn móc mỉa: "Lần dạy ngươi , lúc ăn đòn thì nhớ ôm chặt mặt mũi , kẻo nhận ngươi là t.ử Tiên Minh, mất mặt Tiên Minh."
Tống Tiểu Hà đang định cự cãi thì linh thuyền đột nhiên chịu một cú va đập dữ dội. Toàn bộ con thuyền rung lắc dữ dội. Những đang vây xem boong thuyền đa phần đều kịp phòng , ngã dúi dụi lộn nhào. Riêng Thẩm Khê Sơn vẫn vững như thái sơn. Tống Tiểu Hà theo phản xạ túm lấy cánh tay nên cũng ngã, nhưng sắc mặt cả hai lúc đều trở nên cực kỳ khó coi.
Chấn động lớn như , rõ ràng là thuyền một thứ gì đó đ.â.m sầm .
Ngay lập tức, đông túa boong thuyền, màn hài kịch nhỏ nhoi ban nãy nhanh chóng gạt sang một bên. Những tham gia nhiệm vụ đều là cao thủ của các phái, đối mặt với tình huống đột xuất vẫn giữ sự bình tĩnh tuyệt đối, nhanh chóng tế minh đăng.
Ánh sáng rực rỡ bùng lên, sương mù đen kịt xua tan ít. Những thứ ẩn giấu trong màn sương cũng lờ mờ lộ hình dáng. Chỉ thấy trong trung phía , những dây leo to bằng cỡ cây bình thường đang uốn éo lắc lư. Chúng dường như mọc lên từ tòa quỷ quốc phía , tựa như những con rắn khổng lồ đan chéo nhảy múa loạn xạ, chặn đường của linh thuyền.
Sắc mặt của mấy hàng đầu đồng loạt biến đổi.
Đám yêu đằng (yêu dây leo) mọc chi chít, như thể sinh mệnh, cứ thế lao thẳng về phía linh thuyền. Cú va chạm mạnh bạo bằng , nhưng rung chấn truyền lên từ chân dồn dập hơn hẳn. Rõ ràng là bên gầm thuyền cũng ít yêu đằng bám . Bọn yêu đằng sinh linh thức, cố ý chắn mũi thuyền, mang tư thế bao vây c.ắ.n nuốt trọn vẹn cả con thuyền khổng lồ . Chỉ là nhất thời nửa khắc, chúng vẫn thể đ.â.m thủng lớp kết giới bên ngoài.
Nữ t.ử đôi sừng dê bước chỉ huy: "Nâng thuyền lên cao!"
Mọi xếp thành đội hình tam giác boong thuyền, hai tay kết ấn, đồng loạt thi pháp nâng vị trí của thuyền lên cao hơn. Tống Tiểu Hà bám lan can ngó ngoài, quả nhiên thấy thuyền đang từ từ dâng lên, nhưng đám yêu đằng cũng vươn cao theo, như thể bám chặt dính lấy con thuyền, thậm chí còn dấu hiệu sinh trưởng vươn lên tiếp.
"Không !" Rất nhanh phát hiện vấn đề: "Đám yêu đằng đang sinh trưởng!"
Mọi đành dừng việc thi pháp, mấy vị dẫn đầu tụ tập bàn bạc tìm đối sách. Đối diện với cảnh tượng , họ vẫn giữ vẻ trấn tĩnh. Bộ Thời Diên cũng mặt trong nhóm đó. La Nhận - dẫn đầu của phe Tiên Minh, cất lời hỏi: "Bộ cô nương, tình huống giải quyết thế nào?"
Bộ Thời Diên xoay xoay chuỗi hạt tay, ánh mắt điềm nhiên liếc về phía đám yêu đằng, trả lời: "Phải c.h.é.m đứt yêu đằng mới thể tiến về phía ."
Điều thì cần nàng , ai cũng đều tự hiểu rõ trong lòng. Thế nhưng kết giới phòng ngự giăng , nếu c.h.é.m yêu đằng thì chỉ cách là bước khỏi kết giới. Mà nơi quỷ quốc sương đen mù mịt, lũ yêu đằng thì quái quỷ khôn lường, ai mà sẽ gặp những nguy hiểm gì. Đương nhiên, những đầu của các môn phái chẳng ai cử của xông pha, tự nhiên chịu tổn thất nhân mạng.
Chính vì , ai hé răng đề cập đến chuyện , bầu khí rơi thế giằng co. Phần lớn những mặt đều thấu điểm mấu chốt , nhưng cũng ai chọc thủng lớp cửa sổ giấy, chẳng ai buồn lên tiếng, boong thuyền bỗng chốc trở nên im lặng.
"Còn cách nào khác ?" Nữ t.ử sừng dê hỏi tiếp: "Cách mạo hiểm quá."
"Chẳng thể dùng lôi pháp ?" Lão già râu bạc trắng của Huyền Âm Môn híp mắt về phía nam t.ử trẻ tuổi đối diện: "Lôi pháp của Chung gia danh chấn thiên hạ, thể ở trong kết giới mà vẫn thi triển lôi thuật trảm yêu, Tu Trạch linh tôn thấy ?"
Trên mặt nam t.ử trẻ tuổi xẹt qua một tia bối rối, còn kịp tìm lời thoái thác thì ánh mắt của đổ dồn về phía y.
"Quả thực cũng là một cách ."
"Vậy xin Tu Trạch linh tôn thử một xem , nếu , chúng nghĩ cách khác."
lúc , Chung Tầm Chi khi ăn một đ.ấ.m vẫn đang ấm ức bên cạnh bèn phụ họa: "Lôi pháp của sư thúc quả thực lợi hại, đối phó với đám yêu đằng chắc chắn là dư sức."
Nam t.ử gọi tên, chính là Minh Tu Trạch - sư thúc của Chung Tầm Chi. Không gì khác, hiện giờ y chỉ tát cho thằng sư điệt ngu xuẩn một cái c.h.ế.t tươi.
Mọi ùa hùa theo, y cũng hết đường từ chối, đành rút lôi phù : "Tại hạ xin cố gắng thử một ."
Minh Tu Trạch bước đến mũi thuyền, đám đông thức thời lùi , nhường một trống rộng rãi cho y thi pháp. Thẩm Khê Sơn vẫn giữ bộ dạng chuyện liên quan tới , lạnh nhạt bàng quan, khóe miệng nhếch lên một nụ giễu cợt.
"May mà tiểu sư ở đây." Tống Tiểu Hà lẩm bẩm.
Thẩm Khê Sơn thấy, đầu hỏi nàng: "Sao ?"
"Nếu như cứ hễ tài giỏi thì đẩy giải quyết rắc rối, thì nếu tiểu sư mặt ở đây, bất kể gặp chuyện gì cũng sẽ là đầu tiên đùn đẩy . Thế chẳng mệt c.h.ế.t , còn nguy hiểm nữa chứ."
"Ngươi lo lắng cho quá nhỉ." Thẩm Khê Sơn hừ .
"Đương nhiên ." Tống Tiểu Hà đông tây, bộ dáng tuy chân thành nhưng dám đường hoàng, giọng lí nhí gần như thấy: "Vì thích tiểu sư mà."
Từ giây phút đầu tiên chạm mặt Tống Tiểu Hà, nàng lúc nào cũng phô diễn một sức sống vô hạn. Cái sự tích cực, năng lượng ngập tràn như bao giờ cạn kiệt khiến Thẩm Khê Sơn luôn cảm thấy mỗi lời nàng thốt đều thể là lời xảo trá. rõ, câu của nàng là lời thật tâm.
Thật hiếm hoi, từ trong ánh mắt của thiếu nữ mà luôn cho là ngu ngốc, linh lực thấp kém, còn tham ăn háo sắc , Thẩm Khê Sơn thể thấy thứ tình cảm thuần túy và trong trẻo giấu kín tận sâu thẳm. Trong một thoáng chốc, dường như quên phận hiện tại của .
Thẩm Khê Sơn đầu , giọng nhạt nhẽo: "Ta tu Vô Tình đạo, ngươi thích cũng định sẵn là kết quả."
Ánh mắt Tống Tiểu Hà thoắt cái đổi, nàng dò xét từ xuống đầy vẻ ghét bỏ, mang theo sự nghi hoặc hiểu nổi: "Thẩm Sách, dù với tới Tuyết Liên Thiên Sơn, cũng chẳng đời nào đào một củ khoai tây bự chảng ven đường để dùng tạm . Ngươi lo xa quá ."
"Ngươi gương soi ? Ta thể tặng ngươi một cái."
Thẩm Khê Sơn: "..."