Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 130: Thiếu Nữ Và Long Thần 7
Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:42:28
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang lúc sợ hãi đến run rẩy, thiếu niên mặt bỗng nhiên lên tiếng, chậm rãi : “Ngươi đang gọi ?”
Bộ Thời Diên giữa vũng m.á.u tanh tưởi, dòng huyết sắc nhuộm đỏ mặt đất mà m.á.u như lạnh buốt, khẽ run rẩy.
Nàng hiểu rõ, bản mới là đầu sỏ gây nên chuyện. Chỉ vì trong bữa tiệc thiên giới lỡ uống quá chén, nàng dùng Vạn Tượng La Bàn gieo quẻ ngay mặt các vị thần tiên, tính mang thiên mệnh do thiên đạo t.h.a.i nghén đang ở nơi .
Chính lòng tham tạo tà ma. Mặc dù vùng đất Long Thần ban phước nên yêu tà thể gần, nhưng Bộ Thời Diên ngàn vạn ngờ tới, phàm nhân đích dẫn dắt đám yêu ma bước . Còn nàng, cuối cùng cũng trả giá cho sự ngông cuồng của chính .
Cũng may Tống Tiểu Hà vẫn c.h.ế.t. Dẫu thần tộc thể can thiệp vận mệnh của phàm nhân, song t.h.ả.m kịch suy cho cùng cũng bắt nguồn từ nàng. Nếu thể cứu vãn chút tàn cuộc, dẫu gánh chịu nghiệp quả thiên đạo thì cũng chẳng .
Bộ Thời Diên vươn tay thả chiếc lá chao liệng trong gió. Khoảnh khắc lá rơi xuống, mặt đất liền vùi lấp t.h.i t.h.ể rải rác khắp nơi, chôn vùi hàng ngàn sinh mạng thoảng qua như mây khói. Nàng buông tiếng thở dài, thôi động thần lực tìm Tống Tiểu Hà, nhưng chợt phát hiện vùng đất quanh đây còn thở của nàng nữa.
Chuyện thôn Duyên Hà đồ sát trong vòng một đêm truyền khắp các thôn bản lân cận, mà kẻ duy nhất sống sót là Tống Tiểu Hà nghiễm nhiên trở thành tai tinh mang điềm gở.
Sau khi tỉnh , thấy quê hương nương náu thuở nào biến thành nhân gian luyện ngục, nàng sợ hãi lóc bỏ chạy theo dọc bờ sông suốt mấy dặm. Thế nhưng vì nhịn đói quá lâu nên thể lực cạn kiệt, cuối cùng ngất xỉu mặt đất.
Đến khi tỉnh dậy nữa, Tống Tiểu Hà phát hiện bản nhốt trong một căn nhà trống hoác xa lạ. Ngoại trừ đống củi khô chất xó tường thì chẳng còn vật gì khác. Cửa sổ nhỏ xíu hắt vài tia sáng yếu ớt rơi rụng nền đất, cung cấp chút ánh sáng leo lét.
Trên Tống Tiểu Hà chỗ nào khó chịu, chỉ là bụng đói cồn cào, lúc tỉnh dậy váng vất hoa mắt, dáo dác quanh một lúc lâu cũng nhận đây tột cùng là nơi nào. Sau đó, bên ngoài thấp thoáng truyền đến tiếng chuyện. Nàng rõ bèn dậy định đẩy cửa xem thử. Ngờ cửa khóa trái từ bên ngoài, đẩy liền vang lên tiếng xích sắt loảng xoảng, chỉ đành hé một khe hở nhỏ.
“Ai...” Nàng khản giọng lên tiếng: “Là ai nhốt ở đây?”
“Nó tỉnh !” Bên ngoài vang lên tiếng kinh hô, ngay đó là tiếng bước chân vội vã chạy xa, loáng thoáng vọng tiếng la hét: “Tai tinh tỉnh !”
Tiếng xì xào bàn tán ầm ĩ dần vang lên. Tống Tiểu Hà lùi mấy bước, lúc mới chậm chạp nhận bắt.
Nàng hoảng loạn nép góc tường, để mặc nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm trí. Ký ức lộn xộn ùa về, nàng nhớ cảnh những con yêu quái xí tàn sát trong thôn, nhớ dòng m.á.u chảy tràn ánh trăng và cả cảnh hàng xóm láng giềng lượt c.h.ế.t thảm. Nàng còn thấy Hạ Vinh vì nàng trốn thoát mà chủ động nhào về phía yêu quái, thấy Tranh thúc vì bảo vệ thê t.ử mà cũng bỏ mạng vuốt nhọn của yêu ma.
Đứng tà ma, phàm nhân bình thường dường như chẳng chút sức lực phản kháng nào, sinh mạng của họ còn nhỏ bé hơn cả loài phù du.
Bản năng thúc giục Tống Tiểu Hà dốc sức bỏ chạy, nhưng hai chân nàng chạy thắng đám yêu quái cánh. Sau một cơn đau nhói lưng, nàng cũng ngã gục xuống đất, cảm nhận m.á.u tươi ướt đẫm sống lưng cùng sinh mệnh đang dần cạn kiệt.
Nàng bò mặt đất lóc t.h.ả.m thiết, cầu xin thần linh đưa tay cứu vớt. nhớ tới những lời Bộ Thời Diên từng đây. Nhân giới nhiều năm thần tiên phi thăng, lẽ dĩ nhiên chẳng thần linh nào cứu họ. Kẻ thể cứu vớt phàm nhân, chỉ chính bản phàm nhân mà thôi.
Nàng tìm Bộ Thời Diên, đồng ý chuyện nhập tiên môn tu luyện. Nếu ngày thể tìm lũ yêu quái hại c.h.ế.t trong thôn, nàng nhất định tận tay đẫm m.á.u diệt ma để báo thù cho họ. Nếu khó lòng gặp , nàng cũng sẽ khắp thiên hạ, vì nhân giới mà c.h.é.m yêu trừ ma!
Tống Tiểu Hà lau nước mắt mặt, đó xắn tay áo lên, bê đống củi xếp bệ cửa sổ giẫm lên đó hét lớn: “Thả ! Rốt cuộc là kẻ nào nhốt ở đây?!”
Xuyên qua ô cửa nhỏ, nàng thấy bên ngoài chớp mắt tụ tập đầy , nhưng ai nấy đều coi nàng như rắn rết mà tránh từ xa. Tống Tiểu Hà đám lạ hoắc, bèn gằn giọng: “Ta quen các .”
“Ngươi là tai tinh!” Một đứa nhóc chỉ nàng la lớn, ngay đó lớn phía vội vàng bịt mồm bế thốc mất.
Tống Tiểu Hà nổi giận mắng ngoài: “Tên nhãi ranh , nhà ngươi mới là tai tinh! Các quyền nhốt , mau thả !”
Đám đông đưa mắt , dường như ai dám đáp lời nàng.
Cửa sổ quá nhỏ lọt , Tống Tiểu Hà đành đập cửa, ngặt nỗi cánh cửa vô cùng chắc chắn. Đã nhịn đói quá lâu, nàng mới đập vài cái mệt bở tai, bèn chạy cửa sổ ác hiểm : “Được, là tai tinh. Nếu c.h.ế.t đói ở đây, sẽ nguyền rủa cả làng các cùng đợi c.h.ế.t .”
Lời thốt quả nhiên dọa hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, nhao nhao tìm trưởng thôn.
Tống Tiểu Hà trong phòng đợi một lát, bên ngoài sớm ồn ào chịu nổi. Đa phần đều cho rằng nên đuổi Tống Tiểu Hà khỏi thôn, để nàng tránh xa mảnh đất , đến nơi khác tự sinh tự diệt.
Trưởng thôn tiến thoái lưỡng nan, Vương Tịnh Thiên đang cạnh mà khó xử hỏi: “Thiên sư, ngài xem chuyện ...”
Trên vai Vương Tịnh Thiên quấn dải vải bố thấm đẫm m.á.u tươi, cổ cũng vết thương đáng sợ, rõ ràng là trải qua trận thập t.ử nhất sinh bao lâu. Hắn vuốt râu, chậm rãi : “Không cần hoang mang, căn nhà đó ở vị trí đại cát, qua đêm nay là thể trừ sạch ách tai. Nếu giáng phục tai tinh thành công, dân làng nơi đây sẽ hưởng phúc lộc vô cùng vô tận.”
Cũng vì mong phúc trạch kéo dài đến đời con cháu, mới mang Tống Tiểu Hà đang ngất xỉu giữa đường về nhốt trong nhà.
Chỉ là những chuyện Tống Tiểu Hà . Nàng trong phòng một lát, chẳng bao lâu gõ cửa. Nàng vội vàng bò dậy, bèn thấy tiếng dây xích xủng xoảng cởi . Cửa mở, đập mắt là một bà lão xách theo giỏ đồ ăn.
Vừa thấy cửa mở, nàng lấy đà định chạy nước rút ngoài, nhưng mới tới ngưỡng cửa thấy mấy tên hán t.ử lực lưỡng cầm cuốc lăm lăm chực sẵn. Cứ như thể chỉ cần Tống Tiểu Hà dám lao , bọn họ sẽ lập tức ùa tới xiên nàng trở phòng.
Nàng vội vàng dừng gấp trong, liếc mắt mới phát hiện bà lão đưa cơm là quen. Bà là lão tiên bà mà Hạ Vinh từng dẫn Tống Tiểu Hà tới tìm dạo .
Tống Tiểu Hà ấn tượng cực với bà , chỉ cảm thấy đây là mụ yêu bà ăn hàm hồ, thế nên chủ động dạt xa nép tường. Bà lão lưng đóng cửa , căn phòng chìm bóng tối và khôi phục vẻ yên tĩnh. Bà tận cùng, đặt giỏ đồ ăn lên đống củi, tự xuống gọi: “Đến đây tiểu nha đầu, ăn cơm .”
Bụng Tống Tiểu Hà sớm đói cồn cào, đắn đo hồi lâu mới thận trọng hỏi: “Bà... định hạ độc đó chứ?”
“Ngươi yên tâm, tạm thời ai động đến ngươi . Lúc bọn họ nhặt ngươi về thì ngươi đang ngất xỉu, nếu g.i.ế.c ngươi e là tay từ sớm .” Bà lão điềm tĩnh đáp.
Tống Tiểu Hà ngẫm thấy cũng lý, bèn tới xuống phía đối diện, thò đầu giỏ thử. Nàng vốn tưởng họ chẳng cho món gì ngon nghẻ, cái bánh ngô cùng bát canh là lắm , chẳng ngờ trong giỏ đủ cả thịt lẫn trứng vô cùng thịnh soạn. Nàng đói cẩu thả cầm đũa lên cắm cúi ăn.
Bà lão đưa ấm nước tới dặn dò: “Ăn chậm thôi kẻo nghẹn.”
Tống Tiểu Hà và luôn mấy miếng mới ôm ấm ngửa cổ uống. Đợi nuốt trôi xuôi, nàng mới lên tiếng: “Tại các nhốt ? Ta là tai tinh.”
Ngờ bà lão gật đầu: “Ta .”
Tống Tiểu Hà kinh ngạc liếc bà , vốn tưởng cãi cọ vài hiệp, chẳng ngờ trực tiếp đồng tình với nàng.
“Ta tuy chỉ mới bước nửa chân cửa huyền môn, nhưng dẫu cũng khổ tâm nghiên cứu hơn nửa đời , ít nhiều vẫn chút bản lĩnh.” Ánh mắt bà lão rơi Tống Tiểu Hà, tiếp: “Lúc khi ngươi theo khác đến nhà , thấy ngươi phảng phất sương trắng. Đó thực chất là linh khí mà các vị tiên nhân thường nhắc tới, nên mới nảy sinh ý định bắt ngươi gả nhà . Chỉ tiếc là ngươi chẳng dễ lừa, đầu chạy mất tăm.”
“Ngươi trời sinh linh khí quấn , thể là tai tinh ? Cho nên đám ngoài là ăn hàm hồ.”
Tống Tiểu Hà căm phẫn : “Vậy bà cho bọn họ ?!”
“Ta cũng vô dụng. Thôn của ngươi gặp yêu tà, chỉ một ngươi bình yên vô sự sống sót. Bây giờ tất cả đều khẳng định ngươi là tai tinh.” Bà lão tới đây liền hạ thấp giọng: “ sẽ trơ mắt ngươi bọn chúng hại. Đêm nay sẽ tìm cách thả ngươi . Trước khi trời tối, ngươi đừng ầm ĩ nữa mà hãy giữ sức.”
Tống Tiểu Hà ngạc nhiên trừng lớn hai mắt, thì thào: “Bà thực sự giúp ?”
“Đây là chuyện tích đức lớn lao, thể mang trò đùa?” Bà lão dặn: “Mau ăn , ăn nhiều một chút, đêm nay đừng ngủ. Hãy lấy tiếng ch.ó sủa tín hiệu, nhớ để ý kỹ.”
Tống Tiểu Hà liền ngậm miệng, cắm cúi ăn. Mặc kệ lời bà lão là thật giả, dù nàng cũng ý định bỏ trốn nên tạm thời tin tưởng bà một .
Đợi nàng ăn cạn sạch đồ trong giỏ, bà lão nhiều lời nữa mà xách giỏ ngoài, ổ khóa cửa tiếp tục tra loảng xoảng. Tống Tiểu Hà nền đất quả nhiên ầm ĩ thêm, bắt đầu tập trung khôi phục thể lực và tinh thần.
Chẳng mấy chốc trời tối sầm, trong phòng đèn đuốc nên đen kịt một màu. Tống Tiểu Hà mở to hai mắt chằm chằm về phía cửa, thời khắc nào cũng dỏng tai ngóng động tĩnh bên ngoài. Nàng ngoài cửa ai canh gác, ước chừng vì ai nấy đều e sợ lời đồn nàng là tai tinh. Thế nhưng nếu ổ khóa mở, nàng cũng chẳng thể thoát khỏi căn nhà , đành tạm thời tiếp tục chờ đợi.
Cuộc đợi chờ kéo dài mãi đến tận canh ba nửa đêm. Khi nhà nhà đều say giấc nồng, xung quanh tĩnh lặng như tờ, Tống Tiểu Hà cạnh cửa sổ ngửa đầu chút ánh trăng nhạt nhòa hắt trong. Bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng động, hớt hải gõ chiêng inh ỏi đ.á.n.h thức những đang mơ màng trong mộng.
“Cháy !”
Có khản giọng gào lên: “Mau cứu hỏa!”
Ngay đó gian bên ngoài ầm ĩ, tiếng la hét loạn thành một đoàn. Mùa thu khô hanh, trong thời tiết một khi hỏa hoạn xảy thì ngọn lửa sẽ nương theo chiều gió mà lan cực nhanh. Nhà cửa trong thôn san sát , nếu lửa thực sự bùng lên e là sẽ thiêu rụi ít đồ đạc. Thôn ven sông, thế nên nhà nào nhà nấy đều mang phần nước dự trữ của để hốt hoảng chữa cháy.
Căn nhà nhốt Tống Tiểu Hà vốn là chốn bỏ hoang ngay cuối thôn. Lúc tất cả đều chạy dập lửa nên khu vực nghiễm nhiên nới lỏng. Tiếp đó, vài tiếng ch.ó sủa vang lên ngoài cửa. Tống Tiểu Hà giật thót , thấy mấy tiếng lạch cạch lanh lảnh vang lên, sợi xích đập đứt!
Cửa mở, bên ngoài là con trai của bà lão. Hắn Tống Tiểu Hà, gấp gáp giục: “Mau .”
Tống Tiểu Hà dám chậm trễ, sải một bước vọt đến cửa, dứt khoát đáp gọn: “Đa tạ ơn cứu mạng, ngày khác nhất định sẽ báo đáp!”
Dứt lời, nàng sải bước chạy cuồng lên về phía một đầu khác của thôn. Trong lúc vội vã ngoảnh đầu , nàng bèn thấy ở đầu thôn ngọn lửa ngút trời chìm trong khói đặc, dường như là nơi bà lão sinh sống.
Bà lão mà tự châm lửa đốt nhà để giành lấy cho nàng một con đường sống! Tống Tiểu Hà rớt hai hàng lệ, trong lòng muôn vàn cảm động nhưng cước bộ vẫn lao vút . Nàng chạy một mạch bao xa, bỏ ánh lửa và tiếng ồn ào của thôn xóm tít tắp phía lưng. Tuy thạo đường xá quanh đây, nhưng chỉ cần thoát thì ắt sẽ tìm lối thoát.
Thế nhưng ngay giữa lúc nàng đang cắm cổ chạy, bầu trời đêm bỗng vang lên tiếng hú dài. Chỉ thấy một con yêu quái với đôi cánh khổng lồ từ trời giáng xuống, trực tiếp chặn ngay mặt nàng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-130-thieu-nu-va-long-than-7.html.]
Tống Tiểu Hà hét lên một tiếng. Dưới ánh trăng tỏ, nàng nhận đây là con yêu quái đồ sát dân làng nàng dạo . Ngay lập tức hồn xiêu phách lạc, cơn ác mộng mấy ngày một nữa bủa vây lấy tâm trí khiến nỗi sợ hãi tột cùng nàng mềm nhũn, nhất thời chẳng thể mảy may nhúc nhích.
Con yêu quái chút chần chừ nào, hung hãn vung vuốt nhọn lao về phía nàng. Tống Tiểu Hà theo phản xạ lùi hai bước, bản năng giơ tay lên che mặt. ngờ một sự sáng vàng chợt bùng phát dữ dội từ nàng.
Vuốt nhọn của yêu quái mới chạm tia sáng vàng đ.á.n.h bay văng xa, cánh tay càng vỡ nát , xương cốt lộn xộn cùng huyết nhục vương vãi khắp nơi. Nó đau đớn rít lên một tiếng xé gan xé phổi.
Tống Tiểu Hà thở hồng hộc, ngờ sẽ xuất hiện tình huống nhường . Nhìn thấy tia sáng vàng chợt lóe vụt tắt, nàng cúi đầu kiểm tra thì thấy cơ thể vẫn bình thường như bao ngày, chẳng điểm gì đặc thù, cũng chẳng tia sáng vàng từ chui .
Con yêu quái vì thế mà vô cùng khiếp đảm. Đôi mắt oán độc chằm chằm nàng hồi lâu, loanh quanh dền dứ nửa ngày nhưng tuyệt nhiên dám tiến lên bước nào nữa.
Tống Tiểu Hà dám loạn, tiếp tục giằng co cùng nó. Rốt cuộc con yêu quái vẫn quá kiêng dè, cuối cùng vỗ cánh xoay bỏ . Nàng thở phào một xụi lơ, thần kinh vẫn đang căng như dây đàn bỗng chốc chùng xuống khiến hai chân mềm nhũn khó lòng cất bước, đổ mồ hôi lạnh ướt sũng cả .
Vốn định đợi tâm trạng bình phục đôi chút, chờ hai chân hết bủn rủn sẽ nhanh chóng rời , nào ngờ con yêu quái cản đường trễ nải chút đỉnh, thế mà phát hiện nàng bỏ trốn, mấy tên hán t.ử lực lưỡng từ đằng truy đuổi sát nút lao lên. Tống Tiểu Hà liều mạng bỏ chạy một đoạn, nhưng suy cho cùng vẫn thoát khỏi đám , trói giật cánh khuỷu lôi xềnh xệch trở về thôn.
Ngọn lửa dập tắt nhưng trong thôn vẫn rối ren nhốn nháo. Mọi thấy Tống Tiểu Hà giải về, nhao nhao xì xầm bàn tán ngớt, song nàng rõ họ đang cái gì. Sau đó, nàng tống căn phòng cũ khóa bằng ổ khóa mới.
Ngoài vùng hoang dã cách xa thôn xóm, Vương Tịnh Thiên cả đầy máu, yêu quái dẫm gót chân lên đầu nghiến mạnh xuống đất, rít lên: “Ngươi ăn kiểu gì mà để nó chạy thoát hả!”
“Đại nhân tha mạng! Tha mạng! Chắc chắn kẻ âm thầm tương trợ, nếu chỉ bằng sức một nó căn bản thể nào trốn thoát !”
“Tên thần tiên hạ chú thuật gì lên nó mà thể gần nó ! Rốt cuộc lai lịch gì?”
“Cái , cái ... tiểu nhân cũng !” Vương Tịnh Thiên lóc la hét, liên tục van xin: “Tiểu nhân vẫn còn một diệu kế cuối cùng. Nếu thất bại, đại nhân cứ việc g.i.ế.c tiểu nhân !”
Con yêu quái cân nhắc một lát, cuối cùng cũng nới lỏng chân dẫm nát đầu Vương Tịnh Thiên ngay tại chỗ, đó đạp một cú thẳng bụng khiến lăn lông lốc văng xa trượng: “Ngươi còn cách nào?”
Vương Tịnh Thiên đau đớn cuộn tròn , ôm bụng co giật một hồi mới gượng gạo thoi thóp : “Bây giờ đám dân làng cực kỳ tin tưởng . Ngày mai sẽ kích động chúng, bảo chúng coi ranh con là tân nương hiến tế cho Long Thần. Để bọn chúng kiệu nha đầu đó lên núi g.i.ế.c c.h.ế.t, lấy linh nhục của nàng hiến dâng cho đại nhân...”
“Sao trực tiếp g.i.ế.c nàng ngay trong thôn?”
“E là thông . Bọn chúng đều nhận định ranh con là tai tinh, chẳng ai dám tới gần, càng khả năng để nàng c.h.ế.t trong thôn của .”
Yêu quái đột nhiên trở nên cáu bẳn: “Trên ngọn núi đó thứ khiến thể gần!”
“Vậy thì bảo bọn chúng kiệu lên phía bên núi, thêm mấy thiếu nữ da trắng thịt mềm cho đại nhân nhấm nháp.” Vương Tịnh Thiên co rúm , sợ hãi đến mức giọng cũng phát run, e sợ con yêu quái nổi điên cào một vuốt lấy mạng : “Nói chung đại nhân cần tự tay, chắc chắn ngài sẽ ăn linh nhục của mang thiên mệnh.”
Có lẽ nể tình đây là phàm nhân duy nhất đồng ý giao dịch với , con yêu quái cuối cùng cũng đoạt mạng Vương Tịnh Thiên, chỉ cảnh cáo: “Đây là cuối cùng. Nếu thất bại, sẽ để cho ngươi còn một thở dở dở ương ương ăn tươi nuốt sống ngươi.”
Vương Tịnh Thiên trốn thoát kiếp nạn, vội vàng quỳ dập đầu bái tạ.
Sáng sớm hôm , Tống Tiểu Hà đ.á.n.h thức bởi một trận ồn ào váng óc. Sau khi bắt về hôm qua, hy vọng bỏ trốn tiêu tan, nàng mơ mơ màng màng dựa tường ngủ . Vừa tỉnh giấc thấy tiếng dây xích kêu vang, ngay đó cửa mở , mấy thiếu nữ xô đẩy ngã dúi dụi trong, bên ngoài còn vọng tiếng t.h.ả.m thiết.
Mấy thiếu nữ trông tuổi tác đều lớn, đứa nhỏ nhất ước chừng mười hai mười ba tuổi, trói gô cổ tay giống hệt Tống Tiểu Hà, lúc đang lóc t.h.ả.m thương. Nhất thời xung quanh trở nên ồn ào dứt, tiếng than cùng tiếng van nài quyện .
Tống Tiểu Hà hiểu chuyện gì đang xảy , bèn dậy mấy bước, gã đàn ông canh ở cửa thấy nàng lập tức sợ hãi vội vàng khóa chặt cửa .
Bên ngoài loáng thoáng vọng tiếng gào : “Con gái vẫn còn nhỏ, dẫu dâng cho Long Thần thì ngài cũng chướng mắt thôi!”
Kèm theo đó là tiếng quát tháo: “Cút , đại sự sinh t.ử tồn vong của bách tính phương viên trăm dặm, thể vì chút tình riêng tư của nhà ngươi mà chậm trễ? Mấy là do đích thiên sư lựa chọn. Nếu ngươi ý kiến, tự mà tìm ngài !”
Ổ khóa chốt, đám đông bên ngoài liền xua đuổi, âm thanh cũng dần xa vắng.
Tống Tiểu Hà lướt mắt một vòng mấy thiếu nữ còn trong phòng. Bọn họ co ro trong góc tường ôm lấy lóc, dường như cũng sợ hãi nàng. Tất nhiên lúc nàng chẳng còn tâm trí để quan tâm xem ai sợ ai, chỉ hất hàm hỏi: “Tại các nhốt đây?”
Đám bé gái sụt sùi một hồi, một gan lớn hơn chút xíu, đáp lời: “Thiên sư bảo, chúng hưởng cam lồ mưa móc của Long Thần thì bắt buộc đền đáp. Nếu Long Thần sẽ giáng cơn thịnh nộ, trong thôn các ngươi... cũng vì thế mà c.h.ế.t.”
“Cho nên các là vật hiến tế?!” Tống Tiểu Hà cả kinh.
“Là tân nương hiến cho Long Thần.” Bé gái nọ đáp.
“Chuyện thể chứ? Làm gì thần tiên nào vì nhận báo đáp mà đồ sát phàm nhân? Chuyện rõ rành rành là do yêu quái gây ! Người thôn các ngươi mang não ? Người khác cái gì cũng tin ?” Tống Tiểu Hà khỏi chấn động.
Lời dối kiểu gì cũng thấy lỗ hổng chồng chất, thế mà trong thôn thực sự tin sái cổ?
“Thế nhưng...” Bé gái run rẩy thể, lí nhí: “Thiên sư nếu an ủi Long Thần, chúng cũng sẽ gặp ách tai tương tự.”
Tống Tiểu Hà đương nhiên hiểu “ách tai tương tự” ám chỉ điều gì. Nàng hoảng hốt nhận , trong thôn mù quáng tin chuyện tân nương của Long Thần, mà là họ lo sợ trong một trăm cái giả, nhỡ một cái là thật. Điều kiêng kị nhất, là một sự “sự thật” đó.
Bất kể là nhốt Tống Tiểu Hà coi như tai tinh hiến tế tân nương cho Long Thần, chung quy bọn họ cũng chỉ vì sợ vận rủi giáng xuống đầu nên dám ôm chút mạo hiểm nào. Nếu hi sinh vài sinh mạng mà đổi lấy sự bình an cho đại đa , hiển nhiên bọn họ sẽ dốc sức thực hiện. Những âm thanh phản đối yếu ớt lẻ tẻ , bất quá cũng chỉ là gia đình của những bé gái mà thôi.
Bất kể là thần tiên yêu ma phàm nhân, chỉ cần lòng tham vấy bẩn, sẽ biến thành thứ tà ác vô cùng. Cái gọi là tân nương hiến cho Long Thần , ắt hẳn là một âm mưu động trời.
Tống Tiểu Hà tới góc tường đối diện xuống. Thực chính bản nàng cũng sợ hãi, nhưng đám bé gái đang co cụm với , nàng bỗng thêm mấy phần dũng khí để an ủi bọn họ: “Các ngươi đừng sợ, chờ nghĩ cách thoát ngoài nhất định sẽ vạch trần bộ mặt của tên thiên sư đáng ghét . Đây rõ ràng là một cú lừa!”
Chỉ là cách thoát khỏi đây thì tạm thời Tống Tiểu Hà vẫn nghĩ . Nhất là từ Tống Tiểu Hà bỏ trốn thất bại, cửa canh gác luân phiên. Cả một ngày dài, ngoại trừ lúc đưa cơm cho đám bé gái và dẫn chúng ngoài vệ sinh thì cửa bao giờ mở, thời thời khắc khắc đều treo ổ khóa lủng lẳng.
Trong đó cũng lúc cửa mở Tống Tiểu Hà định thử cưỡng ép lao ngoài, kết quả chỉ tóm cổ về mà còn trói quặt hai tay lưng, ngay cả hai chân cũng trói chặt, canh phòng vô cùng nghiêm ngặt.
Người trong thôn gấp rút chuẩn , thức thâu đêm dỡ ván gỗ ở những chỗ khác tới chắp vá đ.á.n.h vội sáu cỗ kiệu vô cùng xập xệ giả kiệu hoa. Sau đó họ sai phụ nhân hồng y cho mấy bé gái . Chẳng ai dám động đồ cho Tống Tiểu Hà, thế nên đành cởi trói hai tay để nàng tự mặc .
Trời vẫn sáng bảnh, mấy thiếu nữ lượt lôi khỏi nhà. Khoảng sân trống bên ngoài đông nghịt , lẽ vì e ngại Tống Tiểu Hà nên tất thảy đều dạt xa. Phụ mẫu của mấy bé gái trải qua chuyện khuyên nhủ uy h.i.ế.p gì, hôm nay dám ầm ĩ nữa mà chỉ dám nức nở thầm.
Đến nước Tống Tiểu Hà vẫn từ bỏ ý định bỏ trốn. Nàng dáo dác quanh, phát hiện xung quanh quá đông , cơ hội trốn thoát dường như bằng . Bà lão từng giúp nàng bỏ trốn lúc cũng lẫn trong đám đông, dùng ánh mắt bi mẫn về phía nàng từ xa, dường như bày tỏ sự bất lực của chính .
Tống Tiểu Hà chạm mắt bà , tảng đá đè nặng trong lòng tạm thời thả xuống. Mấy hôm nay nàng vẫn luôn canh cánh lo sợ lão bà bà vì giúp nàng mà chịu liên lụy. Giờ , tuy nhà thiêu rụi nhưng ít bà lão vẫn uy h.i.ế.p thêm điều gì.
Nàng đẩy lên kiệu, một tấm vải đỏ cũ nát chụp bừa lên đầu. Tay chân đều trói chặt chút đường lùi nào để phản kháng. Cùng với tiếng kèn xô na chói tai vang lên, cỗ kiệu lảo đảo đong đưa nhấc lên khiêng . Dân làng theo tháp tùng, dọc đường ngớt hô to “Cầu xin Long Thần thương xót chúng sinh”.
Ra khỏi thôn xóm, giọng cũng dần biến mất, đoàn kiệu hoa vẫn tiếp tục lầm lũi tiến về phía . Tống Tiểu Hà vô cùng bất an, tâm tư trốn chạy nhưng hai ngày nay đám chỉ cho nàng ăn đúng một bữa, nước canh loãng tuếch đủ no bụng. Lúc ngay cả sức bộ nàng còn chẳng , chứ đừng tới chuyện vùng vẫy thoát khỏi dây trói trốn khỏi tay đám hán t.ử khiêng kiệu. Dường như đây là một ngõ cụt đường cùng.
Ngọn núi nàng tới trăm , căn bản chẳng thấy vị Long Thần nào sất, ngược từng thấy một con rắn đen...
Suy nghĩ của Tống Tiểu Hà đột nhiên thông suốt như thể hồ đồ bấy lâu ai dội nước tỉnh ngộ. ! Rắn đen. Nó khoanh vùng nơi thành lãnh địa của , tuyệt đối cho phép bất cứ sinh linh nào gần. Lúc Tống Tiểu Hà còn theo đuôi nó xuất chinh mấy bận. Đám nâng kiệu lên núi chắc chắn sẽ nó ngăn cản xua đuổi. Trí khôn của nó giống , chừng sẽ cứu nàng thật!
Tống Tiểu Hà hạ quyết tâm, âm thầm chờ đợi bọn họ khiêng kiệu lên núi.
Khoảnh khắc thở của lạ đặt chân khu rừng, vị Long Thần đang phơi nắng tảng đá lập tức cảm nhận . Mấy ngày nay cực kỳ khó ở. Tính mạng của phàm nhân rõ ràng bảo bọc an , Long Thần Tế gì đó cũng kết thúc nhưng nàng thèm lên núi. Long Thần vô cùng tức tối nhưng chẳng tùy tiện hạ sơn. Thế là mấy bữa nay cứ ườn bên bờ suối như một cái xác c.h.ế.t, suy tính xem tới nàng vác mặt lên núi thì trừng phạt thế nào.
Chỉ là ngàn vạn ngờ tới, nàng lên núi thì lên, nhưng lôi theo một đống phàm nhân khác đến.
Long Thần vì chuyện mà nổi trận lôi đình. Hắn ghét lãnh địa của xuất hiện thứ sinh linh lạ hoắc. Có thể lấy mạng bọn phàm nhân , nhưng bắt buộc trục xuất hết. Thế là bật dậy bay vút lên mây, từ cao đáp thẳng xuống hạ cánh ngay sát sạt đội ngũ khiêng kiệu.
Mười mấy tên hán t.ử thấy liền rú lên thê thảm, sợ vỡ mật trực tiếp ném toẹt kiệu hoa xuống đất. Bọn chúng lúc nào còn tâm trí mà nhớ lời Vương Tịnh Thiên dặn dò khiêng kiệu sang sườn núi bên , chỉ chăm chăm cắm đầu chạy lấy mạng.
Cỗ kiệu xóc nảy dữ dội chấn rơi mảnh vải đỏ trùm đầu Tống Tiểu Hà. Nàng đoán chừng lẽ con rắn đen tính khí tệ hại quân đ.á.n.h trận, bèn vội vàng la lớn: “Rắn! Rắn! Mau cứu !”
Nàng sức giậm chân rầm rầm tạo tiếng động chói tai. Chờ một chốc vẫn thấy bất cứ động tĩnh gì, Tống Tiểu Hà liền bắt đầu nôn nóng.
Ngay giữa sự tĩnh mịch , một bàn tay thon dài trắng muốt bất ngờ vươn , dứt khoát x.é to.ạc mảnh rèm nát bươm chắn cửa kiệu. Ngay đó thò một khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng như sương tuyết. Cũng y hệt như những gặp , đôi mắt chẳng vương chút tình cảm nào, ở nơi chật hẹp tối tăm trong kiệu trực tiếp thẳng mắt Tống Tiểu Hà.
Vốn dĩ đang chờ đợi rắn đen xuất hiện, Tống Tiểu Hà thấy khuôn mặt liền sực nhớ tới cảnh tượng xé xác sống cách đây lâu, hoảng sợ tới mức sặc một ngụm khí, hô hấp như bóp nghẹt khiến mặt đỏ phừng phừng. Lòng nàng lạnh toát, thầm nghĩ tiêu đời , phen c.h.ế.t chắc!
Nàng bắt đầu tưởng tượng cảnh cơ thể xé trăm mảnh dễ dàng như trở bàn tay. Tay của nàng thể sẽ ném xuống đất, chân thì treo lên cành cây, còn đầu thì... tên yêu quái lấy bóng đá chơi bời cũng nên. Xét cho cùng con yêu quái mắt tuy ngoại hình giống hệt thần tiên, nhưng đối xử với tứ chi thực sự tàn bạo, bằng chứng là cái hôm xé rách vung vãi tàn chi huyết nhục tứ tung ngay cửa nhà nàng.
Đang lúc sợ hãi đến run rẩy, thiếu niên mặt bỗng nhiên lên tiếng, chậm rãi : “Ngươi đang gọi ?”