Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 131: Thiếu Nữ Và Long Thần 8

Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:42:29
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà nhất thời loát kịp ý nghĩa trong câu của , cũng chẳng dám hó hé đáp lời. Nào ngờ tính kiên nhẫn của Long Thần vốn chẳng gì, càng căm ghét những gian chật hẹp thế nên kéo nàng khỏi kiệu mới chuyện tiếp.

Thế nhưng khi bàn tay đưa , Tống Tiểu Hà liền phản xạ rụt , lưng dán sát vách kiệu, cả cuộn tròn ở một góc trốn tránh.

Long Thần cau mày, đầu tiên tiện tay xé nát miếng vải rách mặt, đó hất tay một cái trực tiếp dỡ tung luôn nóc kiệu. Kế đó, hai vách kiệu bên cạnh cũng tùy tiện bẻ gãy. Chỉ trong cái chớp mắt, cỗ kiệu tháo dỡ tan tành.

Ánh mặt trời hắt xuống càng tôn lên dung mạo rõ nét của . Hắn cởi trần mặc áo ngoài, chỉ độc một chiếc quần chật, chân trần chắn mặt. Đôi tay săn chắc vương chút tơ máu, trắng tựa bông tuyết. Mái tóc dài tùy ý xõa tung như vết mực hắt lên nền tuyết, tạo nên hai mảng màu trắng đen đối lập rõ ràng.

Hắn rướn nửa tới, nhân lúc Tống Tiểu Hà đang hoảng loạn né tránh liền chộp lấy cánh tay nàng. Tống Tiểu Hà tức thì cảm nhận một lực kéo kinh , cho phép nàng nửa cơ hội phản kháng, giống hệt như xách một cục gạch mà lôi thẳng khỏi kiệu.

Nàng sợ quá sức vùng vẫy cánh tay vài cái, kết quả đổi một cái liếc mắt ngoái của thiếu niên, tức thì hoảng sợ im bặt dám nhúc nhích. Xuống khỏi kiệu, Tống Tiểu Hà mới phát hiện xung quanh còn rải rác năm cỗ kiệu khác bỏ dở, loáng thoáng vọng tiếng nức nở trầm thấp. Bởi vì mấy bé gái nhè ồn quá nên lúc khởi hành miệng đều bịt giẻ, thành kẻ duy nhất im lặng như Tống Tiểu Hà tự do cất lời.

Hai chân nàng trói chặt căn bản cất nổi bước nào, kéo một cú như liền loạng choạng chúi về phía , đập thẳng mặt lưng thiếu niên. Má áp lên tấm lưng trần, một luồng nhiệt nóng rực lập tức truyền tới. Cơ thể con yêu quái nóng bỏng mềm mại, giống sự lạnh lẽo cứng đơ như nàng lầm tưởng.

Trọng lượng cả Tống Tiểu Hà đều đè lên lưng . Đối với Long Thần mà , đây là hành vi mạo phạm. Hắn khó hiểu đầu , thấy phàm nhân lưng sắp ngã sấp xuống đất.

“Phàm nhân quả nhiên tay chân vụng về.” Long Thần đưa đ.á.n.h giá cực kỳ khách quan, rộng lượng tha thứ cho sự mạo phạm của nàng, đó trực tiếp bế thốc nàng lên vai.

Tống Tiểu Hà thét lên một tiếng kinh hãi. Chưa kịp vùng vẫy thấy cảnh vật mắt tối sầm , khoảnh khắc tiếp theo phát hiện đang lơ lửng trung cách mặt đất mười mấy trượng. Nàng nào từng lên nơi cao đến thế , mà còn đang vắt vẻo vai một nam nhân nữa chứ. Sự hoảng sợ khiến tiếng hét của nàng vút cao x.é to.ạc sự tĩnh mịch của rừng núi, giọng vang vọng hồi lâu dứt.

May mắn là nàng lơ lửng trung quá lâu. Tốc độ của yêu quái nhanh đến mức khó tả, chỉ trong chớp mắt hạ phàm, ném phịch Tống Tiểu Hà xuống đất, đó nhíu mày lấy tay bịt một bên tai, ánh mắt nàng cực kỳ khó ở. Đang là mùa thu rụng lá, mặt đất phủ một lớp lá khô dày cộp nên khi rơi xuống nàng hề cảm thấy đau đớn, chỉ là sự đổi cảnh vật chớp nhoáng và độ cao tăng giảm đột ngột khiến nàng hoa mắt chóng mặt.

Đợi đến khi hồi phục đôi chút, ngẩng đầu lên , yêu quái ném nàng đến một cái sơn động. Sơn động nàng cũng thấy quen, là cái hang rắn đen từng dẫn nàng tới, lúc Tống Tiểu Hà còn ngủ đây một đêm. hiện tại chẳng thấy bóng dáng rắn đen , mặt chỉ con yêu quái dung mạo tuấn mỹ coi việc xé xác như xé bông .

“Ngươi...” Tống Tiểu Hà run rẩy lên tiếng: “Ngươi định g.i.ế.c ?”

“G.i.ế.c?” Long Thần nghiêng đầu, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Sau đó xổm xuống giơ tay lên. Tống Tiểu Hà tưởng sắp động thủ, vội vàng lấy tay che chắn cuộn bảo vệ. Nào ngờ đặt thẳng tay lên n.g.ự.c nàng.

Bàn tay ấn chỗ mềm mại ngực, xúc cảm vô cùng rõ ràng. Tống Tiểu Hà từ lúc hiểu chuyện tới nay, lớn ngần từng nam nhân nào chạm cơ thể. Ngay lập tức sợ hãi vứt đầu, khuôn mặt đỏ bừng vung tay đ.á.n.h chệch tay . chút lực lượng hèn mọn đó chẳng hề hấn gì, Long Thần để mắt. Thấy nàng phối hợp, bèn cúi nhoài tới, một tay chộp lấy hai cổ tay đang trói của nàng giơ lên cao, tay tiếp tục đặt vị trí n.g.ự.c nàng.

Nàng dốc sức giãy giụa hai cái, mặt đỏ lựng như rỉ m.á.u mà lớn tiếng mắng mỏ: “Tên yêu quái khốn kiếp, g.i.ế.c thì g.i.ế.c, cớ nhục nhã !”

Long Thần cau : “Ngươi ồn quá.”

Từ nãy tới giờ cứ gào rú ầm ĩ ngớt. Nếu thêm một cái tay nữa thì chắc chắn sẽ thời khắc nào cũng bịt mồm nàng . Tống Tiểu Hà rụt cổ . Nhận thấy thiếu niên mặt dường như tạm thời sát ý, nàng hỏi: “Ngươi rốt cuộc gì?”

Long Thần bỏ ngoài tai, chuyên tâm cụp mắt, lòng bàn tay hắt vầng sáng màu vàng. Chỉ cần áp tay một lát liền buông dậy, nàng đáp gọn: “Bọn chúng g.i.ế.c ngươi.”

“Bọn chúng là ai?” Tống Tiểu Hà dò hỏi.

Long Thần lườm nàng một cái, cũng chẳng màng tiếp lời. Hắn vẫn còn ghim chuyện mấy ngày liền chịu lên núi. Trước khi phàm nhân nhận thì Long Thần chẳng buồn đếm xỉa tới nàng. Tất nhiên, phần lớn những trường hợp mà Long Thần cho là nhận hoặc thỉnh tội, thực tế chỉ miễn cưỡng coi như một lời giải thích.

Tống Tiểu Hà thấy cất bước trong sơn động bèn bắt đầu nghĩ ngợi m.ô.n.g lung, suy đoán xem tên yêu quái bắt nàng tới đây mục đích gì. Đi trong hang là để gì, chẳng lẽ bây giờ đói nên để lúc đói bụng mới xé xác nàng?

Càng nghĩ càng hoảng. Ngồi ngoài cửa một lúc thấy yêu quái trở , nàng bấm bụng nghĩ lúc chạy thì chờ tới bao giờ? Nàng căng thẳng dán mắt cửa hang, đó bắt đầu tháo nút c.h.ế.t buộc chân. Mặc dù mất một phen công sức, nhưng may yêu quái vẫn thò mặt .

Hai chân Tống Tiểu Hà giải thoát, nàng xoa xoa mắt cá chân ê ẩm, kiên nhẫn chờ thêm một chốc. Thấy xung quanh im lặng tờ mờ lấy một tiếng động nhỏ nào, nàng lập tức bật dậy sải bước điên cuồng chạy lấy .

Tuy rằng đói rã rời, cả chẳng còn mấy sức lực, nhưng cơ hội sống sót thì những thứ tính là gì? Nàng liều mạng nhấc đôi chân mỏi nhừ, chạy liên tục ngoái đầu phía , e sợ yêu quái đuổi kịp c.ắ.n đứt. Giờ khắc nàng chỉ hận thể mọc thêm đôi cánh, sải cánh một cái bay vọt ngoài trăm dặm.

Con đường nàng qua vô , nhắm mắt cũng thể mò đường xuống núi. Nàng chạy một mạch xa, đến khi thở , phổi đau như rách toạc mới chậm dần . Tống Tiểu Hà suy tính, đầu tiên sẽ tới chỗ mấy cỗ kiệu thả mấy bé gái , đó tìm Bộ Thời Diên. Nếu tìm thì đành rời khỏi nơi kiếm kế sinh nhai khác. Nói chung vùng đất còn chỗ dung cho nàng nữa.

Bước chân hoang mang từng dừng , hễ khôi phục chút sức là nàng chạy chậm, mệt thì tiếp tục lết bộ. Thấy sắp khỏi rừng, tự dưng xui xẻo thế nào ngẩng đầu lên thấy ngay cây cổ thụ rậm rạp phía một thiếu niên mặt cảm xúc đang chình ình ở đó.

Hắn cao ngạo bệ vệ từ cao xuống Tống Tiểu Hà. Chắc hẳn chờ ở đây hồi lâu, khi hai mắt chạm liền phi nhảy xuống, vững vàng đáp xuống mặt đất.

“Ngươi thua .” Thiếu niên chậm rãi , ngữ điệu pha lẫn một chút nhẹ nhõm.

Ta thua , c.h.ế.t luôn . Tống Tiểu Hà trong lòng ngập tràn sự tuyệt vọng.

“Ta...” Nàng hoảng sợ lùi , cơ thể run rẩy, vội vã tìm lý do để giãy dụa tranh giành chút cơ hội sống, thế nhưng dù thế nào cũng kiếm cớ để biện minh với tên yêu quái mặt.

Chỉ thấy nguyên tại chỗ hề nhúc nhích, đôi mắt bình lặng như nước đọng nàng nhưng dường như chẳng hề vẻ tức giận. Tống Tiểu Hà liên tục lùi phía , cũng phản ứng gì. Lùi thêm vài trượng nữa, Tống Tiểu Hà bất ngờ xoay phóng chạy một đường khác.

Kỳ lạ là yêu quái cũng đuổi theo. Nàng mất phương hướng đ.â.m bổ rừng luống cuống, loanh quanh nửa ngày về ngay bờ suối nơi rắn đen thường xuyên phơi nắng. Nàng kịp vịn tay cây cúi lấy thì giọng của thiếu niên vang lên mặt.

“Ngươi thua .”

Tống Tiểu Hà kinh hãi ngẩng đầu, thiếu niên lù lù tảng đá cách đó xa. Lần nàng loáng thoáng ý thức chuyện gì đó, nhưng dừng mà xoay lưng chạy tiếp. Khát khao sống mãnh liệt dâng trào thôi thúc nàng thể chôn chân tại chỗ.

mấy bỏ trốn đó, Tống Tiểu Hà cứ đảo vòng vòng trong rừng mãi. Lần nào cũng thiếu niên cản đường, đó vứt cho nàng một câu với chất giọng thản nhiên: “Ngươi thua .”

Cuối cùng Tống Tiểu Hà chạy đến mức hai chân nhũn như con chi chi, vấp ngã lồm cồm bò dậy, cảm thấy cơ thể dường như tới giới hạn. Lúc thiếu niên xuất hiện ngay mặt nữa, nàng phịch luôn xuống đất. Nàng thở hổn hển nặng nhọc, cả đầm đìa mồ hôi, giọng run rẩy: “Ngươi bỡn cợt ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-131-thieu-nu-va-long-than-8.html.]

“Ngươi lúc nào cũng thua, chán phèo.” Thiếu niên lạnh nhạt: “Ta chơi chán .”

Tống Tiểu Hà dù khó hiểu yêu quái mặt đến thì cũng suy luận ý tứ trong câu , tên yêu quái đích thực là đang bỡn cợt nàng. Mới đầu cho nàng thấy hi vọng sống sót, đó lúc nàng tưởng như thành công đào tẩu thì đuổi theo chặn đường, giống như mèo vờn chuột, trêu đùa nàng đến c.h.ế.t sống .

Tống Tiểu Hà mệt mỏi kiệt quệ cộng thêm sự hoảng hốt, tuyệt vọng ép tới đường cùng nảy sinh nỗi uất hận mạnh mẽ, giận dữ quát tháo: “Ai thèm chơi với ngươi, đầu óc ngươi vấn đề ?!”

Long Thần ngẫm nghĩ: “Ngươi đang quan tâm ư?”

“Ta quan tâm cái đầu ngươi!”

“Đầu , cần ngươi quan tâm.” Long Thần thầm nghĩ, phàm nhân dạo gần đây tuy lên núi kỳ quặc, nhưng nếu nàng chịu chơi cùng , còn quan tâm tới đầu nữa, cứ tạm cho là thỉnh tội nhận . Long Thần tất nhiên cũng sẽ giống như đây, so đo tính toán với nàng.

Tống Tiểu Hà á khẩu trừng mắt, nghi ngờ đầu óc yêu quái thực sự bệnh, bèn chất vấn: “Tại ngươi đối xử với như ? Muốn g.i.ế.c thì cứ tay, cần gì hành hạ nhường ?”

Long Thần đáp: “Không ai g.i.ế.c ngươi.”

Long Châu trong cơ thể nàng, bất cứ loại tà ma yêu túy nào cũng đừng hòng tới gần.

“Ngươi câu rốt cuộc là ý gì?” Tống Tiểu Hà gấp gáp hỏi: “Bây giờ xuống núi, ngươi thể để ?”

“Mặt trời vẫn còn.” Long Thần .

Ngày Tống Tiểu Hà đợi đến lúc mặt trời lặn mới bắt đầu xuống núi.

“Cái gì mà cái gì? Cái gì mà mặt trời vẫn còn? Rốt cuộc là ngươi đang cái gì cơ?” Tống Tiểu Hà mù tịt, rõ ràng cả hai đều tiếng nhưng nàng cảm thấy giao tiếp với yêu quái là việc vô cùng khó khăn.

Nghe xong chỉ bực dọc gắt gỏng: “Tên phàm nhân ngu xuẩn.”

Long Thần vui. Phàm nhân cứ hỏi liên miên lải nhải, dường như câu hỏi vô cùng ồn ào, thái độ còn cực kỳ tệ hại.

Tống Tiểu Hà suýt chút nữa cho tức hộc máu. Nàng hoài nghi tên mới ngày đầu học tiếng nên mới thốt những lời khiến hiểu . Vốn đen đủi đầy , cơ thể thì mệt mỏi kiệt quệ, giờ còn c.h.ử.i cho một câu, nàng suy sụp ngay tại chỗ, tức giận bật tu tu lăn đùng đất. Nàng thầm nghĩ: Thích g.i.ế.c thì g.i.ế.c, xé thành trăm mảnh vụn thịt cũng quyết chạy nữa.

Sống ngần đủ .

Long Thần định về sơn động nhưng thấy phàm nhân thượt đất nhúc nhích. Không đủ kiên nhẫn chờ đợi, hai lời xốc ngược nàng vác lên vai mang thẳng về hang. Hắn ném Tống Tiểu Hà ngay cửa động lững thững một góc .

Tống Tiểu Hà vẫn cứ sụt sùi nức nở, tiếng thút thít ngớt vang vọng rõ mồn một trong gian tĩnh mịch của sơn động. Long Thần nhẫn nhịn một hồi, rốt cuộc thì tính kiên nhẫn quá nông cạn nên chuẩn nổi đóa: “Câm miệng, ngươi ồn.”

Tống Tiểu Hà bĩu môi: “Sắp c.h.ế.t tới nơi mà ngươi còn quản chuyện ?”

Hắn điệu bộ của phàm nhân, nhớ đêm đầu tiên nàng ở trong hang núi cũng rên rỉ than vãn ỉ ôi một lúc lâu, cuối cùng móc từ trong thứ gì đó tọng miệng nhai nuốt thì mới ngừng phát âm thanh.

Long Thần lờ mờ hiểu , thèm đôi co với nàng nữa, dậy bước khỏi sơn động. Tống Tiểu Hà tận mắt chứng kiến nhảy vọt lên trời biến mất tăm, kinh ngạc suy nghĩ, chẳng nhẽ vì ghét nàng quá ồn nên bỏ luôn ? Đợi một lúc lâu thấy , Tống Tiểu Hà lồm cồm bò dậy nhấc chân chạy tiếp.

Nàng suy nghĩ kỹ , nàng vẫn sống đủ, ai mà tình nguyện đợi c.h.ế.t ở đây chứ? Thế nhưng tục ngữ câu ăn một miếng khôn một tí. Lúc Tống Tiểu Hà thấy thiếu niên xuất hiện chắn ngang đường thêm nữa, nàng mới thấm thía khắc sâu triết lý .

chút khác biệt. Hắn là chạy nhưng lẽ chẳng chuyện lành gì, bởi nhuốm đầy m.á.u tươi đỏ lòm, sền sệt dính ướt át làn da trắng ngần, giống hệt như những đóa hoa diễm lệ và tinh xảo. Hắn bực bội lườm Tống Tiểu Hà: “Ta chơi chán .”

Mớ m.á.u me trộn lẫn khiến thoạt trông cực kỳ hung thần ác sát. Thật sự y như gặp quỷ, bất luận nàng chạy thế nào, chạy thì yêu quái vẫn thể dấu vết mà tìm thấy. Tống Tiểu Hà chịu thua đầu hàng, lóc để thiếu niên xách trở về sơn động.

Vừa về tới nơi nàng mới nhận trong hang thêm xác hai con hươu, bụng khoét một lỗ to hổng hoác, vứt bừa mặt đất khiến nội tạng cùng m.á.u chảy be bét lênh láng, cơ hồ còn lấy một chỗ đặt chân. Rõ ràng là tên yêu quái ngoài bắt hươu mang về, thấy nàng mất tích liền tiện vứt xác hươu để chạy tìm nàng.

Nàng vốn tưởng tên yêu quái chuẩn dùng bữa nên tự động dạt góc khuất, cố gắng giấu kín sự hiện diện của . nhặt xác một con hươu ném xuống chân nàng, lời ít ý nhiều: “Ăn.”

Cái xác rơi bộp xuống đất, m.á.u tươi b.ắ.n vọt lên Tống Tiểu Hà. Mùi m.á.u tanh tưởi hòa lẫn đủ thứ mùi khó ngửi xộc thẳng mũi khiến nàng suýt thì nôn mửa. Thấy nàng nhúc nhích, Long Thần tự xắn tay áo xổm xuống, chỉ qua mấy thao tác xé xác một con hươu khổng lồ thành từng mảnh vụn. Thịt sống m.á.u me đầm đìa cuộn cùng đủ loại nội tạng tạp nham, buồn nôn bao nhiêu là bấy nhiêu.

Tống Tiểu Hà ọe vài tiếng nhưng trong bụng trống rỗng nên chẳng ói gì, ngược còn khiến nước mắt tèm lem đầy mặt. Long Thần xé một dẻ thịt đỏ rực đưa tới sát miệng Tống Tiểu Hà. Nàng vội vàng mím chặt môi, ngoảnh mặt sang một bên. Bàn tay Long Thần liền bám theo cọ cọ lên mặt nàng. Dòng m.á.u lan rộng nhuộm đỏ cả lớn, để vết m.á.u nhơm nhớp dinh dính má, chóp mũi và khóe môi.

Tống Tiểu Hà cuộn rụt về phía , nhưng lưng là bức vách nên còn đường lui nữa. Long Thần cầm chặt hai miếng thịt nằng nặc dụi tới cọ lui chút kiêng dè. Một lát cả nàng bê bết m.á.u hươu, đành cố gắng trốn tránh lấy tay dùng sức đẩy . Lúc mới phát hiện hai bàn tay Tống Tiểu Hà vẫn còn đang trói buộc, vì thắt nút c.h.ế.t nên nàng tự cởi . Hắn giơ tay vung ngón tay xẹt qua sợi dây thừng một nhát liền giải thoát cho hai tay nàng.

Tống Tiểu Hà lập tức vung tay đẩy , biểu hiện vô cùng từ chối nhưng rơi mắt Long Thần thì nghiễm nhiên là thứ . Hắn tức khắc bóp chặt cổ tay Tống Tiểu Hà, nhét miếng thịt hươu nát bét như tương tay nàng, còn cực kỳ hoang mang hiểu: “Tại ăn?”

Tống Tiểu Hà vung tay ném toẹt miếng thịt , há mồm là nôn ọe thốt nổi nửa chữ, nước mắt lăn dài thành chuỗi hệt như một búp bê bằng sứ nhuốm m.á.u tanh.

Long Thần chằm chằm nàng, cũng là nghĩ lí do. Tại trong đôi mắt giấu nhiều nước đến ? Cứ như một nguồn mạch bao giờ cạn kiệt. Hắn nghĩ gì nấy, thuận thế nâng tay bóp lấy cằm Tống Tiểu Hà ép sát tới, ngậm c.ắ.n lên khuôn mặt nàng, đem bộ nước mắt hòa cùng m.á.u hươu quấn lấy đầu lưỡi.

Tống Tiểu Hà kinh ngạc trừng to hai mắt, sợ hãi tới mức cơ bắp căng cứng. Hơi thở nóng hổi phả hàng lông mi, đôi tay chống lên bờ vai cũng chẳng dám dùng sức, e dè lỡ nhe nanh c.ắ.n phập một cái gặm luôn một miếng thịt mặt . Kế tiếp chỉ cảm thấy một thứ mềm mại ướt át trượt trượt má, rõ mười mươi là l.i.ế.m láp.

Rõ ràng là yêu quái thế nhưng mang một cơ thể con , cũng nhịp đập và thở phàm nhân. Hành động áp sát càng tôn thêm sự bé nhỏ của Tống Tiểu Hà. Việc đè nàng lên tường để l.i.ế.m mặt tuy dị hợm, nhưng chẳng hiểu chất chứa một sự mập mờ kiều diễm.

Tất nhiên, động tác đột ngột cũng chỉ diễn trong giây lát. Thiếu niên nhanh bèn buông nàng , ngoảnh đầu nhổ toẹt một bãi nước bọt, buông lời cay nghiệt: “Dở.”

Tống Tiểu Hà vẫn trợn tròn mắt duy trì sự kinh ngạc tới ngây dại. Nàng thầm nhủ quả nhiên là thế, tên yêu quái đầu óc bệnh quả nhiên đang coi nàng như lương khô dự trữ đấy mà!

 

Loading...