Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 132: Thiếu Nữ Và Long Thần 9
Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:42:30
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà mím môi, vành tai đỏ rực như rỉ máu, nhỏ giọng mớ: “Cần.”
Tống Tiểu Hà bày điệu bộ cực kì từ chối, nghiến chặt răng kiên quyết để cho tên yêu quái mặt nhét thịt hươu miệng. Long Thần chỉ gồng một chốc, đó lập tức buông tha. Lúc dậy, đá văng đống thịt hươu vụn nát về phía chân Tống Tiểu Hà, lẽ là chút ý tứ hối thúc cuối cùng, mới xoay góc đối diện xuống.
Tống Tiểu Hà vùi giữa khí sặc sụa mùi m.á.u tanh, chẳng dám mảy may động đậy. Tên yêu quái tuy hành xử vô cớ nhưng hễ xuống là hó hé thêm nữa, uể oải tựa ghế đá, lấy một tay chống cằm, thi thoảng đưa mắt quét qua Tống Tiểu Hà.
Hai cách xa chừng như hai kẻ xa lạ, thế nhưng trong đầu chung một suy nghĩ, đều thấy đối phương cực kì kỳ dị.
Tống Tiểu Hà ráng sức nín nhịn trong mùi m.á.u tanh ngòm một chốc, cái dày vốn dĩ đói móp meo nay quặn thắt sôi sục đòi mạng, dịch chua trào ngược liên tục. Nàng chẳng thể nán thêm một giây phút nào, bèn vùng dậy lồm cồm bò sang góc khác ọe mấy cái mới đỡ phần nào. Thậm chí chẳng còn đủ sức mà hẳn hoi, nàng ườn nửa sống nửa c.h.ế.t nền đất tự nhủ: Còn yêu quái ăn thịt thì c.h.ế.t đói .
Nàng c.ắ.n răng dứt khoát phắt dậy, lớn tiếng gọi Long Thần: “Ta đói .”
Long Thần vẫn đang ôm cục tức vì tên phàm nhân điều dám từ chối ý của , mặc kệ nàng.
Tống Tiểu Hà lấy hết can đảm, dậy bước tới cách Long Thần một quãng, tiếp: “Ta thông suốt , ngươi g.i.ế.c hẳn là lý do, nhưng bây giờ nếu ngươi cho ăn, chắc chắn sẽ c.h.ế.t đói, khi thì kế hoạch của ngươi hỏng bét.”
Long Thần thì giận dữ: “Cái đồ phàm nhân ngu ngốc nhà ngươi, là một ai thể g.i.ế.c ngươi.”
Đây là thứ ba nhai câu . Rõ ràng là tiếng , thế quái nào mà tên phàm nhân như thể điếc đặc hiểu tiếng ?
Long Thần bướng bỉnh chất vấn: “Thứ đất vì ăn?”
Xác hai con hươu là do nhọc công chạy sang ngọn núi bên cạnh bắt về. Vì ngọn núi còn sinh vật nào khác, chuyện đối với Long Thần mà là một sự hạ hiếm .
Tống Tiểu Hà đảo mắt đống hỗn độn ngổn ngang mặt đất, riêng gì trong sơn động mà ngay cả bản nàng cũng vấy bẩn m.á.u me tanh tưởi, chẳng tìm một chỗ tươm tất. Tên yêu quái cũng chả khá khẩm hơn là mấy, hai nom lúc thật sự t.h.ả.m hại tới bực .
Thế nhưng rốt cuộc nàng cũng hiểu , yêu quái hóa thể giao tiếp bình thường. Nàng liền giải thích: “Phàm nhân bọn ăn đồ sống, ăn sẽ c.h.ế.t.”
Long Thần bày vẻ mặt khinh rẻ, cũng chẳng buồn phản bác. Điểm đúng là sai. Trong mắt bọn phàm nhân cực kì mỏng manh, thậm chí còn hoài nghi nếu gió thổi lỡ tay mạnh thêm một xíu cũng dư sức xương cốt phàm nhân đứt lìa.
“Phiền phức.” Long Thần bực dọc phắt dậy, quăng một câu oán thán ngoắt khỏi hang động.
Chỉ là khi khỏi, Tống Tiểu Hà chẳng màng bỏ trốn nữa. Một là vì nàng kiệt sức tới nơi , chân tay rã rời run bần bật, vững là một sự khó nhọc. Hai là vì bất luận nàng chạy thế nào nữa cũng sẽ tên yêu quái cản bắt về, chi bằng cứ giữ lấy chút thể lực còm cõi.
Nàng tìm một đất khá sạch sẽ xuống, ghét mùi m.á.u me tanh rình nên cởi luôn lớp áo khoác dính đầy m.á.u ném , chỉ chừa áo lót bên trong. Ném áo xa, mũi nàng cuối cùng cũng vớt vát chút trong lành. Rồi nàng im lặng trong sơn động tiếp tục chuỗi ngày đợi chờ mòn mỏi.
Nhắc Long Thần, khi rời sơn động ném một nhánh cây dính kim quang ngay cửa hang. Mặc dù phàm nhân lẩn trốn nơi chân trời góc bể nào thì vẫn thể dò vị trí của Long Châu, nhưng trò mèo vờn chuột chơi nhiều cũng chán, Long Thần đành phong tỏa cái cửa động cho nàng yên vị. Kế tiếp bay thẳng bờ suối. Hắn cực kì bài xích thứ m.á.u dơ dáy của kẻ khác bám cơ thể . Trước xông pha chiến trường nơi núi sâu vấy bẩn huyết nhục nên thường xuyên lui tới hồ nước để gột rửa. Lâu dần nơi đây biến thành chốn thường trú.
Tẩy sạch mớ tạp huyết xong, bước từng bước khoan t.h.a.i khỏi dòng nước. Thế nhưng chả dính mảy may lấy một hạt sương tàn, y phục cứ thế mà khô ráo thơm tho. Sau đó, Long Thần lững thững xuống chân núi.
Ngửi mùi phàm nhân tỏa , ngẫu nhiên bước một thôn trang tĩnh mịch. Vừa mới chường mặt cửa thu hút vô vàn ánh hiếu kỳ. Diện mạo của Long Thần quả thực quá đỗi mỹ miều, nhất là nốt chu sa đỏ thẫm ấn giữa mi tâm, dẫu ăn mặc xuề xòa còn cởi trần thì khí chất vẫn tỏa ngợp trời, chẳng khác nào tiểu Bồ Tát ngự mây xanh giáng trần.
Một lúc , mấy dân làng nhân bụng tiến gần, niềm nở bắt chuyện.
“Tiểu , đến thôn bọn tìm hửm?” Dân làng đó hỏi thăm.
Long Thần đáp gọn: “Ta tìm đồ ăn.”
“Ây da.” Người dân xót xa: “Nhìn bộ dạng như vầy, ắt hẳn gia đình gặp nạn nên lưu lạc tới nước chứ gì?”
Long Thần chả hiểu tên lảm nhảm cái gì nên thèm để tai.
“Thôi , theo , nhường chút đỉnh lót .” Dân làng ngoảnh đầu dẫn thôn, miệng lẩm nhẩm râm ran: “Hạn hán cũng qua, chịu khó hành thiện tích đức đặng còn trả ơn ông trời.”
Long Thần cất gót theo , chẳng thiết mảy may để tâm tới ánh mắt của kẻ bàng quan xung quanh.
“Tiểu xưng danh là gì nhở?” Trên dọc đường, dân mở lời tâm tình vài câu.
Long Thần vốn ghét tiếp chuyện với ngoài, bực bội trả lời cụt ngủn: “Trường Trùng.”*
*Mẻ Hà đầu gặp kêu là Trường Trùng, nghĩa là con sâu dài là rắn á. Nên từ đầu tớ dịch rắn luôn… ai dè ổng kêu ổng tên trường trùng kkkkk.
Tên dân làng kinh ngạc ngoắt , tài nào tin tai : “Tên là thế á? là xưa nay hiếm, ai đời cha đặt tên con như , chỗ chúng Trường Trùng ám chỉ loài rắn rết cơ đấy.”
Long Thần mặt lạnh băng, ánh mắt xoáy sâu kẻ đối diện: “Trường Trùng ở chỗ các ngươi chỉ là rắn .”
“Chuẩn đấy.” Tên dân làng hề hề, mảy may nhận sắc mặt thiếu niên bên cạnh dần xám ngoét.
Tên dân làng nọ đưa cho ít lương khô lót . Vậy mà chẳng màng hé môi cảm tạ một lời, cứ thế xoay gót chuồn thẳng. Tốc độ dường như vượt ngoài tầm mắt trần tục, chẳng cách nào đuổi kịp nổi. Người dân hốt hoảng đuổi theo cửa, ngoài cái bóng lác đác thì chẳng còn thấy bóng nào nữa, chăng đồ ăn thức uống mất mới chứng thực sự hiện diện của một thiếu niên từng ở đây.
Long Thần tức nổ đom đóm mắt vì cái vụ Rắn , tính hộc tốc giáo huấn phàm nhân một trận hồn, nên chớp mắt ngự cửa sơn động. Ngay lúc Tống Tiểu Hà còn đang tựa vách lim dim, bước . Thân thể nhỏ bé của phàm nhân cuộn tròn ở một góc hang, gương mặt non nớt nhem nhuốc m.á.u tươi cùng nước mắt, nom chẳng khác nào con thú non hèn yếu đang thương tơi bời.
Sự tồn tại của loài sinh vật con mắt của Long Thần thật sự quá bé mọn, cứ như chỉ cần khẽ gõ là sẽ c.h.ế.t yểu. Long Thần tiến gần, nhấc mũi chân hẩy nhẹ mấy cú như đ.á.n.h tiếng gọi nàng dậy. Tống Tiểu Hà liền choàng tỉnh, cuống quýt ngẩng đầu thấy yêu quái đang sừng sững lù lù, tay xách lủng lẳng một bọc vải.
“Cái đồ phàm nhân ngốc nghếch nhà ngươi.” Long Thần mắng mỏ một câu ném phịch bọc vải lòng nàng, mang theo một bụng oán thán.
Tống Tiểu Hà giơ tay đón lấy, mở xem thì là thịt tương chín. Suốt hai mùa hạn hán khô kiệt, gạo và lúa mì biến thành xa xỉ phẩm, thế nên do sát vách núi nên thịt hóa là thực phẩm phổ biến nhất trong mỗi nhà dân. Tống Tiểu Hà đói hoa mắt chóng mặt, chẳng thèm đắn đo nhiều, bọc miếng vải tay cắm đầu cắm cổ ngấu nghiến. Nàng dám ăn quá nhanh, vì trong hang chẳng nước, nhỡ mắc nghẹn thì toi đời. Thế nên Tống Tiểu Hà gắng gượng kìm nén cơn đói mà nhẩn nha từng miếng nhỏ.
Điệu bộ lọt mắt Long Thần càng cho khó ở thêm. Rõ ràng cùng là thịt, nàng ăn đồ xách về mà ăn của đám phàm nhân chân núi , rõ rành rành đang khinh bỉ . Kẻ dám khinh bỉ Long Thần, lẽ nào là thứ ? Hắn cứ ngụp lặn trong biển hờn tủi như thế, trong khi Tống Tiểu Hà ở bên nhai ngon lành.
Có lúc con đến ngã rẽ sự c.h.ế.t, đột nhiên chả sợ gì sất. Nàng nhồm nhoàm thịt, dáo dác ngó quanh quẩn ngoài cửa hang, như đang ngóng đợi thứ gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-132-thieu-nu-va-long-than-9.html.]
Long Thần nhịn hết nổi, cất giọng chói tai: “Ngươi đang tìm ai?”
“Hồi núi một con rắn đen lượn lờ, ngươi thấy nó lảng vảng qua đây ?” Tống Tiểu Hà dè dặt hỏi.
Mặt mày Long Thần vốn âm u, khóe miệng càng nhệch xuống sát gót: “Ta ở đây thì ở ?”
Tống Tiểu Hà tọng đầy một họng thịt, miệng nhai chóp chép còn mắt thì đăm đăm . Ban đầu nàng còn suy nghĩ kịp, nhưng đọ mắt một chốc rốt cục cũng nhận chân tướng sự việc nhờ câu . Nàng kinh hãi mở to mắt, vội nuốt ực miếng thịt xuống bụng, chỉ hoảng hốt: “Ngươi, hóa ngươi là con trường trùng đen đó á?!”
Long Thần nổi trận lôi đình, nhảy phắt lên trừng mắt giận dữ: “Cái đồ phàm nhân to gan lớn mật nhà ngươi, đừng cậy việc khoan hồng cho sự thấp hèn của ngươi hết tới khác mà dám càn, dám so sánh cùng họ hàng loài rắn!”
Tống Tiểu Hà giật nảy , chẳng hiểu kích động đến , đầu óc mơ hồ chẳng hiểu mô tê gì: “ ngươi bảo là con rắn đen ?”
“Loài tôm tép nhãi nhép mà cũng dám đem so đo với , mau mau sám hối cho sự lỡ lời .”
“Xin .” Lời nhẹ hều, chỉ qua môi tuột khỏi miệng. Trong lòng vui sướng vô ngần, ánh mắt ngập tràn tia sáng rực rỡ, khóe miệng tươi rạng rỡ. Nàng mon men tới gần , miệng lắp bắp: “Thành thật xin , ngươi đừng nhọc lòng chấp vặt với phàm nhân gì nhé?”
Chợt Tống Tiểu Hà hiểu tươm tất, tại tên yêu quái mắt châm chước tha cho mạng nàng, thì mấy bận nàng định bỏ chạy đều bắt về trong mắt chỉ là những cuộc vui đùa vô hại. Hắn là con rắn đen thủa nào . Ngày qua tháng , Tống Tiểu Hà leo núi hơn nửa năm ròng rã, nàng gắn bó bên qua bao buổi chiều tà. Cho nên nhận Tống Tiểu Hà, chẳng buồn giở trò hại nàng mà còn kiếm đồ cho nàng ăn. Từ đầu đến đuôi chẳng vướng bận dã tâm ác độc nào, chỉ tại hai bên giao tiếp chẳng ăn rơ khiến Tống Tiểu Hà ăn một vố hết hồn hết vía.
Tự dưng cảm giác sống sót từ đống bùn lầy nhen nhóm trở , hệt như đang bên bờ vực thẳm, nửa bàn chân hẫng chới với chỉ chực ngã nhào tình cờ ngoảnh mặt phát hiện đằng lắp một nẻo đường bằng phẳng quang đãng.
Nàng chồm tới ôm chầm lấy : “Ta ngay ngươi thông minh lanh lợi mà, thế nào cũng chẳng rắn thường, ngờ ngươi thể hóa thành hình !”
Long Thần bất thình lình ôm chặt cứng, toan lấy đà gạt nàng nhưng lời kéo dạt về một góc khác: “Ta rắn!”
Tống Tiểu Hà giữ chặt lấy , vòng hai cánh tay ôm riết lấy thắt lưng , nước mắt lẫn nước mũi bôi toẹt lên lồng n.g.ự.c , trút bầu tâm sự tủi hờn gào thét vì mớ tai ương biến cố cứ ngồn ngộn kéo đến kịp trở tay. Long Thần vẫn ghim cớ nàng dám gọi là Rắn, bèn đẩy nàng . Thế nhưng nàng bám nhằng nhẵng hệt như đỉa đói, cố sức vùi sâu cơ thể nóng rẫy hòng mót lấy ấm cùng sự an .
Đẩy đẩy mấy hiệp, Long Thần thẹn quá hóa giận mắng xối xả: “Phàm nhân nhà ngươi, cứ nhằng nhẵng bám dính lấy hả!”
Tống Tiểu Hà lóc khản cả tiếng, ngẩng bộ mặt với đôi mắt đẫm lệ : “Ta chỉ ôm ngươi một chút thôi mà.”
Long Thần đụng ánh mắt nàng, chợt nhận lòng trắc ẩn của bắt đầu gợn sóng trào dâng. Hắn nghĩ nghĩ , dẫu Tống Tiểu Hà cũng khác giống nòi, hành vi cử chỉ khác biệt tí xíu cũng là thường tình. Thế cũng chả thèm buông lời cạn tàu ráo máng, mà đó gót bỏ .
“Ngươi tính ?” Tống Tiểu Hà quýnh quáng đuổi theo. Mới nãy thôi còn cuống cuồng tìm đường chạy trốn, nay tin đích thị là rắn đen, Tống Tiểu Hà nào còn tâm tư đào tẩu nữa? Trên ngọn núi , chỗ nào an hơn ở bên chứ.
Long Thần lờ , hùng hục lội một mạch đến bờ suối, đó giống y như lúc gieo xuống làn nước, rửa sạch tàn tích Tống Tiểu Hà bôi trét lên . Hắn dường như mê nghịch nước, ngâm xuống nước đều thả lỏng nhẹ nhõm, mặt còn vương mấy tia sảng khoái cực kì kiều diễm.
Hắn trừng mắt Tống Tiểu Hà đang ngóng chờ bờ, hạ lệnh: “Mai cấm gọi là Trường Trùng.”
Tống Tiểu Hà lúc đang xổm cạnh bờ suối vốc nước rửa mặt mũi tay chân, thấy thế liền ngẩng đầu. Nước nhỏ tong tỏng dọc đường nét mảnh dẻ từ khóe mày đến khóe miệng mang theo một nụ rạng ngời: “Được , là sai, đáng nhẽ sớm hiểu một linh tính như ngươi chắc hẳn tu luyện thành hình , nghĩ cho ngươi một cái tên thật mới .”
“Tên phàm nhân đặt ư.” Long Thần khịt mũi tỏ vẻ khinh khỉnh, khựng một lát tiếp: “Cũng , thành nhân dạng thì ắt tên tuổi đàng hoàng, ngươi thử xem.”
Tống Tiểu Hà khum hai bàn tay , hất vốc nước buốt giá lên. Nước trong veo thấu tận đáy, trượt qua kẽ ngón tay tọt xuống dòng chảy trong vắt. Ánh mặt trời hắt xuống mặt suối lung linh huyền ảo. Tống Tiểu Hà ngước tươi rói, con ngươi đen láy phản chiếu ánh thu lóng lánh: “Lần đầu tiên gặp ngươi là ở khúc suối , suốt ngày canh giữ hòn núi tĩnh lặng , ghép thêm chữ nữa là thành một cái tên chỉnh luôn.”
Trong đầu nàng chợt xẹt qua hình ảnh nương t.ử Vinh nương và Tranh thúc c.h.ế.t t.h.ả.m vuốt yêu ma. Hai khắc khoải cầu khẩn một mụn con nhưng duyên mỏng phận bạc, tới lúc c.h.ế.t nhắm mắt xui tay vẫn thỏa nguyện.
“Thẩm Khê Sơn.” Tống Tiểu Hà hỏi dồn dập: “Ngươi ưng cái tên Thẩm Khê Sơn ?”
Long Thần rẽ nước nhẹ nhàng luồn lách đến mặt nàng, cất tiếng hỏi: “Thế ngươi gọi là gì?”
“Tống Tiểu Hà.” Nàng hồ hởi đáp: “Ta vứt đoạn sông ven núi nên mới lấy tên là Tiểu Hà.” Dòng sông ôm trọn hàng ngàn sinh linh cư trú, và dòng sông sẽ chẳng bao giờ ngừng chảy xiết.
“Tống Tiểu Hà, Thẩm Khê Sơn.” Long Thần lăn qua lăn hai cái tên nơi đầu lưỡi, chắc mẩm bận lôi đám rắn rết chuột nhắt bò tót nào nữa , cũng dáng tên đàng hoàng đấy. Hắn nhẹ gật đầu ưng thuận.
Tống Tiểu Hà đang mải toe toét chợt ré lên một tiếng: “Ây da.” đưa tay che ngực, cau mày than: “Ngực tự dưng nong nóng cà?”
Thẩm Khê Sơn liếc mắt nàng, ráo hoảnh: “Là đồ của , nó đòi về.”
“Trong á?” Tống Tiểu Hà ngỡ ngàng.
“Bữa ngươi sắp ngỏm còn .” Hắn thản nhiên, như chuyện gì to tát.
Tống Tiểu Hà bừng tỉnh nhớ tới chuyện hôm mấy con yêu tinh đả thương nàng, khi nàng trọng thương suýt chầu Diêm Vương nhưng qua ngày tỉnh giấc thì chẳng thấy xây xước. Mấy hôm nay đầu óc lơ đễnh rối tung rối mù vẫn thông suốt, nhưng đến đó thì chuyện phơi bày tỏ tường, e rằng khi đó là ân nhân cứu mạng bằng cách đưa thứ đó trong nàng. Thế là vật đó bùng lên ánh sáng vàng cứu giá lúc nàng gặp yêu ma giữa đường trốn chạy.
Tống Tiểu Hà muôn vàn cảm tạ, rướn sấn tới gần thủ thỉ: “Cảm ơn ngươi nhé.”
Thẩm Khê Sơn chẳng màng đoái hoài tiếng cảm ơn sáo rỗng, ngoảnh mặt ngơ.
“Thế giờ cách nào để nó dịu ? Nó càng lúc càng nóng nè.” Tống Tiểu Hà bưng tim lo lắng rên rỉ. Sự nóng bức nơi n.g.ự.c nàng khó chịu, nhưng càng lúc nhiệt độ càng tăng dần, mồ hôi tứa nhễ nhại, nếu cứ đà chắc nàng sẽ gồng gánh nổi nữa.
Thẩm Khê Sơn bước từ suối, khom lưng tóm chặt cổ tay nàng kéo phốc lên. Tiếp theo nâng cằm Tống Tiểu Hà ngóc cao lên, đó gục đầu lướt xuống như thế chuẩn hôn môi, cử chỉ thuần thục y hệt như bản năng trong khi vẻ mặt vẫn bình phàm tĩnh mịch gợn sóng.
Tống Tiểu Hà kinh hồn bạt vía trái tim đập bình bịch, theo bản năng tránh né liền vung tay định đẩy : “Ngươi gì hả?”
“Không ngươi đòi nó dịu ?” Thẩm Khê Sơn đáp trả đầy nóng nảy.
“Phải, dùng cách ư?” Tống Tiểu Hà mặt đỏ phừng phừng, ấp úng lí nhí, cả nhốt chặt trong vầng khí của , trong lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi lạnh, bẽn lẽn ngước .
“Ta độ một luồng khí cho ngươi, nó ngửi thấy mùi sẽ ngoan ngoãn.” Thẩm Khê Sơn cụp mi ngó nàng, biểu cảm khó ưa tưởng như sẽ hất văng tay bất cứ lúc nào: “Thế chốt cần hả?”
Tống Tiểu Hà mím môi, vành tai đỏ rực như rỉ máu, nhỏ giọng mớ: “Cần.”