Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 133: Thiếu Nữ Và Long Thần 10
Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:42:31
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho đến tận hôm nay, Tống Tiểu Hà vẫn rõ lai lịch , cũng chẳng thể thấu những bí ẩn . Rốt cuộc là thần tiên yêu quái, vì cớ gì chiếm cứ ngọn núi , tại g.i.ế.c mấy tên phàm nhân ngay cửa phòng nàng, và vì rõ ràng sống núi với hình hài của loài rắn nhưng cấm tuyệt khác gọi là rắn.
Thế nhưng một điều Tống Tiểu Hà hiểu rõ, đó là tuyệt đối tâm hại . Giả sử ôm dù chỉ một sự ác ý vô cớ với phàm nhân, thì ngay từ đầu tiên nàng đặt chân lên ngọn núi , nàng sớm c.h.ế.t tay , giống hệt như những dã thú xé xác núi .
Hắn coi ngọn núi là lãnh địa riêng, quanh năm suốt tháng sinh sống tại đây như một sinh linh từng nhuốm bụi trần. Hắn chẳng rành thế sự, đến cả việc phàm nhân ăn thịt sống cũng , thì thấu hiểu những chuyện tình ái sầu bi quy củ nam nữ thụ thụ bất . Những lề thói của nhân gian đối với mà là một tờ giấy trắng. Bởi , khi độ khí thì đó thực sự chỉ là độ khí thuần túy, tuyệt nhiên mang hàm ý trăng hoa nào khác.
Tống Tiểu Hà tự trấn an bản hết đến khác trong lòng, thế nhưng hai gò má vẫn nóng bừng, trái tim run rẩy liên hồi, thực sự dám vươn mắt thẳng Thẩm Khê Sơn. Dẫu nữa, thiếu niên tuấn mỹ cao lớn mặt vẫn là một nam tử. Dù ánh mắt trong vắt vương chút ám kiều diễm, nhưng Tống Tiểu Hà sống đến ngần tuổi vẫn từng kề cận nam nhân nào ở cách gần như . Đột nhiên chấp nhận chuyện môi kề môi răng tựa răng quả thực khiến nàng vô cùng bối rối.
Chỉ tiếc là Thẩm Khê Sơn ý định thông cảm cho nàng. Hắn nâng cằm nàng lên, dứt khoát cúi đầu ngậm lấy vành môi nọ. Mặc dù đây thể coi là một nụ hôn đúng nghĩa, nhưng đầu lưỡi của nhanh lướt qua cánh môi Tống Tiểu Hà, khẽ chạm hàm răng đang đóng chặt.
Trong lúc Tống Tiểu Hà đang căng thẳng tột độ, hai hàm răng vô thức mím chặt . Thẩm Khê Sơn thử vài nhưng dẫu đầu lưỡi cũng là thứ mềm mại, chẳng thể cạy mở hàm răng của nàng. Hắn đành lùi một chút, cau mày lệnh: “Mở miệng .”
Tống Tiểu Hà giật khẽ run rẩy , ánh mắt Thẩm Khê Sơn bàng hoàng như một chú hươu con hoảng sợ. Trái tim nàng đập quá đỗi kịch liệt, điên cuồng va đập trong lồng ngực. Hơi ấm mềm mại khi hai bờ môi chạm , cùng với xúc cảm ướt át nóng bỏng xẹt qua vành môi khiến đầu óc nàng váng vất lâng lâng.
Sau lời lệnh ngắn gọn , Thẩm Khê Sơn tiếp tục cúi xuống phủ lấy đôi môi nàng, dễ dàng cạy mở hàm răng đang khép chặt. Tống Tiểu Hà luống cuống tay chân, đôi tay đang chống vai theo bản năng cuộn tròn . Đôi mắt hạnh xinh chớp liên hồi, cả cứng đờ dám động đậy.
Dường như một luồng sức mạnh trôi tuột qua cuống họng nàng, chớp mắt lan tỏa khắp tứ chi bách hài, kéo theo một cảm giác kỳ lạ dâng trào mãnh liệt. Hai chân nàng bỗng nhũn , sức lực như rút cạn ngay tức khắc, bên trong cơ thể ngừng bùng phát những cơn run rẩy xa lạ. Gò má cùng vành tai nàng đỏ bừng lên một mảng, lan tận xuống chiếc cổ thon. Để cơ thể khỏi trượt ngã, nàng đành vươn tay bám chặt lấy bờ vai Thẩm Khê Sơn.
Đến lúc Thẩm Khê Sơn mới buông nàng , thấy nàng biểu hiện bất thường liền cúi đầu quan sát.
“Đây là thứ gì?” Tống Tiểu Hà c.ắ.n chặt răng, cố gắng giữ cho giọng bình tĩnh giữa từng nhịp thở dốc nặng nhọc: “Ta thế ?”
Thẩm Khê Sơn cũng rõ ngọn ngành cụ thể , nhưng mang máng đoán . Có lẽ cơ thể phàm nhân của nàng thể chịu đựng nổi Long tức, nhất thời thể tiêu hóa luồng sức mạnh nên mới sinh phản ứng như . Hắn đôi mắt đỏ hoe ầng ậng nước của Tống Tiểu Hà, cánh môi ướt át cùng dáng vẻ thở hổn hển nhả từng ngụm khí nóng rực, thầm nghĩ phàm nhân quả nhiên quá đỗi mong manh.
Thẩm Khê Sơn dứt khoát vác nàng trở sơn động.
Kỳ thực Tống Tiểu Hà hề cảm thấy đau đớn, ngược vô cùng khoan khoái. Giữa cơn hoảng hốt mơ màng, nàng như đang dạo bước tầng mây, phiêu diêu lơ lửng vô tình đ.á.n.h mất bản ngã trong cảm giác kỳ diệu . Tuy nhiên trạng thái kéo dài quá lâu. Có lẽ thứ đồ vật ngự trị nơi n.g.ự.c trái hấp thụ trọn vẹn luồng chân khí truyền sang, Tống Tiểu Hà nhanh chóng hồi phục trạng thái bình thường, lồng n.g.ự.c cũng còn nóng ran nữa. Chỉ là một phen giày vò, nàng đầm đìa mồ hôi.
Tống Tiểu Hà mới thẳng dậy, Thẩm Khê Sơn đột ngột lên tiếng: “Ngươi nên xuống núi .”
Phản ứng đầu tiên của nàng là khó hiểu, nhưng cũng nhanh chóng nhận ý tứ của , bèn nghiêng đầu bên ngoài sơn động. Tà dương ngả bóng về tây, ánh chiều tà rải những vệt nắng vàng ươm lên mặt đất. Trước đây cứ đến thời khắc là Tống Tiểu Hà chuẩn xuống núi để kịp về nhà khi trời tối. Thẩm Khê Sơn vẫn luôn ghi nhớ canh giờ .
Nàng vốn dĩ định xuống núi, dẫu hiện tại ngọn núi mới là nơi an nhất. Việc tìm kiếm Bộ Thời Diên cũng cần gấp gáp đến mức ngay trong chốc lát. Thế nhưng hình ảnh môi kề môi khi nãy cứ vờn quanh tâm trí xua , dư vị vương vấn môi vẫn còn quá mức rõ ràng. Tống Tiểu Hà thực sự cách đối phó với mớ cảm xúc hỗn độn , đành cuống quýt bò dậy khỏi mặt đất, chạy đến một nơi khuất tầm mắt để bình tâm trở . Hơn nữa nàng vẫn còn canh cánh trong lòng sự an nguy của mấy cô nương nhốt trong kiệu, thế nên bước chân vội vã chạy thẳng khỏi hang.
Ánh mắt Thẩm Khê Sơn dõi theo bóng lưng nàng, đợi nàng khuất bóng cửa hang mới chậm rãi lên.
Có lẽ Tống Tiểu Hà vẫn khôi phục bao nhiêu thể lực nên một đoạn chạy chậm một quãng. Sắc đỏ mặt dần phai nhạt, nhịp thở cũng thuận lợi hơn. Nàng cứ thế rảo bước con đường mòn xuống núi quen thuộc mà bao nhiêu . Thẩm Khê Sơn chễm chệ ngọn cây cao vút, thu trọn bóng dáng Tống Tiểu Hà tầm mắt từ tít cao, giống hệt như hàng ngàn từng lặng lẽ tiễn nàng xuống núi . Hắn đó tĩnh lặng nhường nào, khuôn mặt vô biểu cảm, dường như trong tâm trí chỉ còn một trống rỗng.
Tống Tiểu Hà chạy một đoạn đường khá xa mới tìm thấy những cỗ kiệu vứt chỏng chơ giữa đường. Lúc gian tĩnh mịch vô cùng, lẽ mấy cô nương bên trong đều đến kiệt sức. Nàng tiến gần, vén tấm vải đỏ rách nát cỗ kiệu đầu tiên lên thấy một thiếu nữ mặt mày tèm lem nước mắt đang co ro. Tưởng gặp yêu quái, cô nương nọ mở to đôi mắt hoảng sợ trừng trừng nàng. Nhận đến là Tống Tiểu Hà, nàng vội vã bật những tiếng thút thít nghẹn ngào hòng cầu cứu.
Tống Tiểu Hà dịu giọng an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, đến cứu các cô đây.”
Trong tay nàng nắm chặt một mảnh đá sắc lẹm tiện tay nhặt đường, dùng nó để cắt đứt dây thừng trói buộc tay chân mấy thiếu nữ. Tống Tiểu Hà lượt giải thoát cho cả sáu . Tay chân trói quá lâu nên nhất thời thể cử động linh hoạt, nàng đành chờ một bên. Đợi đến khi họ khôi phục chút sức lực chui khỏi kiệu, nàng mới cất lời giục giã: “Mau về thôi, hãy về nhà và rằng Long Thần cần các cô tân nương. Nếu còn dám đưa lên núi, ngài nhất định sẽ giáng tội trừng phạt bá tánh trong thôn.”
Mấy cô nương vốn đang chờ c.h.ế.t trong kiệu, nay thấy con đường sống mở ngay mắt, mà cứu họ là Tống Tiểu Hà kẻ mà họ từng coi như rắn rết tránh xa. Lúc tất cả đều nức nở liên tục lời xin .
Một tiến lên hỏi nàng: “Còn tỷ thì ? Tỷ xuống núi cùng chúng ư?”
Tống Tiểu Hà mỉm xua tay: “Dù thì núi cũng chẳng còn chốn dung cho nữa, đành ở ngọn núi . Các cô cần lo cho , nếu về thôn ai hỏi, cứ bảo Long Thần giữ . Và hãy nhớ kỹ, nhắn nhủ với rằng đầu ba thước thần linh, khuyên họ đừng tiếp tục chuyện ác nữa.”
Mấy cô nương gật đầu đồng ý, lau nước mắt dìu dắt xuống núi. Tống Tiểu Hà đưa tiễn họ một đoạn đường mới lưng ngược rừng sâu.
như lời nàng , thế gian chân núi e rằng còn chỗ dung cho nàng. Có xuống đó cũng chỉ nhận lấy kết cục phơi sương nếm gió chốn hoang vu. Hơn thế nữa, con yêu quái hung tợn dường như vẫn luôn nhòm ngó nàng, và chuyện tân nương của Long Thần rành rành là một âm mưu nhắm bản mệnh nàng. Tình thế hiện tại khác xưa, từ khi Thẩm Khê Sơn là con rắn đen nọ, ngọn núi trở thành pháo đài an tuyệt đối. Thay vì trốn chui trốn nhủi khắp nơi tìm Bộ Thời Diên, chi bằng cứ nương náu đây nghỉ ngơi vài ngày.
Tống Tiểu Hà tính toán vô cùng mỹ, nhưng quên mất một điều cốt lõi: Nơi là lãnh địa của con rắn đen cứng đầu cứng cổ . Nàng trừng mắt thiếu niên đang sừng sững mặt, hoài nghi thính giác của vấn đề, kinh ngạc hỏi : “Ngươi cái gì cơ?”
“Bây giờ là giờ ngươi xuống núi, cấm núi.” Thẩm Khê Sơn khoanh tay ngực, giọng điệu mang vẻ hiển nhiên.
“ ngủ núi.” Tống Tiểu Hà phân trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-133-thieu-nu-va-long-than-10.html.]
“Không .” Thẩm Khê Sơn lặp chắc nịch.
Tống Tiểu Hà cực kỳ buồn bực. Nàng quan sát sắc mặt , dẫu tên yêu quái đầu óc một lằn đùa, nhưng vẫn ôm hi vọng tìm thấy chút ý nhượng bộ gương mặt . Song sự thật là , trông vô cùng nghiêm túc.
“Tại đuổi xuống núi?” Tống Tiểu Hà nài nỉ: “Ta ở núi bầu bạn với ngươi ?”
Thẩm Khê Sơn dửng dưng: “Bây giờ là giờ ngươi xuống núi.”
“Cái giờ giấc là do ai định ?”
“Ngươi.”
Kỳ thực Tống Tiểu Hà từng thiết lập thời gian xuống núi với . Chỉ là mỗi mặt trời lặn nàng đều cất lời cáo biệt, lâu dần khiến Thẩm Khê Sơn mặc định đó là thời khắc nàng bắt buộc rời .
“Đã là do định , thì xuống núi lúc nào chẳng ?” Nàng vặn .
Thẩm Khê Sơn chằm chằm nàng mà tiếp lời. Dường như đang suy ngẫm điều gì đó.
Trong đầu Tống Tiểu Hà bỗng hiện lên hình ảnh xưng vương xưng bá núi ngự trị uy phong, hung hãn xua đuổi những kẻ ngoại lai. Đối phó với chỉ thể dùng lời lẽ ngon ngọt khuyên can, tuyệt đối dùng sức ép buộc. Thấy vẻ d.a.o động, nàng tiếp tục tấn công dồn dập, bày bộ dạng đáng thương cùng cực: “Nhà cửa của đều yêu ma phá nát , bách tính chân núi giờ đều coi là tai tinh. Bọn họ hề ngọn núi thần linh ngự trị, đẩy lên đây chẳng qua là mượn d.a.o g.i.ế.c , c.h.ế.t quách cho rảnh nợ. Đó là kể còn yêu quái nấp trong bóng tối rình rập đoạt mạng. Bây giờ ngọn núi là chốn bình yên duy nhất để chợp mắt, ngươi cứ rộng lượng cho nương náu mà.”
Nghe xong, Thẩm Khê Sơn sực nhớ vài tháng , một nàng cuộn tròn như nấm, co ro bên đống lửa sưởi ấm trong lớp áo bông dày cộp. Lúc thở của nàng yếu ớt vô cùng, hệt như một ngọn đèn leo lét chực chờ tắt ngúm giữa sơn động lạnh lẽo. Hắn lặng lẽ lắng từng nhịp thở thoi thóp , cuối cùng đành hạ tới gần, thổi thêm một ngụm Long diễm để sưởi ấm cho nàng. Từ dạo đó, Thẩm Khê Sơn luôn đinh ninh phàm nhân vốn dĩ thể qua đêm núi.
xem chừng Tống Tiểu Hà quyết tâm cắm rễ ở đây, cũng thèm ngăn cản nữa, chỉ buông một câu lạnh nhạt: “Ngươi mà c.h.ế.t, sẽ quản .”
Khóe miệng Tống Tiểu Hà lập tức cong lên một nụ rạng rỡ, đôi mắt híp thành một đường chỉ, vui vẻ lẽo đẽo theo gót . Nàng dư sức hiểu Thẩm Khê Sơn chỉ cái già mồm. Nếu thực sự nhẫn tâm mặc kệ sống c.h.ế.t của nàng, thì chẳng nhét thứ bảo vật cơ thể nàng để cứu mạng, càng lặn lội xuống thôn làng tìm thức ăn cho nàng, và chắc chắn sẽ chẳng bao giờ cho phép nàng lưu lãnh địa của .
Nhìn lớp y phục bết dính m.á.u tươi đỏ ối, cảm nhận sự nhớp nháp bứt rứt khi vã mồ hôi hột, nghĩ đến mấy ngày ròng rã tắm gội sạch sẽ, Tống Tiểu Hà bắt đầu nảy sinh ý định nước lấn tới.
“Thẩm Khê Sơn.” Nàng cất tiếng gọi.
Dường như Thẩm Khê Sơn thích cái tên . Vừa thấy giọng Tống Tiểu Hà, lập tức khẽ nghiêng đầu sang một bên, thái độ phản hồi vô cùng rõ rệt.
“Phàm nhân chúng cứ cách hai ngày là tắm gội sạch sẽ, bằng sẽ sinh bệnh đấy. Bây giờ mấy ngày liền tắm rửa , ngươi cho trót, giúp một việc ?”
Lời Thẩm Khê Sơn mấy tán đồng: “Ta phàm nhân.”
Tống Tiểu Hà tiến lên hai bước, sóng vai cùng nhằm kéo gần cách: “Ta ý ám chỉ ngươi là phàm nhân, mà là ngụ ý khen ngươi mang tấm lòng nhân từ thiện lương.”
Những thứ khác khoan hẵng bàn tới, nhưng hai chữ “nhân từ” Thẩm Khê Sơn vô cùng ưng ý. Được tâng bốc lên tận mây xanh, thoáng chút đắc ý, hỏi ngược : “Ngươi thế nào?”
Tống Tiểu Hà mừng rỡ khôn xiết, vội vàng tuôn một tràng: “Ngươi pháp thuật nào biến nước lạnh thành nước nóng ? Ta mộc d.ụ.c tẩy trần một phen, giờ đang độ thu phân trở gió lạnh , nếu ngâm xuống nước lạnh chắc chắn sẽ c.h.ế.t cóng mất.”
“Chuyện đó khó gì?” Thẩm Khê Sơn xoay , động tác nhanh như chớp, hề lấy một sự báo mà đặt thẳng bàn tay lên n.g.ự.c nàng.
Tống Tiểu Hà giật thót , nhưng kịp phản ứng thấy một sự sáng vàng mờ ảo lóe lên mắt. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực, đó thu tay về, điềm nhiên cất giọng: “Bây giờ ngươi thể xuống nước .”
“Thế ngươi thể xuống núi mượn giúp hai bộ y phục ?” Tống Tiểu Hà chớp thời cơ đưa thêm một yêu cầu khác.
Thẩm Khê Sơn lập tức cau mày, dường như giây tiếp theo sẽ bật câu “đồ phàm nhân phiền phức”.
“Thế nhưng phàm nhân chúng bắt buộc mặc y phục che mà, hơn nữa bộ đồ của ngươi bôi đầy m.á.u me , nhất định đồ sạch sẽ.” Tống Tiểu Hà nhanh nhẹn chặn họng , ánh mắt chớp chớp đáng thương , lời thốt ngọt lịm như bôi mật: “Ngươi nhân từ bụng như , chắc chắn sẽ chấp nhặt với một tiểu phàm nhân bé nhỏ như nhỉ? Đối với cảnh bi đát của hiện tại, kiếm vài bộ y phục vài miếng ăn lót khó như lên trời, nhưng đối với ngươi thì chỉ là cái nhấc tay nhẹ nhàng thôi, đúng nào?”
Thẩm Khê Sơn suy ngẫm, nàng cũng . Bản đích thực là vô cùng nhân từ thiện lương. Hơn nữa những món đồ phàm tục thế gian chỉ cần với tay là thể đoạt lấy dễ như trở bàn tay. Tên phàm nhân hèn mọn mà cũng tinh mắt thấu đôi phần thiên tính của , coi như cũng chút bản lĩnh.
Thế là, ánh mắt tràn trề hy vọng của Tống Tiểu Hà, gật đầu ưng thuận.
Tống Tiểu Hà mừng rỡ nhảy cẫng lên: “Vậy thì Thần tiên đại nhân, ngài mau về sớm nhé!”
Long Thần mới hóa thành hình , chập chững bước những bước đầu tiên quen với ngôn ngữ nhân loại, kịp nếm trải sự đời tiểu nha đầu tên Tống Tiểu Hà cho ăn ngay một vố tâng bốc nịnh bợ đầu đời. Và , tình nguyện cong m.ô.n.g chạy xuống núi chân sai vặt cho .