Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 134: Thiếu Nữ Và Long Thần 11

Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:42:32
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần hạ sơn , Thẩm Khê Sơn còn giữ vẻ ung dung hòa nhã như nữa. Dưới chân núi hằng hà sa thôn bản, đối với thì nơi nào cũng như . ban nãy ngửi thấy mùi của những kẻ xa lạ vương Tống Tiểu Hà, thứ mùi đặc trưng tỏa từ đám dân làng nọ. Cộng thêm những lời bộc bạch của nàng, liền mang theo dáng vẻ oai phong lẫm liệt, đùng đùng sát khí tiến thẳng về phía thôn làng .

Lúc , cảnh tượng trong thôn đang vô cùng hỗn loạn ầm ĩ. Sự trở về đột ngột của mấy thiếu nữ đưa lên núi hiến tế kinh động thôn, dân làng kiên quyết chống cự, tuyệt đối cho các nàng bước nửa bước cửa thôn.

Khi Thẩm Khê Sơn nương theo âm thanh mà tìm đến, cổng thôn đang xảy một trận cãi vã vô cùng kịch liệt.

“Tân nương dâng cho Long Thần mà ngài chối từ, ai mà ngài phật ý ! Nhỡ sự xuất hiện của chúng chọc giận Long Thần, thì cả làng cũng vạ lây theo!”

thế, đuổi chúng nó , đuổi chúng nó về núi!”

“Sống c.h.ế.t cũng núi!”

Nguyên cớ bắt nguồn từ đám phu kiệu Thẩm Khê Sơn dọa cho mất mật từ trời rơi xuống. Bọn chúng vì thể diện nên lúc tháo chạy về làng dệt nên những câu chuyện thêu dệt thêm bớt, đồn thổi rằng núi đích thực một con yêu quái hung tàn khát máu. Cả thôn dọa cho hồn xiêu phách lạc, thế nên bằng giá bọn họ cũng cho phép mấy cô nương đặt chân làng.

Đám đông la ó c.h.ử.i bới, gương mặt ai nấy đều hằn lên vẻ dữ tợn, ngừng xua đuổi năm cô nương đang ôm co ro lóc. Người của các cô nương lao bảo vệ con cháu cũng dân làng hợp lực ngăn chặn quyết liệt. Trong cơn hoảng loạn tột độ tai họa diệt vong, vì dũng cảm đối diện với yêu quái, đám đông chọn cách ức h.i.ế.p đồng loại hòng tự bảo vệ . Năm cô nương đáng thương run rẩy như cầy sấy, chỉ tuyệt vọng than, cầu xin cho một lối về nhà.

Giữa mớ âm thanh chát chúa , Thẩm Khê Sơn lạnh lùng bước đến cổng thôn. Giây phút hiện diện trong tầm mắt của đám đông, tiếng ồn ã dường như đè nén, tắt lịm quá nửa. Hắn vẫn mặc chiếc quần ngắn cũn cỡn , mái tóc đen dài xõa tung tùy ý, che một phần bờ n.g.ự.c và đôi cánh tay trắng như tuyết, thong thả dùng đôi chân trần bước tới mặt .

Mặt trời khuất núi, bóng tối dần buông xuống. Những ngọn đèn lồng thắp sáng cổng thôn hắt lên bóng dáng , ánh đèn mờ ảo, toát lên vẻ siêu thực, dường như chẳng mang dáng vẻ của một phàm nhân. Giữa tiết trời cuối thu se lạnh, ai ăn mặc phong phanh như , mang giày, buộc tóc, da thịt trắng nhợt tựa sương tuyết.

Sự xuất hiện đột ngột của Thẩm Khê Sơn khiến đám đông khiếp vía. Khi tiến gần, những tiếng mắng mỏ c.h.ử.i rủa nhắm mấy cô nương ngay lập tức im bặt. Chỉ cần diện mạo của , nhiều dọa đến kinh hồn bạt vía.

Khuôn mặt toát lên vẻ lạnh lùng vô cảm, đôi mắt tuyệt quét qua đám đông, nhàn nhạt buông một câu: “Tân nương là gì?”

“Ngươi... ngươi là ai?” Trưởng thôn ở hàng đầu, ngừng quét mắt dò xét Thẩm Khê Sơn từ đầu đến chân, khi cất giọng bắt đầu run rẩy: “Mau rời khỏi đây, đừng gần thôn chúng !”

“Tân nương dâng cho Long Thần rốt cuộc là cái gì?” Chân mày Thẩm Khê Sơn chau . Lặp câu hỏi thứ hai là giới hạn kiên nhẫn của , biểu cảm từ lạnh lùng dần chuyển sang dữ tợn. Vẻ mặt dường như chấp nhận bất cứ lời vòng vo lảng tránh nào.

“Thiên sư bảo rằng Long Thần giáng mưa rào ban phước cho bá tánh, chúng phận phàm nhân đền ơn đáp nghĩa. Mấy cô nương chọn tân nương dâng cho Long Thần, để ngài sinh con đẻ cái, nối dõi tông đường.”

Hàng chân mày của Thẩm Khê Sơn càng nhíu chặt hơn: “Nối dõi?”

“Là sinh con.” Một trong đám đông run rẩy giải thích.

Thẩm Khê Sơn đưa mắt về phía những đứa trẻ đang lấp ló trong đám đông, chợt hiểu đó là phương thức duy trì huyết mạch và nòi giống của vạn vật thế gian.

Hắn dứt khoát đáp trả lạnh lùng: “Ta cần.”

Cả gian rơi tĩnh lặng, ai dám hó hé nửa lời, lẽ vì hiểu tại đột nhiên thốt một câu như .

lúc đó, một gã phu khiêng kiệu lúc chiều vô tình bước tới cổng thôn. Vừa thấy Thẩm Khê Sơn lù lù ở đó, liền ré lên một tiếng chói tai, khiến tất thảy giật nảy . Kẻ lúc còn vênh váo huênh hoang sợ trời sợ đất, nay gặp vị ôn thần tìm xuống tận núi thì hoảng sợ đến mức vắt chân lên cổ mà chạy, cắm đầu bỏ trốn gào thét thất thanh: “Yêu quái! Là yêu quái!!”

Có lẽ trong tiềm thức của phàm nhân, Long Thần đích thực hiện diện với dáng vẻ uy nghi lẫm liệt, pháp tướng trang nghiêm, chứ là một thiếu niên tuấn mỹ ở trần, chân đất rong ruổi khắp nơi như thế . Lời hô hoán của gã phu kiệu như một mồi lửa, châm ngòi cho sự hoảng loạn tột độ. Đám đông hoảng hồn tứ tán bỏ chạy, tiếng la hét chói tai vang vọng khắp nơi.

Thấy bọn chúng định tẩu thoát, Thẩm Khê Sơn chỉ nhếch mép, khẽ phất tay. Một tia sáng vàng chói mắt lóe lên, vị trưởng thôn liền một luồng sức mạnh vô hình kéo giật lùi về phía , bàn tay dễ dàng bóp chặt lấy yết hầu của lão. Trưởng thôn dọa cho hồn bay phách lạc, cả mềm nhũn như cọng bún, nước mắt giàn giụa, miệng ngừng lắp bắp van xin Thẩm Khê Sơn tha mạng.

“Giao y phục và thức ăn cho .” Thẩm Khê Sơn ngạo nghễ lão từ cao, hờ hững đưa yêu cầu.

Đó cũng là mục đích duy nhất cho chuyến của .

Trưởng thôn nào dám ho hoe nửa lời, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, lẩy bẩy dẫn Thẩm Khê Sơn nhà lấy thức ăn và y phục. Thấy đủ, ánh mắt lia ngoài sân, thấy một đống chăn mền và quần áo đang phơi sào trúc, bèn tiện tay cuốn sạch sành sanh. Hành động của chẳng khác nào một tên thổ phỉ đang càn quét xóm làng, cướp đoạt sót một món đồ nào trong nhà trưởng thôn. Lúc rời , còn tặng thêm một cú đá tung tóe cánh cửa nhà lão, thái độ vô cùng ngông cuồng hách dịch.

Thẩm Khê Sơn tỉnh giấc giấc ngủ say dài đằng đẵng, quả thực trong đầu là một tờ giấy trắng. Thế nhưng khả năng học hỏi của nhạy bén đến kinh ngạc. Chỉ một Tống Tiểu Hà cất giọng, nắm bắt ngôn ngữ của loài . Trải qua một vòng xuống núi, thu nạp kiến thức về nếp sống của phàm nhân. Hắn họ vận y phục che , chải chuốt búi tóc, nghỉ ngơi những chiếc giường dựng ở một nơi nhất định, ăn uống mỗi ngày nhiều cữ. Chỉ cần sứt đầu mẻ trán một chút nhiễm chút phong hàn, bọn họ thể bỏ mạng bất cứ lúc nào. Chẳng cần đến yêu quái, dù chỉ là hàm răng nanh vuốt của những con dã thú thông thường cũng thừa sức phanh thây họ. Đó là sự mong manh nhỏ bé của kiếp phàm nhân.

Thẩm Khê Sơn càn quét một mẻ lớn rời chớp nhoáng, bỏ trưởng thôn bệt giữa sân rống thê thảm. Mớ hỗn độn do gây cũng vô tình giải vây cho năm cô nương dồn ép ngoài cổng thôn, nhân cơ hội lộn xộn kéo các cô về nhà an .

Lúc núi, Tống Tiểu Hà đang trút bỏ y phục, rục rịch chuẩn xuống suối. Nàng điều Thẩm Khê Sơn rời phần vì đang khát khao một bộ quần áo sạch sẽ, phần vì một gian riêng tư để mộc d.ụ.c tẩy trần giữa chốn thâm sơn cùng cốc . Dẫu đây cũng là đầu tiên nàng tắm gội giữa chốn hoang dã màn trời chiếu đất, núi tuy sinh linh nào vãng lai, lúc vắng mặt thì chỉ còn một nàng, song trong lòng vẫn cảm thấy đôi phần ngượng ngùng e dè. Nàng vẫn giữ lớp áo lót mỏng manh áp sát cơ thể khi bước xuống làn nước trong veo.

Luồng ấm âm ỉ tỏa từ lồng n.g.ự.c tựa như một tấm áo choàng vô hình, che chở cho Tống Tiểu Hà khỏi cái lạnh giá của dòng suối buốt xương. Thay đó, cảm giác ấm áp dễ chịu bủa vây lấy cơ thể nàng, nhẹ nhàng mơn trớn từng tấc da thịt. Đắm trong làn nước, Tống Tiểu Hà thả lỏng , thong thả cởi nốt lớp áo lót mỏng manh quăng hờ mặt nước. Nàng xõa tung mái tóc dài, tỉ mỉ gội rửa sạch sẽ bụi bẩn. Mấy ngày liền đụng nước, dính đầy vết m.á.u hươu đặc quánh, Tống Tiểu Hà sức kỳ cọ đến mức làn da trắng ngần chuyển sang ửng đỏ, phủ lên cơ thể một vẻ mềm mại kiều diễm.

Đinh ninh rằng Thẩm Khê Sơn đường núi sẽ mất kha khá thời gian, nàng nán nước nô đùa quá lâu mà tăng tốc gột rửa thể. nào ngờ tính bằng trời tính, tốc độ của vượt xa sức tưởng tượng của nàng.

Mang vác lỉnh kỉnh một đống quần áo chăn mền, Thẩm Khê Sơn lặng lẽ xuất hiện bờ suối như một bóng ma, dán chặt ánh mắt bóng hình nàng. Tống Tiểu Hà ngoảnh đầu bắt ngay ánh đăm đăm , hoảng loạn hét toáng lên một tiếng, vội vàng rụt cổ lặn sâu xuống nước, chỉ chừa phần đầu mặt nước.

“Sao ngươi về nhanh quá !” Tống Tiểu Hà ngượng chín mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bừng, luống cuống vớ lấy lớp áo lót nổi lềnh bềnh bên cạnh để che chắn.

Thẩm Khê Sơn tuyệt nhiên ý định tránh , ánh mắt vô tư lự ghim chặt nàng: “Đồ ngươi đây.”

“Ngươi cứ vứt bờ là .” Tống Tiểu Hà bơi lùi xa một đoạn, hai má nóng rực như hòn than hồng hơ lửa. Dòng suối trong vắt như gương nàng cảm giác nó chẳng thể nào che giấu thể , ánh mắt của Thẩm Khê Sơn dư sức thấu tỏ tận đáy nước. May , dường như thực sự hiểu chút gì về những chuyện nam nữ thường tình .

Thẩm Khê Sơn thẳng tay trút bộ mớ đồ vật rườm rà cồng kềnh xuống bãi cỏ ven bờ, thản nhiên phịch xuống đất tĩnh tọa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-134-thieu-nu-va-long-than-11.html.]

Tống Tiểu Hà kinh hãi trợn ngược mắt, hệt như một con mèo giẫm trúng đuôi, ré lên: “Ngươi đó! Đi chỗ khác mau!”

Ánh mắt Thẩm Khê Sơn lộ rõ nét đăm chiêu khó hiểu. Hắn quan sát Tống Tiểu Hà đang ngâm nước, mái tóc mây đen nhánh buông xõa bồng bềnh, uốn lượn tạo thành vô vòng gợn sóng lăn tăn. Làn nước trong vắt vốn dĩ chẳng che giấu bao nhiêu, để lộ thấp thoáng nước da trắng ngần ngọc ngà của thiếu nữ. Những vùng da kỳ cọ đến ửng đỏ nổi bật hẳn lên. Gương mặt điểm xuyết sắc hồng của nàng đính đôi mắt sáng rực rỡ, rõ ràng sắc trời ngả về chiều tà mà ánh mắt nàng lấp lánh tựa ngàn ánh . Hình ảnh nàng nép bẽn lẽn làn nước thực sự toát lên vẻ mỹ lệ thanh tú đặc trưng của một nữ t.ử độ trăng tròn.

Thẩm Khê Sơn gật gù thầm nghĩ, nữ t.ử phàm nhân chân núi thể bì kịp với sự diễm lệ của nàng. Hắn bộc bạch thẳng thừng: “Ngươi lên đây cho xem thử.”

Tống Tiểu Hà há hốc mồm kinh ngạc, chẳng thể ngờ thốt câu suồng sã đến nhường . Sợ hãi sẽ lội xuống suối mò tới, nàng vội vã từ chối: “Phàm nhân chúng nam nữ thụ thụ bất , khi nữ t.ử tắm gội thì nam nhân tuyệt đối lảng vảng quanh đó.”

“Ta phàm nhân.” Thẩm Khê Sơn khẽ hừ lạnh một tiếng. Long Thần uy vũ như gò bó bản thứ quy củ của loài phàm phu tục tử?

ngươi mang tên của phàm nhân cơ mà!” Tống Tiểu Hà cự cãi: “Chỉ phu thê mới thể thẳng thắn đối diện với , ngươi và là vợ chồng, ngươi nằng nặc đòi tắm?”

“Phu thê ư?” Thẩm Khê Sơn rõ ràng hiểu khái niệm .

Tống Tiểu Hà loay hoay giải thích thế nào cho thông, sốt ruột như đống lửa. Tình cảnh mảnh vải che thực sự khiến nàng vô cùng bất an: “Thành , tân lang tân nương, trượng phu thê tử, tức là danh phận của hai kết tóc se tơ sống bên sinh con đẻ cái! Ngươi hiểu thì đừng hỏi nhiều nữa, mau rời khỏi đây !”

Lời giải thích của nàng khiến Thẩm Khê Sơn phật ý: “Sao hiểu? Ngươi là tân nương của mà.”

Tống Tiểu Hà hoảng hốt thất sắc: “Hả?”

“Bọn phàm nhân núi bảo thế, chúng ngươi kiệu lên đây để tân nương dâng cho .” Thẩm Khê Sơn dậy, mà thực sự thò một chân trần xuống nước lội về phía nàng: “Ta cần tân nương, nhưng nếu ngươi dùng danh phận đó để ở đây, thể ân chuẩn.”

“Không , ngay!” Nàng thét lên ngăn cản, dỗ ngọt: “Chuyện để lát nữa sẽ từ từ giải thích cặn kẽ với ngươi, Thần tiên đại nhân, ngài ơn về sơn động ?”

Thấy vẻ mặt nàng luống cuống hoảng hốt, dường như thật sự bước xuống nước, vị Long Thần cao ngạo bỗng cảm giác bản đang chê. Hắn sầm mặt , gằn giọng: “Ta thể tạm thời rời , nhưng ngươi nhớ kỹ, con suối là của , ngươi đừng hòng chiếm của riêng.”

Tống Tiểu Hà tức hộc máu, chỉ hận thể c.h.ử.i đổng lên. Ai mà thèm cái con suối rách nát của nhà ngươi! Chỉ ngươi mới coi nó như bảo bối ngày ngày ườn ở đây canh gác.

Dùng hết lời ngon ngọt dỗ dành, cuối cùng Thẩm Khê Sơn cũng chịu nhấc gót rời . Đợi bóng khuất dạng hẳn và chắc chắn sẽ nữa, Tống Tiểu Hà mới vội vàng tráng lóp ngóp bò lên bờ. Lục lọi trong đống đồ cướp về, nàng tìm một bộ y phục nữ t.ử liền tròng luôn . Mặc dù y phục rộng nhưng chỉ cần xắn tay áo lên một chút, dùng dải thắt lưng cột chặt thể chống cháy . Lau qua mái tóc ướt đẫm, nàng gom gọn mớ đồ về sơn động.

Đống đồ mang về chỉ y phục nam nữ các loại, mà còn vô món ngon vật lạ, thậm chí cả chăn bông gối đệm êm ái, quả thực là niềm vui ngoài mong đợi đối với Tống Tiểu Hà. Dẫu hành tung chút giống thổ phỉ, nhưng trong cảnh cấp bách nàng cũng đành tặc lưỡi bỏ qua.

Vừa ôm đồ bước , nàng thấy Thẩm Khê Sơn đang xếp bằng giữa hang. Vốn dĩ chọn bừa một tảng đá sạch sẽ để tọa thiền, nhưng chung quanh lênh láng mớ thịt nát và m.á.u me từ lúc , biến cái hang chẳng khác nào một bãi phế tích thể dung . Tống Tiểu Hà đặt đồ đạc lên một tảng đá phẳng phiu, sang đống thịt hươu bầy hầy mặt đất, ngỡ ngàng hỏi: “Lúc nãy ngươi về xé mấy con hươu ?”

Nàng nhớ rõ ràng đó mới chỉ phanh thây một con, con còn vẫn nguyên vẹn. Ai dè lúc , cả hai cái xác đều tan nát tươm, vứt bừa bãi vung vãi đất, tựa như lôi bao cát trút giận. Thẩm Khê Sơn liếc xéo nàng một cái, đôi môi mím chặt hé nửa lời.

Trực giác mách bảo Tống Tiểu Hà rằng đang hờn dỗi. Tuy lúc đội lốt Xà Thần, hề mở miệng giao tiếp với nàng, nhưng sống chung một thời gian dài, Tống Tiểu Hà lòng tính nết của con rắn đen . Hẳn là vì thái độ gắt gỏng của nàng lúc nãy khiến chạnh lòng.

Nàng lân la bước tới, dùng ngón tay trỏ chọc chọc lưng , dẻo miệng : “Thần tiên đại nhân, ngài đừng là đang hờn dỗi một phàm nhân hèn mọn như nhé? Ta yếu ớt bé nhỏ nhường , ngài giận dỗi chẳng hóa lãng phí tâm tình của bậc tôn thần ?”

Thẩm Khê Sơn bùi tai, ngẫm thấy cũng lý, nhưng vẫn nhất quyết cạy răng . Tống Tiểu Hà tung luôn tuyệt chiêu, dang rộng hai tay tán dương: “Ngài lợi hại quá mất, ngài thể mang nhiều đồ thế lên núi nhỉ! Ta chinh phục bởi trí thông minh tuyệt đỉnh của ngài . Phúc lớn mạng lớn cho mới nương nhờ ngọn núi , hưởng chút ánh sáng từ sự bảo hộ từ bi của ngài, nếu đổi là nơi khác chắc phơi thây từ lâu ! Có sự hiện diện của ngài vùng đất quả thực là phước báu vô lượng!”

Lần Thẩm Khê Sơn phản ứng cực nhanh: “Ngươi thế là .”

“Ta chứ, quá luôn .” Tống Tiểu Hà thầm đắc ý, tỏng là dỗ dành êm xuôi , bởi vì nếu còn đang hờn mát thì tuyệt đối sẽ thèm tiếp lời. Nàng tít mắt gợi ý: “Vậy Thần tiên đại nhân, ngài hẳn là thần thông quảng đại, sở hữu vô vàn tiên thuật, ngài thể quét sạch mớ m.á.u me thịt vụn sàn nhà ?”

Thẩm Khê Sơn buồn ừ hử, chỉ nhấc tay búng tay một cái chóc. Một trận gió thanh mát luồn lách thổi qua, quét sạch sành sanh mớ hỗn độn nền đất chỉ trong nháy mắt. Đừng là vết m.á.u thịt vụn, ngay đến một chiếc lá khô hạt bụi nhỏ nhoi cũng chẳng còn sót .

Tống Tiểu Hà hít sâu một ngụm khí lạnh, nàng thực sự kinh ngạc đến trầm trồ từ tận đáy lòng: “Giỏi quá!”

Thẩm Khê Sơn điềm tĩnh: “Chỉ là chút pháp thuật cỏn con.”

Tống Tiểu Hà tiếp tục tâng bốc: “Chút pháp thuật cỏn con của ngài đối với phàm nhân chúng là đỉnh cao nghệ thuật cả đời thể chạm tới ! Tống Tiểu Hà sướng mới phúc phần chiêm ngưỡng, đổi là kẻ khác, tu mấy kiếp cũng đừng mong một diện kiến thứ tiên thuật vi diệu !”

Nói đoạn, nàng men tới cạnh một phiến đá khổng lồ, hỏi dò: “Thế ngài c.h.é.m gọt phiến đá cho bằng phẳng ?”

Thẩm Khê Sơn khẳng định ngay tắp lự: “Trần đời việc gì khó .”

Hắn khẽ vung đầu ngón tay vạch một đường cong trung, tia sáng vàng óng ánh lóe lên. Khối đá cồng kềnh tức thì xẻ ngang một đường sắc lẹm, phần nửa tan biến , chừa một mặt phẳng nhẵn thín bóng loáng.

Tống Tiểu Hà ngớt lời xuýt xoa khen ngợi, miệng liên hồi lặp câu thần chú “Giỏi quá giỏi quá”. Vừa nàng tay chân thoăn thoắt trải tấm t.h.ả.m dày dặn mang về xuống mặt phiến đá, lót chăn đệm mềm mại lên . Một chiếc giường đá thô sơ mà êm ái đời.

Cứ như , những lời đường mật dụ dỗ ngọt xớt của Tống Tiểu Hà, Thẩm Khê Sơn thoăn thoắt vá víu những kẽ hở hang động, quây đá đốt một đống lửa trại ấm áp, thậm chí còn cặm cụi gọt đẽo một tảng đá cao cỡ nửa bàn để đặt thức ăn và nước uống. Do những việc cỏn con đối với chỉ tốn một cái búng tay, nên tận lúc công, Thẩm Khê Sơn cũng hề nhận xoay như chong chóng để sai vặt. Đợi yên vị, cả gian u tối của hang động lột xác thành một chỗ dung tươm tất ấm cúng.

Tống Tiểu Hà cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm, buông tiếng thở dài khoan khoái: “Cuối cùng cũng đ.á.n.h giấc ngon lành .”

Thẩm Khê Sơn chễm chệ bên tảng đá ngoài cửa hang, đưa mắt quang cảnh lột xác bên trong, Tống Tiểu Hà đang rúc rích cuộn chăn chỉ chừa cái đầu nhỏ. Nhất thời trong lòng dấy lên một cảm giác hoang mang tột độ.

Mớ đồ đạc lỉnh kỉnh , rốt cuộc là do tay thật ?

 

Loading...