Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 136: Thiếu Nữ Và Long Thần 13

Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:42:34
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà tuy thường xuyên chạy đến Bất Từ Xuân xem kịch, nhưng đa thời gian đều chỉ quanh quẩn ở ngoại thành, hiếm khi sâu bên trong. Bởi lẽ nàng tiền, thành cũng chẳng mua nổi thứ gì, vả xem kịch xong nhanh chóng về nhà kẻo đường đêm khó . Chính vì , nàng nơi gọi là hoa lâu trong thành rốt cuộc là chốn như thế nào.

từ bên ngoài, nơi giăng đèn kết hoa rực rỡ, ánh đèn lấp lánh huyền ảo, các cô nương cửa khoác lên những bộ xiêm y lộng lẫy, dáng vẻ lả lướt uyển chuyển. Tống Tiểu Hà thầm nghĩ, giữa lúc bách hoa tàn úa, lẽ nào tòa lầu bí thuật giữ cho hoa nở mãi tàn?

Nàng hớn hở kéo tay Thẩm Khê Sơn bước bên trong. Vừa đặt chân , một khung cảnh choáng ngợp hiện mắt.

Tống Tiểu Hà nhịn thốt lên kinh ngạc. Trải rộng tầm mắt, khắp đại sảnh treo đầy đủ loại hoa đăng và mành lụa mỏng manh, phất phơ theo gió, hương thơm ngan ngát lan tỏa khắp gian. Giữa sảnh là một đài cao, những nữ t.ử hình thanh mảnh mềm mại đang uyển chuyển múa ca, tà váy mỏng bay lượn sống động, nhan sắc còn rực rỡ hơn cả những ngọn hoa đăng xung quanh. Tiếng đàn sáo réo rắt dội tai, quyện cùng giọng hát vút cao của ca kỹ, tạo nên một khí náo nhiệt đến lạ.

Vốn là thích xem các đào kép ca xướng ỉ ôi, Tống Tiểu Hà đương nhiên cũng say mê ca vũ nơi đây. Nàng tròn xoe mắt, dán chặt ánh những nữ t.ử đài, khỏi cảm thán: “Đẹp quá mất!”

Dưới tầng trệt đa phần là các cô nương lượn lờ qua , lác đác vài bàn thư sinh tụ tập đối ẩm, thi thoảng chậm rãi lên lầu. Hai bước , lập tức tiến đến tiếp đón. Các cô nương ở đây đều là kẻ sõi đời, dù thấy Tống Tiểu Hà cũng đon đả nghênh tiếp.

“Hai vị quý khách, dùng tiệc ở sảnh lớn tầng một, lên nhã gian lầu ạ?” Cô nương vây quanh Tống Tiểu Hà ân cần phe phẩy quạt, ánh mắt lướt xuống, quả nhiên bắt túi tiền nặng trĩu bên hông . Nàng tươi rói, tiếp lời: “Nô gia thấy nhã gian lầu yên tĩnh hơn, hợp với hai vị.”

Thực Tống Tiểu Hà sảnh lớn vì nhảy múa, nhưng liếc sang bên cạnh, sắc mặt Thẩm Khê Sơn lúc đen hơn cả đáy nồi, bộ dạng như chực ăn tươi nuốt sống khác. Sợ nổi điên giữa sảnh, nàng vội vàng đáp: “Vậy lên lầu .”

Cô nương dẫn đường, Tống Tiểu Hà nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Khê Sơn, nhủ thầm nếu bất thình lình loạn thì nàng còn cản kịp. Bàn tay của sức lực phi phàm, lúc bóp nát cự thạch mà trông nhẹ hều như bóp nát quả chín nẫu.

Hai theo lên lầu, quả nhiên yên tĩnh hơn hẳn , tiếng cụng ly ồn ào nhỏ dần. Khi cánh cửa phòng khép , thứ chìm tĩnh mịch. Hương thơm trong phòng ngào ngạt, khói từ lò hương bảng lảng lơ lửng. Ánh nến bàn tuy chói lòa, nhưng phản chiếu qua những lớp màn sa mỏng màu phấn hồng, tạo nên một gian mờ ảo, kiều diễm.

Trong phòng chỉ đệm êm trải đất, mà còn cả một chiếc giường, bên góc tường đặt một cây đàn tỳ bà. Mọi thứ đều lạ lẫm với Tống Tiểu Hà, nàng hiếu kỳ dạo vòng quanh, món nào cũng chạm thử nhưng dám mạnh tay, sợ hỏng những đồ vật tinh xảo .

Từ lúc bước , mặt mũi Thẩm Khê Sơn cực kỳ khó coi, thẳng: “Chỗ hôi quá.”

“Hôi chỗ nào? Mũi ngươi vấn đề ?” Tống Tiểu Hà đang cạnh chiếc tủ nhỏ bên giường, vân vê mấy cái lọ đủ màu sắc rực rỡ. Nàng tiện tay cầm một lọ lên, rút nút ngửi thử: “Thơm quá, đây là thứ gì ?”

Thẩm Khê Sơn ở cửa, giọng vọng từ xa: “Chỗ ngươi là hôi nhất, nếu còn đó thì đừng gần .”

Tống Tiểu Hà khó hiểu đặt lọ xuống, tới chiếc bàn thấp xuống. Trên bàn cũng vài món đồ nhỏ tinh xảo, nàng cầm lên xem một lát bỏ xuống. Còn Thẩm Khê Sơn thì vẻ vô cùng bài xích căn phòng , cứ c.h.ế.t trân ở cửa, nhất quyết bước lấy nửa bước.

Nghiên cứu xong mớ đồ bàn, Tống Tiểu Hà mới vẫy tay gọi : “Lại đây, qua đây nào.”

Thẩm Khê Sơn khoanh tay ngực, ánh mắt lộ vẻ bực bội, chẳng màng đáp . Hắn nhắc nhở đến thứ ba là chỗ hôi, nàng vẫn ngoan cố thì cũng lười thêm, để mặc nàng dính mùi hôi thối .

Thấy gọi , Tống Tiểu Hà cũng mặc kệ. Sắc mặt đang khó coi, ép buộc nhỡ mắng. lúc nàng đang tò mò gảy gảy cây đàn bàn thì tiếng gõ cửa. Mở cửa , hai cô nương đang đợi, đầu bưng khay rượu và chén.

Cô nương mỉm : “Quý khách cần bồi hầu ? Các cô nương chỗ chúng cầm kỳ thi họa đều tinh thông, hai vị thể thưởng rượu đàn.”

Tống Tiểu Hà liền nghĩ, còn chuyện thế ? Nàng vui vẻ đồng ý, vội vàng mời .

Một cô nương xuống lớp màn gảy đàn, cô nương còn đặt khay rượu lên bàn, quỳ gối rót hai chén. Một chén đẩy về phía Tống Tiểu Hà, chén mới đẩy nửa chừng, nàng hỏi: “Lang quân mãi ở cửa chi? Đã cất công tới đây, cạn với một chén?”

Thẩm Khê Sơn đếm xỉa, nét mặt lạnh lùng chút nể nang.

Tống Tiểu Hà hề hề đỡ lời: “Hắn uống , uống.”

Nàng nâng chiếc chén nhỏ xíu lên, ngửi thử một cái, thứ chất lỏng màu đỏ đục thoang thoảng hương trái cây. Nàng thử thè đầu lưỡi nhấp một ngụm, vị rượu ban đầu xộc thẳng mũi, kích thích vị giác khiến nàng lập tức rụt lưỡi . ngay đó, vị ngọt ngào của trái cây dâng lên, quấn quýt nơi đầu lưỡi mang theo cảm giác êm dịu, khá dễ uống. Tống Tiểu Hà từng nếm qua rượu của lão Tống, cay nồng và gắt cổ, chẳng chút vị ngọt nào. Thứ rượu thì khác hẳn, tuy vẫn vị nồng nhưng hòa quyện với vị ngọt, khiến nàng thích thú.

Nàng nhâm nhi bánh ngọt cùng thức nhắm, uống cạn chén rượu, uống luôn cả chén vốn rót cho Thẩm Khê Sơn. Tiếng đàn trong phòng vẫn êm đềm vang lên. Hơi men bắt đầu thấm, Tống Tiểu Hà cảm thấy nóng bừng, cơn lười biếng từ trong xương cốt trỗi dậy, tư thế cũng trở nên buông lỏng, cô nương rót rượu kể chuyện vui trong thành.

Rượu uống cạn hết chén đến chén khác, Thẩm Khê Sơn vẫn như trời trồng ở cửa, còn Tống Tiểu Hà ngà ngà say. Nàng loạng choạng dậy, bưng chén rượu lảo đảo bước tới chỗ Thẩm Khê Sơn: “Ngươi nếm thử xem, cái ngon lắm.”

Chỉ là ý thức nàng còn tỉnh táo, chân nọ đá chân , đến mặt thì vấp ngã nhào . Lồng n.g.ự.c cứng ngắc khiến mũi Tống Tiểu Hà đập đau điếng, nàng kêu oai oái, ngẩng đầu lên thì thấy chén rượu hắt trọn Thẩm Khê Sơn, chất lỏng đỏ sẫm chảy dọc theo chiếc cổ trắng muốt mịn màng của .

Thẩm Khê Sơn cúi , giọng bất mãn: “Người ngươi hôi quá.”

Tống Tiểu Hà lười để tâm đến câu đó, tiện tay quẹt vết rượu cổ đưa miệng mút, miệng lầm bầm rõ tiếng: “Tiếc ghê, lãng phí quá.”

Dưới ánh nến mờ ảo, những giọt rượu vương cổ Thẩm Khê Sơn ánh lên vẻ mê hoặc, khiến nàng nảy sinh ý nghĩ l.i.ế.m lấy chúng. Tống Tiểu Hà gãi gãi đầu, thầm nghĩ chắc uống nhiều nên mới váng đầu như . Nàng chiếc bàn thấp, với cô nương bên cạnh: “Cảm ơn các tỷ tỷ, tạm thời chúng cần rót rượu đàn hát nữa, các tỷ ngoài .”

Cô nương nọ mỉm , thu dọn đồ đạc bàn. Trước khi khép cửa, nàng ngoái dặn dò: “Đồ dùng trong phòng đều đủ cả, đặt chiếc tủ cạnh giường, chúc hai vị tận hứng.” Cánh cửa đóng , căn phòng chìm tĩnh mịch.

Đầu óc Tống Tiểu Hà cuồng, cơn buồn ngủ kéo đến, nàng ngã vật xuống tấm đệm êm, trần nhà đang xoay mòng mòng. Biết là đến lúc về, nhưng đầu tiên đến nơi vui vẻ thế , nàng thực sự nỡ rời , bèn lẩm bẩm: “Ta chợp mắt một lát .” Rồi nhắm mắt , dang tay dang chân ngủ say sưa đệm.

Từ lúc phòng, Thẩm Khê Sơn vẫn đóng vai thần giữ cửa. Đến lúc Tống Tiểu Hà ngủ , mới chịu bước căn phòng bốc mùi . Cái mùi ngửi thấy kỳ lạ, mùi xú uế của xác c.h.ế.t thối rữa, mà là một thứ mùi mang nồng đậm thở phàm nhân tài nào tả nổi. Đối với , nó chỉ đơn giản là hôi thối.

Đứng trong căn phòng, thính giác của vẫn yên tĩnh, những âm thanh từ các phòng xung quanh vẫn lọt tai . Hầu hết đều là tiếng nam nữ trêu ghẹo đùa cợt, xen lẫn tiếng đàn hát râm ran. Ngay cả những lời nỉ non thì thầm tình tứ cũng rõ mồn một.

Thẩm Khê Sơn tiến đến mặt Tống Tiểu Hà. Đôi mắt nàng khép nghiền, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, lây sang cả tai và cổ, trông vẻ đang say giấc nồng. lúc đó, từ phòng bên vẳng một tiếng kêu thảng thốt, dường như như tiếng kêu đau đớn của nữ nhân. Hắn quan sát Tống Tiểu Hà thêm một chốc, thấy nàng vẻ gì sắp tỉnh, bèn tàng hình xuyên tường sang phòng bên cạnh xem thử cơ sự thế nào.

Vách ngăn giữa các phòng dày, cách âm . Vượt qua lớp tường, thấy bày biện phòng bên gần như giống hệt phòng . Một gã đàn ông trần như nhộng dường như đang đè ép ai đó xuống giường. Qua lớp màn lụa mỏng tang, rõ mặt , chỉ thấy tiếng giường rung lắc kẽo kẹt hòa cùng tiếng rên rỉ đau đớn của nữ nhân. Những âm thanh thở dốc quyện , là những thứ Thẩm Khê Sơn từng thấy, cũng chẳng hiểu nổi.

Bản tính tò mò trỗi dậy, bước thẳng tới, vạch bức màn che để cho tường tận tình cảnh giường. Gã nam nhân che khuất nữ nhân , động tác vô cùng hùng hục, ngừng c.ắ.n xé cổ nàng . Chiếc giường va đập vách tường kêu bình bịch. Cả hai quá đỗi đắm chìm, đến mức chẳng ai một kẻ mời mà đến đang sừng sững cạnh giường.

Thẩm Khê Sơn đó, mặt biến sắc, chăm chú quan sát. Cuối cùng, khi gã đàn ông đổi tư thế mới phát hiện , sợ đến mức hét toáng lên, suýt nữa dập đầu quỳ lạy . Nữ nhân giường cũng thét lên kinh hãi, vội vã rúc trong chăn.

Thẩm Khê Sơn ý thức phá hỏng chuyện của khác. Hắn cơ thể nhễ nhại của gã nam nhân, lạnh lùng lên tiếng: “Các ngươi đang cái trò gì ?”

Tống Tiểu Hà đang say giấc nồng thì dựng dậy. Kẻ đ.á.n.h thức nàng là mụ tú bà của thanh lâu, thái độ cực kỳ hách dịch, mắng c.h.ử.i Thẩm Khê Sơn những xông bừa phòng khác mà còn dọa cho vị khách sộp của mụ chạy mất dép. Nàng ngơ ngác Thẩm Khê Sơn, thấy sang một bên, khóe môi mím , trông cực kỳ vô tội.

Tống Tiểu Hà trong trạng thái ngái ngủ, đầu tiên là ăn một trận mắng té tát, đó trơ mắt mụ tú bà lách cách gảy bàn tính, lôi sạch từng đồng kẽm cuối cùng trong túi tiền của . Ra khỏi hoa lâu, Tống Tiểu Hà sụt sùi lau nước mắt níu lấy vạt áo Thẩm Khê Sơn: “Sạch sành sanh , tiền của , bay sạch hu hu...” Nàng ghi xương khắc cốt cái chốn , thề c.h.ế.t cũng thèm thứ hai!

Thẩm Khê Sơn sải bước tiến về phía , thản nhiên buông một câu nhẹ bẫng: “Thì cứ cướp là xong.”

“Sao cướp tiền của khác chứ?” Tống Tiểu Hà vẫn còn ngà ngà say, bắt đầu lảm nhảm: “Tiền đó là họ tự nguyện dâng cho ngươi, gọi là cướp. Còn nếu giành giật của , thì chúng thành phường thảo khấu, lục lâm đạo tặc , thế là sai trái.” Nàng quên béng mất đại đa tài sản trong sơn động đều là chiến lợi phẩm Thẩm Khê Sơn “thu hoạch” từ những xuất binh xuống núi.

Thấy chuyện vẻ dễ giải quyết, Thẩm Khê Sơn gọn lỏn đáp lời: “Vậy thì cứ ép bọn chúng nôn thêm chút nữa.” Dù trong mắt , tiền dâng hiến tiền cướp cũng chẳng khác gì .

Rời khỏi Bất Từ Xuân, ánh đèn cũng lùi phía , con đường chỉ còn ánh trăng mờ ảo dẫn lối. Tống Tiểu Hà mắt nhắm mắt mở, bám chặt lấy Thẩm Khê Sơn buông. Đi nửa đường, nàng bắt đầu mệt mỏi rã rời, đầu óc cuồng, lảo đảo ngã tựa Thẩm Khê Sơn. Hắn đẩy vài bận, nhưng xương cốt Tống Tiểu Hà cứ như rút mất, xiêu vẹo vững, miệng lúng búng: “Ta ngủ cơ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-136-thieu-nu-va-long-than-13.html.]

Thấy , Thẩm Khê Sơn đành xốc ngược nàng lên vai, cưỡi mây đạp gió bay vút về sơn động. Chỉ là đặt nàng lên chiếc giường đá quen thuộc, mà đưa thẳng đến bờ suối. Một tay giữ chặt eo nàng, tay túm nàng lôi tuột xuống nước.

Tống Tiểu Hà bất thình lình ném tòm xuống dòng nước lạnh buốt, lập tức choàng tỉnh khỏi cơn mê. Cơ thể chới với giữa dòng, hai chân chạm đáy, nàng cuống cuồng khua khoắng tay chân loạn xạ. Giây tiếp theo, một vật thể kỳ lạ quấn chặt lấy chân nàng, kéo tuột nàng lên khỏi mặt nước. Một luồng gió đêm lạnh lẽo thổi qua, khiến Tống Tiểu Hà tỉnh táo thêm vài phần.

Nhận đang lóp ngóp nước, nàng kinh hãi la lên một tiếng, theo bản năng ngoái đầu dáo dác xung quanh. Dưới ánh trăng rọi xuống mặt nước lung linh, nàng thấy một sinh vật khổng lồ uốn lượn lấp đầy tầm mắt, nửa chìm mặt nước, nửa nổi hẳn lên . Phản chiếu trong đôi mắt trong veo của nàng là một cái đầu rồng vĩ đại, cặp sừng rồng oai vệ uy nghi ngự trị đỉnh đầu, cùng đôi mắt vàng kim sắc lạnh đang chằm chằm nàng.

Tống Tiểu Hà sợ đến thở , đờ đẫn con rồng đang ẩn làn nước mặt. Chớp mắt, hắc long uốn lượn nước một lát lặn mất tăm, mặt nước cuộn trào sóng gợn, dường như nó đang bơi lượn đáy sâu. Nàng hoảng loạn đảo mắt quanh quất, đảo qua mặt nước vài , bỗng cảm thấy thứ quấn quanh chân biến mất. Kế đó, tiếng nước vang lên ngay mặt, Thẩm Khê Sơn ngoi lên từ dòng suối.

Nàng giật nảy , mất thăng bằng chực chìm nghỉm, may Thẩm Khê Sơn kịp thời đưa tay túm chặt cánh tay nàng. Đầu óc Tống Tiểu Hà lúc trống rỗng, ngơ ngẩn thốt lên đầy hoài nghi: “Thứ đó... là cái gì ?”

Thẩm Khê Sơn rướn tới gần, dùng đầu ngón tay gạt vài giọt nước đọng má nàng, khẽ trầm giọng hỏi : “Cái gì?”

“Ta mới thấy...” Tống Tiểu Hà mở to hai mắt, chằm chằm Thẩm Khê Sơn, giọng run rẩy: “Là rồng ?”

Bàn tay Thẩm Khê Sơn trượt dọc theo cằm nàng, lướt qua chiếc cổ thon thả mịn màng, bình thản đáp: “Là .”

Hắn khẽ nhướng mắt, đôi đồng t.ử đen tuyền vốn tức thì biến đổi, nhuộm một màu vàng kim rực rỡ, lóa mắt hơn cả ánh dương chín tầng trời. Trong khoảnh khắc , trái tim Tống Tiểu Hà đột nhiên trào dâng một cảm giác nóng bỏng, một khát khao mãnh liệt xích gần , khiến nàng vội vàng đưa tay định đẩy .

“Đừng nhúc nhích.” Thẩm Khê Sơn cất giọng khiển trách, nhưng vẻ gì là nặng nề, mà giống một lời nỉ non hơn: “Người ngươi hôi quá, rửa cho sạch .”

Nói , thực sự bắt đầu kỳ cọ loạn xạ nàng, vẻ tẩy sạch thứ mùi lạ lẫm mà ghét cay ghét đắng. Bản Tống Tiểu Hà vẫn còn lâng lâng men, lồng n.g.ự.c ấm áp lạ thường, ấm len lỏi truyền khắp tứ chi bách cốt. Lại thêm bàn tay Thẩm Khê Sơn hề dùng sức, hệt như đang xoa bóp, khiến nàng đê mê díp mắt , phó mặc cho gì thì .

Hắn kỳ cọ ngửi, động tác lặp lặp một lúc lâu. Cuối cùng, Thẩm Khê Sơn hít hà quanh quẩn chỗ hõm cổ nàng, kiểm tra cẩn thận vài lượt. Khi chắc chắn còn vương chút mùi phàm nhân nào khác, mới vớt nàng lên bờ, lúc Tống Tiểu Hà ngủ say như c.h.ế.t. Hắn khẽ chạm đầu ngón tay ấn đường nàng, một sự sáng vàng nhạt xẹt qua, quét sạch nước vương vấn cơ thể, biến nàng trở nên khô ráo sạch sẽ.

Thẩm Khê Sơn xốc Tống Tiểu Hà mang về sơn động, nhét gọn nàng chăn thản nhiên xuống cạnh bên. Mấy ngày nay ngày nào cũng lặp kịch bản cũ, vốn dĩ Thẩm Khê Sơn chả màng tới chăn màn, chỉ thích đè lên cho tiện. hễ Tống Tiểu Hà chìm giấc ngủ, Long Châu trong nàng trỗi dậy bản năng, thôi thúc nàng xán gần Thẩm Khê Sơn. Lần nào cũng thế, nàng đều lôi xệch ổ chăn. Thế nên giờ đây, đành ngoan ngoãn tự chui chăn cùng nàng.

Tiếng thở đều đặn của Tống Tiểu Hà văng vẳng bên tai. Màn đêm núi bao phủ một màu tịch mịch, ngoại trừ tiếng gió rít qua những kẽ lá, vạn vật đều im lìm tĩnh lặng. Ngoài , Tống Tiểu Hà là sinh linh duy nhất đang thở đều nhịp ngọn núi .

Thẩm Khê Sơn vốn dĩ cần ngủ, nhắm mắt chỉ là để định thần, nhưng những hình ảnh tận mắt chứng kiến trong thanh lâu khi nãy cứ lởn vởn trong đầu. Đôi nam nữ rốt cuộc đang cái trò quỷ gì? Thắc mắc của lời đáp, thì tên đàn ông mặt đỏ tía tai, c.h.ử.i bới ầm ĩ. Kết cục là Thẩm Khê Sơn bẻ gãy mấy cái xương sườn, vác khỏi thanh lâu. Hắn tra khảo ả nữ nhân đang chui rúc thút thít trong chăn, nàng sợ đến run rẩy, chẳng hé răng nửa lời. Kế đó, mụ tú bà kéo bè kéo lũ tới ầm lên, gọi Tống Tiểu Hà dậy bòn rút cạn kiệt túi tiền của nàng, đuổi cả hai khỏi thanh lâu.

Thế nhưng, mớ hình ảnh cứ bám riết lấy tâm trí Thẩm Khê Sơn, dây dưa dứt. Kể cũng lạ, cái thứ hành động đan xen giữa thống khổ và hoan lạc , dường như bắt nguồn từ một bản năng thâm sâu nào đó.

Đang miên man suy nghĩ, một cử động nhẹ bên cạnh kéo về thực tại. Tống Tiểu Hà mò mẫm xoay , vùi đầu hõm vai . Thói quen của nàng là vòng tay ôm chặt lấy cổ Thẩm Khê Sơn, thu gọn lỏn trong vòng tay , như thế nàng mới chịu im, bằng sẽ trằn trọc phá bĩnh .

Thẩm Khê Sơn cũng thành thói quen, vòng tay ôm trọn eo nàng, nhẹ nhàng kéo sát nàng lòng . Sự kề cận với Long Châu mang cho một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Hơn nữa, cơ thể Tống Tiểu Hà vô cùng mềm mại, thoang thoảng mùi hương ngòn ngọt đặc trưng mà vô cùng yêu thích.

Tống Tiểu Hà nép vai , thở nóng hổi phả liên tục cổ Thẩm Khê Sơn, khiến phần da thịt nơi đó ửng đỏ lên một mảng. Giá như nàng cứ thế yên giấc thì chẳng gì đáng , nhưng nàng bỗng nhiên vùng vằng trở . Dường như nàng tỉnh giấc, đôi mắt hãy còn lờ mờ ngái ngủ khẽ mở, níu lấy vạt áo Thẩm Khê Sơn, thều thào yếu ớt: “Nóng quá, n.g.ự.c nóng hầm hập...”

Thẩm Khê Sơn theo phản xạ định giơ tay gạt nàng , nhưng vô tình chạm vầng trán lấm tấm mồ hôi. Hắn lập tức nhận , Long Châu bắt đầu giở trò. Phàm nhân vốn dĩ thể chịu đựng nổi uy lực của Long Châu. Lần khi đưa nó cơ thể nàng, cẩn thận độ thêm một sự Long tức để trấn áp, nhờ thế nàng mới bình an vô sự mấy hôm nay. từ khi hai gần gũi mật, Long Châu cảm ứng chân của , tự nhiên sẽ phản ứng mãnh liệt hơn . Luồng Long tức e rằng chẳng kìm hãm nổi bao lâu.

Thẩm Khê Sơn đưa tay véo khẽ đôi má lúm đồng tiền bầu bĩnh mềm mại của nàng. Hắn nâng cằm nàng lên, đoạn cúi sát, áp môi lên cánh môi mềm mại . Hắn khẽ nạy khớp hàm nàng, truyền Long tức sang để dịu sự bồn chồn của Long Châu.

Nhận luồng khí mát lành, Tống Tiểu Hà cảm thấy vô cùng thoải mái, bản năng thôi thúc nàng chủ động cuốn lấy, đầu lưỡi đan cài , đôi tay ôm riết lấy cổ như đòi hỏi thêm nữa. Thẩm Khê Sơn dường như ý từ chối, để mặc cho đầu lưỡi non ớt cuốn quấn lấy . Đầu lưỡi bé bỏng mềm yếu, chẳng mang theo chút lực lượng nào, nhưng vô tình câu kéo .

Hắn chẳng rõ đây rốt cuộc là loại hành vi gì, chỉ thấy sự đan xen của những luồng khí tức đem cho sự đê mê tột đỉnh, dắt mũi chìm sâu xuống vũng lầy ái tình. Hắn bắt đầu đáp trả một cách hoang dại, càn quét khắp khoang miệng nàng, mơn trớn qua kẽ răng, cọ xát vòm họng.

Nước bọt ứa từ khóe môi Tống Tiểu Hà. Dần dà, cả nàng đè bẹp xuống, lọt thỏm cơ thể to lớn của Thẩm Khê Sơn. Giữa cơn ngái ngủ, nàng khẽ he hé mắt, mơ màng thấy khuôn mặt ngay sát sạt. Có lẽ do men rượu vẫn còn tan khiến đầu óc nàng đủ tỉnh táo, nhưng khoái cảm trào dâng trong cơ thể mạnh mẽ đến mức thể kiềm chế. Nàng nới lỏng tay khỏi cổ , nhẹ nhàng trượt dọc theo sống lưng vững chãi.

Tống Tiểu Hà tự hỏi: Chẳng nhẽ say thật ? Dù rằng ý nghĩ đó chỉ xoẹt qua tâm trí lúc hãy còn mơ màng, nhưng nàng bắt đầu nhận thức chuyện. Một ngọn lửa tình bừng cháy trong lồng ngực, đ.á.n.h thức thứ cảm xúc xa lạ mà Tống Tiểu Hà từng trải qua. Nhớ đến bóng dáng Hắc Long khổng lồ uy nghi nước khi nãy, Thẩm Khê Sơn đang đè lên , nàng khẽ đẩy , giọng khàn đặc: “Thẩm Khê Sơn...”

“Hửm?” Hắn trầm giọng đáp.

“Ngươi... là rồng ?” Tống Tiểu Hà đăm đăm .

“Ngươi ?” Thẩm Khê Sơn vặn .

Tất nhiên là nàng . Ai mà ngờ con rắn đen kiêu hãnh oai phong lẫm liệt ngày ngày hoành hành núi là một con rồng thứ thiệt! Hèn chi ngay chạm mặt đầu tiên, nàng thấy hai cái sừng dài nghêu đầu , lúc còn thắc mắc loài rắn quái quỷ gì mọc sừng. Đâu ngờ phận thực sự của cao quý đến thế, hóa thành rắn chỉ là vỏ bọc lừa !

Nàng cắc cớ hỏi: “Tại ngươi giả dạng thành rắn?”

Thẩm Khê Sơn cụp mắt, tầm neo nơi cần cổ thanh tú của Tống Tiểu Hà. Vùng cổ mỏng manh, trắng ngần mang một vẻ mong manh dễ vỡ, chỉ cần một nhát c.ắ.n hoặc một cú cào xé nhẹ cũng đủ để hủy hoại nó. Giọng đều đều, thoáng vẻ lơ đãng: “Ta hiếm khi lộ chân long tộc trần thế.”

Tống Tiểu Hà tiếp lời: “Ta từng kháo rằng thung lũng tên là Long Tức Cốc, bởi vì đây là nơi yên giấc ngàn thu của Long Thần. Vậy... ngươi là...”

Ngón tay Thẩm Khê Sơn mơn trớn cổ nàng, vân vê lớp da thịt mềm mại, khẽ “ừ” một tiếng.

Tống Tiểu Hà cảm thấy nhồn nhột, vô thức rụt cổ . Khoảng cách giữa hai giờ phút quá gần gũi, nàng vẫn nhớ rõ mồn một nụ hôn nồng cháy nảy lửa . Vậy mà kỳ lạ , sự chống đối biến mất trong nàng. Chỉ cần chạm ánh mắt Thẩm Khê Sơn, trái tim nàng nổi sóng cuồn cuộn, nhịp đập liên hồi như nhảy khỏi lồng ngực, thậm chí còn le lói ham kề cận hơn nữa. Thứ cảm xúc trần trụi Tống Tiểu Hà từng trải qua, nàng từng nảy sinh khao khát d.ụ.c vọng với bất kỳ nam nhân nào.

Thẩm Khê Sơn cúi thấp đầu, dường như đặt lên môi nàng một nụ hôn nữa, nhưng Tống Tiểu Hà bất giác giơ tay chắn .

“Tống Tiểu Hà.” Hắn thì thầm gọi tên nàng. Ba chữ ngân vang từ bờ môi như mang theo một ma lực cuốn hút vô hình, chất chứa thứ tình ý nồng đậm, khiến chỉ buông thả sa ngã.

Xưa nay ít khi gọi thẳng tên nàng, thường chỉ réo “phàm nhân”, hở là chê “đồ phàm nhân ngốc nghếch”, “đồ phàm nhân yếu ớt”. Lỗ tai Tống Tiểu Hà vốn mềm mỏng, thấy lời , cánh tay đang chống đỡ phút chốc mềm nhũn, để mặc Thẩm Khê Sơn nhẹ nhàng gạt .

Hắn đắm đuối Tống Tiểu Hà bằng ánh mắt chan chứa tình ý, dẫu vương chút d.ụ.c niệm nhưng vẫn giữ nét trong veo, thanh khiết như bông tuyết trắng. Thẩm Khê Sơn khựng trong giây lát, chợt cúi sát, kề môi lên bên cổ nàng, răng khẽ c.ắ.n day. Cú c.ắ.n hề đau đớn, nhưng như một mồi lửa châm bùng ngọn đuốc, thiêu rụi nàng từ cần cổ lên tận mang tai, lan sang đôi gò má đỏ ửng như đóa hải đường bung nở.

Tống Tiểu Hà chợt nhớ lời Vinh nương từng dặn: Nữ t.ử và nam nhân thực sự dành trọn tình cảm cho mới thể tính chuyện trăm năm. Nàng toan hỏi một vài câu về thứ gọi là “tình yêu”, nhưng ngẫm , vốn là kẻ ngôn ngữ còn chẳng thông, hiểu thấu mớ bòng bong ái ân của phàm phu tục tử?

Nàng xoay sang nghĩ về chính . Tống Tiểu Hà cũng chẳng rõ tình cảm dành cho Thẩm Khê Sơn là loại tình cảm nào. Chỉ khắc cốt ghi tâm khoảnh khắc đầu chạm mặt ánh trăng. Khi giữa dòng nước ngoái đầu , vầng trăng đổ ánh sáng xuống dáng vẻ kiêu hãnh của .

Đó là một sở hữu diện mạo kiệt xuất nhất mà Tống Tiểu Hà từng chiêm ngưỡng trong đời, tựa một bậc thần minh lỡ bước sa chân xuống trần thế. Vẻ siêu thực in sâu tâm khảm nàng, khiến nàng thao thức tương tư suốt nửa năm ròng rã.

Sự kiên trì của nàng trong hành trình tìm kiếm bất chấp lời can ngăn của Vinh nương, một phần là vì mong mỏi cầu Thần linh hóa giải kiếp hạn hán, nhưng phần sâu thẳm hơn, là khát vọng chiêm ngưỡng dung mạo thêm một nữa. Nàng sớm ôm ấp ý nghĩ khinh nhờn thần thánh, chỉ là lẳng lặng chôn giấu nó nơi góc khuất tâm hồn, từng hé lộ với bất kỳ ai.

Hơi thở của Thẩm Khê Sơn mơn trớn hõm cổ nàng, những cái l.i.ế.m khẽ khàng cần cổ khiến nàng ngứa ngáy thẹn thùng. Nàng uốn éo né tránh nhưng tâm chẳng nảy sinh mảy may sự từ chối nào. Tống Tiểu Hà mượn cớ say rượu, vòng tay quấn chặt lấy cổ .

Thôi thì yêu yêu gì nữa, nhắm mắt đưa chân .

 

Loading...