Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 137: Thiếu Nữ Và Long Thần 14

Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:42:35
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là đầu tiên kể từ lúc Tống Tiểu Hà tỉnh giấc, nàng chứng kiến Thẩm Khê Sơn say giấc nồng ngay cạnh .

Bình thường chẳng bao giờ chợp mắt, trời rạng bay biến mất hút. Lúc thì thảnh thơi ườn bên bờ suối, khi thì vắt vẻo tán cây. Những nàng thức giấc, chiếc giường đá quen thuộc lúc nào cũng chỉ dư một trống hoác.

Thế nhưng hôm nay khác. Nàng chỉ cựa nhúc nhích, tức thì cảm nhận rõ cánh tay ai đó tì đè cứng ngắc, ngay đó tri giác nhanh chóng thức tỉnh. Nàng nhận một vòng tay săn chắc đang ôm siết lấy vòng eo . Làn da trần trụi kề cận, ấm từ hai cơ thể hòa quyện , chẳng còn phân biệt ranh giới.

Tống Tiểu Hà giật thót , hốt hoảng mở toang đôi mắt mờ mịt. Đập ngay mắt là khuôn mặt Thẩm Khê Sơn chễm chệ chung nửa chiếc gối. Lớp chăn bông chỉ phủ tạm bợ qua eo , để lộ tấm lưng trần vạm vỡ cùng mái tóc đen dài xõa tung. Hắn ngang ngược ôm ghì lấy nàng, vùi nửa khuôn mặt gối, tựa sát hõm vai nàng, đôi mắt khép hờ tĩnh lặng như đang chìm đắm trong một giấc mơ êm đềm.

Tống Tiểu Hà thất thần một lúc lâu, từ từ nhấm nháp thực tại. Vừa mới bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, trái tim nàng đập thình thịch liên hồi, dòng m.á.u nóng như lửa bốc thẳng lên đỉnh đầu. Giờ phút nàng cảm nhận rõ mồn một cả hai đều mảnh vải che , còn quấn quít lấy , hai đôi chân đan cài khắng khít đến mức nàng chẳng dám mảy may động đậy.

Đêm qua tuy say khướt, nhưng từng sự việc xảy nàng đều nhớ như in. Quả thực rượu lời , tí men trong là gan to tày đình. Cảm giác như một màn sương vô hình giăng kín tâm trí, khả năng suy xét đều tê liệt, cứ thế thuận theo d.ụ.c vọng hoang đường mà ngã vòng tay Thẩm Khê Sơn.

Đến nửa đêm về sáng, nàng mới hoảng sợ bật xin tha, vung tay cào cấu liên hồi lên lưng . Dù tìm cách chạy trốn vờ ngủ cũng chẳng ăn thua, bất lực sự cuồng nhiệt ngừng nghỉ của .

Giờ tỉnh rượu, Tống Tiểu Hà sợ mất mật. Nàng ngủ với một đàn ông! Và quan trọng hơn, đó phàm phu tục tử, mà là một con Rồng thần thánh!

Mặc dù đây là trải nghiệm đầu đời, nhưng kỳ lạ , khi tỉnh giấc nàng chẳng hề cảm thấy khó chịu. Ngược nhẹ nhõm sảng khoái, tràn trề sinh lực, cảm giác như thể một đ.ấ.m hạ gục hai con trâu đực, chạy mười vòng quanh núi cũng chẳng bõ bèn gì. Tuy , sự việc vẫn vượt quá sức tưởng tượng của nàng. Trong bụng nàng ngừng rủa xả thứ rượu độc hại, tự trách vì nhất thời mê đắm sắc .

Đêm qua trong cơn say lơ mơ, mỗi khi sắp đuối sức rúc trong chăn lánh nạn, chỉ cần Thẩm Khê Sơn ghé sát tai nàng thủ thỉ dăm câu, thì y như rằng nàng ngoan ngoãn bò . Nói trắng là nàng con Rồng ranh mãnh thao túng tâm lý . Càng nghĩ Tống Tiểu Hà càng rối trí, c.ắ.n móng tay vắt óc tìm cách giải vây.

Thẩm Khê Sơn vốn là kẻ chẳng thông thạo chuyện nam nữ, nhỡ giở trò “ăn ốc đổ vỏ” thì tính ? Hoặc tệ hơn là đổ cho nàng dùng tấm phàm trần ô uế Thần linh, phun một tràng lý lẽ khó thì cãi thế nào? Bản tính nàng vốn nhát cáy, lỡ xảy cớ sự đó chắc nàng chẳng dám hé răng kêu oan nửa lời...

Mải mê dệt bao viễn cảnh rùng rợn, bắp chân nàng đột ngột chuột rút, vô tình vung cước đạp trúng chân Thẩm Khê Sơn. Hắn hề phản ứng bất ngờ, chỉ nhẹ nhàng mở mắt. Cặp đồng t.ử vàng rực khẽ ngước lên, dán chặt Tống Tiểu Hà. Ánh vẫn , bình thản gợn sóng, lạnh lùng xa cách.

Sống lưng Tống Tiểu Hà lạnh toát, theo phản xạ rụt sâu trong lớp chăn, bọc kín cơ thể . Nàng toan định mở lời phá vỡ sự tĩnh lặng nghẹt thở, nhưng lúng túng gì: “Ta…”

Thẩm Khê Sơn đáp, chỉ từ từ nâng bàn tay lên. Bộ móng dài nhưng đen kịt, nổi bần bật nền da trắng bóc, tựa như móng vuốt của quỷ dữ, toát lên vẻ tà mị quỷ dị. Tống Tiểu Hà sợ hãi lùi dần về , nhưng tóm gọn lôi tuột trở . Tay vòng qua siết chặt lấy vòng eo nàng, vùi mặt cổ nàng hít hà một thật sâu, điệu bộ cực kỳ ỷ .

Hương thơm quen thuộc của nàng lan tỏa từ trong ngoài. Thẩm Khê Sơn vô cùng hài lòng, tâm tình trở nên khoan khoái, c.ắ.n thêm vài nốt dâu tây mới toanh lên chiếc cổ chằng chịt dấu vết của nàng.

Khuôn mặt Tống Tiểu Hà đỏ bừng như gấc, sự ngại ngùng hoảng hốt bỗng chốc tan thành mây khói. Đôi tay yếu ớt kháng cự cũng chẳng còn bao nhiêu sinh lực. Phải đợi đến khi nhâm nhi xong cả vùng tai và cổ, nàng mới dám thều thào kêu dậy. Hàm răng của Thẩm Khê Sơn tuy nhọn hoắt nhưng kiểm soát lực tinh tế, nàng chẳng hề cảm thấy đau đớn. Lúc mặc y phục, nàng cúi xuống , cả cơ thể chằng chịt những dấu răng đo đỏ, gần như chẳng còn chỗ nào lành lặn.

Nàng ngượng chín mặt, đưa ngón tay vân vê những nốt đỏ, cuống quýt mặc đồ, chạy bờ suối rửa mặt mũi. Tống Tiểu Hà vốn mù mờ kinh nghiệm, chẳng xử trí tình huống . ngẫm , chuyện đêm qua tuy xuất phát từ cơn bốc đồng say rượu, nhưng chung quy cũng do hai bên tự nguyện, sự ép buộc nào. Hơn nữa nàng cũng tận hưởng những khoái cảm , nghĩ mà đầu ngón tay lẫn bắp đùi còn run lẩy bẩy.

Bản tính Tống Tiểu Hà hiếm khi đắm chìm trong suy tư một chuyện quá lâu. Những ý nghĩ rối rắm nảy liền nàng gạt phăng , nàng quyết định thây kệ, chẳng thèm lo nghĩ nữa.

Nàng sai Thẩm Khê Sơn vác mớ đồ mua hôm qua về, tính nhẩm thời gian thì chắc đồ đạc cũng giao tới nơi . Hắn hành động chớp nhoáng, nhanh về lẹ, Tống Tiểu Hà xổm bờ suối lau tóc, ôm trọn mớ đồ ném thẳng trong động. Kế đó, việc diễn y như ngày thường. Hắn mặc y phục chỉnh tề chễm chệ vắt vẻo cành cây sưởi nắng, chỉ là đôi mắt xưa nay lạnh nhạt nay phảng phất nét thỏa mãn, toát lên sự lười nhác và khoan khoái hiếm thấy.

Tống Tiểu Hà động kiểm kê mớ chiến lợi phẩm, thứ vẫn vẹn nguyên, nhưng khi nghĩ thì ruột gan xót xa đứt từng khúc vì tiếc tiền. Đêm qua tự lượng sức mà mò lầu xanh, bước mang theo túi tiền căng phồng, lúc trở chỉ còn cái xác túi xẹp lép. Nếu chốn đó đốt tiền ghê gớm , rồng phụng đón rước nàng cũng thề bước chân , đằng còn nốc một bụng rượu, đúng là rượu hư việc!

Tống Tiểu Hà rủa xả thứ nước cay nồng trong bụng, len lén đầu dòm ngó xem Thẩm Khê Sơn đang trò trống gì. Hắn vắt vẻo cành cây quá cao, suối tóc buộc đuôi ngựa phất phơ trong gió, ánh mắt chiếu thẳng nàng. Tống Tiểu Hà ngoái đầu, ánh mắt hai chạm đ.á.n.h xẹt.

Kỳ lạ là mặt lạnh tanh cảm xúc, nhưng nàng thấy ánh mắt đó nóng rực, cứ như thể khóa chặt tầm nàng từ lâu. Nàng giật thon thót như bắt quả tang ăn vụng, luống cuống ngoảnh , tránh né ánh mắt . Lát ngoái , vẫn trân trân nàng.

Tống Tiểu Hà đành dậy, ngước mặt gọi với lên: “Thẩm Khê Sơn, ngươi xuống đây một chút.”

Nếu là bình thường, Thẩm Khê Sơn sẽ nhếch mép khinh khỉnh, giả điếc ngơ. lúc , tiếng gọi, lập tức phóng xuống, vững vàng đáp ngay mặt nàng: “Chuyện gì?”

Tống Tiểu Hà vốn định sẵn kịch bản, thấy lù lù xuất hiện mặt bắt đầu đỏ mặt tía tai. Vừa bấu chặt những ngón tay , nàng ngập ngừng hỏi: “Ngươi học chữ ?”

“Học chữ là gì?” Thẩm Khê Sơn mặt lạnh băng hỏi : “Lại là ba cái thứ của phàm nhân ?”

Nàng cúi đầu dòm chằm chằm tay , do dự một giây dứt khoát đưa tay nắm chặt lấy. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay truyền sang như liều t.h.u.ố.c xoa dịu nhịp tim đang nhảy múa loạn xạ của Tống Tiểu Hà. Một chốc , nàng nở nụ tươi rói, dịu dàng : “Theo .”

Tuy chuyện đêm qua xảy quá đột ngột, khiến nàng mỗi đối diện đều tim đập chân run, nhưng cái nắm tay siết chặt mầu nhiệm giúp nàng tìm sự bình yên trong tâm hồn. Nàng dắt tay Thẩm Khê Sơn dẫn động, ánh nến vách đá tỏa sáng rực rỡ cả một góc gian.

Hôm qua dạo chợ, Tống Tiểu Hà sắm sửa ít bút mực giấy nghiên. Dù chất lượng kém xa đồ Bộ Thời Diên từng tặng, nhưng cũng dùng tạm . Nàng mài mực, nhúng bút, cẩn thận nắn nót ba chữ giấy, giải thích: “Văn tự cũng giống như ngôn ngữ, chỉ khác là một thứ để , một thứ để . Thế gian vạn loài, loài nào cũng tiếng chữ riêng của , đúng ?”

Thẩm Khê Sơn mù tịt về chữ nghĩa là cái chắc. Kể từ lúc thức tỉnh, ngôn ngữ đầu tiên bập bẹ là tiếng phàm nhân học lỏm từ nàng. Hắn cụp mắt những dòng chữ Tống Tiểu Hà vẽ rồng vẽ rắn giấy, mù tịt.

“Đây là tên ngươi đấy.” Nàng chỉ tay từng chữ, tận tình dạy bảo: “Thẩm, Khê, Sơn.”

“Thứ dùng để gì?” Thẩm Khê Sơn hạch sách.

Tống Tiểu Hà suy ngẫm một hồi, thành thật thừa nhận: “Hình như cũng chẳng để gì cả.”

“Nếu vô dụng thì cất công học chi?” Thẩm Khê Sơn khoanh tay ngực, khinh khỉnh đáp: “Ba cái đồ của phàm nhân chẳng mang lợi lộc gì cho .”

Câu rõ ràng mang hàm ý từ chối, nhưng ngữ điệu mềm mỏng hơn hẳn lúc . Chứ nếu là cái thuở mới quen, chắc hất mặt lên trời, phán câu xanh rờn “Ba cái thứ rác rưởi của đám phàm nhân ngu xuẩn, cũng đáng để hạ học hỏi ?”.

Tống Tiểu Hà gượng ép, chỉ nhỏ nhẹ khơi gợi: “Bây giờ tạm thời dùng tới, nhưng nhỡ ngươi vân du thiên hạ thì ?”

“Chốn nhân gian chẳng lý do gì đáng để lưu tâm.” Thẩm Khê Sơn đáp bằng giọng điệu ngạo mạn quen thuộc.

Tống Tiểu Hà ngước , tranh biện thêm. Nàng hí hoáy múa bút họa vài nét giấy. Mặc dù miệng thì kêu chán ghét, nhưng Thẩm Khê Sơn vẫn chôn chân bên cạnh Tống Tiểu Hà, chăm chú quan sát ngòi bút của nàng lả lướt mặt giấy, phác họa một bức tranh. Nét vẽ của nàng vẫn còn non nớt, qua trường lớp nào, chỉ là tự mày mò mài nhẵn cành cây vẽ nguệch ngoạc đất, nên cũng chẳng tiến bộ là bao.

Nàng vẽ một bóng kỳ quặc, tự đắc bảo đó là , vẽ một con rắn thon dài chễm chệ cặp sừng đầu, chỉ đích danh là Thẩm Khê Sơn. Xong xuôi, nàng tự tuyệt tác của phá lên nắc nẻ.

Thẩm Khê Sơn ngắm nghía nàng một lát, bất ngờ giật lấy cây bút, chấm một điểm đen lên đôi mắt con giun đất sừng . Ngay lập tức, tia sáng vàng lóe lên, con sinh vật kỳ dị sống , ngoe nguẩy bốn cái chân tí hon lạch bạch bò mặt giấy. Tống Tiểu Hà há hốc mồm kinh ngạc, hai mắt tròn xoe thao láo .

Không dừng ở đó, con giun đất sừng sững bỗng bay vút lên trung. Kích thước chỉ bằng một bàn tay, mang màu mực đen tuyền lượn lờ cuốn quanh cánh tay Tống Tiểu Hà, lượn vòng quanh nàng một vòng điệu nghệ. Nàng thảng thốt “oaaaa” lên một tiếng, giơ tay toan chạm . Thế nhưng khoảnh khắc ngón tay chạm khẽ, con giun đất lập tức hóa thành làn khói mực đen tan biến, về hình dạng hình vẽ ban đầu giấy.

“Ngươi... ngươi thể ban phát sinh mệnh ?!” Tống Tiểu Hà túm lấy tay Thẩm Khê Sơn lắc lắc, lòng đầy thán phục: “Lợi hại quá !” Đây hẳn là quyền năng của thần minh? Lại thể biến bức vẽ tĩnh lặng thành thực thể sống động nhường !

Thẩm Khê Sơn thả bút xuống, lãnh đạm đáp: “Không hẳn là sinh mệnh, chỉ là truyền một phần sức mạnh của , mượn cớ đó mà cho nó cử động thôi.” Dù cũng quá lợi hại .

Tống Tiểu Hà nghịch những ngón tay , đôi mắt đảo liên hồi, bất ngờ dò hỏi: “Ngươi là Long Thần, gánh vác sứ mệnh che chở vùng đất , cớ khi bá tánh gặp hạn hán tàn khốc, ngươi mảy may ban ơn giáng mưa cứu rỗi? Yêu tinh hoành hành tàn sát thôn làng, ngươi cũng khoanh tay ?” Giọng điệu của nàng bình thản, tuyệt nhiên mang ý chất vấn.

Thẩm Khê Sơn lạnh nhạt buông một câu: “Kiếp nạn của phàm nhân, thì can dự gì đến ?”

Tống Tiểu Hà cầm bút lên tiếp tục múa may, hờ hững buông một câu “Cũng .”

Thật nàng tự đúc kết một điều, phàm nhân luôn nuôi mộng tưởng Thần minh sẽ rủ lòng thương độ thế, trừ yêu diệt ma cứu nhân độ thế. sự thật trái ngược. Một mặt, như Bộ Thời Diên từng giải thích, Thiên Thần quyền can thiệp vận mệnh của phàm nhân. Mặt khác, e rằng phần lớn Thần tiên cũng chẳng mấy bận tâm đến chuyện xót thương bá tánh. Bọn họ sinh mang dòng m.á.u Tiên Thần cao quý, cùng giống loài với phàm phu tục tử, lấy lòng từ bi cứu độ chúng sinh?

Cũng giống như con hiếm khi thương xót những con lợn con cừu sắp lên thớt, việc che chở bá tánh đối với các vị Thần tiên vốn là trách nhiệm bắt buộc. Chỉ những vị Thần từng trải qua muôn vàn kiếp nạn nhân gian, chứng đắc thành Thần từ phàm trần mới thực sự lấy việc cứu khổ cứu nạn sứ mệnh. Có lẽ đây là lý do cốt lõi khiến Nhân giới luôn khắc khoải trông ngóng một bậc tu chân phá bỏ gông cùm phi thăng.

Tống Tiểu Hà phác thảo hình ảnh vầng thái dương, tô điểm thêm vài cụm mây trắng, đó là một hình bóng lướt thướt cùng vô vàn bá tánh phía . Nàng chỉ tay bức tranh giải thích với Thẩm Khê Sơn: “Ngươi xem, đây là Thần minh của phàm nhân chúng đấy. Mai vị giáng trần, chúng chẳng thiết tha gì đám Thần tiên các ngươi nữa .”

Thẩm Khê Sơn chăm chú , cảm thấy nét vẽ của Tống Tiểu Hà quả thực t.h.ả.m họa, nhăn nhó hỏi: “Là nam nữ?”

Tống Tiểu Hà nghệch mặt : “Ta cũng rõ nữa.” Nàng vị Thần minh phi thăng là nam nữ, tu luyện năm nào tháng nào, chỉ là tận đáy lòng mong mỏi một ngày vị sẽ hiện diện.

Thẩm Khê Sơn vốn nổi tiếng hẹp hòi. Nhìn thấy ánh mắt rạng ngời kỳ vọng của Tống Tiểu Hà dành cho cái hình hài méo mó giấy, cơn ghen tức trong lòng trỗi dậy dữ dội. Hắn chồm tới ôm chặt lấy nàng từ phía , lấy tay che ngang tầm mắt nàng.

“Làm gì thế?” Bị che khuất tầm , Tống Tiểu Hà chẳng buồn giãy giụa, khúc khích hỏi.

“Những chuyện Nhân Thần , cũng thừa sức .” Hắn phả thở nóng hổi sát vành tai nàng, khiến mang tai nàng đỏ lựng.

“Có thể bảo vệ bách tính chân núi ?”

“Tất nhiên.” Hắn khẳng định chắc nịch.

Tống Tiểu Hà chớp chớp mắt, hàng mi dài khẽ cọ lòng bàn tay . Trái tim nàng như rót một dòng mật ngọt lịm, len lỏi lan tỏa khắp cơ thể: “Chẳng ngươi bảo thế sự phàm nhân can hệ gì đến ngươi ?”

“Ngươi là ngoại lệ.” Hắn thẳng thắn bộc bạch, chẳng thèm che đậy tâm tư.

Đối với Long Thần, phàm nhân đầu tiên thu tầm mắt giấc ngủ vùi ngàn năm là nàng, một hiện hữu ngoài cõi hồng trần thế tục. Vì thế, ngọn núi vốn là lãnh địa riêng của , Tống Tiểu Hà nghiễm nhiên tự do qua , tự do tiếp cận, thậm chí là tùy tiện đụng chạm cơ thể . Thẩm Khê Sơn chẳng màng đếm xỉa đến nỗi thống khổ sự sống c.h.ế.t của loài , nhưng sẵn sàng lao xuống núi chỉ vì đ.á.n.h thấy mùi m.á.u của nàng hòa quyện trong gió.

Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, Tống Tiểu Hà trong đôi mắt Thẩm Khê Sơn từng là một phàm phu tục t.ử tầm thường. Hắn đặt một nụ hôn lên vành tai nàng, vuốt ve âu yếm, cất giọng trầm ấm: “Ngươi là của .”

Lời thầm thì vang vọng bên tai tựa như một ma lực, khiến trái tim Tống Tiểu Hà loạn nhịp. Nàng rúc mặt hõm vai , ngoan ngoãn trọn trong vòng tay che chở . Áp sát lồng n.g.ự.c vững chãi, nàng lắng từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim . Hơi thở ấm áp bủa vây lấy nàng, dìm nàng sâu hũ mật ngọt ngào. Chẳng ăn chút kẹo nào mà cả khoang miệng lẫn tâm can đều ngọt lịm đến thế.

Tống Tiểu Hà từng bật giễu cợt mấy cô nương trong thôn, lúc nào cũng đỏ mặt e thẹn, thỏ thẻ kể lể chuyện thầm thương trộm nhớ trai nào đó, ngày đêm tương tư đến ngẩn ngơ. Giờ nếm trải mới vỡ lẽ, hóa bọn họ chẳng cường điệu chút nào, ái tình quả thực sức mạnh con say đắm cuồng si. Hơn nữa, Thẩm Khê Sơn còn sở hữu dung mạo xuất chúng hơn hẳn đám nam nhân trong làng.

Mới hôm qua thôi thứ vẫn còn bình thường, cớ một đêm ân ái, chỉ một cái liếc mắt, một cái nắm tay cũng đủ khiến nàng đê mê kiềm chế nổi, tình cảm trào dâng mãnh liệt như sóng cuộn thác đổ. Nếu bây giờ Vinh nương còn sống mà hối thúc chuyện thành gia lập thất, chắc chắn nàng sẽ sống c.h.ế.t lôi tay Thẩm Khê Sơn đến mặt bà, cương quyết đòi thành với cho bằng .

Nhắc đến Vinh nương, nghĩ đến những vong hồn dân làng c.h.ế.t oan uổng móng vuốt yêu ma, cõi lòng Tống Tiểu Hà chùng xuống, vị ngọt ngào chớp mắt tan biến còn tăm . Nàng thẳng dậy, ngước Thẩm Khê Sơn: “Ngươi theo xuống núi một chuyến nhé.”

Thẩm Khê Sơn hiển nhiên là gật đầu cái rụp. Hai vận những bộ y phục mới sắm, chải chuốt qua loa một chút toát lên vẻ oai phong lẫm liệt, cùng xuống núi. Nàng chẳng dẫn xa lạ, mà thẳng tiến ngôi làng từng gán cho nàng tội danh “tai tinh”.

Dưới ánh nắng chói chang, Tống Tiểu Hà khoác bộ y phục màu hoa đào tươi tắn, mái tóc búi gọn gàng với vài lọn tết nhỏ buông lơi vai. Đôi mắt hạnh long lanh, khuôn mặt điểm xuyết chút nét ngây thơ như nụ hoa chớm nở giữa mùa thu se lạnh, bừng bừng sức sống rạng rỡ. Sánh bước bên nàng, Thẩm Khê Sơn diện bộ trường bào trắng muốt tôn lên làn da tì vết, chấm chu sa giữa trán càng thêm phần kiêu hãnh. Dẫu chỉ buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, dung nhan vẫn toát lên khí chất phi phàm, độc nhất vô nhị.

Ngày trời, sự xuất hiện của hai cổng làng ngay lập tức thu hút hàng chục ánh mắt đổ dồn về. Đối với dân làng, hình bóng của đôi nam nữ quen thuộc. Một kẻ là gã đạo tặc dạo gần đây liên tục quấy rối thôn làng, cướp bóc ngang ngược. Kẻ còn là “tai tinh” họ xem như dịch bệnh mà vứt bỏ.

Nay cả hai chễm chệ xuất hiện cùng lúc, khiến ít tối tăm mặt mũi, tự nhủ điềm báo tai ương ập đến. Lập tức tin tức lan truyền nhanh như chớp, chấn động cả thôn làng.

Thế sự nay đổi dời. Tống Tiểu Hà sừng sững cổng làng, toát lên uy phong lẫm liệt. Dẫu ánh mắt chẳng mảy may bộc lộ sát khí, nhưng hễ nàng đảo mắt ai, kẻ đó đều cúi gằm mặt tránh né. Giọng nàng dõng dạc, vang rền: “Gọi Trưởng thôn của các đây.”

Chỉ một câu đơn giản mà dường như như sắc lệnh thể chối từ. Chẳng mấy chốc, Trưởng thôn với bộ dạng rúm ró khúm núm vội vã lết xác đến. Tiết trời thu se lạnh, thế nhưng trán lão rịn mồ hôi hột. Nhìn thấy Tống Tiểu Hà sừng sững, lão dám tiến gần, chỉ khúm núm từ xa e dè hỏi: “Cô nương đây... đại giá quang lâm chuyện gì căn dặn?”

“Sao? Không réo là tai tinh nữa ?” Tống Tiểu Hà khoanh tay ngực, khẽ mỉa mai: “Hay là mấy quên bẵng cái ngày cố tình đẩy chỗ c.h.ế.t ?”

Thực lòng nàng quá rõ, nếu Thẩm Khê Sơn chống lưng, trở về nàng chắc chắn vẫn c.h.ử.i rủa là tai tinh. Thế nên, nàng quyết tâm dạy cho đám dân làng hống hách một bài học nhớ đời.

Trưởng thôn sợ đến mức mồ hôi đầm đìa, hai chân run cầm cập, miệng lắp bắp liên hồi: “Lúc chúng ma xui quỷ khiến, kẻ lừa gạt! Xin cô nương đại nhân đại lượng, ngàn vạn đừng trách tội chúng .”

“Lừa gạt? Ai lừa gạt?” Tống Tiểu Hà gặng hỏi.

“Là tên thầy bói họ Vương ! Hắn hiện đang nương náu ngay trong làng của cô nương đấy! Bọn u mê tăm tối, rắp tâm lừa phỉnh, suýt nữa thì rước họa . Nay thấy cô nương bình an vô sự, quả thực là cởi nút thắt nặng trĩu trong lòng chúng .” Trưởng thôn cố gắng vuốt đuôi nịnh nợ.

Tống Tiểu Hà sớm đoán kẻ giật dây là Vương Tịnh Thiên. Có điều, những lời nỉ non của Trưởng thôn nàng tuyệt nhiên tin lấy nửa lời, ánh mắt sắc lẹm như dao: “Các tưởng là đồ ngốc chắc, bụng các thế nào tự hiểu rõ nhất.”

Nàng lười đôi co, lạnh nhạt lệnh: “Lập tức mời bà lão bán tiên đó đây cho .”

Trưởng thôn vội vã xua tay, đốc thúc tìm. Đám dân làng tò mò dạt xa ngóng, một ai dám ho he hó hé. Về phần Thẩm Khê Sơn, vẫn giữ thái độ dửng dưng. Trải qua vài bận xuống núi, ít nhiều cũng nắm bắt đôi chút về tính khí của . Gương mặt lạnh như tiền thực là biểu cảm bình thường, còn khi nhíu mày thì chứng tỏ đang nổi cáu. Còn lỡ miệng mà thốt những từ như “Lắm mồm”, “Muốn c.h.ế.t ” thì cầm chắc kẻ sắp rước họa .

Từ dạo chứng kiến suýt bóp c.h.ế.t tươi một tên lực lưỡng định đ.á.n.h lén từ phía , chẳng ai còn dám lảng vảng đến gần . Bản ngôi làng vốn mang danh “ác bá”, bởi lẽ trong thôn tập trung đông đinh tráng. Dựa dẫm đông, họ thường xuyên ức hiếp, tranh giành đất đai với các làng lân cận, tay tàn độc bất kể nam nữ già trẻ, chuyện đ.á.n.h c.h.ế.t diễn như cơm bữa. Vùng núi non hiểm trở, quan phủ xa xôi quản tới, luật lệ ở đây chỉ đơn giản là làng nào đông đàn ông, làng nào mạnh tay thì làng đó thắng. Cũng nhờ cái thế lực mà họ mới mạnh dạn bắt trói Tống Tiểu Hà - gán mác “tai tinh” nhốt nhà.

Tuy nhiên, từ ngày Thẩm Khê Sơn xuất hiện, thói kiêu binh hãn tướng của ngôi làng dập tắt , họ ngoan ngoãn phục tùng, dám manh động bậy.

Tống Tiểu Hà nhẫn nại chờ một lúc, nhưng kịp hé môi thì Thẩm Khê Sơn lên tiếng càu nhàu: “Đám phàm nhân vô tích sự, gọi mỗi một mà cũng lề mề lâu la.”

Đám đông giật nảy , im thít dám thở mạnh.

Tống Tiểu Hà sang liếc , nửa đùa nửa thật: “Ngươi tưởng ai cũng bay nhảy như chim giống ngươi chắc, chúng chỉ hai cái cẳng, bộ từ từ chứ.”

Lời nàng thốt chẳng khác nào gáo nước lạnh tạt thẳng mặt, khiến c.h.ế.t khiếp, sợ Tống Tiểu Hà chọc giận tên thiếu niên hung bạo , rước vạ lây cho cả làng. trái với dự đoán, thiếu niên đó mảy may nổi giận, chỉ đáp trả tỉnh bơ: “Phàm nhân tứ chi yếu ớt, đó là điểm yếu chí mạng nhất. Nếu ngươi vượt qua giới hạn , thể giúp ngươi.”

Tống Tiểu Hà tò mò: “Giúp thế nào? Gắn chân sói chân ?”

“Ngươi thích kiểu đó ?” Thẩm Khê Sơn ngây ngô hỏi vặn : “Cũng chẳng khó gì.”

Tống Tiểu Hà hốt hoảng dập tắt ngay cái ý tưởng điên rồ trong đầu .

Đám dân làng chứng kiến cảnh Thẩm Khê Sơn hiền hòa đáp lời, đều trợn tròn mắt kinh ngạc, trao những ánh sững sờ, ai dám phát một tiếng động.

“Đến , đến !” Tiếng gọi vang lên từ phía , đám đông vội dạt nhường đường cho bà lão, đang dìu dắt bước nhanh tới. Khác hẳn với bộ dạng nhút nhát của Trưởng thôn, bà lão bước thẳng đến mặt Tống Tiểu Hà, khẽ gật đầu toan hành lễ, nhưng Tống Tiểu Hà nhanh tay đỡ lấy: “Bà là ân nhân cứu mạng của , dám nhận lễ của bà?”

Nói đoạn, nàng lùi một bước, hai tay đan chéo, cúi rạp lạy ba vái, cất lời: “Đa tạ ơn cứu mạng của bà ngày .”

Bà lão vội đỡ nàng dậy, rơm rớm nước mắt: “Hôm đó thấy con bắt , trằn trọc suốt đêm ngủ , trong lòng day dứt khôn nguôi. Nay thấy con bình an vô sự, cũng nhẹ lòng phần nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-137-thieu-nu-va-long-than-14.html.]

“Đa tạ ân nhân lo lắng, lẽ áy náy là mới đúng. Không dạo ân nhân đang nương nơi ?” Tống Tiểu Hà ân cần thăm hỏi.

Đêm hôm đó, bà lão tiếc thiêu rụi cả ngôi nhà để tạo hỏa hoạn cứu nàng, ân đức to lớn vô cùng. Dù cuối cùng trốn thoát, nhưng Tống Tiểu Hà vẫn khắc cốt ghi tâm công ơn . Hôm nay nàng cuối cùng cũng cơ hội đền đáp.

Bà lão nhẹ giọng đáp: “Ta vẫn , nhà trưởng còn thừa một gian phòng trống, tạm thời đang nương náu ở đó.”

Tống Tiểu Hà gật gù, xoay bước gần Thẩm Khê Sơn, kiễng chân thì thầm to nhỏ. Thẩm Khê Sơn ngoan ngoãn cúi đầu, ghé tai gần, để mặc nàng úp mở thì thào. Nghe xong, sải bước tiến lên, đưa ngón trỏ điểm nhẹ giữa trán bà lão. Tức thì, một vầng hào quang rực rỡ bừng lên chói lóa, khiến ai nấy đều nhắm nghiền mắt . Tia sáng lóe lên tắt lịm trong chớp mắt.

Giữa tiếng ồ lên kinh ngạc, Tống Tiểu Hà bước , dõng dạc tuyên bố: “Các thấy rõ ? Những tấm lòng lương thiện từ bi sẽ Long Thần che chở, cả đời hưởng phúc lộc bình an. Còn những kẻ tâm địa độc ác, ắt chịu quả báo nhãn tiền!”

Ánh sáng chói lòa khiến tất thảy khiếp vía, răm rắp quỳ rạp xuống đất, lạy như tế . Bọn họ dập đầu lia lịa, miệng ngừng kêu rêu “Xin tha mạng”, “Xin Long Thần phù hộ”, “Từ nay dám tái phạm”.

Tống Tiểu Hà nhếch mép, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn. Thực chất, cái ngón tay của Thẩm Khê Sơn chỉ là tạo hiệu ứng ánh sáng màu mè, tác dụng gì sất, chỉ cốt để lòe thiên hạ. Nàng hắng giọng, cao giọng răn đe: “Các cho kỹ đây! Muốn Long Thần ban phước lành, tiên gột rửa tội . Kẻ nào từng ức h.i.ế.p khác, tìm đến đó xin tha thứ. Mỗi ngày quỳ gối sám hối một canh giờ, như thế mới rũ bỏ nghiệp chướng, đón nhận ân đức của Long Thần. Bằng , Long Thần sẽ giáng cơn thịnh nộ, tai ương ập xuống chỉ bản mà còn liên lụy đến con cháu đời đời kiếp kiếp!”

Bọn dân làng cũng viện cớ nàng là tai tinh sẽ mang vận xui xẻo cho xóm làng, sẽ liên lụy đến thế hệ nên mới giam giữ, thậm chí đem lên núi hiến tế. Nay, Tống Tiểu Hà gậy ông đập lưng ông, lấy độc trị độc, dùng chính cái cớ để khống chế họ. Hàng ngàn dân làng răm rắp tin sái cổ, vội vã dập đầu tạ ơn Long Thần.

Tống Tiểu Hà đám đông quỳ rạp chân, thầm khẩy sự ngu của họ. Cũng chẳng trách Thẩm Khê Sơn lúc nào cũng chê bai “lũ phàm nhân ngu xuẩn”. Lần nàng bày mưu tính kế, ít cũng vị Long Thần thứ thiệt chống lưng. Chứ cái gã Vương Tịnh Thiên , chỉ với cái miệng giảo hoạt uốn ba tấc lưỡi, xúi giục bọn họ hãm hại vô tội. Nàng lạnh lùng, túm lấy cổ áo Trưởng thôn xốc ngược lên, quát lớn: “Khai mau! Tên Vương Tịnh Thiên đang trốn ở !”

Trưởng thôn sợ vỡ mật, nước mắt nước mũi tèm lem, run lẩy bẩy: “Ta... ! Từ cái hôm kiệu hoa lên núi, bặt vô âm tín luôn! Mãi mới vỡ lẽ là dắt mũi. Giờ thật tâm hối , xin cô nương rộng lượng tha mạng...”

Thấy lão sợ hãi đến nhũn cả , Tống Tiểu Hà ngầm đoán nếu dọa thêm chút nữa, khi lão vãi cả quần. Nàng liền xô lão ngã lăn đất, lớn tiếng: “Nếu còn lảng vảng quanh đây, lập tức lên núi báo tin cho !”

Thẩm Khê Sơn bằng lòng, lãnh địa của tuyệt đối ai phép xâm phạm. Hắn chen ngang: “Các chỉ cần hô to danh hiệu Long Thần là .”

, hô to Long Thần!” Tống Tiểu Hà thuận nước đẩy thuyền: “Kẻ cấu kết với tà ma, các đối thủ của , tuyệt đối manh động.” Mọi gật đầu lia lịa. Tống Tiểu Hà dặn dò thêm: “Các truyền tin cho khắp làng xóm , hễ thấy một nữ t.ử dung mạo tuyệt sắc, tóc búi cao, hãy dùng danh nghĩa của giữ nàng , lên gọi ngay, rõ ?”

Trưởng thôn rụt rè hỏi : “Bẩm Tiên cô, dung nhan vị nữ t.ử ạ?”

Tống Tiểu Hà vắt óc suy nghĩ một lát miêu tả: “Đẹp như tiên giáng trần, phong thái phi phàm. Tóm , là các sẽ nhận ngay nàng phàm tục.”

Mọi răm rắp, dập đầu lia lịa, còn dâng nộp thêm mớ tiền đồng mới tiễn Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn rời . Trên đường về, Tống Tiểu Hà tung hứng đống tiền đồng trong tay toe toét: “Ngươi chúng đang đóng vai gì ?”

Thẩm Khê Sơn trí nhớ siêu phàm, đáp ngay tắp lự: “Ăn mày.”

Nụ môi Tống Tiểu Hà tắt ngóm, nàng lập tức phản bác: “Nói xàm gì thế! Đây gọi là Cúng dường! Là đám đó dâng lễ vật lên cho Long Thần ngài đây!”

“Thế nào là cúng dường?” Thẩm Khê Sơn tò mò.

Tống Tiểu Hà ngẫm nghĩ một chốc, lòng nảy sinh chút thiên vị nâng tầm giá trị phàm nhân, bèn giải thích: “Phàm nhân chúng tuy phận nhỏ bé, sinh mệnh ngắn ngủi, nhưng ôm ấp niềm tin kiên định nhất thế gian. Niềm tin là một thứ sức mạnh vô song. Đồ cúng dường thể là thức ăn, là tiền tài, những lời cầu nguyện chân thành, truyền tải qua nhiều hình thức khác .”

Thẩm Khê Sơn mà như vịt sấm, hoặc lẽ coi những lời đề cao phàm nhân chẳng gì nên cũng lười tiếp chuyện. Tống Tiểu Hà thì mặc kệ, cứ tung tăng đếm tiền, miệng ngân nga giai điệu yêu thích, gương mặt rạng rỡ đắc ý.

Đang tung tăng đường về núi, Tống Tiểu Hà bất ngờ chạm trán Bộ Thời Diên - bạn lâu gặp. Bộ Thời Diên vẫn như đầu gặp gỡ, lặng lẽ bên vệ đường, khoác bộ y phục giản dị, mái tóc búi gọn. Nàng dõi mắt Tống Tiểu Hà từ đằng xa nhưng lên tiếng gọi, đợi Tống Tiểu Hà đến gần mới ngước . Tống Tiểu Hà cũng đang ráo riết tìm nàng, thấy bóng dáng quen thuộc liền mừng rỡ như bắt vàng. Toan lao đến ôm chầm lấy thì Thẩm Khê Sơn tóm c.h.ặ.t t.a.y giật lùi .

“Chuyện gì ?” Tống Tiểu Hà khó hiểu ngoắt , bắt gặp ánh mắt Thẩm Khê Sơn đang ghim chặt Bộ Thời Diên, sâu thẳm, rực lửa căm thù.

“Thần tộc.” Hắn gằn từng chữ.

“Hóa Diên tỷ cũng là thần tiên !” Tống Tiểu Hà tuy cũng mường tượng nhưng lúc Thẩm Khê Sơn khẳng định càng thêm ngưỡng mộ. Kể cũng lạ, so với Thẩm Khê Sơn, trông Bộ Thời Diên mới toát lên thần thái uy nghi của bậc chân tu, khiến tự chủ mà nảy sinh lòng kính trọng.

Thẩm Khê Sơn nhất quyết nới tay, cương quyết cản đường Tống Tiểu Hà. Luồng sát khí nhắm Bộ Thời Diên ngày một lộ rõ. Bộ Thời Diên đan chéo tay ngực, khẽ cúi đầu hành lễ: “Tiểu thần, quản lý Vạn Tượng La Bàn của Thần tộc họ Bộ tại Thiên Giới, xin diện kiến Long Thần. Hôm nay hạnh ngộ ngài tại đây, quả là phúc phận của tiểu thần.”

Chút lễ nghĩa cỏn con chốn Lục Giới, Thẩm Khê Sơn thèm để mắt tới, dửng dưng đáp trả. Nhận thấy bầu khí ngột ngạt như sắp bùng nổ, Tống Tiểu Hà khẽ giật giật vạt áo Thẩm Khê Sơn, thì thào: “Diên tỷ là bạn mà.”

“Không tiếp.” Hắn nghiến răng, khóe môi mím chặt.

“Tỷ đến tìm , cần gì ngươi tiếp!” Tống Tiểu Hà gãi gãi lòng bàn tay trêu chọc. Hắn thấy nhột, ngón tay càng siết chặt hơn, nhất quyết buông. Bộ Thời Diên vẫn bình thản yên chờ đợi, hé răng nửa lời.

Tống Tiểu Hà đành kéo Thẩm Khê Sơn lùi về vài bước, dỗ ngọt: “Ngươi về núi , chuyện cần với Diên tỷ, xong xuôi sẽ lên núi ngay.”

Thẩm Khê Sơn sầm mặt: “Chuyện gì mà ?”

“Với cái thái độ lồi lõm của ngươi thì , đừng bạn c.h.ế.t khiếp.” Tống Tiểu Hà đẩy nhẹ , nỉ non: “Về mau .”

“Bao giờ xong?” Hắn hậm hực gặng hỏi.

“Xong việc là về ngay, nhanh thôi.”

Nghe , Thẩm Khê Sơn cũng nũng nịu thêm. Tuy gai mắt Bộ Thời Diên, nhưng thấy thái độ trân trọng của Tống Tiểu Hà dành cho , sợ nếu nán thêm sẽ giữ nổi cái vỏ bọc hòa nhã. Trước khi biến mất, quăng cho Bộ Thời Diên một cái lạnh lùng, vút một cái hóa thành vệt sáng vàng bay vút lên chín tầng mây. Tống Tiểu Hà ngước theo nhưng chẳng tài nào bắt kịp tốc độ của , đành từ bỏ, ba chân bốn cẳng chạy đến bên Bộ Thời Diên.

“Diên tỷ, lâu quá gặp! Ta cho thăm dò tung tích tỷ, ai ngờ tỷ xuất hiện ngay đây chờ !” Tống Tiểu Hà hồ hởi nắm lấy tay nàng, tít mắt.

Bộ Thời Diên ngắm Tống Tiểu Hà, niềm vui hội ngộ thủa ban đầu sớm lụi tàn. Tống Tiểu Hà nào , cái tai ương giáng xuống đầu thôn làng là do nàng gián tiếp gây . Nghĩ tới đó, khóe môi Bộ Thời Diên đắng chát, gượng gạo nặn một nụ : “Dạo cũng đang tìm .”

“Vậy đôi cũng duyên phết.” Tống Tiểu Hà vang, tò mò hỏi: “Diên tỷ, nãy tỷ xưng là quản lý Vạn Tượng La Bàn, cái Vạn Tượng La Bàn đó rốt cục là thứ đồ chơi gì?”

Bộ Thời Diên nhẹ nhàng giải thích: “Là la bàn định đoạt mệnh của muôn vàn sinh linh trong thiên hạ, và cũng là thần binh trấn bảo của dòng tộc Thần minh họ Bộ .”

“Định mệnh ? Có là bói toán xem tướng ?” Tống Tiểu Hà từng loáng thoáng chuyện từ miệng Vương Tịnh Thiên.

Bộ Thời Diên gật đầu xác nhận: “ .”

“Vậy tỷ bói thử cho một quẻ !” Tống Tiểu Hà nài nỉ: “Ta tương lai .”

Bộ Thời Diên đắn đo một lúc đồng ý, kéo Tống Tiểu Hà phịch xuống t.h.ả.m cỏ. Nàng móc từ trong tay áo một chuỗi hạt nửa trắng nửa đen, đặt ngay ngắn mặt đất. Chuỗi hạt hóa lỏng như những vệt mực uyển chuyển hòa quyện , phút chốc biến thành một chiếc la bàn tròn trịa lòng bàn tay. Bộ Thời Diên nhắm mắt niệm chú, những ngón tay múa lượn Vạn Tượng La Bàn, tia sáng trắng nhạt lóe lên từ đầu ngón tay. Vạn Tượng La Bàn từ từ bay lên lơ lửng, tạo một đám sương mù dày đặc bay lượn phía .

Đám sương mù ngừng biến hóa, khi thì thành hình chim chóc muông thú, lúc vẽ nên những dòng sông uốn lượn, núi non trập trùng, thu nhỏ cảnh sắc kỳ ảo của lục giới trong tầm mắt. Chớp mắt, đám sương trắng hòa quyện rối rắm thành một cục, như bàn tay vô hình nào đó khuấy tung, chẳng còn trật tự gì sất. Bộ Thời Diên mân mê Vạn Tượng La Bàn hồi lâu, nhưng ánh sáng dần lụi tàn, sương mù tan biến, chiếc la bàn rơi rớt xuống đất phát tiếng động khô khốc.

Vẫn là một kết quả vô vọng. Bộ Thời Diên thở dài thườn thượt, đầy vẻ bế tắc: “Thành thật mà , tương lai của quá mức phức tạp, thể nào bói .”

Tống Tiểu Hà há hốc mồm: “Thần tiên mà cũng soi rọi tương lai của ?”

Bộ Thời Diên nắm chặt Vạn Tượng La Bàn trong tay, cúi gằm mặt như kẻ phạm tội, cất giọng rụt rè: “Muội là kết tinh sinh khí ngàn năm của nhân gian, gánh vác sứ mệnh thiên tử. Vận mệnh của gắn bó mật thiết với muôn vàn sinh linh, tầm thường.”

Nghe những lời đó, Tống Tiểu Hà mừng rỡ mặt, tít mắt: “Hóa mang thế hiển hách thế cơ á! Thế chỉ là độc tôn thôi ?”

Bộ Thời Diên lắc đầu: “Sẽ còn những khác, nhưng đầu tiên.”

Tống Tiểu Hà vẫn tủm tỉm : “Thế cũng siêu đặc biệt . Việc tỷ thấu tương lai của âu cũng là chuyện đương nhiên.”

Bộ Thời Diên lặng thinh đáp. Có những bí mật nàng chôn sâu đáy lòng. Đáng lý , nàng thể tiên đoán xem Thiên Mệnh Chi Nhân xuất từ , tương lai . Thực tế, nàng từng gieo hai quẻ thiên giới và kết quả đều rõ như ban ngày. Thế nhưng từ lúc giáng trần tao ngộ Tống Tiểu Hà, Bộ Thời Diên bế tắc, bắt mạch vận mệnh của nàng. Nàng thầm hiểu, lẽ sự đứt gãy bắt đầu từ lâu, và nàng nhận thức hậu quả tàn khốc của nó.

Chính quẻ bói trong cơn say sưa ở buổi tiệc thiên đình bóp méo quỹ đạo cuộc đời Tống Tiểu Hà, đẩy tương lai nàng màn sương mù mịt mù vô định. Hiểm họa giáng xuống, Bộ Thời Diên giờ đây chỉ mong mỏi tìm cơ hội vãn hồi thứ. Nàng cất lời: “Chuyện hôm bàn với , quyết định ? Ta thể dẫn lên tiên môn tu luyện, dấn con đường đại đạo. Với căn cơ của , dẫu tuổi đời mấp mé hai mươi, nhưng thiên tư chắc chắn sẽ hơn hẳn thường.”

Tống Tiểu Hà nàng chằm chằm, vội trả lời ngay, mà hỏi ngược : “Lần tỷ , thiên thần nhúng tay vận mệnh của phàm. Vậy nếu cố chấp can thiệp thì hậu quả sẽ ?”

Đôi mắt trong veo của Tống Tiểu Hà chiếu thẳng Bộ Thời Diên, bộc lộ khát khao sự thật. Bộ Thời Diên đáp: “Nếu can thiệp, sẽ gánh lấy báo ứng của luật nhân quả. Tùy mức độ ảnh hưởng của hành động can thiệp mà hậu quả nặng nhẹ khác . Nhẹ thì bệnh tật quấn , sống c.h.ế.t xong. Nặng thì hồn bay phách lạc, cả gia tộc liên lụy, bằng cố hữu đều bỏ mạng.”

Tống Tiểu Hà sợ đến rụt cổ: “Nghiêm trọng đến thế cơ !” Nàng cúi đầu, vắt óc suy nghĩ điều gì đó.

Bộ Thời Diên đợi nàng một lúc tiếp lời: “Lần giáng trần , mục đích chính của là dẫn dắt bước con đường tu hành.”

“Nếu mệnh của cả đời tu đạo thì ?” Tống Tiểu Hà bất ngờ ngẩng đầu, xoáy ánh mắt Bộ Thời Diên, chậm rãi : “Biết cuộc đời vốn dĩ chỉ là một đứa trẻ mồ côi thợ săn nhặt về, sống một cuộc đời bình dị trôi qua từng ngày. Nếu vận mệnh thực sự như thế, mà tỷ cố tình xen dẫn dắt tu đạo, thì nghiệp chướng tỷ gánh sẽ lớn đến mức nào?”

Bộ Thời Diên buông tiếng thở dài thườn thượt: “Đó là nghiệp báo gánh.”

Tống Tiểu Hà kiên định : “Không, dẫu tỷ tình nguyện , nếu những báo ứng đổ lên đầu tỷ chỉ vì , thì quyết đồng tình.”

Từ lúc Bộ Thời Diên tiết lộ là Thiên Mệnh Chi Nhân, Tống Tiểu Hà ngầm đoán uẩn khúc . Bộ Thời Diên vì nàng mà hạ phàm. Nếu mệnh nàng vốn dĩ định đoạt là một kiếp bình phàm, mà Bộ Thời Diên cố tình xoay chuyển vận mệnh đời nàng, thì nghiệp chướng mà Bộ Thời Diên gánh chịu chắc chắn chỉ dừng ở dăm ba cái bệnh vặt vãnh. Tống Tiểu Hà quyết chấp nhận điều đó.

Nàng lồm cồm dậy, nét mặt nghiêm túc: “Diên tỷ, đám yêu ma quanh làng là do mà đến. Ta sẽ tìm cách thanh trừng bọn chúng, mới bắt đầu hành trình tìm kiếm sư phụ, bái nhập tiên môn tu luyện. Dẫu cho đường tu gian nan trắc trở, dẫu kiếp thể thành đạo, thì tỷ cũng ngàn vạn đừng nhúng tay .”

“Con đường , tự sẽ quyết định.” Tống Tiểu Hà vái một cái chẳng giống ai, xong những lời gan ruột, nàng mỉm rạng rỡ: “Ta hứa với Thẩm Khê Sơn là sẽ về ngay, thôi chuyện với Diên tỷ nữa .”

“Thẩm Khê Sơn... đó là tên ?” Bộ Thời Diên thắc mắc.

, là tên đặt cho đấy.” Vừa nhắc đến , khóe môi Tống Tiểu Hà tự động cong lên, nụ rạng ngời hạnh phúc, hiện rõ mồn một dáng vẻ của một kẻ đang say đắm trong biển tình.

Thấy , Bộ Thời Diên chân thành khuyên nhủ: “Hắn vốn trần mắt thịt, mà là Long thần khai thiên lập địa, sinh từ buổi đầu hồng hoang. Cả vạn năm , nhúng tay cuộc đại chiến thần ma rúng động lục giới. Sau khi giúp Thần Tộc dẹp yên binh đao, ngủ vùi nơi đây mãi đến dạo gần đây mới thức giấc. Tiểu Hà , tuổi thọ của là vô tận, bản tính lạnh lẽo vô tình, e rằng sẽ bao giờ rung động một phàm nhân. Đời ngắn ngủi, đối với , tuổi thọ trăm năm của phàm nhân chỉ như bóng câu qua cửa sổ, thoảng qua trong một cái chớp mắt mà thôi...”

Bộ Thời Diên chỉ đến thế, phần còn cần đào sâu, Tống Tiểu Hà cũng thừa sức thấu hiểu. Ánh mắt Tống Tiểu Hà bỗng nhiên chùng xuống, xen lẫn chút muộn phiền: “ , đời so với sự tồn tại vô thủy vô chung của , lẽ chỉ bằng một cái nháy mắt. Dẫu sinh mệnh mỏng manh sương khói, chỉ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hiện tại.” Nói , nàng sang Bộ Thời Diên: “Diên tỷ, tỷ đồng hành cùng nốt chặng đường ?” Bộ Thời Diên gật đầu.

Hai sánh bước lên núi, nỗi muộn phiền trong mắt Tống Tiểu Hà vụt tan nhanh như sương sớm, nhường chỗ cho sự hớn hở phấn khích. Suốt chặng đường, nàng thao thao bất tuyệt kể về những điều thú vị chốn trần gian, bảo rằng Bộ Thời Diên hiếm hoi lắm mới dịp hạ phàm, nên nhân cơ hội mà rong chơi thỏa thích. Bộ Thời Diên phần lớn thời gian chỉ lẳng lặng lắng , đôi lúc mới nhẹ nhàng đáp , tuyệt nhiên gián đoạn bầu khí vui vẻ của Tống Tiểu Hà.

Gần đến chân núi, Tống Tiểu Hà dừng bước, định sẽ tự leo tiếp phần đường còn . Lúc chia tay, Bộ Thời Diên vẫn thôi nuôi hy vọng, cố gắng níu kéo thêm một nữa: “Tiểu Hà, hãy theo .”

Tống Tiểu Hà mỉm tươi rói vẫy tay chào tạm biệt, khoác lấy vạt áo xào xạc gió thu, giẫm lên lớp lá vàng ươm, thoăn thoắt tiến lên sườn núi.

Leo nửa dốc, Thẩm Khê Sơn chờ sẵn từ bao giờ, nhảy phốc từ cành cây xuống chặn ngay lối . Tống Tiểu Hà giật thon thót, vung tay đ.ấ.m hai đ.ấ.m nhẹ tênh n.g.ự.c . Hắn chộp lấy cổ tay nàng, bắt chước thói quen của nàng, nhẹ nhàng đan những ngón tay . Hắn chẳng thèm bận tâm Tống Tiểu Hà với Bộ Thời Diên thì thào to nhỏ gì, chỉ cần thấy bóng dáng nàng về, nàng vẫn túc trực bên , là đủ.

Tống Tiểu Hà đung đưa cánh tay hai đan chặt , tung tăng nhảy múa tiến bước. Đến một đoạn, nàng đột nhiên khựng , nhón gót nhướng mày dõi theo một hướng.

Thẩm Khê Sơn hỏi: “Ngắm gì thế?”

Tống Tiểu Hà vươn tay chỉ trỏ. Bên sườn đồi thoai thoải một gốc cây cổ thụ, tán xòe rộng, vượt trội hơn hẳn đám cây cối xung quanh. Dù bước sang đông, lá cành ngả màu vàng úa, héo hon nhưng vẫn kiên cường bám trụ, đủ thấy mùa hạ nó từng xanh mướt và rậm rạp đến nhường nào.

Cái lối Tống Tiểu Hà cuốc bộ mòn cả gót giày, thế mà hôm nay mới mục kích gốc cây . Nàng ngạc nhiên mặt: “Quái lạ, giờ từng thấy cây nhỉ?”

Thẩm Khê Sơn liếc nhanh một cái phẩy tay: “Có gì đáng ngạc nhiên , chỉ là cái cây khô héo thôi mà. Ngươi ưng mắt thì để chẻ nó củi.”

“Đừng đừng.” Tống Tiểu Hà vội vã siết c.h.ặ.t t.a.y , cản : “Trước mấy cụ cao niên trong làng kể , thời xa xưa ngọn núi một cái Thần Khám lập để thờ phụng Long Thần. lâu ngày ai nhang khói, Thần Khám hoang tàn, đời lên tìm cũng chẳng thấy tăm nữa. Chắc mẩm đây là gốc cây Thần Khám trong truyền thuyết .”

Thần Khám khi lãng quên sẽ tự phong ấn , chỉ khi nào Thần minh ngang qua, dùng thần lực đ.á.n.h thức thì nó mới hiển lộ trở trần gian. Mấy bận Thẩm Khê Sơn xuống núi dùng thần thức bay lượn, duy nhất cuốc bộ cùng Tống Tiểu Hà, thần khí tỏa vô tình đ.á.n.h thức cây Thần Khám tỉnh giấc.

Tống Tiểu Hà tinh mắt phát hiện gốc cây một cái Thần Khám bé tẹo, bên trong an vị một chiếc đỉnh hương nhỏ nhắn, cỏ dại mọc um tùm che lấp mất quá nửa. Nàng thò tay tay áo lôi ba đồng kẽm, nhắm một mắt , giơ tay nhắm nghía tọa độ vài . Sau đó ngoắt sang Thẩm Khê Sơn, dúi ba đồng kẽm tay , nhờ vả: “Ngươi ném hộ cái đỉnh hương nhỏ xíu Thần Khám nhé.”

Thẩm Khê Sơn săm soi mấy đồng kẽm trong tay, thắc mắc: “Tại ?”

Tống Tiểu Hà vội xua tay: “Đừng hỏi nhiều, bảo ném thì cứ ném , chia ba , nhớ ném cho chuẩn đấy.”

Với bản lĩnh của Thẩm Khê Sơn thì chuyện ném trượt. Hắn nhẹ nhàng búng ba đồng kẽm, từng đồng rơi leng keng chuẩn xác chiếc đỉnh hương.

Tống Tiểu Hà lập tức nghiêm trang, khẽ rũ mắt, hai tay chắp ngực, thành kính chìm lời khấn nguyện. Thẩm Khê Sơn vốn chai sạn với dăm ba trò kỳ quái của nàng, chỉ lẳng lặng khoanh tay . Cho đến lúc nàng mở bừng đôi mắt, miệng lẩm nhẩm mấy chữ “phù hộ độ trì”, ngay nàng cầu xin thần linh phương nào, bèn cau hỏi: “Ngươi đang cầu cứu thần thánh phương nào nữa đấy?”

“Là đang thỉnh cầu Thiên đạo, mong ngài soi xét biến ước mơ của thành hiện thực.” Tống Tiểu Hà nắm chặt lấy bàn tay Thẩm Khê Sơn, bước giãi bày: “Người phàm chúng xin gì thì dâng lễ vật để trao đổi, đa phần là dùng tiền bạc, mong thần linh chứng giám mà toại nguyện. Ta vái xin ba điều ước, nên mới nhờ ngươi ném đó ba đồng kẽm.”

“Thế ngươi xin xỏ chuyện gì?” Thẩm Khê Sơn tò mò hùa theo.

Tống Tiểu Hà tủm tỉm, vẻ bí ẩn: “Chuyện là bí mật, là mất thiêng ngay.”

Thẩm Khê Sơn khịt mũi coi khinh, nhưng cũng chẳng màng đào sâu thêm, chỉ tuyên bố chắc nịch: “Ngươi cần gì cũng đều đáp ứng hết.”

Tống Tiểu Hà gật đầu lia lịa, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Khê Sơn, cố tình dẫm chân lên đám lá khô rải rác tạo tiếng sột soạt vui tai, nhẩn nha dạo bước bầu trời ngập tràn mây ngũ sắc. Trước khi gió rét ùa về, nàng gốc cây Thần Khám, tâm tư thành kính gửi gắm ba điều ước:

Điều ước thứ nhất: Cầu mong hương linh những dân trong làng siêu thoát, kiếp an lạc, thoát khỏi những bể khổ trần ai.

Điều ước thứ hai: Mong vị Thiên Mệnh Chi Nhân mau chóng phá vỡ ranh giới phàm trần, phi thăng tiên giới, mang bình yên cho nhân gian, quét sạch yêu ma quỷ quái, để bá tánh an cư lạc nghiệp, đời đời hưng thịnh.

Điều ước thứ ba, nàng dành trọn cho chút vị kỷ của bản . Nàng khát khao gắn bó bên Thẩm Khê Sơn, con Rồng ngốc nghếch , trọn kiếp trọn đời chia lìa.

Dẫu thừa hiểu kiếp nhân sinh ngắn ngủi, ba điều ước chỉ là viển vông, hão huyền chẳng bao giờ thành sự thật. mà ước mơ thì ai đ.á.n.h thuế, tham lam một chút chắc cũng chẳng nhỉ?

Loading...