Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 139: Thiếu Nữ Và Long Thần 16

Cập nhật lúc: 2026-07-16 06:01:21
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm Sùng Tĩnh thứ mười sáu, trận tuyết đầu đông ập đến vô cùng hung hãn. Tuyết bay lả tả như lông ngỗng rợp trời, phủ lên mặt đất một lớp áo trắng dày cộm.

Trên nền tuyết trắng tinh khiết tì vết , bất kỳ màu sắc nào vương cũng trở nên vô cùng chói mắt, huống hồ là máu.

Nửa đêm, Thẩm Khê Sơn đột nhiên bật dậy tiện tay kéo Tống Tiểu Hà dậy theo khiến nàng giật tỉnh giấc.

Tính tình nàng vốn hiền hòa nên dẫu đang ngủ ngon giấc đ.á.n.h thức cũng mảy may tức giận, chỉ đưa tay dụi mắt hỏi định gì.

Thẩm Khê Sơn nhạt giọng đáp: “Trong gió mùi m.á.u tanh, yêu quái núi hiện .”

Tống Tiểu Hà liền run rẩy lập tức tỉnh hẳn. Nàng vội vã mặc quần áo, nài nỉ Thẩm Khê Sơn đưa xuống núi.

Thẩm Khê Sơn mang theo nàng bay vút , lao thẳng đến ngôi làng đang yêu quái tập kích.

Trong làng lửa cháy ngút trời, khói đen cuồn cuộn bay lên trung. Tiếng than t.h.ả.m thiết vang vọng tựa như x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng mà chọc thẳng lên tận chín tầng mây.

Máu vương vãi khắp chốn, nhuộm đỏ tầng tuyết dày trông thật kinh tâm động phách. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt Tống Tiểu Hà, soi rõ vẻ khiếp sợ tột độ trong đôi mắt nàng.

Từ lúc Thẩm Khê Sơn phát hiện yêu quái hiện cho đến khi hai xuống núi, tốc độ thể xem là cực kỳ nhanh chóng. Dẫu , bấy nhiêu thời gian vẫn đủ để con yêu quái tàn sát hơn phân nửa dân làng. Khắp nơi là t.h.i t.h.ể đứt đoạn, mùi hôi thối nồng nặc phảng phất trong khí khiến buồn nôn.

Tuyết lớn bằng lông ngỗng vẫn lả tả rơi rụng nhưng chẳng tài nào che lấp màu m.á.u tanh tưởi mặt đất.

Tống Tiểu Hà chỉ cảm thấy ớn lạnh. Trái tim nàng đau đớn kịch liệt như ai xé rách, thể cũng bắt đầu run rẩy ngừng.

Nàng sực nhớ tới đêm ngôi làng từng sinh sống tập kích, t.h.ả.m cảnh cũng y hệt thế . Ách nạn đột ngột giáng xuống ngay giữa đêm hôm khuya khoắt tĩnh lặng.

Một câu “yêu quái hiện ” bâng quơ thốt từ miệng Thẩm Khê Sơn, đối với phàm nhân mà là tai họa ngập trời.

Tống Tiểu Hà thở hồng hộc, vành mắt đỏ hoe. Cảm giác tự trách ngập trời hóa thành nỗi thống khổ tột cùng đè nặng lên trái tim khiến nàng gần như hít thở thông.

Đột nhiên nàng tỉnh ngộ.

Những thôn làng dọc bờ sông từ thuở sơ khai vốn dĩ luôn yên bình phẳng lặng. Chính nàng thu hút đám yêu quái tới đây và liên lụy đến bách tính vô tội. Giờ phút , mắng nàng là chổi cũng chẳng ngoa.

Những tháng ngày nàng trốn núi thực chất chỉ là một sự trốn tránh. Yêu quái tìm thấy nàng bèn trút giận lên đầu những phàm nhân đáng thương .

Tống Tiểu Hà c.h.ế.t trân trong tuyết lâu, tuyết lớn phủ đầy đỉnh đầu và bả vai nàng. Thẩm Khê Sơn bước lên hai bước, giơ tay phất nhẹ lớp tuyết vương vai áo nàng.

Những dân làng còn sống sót bắt đầu tụ tập về phía . Kẻ ôm lấy t.h.i t.h.ể đất lóc t.h.ả.m thiết, đằng xa lén lút ngó. Bọn họ rúc sát vì rõ ràng trận tai bay vạ gió dọa cho hồn xiêu phách lạc.

Tống Tiểu Hà đưa mắt quanh. Nàng thấy gương mặt họ chan chứa sự kinh hoàng, bi thương, xót xa. Muôn vàn cảm xúc đan xen phác họa nên những khuôn mặt méo mó vì đau khổ.

Thẩm Khê Sơn khung cảnh m.á.u chảy thành sông mắt nhưng sắc mặt vẫn lạnh tanh chút d.a.o động. Hắn dửng dưng lên tiếng: “Con yêu quái ắt hẳn ký sinh phàm nhân để trộn làng, nhờ mới cơ hội tay tàn sát.”

Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng phản ứng. Nàng đầu , dùng chất giọng run run hỏi: “Vậy ngươi thể tìm con yêu quái hại đó đang trốn ở ?”

“Lúc xuống núi thì khí tức của nó biến mất. Bằng thực lực của nó, tuyệt đối thể giấu giếm sinh khí ngay mặt , cũng khả năng tẩu thoát trong thời gian ngắn ngủi như , hẳn là nó chui rúc cơ thể của đám phàm nhân .” Ánh mắt Thẩm Khê Sơn khẽ đảo qua đám đông, hờ hững tiếp: “Ta tìm nó đang trốn ở , nhưng chỉ cần g.i.ế.c sạch đám phàm nhân , chắc chắn thể nhổ cỏ tận gốc.”

Lời thốt quả thực tàn nhẫn m.á.u lạnh vô cùng, chẳng mang mảy may chút nhân tính nào.

Thẩm Khê Sơn vốn con , lấy nhân tính? Trong mắt , đây chỉ là một cách giải quyết vấn đề đơn thuần và căn bản thèm bận tâm việc g.i.ế.c nhầm vô tội .

Thế nhưng Tống Tiểu Hà thì để tâm. Nàng lập tức bác bỏ: “Không ! Nếu chỉ vì một con tà ma mà g.i.ế.c hại nhiều phàm vô tội như , thế thì chúng khác gì tà ma ?”

“Đêm nay ngươi tha cho con yêu quái đó, ngày khác nó sẽ dùng chiêu cũ để g.i.ế.c hại những phàm nhân khác.” Thẩm Khê Sơn nhạt giọng nhắc nhở.

“Ngươi đúng.” Tống Tiểu Hà gật đầu: “Cho nên, .”

“Cái gì?” Thẩm Khê Sơn nhất thời hiểu ý nàng.

Tống Tiểu Hà cố gắng giữ cho giọng điệu thật bình tĩnh: “Ta sẽ ở trong làng, về núi nữa.”

Thẩm Khê Sơn nhíu mày: “Ta thích sống chung với phàm nhân.”

Ngay từ đầu Tống Tiểu Hà vốn chẳng ý định giữ cùng : “Ngươi cứ về núi .”

Sắc mặt Thẩm Khê Sơn càng thêm sầm sì, giờ thì hiểu rõ ý tứ của nàng .

Tống Tiểu Hà định về sống trong hang núi nữa, nàng đây vì những phàm nhân xa lạ tàn sát .

Gió rét gào thét, từng bông tuyết cuộn tròn thành vòng xoáy giữa trung phả thẳng Thẩm Khê Sơn.

Giữa hai là một lặng kéo dài. Hơi thở giá lạnh thấu xương dần xoa dịu tâm trạng Tống Tiểu Hà, thể nàng thôi run rẩy và sắc mặt cũng dần khôi phục vẻ bình tĩnh.

Ánh lửa rực rỡ soi tỏ khuôn mặt Thẩm Khê Sơn, giữa hai hàng lông mày hiện rõ nét bực dọc: “Ngươi vì đám phàm nhân mà quyết định ở , bắt trở về một ?”

Tống Tiểu Hà ngẩng đầu thẳng mắt , nắm chặt lấy tay khẽ khàng : “Ta vốn tưởng rằng ngươi dũng mãnh như nhất định sẽ tóm con yêu quái ngay khi nó xuất hiện, nhưng hiện tại xem lầm . Chuyện chẳng liên quan gì đến việc ngươi lợi hại mà là do con yêu quái quá đỗi xảo quyệt. Nó chui lủi trong cơ thể phàm, chỉ cần hiện trong chốc lát cướp sinh mạng đó tiếp tục lẩn trốn, ngươi lao đến nhanh cách mấy cũng vô dụng. Ta ở đây là để giám sát nó lúc nơi.”

Phàm nhân yêu quái thật sự quá mức yếu ớt mỏng manh, thậm chí còn hèn mọn hơn cả con cừu non chờ thịt. Chỉ cần lơ đễnh một giây thôi thì xác c.h.ế.t la liệt khắp mặt đất, hàng trăm sinh mạng tươi sống cứ thế lìa đời. Nếu chỉ dựa sức của một Thẩm Khê Sơn, e rằng khó lòng diệt trừ tận gốc con yêu quái .

Thế nên Tống Tiểu Hà mới quyết định ở . Chỉ cần đợi con yêu quái ló mặt nữa, lẽ họ sẽ nắm trong tay một hai phần cơ hội tóm gọn nó.

nhỡ nó tới đây mà chạy sang thôn khác hại thì ?” Thẩm Khê Sơn gặng hỏi.

“Nó nhất định sẽ tới.” Tống Tiểu Hà chắc nịch: “Mục tiêu của nó là , thì nó ắt sẽ bám theo tới đó.”

Thì Tống Tiểu Hà định lấy bản mồi nhử để dụ con yêu quái xuất hiện.

Giả sử Thẩm Khê Sơn lưu chốn , con yêu quái đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng dám ló mặt . Bởi thế, đành ngoan ngoãn trở về núi, cách khác, hai đành tạm thời chia xa.

“Theo về núi.” Thẩm Khê Sơn nắm chặt cổ tay nàng, giọng điệu phần cứng rắn.

Máu đỏ nhuộm thẫm lớp tuyết trắng xóa mặt đất, ngọn lửa vẫn cháy bừng bừng. Giữa màn tuyết rơi lả tả, một bên là tiếng bách tính than t.h.ả.m thiết, bên là Thẩm Khê Sơn đang chau mày nhăn mặt.

Tống Tiểu Hà siết chặt nắm đ.ấ.m kiên quyết: “Ta .”

Thẩm Khê Sơn nhận quyết định của Tống Tiểu Hà là nghiêm túc chứ chẳng buột miệng chơi. Muốn mang nàng về núi thì lý do chính đáng, nhưng Long Thần xưa nay việc gì cần lý do.

Thế là vắt óc suy nghĩ hồi lâu mới nặn một cớ: “Nếu nó thực sự xuất hiện thì ngươi định ứng phó ? Ngươi năng lực chống yêu quái.”

Tống Tiểu Hà tạm thời nghĩ cách đối phó nên chỉ đáp liều: “Ta sẽ gọi ngươi, tới lúc đó ngươi đến giúp ?”

“Không.” Thẩm Khê Sơn dứt khoát đáp.

“Không , cả.” Ánh mắt Tống Tiểu Hà chợt ảm đạm , giọng cũng nhỏ dần: “Vậy sẽ tự tìm cách khác.”

“Tùy ngươi.” Thẩm Khê Sơn bình thản ném một câu, đó dứt khoát xoay vụt biến mất màn đêm thăm thẳm.

Tống Tiểu Hà ngơ ngác ngó xung quanh, bóng dáng Thẩm Khê Sơn sớm bặt tăm bặt tích. Nàng vẫn chôn chân tại chỗ, ngước mắt hướng về phía ngọn núi xa xăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-139-thieu-nu-va-long-than-16.html.]

Dù trong lòng tỏ tường Thẩm Khê Sơn xưa nay vốn tính lãnh đạm và chẳng buồn bận tâm tới sống c.h.ế.t của phàm nhân, lẽ dĩ nhiên cũng chẳng bận lòng chuyện ai đến ai bởi đối với chẳng ai là ngoại lệ. Đó vốn là bản tính của .

Thế nhưng khi tận mắt chứng kiến thái độ dửng dưng lạnh lùng rời của Thẩm Khê Sơn, Tống Tiểu Hà vẫn tránh khỏi cảm giác hụt hẫng trào dâng. Ít nhất nàng từng mong mỏi sẽ bộc lộ một chút lưu luyến nào đó dẫu chỉ là đôi chút khác thường, để nàng cảm thấy là một sự ngoại lệ trong lòng .

Gió rét luồn qua cổ áo khiến Tống Tiểu Hà lạnh run bần bật. Nàng sụt sịt mũi, bóng dáng cô độc trông đến là xót xa.

Dẫu , Tống Tiểu Hà vẫn kiên quyết bám trụ ngôi làng .

Gần một nửa dân trong làng c.h.ế.t oan uổng. Đám lửa bừng bừng cũng những sống sót phối hợp cùng trận bão tuyết dập tắt. Do c.h.ế.t nhiều nên để căn nhà trống, Tống Tiểu Hà bèn dọn bừa một gian để tá túc tạm qua ngày.

Tai họa từ trời giáng xuống, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Chỉ là dân làng vẫn nơm nớp lo sợ sự xuất hiện của yêu quái nên ban ngày hiếm thấy bóng qua . Nhà nào nhà nấy cửa đóng then cài im ỉm chỉ sợ con quái vật gõ cửa tìm đến. Lẽ những ngày rộn rã đón Tết, nay trở nên tiêu điều vắng vẻ.

Tuyết rơi dữ dội lấp kín đường lên núi nên Tống Tiểu Hà chẳng còn cách nào lên đó nữa.

Đêm đó chia tay vội vàng, nàng kịp gửi gắm một lời từ biệt đàng hoàng cũng chẳng hẹn ngày gặp . Điều cứ mãi quẩn quanh trong lòng khiến Tống Tiểu Hà day dứt thôi. Ban ngày nàng mặc chiếc áo bông dày sụ, bần thần bên bậu cửa thẫn thờ ngắm những bông tuyết lả tả rơi rụng.

Hang động thô sơ vốn nàng trang hoàng hệt như tổ ấm thực sự, tự tay sắp xếp đủ loại vật dụng sinh hoạt. Nào ngờ tai họa đột ngột ập đến chia cắt hai đột ngột như thế.

Trong lòng Tống Tiểu Hà vô cùng xót xa, đôi khi ngắm tuyết mà nước mắt vô thức rơi lã chã. Thâm tâm nàng thầm trách móc con rồng vô tình bạc nghĩa .

Nàng thể lên núi, lẽ nào thể cất công xuống núi thăm nàng một chuyến ?

ngẫm nghĩ nàng thấy Thẩm Khê Sơn xuống núi thì hơn. Nếu thường xuyên lui tới, yêu quái e dè dám hiện thì kế hoạch của nàng hóa xôi hỏng bỏng .

thì Tống Tiểu Hà tin rằng họa chăng nội trong mùa đông năm nay thể giải quyết dứt điểm con quái vật . Đến khi lập xuân, băng tuyết tan chảy thì nàng sẽ lên núi đoàn tụ cùng Thẩm Khê Sơn.

Thế nên cố chờ đợi thêm một thời gian cũng chẳng .

Chỉ là nàng hề , Thẩm Khê Sơn đối với chuyện chẳng là loại dửng dưng cảm xúc. Hắn phẫn nộ đến độ suýt chút nữa thì tức lộn ruột, về đến núi trút giận lên đồ đạc, phá nát thứ thành đống hoang tàn ngổn ngang.

Thẩm Khê Sơn vốn thể đồng cảm với phàm nhân, vì lẽ đó mãi thông suốt tại Tống Tiểu Hà vì đám phàm nhân mà tàn nhẫn gạt bỏ . Nỗi bực dọc khó kìm nén dâng trào, buông một câu “tùy ngươi” xong bèn hậm hực trở về núi.

Đường đường là Long Thần sống lay lắt bao nhiêu năm qua, đây là đầu tiên nếm trải cảm giác vứt bỏ.

Khi trở về sơn động, đống đồ đạc chất đầy tắp lự đều là kỷ vật do Tống Tiểu Hà lưu , lửa giận trong bùng cháy dữ dội hơn.

Nghĩ nghĩ , dù mớ đồ cũng do chính tay dốc sức gom góp từng chút một, tiếc nuối nỡ phá hủy nên đành hậm hực chạy vách núi lôi đất đá cây cối bao cát trút giận.

lúc bụng chứa một bụng bực tức thì chợt phát giác luồng khí tức lạ hoắc xâm nhập núi.

Thẩm Khê Sơn phóng vọt lên trung, phát hiện kẻ ngoại lai liền lao vụt xuống như một mũi tên. Hắn vung vuốt nhọn sắc bén tung đòn tấn công. Tuy nhiên, tốc độ của kẻ đến thăm cũng nhanh nhạy kém, đối phương vội vàng lui về phía một bước dài, xảo diệu né tránh cú đ.á.n.h chí mạng.

Thẩm Khê Sơn đáp chân xuống đất. Nơi hằn sâu một vết cào sắc lẹm.

Hắn lạnh nhạt liếc kẻ mặt: “Cút.”

Bộ Thời Diên đối mặt với luồng sát khí dày đặc, dẫu vất vả thoát khỏi tay t.ử thần nhưng nét mặt vẫn thản nhiên. Nàng chắp tay hành lễ: “Long Thần đại nhân, tiểu thần đến đây là chuyện thương lượng với ngài.”

“Ta chẳng chuyện gì để với ngươi cả.” Thẩm Khê Sơn lạnh lùng từ chối.

“Là chuyện liên quan đến Tống Tiểu Hà.” Bộ Thời Diên thêm.

Lần Thẩm Khê Sơn lập tức từ chối cũng chẳng ừ hử câu nào.

Chỉ Bộ Thời Diên : “Mong Long Thần hãy lấy Long Châu trong cơ thể nàng .”

Thẩm Khê Sơn giận dữ tột độ, tỏa luồng ánh sáng vàng rực. Hắn lao vút về phía Bộ Thời Diên với tốc độ kinh hồn, tựa như tia sáng chói lọi chiếu rọi cả cánh rừng sáng rực như ban ngày.

Bộ Thời Diên trong tích tắc lách né đòn, đồng thời vận Vạn Tượng La Bàn đỡ đòn ngực. Thế nhưng sức mạnh hung hãn vô song của Long Thần vẫn hất tung nàng văng xa vạn trượng, đập mạnh cây mới miễn cưỡng dừng .

“Tống Tiểu Hà là vật sở hữu của ngài, nàng là một con bằng xương bằng thịt. Ngài dùng cách để giữ nàng của riêng sẽ chỉ hủy hoại tiền đồ của nàng mà thôi!” Bộ Thời Diên quệt dòng m.á.u rỉ bên khóe miệng chậm rãi thẳng dậy: “Long Châu đối với ngài vốn là thứ quan trọng nhất, cớ ngài bằng lòng trao nó cho một phàm nhân?”

Đối với Thẩm Khê Sơn, đời chẳng thứ gì xem là quan trọng nhất. Hắn thể vứt bỏ thứ xung quanh bất cứ lúc nào kể cả đồ vật , bao gồm cả Long Châu.

Việc đem Long Châu trao cho Tống Tiểu Hà chỉ đơn giản vì cảm thấy loài quá đỗi nhỏ bé và dễ bỏ mạng móng vuốt của yêu ma. Hồi đó chẳng qua chỉ tham luyến chút niềm vui mỗi khi Tống Tiểu Hà lên núi giải sầu cho , tiếc rẻ mạng sống của nàng nên mới giữ nàng bằng cách cho Long Châu nàng.

Thế nhưng hôm nay giống ngày xưa, Thẩm Khê Sơn quả thực nảy sinh ý niệm chiếm hữu đối với phàm nhân tên Tống Tiểu Hà .

Đương nhiên chẳng rảnh rỗi giải đáp thắc mắc của Bộ Thời Diên, ánh mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo u ám và sát khí cuồn cuộn: “Ngươi c.h.ế.t ?”

“Tiểu thần nào dám khiêu khích Long Thần, chỉ là vì Tống Tiểu Hà nên dù liều mạng cũng đến đây khuyên ngài một câu. Dẫu nàng cũng là phàm nhân nên cho dù Long Châu hộ thể cũng thể trường sinh bất tử. Một khi dương thọ kết thúc thì nàng vẫn sẽ c.h.ế.t , tiến luân hồi chuyển kiếp lãng quên tiền kiếp, đến lúc sẽ chẳng còn dây dưa gì đến ngài nữa...”

“Đoàng!” Một tiếng nổ chói tai vang lên cắt ngang lời Bộ Thời Diên. Toàn bộ cây cối và tảng đá khổng lồ xung quanh Thẩm Khê Sơn đồng loạt vỡ vụn, mùn cưa văng tung tóe khắp trời. Bộ Thời Diên phun một ngụm m.á.u lớn, lảo đảo suýt ngã quỵ.

Cuồng phong gào rít trong rừng, bóng dáng Thẩm Khê Sơn lao tới chớp nhoáng hung hăng bóp chặt cổ nàng, nghiến răng rít lên: “Chuyện cần ngươi bận tâm, tự cách biến nàng thành Linh tộc.”

“Nàng sẽ ...” Dẫu khó thở và mặt mày đỏ bừng, Bộ Thời Diên vẫn cố nặn từng chữ trong cổ họng: “Tống Tiểu Hà là Thiên đạo lựa chọn, thể dễ dàng ngài đổi chủng tộc. Huống hồ nàng còn gánh vác vận mệnh của nhân loại, lòng mang đại nghĩa, tuyệt đối sẽ như ngài mong ...”

Thẩm Khê Sơn thừa hiểu những lời Bộ Thời Diên đều là sự thật.

Bởi lẽ Tống Tiểu Hà vì những phàm nhân chân núi mà nhẫn tâm bỏ rơi , huống hồ là vì muôn dân thiên hạ.

Sắc mặt tối sầm , cơn thịnh nộ bủa vây ánh mắt sắc lẹm, trong lòng tràn ngập cảm giác tàn bạo, chỉ hận thể xé xác con thần tộc trời cao đất dày mắt thành trăm mảnh. Thế nhưng ngay sát na khi sát tâm nổi lên, trong tâm trí chợt hiện lên dáng vẻ tươi rạng rỡ của Tống Tiểu Hà gọi “Diên tỷ”. Giây tiếp theo, Thẩm Khê Sơn hất văng Bộ Thời Diên xa, dằn nén luồng lệ khí thô bạo: “Cút!”

Bộ Thời Diên chịu trọng thương, tuy hiểu tại thả cho con đường sống nhưng nàng tự nếu chọc giận Thẩm Khê Sơn thêm nữa thì e rằng bản thật sự mất mạng. Khuyên can thành đành ngậm ngùi xuống núi.

Long Châu trong cơ thể Tống Tiểu Hà lấy nên Bộ Thời Diên cũng đành bất lực thể đưa nàng . Nếu lỡ ngày Thẩm Khê Sơn thật sự biến Tống Tiểu Hà thành của Linh tộc, đó mới là tai họa ngập trời.

Bộ Thời Diên vạn bất đắc dĩ, chỉ đành tạm thời về dưỡng thương tính tiếp.

Tống Tiểu Hà núi mù tịt về trận nổi lôi đình của Thẩm Khê Sơn cũng chẳng mảy may chuyện Bộ Thời Diên xém chút nữa mất mạng tay .

Nàng thui thủi trong căn nhà vắng vẻ, hằng ngày qua loa giải quyết ba bữa cơm âm thầm chờ đợi.

Chỉ là con yêu quái giảo hoạt đa đoan, từ lúc tập kích nàng nếm mùi lợi hại trong cơ thể nàng. Trừ phi não nó vấn đề, nếu tuyệt đối sẽ chinh đến tìm nàng.

Do đó, kẻ mà Tống Tiểu Hà đang mỏi mắt trông ngóng vốn dĩ chẳng là con yêu quái .

Gió tuyết dứt, Tống Tiểu Hà còn kịp quét dọn tuyết đọng thềm nhà thì giữa lúc đêm khuya thanh vắng bỗng tiếng gõ cửa vang lên.

Nàng vội vã khoác áo xuống giường, xách một chiếc đèn lồng bước cửa, tháo chốt cài.

Gió rét tạt thẳng mặt, Tống Tiểu Hà khẽ dùng ống tay áo che chắn giơ cao ngọn đèn trong tay. Nàng chợt nhận giữa lớp tuyết dày cộm ngập đến bắp chân ngoài cửa một ảnh với dáng vẻ mập mạp ục ịch đang đó.

Ánh đèn hắt tới soi rõ khuôn mặt với nụ hiền hậu, giọng cũng ôn hòa: “Tiểu Hà, lâu gặp.”

Tống Tiểu Hà cũng nở nụ , đôi mắt cong cong, dáng vẻ dường như đỗi vui vẻ: “Cũng lâu lắm nhỉ? Tiên sinh.”

Người tới là kẻ mà Tống Tiểu Hà hằng mong đợi - Vương Tịnh Thiên.

Loading...