Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 140: Thiếu nữ và Long Thần 17

Cập nhật lúc: 2026-07-16 06:04:54
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tiểu Hà vội vã lách sang một bên, cất lời: “Tiên sinh, bên ngoài sương giá lạnh lẽo, mời ngài mau trong hẵng chuyện.”

Vương Tịnh Thiên vốn sở hữu tướng mạo hiền lành phúc hậu nên thoáng qua trông chân chất thật thà, nhưng hễ nảy sinh dã tâm thì đôi mắt toát vẻ ti tiện lạ thường. Lão lén lút liếc Tống Tiểu Hà thuận thế bước nhà.

Cánh cửa khép chặn luồng gió lạnh buốt bên ngoài, gian xung quanh cũng tĩnh mịch hơn hẳn. Tống Tiểu Hà đút hai tay ống tay áo, mái hiên lên tiếng hỏi: “Tiên sinh, bao ngày qua gặp, ngài ?”

Vương Tịnh Thiên trò chuyện âm thầm quan sát biểu cảm của Tống Tiểu Hà, chậm rãi thưa: “Lúc thôn chúng yêu quái tấn công, may mà gặp vận đỏ giả c.h.ế.t suốt một thời gian dài mới may mắn thoát khỏi móng vuốt của yêu quái. Mấy ngày nay trốn dưỡng thương nên chẳng dám ló mặt ngoài.”

Vừa lão bắt đầu cởi cúc áo, dường như cho Tống Tiểu Hà xem vết thương cổ: “Lão phu tuyệt giấu giếm nửa lời, vết thương suýt chút nữa lấy cái mạng già của , đến tận bây giờ vẫn lành hẳn.”

Tống Tiểu Hà vươn tay hờ hững cản , khuyên nhủ: “Tiên sinh chớ nên nôn nóng, tất nhiên tin tưởng ngài. Ngài từng hiến kế giúp làng thoát khỏi nạn hạn hán và xin Long Thần ban mưa rào, chỉ nội bấy nhiêu thôi thì cớ ngài mang tâm địa xa cơ chứ? Lời đồn đãi của đám trong làng một chữ cũng tin.”

Nàng xoay , xách đèn lồng dẫn lão sâu bên trong: “Mời nhà hẵng tiếp. Ngôi làng hiện giờ yêu quái phá hoại tan tành, chỉ còn một ngài là quen cũ, chắc chắn chúng hàn huyên thật t.ử tế mới .”

Vương Tịnh Thiên ngây chốc lát, đăm đăm theo bóng lưng của Tống Tiểu Hà, nhất thời chẳng thể dò đoán suy nghĩ của nàng.

Trông Tống Tiểu Hà lúc nào cũng trưng bộ mặt tươi ngốc nghếch thuộc tuýp dễ lừa gạt, vì Vương Tịnh Thiên nghĩ bụng qua mặt Tống Tiểu Hà ắt hẳn chuyện khó khăn gì.

Huống hồ bộ dạng nàng hiện giờ trông chẳng vẻ gì là tuốt chuyện còn ân cần mời lão nhà.

Lão vội nâng cao cảnh giác, chống gậy từ từ lên phía , băng qua một cái sân nhỏ xíu rẽ gian nhà chính.

Gian phòng nhỏ bé, khi châm lửa sưởi ấm liền tỏa nóng râm ran.

Tống Tiểu Hà thổi tắt đèn lồng đặt lên tủ và rót cho Vương Tịnh Thiên một chén nóng hổi: “Căn phòng vốn của , cũng chỉ mới dọn ở mấy hôm thôi nên đành lấy nước trắng tiếp đãi .”

“Không hề gì.” Vương Tịnh Thiên híp mắt từ từ cởi bỏ chiếc áo bông to sụ .

Lúc mới thấy vóc dáng lão chẳng phì nộn tẹo nào, chẳng qua do chiếc áo bông quá cỡ mà thôi. Lớp áo bông trút xuống để lộ đôi xương quai xanh gầy guộc cùng cánh tay kẹp chiếc gậy gỗ, băng gạc thấm đẫm m.á.u quấn quanh cổ trông thật t.h.ả.m thương.

Nhìn kỹ hơn chút nữa, Vương Tịnh Thiên còn gãy mất một chân.

Ban đầu khi tới làng ven sông lão vốn thọt một chân, thế mà giờ đây cái chân lành lặn thứ gì xén đứt. Ống quần buộc gọn và buộc thêm vài thanh ván gỗ trụ đỡ.

“Cái chân của ?” Tống Tiểu Hà kinh ngạc hỏi.

“Còn do lũ yêu quái c.h.ế.t tiệt hãm hại ! Ngọn nguồn cớ sự bên trong cô nương , khá rườm rà phức tạp.” Vương Tịnh Thiên hớp một ngụm nóng xoa xoa hai bàn tay khô ráp, thở dài sườn sượt mới tiếp tục kể lể: “Ngươi lão phu thoát c.h.ế.t khỏi tay bọn yêu ma quỷ quái đó bằng cách nào ?”

“Không ngài bảo ngài giả c.h.ế.t ?” Tống Tiểu Hà vặn .

“Cũng hẳn là .” Vương Tịnh Thiên giải thích: “Lúc đầu giả c.h.ế.t hòng thoát khỏi đợt tấn công. Sau khi tỉnh dậy thấy xác rải đầy khắp làng và sợ con yêu quái nên chẳng kịp tìm kiếm những sống sót khác, cuống cuồng bỏ chạy. Ai ngờ đường chạy trốn chạm trán với lũ quái vật và suýt chút nữa bỏ mạng ngay tại trận. Để giữ cái mạng quèn, đành giả vờ quy thuận mở miệng cầu xin sự tha thứ, đồng thời hứa hẹn dâng hiến sinh mạng của phàm cho bọn chúng. Nhờ thế mới giữ cái mạng quèn .”

“Thật vô lý!” Tống Tiểu Hà đập bàn phắt dậy, mặt mày đỏ gay vì tức giận: “Tiên sinh, ngài thể loại chuyện ! Đi cấu kết với yêu quái hại phàm nhân chúng cơ chứ!”

“Không, , , vẫn hành động!” Vương Tịnh Thiên kinh hoảng xua tay liên tục hốt hoảng giải thích: “Những thôn xóm dọc theo dòng sông vốn thần minh che chở nên tà ma ngoại đạo thể xâm phạm, chỉ khi phàm nhân dẫn đường hoặc lên tiếng mời gọi thì bọn quái vật đó mới thể bước trong. Bởi thế, ăn thịt thì bọn chúng nhất định phàm nhân tương trợ. Ta là lợi dụng lỗ hổng đó, giả bộ hiến ân cần lấy lòng bọn chúng, nhưng kỳ thực hề đem nộp một mạng nào cả.”

Nghe đến đây nét mặt Tống Tiểu Hà dịu đôi chút, lầm bầm: “Thiết nghĩ cũng là loại tiểu nhân bỉ ổi, hám lợi quên nghĩa, lòng lang sói.”

Lời mắng mỏ quá mức chuẩn xác, sắc mặt Vương Tịnh Thiên chốc chốc xanh xám trắng bệch, song lão vẫn duy trì nụ gượng gạo ngập ngừng: “Ta lặn lội tới đây tìm ngươi cũng là mong hai chúng thể hợp tác với , triệt để tiêu diệt con quái vật đó.”

Tống Tiểu Hà trố mắt ngạc nhiên: “Ta chỉ là một trần mắt thịt, lấy bản lĩnh mà trừ yêu diệt ma?”

“Tiểu Hà, ngươi đừng vội khiêm nhường. Ta ngươi từng đem đưa lên núi, đó kết giao cùng Long Thần đó ?” Vương Tịnh Thiên dò la.

“Làm gì Long Thần nào, bịa chuyện đấy. Dân làng khi đó coi là tai tinh và tống khứ lên núi nộp mạng. Nhờ cơ duyên xảo hợp, tình cờ quen một con xà tinh thành tinh sống núi. Muốn xả cục tức lúc bấy giờ, mới rủ rê con xà tinh đó xuống làng nhát ma những kẻ từng ức h.i.ế.p .” Lời bịa đặt của Tống Tiểu Hà tuôn mượt mà trơn tru, chẳng nhẩm trong bụng bao nhiêu , lúc thốt miệng hề vấp váp ngắc ngứ chút nào. Nàng thao thao bất tuyệt: “Nếu Long Thần thật thì bọn yêu quái lôi cổ từ đời tám hoành , gì đợi bọn chúng tung hoành hại dân lành ở chốn cơ chứ?”

Nói xong lời , Tống Tiểu Hà liền cầm chén nước nhấp vài ngụm.

Nàng vốn giỏi dối, lời luyện luyện bao nhiêu , dẫu xong trong lòng vẫn thấy chột .

Vương Tịnh Thiên lập tức tiếp lời, đôi mắt ti hí len lén quan sát nàng, dường như đang cân nhắc độ thật giả trong lời của nàng.

Ngặt nỗi nét mặt Tống Tiểu Hà chẳng hề lộ nửa điểm khác thường, nụ môi vẫn hệt như khi trông hệt như đang sự thật. Vương Tịnh Thiên vặn vẹo: “Thực sự Long Thần ư? Sao đám yêu quái e sợ đến thế?”

Tống Tiểu Hà đặt chén nước xuống, đầu óc nảy chớp nhoáng lấp liếm: “Có lẽ bởi xà tinh thuộc nhóm Linh tộc tu luyện nhiều năm núi nên lây dính linh khí thần minh.”

Vương Tịnh Thiên vuốt ve chòm râu đắn đo suy nghĩ mãi mà chẳng thốt chữ tin , đ.á.n.h lảng sang chuyện khác: “Bọn yêu quái sai phái làng vì chúng đang vô cùng nóng lòng ăn thịt tẩm bổ. Bọn chúng bắt tìm cách dâng nộp phàm nhân đến tận cửa. là phàm nhân, lẽ nào rắp tâm giúp sức cho lũ yêu ma? Nghe phong phanh ngươi ở nơi đây, bèn hối hả tìm đến, dự định bàn mưu tính kế với ngươi nhằm hốt trọn ổ yêu ma ngoại đạo.”

Tống Tiểu Hà tròn mắt ngạc nhiên, hối thúc: “Tiên sinh mau kể kế hoạch cho thử với.”

Tuy bề ngoài bộ ngạc nhiên như thế, nhưng thâm tâm nàng đoán Vương Tịnh Thiên sẽ .

Tục ngữ câu vô sự bất đăng tam bảo điện, Vương Tịnh Thiên bỗng dưng ban đêm gõ cửa phòng nàng thế chắc chắn mang theo thiện ý rỗng tuếch.

Cũng giống y như cái lão đặt chân đến lối của ngôi làng ven sông hai năm .

Vương Tịnh Thiên chồm tới , ghé sát tai nàng thì thầm bằng âm lượng nhỏ nhất: “Ta dự định mượn cớ để bọn chúng tùy ý ăn thịt phàm nhử bọn tà ma thâm nhập làng, đó sẽ tung mẻ lưới bắt rùa trong hũ.”

Tống Tiểu Hà gặng hỏi: “Vậy thế nào để đối phó đám yêu quái đó?”

Vương Tịnh Thiên trịnh trọng tuyên bố: “Ta sẽ giăng sẵn Trận pháp Tru Yêu trong làng. Sau khi yêu quái mò , sẽ dùng chính mạng hiến tế trận pháp để giam hãm chúng , đó...”

Lão thò tay n.g.ự.c áo mò mẫm, lôi một thứ bọc kỹ bằng lụa. Sau khi bóc từng lớp lụa , bên trong lộ một quả chuông đồng hình tròn nhỏ nhắn tinh xảo nhưng trông khá cũ kỹ.

Vương Tịnh Thiên cẩn thận bê chiếc chuông đồng tay, giới thiệu: “Những năm đầu vân du vùng Nam Diên, nhờ chút cơ duyên mà sở hữu pháp khí . là phàm nhân trăm phần trăm và chẳng cơ duyên bước tiên lộ, trong linh lực nên cách nào thúc đẩy sức mạnh của pháp khí. Ta đành mang theo bên bảo vật phòng với hy vọng ngày nào đó sẽ hữu dụng.”

“Tiên sinh tính dùng pháp khí như thế nào?” Tống Tiểu Hà đăm đăm chiếc chuông hỏi.

Nhìn chiếc chuông quả thực quá bình thường, trông hệt như đồ gỡ từ vật trang trí và chẳng gì xuất chúng nổi bật, giống tiên khí chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-140-thieu-nu-va-long-than-17.html.]

Vương Tịnh Thiên dõng dạc : “Trong cơ thể ngươi ẩn chứa linh lực tụ hội nên thể vận hành món pháp bảo .”

Tống Tiểu Hà mở to hai mắt ngạc nhiên: “Tiên sinh đừng đùa, bản lĩnh bực ?”

“Ngươi quên , ai trong làng cũng tôn xưng ngươi là Tiểu Hà Tiên đó thôi.” Vương Tịnh Thiên nhắc chuyện cũ.

Nụ môi Tống Tiểu Hà khẽ cứng , gượng gạo đáp: “Chẳng qua gọi đùa cho vui miệng thôi, thể coi là thật .”

“Nếu trong ngươi linh khí thì quá , bằng cũng chẳng .” Vương Tịnh Thiên huơ huơ chiếc chuông trong tay, chiếc chuông hề phát âm thanh gì: “Ta cần một mang sạch sẽ phụ trợ trận pháp. Tới lúc đó ngươi cứ đeo chiếc chuông lên múa điệu Cầu thần linh một nữa. Rủi may mắn kích hoạt pháp khí thì tóm gọn ổ yêu quái càng dễ, còn rủi kích hoạt thì vẫn thể dùng trận pháp tiễu trừ bọn chúng.”

Tống Tiểu Hà bộ á khẩu trả lời , lặng thinh một hồi lâu lên tiếng.

Vương Tịnh Thiên nắm chặt chiếc chuông trong tay, đột nhiên phắt dậy, bám lấy mép bàn quỳ sụp xuống và bi thương rơi lệ: “Tiểu Hà, giờ đây bọn yêu quái đang ngang nhiên sát hại dân thường. Một ngày chúng c.h.ế.t thì các thôn xung quanh chẳng ngày nào yên ! Thời gian của còn nhiều, khi c.h.ế.t chỉ chút chuyện trong khả năng của . Một là báo thù hận cướp đôi chân của , hai là an ủi hương linh của bà con làng xóm từng bao bọc , để cho dân các làng khác thấp thỏm sống bóng ma kinh sợ của tà ma! Chuyện duy chỉ ngươi và mới !”

Tống Tiểu Hà giật nảy , hốt hoảng lao tới đỡ lão dậy: “Tiên sinh đang , mau lên !”

“Nếu ngươi nhận lời, tuyệt đối lên! Cơ hội trộn làng của nhiều, lời là giải pháp duy nhất ! Yêu ma hoành hành ngang ngược, thiên thần giả mù giả điếc, chỉ tự cứu lấy thì đôi mới mong trả thái bình cho bá tánh trăm họ!”

Dứt lời, Vương Tịnh Thiên lóc nước mắt giàn giụa, từng nếp nhăn khắc hằn khuôn mặt khắc khổ dường như chất chứa nỗi niềm vì đại nghĩa mà sẵn sàng hy sinh .

“Ngài đúng, .” Tống Tiểu Hà nâng đỡ ông dậy, trịnh trọng : “Tuy nhiên, kế hoạch vẻ vẫn trọn vẹn, để suy nghĩ thêm thật thấu đáo, sẽ từ từ bàn bạc chi tiết với .”

Vương Tịnh Thiên lau vội hàng nước mắt, thừa Tống Tiểu Hà dễ dàng chấp thuận như thế nên run rẩy chống nạng lên, chỉnh trang lớp áo bông dày cộm, với lấy cây gậy gỗ: “Ta thể lưu làng quá lâu kẻo lũ yêu ma đ.â.m nghi ngờ. Giờ thì trình bày tường tận bề kế hoạch , Tiểu Hà, ngươi hãy suy nghĩ cho thật kĩ , độ hai ngày nữa sẽ tìm ngươi.”

Tống Tiểu Hà liên tục và tiễn lão tận cửa.

Sau khi cánh cổng khép kín, Tống Tiểu Hà mới trút bỏ gánh nặng thở phào nhẹ nhõm. Đang giữa tháng chạp rét căm căm, thế mà chỉ trò chuyện với Vương Tịnh Thiên thôi cũng khiến nàng túa mồ hôi ướt đẫm cả , giờ gió thổi qua ớn lạnh ngắt.

Nàng bước nhà, bên bàn luồn tay xuống gầm bàn lôi một con d.a.o găm nhỏ xíu chỉ cỡ bàn tay. Mấy ngày nay mài dũa liên tục, lưỡi d.a.o trở nên cực kỳ sắc bén.

Nàng thừa hiểu Vương Tịnh Thiên và đám yêu quái vốn cùng một giuộc. Nếu dẫn dụ lũ yêu quái ló mặt thì tất mượn tay Vương Tịnh Thiên sắp xếp lót đường.

Tống Tiểu Hà cẩn thận bọc lưỡi d.a.o sắc lẹm lớp vải mỏng, đó giấu gối tắm rửa sạch sẽ trèo lên giường.

Vài ngày ròng rã ngủ một ban đầu quen, lúc nào cũng quờ tay ôm thứ gì đó.

Huống hồ chăn nệm một ngủ thật sự quá đỗi lạnh lẽo. Tống Tiểu Hà ủ ấm hồi lâu thì đầu ngón chân mới dần tê tê ấm . Phải chi Thẩm Khê Sơn cạnh bên, nàng tuyệt đối chẳng nếm trải nỗi khốn khổ như thế .

Tống Tiểu Hà xoay đối diện bức vách, suy tư trong đầu cuộn trào bấn loạn. Cảm xúc rối bời đan xen, trằn trọc thao thức đến nửa đêm vẫn chợp mắt .

Đang lúc đắm chìm trong suy nghĩ miên man, từ phía lưng đột ngột vang lên một âm thanh nhỏ xíu, tựa như tiếng giày chạm đất. chỉ diễn trong tích tắc tan biến ngay, giả sử Tống Tiểu Hà thính tai, e rằng cũng khó lòng nhận nổi.

Nàng hốt hoảng đầu , chợt bắt gặp một cái bóng đen mờ ảo đang cạnh mép giường.

Trong phòng thắp đèn, gian u tối tới mức giơ tay thấy rõ năm ngón. Chỉ nhờ ánh trăng len lỏi qua khe cửa rọi , Tống Tiểu Hà lờ mờ thấy cái bóng đen bên giường. Bản năng khiến nàng thét lên một tiếng vội vàng chui tọt khỏi chăn.

Đến khi định thần kỹ, nàng chợt nhận bóng phần quen thuộc.

Tống Tiểu Hà vội lên tiếng: “Thẩm Khê Sơn? Là ngươi ?”

Bóng đen im lặng đáp.

Lưng Tống Tiểu Hà tỳ chặt vách tường, tay gối. Vừa chạm con d.a.o găm, mắt bỗng lóe sáng. Ánh sáng vàng chói lòa bừng lên thắp sáng cả gian phòng.

Chỉ thấy Thẩm Khê Sơn vận y phục mỏng manh cạnh mép giường. Đôi con ngươi sắc vàng xuyên thấu ánh sáng đăm đăm Tống Tiểu Hà, hàng chân mày thanh tú toát lên vẻ tĩnh mịch lạ thường.

“Nửa đêm nửa hôm ngươi lù lù ở đầu giường ?” Tống Tiểu Hà kinh hãi đến mức tim đập thình thịch bèn vội rút tay cầm d.a.o về. Vừa bực dọc trách cứ một tiếng xong, nàng lập tức lồm cồm bò tới và dang rộng vòng tay ngỏ ý ôm lấy .

Thẩm Khê Sơn cúi chiều ý ôm chầm lấy nàng, khẽ hỏi: “Sao ngươi ngủ?”

“Đang mải suy nghĩ nên ngủ .” Tống Tiểu Hà siết chặt vòng tay qua eo , kéo mạnh về phía giường để Thẩm Khê Sơn lên mép giường.

Nàng tựa như một con thú nhỏ nũng nịu bám riết lấy , vịn bả vai trèo lên xổm đùi . Hai cơ thể dán chặt một kẽ hở.

Chia tay đầy mấy hôm mà Tống Tiểu Hà thấy nhớ nhung vô hạn. Tuyết lớn chặn đường lên núi, nàng đành ngậm ngùi đợi Thẩm Khê Sơn cất công xuống tìm.

Mấy hôm đợi , Tống Tiểu Hà ngày ngày u sầu rầu rĩ. Nay đợi mà nàng cũng chẳng tỏ vui sướng gì mấy.

Nàng tựa đầu vai Thẩm Khê Sơn, khẽ hỏi : “Ngươi nhớ ?”

Thẩm Khê Sơn ôm chặt nàng lòng hơn, lát mới ngập ngừng: “Nhớ là thế nào?”

Tống Tiểu Hà ngước mắt lên giải thích: “Là thể buông bỏ ngươi, lúc nào cũng nghĩ tới ngươi.”

Từ đến nay vốn kiệm lời, nhưng so với khi đêm nay tĩnh lặng bất thường.

Ngay cả khi Tống Tiểu Hà bảo nhớ thì cũng chẳng ừ hử câu nào.

Tống Tiểu Hà thầm nhủ chắc Thẩm Khê Sơn hiểu thế nào là nhung nhớ. Tình cảm của loài vốn vô cùng phong phú, hỉ nộ ái ố, ái ố sân si, cảm nhận thì lẽ dĩ nhiên cũng hiểu thấu.

Bên ngoài gió rít gào thét, đập ầm ầm khung cửa sổ tạo thành những tiếng động trầm đục.

trong phòng vô cùng ấm cúng. Tống Tiểu Hà rúc lồng n.g.ự.c Thẩm Khê Sơn và chẳng mảy may cảm nhận thấy chút giá lạnh của tháng chạp nữa.

Nàng luồn hai tay vạt áo Thẩm Khê Sơn mơn trớn dọc theo sống lưng , đoạn thì thầm: “Thẩm Khê Sơn, hỏi ngươi một chuyện, ngươi trả lời thành thật đấy.”

“Ngươi cứ hỏi .” Thẩm Khê Sơn ừ hử.

“Từ khi gặp ngươi thì ngươi luôn ở núi.” Tống Tiểu Hà thì thào bên tai : “Ngươi vẫn luôn ở trong núi, là vì rời , thể rời ?”

Loading...