Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 141: Thiếu Nữ Và Long Thần 18

Cập nhật lúc: 2026-07-16 06:07:59
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Khê Sơn tiếp tục im lặng, đưa câu trả lời.

Hắn ôm chặt Tống Tiểu Hà, mãi lúc mới cất tiếng: “Tống Tiểu Hà, theo về núi .”

“Chờ tới mùa xuân nhé.” Tống Tiểu Hà gặng hỏi câu ban nãy nữa. Mặc dù nàng hiểu rõ mười mươi với một câu hỏi đơn giản như mà Thẩm Khê Sơn chịu trả lời ắt hẳn ẩn chứa nguyên do nào đó. Tuy nhiên, nàng chỉ vỗ vỗ lưng , đáp: “Đợi mùa xuân năm , sẽ dọn lên núi.”

“Bao giờ mới đến mùa xuân?” Vị Long Thần rành rẽ bốn mùa nhân gian lên tiếng hỏi.

“Là khi băng tuyết mùa đông tan chảy, vạn vật đ.â.m chồi nảy lộc.” Tống Tiểu Hà kiên nhẫn giải thích.

Thẩm Khê Sơn mở mắt nhắm mắt trải qua hàng vạn năm, đương nhiên bận tâm đến chút thời gian cỏn con . Hắn khẽ đe dọa: “Nếu ngươi nuốt lời, sẽ lôi cổ ngươi lên núi đó.”

“Được , , mà.” Tống Tiểu Hà sức dỗ ngọt . Hai rầm rì to nhỏ hồi lâu cho đến khi Tống Tiểu Hà díu cả mắt , Thẩm Khê Sơn mới bằng lòng trở về núi.

Gian phòng bỗng chốc trở nên trống trải vắng lặng, ánh sáng cũng vụt tắt. Tống Tiểu Hà cảm thấy hai tay ươn ướt lành lạnh.

Cảm giác rin rít kỳ lạ xua tan cơn buồn ngủ, nàng khoác áo xuống giường thắp sáng ngọn nến bàn. Dưới ánh sáng le lói, nàng bàng hoàng nhận đôi bàn tay đẫm m.á.u đỏ thẫm nom thật rùng rợn.

Tống Tiểu Hà đờ đẫn trân trân dán mắt vệt m.á.u bàn tay một lúc lâu.

Trận tuyết lớn ngừng rơi, Tống Tiểu Hà vã mồ hôi hột quét dọn ròng rã ba ngày trời mới dọn sạch đống tuyết hiên nhà.

Nàng ngước bầu trời quang đãng, mặc một chiếc áo bông dày cộm rảo bước ngoài dạo bước dọc bờ sông mà điểm đến cụ thể.

Mới chừng nửa canh giờ, Tống Tiểu Hà toại nguyện chạm mặt Bộ Thời Diên bên bờ sông.

Kể cũng kỳ lạ, Tống Tiểu Hà vốn chẳng Bộ Thời Diên đang lưu trú ở phương nào, càng mù tịt cách thức liên lạc với nàng . Ấy thế nhưng hễ Tống Tiểu Hà mảy may nảy sinh ý định tìm kiếm, Bộ Thời Diên liền xuất hiện đúng lúc vô cùng.

Cứ như thể tính Tống Tiểu Hà đang tìm .

Tuy nhiên gặp mặt sắc mặt Bộ Thời Diên trông vô cùng tồi tệ. Khuôn mặt nhợt nhạt trắng bệch chẳng còn chút máu, nụ héo hon thoi thóp nom mệt mỏi cực độ.

“Diên tỷ, tỷ ốm ? Trông tỷ mệt mỏi tiều tụy quá.” Tống Tiểu Hà vốn định hỏi han vài chuyện, nhưng khi trông thấy vẻ tiều tụy của tỷ tỷ thì tâm trí đều dồn cả việc quan tâm lo lắng.

Bộ Thời Diên mỉm gượng gạo, ôn tồn đáp: “Không , chỉ là chuyện vặt thôi, Tiểu Hà, tìm chuyện gì thế?”

Tống Tiểu Hà níu tay nàng xuống. Trông thấy đối phương vẻ sâu vấn đề sức khỏe, nàng cũng miễn cưỡng mà thẳng vấn đề: “Diên tỷ, tỷ là thần tộc ắt hẳn kiến thức sâu rộng. Ta thỉnh giáo xem tỷ về một món tiên khí hình quả chuông to cỡ quả táo , kiểu dáng cũ mèm, bên khắc đầy hoa văn ?”

Vừa xong, sắc mặt Bộ Thời Diên lập tức biến đổi: “Muội thấy thứ đó ở ?”

“Ta thấy.” Tống Tiểu Hà chớp chớp mắt lấp liếm: “Chẳng qua lỏm từ các cụ lớn tuổi trong làng. Sống lâu năm nên các cụ nhiều chuyện xưa cũ, xong tò mò nên mới tìm tỷ để hỏi rõ ngọn ngành.”

Bộ Thời Diên chắc mẩm vì sức khỏe yếu kém kích động quá đà nên liền ho sù sụ mấy tiếng và mặt mũi đỏ bừng bừng. Lẽ dĩ nhiên nàng cũng còn tâm trí phân biệt tính chân thực trong lời của Tống Tiểu Hà nữa bèn từ tốn giải thích: “Gọi là tiên khí cũng hẳn. Nếu đúng như mô tả của thì đây đích thị là một thần khí thất lạc nhiều năm chốn phàm trần, tên gọi là Thần Quỷ Linh. Món đồ sở hữu quyền năng thu nạp loại linh hồn thế gian trong đó. Bất quá, sử dụng nó trả giá bằng dương thọ. Do từ lâu về nó từng liệt danh sách ma khí. Mãi thiên giới thu hồi biên soạn Vạn Khí Sách thì nó mới đoạt danh xưng Thần khí.”

“Thì ...” Tống Tiểu Hà nhớ cái chuông trong tay Vương Tịnh Thiên đêm đó, lờ mờ suy đoán liệu đó là Thần Quỷ Linh .

Nếu chiếc chuông ông đưa quả thực là Thần Quỷ Linh hàng thật giá thật thì chứng tỏ ông thực lòng g.i.ế.c bầy yêu quái. Hơn nữa, cảnh tượng tiều tụy nhếch nhác của ông đêm hôm chứng tỏ lòng hận thù của ông với bọn quái vật vô cùng to lớn.

Thế nhưng nếu Vương Tịnh Thiên lôi kéo nàng giúp một tay thật, ắt hẳn ông sẽ cố chứng minh chiếc chuông là hàng giả mạo, chuyện xem đến lượt nàng bận lòng.

Tống Tiểu Hà vuốt vuốt lưng Bộ Thời Diên, băn khoăn: “Diên tỷ, cơ thể tỷ thành cớ sự , do ?”

“Đừng nghĩ ngợi lung tung, do .” Bộ Thời Diên rút khăn tay chấm khóe miệng. Trận ho kịch liệt động chạm đến vết thương khiến nàng cảm thấy cực kỳ đau đớn, nín nhịn hồi lâu mới thốt nên lời: “Tiểu Hà, lũ quái vật thể đến gần ?”

Tống Tiểu Hà vui vẻ đáp: “Ta chứ, là do Thẩm Khê Sơn đặt món đồ hộ mệnh trong cơ thể .”

“Không đồ vật hộ , mà là Thần Long Châu.” Bộ Thời Diên nghiêm nghị: “Đó là kết tinh thần lực hội tụ từ cơ thể . Long Châu một khi lìa khỏi cơ thể thì thần lực của sẽ suy giảm đáng kể. Vì tự ý can thiệp vận mệnh của , chịu thiên phạt và trọng thương, nay chỉ đành bám trụ núi tĩnh dưỡng. Ngọn núi đó vốn là nơi chọn để chữa thương trận đại chiến Thần Ma từ xa xưa, vạn năm say giấc nồng giúp núi rừng tích tụ ngập tràn linh khí để nuôi dưỡng thể . Song đây chẳng qua chỉ là giải pháp tình thế, Long Châu một ngày cơ thể thì sẽ vĩnh viễn chẳng thể nào khôi phục .”

Tống Tiểu Hà theo bản năng đưa tay đặt lên lồng ngực, đôi mắt ánh lên vẻ bàng hoàng lạc lõng.

Trong đầu xẹt qua một dòng hồi ức chớp nhoáng, nàng chợt nhớ đêm làng quê yêu quái t.h.ả.m sát. Máu me đầm đìa, xác c.h.ế.t vứt vương vãi, bản nàng thương thập t.ử nhất sinh, đang thoi thóp chờ đợi thần c.h.ế.t đến rước , dường như nàng trông thấy ai đó và mở miệng cầu cứu.

Bây giờ ngẫm , mà nàng thấy khi cận kề cái c.h.ế.t nhất định là Thẩm Khê Sơn, và Long Châu cũng đưa cơ thể nàng trong cái đêm hãi hùng .

Phần lớn thời gian viên Long Châu im lìm trong cơ thể nàng. Dường như chỉ khi gần Thẩm Khê Sơn thì một luồng sức mạnh ấm áp râm ran mới tuôn trào nơi lồng ngực, hẳn là vì khao khát về với bản thể của nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-141-thieu-nu-va-long-than-18.html.]

Chỉ là nàng vạn cũng chẳng thể ngờ tới Thẩm Khê Sơn phóng khoáng đến mức trao nguyên viên Long Châu cho nàng.

Hắn thương nên mới thể xuống núi rời lâu . Rõ ràng cái đêm hôm đó ôm chặt nàng, lặp lặp điệp khúc bao giờ thì đến mùa xuân.

Chẳng thốt lấy nửa lời thương nhớ, mà hành động chan chứa sự bịn rịn nỡ rời xa, nhưng cuối cùng vẫn trở về núi.

Tuy nhiên những điều Tống Tiểu Hà .

Nàng hốt hoảng bối rối: “Vậy thế nào để trả Long Châu cho ? Tỷ cách nào giúp ?”

Bộ Thời Diên lắc đầu nguầy nguậy: “Ta cũng đành bó tay, chỉ thể để đích tự lấy thôi.”

Giả sử tự tay lấy thì nàng hành động từ kiếp nào , cần gì vất vả tìm đến tên Thẩm Khê Sơn tính khí cổ quái để rước họa .

Cũng chính bởi nàng mới tuột chuyện cho Tống Tiểu Hà . Với bản tính của nàng , nếu Thẩm Khê Sơn thương vì chuyện chắc chắn nàng sẽ nghĩ cách trả Long Châu. Sau đó nàng sẽ khuyên răn Tống Tiểu Hà rời khỏi nơi đây, bái nhập tiên môn dấn con đường tu đạo.

Có như Bộ Thời Diên mới thở phào nhẹ nhõm phần nào.

Tống Tiểu Hà thất thần hoảng hốt suốt một quãng thời gian dài. Những lời đó Bộ Thời Diên gì nàng cũng tâm trí để mây chẳng thèm rõ. Nàng chỉ nhớ khi cáo biệt Bộ Thời Diên thì nàng rảo bước về làng lấy tay quệt nước mắt.

Giữa tháng chạp tiết trời ngày càng rét mướt, Tống Tiểu Hà thường lúi húi trốn biệt trong phòng, ôm lấy bếp lò sưởi ấm chẳng dám bước chân khỏi cửa.

Lần nhận câu trả lời chắc nịch từ Tống Tiểu Hà, Vương Tịnh Thiên nóng vội kìm nén nổi nên mới vài ngày trôi qua lân la tìm đến tận cửa.

Lão trông vẻ gầy rộc đáng kể so với dạo nọ. Bàn tay giơ như chỉ còn dính một lớp da bọc xương với từng nếp nhăn xếp lớp chồng chéo.

“Vụ hôm bữa, ngươi cân nhắc kĩ càng ?” Ngay khi bước cửa, Vương Tịnh Thiên thẳng vấn đề.

Tống Tiểu Hà nhíu mày, giả vờ nhăn nhó: “Tiên sinh, ngẫm , nếu vì lợi ích của bà con lối xóm thì tất nhiên sẵn lòng chung tay góp sức. ngặt nỗi chắc món đồ trong tay ngài đích thực là tiên khí , liệu diệt trừ nổi đám yêu quái đó . Rủi mà tác dụng, chẳng hai chúng trở thành bữa ăn dâng tận miệng yêu quái ?”

Vương Tịnh Thiên hớ hớ: “Lần tới là cho ngươi chiêm ngưỡng uy lực của món bảo bối .”

Dường như lão sự phòng từ , khi lấy chuông , lão rút từ tay áo một chiếc hộp nhỏ hình chữ nhật thon dài. Nắp hộp mở, một con rết to cỡ ngón tay lập tức bò lổm ngổm chui .

Tống Tiểu Hà hoảng hồn giật nảy, vội vọt khỏi ghế.

Chỉ thấy Vương Tịnh Thiên nâng quả chuông tay, hướng về phía con rết quát một tiếng lớn: “Thu!”

Quả chuông vang lên tiếng lanh lảnh, con rết ngay lập tức bất động. Một luồng sương mù mờ ảo bốc chui tọt bên trong chiếc chuông.

Tống Tiểu Hà mở to cặp mắt thao láo, trong lòng sớm câu trả lời. Vật mà lão già moi quả thực là Thần Quỷ Linh sai.

Nhờ lỏm từ Bộ Thời Diên về uy lực của Thần Quỷ Linh, nếu thì nàng lấy năng lực phân biệt xuất xứ của thần khí .

“Chà chà! Lợi hại quá!” Tống Tiểu Hà hí hửng vỗ tay bôm bốp tán thưởng: “Nào ngờ tuyệt chiêu bực , thế thì lo gì trị lũ tà ma ?”

Sau khi điều khiển xong chuông đồng, Vương Tịnh Thiên nhoài bàn thở hắt , bờ môi lão xám ngoét với tốc độ chóng mặt và dường như chẳng còn sức mà mở miệng tiếp.

Tống Tiểu Hà mau chóng tỏ vẻ ân cần quan tâm bèn bưng tới một chén nóng. Chờ chực hồi lâu mới lão thều thào bằng giọng khàn đặc: “Chỉ tiếc là đủ sức duy trì uy lực của món tiên khí , miễn cưỡng chống đỡ thu phục một con côn trùng nhỏ nhoi mà thôi. Muốn tóm gọn lũ yêu ma , e rằng vẫn cần tới sự trợ giúp của Tiểu Hà.”

Tống Tiểu Hà cuống quýt đáp: “Tiên sinh xin cứ yên tâm. Ngài công dạy chữ, dạy đạo lý . Dẫu chẳng vì mục đích gì cao cả, chỉ nhằm đền đáp ơn nghĩa , Tiểu Hà cũng quyết tâm giúp một tay!”

Vương Tịnh Thiên hớp vội vài ngụm nóng, sắc mặt mới dần khôi phục đôi chút, lão gật gật đầu: “Ta từ sớm, ngươi vốn dĩ là đứa trẻ trọng tình trọng nghĩa mà.”

“Chỉ là lấy cớ gì để nhử đám yêu quái vô làng ? Nếu chúng lọt vô làng mà hại tới bà con thì tính ?”

“Chuyện ngươi đừng lo, mưu tính cả .” Vương Tịnh Thiên run lẩy bẩy chồm dậy, vạch áo sờ sờ mò hai hình nhân giấy cắt nham nhở tinh tế cho lắm. Sau đó lão c.ắ.n đứt đầu ngón tay nhỏ một giọt m.á.u tươi lên từng hình nộm vứt chỏng chơ sàn.

Đám giấy bỗng chốc biến hóa trở thành hình dáng con thật sự, chỉ thiếu điều mặt ngũ quan, nom y như một lớp da dày đặc che phủ kín bưng.

Tống Tiểu Hà trố mắt chăm chú ngắm hình nộm giấy, bỗng nở một nụ rạng rỡ: “Tiên sinh siêu phàm quá, ngài tuyệt kĩ cỡ cơ đấy.”

“Ngươi cứ yên tâm, đêm giao thừa sẽ cắt thêm thật nhiều hình nhân giấy như vầy bố trí rải rác quanh làng để qua mắt chúng. Chúng nó dù tay thì mục tiêu đầu tiên cũng chỉ là mấy hình nộm vô tri thôi, tuyệt đối tổn hại đến thật .” Vương Tịnh Thiên rướn họng lấy , ngữ điệu cũng cứng cỏi hơn đôi phần pha thêm chút khích lệ tinh thần: “Cứ đợi tới giao thừa , sẽ một lưới bắt hết bọn yêu ma quỷ quái !”

“Ta nhất định sẽ dốc lực hỗ trợ.”

Tống Tiểu Hà tươi đồng ý.

Loading...