Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 142: Thiếu nữ và Long Thần 19
Cập nhật lúc: 2026-07-16 06:13:05
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Càng gần đến đêm giao thừa, tiết trời càng thêm giá rét. Gió bấc căm căm tựa như lưỡi đao sắc lẹm cạo tận xương tủy, nếu ngoài ắt khoác áo bông che chắn thật kín mít mới .
Thẩm Khê Sơn xuống núi cũng xem như khá thường xuyên. Cứ cách độ ba bốn ngày, ghé qua phòng nàng một chuyến, ôm trọn nàng lòng thủ thỉ trò chuyện.
Hắn kể rằng nước núi đều đóng băng cả , kết thành những tảng băng dày cộp.
Lại kể vài kẻ sống c.h.ế.t dám xông lãnh địa của , bèn hung hăng giáo huấn cho một trận tơi bời.
Hắn còn bảo bản thể khiến vạn vật đ.â.m chồi nảy lộc, chẳng điều đó đại diện cho mùa xuân .
Tống Tiểu Hà dở dở , cơ mà bên cạnh vẻ buồn xen lẫn đôi chút xót xa.
Có lẽ Thẩm Khê Sơn hiểu, loại trạng thái phàm nhân gọi là cô độc. hai chữ “cô độc” , nếu dùng lên một vị Long Thần ai bì nổi như thì dường như chút thỏa đáng. Hắn vốn coi thường tất thảy, chìm trong giấc ngủ say suốt ngàn vạn năm ngọn núi . Ngay cả khi thức tỉnh, cũng chẳng cho phép bất kỳ sinh linh nào bước chân ngọn núi , một như thế thì sợ hãi sự cô độc cơ chứ?
Bởi , Tống Tiểu Hà cũng chẳng buồn giải thích ý nghĩa của từ cho . Nàng chỉ sợ rời núi quá lâu sẽ khiến vết thương nứt toác . Thế nên, mỗi hai kề cận ôn tồn một chốc, nàng mượn cớ bận bịu việc khác để mau chóng hối thúc trở về núi.
Gần nửa tháng trôi qua, Thẩm Khê Sơn và Tống Tiểu Hà gặp đếm đầu ngón tay. Mỗi bận gặp gỡ đều vội vã rời khiến càng lúc càng thêm bực dọc. Đã ít nảy sinh ý định cưỡng ép vác luôn nàng lên núi. Thế nhưng chắc chắn Tống Tiểu Hà sẽ cam lòng. Nếu nàng mà tức giận thì sẽ lạnh lùng một thời gian dài, chẳng thèm đếm xỉa đến ai.
Thẩm Khê Sơn ngẫm nghĩ, bất quá chỉ là vài chục ngày đêm, đối với mà cũng chỉ như cái chớp mắt, gì mà đợi cơ chứ? Do đó, nhiều đè nén ý nghĩ bắt ép Tống Tiểu Hà theo .
Ngày thường Tống Tiểu Hà cũng chẳng thảnh thơi. Sau khi bàn bạc thỏa kế hoạch với Vương Tịnh Thiên, nàng cẩn thận bảo đảm từng bước xảy bất cứ sơ suất nào. Vương Tịnh Thiên bảo rằng đám yêu quái thực chất dễ lừa gạt, chỉ cần thả chút mồi nhử là chúng sẽ sập bẫy ngay. Một khi bọn chúng bước chân làng thì chuyện sẽ dễ xử lý hơn nhiều.
Lão cắt nhiều hình nhân giấy, dường như việc tiêu hao một lượng tinh lực khổng lồ. Trong một gặp mặt đó, lão gần như nhấc chân nổi, bước vô cùng khó nhọc, sắc mặt trắng bệch chẳng khác nào c.h.ế.t. Hiển nhiên lão hạ quyết tâm diệt trừ tận gốc lũ yêu quái .
Tống Tiểu Hà khoanh tay mái hiên, ngẩng đầu lên, bầu trời lác đác rắc xuống những bông tuyết trắng xóa.
Dù những năm xảy hạn hán thì dịp giao thừa và năm mới vẫn vô cùng náo nhiệt. Phàm nhân luôn giữ vững niềm tin mãnh liệt một tương lai tươi sáng rực rỡ, họ tin rằng chỉ cần kiên trì cầu nguyện thần linh, lạc quan đối mặt với nỗi thống khổ thì ắt hẳn sẽ ngày mây mù tan biến.
Chỉ là cái Tết năm nay e rằng chẳng như ý nguyện.
Sự tàn sát của yêu quái khiến những con sống mảnh đất luôn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ. Dưới tình cảnh tai ương thể giáng xuống bất cứ lúc nào như hiện tại, chẳng còn ai màng đến chuyện ăn mừng năm mới sắp đến. Ai nấy đều chỉ chăm chăm nghĩ cách để sống sót qua cái mùa đông nghiệt ngã , đợi đến lúc lập xuân sẽ lập tức rời bỏ mảnh đất bất hạnh .
Thế nhưng tất thảy những nỗi bất hạnh mối liên hệ mật thiết với Tống Tiểu Hà. Tuy nàng hề dã tâm hại , song đám yêu quái nhắm thẳng nàng mà đến, cũng vì thế mới khiến cho bao bá tánh vô tội bỏ mạng móng vuốt của yêu ma.
Tống Tiểu Hà hạ quyết tâm, khi bước sang năm mới, nàng nhất định quét sạch lũ yêu ma để trả sự bình yên cho mảnh đất .
Đêm ngày giao thừa, Vương Tịnh Thiên chống hai cây gậy gỗ lết đến cửa, giao Thần Quỷ Linh tay Tống Tiểu Hà.
Lão khàn giọng : “Đợi đến giờ Hợi ngày mai, sẽ gõ một tiếng la hiệu dụ yêu quái làng, đó khởi động trận pháp. Đến lúc , ngươi chỉ cần mang theo món tiên khí nhảy điệu múa Cầu Thần. Hai hợp sức nhất định thể đuổi tận g.i.ế.c tuyệt lũ yêu ma đó... khụ khụ...”
Lão ho sù sụ một chập dài như xé ruột xé gan, nôn thốc một ngụm m.á.u tươi, tưởng chừng như sắp tắt thở đến nơi. Tống Tiểu Hà thấy lão như ngọn đèn gió, chỉ sợ lão gồng cự nổi đến ngày mai mà chầu trời thì kế hoạch sẽ xôi hỏng bỏng . Nàng liền trấn an: “Ta tường tận kế hoạch , cần quá lo lắng, ngài hãy mau chóng dưỡng sức cho thật để ngày mai còn đối phó với đám yêu quái đó.”
Vương Tịnh Thiên quệt vội vệt m.á.u vương bên khóe miệng, nghiến răng nghiến lợi rít lên: “Ta tuyệt đối sẽ dễ dàng buông tha cho đám tạp chủng !”
Tống Tiểu Hà cũng tỏ vẻ vô cùng căm phẫn mà hùa theo vài tiếng. Nàng đang định tìm cớ tiễn Vương Tịnh Thiên về thì lão hỏi: “Tiểu Hà, dạo con xà tinh núi tới tìm ngươi ?”
“Tiên sinh hỏi chuyện để gì?” Tống Tiểu Hà vặn .
“Phải báo cho ngươi một tiếng. Lũ yêu quái vô cùng e dè con xà tinh núi, nếu nó mà mặt trong làng thì e rằng chúng chẳng dám liều lĩnh mò . Vậy nên, giả dụ ngày mai nó mà tới tìm ngươi, ngươi hãy cố gắng tìm cách đuổi nó chỗ khác.” Vương Tịnh Thiên mượn động tác lau m.á.u để che ánh mắt toan tính đầy tinh ranh.
Nào ngờ ngay từ đầu Tống Tiểu Hà vốn hề ý định lôi Thẩm Khê Sơn chuyện . Nàng thừa hiểu bất cứ vị thần nào can dự vận mệnh của đều chịu thiên phạt, thì cớ nàng kéo thêm khác tròng cơ chứ, huống hồ Thẩm Khê Sơn còn là trong lòng nàng. Chỉ là, nhỡ Thẩm Khê Sơn mà thấy khác gọi là xà tinh, e rằng dịp nổi trận lôi đình cho mà xem.
Nhớ dáng vẻ tức giận của , Tống Tiểu Hà nhịn khẽ bật . Nàng ậm ừ đáp ứng vài câu tiễn chân Vương Tịnh Thiên cửa.
Khép cửa , Tống Tiểu Hà tìm mấy sợi dây thừng mảnh tết với , luồn Thần Quỷ Linh trong thắt thành một chiếc vòng tay đơn sơ. Lúi húi mất một lúc lâu, nàng mới thổi tắt đèn lồng rúc trong chăn ấm.
Đêm hôm , Tống Tiểu Hà mơ một giấc mộng lạ kỳ.
Ban đầu, nàng thấy đang cạnh một con sông nhỏ nước chảy cuồn cuộn. Ven bờ chẳng lấy một thứ gì, cảnh vật xung quanh cũng mờ mịt rõ vì một tầng sương trắng xóa dày đặc bao phủ. Tống Tiểu Hà sinh lòng hoang mang, bản năng thôi thúc nàng chạy thoát khỏi màn sương mù chướng mắt . Ngặt nỗi, khi nàng định cất bước thì từ đằng chợt vang lên giọng của Bộ Thời Diên.
Tỷ dùng giọng điệu thấm thía mà khuyên nhủ: “Tiểu Hà, manh động. Nhỡ bên lớp sương mù che giấu vạn trượng vực sâu, mà lỡ chân rơi xuống thì ?”
Tống Tiểu Hà dáo dác ngó nghiêng tứ phía, lớn tiếng gọi Diên tỷ nhưng chẳng nhận lời hồi đáp nào. Xung quanh vẫn chỉ là một mờ mịt sương khói.
Tống Tiểu Hà chôn chân tại chỗ hồi lâu, lớp sương trắng vẫn hề tan . Cuối cùng nàng quyết định sải bước chạy về phía . Ai ngờ chạy một đoạn, nàng đột nhiên cảm thấy bước chân hụt hẫng, giống như bản thực sự đang rơi tõm xuống một nơi nào đó. Cảm giác khiến tim nàng thắt , nháy mắt liền bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Lúc nàng mở choàng mắt , chỉ thấy ánh ban mai xuyên qua khung cửa sổ rọi phòng. Hóa trời sáng tự bao giờ. Tống Tiểu Hà vẫn còn bàng hoàng sợ hãi, nấn ná giường một lúc lâu. Lại thêm phần vì tiết trời buốt giá chẳng chui khỏi ổ chăn ấm áp nên nàng cứ ườn đấy mãi mới uể oải bò dậy.
Hôm nay là ngày ba mươi Tết. Lẽ là thời khắc nhộn nhịp hân hoan, thế nhưng trong làng vẫn đìu hiu vắng vẻ tột cùng, hầu như chẳng thấy bóng dáng ai khỏi cửa. Lớp tuyết đọng đường cũng chẳng quét dọn, từ xa trông hệt như một ngôi làng hoang phế.
Trái , Tống Tiểu Hà vô cùng bình thản. Nàng quây quần bên bếp lò trong phòng, sưởi ấm suy ngẫm về giấc mộng kỳ quái đêm qua.
Ngoài cửa sổ gió rít gào từng cơn, liên tục phát những âm thanh the thé hệt như quỷ sói gào. Còn Tống Tiểu Hà ở trong nhà nhàn nhã đun một ấm nóng, dáng vẻ vô cùng thong dong tự tại.
Màn đêm dần buông xuống. Đợi mãi một lúc lâu cũng chẳng thấy động tĩnh gì, ngay lúc Tống Tiểu Hà cứ ngỡ Thẩm Khê Sơn hôm nay sẽ đến nữa thì nào ngờ đội gió đạp tuyết xuất hiện giữa phòng nàng.
Lần trông cứ như bộ xuống núi . Hắn vận một bộ y phục đen tuyền, vai phủ đầy tuyết trắng, ngay cả mái tóc cũng nước tuyết thấm ướt sũng. Cứ thế, lặng lẽ một tiếng động xuất hiện trong căn phòng của Tống Tiểu Hà, quen thuộc ngay ngắn bên cạnh chiếc bếp lò. Trên lúc đang bủa vây bởi cái buốt giá của gió lạnh, nên còn như đây, hễ bước cửa là sà đến ôm chầm lấy nàng nữa.
Hắn sẽ học theo dáng vẻ của nàng, hơ hơ hai tay bên bếp lò để xua tan hết thảy lạnh , đó mới dùng đôi bàn tay cực kỳ ấm áp kéo nàng lòng, bộ dạng trông hệt như đang tập tành học hỏi thói quen của phàm nhân .
Trong lòng Tống Tiểu Hà xẹt qua một sự hoảng loạn. Dù hiện giờ là canh mấy, nhưng nàng phỏng đoán chắc cũng chẳng còn bao lâu nữa là tới giờ Hợi. Nếu Thẩm Khê Sơn vẫn cứ nán đây, e rằng sẽ hỏng bét kế hoạch mà nàng và Vương Tịnh Thiên cất công liên thủ bày bố. Nàng vòng tay ôm chặt lấy Thẩm Khê Sơn, thỏ thẻ: “Mới mấy hôm gặp mà nhớ vô cùng.”
Thẩm Khê Sơn khẽ hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ vô cùng bất mãn với lời : “Vậy cớ ngươi theo lên núi?”
Mỗi xuống núi đều lặp điệp khúc nên Tống Tiểu Hà sớm quen tai. Nàng vỗ vỗ lưng Thẩm Khê Sơn, ôn tồn dỗ dành: “Sắp , sắp . Thuở hai giao hẹn rằng khi mùa xuân đến sẽ theo ngươi về núi. Ngày mai là mùng một Tết, qua Tết thì chẳng bao lâu nữa vạn vật sẽ đ.â.m chồi nảy lộc ngay thôi.”
Thẩm Khê Sơn cất lời: “Lúc nãy khi mới tới đây, thấy bên ngoài nhiều hình nhân bằng giấy, chuyện đó là thế nào?”
“Phàm nhân chúng chia một năm mười hai tháng, ứng với ba trăm sáu mươi lăm ngày. Trong những ngày tháng đó nhiều dịp lễ hội tết nhất, ví dụ như Tết Nguyên Đán, Tết Nguyên Tiêu, Tết Đoan Ngọ, Tết Trung Thu. Cứ đến mỗi dịp lễ, chúng đều sẽ tổ chức ăn mừng thật linh đình. Hôm nay là đêm giao thừa nên trong làng mới giấy cho thêm phần náo nhiệt, bất quá cũng chỉ là một chút phong tục của cõi phàm mà thôi.” Tống Tiểu Hà tựa cằm lên bờ vai . Làm như thì lúc nàng dối, Thẩm Khê Sơn sẽ thấy nét mặt nàng, tự nhiên cũng chẳng thể phân biệt lời nàng là thật giả.
“Ăn mừng những ngày lễ đó thì tác dụng gì?” Thẩm Khê Sơn gặng hỏi.
“Chỉ là để những lời ước nguyện của phàm nhân một nơi gửi gắm mà thôi. Chúng sẽ nhân những ngày lễ như thế để cầu phúc cho bản cùng bằng hữu thích. Mặc kệ thần linh cao thấy , đối với chúng mà , đó cũng là một sự an ủi cõi lòng.” Tống Tiểu Hà dùng những ngón tay luồn qua mái tóc dài mượt mà của , vuốt ve một đường từ xuống bảo: “Ngươi hiểu .”
Thẩm Khê Sơn vốn định lớn tiếng tuyên bố rằng thiên hạ gì chuyện mà hiểu. Thế nhưng ngẫm nghĩ , quả thực chẳng am hiểu về phàm nhân là bao, phần lớn thời gian đều là Tống Tiểu Hà giải đáp thắc mắc cho . Phần bụng ngón tay nhè nhẹ vuốt ve vùng cổ của Tống Tiểu Hà, vô cùng chuẩn xác mà chạm đúng vị trí mạch máu, đó là nơi yếu ớt nhất cơ thể nàng.
Thẩm Khê Sơn cúi đầu thả xuống đó một nụ hôn phớt, cất giọng: “Thế nên mới cần ngươi giải thích cho .”
Tống Tiểu Hà nghiêng đầu đáp nụ hôn của , hồi lâu hai mới luyến tiếc buông . Nàng xoa xoa gò má đang đỏ ửng, nhẹ giọng hỏi: “Thẩm Khê Sơn, ngươi còn nhớ cái hai trong thành, xếp hàng mua bánh thịt nướng ?”
Thẩm Khê Sơn bảo: “Ngươi gì?”
“Ta nhớ cái hương vị , thèm ăn quá chừng. Giờ đang lúc tuyết lớn chắn đường khiến nửa bước cũng khó dời, ngươi thể mua giúp một chiếc mang về ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-142-thieu-nu-va-long-than-19.html.]
Thẩm Khê Sơn khẽ khẩy: “Ta đó tóm luôn tên đầu bếp xách về cho ngươi ăn là chứ gì.”
“Không .” Tống Tiểu Hà cuống quýt ngăn cản: “Ngươi chỉ cần mua mang về cho là , sẽ đưa tiền cho ngươi.”
Nàng móc mấy đồng tiền đồng đưa cho Thẩm Khê Sơn, dặn dò thêm: “Ngươi ngàn vạn đừng khó phàm nhân nhé.”
Thẩm Khê Sơn đón lấy mấy đồng xu , cúi đầu trầm ngâm suy tính. Đi qua một chuyến tất nhiên chẳng tốn của chút công sức nào. Cơ mà khơi khơi việc vặt cho Tống Tiểu Hà, chi bằng nhân cơ hội vòi vĩnh nàng chút đỉnh thì mới thiệt thòi.
Hắn bèn giao kèo: “Ngươi mua bánh cho ngươi cũng thôi, thế nhưng hễ qua dịp Tết là ngươi ngoan ngoãn theo về núi.”
Tống Tiểu Hà ngờ còn vận dụng cả cái chiêu trò cò kè mặc cả , nhịn mà bật . Ngẫm thì nếu kế hoạch suôn sẻ, đêm nay chuyện sẽ ngã ngũ . Nàng bèn gật đầu cái rụp: “Được thôi, nhận lời với ngươi.”
Thẩm Khê Sơn giành lời cam kết của nàng, thầm nghĩ nếu nàng dám nuốt lời, thì đến lúc dư sức lý do chính đáng để trói nghiến Tống Tiểu Hà mang lên núi. Dù gì chăng nữa, nắm đằng chuôi vẫn là . Hắn kề sát gần, nhân lúc Tống Tiểu Hà còn kịp phản ứng nhanh chóng trộm một nụ hôn môi nàng, buông lời: “Ta sẽ về ngay.”
Dứt lời, bóng dáng thoắt cái biến mất tăm khỏi căn phòng.
Tốc độ di chuyển của Thẩm Khê Sơn là nhanh như chớp. Chỉ trong nháy mắt lướt mười dặm đường, nhanh liền đặt chân tới tận trong thành. Chỉ là tiết trời mùa đông ngày ngắn đêm dài, khí trời rét mướt căm căm nên giờ đang sắp tới canh Hợi, phần đông dân đóng cửa tắt đèn nghỉ ngơi, lác đác vài bóng bộ hành phố cũng rảo bước vô cùng tất tả.
Thẩm Khê Sơn men theo trí nhớ tìm tới nơi bán bánh thịt nướng, lúc mới phát hiện chủ tiệm sớm đóng cửa nghỉ bán, vùi đầu ngủ say từ thuở nào. Hắn chẳng kiêng dè mà xông thẳng phòng , tìm đến đôi vợ chồng đang say giấc nồng giường, đưa tay tóm lấy gã đàn ông xốc thẳng dậy.
Gã đàn ông nọ đang say giấc điệp, bỗng chốc lôi dậy thình lình, giật tỉnh mộng thì thấy ngay giường đang lù lù một thiếu niên tướng mạo tuấn mỹ như thần tiên giáng trần, gương mặt vô cảm đang đăm đăm chòng chọc gã. Ánh trăng bàng bạc chiếu rọi phòng, rắc lên làn da trắng như tuyết của thiếu niên , quả thực trông đáng sợ chẳng khác gì ác quỷ, dọa cho gã đàn ông hét lên thất thanh ngay tại chỗ.
“Ngậm miệng .” Thẩm Khê Sơn phong ấn luôn miệng gã, hạ lệnh: “Làm cho một cái bánh thịt nướng .”
Nói đoạn, ném luôn mấy đồng tiền xu mặt gã đàn ông.
Bên , Tống Tiểu Hà ở trong làng cứ yên. Nàng thầm lo chẳng cái bánh thịt nướng trong thành thể cầm chân Thẩm Khê Sơn bao lâu. Nếu về nửa chừng thì e rằng sẽ khiến kế hoạch xôi hỏng bỏng .
Đang lúc nàng nóng ruột như lửa đốt, bỗng nhiên giữa bầu trời đêm tĩnh mịch vang lên một tiếng cồng chói tai. Âm thanh như thể gõ ngay cổng nhà nàng, rành rọt truyền thẳng lỗ tai Tống Tiểu Hà. Nàng lập tức bật dậy, khoác chiếc áo choàng bông lên cẩn thận đeo Thần Quỷ Linh cổ tay.
Trước khi bước , nàng chợt đưa mắt thấy chuỗi ngọc lưu tô tam sắc treo vách tường. Đó là món đồ nàng đeo từ thuở mới lọt lòng. Trải qua bao nhiêu năm tháng, nhờ nâng niu gìn giữ cẩn thận nên nó chẳng hề nhuốm màu xưa cũ, loáng thoáng vẫn thể toát vẻ quý phái sang trọng như thuở nào. Tống Tiểu Hà bèn gỡ chuỗi ngọc xuống, đeo luôn lên cổ mới bước khỏi nhà.
Vừa đẩy cửa bước ngoài, Tống Tiểu Hà lúc mới nhận tuyết vẫn đang rơi lất phất. Dọc theo con đường cái trong làng, từng tốp chen chúc đông nghìn nghịt. Bởi ánh đèn rọi sáng nên chẳng cách nào rõ bộ mặt thật của đám “” .
Tất thảy những thứ chẳng qua chỉ là đám hình nhân giấy do một tay Vương Tịnh Thiên cắt nặn . Không lão thi triển loại chướng nhãn pháp quỷ quái gì mà bề ngoài trông bọn chúng hệt như phàm nhân bình thường, duy chỉ khuôn mặt là mờ mờ ảo ảo, chẳng chút ngũ quan nào. Được màn đêm tăm tối che đậy, quang cảnh quả thực thể đạt tới mức lấy giả thật.
Kể từ lúc hồi chiêng của Vương Tịnh Thiên dứt, lũ yêu quái lục tục lão mời gọi trong làng.
Tống Tiểu Hà sừng sững giữa bãi đất trống trải, bao quanh nàng là tuyết trắng phủ ngập tràn. Từng đợt gió lạnh rít gào như đang cất tiếng bi thương oán hận. Mượn sắc trời tăm tối, nàng thể tận mắt thấy rõ lũ yêu ma quỷ quái từng thẳng tay tàn sát dân lành.
Kẻ tiên phong dẫn đầu bọn chúng là con yêu quái từng phục kích nàng bên ngoài làng lúc , luồng kim quang phát từ n.g.ự.c nàng thiêu rụi mất một cánh tay. Đằng nó kéo theo lố nhố những sinh vật mang đủ loại hình thù kỳ dị quái đản, kẻ miễn cưỡng duy trì nửa , đứa chỉ khoác lên hình hài gớm ghiếc, thậm chí tu luyện tới mức nhân dạng nửa nửa ngợm.
Sau khi tràn làng, chỉ trong chốc lát chúng đ.á.n.h thấy mùi và dò tìm vị trí của Tống Tiểu Hà. Nàng lọt thỏm giữa làn tuyết trắng, tỏa thứ hương thơm vô cùng ngào ngạt ngọt ngào, đó là chân mệnh thiên t.ử mà chúng hằng nhọc công săn lùng.
Khi tiến làng, lũ yêu quái hề tung đòn tấn công đám hình nộm giấy, chúng chỉ chòng chọc chớp mắt Tống Tiểu Hà. Những đôi mắt xí kinh tởm ngập tràn lòng tham lam cùng d.ụ.c vọng c.ắ.n nuốt sống nàng, hệt như một bầy sói đói khát cùng cực, sẵn sàng nhất tề bổ nhào tới c.ắ.n xé nàng ở ngay giây tiếp theo.
Tống Tiểu Hà sớm phỏng đoán từ lâu, Vương Tịnh Thiên nếu rắp tâm tính kế cục diện , nhất định lão chơi trò giấu giếm cả đôi bên. Những lời thốt từ miệng lão, mặt nàng là một đằng, mà với lũ yêu quái e rằng là một nẻo. Nói cho cùng, mục tiêu của đám yêu ma vốn dĩ hướng về phía Tống Tiểu Hà. Nếu chỉ đem sinh mạng dân làng mồi nhử thì căn bản chẳng đủ sức quyến rũ lũ ác quỷ dấn bước thôn.
Vương Tịnh Thiên hiển nhiên là lôi nàng miếng mồi béo bở để dụ dỗ lừa gạt lũ yêu quái . Cơ mà sự thể tới nước , dùng thứ gì mồi dẫn chúng nó tròng cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Xuyên qua màn bão tuyết, nàng đưa mắt giao với Vương Tịnh Thiên từ phía xa xăm. Nàng thấy lão khẽ khàng gật đầu đáp .
Ngay đó, chỉ thấy Vương Tịnh Thiên gõ mạnh hai chiếc gậy gỗ trong tay xuống mặt đất. Cùng lúc, nền đất bỗng bừng lên một luồng ánh sáng le lói yếu ớt, đan xen kết nối tạo thành một trận đồ hình tròn. Phạm vi bao phủ của trận pháp quá rộng, những nét vẽ đồ án cũng vô cùng đơn giản. Vầng sáng nhạt nhòa phá tan bóng đêm u uất xung quanh ùn ùn hội tụ cả về quanh thể Tống Tiểu Hà.
Cho tới khoảnh khắc , lũ yêu ma vẫn án binh bất động, chỉ giương đôi mắt sùng sục trừng trừng nàng.
Tống Tiểu Hà giơ tay lên, từ từ xắn cao tay áo. Chiếc chuông thuận đà trượt xuống, phát những tiếng đinh đang trầm đục nương theo gió bấc. Trước tiên nàng chắp hai tay thành hình chữ thập, dứt khoát vung một cánh tay . Giữa làn mưa tuyết cuồng say, nàng cất bước uyển chuyển say sưa trong vũ điệu Cầu Thần một nữa.
Sự thực là trong suốt mấy ngày qua, trong đầu Tống Tiểu Hà thỉnh thoảng cũng le lói ý định lùi bước nhụt chí. Nàng trộm nghĩ, họa chăng bản vẫn còn một con đường sống khác để . Giả dụ như nàng thể bám gót theo chân Bộ Thời Diên chạy trốn khỏi nơi , đến bái sư nhập môn các tiên môn đại tông, dốc lòng tu luyện thì họa may cũng thu quả ngọt, rốt cuộc thì phận nàng cũng mang danh là Thiên đạo lựa chọn mà. Hay là nàng thể dọn lên nương náu chốn núi rừng thâm u, cùng Thẩm Khê Sơn êm đềm sống hết phần đời còn , từ nay về chẳng thèm màng bận tâm thế sự ngoài .
Sinh mạng chung quy vẫn do chính tay nàng định đoạt. Chỉ quyết định của nàng mới là thứ an bài vận mệnh, chứ loại chuyện trời để ngoan ngoãn răm rắp theo .
Vậy mà rốt cuộc Tống Tiểu Hà cũng chẳng thể nào tự vượt qua giới hạn trong lòng. Thuở nàng vốn chỉ là một thiếu nữ tầm thường vô danh trong thôn, mặt trời ló dạng là chạy tót chơi, mặt trời tắt nắng liền lẽo đẽo về, ngày ngày vui sống an nhàn vô lo vô nghĩ, từng bận tâm sầu não chuyện cơm áo gạo tiền. Thình lình một ngày nọ, một gánh nặng to lớn nhường ập thẳng xuống đầu nàng, kéo theo vô cũng vì nàng mà chuốc lấy vận rủi tai ương.
Cặn kẽ mà nghĩ thì cho dù nàng gánh vác trọng trách chăng nữa, đương nhiên cũng sẽ kẻ khác gánh vác nàng. Xét cho cùng nhân sinh thiên hạ nhiều đến thế cơ mà, niềm hy vọng thể chỉ bấu víu mỗi nàng . Ngay cả Bộ Thời Diên cũng từng tiết lộ rằng thiên mệnh chi nhân chỉ một. Thế nhưng, nếu bất kỳ mang thiên mệnh nào cũng sinh thói hèn nhát lùi bước, thì sẽ để ai đến chấm dứt nỗi trầm luân thống khổ suốt hàng ngàn năm qua chốn nhân gian đây?
Tống Tiểu Hà chẳng gì quá tài cán, duy chỉ sở hữu một trái tim ngoan cường bền bỉ vô song. Tự nàng dứt khoát quyết định dấn con đường . Đây là vận mệnh kiếp của nàng, căn bản chẳng cần Bộ Thời Diên bói toán, bản nàng cũng tự rõ mười mươi.
Thần Quỷ Linh vang lên từng nhịp ngân nga lanh lảnh, tiếng càng êm ái uyển chuyển hơn tiếng . Quầng sáng le lói bao trùm lên khắp chiếc chuông. Cuồng phong bất chợt gào rú điên cuồng dữ dội, cuốn phăng lớp tuyết đọng mặt đất tung bay lả tả hệt như những cánh hoa rơi rợp khắp đất trời.
Nàng chìm đắm trong cơn bão tuyết, say sưa cống hiến hết cho điệu múa Cầu Thần. Mỗi một động tác vung tay xoay của nàng đều mang theo tấm lòng thành kính nguyện cầu bình an cho chúng sinh nhân thế.
Đợi đến tận lúc , bầy yêu quái mới sực bừng tỉnh nhận bản mắc mưu sập bẫy. Hồn phách của bọn chúng đang Thần Quỷ Linh điên cuồng c.ắ.n xé cấu xé, mạnh bạo rút lìa khỏi xác thịt hống hách nuốt chửng bộ sâu bên trong quả chuông. Một vài con yêu quái điên cuồng chống trả nhào đến tấn công Tống Tiểu Hà, ngặt nỗi áp sát một luồng ánh sáng vàng kim hất tung dạt xa. Ánh hào quang sắc sảo viền trọn quanh từng đường nét cơ thể Tống Tiểu Hà, tôn lên bóng dáng nàng kiêu sa thoát tục hệt như vị thần nữ giáng hạ từ chín tầng mây, rải vầng sáng rực rỡ chan hòa khắp thế gian.
Sóng khí bùng nổ nháy mắt lan xa vạn dặm. Đang lúc chòng chọc giám sát gã phàm nhân nướng bánh, Thẩm Khê Sơn ngay lập tức bắt cảm ứng. Hắn liền xoay gót, phóng tầm mắt đăm đăm hướng về phía thôn làng, định cất bước dời gã đàn ông túm chặt lấy vạt áo.
“Ấy! Tiểu lang quân , bánh của sắp chín tới nơi , chịu khó nhẫn nại đợi thêm chút xíu nữa .” Gã đàn ông lật đều miếng bánh nướng lò, miệng lầm bầm càu nhàu: “Giữa đêm hôm khuya khoắt dựng cổ dậy, thể để công cốc công đấy.”
Thẩm Khê Sơn cau mày khó chịu, liếc mắt chằm chằm cái lò nướng. Sực nhớ tới dáng vẻ thèm thuồng móng ngóng cái bánh nướng của Tống Tiểu Hà, thấy bánh sắp chín, đành dằn lòng nán vội vã rời .
Có Long Châu hộ thể, Tống Tiểu Hà sẽ chẳng gặp bất kỳ mối nguy hiểm nào. Điều vốn dĩ là lẽ đương nhiên.
Điệu múa của Tống Tiểu Hà dứt cũng là lúc giông bão tuyết rơi nhạt dần. Cả bãi đất phơi bày la liệt muôn vàn xác yêu quái sóng soài xiêu vẹo ngã gục vùi thây trong tuyết. Tiếng chuông ngừng ngân nga, song bởi vì thâu tóm quá nhiều linh hồn nên trong chốc lát chiếc chuông bỗng nặng trĩu hơn vài phần. Nàng chôn chân tại chỗ, rã rời cạn kiệt sinh lực. Nơi n.g.ự.c tuôn trào một luồng sức mạnh ấm áp lạ thường, tưởng chừng như đang lấp đầy bù đắp cho sự yếu đuối cạn kiệt của nàng.
Vương Tịnh Thiên vốn luôn ẩn núp trong bóng tối, lúc chứng kiến bộ lũ yêu quái thực sự bỏ mạng bởi Thần Quỷ Linh, lão liền vọt hò hét vang trời. Lão man dại một tràng dài, nhổ nước bọt khinh bỉ buông lời c.h.ử.i rủa cay nghiệt xỉ vả mớ xác yêu ma vương vãi nền tuyết. Lão quậy phá nổi điên một hồi lâu, dáng vẻ y hệt một kẻ loạn trí phát rồ.
Tống Tiểu Hà lẳng lặng dán mắt quan sát lão, đợi đến khi lão dần bình tĩnh thì nàng mới lên tiếng rành rọt: “Tiên sinh tài ba xuất chúng, chẳng qua chỉ dùng chút mưu vặt vãnh thể tống cổ bè lũ yêu ma chầu Diêm vương, che chở an nguy cho dân chúng quanh vùng hàng trăm dặm.”
Vương Tịnh Thiên hỉ hả lớn, cúi nhặt cây gậy gỗ tập tễnh khập khiễng bước đến gần nàng. Tiện tay vuốt vuốt mái tóc rối bù xù, lão hớn hở đáp: “Nói gì thì vẫn nhờ Tiểu Hà chung tay góp sức thì mưu kế mới vẹn . Công lao của ngươi là to lớn nhất đấy.”
Khóe mắt Tống Tiểu Hà cong cong ý . Nàng bước về phía , đưa tay tháo chiếc Thần Quỷ Linh đang đeo thỏ thẻ: “Tiên sinh quá lời. Đã xong xuôi việc , vật tiên khí xin trả cho ngài.”
Ánh mắt Vương Tịnh Thiên như đinh đóng cột dán chặt chiếc chuông. Vẻ tham lam thèm khát gần như chút nào giấu giếm, bất thần bùng phát chớp nhoáng gương mặt lão. Lão chìa bàn tay , thủ thỉ nhè nhẹ: “Đưa... mau đưa đây cho .”
Tống Tiểu Hà sải mấy bước tiến sát mặt lão. Ngay lúc bàn tay trái dâng chiếc chuông , cánh tay từ phía hông thình lình rút xoẹt một thanh đoản đao bén ngót. Động tác cực kỳ nhanh gọn dứt khoát như tia chớp giật, thậm chí tốc độ quá nhanh khiến mắt thường cũng chẳng kịp đuổi theo, cứ thế cắm phập lưỡi đao sắc lẹm yết hầu của Vương Tịnh Thiên.
Dòng m.á.u nóng hổi phút chốc phụt tung tóe, vấy bẩn nhòe nhoẹt lên khuôn mặt và cả xiêm y của Tống Tiểu Hà. Vương Tịnh Thiên trợn trừng đôi mắt sùng sục, hai tay ôm riết lấy cổ ngắc ngoải. Gã ú ớ họng chẳng thốt nổi một lời, chỉ phát mấy tiếng rên rỉ thở phì phò ngột ngạt. Lão lảo đảo lui hai bước vật thẳng ngã nhào xuống đất, cắm mặt chìm lấp giữa đống tuyết dày.
Vũng m.á.u đỏ tươi sặc sụa nhanh nhuộm thẫm thấu cả một lớp tuyết trắng xóa.
Tống Tiểu Hà thong thả sải bước đến bên cạnh thi thể, từ từ xổm xuống. Nét treo khóe môi nàng giờ đây chẳng mảy may vương vấn chút thiên chân vô tà thánh thiện nào nữa, đổi là một vẻ lạnh lẽo buốt thấu xương. Nàng thì thào thật khẽ: “Tiên sinh , kết cục định sẵn cho ngài từ sớm . Ngài thấy hài lòng ?”
Máu me tuôn trào xối xả ồ ạt chảy dọc từ yết hầu đứt gãy. Vương Tịnh Thiên dẫu cũng chẳng thể lên tiếng. Lão thoi thóp treo tàn cuối cùng, chỉ mở trừng trừng cặp mắt rực lửa oán độc trợn trừng găm phập lên bóng hình Tống Tiểu Hà.
“Ngươi rắp tâm mưu sát ngần mạng , ngươi ngây thơ tưởng rằng chỉ cần bịa hai ba câu dối trá gạt gẫm, giở chút mánh khóe diễn tuồng t.h.ả.m thương thì thể lấp l.i.ế.m dễ dàng bôi xóa sạch sẽ tội nghiệt tày đình ?” Tống Tiểu Hà dứt khoát rút phăng thanh đoản đao nhuốm máu, nhoẻn miệng cay nghiệt: “Ngươi là mối họa lớn nhất, là mầm mống tai ương cuối cùng lưu khắp phương viên mấy trăm dặm đất quanh đây. Phải trừ khử tận gốc cái gai là ngươi, thì bấy giờ đám tà ma ngoại đạo chốn trần thế mới coi là tiêu diệt còn bóng dáng.”