Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 143: Long Thần Và Nhân Gian 1

Cập nhật lúc: 2026-07-16 06:32:42
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Máu nhuộm đỏ bừng mi mắt Tống Tiểu Hà, trượt dọc theo gò má nàng nhỏ xuống, bung nở thành từng đóa hoa đỏ thẫm nền tuyết trắng. Nàng rũ mắt, Vương Tịnh Thiên há miệng định điều gì, nhưng chỉ m.á.u tươi trào ồ ạt. Lão rên rỉ vài tiếng, đó trừng lớn đôi mắt đầy vẻ cam lòng c.h.ế.t hẳn, triệt để tắt thở.

Tống Tiểu Hà chờ một lát. Thấy lão còn động đậy, nàng mới cắm thanh đoản đao đẫm m.á.u xuống lớp tuyết, vén vạt áo bông dài quỳ rạp xuống, dập đầu ba cái thật mạnh. Khi ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa khắp khuôn mặt nàng.

“Vinh nương!” Tống Tiểu Hà ngửa cổ lên trời gào t.h.ả.m thiết, dường như vắt kiệt chút sức lực cuối cùng: “Tranh thúc! Mọi an nghỉ , Tiểu Hà báo thù cho !”

Nàng nhớ đêm đen như ác mộng , nhớ những bậc cha chú trong làng từng tươi hỏi han nàng hôm nay chơi, đói , may áo mới . Nhớ Hạ Vinh, nhớ Thẩm Tranh, nhớ tất cả những luôn coi nàng như con cháu trong nhà mà hết mực yêu thương.

Thế nhưng, tất cả họ đều c.h.ế.t t.h.ả.m móng vuốt của yêu quái. Bọn họ chẳng gì sai, chăng chỉ vì một tấm lòng thiện lương. Chính sự lương thiện khiến họ cưu mang Tống Tiểu Hà do Lão Tống nhặt về, cũng khiến họ thu nhận Vương Tịnh Thiên lưu lạc tới đây, để cuối cùng rước lấy tai họa ngập trời.

Tống Tiểu Hà lớn, đến tê tâm liệt phế. Tiếng kinh động đến những khác trong thôn. Vài hộ gia đình to gan xách đèn lồng hé cửa , nhưng khi thấy xác c.h.ế.t la liệt cùng Tống Tiểu Hà đang gào , họ sợ hãi dám bước tới. Cứ thế, mặc cho nàng rống lên như một đứa trẻ, buông thả đau thương.

Chợt tiếng bước chân giẫm lên tuyết truyền đến. Một tới, nửa xổm xuống mặt nàng, nghiêng đầu ngắm.

“Tống Tiểu Hà.” Hắn gọi tên nàng, trong giọng điệu mang theo sự tò mò. Sau đó, ngón tay chạm lên mặt Tống Tiểu Hà, hứng lấy giọt nước mắt lăn xuống. Hắn đưa ngón tay lên mặt, quan sát tỉ mỉ hỏi: “Đây là nước mắt gì?”

Tống Tiểu Hà ngước mắt, bèn thấy Thẩm Khê Sơn đang bên cạnh. Đôi mắt luôn phẳng lặng như nước thu của giờ phút vì tò mò mà ánh lên thần thái tuyệt . Tuyết bay lả tả vương mái tóc , mỗi khi mở miệng phả làn khói trắng, vương vấn chút thở của chốn hồng trần.

Ban đầu, Thẩm Khê Sơn vốn thứ là gì. Hắn thường thấy mắt Tống Tiểu Hà ứa những hạt nước trong suốt, nhịn bèn hỏi nàng tại mắt chảy nước. Tống Tiểu Hà bảo với , đây là nước mắt.

Về Thẩm Khê Sơn , nhưng chẳng tài nào phân biệt cảm xúc ẩn chứa bên trong. Bởi lẽ Tống Tiểu Hà luôn rơi lệ vì vô vàn lý do: vui vẻ, đau lòng, tức giận, thậm chí lúc ngáp một cái cũng rớt xuống hai giọt. Mỗi khi hỏi, Tống Tiểu Hà đều kiên nhẫn giải thích từng li từng tí.

“Đây là giọt nước mắt vui sướng tột độ.” Tống Tiểu Hà nấc nghẹn : “Hôm nay thể báo thù cho trong làng, vui.”

Thẩm Khê Sơn đảo mắt quanh một vòng: “Những chuyện đều do ngươi ?”

Tống Tiểu Hà gạt vội nước mắt mặt, mỉm gật đầu: “ , thế nào, giỏi ?”

“Không tồi.” Thẩm Khê Sơn lên tiếng khen ngợi. Vị Long Thần vốn cao ngạo vô song hiếm khi buông lời tán thưởng công nhận một ai. Hai chữ “ tồi” thốt từ miệng xem là lời đ.á.n.h giá cực kỳ cao . Hắn lấy chiếc bánh thịt nướng bọc trong giấy bóng dầu , bánh vẫn còn nóng hổi, bốc khói nghi ngút: “Ngươi đấy, mua bánh thịt nướng thì ngươi sẽ theo về núi.”

Tống Tiểu Hà chiếc bánh, tươi lộ hai hàm răng trắng bóc. Nàng dậy đáp: “Đương nhiên , lời giữ lấy lời. Cũng chẳng cần đợi đến ngày mai, đêm nay sẽ theo ngươi lên núi, chúng cùng đón giao thừa. Ngươi đợi một lát, bộ y phục sạch sẽ .”

Thẩm Khê Sơn càu nhàu bảo phiền phức gì, nhưng Tống Tiểu Hà chịu. Nàng thật sự thể chịu nổi mùi m.á.u tanh nồng nặc , khăng khăng nhà rửa mặt mày tay chân thật sạch sẽ, một bộ váy áo tinh tươm.

Lúc nàng bước , Thẩm Khê Sơn vẫn đang ngoài cửa. Tuyết đọng thành lớp dày , từ xa hệt như một mái tóc bạc phơ, mang vẻ đến lạ thường. Tống Tiểu Hà vui vẻ chạy ào tới, khoác lấy cánh tay nhận lấy chiếc bánh thịt nướng: “Đi thôi, chúng về núi.”

Nàng xé lớp giấy bóng dầu, c.ắ.n một miếng bánh nóng hổi, kề vai sát cánh cùng Thẩm Khê Sơn rảo bước nền tuyết trắng. Nàng cảm thấy đời chẳng còn điều gì khiến nàng hạnh phúc và mãn nguyện hơn khoảnh khắc hiện tại. Thẩm Khê Sơn tuy kiệm lời, nhưng qua nét mặt thể thấy rõ cũng đang vui vẻ. Dẫu thì lải nhải bao lâu nay, cuối cùng cũng đón Tống Tiểu Hà về núi.

Tống Tiểu Hà ăn bánh tíu tít kể cho Thẩm Khê Sơn chuyện thuở nàng mới nhặt về làng. Nàng kể Lão Tống mỗi săn về đều hái cho nàng vài quả dại, Hạ Vinh nhà bên lén may áo cho nàng mặc, còn các cụ già trong làng thì thường bế nàng đồng, cho nàng bờ ruộng sưởi nắng. Nàng kể hết thảy những quá khứ thuộc về riêng nàng mà Thẩm Khê Sơn từng .

Hai bóng kề sát bên , lưu nền tuyết trắng hai hàng dấu chân trải dài tít tắp.

Lúc , Tống Tiểu Hà ăn xong bánh, dường như cũng kể đến mệt nhoài. Giọng nàng nhỏ dần, bước chân cũng phần rã rời. Thẩm Khê Sơn sang , bèn thấy nàng ngáp một cái thật to thỏ thẻ: “Thẩm Khê Sơn, mệt , ngươi cõng ?”

Thẩm Khê Sơn đáp: “Mới mấy bước mà ngươi mệt .” Tuy ngoài miệng phàn nàn là , nhưng nghĩ đến việc đang đón nàng về núi nên cũng chẳng thêm. Hắn ngoan ngoãn xuống cho nàng trèo lên lưng, lúc dậy còn xốc nhẹ bắp đùi nàng, nghiêng đầu hỏi: “Ta bay về nhé?”

“Đừng, cứ chầm chậm thôi, để ngắm phong cảnh ven đường nữa.” Tống Tiểu Hà ôm lấy cổ , dịu dàng .

Thẩm Khê Sơn cũng đành chiều theo ý nàng. Dường như chỉ cần Tống Tiểu Hà chịu theo về núi, thể dung túng nàng trăm ngàn .

Hắn cõng nàng đến chân núi. Nơi vắng bóng qua , tuyết đọng cực kỳ dày nên mỗi bước chân của đều lún sâu xuống nền tuyết. Xưa nay lên xuống núi đều bay qua bay , hiếm khi thật thà cất bước leo núi thế . Nào ngờ lúc thật mới phát hiện đường xá xa xôi phết. Thế nhưng Tống Tiểu Hà đang ngoan ngoãn rạp vai , thở ấm áp phả cổ , tĩnh lặng hệt như ngủ say. Vậy nên Thẩm Khê Sơn cũng chẳng vội vã gì chuyện về hang động.

Cứ thế chậm rãi từng bước lên núi, chẳng rõ Tống Tiểu Hà ngủ mới tỉnh dậy, ngón tay nàng chợt nắn nắn vành tai Thẩm Khê Sơn, nhẹ giọng bảo: “Thẩm Khê Sơn, ngươi giúp một việc nhé.”

Thẩm Khê Sơn trầm giọng đáp: “Chuyện gì?”

“Ngươi giúp tìm Diên tỷ , vài lời với tỷ .” Tống Tiểu Hà yêu cầu.

“Lời gì mà nhất thiết lúc ?” Nhắc đến Bộ Thời Diên, mặt mày Thẩm Khê Sơn lập tức khó ở, giọng điệu cũng trở nên cáu kỉnh: “Ngươi cứ với , cần gì nhiều lời với kẻ thần tộc đó.”

“Ây da, đó là những lời chỉ thể với tỷ thôi.” Tống Tiểu Hà chọc chọc : “Ngươi giúp tìm tỷ mà.”

Thẩm Khê Sơn khẽ hừ lạnh. Hắn định vặn vẹo xem lời gì mà nàng chỉ phép với Bộ Thời Diên, thì giác quan nhạy bén phát hiện khí tức của y đang ở ngay trong núi. Hắn lạnh: “ lúc lắm, đỡ mất công xuống núi tìm.”

Lúc Thẩm Khê Sơn cõng nàng về đến hang động, quả nhiên thấy Bộ Thời Diên đang cửa hang.

Tống Tiểu Hà trượt xuống từ lưng Thẩm Khê Sơn. Vừa chạm đất, hai chân nàng bủn rủn, suýt chút nữa ngã khuỵu. Nàng vội vàng bấu chặt lấy cánh tay mượn lực chống đỡ mới thể vững. Động tác lập tức thu hút ánh mắt nghi hoặc của Thẩm Khê Sơn. Tống Tiểu Hà cảm thấy sức lực trong cơ thể cạn kiệt, nhưng để lộ vẻ bất thường, nàng cố gắng bước thật chậm.

Thế nhưng, Tống Tiểu Hà ngày thường lúc nào cũng tràn trề sinh lực, gặp Bộ Thời Diên nàng còn vui mừng chạy ào tới đón. Thẩm Khê Sơn tuy hiểu sự đời nhưng nào kẻ ngốc. Thấy Tống Tiểu Hà chậm , lập tức nhận điều bất thường. Hắn sải bước dài tiến tới, nắm lấy cổ tay Tống Tiểu Hà xoay nàng , ánh mắt dò xét từ xuống : “Muội thương ?”

lúc nãy khi đến ngôi làng phàm nhân , nàng tuy m.á.u nhưng tuyệt nhiên là m.á.u của nàng. Thẩm Khê Sơn thể ngửi .

Tống Tiểu Hà khẽ lắc đầu.

Thẩm Khê Sơn nàng, ngước mắt lên thấy khuôn mặt Bộ Thời Diên tràn ngập vẻ bi thương. Trong lòng chợt trào dâng một cỗ bực dọc khó tả. Hắn sa sầm mặt mày hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Bộ Thời Diên bước tới, đôi mắt trĩu nặng nỗi buồn: “Tiểu Hà, là thôi động Thần Quỷ Linh ?”

Tống Tiểu Hà sang mỉm với y: “Quả nhiên chuyện gì cũng gạt tỷ, Diên tỷ.” Nàng lấy chiếc chuông , đưa cho Bộ Thời Diên: “Tỷ bảo đây là thần khí lưu lạc chốn nhân gian, nay xin trả cho thiên giới các . Bên trong giam giữ hồn phách yêu quái do thu phục, chắc tỷ cách xử lý nhỉ?”

“Muội Thần Quỷ Linh sẽ cướp thứ gì của ?”

“Ta .” Tống Tiểu Hà từ tốn đáp: “Lần tỷ cho .”

Bộ Thời Diên định đưa tay nhận lấy chiếc chuông, Thẩm Khê Sơn thình lình giật phắt : “Thứ là cái gì?” Hắn chằm chằm Bộ Thời Diên với ánh mắt khó chịu, dường như như sắp sửa nổi trận lôi đình.

Tống Tiểu Hà đặt tay lên tay , vỗ nhẹ hai cái dỗ dành: “Thẩm Khê Sơn, đưa đồ cho Diên tỷ . Vốn dĩ nó là của thiên giới mà. Những chuyện khác, lát nữa sẽ từ từ giải thích cho ngươi .”

Thẩm Khê Sơn Tống Tiểu Hà, cuối cùng cũng dằn cơn thịnh nộ giữa hàng lông mày, ném Thần Quỷ Linh cho Bộ Thời Diên. Bộ Thời Diên bắt lấy Thần Quỷ Linh, cúi đầu nở nụ khổ sở: “Có lẽ thiên ý định như . Cũng đúng, lầm một khi gây , thể dễ dàng bù đắp?”

“Diên tỷ, đừng mãi để tâm.” Tống Tiểu Hà : “Lúc tỷ từng hỏi , nếu mang thiên mệnh, liệu bằng lòng gánh vác trọng trách . Tỷ còn nhớ câu trả lời của lúc đó chứ?”

Bộ Thời Diên ngẩng mắt lên, thẫn thờ lặp : “Muội bảo thể vì thương sinh mà gánh vác trọng trách, đó là niềm vinh hạnh của .”

.” Tống Tiểu Hà gật đầu: “Thực bây giờ nghĩ , lúc đó chẳng qua là do cái gì cũng hiểu nên mới mạnh miệng vài câu dễ mà thôi. Đến khi thực sự đối mặt với cục diện hy sinh, vẫn sẽ lo sợ, sẽ lùi bước. Chính vì lẽ đó, mới đặc biệt một tiếng cảm ơn tỷ.”

“Nếu nhờ những lời tỷ hôm , thật sự chắc đủ dũng khí. Tỷ con đường đại đạo gian nan hiểm trở, nhưng nhân giới bao vẫn đang mải miết truy tầm, góp một phần sức lực để phá vỡ gông cùm thiên đạo. Vậy thì con đường sẽ hề đơn độc. Ai nấy đều như , chẳng qua cũng chỉ là một trong họ mà thôi.”

Ban đầu, Bộ Thời Diên rằng những lời răn dạy của sẽ giúp Tống Tiểu Hà sinh tư tưởng tự chủ, nhưng chủ ý của y là khuyên nàng bước lên con đường tu đạo, luyện tập pháp thuật. Nào ngờ nàng dẫu chẳng một câu pháp quyết đơn giản nhất, thể giác ngộ cội nguồn cốt lõi của đại đạo.

Đến khoảnh khắc , Bộ Thời Diên cuối cùng cũng hiểu , cái gọi là mang thiên mệnh, chỉ đơn giản là sở hữu thiên phú vượt trội hơn phàm nhân bình thường. Người mang thiên mệnh sở hữu một trái tim lung linh trong sáng, thể thấu bản chất của đại đạo. Thậm chí, họ còn chẳng thèm bận tâm việc tu luyện đến cuối cùng đắc đạo phi thăng , cũng vì chuyện thể cứu bao nhiêu mà sinh lòng đắn đo suy tính. Muốn trở thành đấng cứu thế, tất yếu mang một tấm lòng từ bi.

“Cảm ơn Diên tỷ hạ phàm để điểm hóa cho .” Tống Tiểu Hà kéo tay y: “ một chuyện, nhờ tỷ giúp đỡ.”

“Muội cứ đừng ngại.” Bộ Thời Diên đáp.

“Nếu Diên tỷ chút duyên phận với ở kiếp , mong tỷ hãy sớm dẫn dắt kiếp của bước con đường tu đạo. Có thể kiếp vô duyên với tiên lộ, nhưng lãng phí kiếp .”

“Con đường gian khổ vô cùng, quyết tâm ?” Bộ Thời Diên hỏi.

“Tất nhiên .” Trong ánh mắt Tống Tiểu Hà ngập tràn sự kiên định, mang theo nét tự tin rạng rỡ: “Ta tin tưởng nàng , cũng là của kiếp , nhất định thể vượt qua gian khổ để điều .”

Dẫu còn lưu giữ ký ức của kiếp , Tống Tiểu Hà vẫn tin tưởng bản ở kiếp sẽ vững bước con đường chọn.

“Được, đồng ý với .” Bộ Thời Diên gật đầu.

Tống Tiểu Hà vui vẻ thu tay , sang Thẩm Khê Sơn nãy giờ vẫn đang hờn dỗi một bên. Nàng tiến tới hai bước, kéo tay dỗ: “Thẩm Khê Sơn, đây chẳng ngươi từng huênh hoang rằng ngươi thể vạn vật hồi sinh ? Cho mở mang tầm mắt xem bản lĩnh của ngươi .”

“Ta huênh hoang bao giờ, , đương nhiên là thể.” Thẩm Khê Sơn lập tức tức tối đáp trả: “Trên đời chuyện ?”

Nói đoạn, búng tay một cái. Tức thì, một vầng kim quang chói lọi rực rỡ từ tuôn trào, tỏa vạn trượng hào quang lan rộng khắp bốn phương tám hướng. Ngay đó, lớp tuyết đọng mặt đất biến mất tăm. Những cành cây trơ trọi bắt đầu đ.â.m chồi nảy lộc. Dưới đất, những mầm cỏ non tơ thi nhú lên, vươn lớn nhanh như thổi. Muôn vàn đóa hoa thi đua nở, những dải dây leo xanh mướt uốn lượn bò dọc theo vách hang động.

Chỉ trong chớp mắt, khung cảnh tuyết trắng điêu tàn hóa thành sắc xuân bừng bừng sức sống. Ánh kim quang lơ lửng giữa lưng chừng trời, thắp sáng cả một vùng xuân sắc tuyệt .

Tống Tiểu Hà vui mừng hớn hở, vỗ tay tán thưởng cất bước hang động. Khung cảnh bên trong vẫn y hệt như lúc nàng rời , xem từ dạo nàng xuống núi, Thẩm Khê Sơn cũng chẳng thiết tha gì việc về đây ngủ nữa. Cũng thôi, Thẩm Khê Sơn nay từng ngủ giường. Hắn cuộn cành cây thì ngâm nước, vắt vẻo tảng đá cửa hang. Chỉ từ khi Tống Tiểu Hà xuất hiện, mới bắt đầu học cách ngủ giường đá, tập tành dáng vẻ sinh hoạt của phàm nhân.

Mùa xuân sẽ đến với mảnh đất đúng như kỳ hẹn. Yêu quái diệt trừ, bách tính bình an, tâm nguyện của Tống Tiểu Hà cũng thành. Chỉ duy nhất một điều, nàng đành lỡ hẹn với Thẩm Khê Sơn.

Tống Tiểu Hà rõ đại hạn của đến, e rằng chẳng thể tiếp tục bầu bạn cùng Thẩm Khê Sơn sống ngọn núi nữa. Nàng cửa hang, đưa mắt ngắm vạn vật xung quanh cuối. Cơ thể càng lúc càng mỏi mệt rã rời, nàng đành bám víu vách đá, chầm chậm trượt xuống.

Thẩm Khê Sơn vội bước đến, xổm xuống nâng mặt nàng lên, khó hiểu hỏi: “Ngươi ?”

“Thẩm Khê Sơn, thỉnh thoảng nghĩ, nếu ngươi vẫn còn vấn vương điều gì chốn nhân gian , chắc hẳn ngươi chìm giấc ngủ vùi ngần năm ngọn núi nhỉ?” Tống Tiểu Hà giơ tay lên, ánh mắt chan chứa ý dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Thẩm Khê Sơn: “Chắc chắn là do lúc đó ngươi quá cô đơn, nên mới mượn cớ dưỡng thương để ngủ say suốt ngàn vạn năm. Bây giờ gặp , ngươi còn thấy cô đơn nữa ?”

Thẩm Khê Sơn hoang mang: “Cô đơn là gì?”

“Ngươi lúc nào cũng chẳng hiểu gì cả.” Tống Tiểu Hà thở dài một thườn thượt. Giọng nàng ngày càng chậm chạp, năng vô cùng khó nhọc: “Ngươi hiểu hỉ nộ ái ố của phàm nhân, ngươi chẳng hiểu thế nào là ly biệt, thế nào là yêu, nên ngươi thể hiểu tâm ý dành cho ngươi.”

“Tuổi thọ của phàm nhân vô cùng ngắn ngủi, mà sinh mệnh của ngươi dằng dặc đằng đẵng. Quãng thời gian quen , e rằng đối với ngươi chỉ như bọt nước bé nhỏ giữa dòng sông dài cuồn cuộn.” Tống Tiểu Hà rơi nước mắt, những giọt lệ tuôn trào lăn dài gò má: “ nếu rời , liệu ngươi lưu luyến dù chỉ một chút thôi ?”

Thẩm Khê Sơn đăm đăm những giọt nước mắt của nàng. Dường như vẫn hiểu nàng đang gì, vội vàng gặng hỏi: “Ngươi định ?”

“Thọ mệnh của cạn .” Bộ Thời Diên bên cạnh khẽ lên tiếng: “Muội vận dụng Thần Quỷ Linh. Thần khí yêu cầu trả giá bằng dương thọ. Vốn dĩ những pháp quyết khống chế thần khí nên thể điều khiển nó. Sau khi hút lấy hồn phách của đám yêu quái, thọ mệnh kiếp của cũng cạn kiệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-143-long-than-va-nhan-gian-1.html.]

Thẩm Khê Sơn nhíu chặt mày: “Thọ mệnh?”

Hắn thừa tuổi thọ của phàm nhân vốn giới hạn. Long Châu tuy mang sức mạnh của loài rồng thể bảo vệ nàng khỏi sự xâm hại của yêu tà, giúp nàng duy trì dung mạo trẻ trung, nhưng tuyệt nhiên thể kéo dài thọ mệnh.

Nói tóm , Tống Tiểu Hà sắp c.h.ế.t.

Hắn chất vấn: “Tại ngươi như ? Đám yêu quái đó cứ để g.i.ế.c là mà.”

“Bởi vì với rằng, ngài tự ý can thiệp vận mệnh của nên gánh chịu thiên phạt, thể rời khỏi ngọn núi .” Khuôn mặt Bộ Thời Diên ngập tràn vẻ đắng cay. Y hạ phàm tìm Tống Tiểu Hà, việc đều với hy vọng nàng thể theo y rời khỏi nơi đây, chẳng ngờ xôi hỏng bỏng , đẩy nàng con đường c.h.ế.t.

Nghe đến đây, Thẩm Khê Sơn lập tức bừng bừng nổi giận. Hắn phắt dậy định tay thì Tống Tiểu Hà kéo . Bàn tay nàng lạnh toát, yếu ớt nhưng dễ dàng cản cơn thịnh nộ của Thẩm Khê Sơn.

“Thẩm Khê Sơn, ngươi đừng trách Diên tỷ. Là do đành lòng ngươi chịu tổn thương, nên mới dối để đuổi ngươi .” Tống Tiểu Hà thanh minh: “Từ đầu đến cuối đều là do tự nguyện lựa chọn, liên quan đến khác.”

“Ngươi thật sự quá sức ngu ngốc.” Thẩm Khê Sơn hằn học mắng.

Tống Tiểu Hà , ngược còn khúc khích, đó đột ngột đổi giọng: “Ngươi đừng ngủ vùi trong cô độc nữa. Đợi c.h.ế.t , ngươi hãy lấy Long Châu trong . Dưỡng thương cho xuống núi , ngắm nhân gian của phàm nhân chúng . Nhất định sẽ nhiều thứ khiến ngươi hứng thú, ngươi cũng sẽ gặp gỡ thêm nhiều .”

“Chỉ cần ngươi đừng quên ...” Vừa thốt , Tống Tiểu Hà chợt nhận thấy yêu cầu dường như quá đáng. Mình c.h.ế.t cũng c.h.ế.t , hà cớ gì bắt nhớ nhung mãi. Nàng vội sửa lời: “Thôi , dù ngươi quên cũng , nhưng phép quên nhanh như . Ít nhất... ít nhất cũng chục năm, hai chục năm cơ.”

“Ngươi đang nhăng cuội gì thế?” Thẩm Khê Sơn c.ắ.n chặt răng, vô cớ cảm thấy phẫn nộ tột cùng. Bị lừa gạt, vứt bỏ, những cảm giác khiến ngọn lửa giận dữ từng trong đời bùng cháy dữ dội. Thế nhưng, thể trút giận lên Tống Tiểu Hà, bởi nàng sắp c.h.ế.t . Phút chốc , nàng còn mỏng manh dễ vỡ hơn cả thứ đồ sứ quý giá nhất, chỉ khẽ chạm nhẹ cũng thể vỡ tan tành.

Tống Tiểu Hà vẫn cố mỉm , nhưng đến cuối cùng, nàng mếu máo bật .

Thật nàng cũng sợ hãi lắm. Tuy sẽ luân hồi chuyển kiếp, nhưng kiếp gì còn giữ ký ức kiếp , thứ đều tan biến hết, nàng sẽ trở thành một con xa lạ. Còn Tống Tiểu Hà của kiếp , e rằng sẽ vĩnh viễn biến mất. Nói , chung quy vẫn là đành lòng rời xa.

“Kiếp gặp , quả là một niềm hạnh phúc lớn lao. Hy vọng kiếp chúng còn duyên phận, thể gặp .” Tống Tiểu Hà siết c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Khê Sơn, lau những giọt nước mắt lăn dài. Sau đó, nàng ngoan ngoãn gối đầu lên bờ vai , chậm rãi thều thào: “Chỉ tiếc là... thể... cùng ngươi... chờ đón mùa xuân tới nữa ...”

Nàng dùng chút sức tàn cuối cùng ôm ghì lấy mặt. Nước mắt lã chã ướt đẫm bả vai , miệng thì thầm gọi mãi tên : “Thẩm Khê Sơn... Thẩm Khê Sơn... thật nỡ xa ngươi...”

, nàng nhắm nghiền hai mắt, thở mỏng manh dần tắt lịm, cứ thế chìm giấc ngủ ngàn thu.

Khoảnh khắc còn thấy nhịp thở của nàng, Thẩm Khê Sơn rõ nàng c.h.ế.t. Hắn nhẹ nhàng đỡ Tống Tiểu Hà khỏi lòng , để nàng tựa vách đá. Nàng nhắm mắt thanh thản như đang say giấc nồng mỗi đêm. Dung mạo nàng vẫn tươi tắn rạng ngời, nhưng lồng n.g.ự.c ngừng phập phồng, nhịp đập nơi cổ tay cũng im bặt.

Nỗi phẫn nộ trong lòng Thẩm Khê Sơn trào dâng đến cực điểm, thiêu rụi lý trí. Toàn rực sáng ánh kim quang chói lòa, vung tay giáng một đòn chí mạng thẳng lồng n.g.ự.c Bộ Thời Diên. Nếu nhờ y kịp thời dựng lớp phòng ngự, e rằng cú đ.á.n.h đ.â.m xuyên qua cơ thể y ngay tại chỗ. Mặc dù , Bộ Thời Diên vẫn đ.á.n.h văng xa mấy trượng. Y quệt vệt m.á.u rỉ nơi khóe miệng, lảo đảo lên: “Ta sai chuyện, quả thực đáng trừng phạt, nhưng sự trừng phạt nên đến từ ngài.”

“Ta g.i.ế.c ngươi thì sẽ g.i.ế.c ngươi, việc gì bận tâm sự trừng phạt của ngươi đến từ kẻ nào?” Thẩm Khê Sơn sải bước tiến về phía y, sát khí ngút trời lan tỏa trong trung, tạo thành một áp lực nghẹt thở kinh hoàng.

nếu bây giờ ngài g.i.ế.c , Tống Tiểu Hà sẽ chẳng bao giờ kiếp nữa.” Bộ Thời Diên mảy may sợ hãi. Tuy quả thực y đối thủ của Long Thần, nhưng nếu trốn thoát khỏi tay thì cũng chẳng chuyện khó khăn. Y vẫn trụ nơi , tất cả chỉ vì Tống Tiểu Hà.

Nghe nhắc đến Tống Tiểu Hà, quả nhiên Thẩm Khê Sơn liền khựng : “Nàng cần kiếp để gì? Ta sẽ đoạt lấy hồn phách của ngươi dung hợp với nàng , nàng sẽ đường hoàng sống sót với phận thần tộc, cần gì luân hồi chuyển kiếp?”

“Ngài cũng thấy, là bản Tống Tiểu Hà một lòng phàm nhân. Thậm chí còn van nài dẫn dắt chuyển kiếp của bước lên con đường tu đạo.” Bộ Thời Diên rành rọt: “Đây là tâm nguyện lớn lao của Tống Tiểu Hà. Muội chỉ một phàm nhân bình thường, dốc sức cống hiến cho chúng sinh thiên hạ.”

Thẩm Khê Sơn đương nhiên thấy. Cũng chính vì lẽ đó, mới càng thêm giận dữ. Bởi vì Tống Tiểu Hà vì đám phàm nhân ngu mà nhẫn tâm vứt bỏ .

“Ngươi thế nào?” Sắc mặt Thẩm Khê Sơn cực kỳ u ám. Hắn đang ở trong trạng thái chỉ cần một câu chướng tai gai mắt của Bộ Thời Diên là thể tay sát hại ngay lập tức.

“Có Long Châu hộ thể, sẽ thể bước vòng luân hồi chuyển kiếp.”

“Miễn bàn chuyện , tuyệt đối thu hồi Long Châu.” Thẩm Khê Sơn lạnh lùng đáp trả: “Phàm nhân vốn dĩ vô cùng yếu ớt, ngươi lấy năng lực gì để che chở cho nàng ? Chỉ khi Long Châu ngự trị trong cơ thể nàng, mới thể yên tâm.”

“Vậy với ngài trao đổi một vụ giao dịch thì ?” Bộ Thời Diên xong liền hóa Vạn Tượng La Bàn lòng bàn tay: “Ta vốn là Tư Mệnh của thần giới, mượn thần khí nắm giữ vận mệnh vạn linh trong thiên hạ. Ngài và mỗi lùi một bước. Ngài hãy phong ấn Long Châu trong cơ thể Tống Tiểu Hà, đổi sẽ tính toán chuyện kiếp của , cho ngài sẽ giáng sinh và lớn lên ở nơi nào. Ngài thấy ?”

Thẩm Khê Sơn cân nhắc tới lui, dường như cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Bắt buộc giữ Long Châu trong cơ thể Tống Tiểu Hà, ít nhất nó cũng bảo vệ nàng khỏi sự hãm hại của yêu tà. Hồn phách phàm nhân mong manh dễ vỡ, sơ sẩy một chút là hồn bay phách lạc, đến lúc đó chẳng còn cơ hội chuyển kiếp, vĩnh viễn tan biến khỏi thế gian. Đó là hậu quả mà Thẩm Khê Sơn dù c.h.ế.t cũng thể chấp nhận .

Thế nhưng nếu mang theo Long Châu, nàng sẽ thể chuyển kiếp luân hồi nơi nhân thế, buộc dùng phong ấn khống chế.

Thẩm Khê Sơn liếc Vạn Tượng La Bàn tay y, suy nghĩ nhiều liền đáp: “Ngươi mau tính toán , sẽ thiết lập phong ấn cho Long Châu.”

Hắn xoay tiến về phía Tống Tiểu Hà, bế cơ thể nàng lòng. Ngày , hình Tống Tiểu Hà luôn mềm mại và ấm áp, Thẩm Khê Sơn luôn thích ôm ấp, vuốt ve. Thế nhưng con một khi tắt thở, thể sẽ nhanh chóng trở nên lạnh lẽo, cứng đờ, chẳng còn chút sinh khí nào. Hắn ôm chặt nàng trong vòng tay, theo bản năng cúi đầu cọ cọ mũi chóp mũi nàng. Sau đó, hội tụ kim quang hai ngón tay, vẽ lên lồng n.g.ự.c Tống Tiểu Hà một chú văn hình dáng tựa như bát quái.

Trên thế gian , duy nhất rõ nhược điểm của Long Thần chỉ chính bản Long Thần. Hắn thi triển Phong Long Quyết cơ thể Tống Tiểu Hà, tạm thời giam giữ sức mạnh của Long Châu. Như , Tống Tiểu Hà vẫn thể thỏa nguyện một phàm nhân. Tuy nhiên, một khi phong ấn phá vỡ, sức mạnh của rồng sẽ tuôn trào, bảo vệ lấy Tống Tiểu Hà.

Chỉ như , Thẩm Khê Sơn mới thể yên tâm.

Trong lúc kết phong ấn, Bộ Thời Diên cũng đang kích hoạt Vạn Tượng La Bàn. Khác hẳn với những tính quẻ , gieo quẻ bất ngờ tính trọn vẹn tám kiếp nạn sắp tới của Tống Tiểu Hà. Nếu cộng thêm kiếp hiện tại, tổng cộng là chín kiếp. Chỉ vì vài lời chót lưỡi đầu môi trong cơn say năm xưa của nàng, mà Tống Tiểu Hà trải qua t.h.ả.m họa chín kiếp nạn mới thể đắc đạo thành thần.

Bộ Thời Diên rơi những giọt lệ thống khổ, ân hận tột cùng. Nàng tất cả quá muộn màng, đây là nghiệp quả nàng gánh vác, là tội nghiệt y đền bù. Nàng nôn một búng m.á.u lớn, ngã gục xuống đất, cạn kiệt sinh lực, cho đến khi tính toán xong xuôi kiếp nạn của Tống Tiểu Hà mới chịu dừng tay.

“Ngươi c.h.ế.t ?” Thẩm Khê Sơn bước tới, thấy Bộ Thời Diên thoi thóp mặt đất, hồi lâu mảy may nhúc nhích mới mở miệng hỏi han.

Bộ Thời Diên cố vắt kiệt chút sức tàn, khó nhọc bò dậy, khàn giọng : “Năm Sùng Tĩnh thứ hai mươi ở cõi phàm, Tống Tiểu Hà sẽ đời tại một tiểu quốc tên là Phong Xuyên, mang tên Trình Du.”

“Hết ?” Thẩm Khê Sơn tỏ vẻ hài lòng: “Kẻ tìm là Tống Tiểu Hà, chứ nào khác.”

“Đó là .” Bộ Thời Diên vịn cây lên, loạng choạng bước về phía Tống Tiểu Hà: “Tuy tên tuổi, phận đổi , nhưng linh hồn vẫn là một. Chẳng qua sẽ quên sạch chuyện quá khứ để bắt đầu một cuộc đời mới mà thôi.” Y chậm rãi tiến đến bên cạnh Tống Tiểu Hà, từ từ xổm xuống. Thấy chuỗi ngọc lưu tô tam sắc vắt vẻo cổ nàng, y liền nhẹ nhàng gỡ , tiếp: “Nếu nhớ chuyện kiếp , thì bắt buộc trải qua thiên kiếp phi thăng. Nếu ngài chỉ khăng khăng cần một Tống Tiểu Hà của kiếp , thì đành đợi phi thăng thôi.”

“Tuy nhiên, ký ức kiếp , thể tạm thời lưu giữ giúp ngài.” Bộ Thời Diên đặt tay lên ấn đường của Tống Tiểu Hà. Chỉ thấy một sự sáng trắng lóe lên, một dải hào quang mỏng manh từ ấn đường bay , cuộn tròn chui tọt trong viên ngọc ở giữa chuỗi ngọc lưu tô tam sắc. Viên ngọc bỗng chốc tỏa sáng rực rỡ, bắt đầu xoay tròn nhè nhẹ.

Thế nhưng, Bộ Thời Diên kịp thi triển phong ấn thì một luồng kim quang chói lòa từ bên cạnh vút tới, dung nhập thẳng viên ngọc. Viên ngọc đang xoay tròn bỗng chốc bừng sáng rực rỡ chói lòa, một lúc mới dần dịu . Từ đằng xa, giọng kiêu ngạo của Thẩm Khê Sơn vọng đến: “Ký ức của nàng , há đến lượt ngươi nhúng tay ?”

Bộ Thời Diên thầm nhủ trong lòng, thôi cũng , đằng nào y cũng chẳng còn dư dả thần lực để niêm phong mớ ký ức nữa.

Thẩm Khê Sơn hờ hững liếc y, mũi chân khẽ gẩy, đá văng Vạn Tượng La Bàn đất lên tay : “Đây là thứ ngươi dùng để tính toán tương lai của nàng ?”

Lúc , Bộ Thời Diên mới giật nhận thần khí của lọt tay Thẩm Khê Sơn từ lúc nào. Trong lòng y khẽ động, niệm chú gọi thần khí về, thế nhưng Thẩm Khê Sơn quyết buông tay, bất cứ thứ gì cũng đừng hòng thoát khỏi tay .

Hắn cất tiếng hỏi: “Vậy nếu dùng thứ , cũng thể tự tính kiếp của Tống Tiểu Hà ?”

“Vạn Tượng La Bàn là thần khí độc môn của gia tộc họ Bộ. Phải tu luyện bói toán thần pháp mới thể khởi động. Nếu liều lĩnh sử dụng, sẽ tự chuốc họa , phản phệ nặng nề.” Bộ Thời Diên vội vàng giải thích.

Thẩm Khê Sơn lạnh lùng y, bỏ ngoài tai những lời can ngăn, ngang nhiên chiếm đoạt Vạn Tượng La Bàn của riêng: “Bây giờ cút ngay khỏi ngọn núi , tha cho ngươi một mạng, đừng đợi đến lúc đổi ý.”

Bộ Thời Diên khẽ thở dài. Nhìn bề ngoài vị Long Thần uy phong lẫm liệt là thế, nhưng bản tính ương bướng ngỗ ngược hệt như một đứa trẻ cứng đầu, gì cũng lọt lỗ tai. Y đành thu giữ hồn phách của Tống Tiểu Hà, đồng thời mang theo t.h.i t.h.ể của nàng, chỉ để một câu: “Vậy xin Long Thần bảo quản cẩn thận chí bảo của tộc , hai ắt sẽ còn gặp .”

Thẩm Khê Sơn mải mê mân mê nghiên cứu Vạn Tượng La Bàn, chẳng màng đếm xỉa đến y.

Sau khi Bộ Thời Diên rời , gian xung quanh bỗng tĩnh lặng đến đáng sợ. Thẩm Khê Sơn thình lình ngẩng đầu lên, lúc mới phát hiện Tống Tiểu Hà vốn bên cửa hang cánh mà bay.

Phản ứng đầu tiên của là bùng nổ cơn thịnh nộ, toan đuổi theo Bộ Thời Diên để đòi Tống Tiểu Hà. Thế nhưng ngay đó, thực tại tàn nhẫn giáng xuống: Tống Tiểu Hà c.h.ế.t. Nàng mang để bước luân hồi chuyển kiếp.

Thẩm Khê Sơn chôn chân tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn hướng về nơi Tống Tiểu Hà yên nghỉ. Trên khuôn mặt tuyệt nhiên một sự đau xót xót xa, đôi lông mày vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, gợn chút gợn sóng.

Hắn cứ thế đực từ đêm mịt mù cho đến lúc bình minh ló rạng. Khi tia nắng ban mai nhẹ nhàng ve vuốt cơ thể, câu của Tống Tiểu Hà chợt ùa về trong tâm trí. Tống Tiểu Hà từng , chẳng hiểu gì cả. Không hiểu hỉ nộ ái ố của phàm nhân, hiểu ly biệt, càng chẳng hiểu tình yêu.

Thẩm Khê Sơn cảm thấy nhận định đó đúng. Bởi lẽ, ít nhất ở khoảnh khắc , thấu tận tâm can thế nào là ly biệt.

Những tháng ngày kế tiếp trôi qua, dường như thứ ngoắt về vạch xuất phát – cái thuở từng hội ngộ Tống Tiểu Hà. Hắn vất vưởng núi, vạn sự vô lo. Vắng bóng Tống Tiểu Hà chân núi, càng thêm lười biếng, chẳng buồn bước khỏi đỉnh núi lấy nửa bước, cả ngày chỉ rảnh rỗi vắt vẻo cành cây tắm nắng. Hoặc ngâm trong dòng suối mát lạnh tiêu dao, hoặc chán chê thì cất công sang tận ngọn núi khác, khiêu chiến với vài con lợn rừng để rèn luyện gân cốt, đó vác bộ dạng m.á.u me bê bết trở về hang ổ. Nói chung, cuộc sống của chỉ xoay quanh ngần việc nhàm chán lặp lặp .

Có lẽ, những ngày tháng của cũng trôi qua vô vị như thế. Thọ mệnh của dài đằng đẵng, mỗi chìm giấc ngủ miên man thức giấc, đối với , đó là một sự tái sinh. Hắn sẽ quên sạch sành sanh thứ, quên hình hài của cõi trần thế, quên luôn cả nguyên cớ vì thuở ban sơ chọn cách say ngủ.

Lần tỉnh giấc tân sinh , đầu tiên Thẩm Khê Sơn mở mắt thấy, là Tống Tiểu Hà. Đêm hôm đó, nàng quấn chiếc áo bông dày cộp, hốt hoảng lạc bước đến bên dòng suối nhỏ, dùng cặp mắt to tròn đen láy, chan chứa kinh ngạc chòng chọc . Nàng hệt như một chú hươu non ngơ ngác sợ hãi, nhưng cũng đầy tò mò khám phá. Thẩm Khê Sơn vốn chẳng mang thù oán với phàm nhân, bèn để mặc nàng ở núi đ.á.n.h một giấc qua đêm.

Kể từ dạo , ngọn núi của Thẩm Khê Sơn, lúc nào cũng dành một chỗ cho vị thiếu nữ phàm trần .

Chẳng Thẩm Khê Sơn trải qua bao nhiêu ngày đêm nhàn rỗi vô vị núi, cuối cùng hạ quyết tâm xuống núi. Hắn bộ y phục của phàm nhân, vấn cao mái tóc dài, xỏ giày đàng hoàng, dáng con mới bước xuống núi. Hắn cản một qua đường hỏi: “Năm nay là năm nào?”

Người phàm nọ niềm nở đáp lời: “Năm Sùng Tĩnh thứ mười tám.”

Năm Sùng Tĩnh thứ mười tám, tức là còn hai năm nữa mới đến thời điểm Tống Tiểu Hà chuyển kiếp. Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, hóa khi Tống Tiểu Hà mất, quãng thời gian tưởng chừng đằng đẵng ngự trị núi, thực chất mới chỉ trôi qua vỏn vẹn một năm trời.

Vị Long Thần từng cao ngạo tuyên bố nhân gian chẳng lấy một lý do nào đáng để đặt chân đến, nay quyết định dấn bước hồng trần. Hắn hệt như một lữ khách phong trần, lang bạt khắp chốn nhân gian, dò la tin tức về một tiểu quốc mang tên Phong Xuyên.

Năm Sùng Tĩnh thứ hai mươi ở cõi phàm, Thẩm Khê Sơn rong ruổi qua vô vàn vùng đất, nhưng moi bất kỳ thông tin nào về Phong Xuyên từ miệng phàm nhân.

Đến lúc , mới sực bừng tỉnh: Hắn Bộ Thời Diên lừa gạt . Nhân gian tiểu quốc nào tên là Phong Xuyên. Tống Tiểu Hà tất nhiên sẽ thể tái sinh ở đó, mà lỡ phong ấn Long Châu, vĩnh viễn mất khả năng cảm nhận vị trí của nàng.

Giữa biển mênh m.ô.n.g vô tận, đ.á.n.h mất Tống Tiểu Hà thật .

Lời tác giả:

[Nhật ký nhỏ của Thẩm Khê Sơn]

Năm Tân Thiên Lịch thứ 99712.

Xuống trần gian thôi, tìm Tống Tiểu Hà nào.

Năm Tân Thiên Lịch thứ 99712.

Thiên hạ đồn phàm nhân xảo quyệt, thấy thần tộc cũng chẳng kém cạnh gì, nhất đừng để đụng mặt Bộ Thời Diên nữa.

Hoặc bất cứ kẻ nào thuộc thần tộc họ Bộ!

 

Loading...