Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 146: Sau Này 1

Cập nhật lúc: 2026-07-16 07:03:13
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rốt cuộc thì sinh mệnh chứa đựng quá nhiều biến , nào ai đoán kết cục .

Tục ngữ câu, trời một ngày bằng nhân gian một năm.

Sau khi Tống Tiểu Hà thành thần, lượng yến tiệc nàng đến Thiên giới tham dự hề ít. Tới lui thường xuyên, nàng mới nhận tháng năm cõi phàm quả thực trôi qua nhanh.

Nàng là vị thần duy nhất trong Lục giới hiện nay phi thăng từ phận phàm nhân. Ngày nàng bước chân lên Thiên giới, Thần Đế Yến Tinh Trĩ mở một bữa tiệc vô cùng linh đình, chiêu đãi vạn tộc thế gian đến tham dự.

Bữa tiệc quy mô hoành tráng vô tiền khoáng hậu. Vạn tộc tề tựu đông đúc chật kín cả Thiên giới, thảy đều vì tận mắt chiêm ngưỡng dung mạo của vị phàm nhân phá vỡ gông cùm Thiên đạo .

Tống Tiểu Hà nắm tay Thẩm Khê Sơn bước lên Thiên giới, biển đông nghịt dọa cho hết hồn. Sợ túm lấy dòm ngó, nàng vội vàng kéo Thẩm Khê Sơn lẻn chỗ vắng .

Nào ngờ Yến Tinh Trĩ dường như chực chờ nàng từ sớm. Nàng mới đến bao lâu, Yến Tinh Trĩ cưỡi mây đạp gió bay tới.

Bạch hổ oai phong lẫm liệt đạp mây tiến đến, đám đông xôn xao nhường một lối để Yến Tinh Trĩ đường hoàng chắn ngang mặt Tống Tiểu Hà.

Nàng nhảy xuống, hóa thành dáng vẻ vận trường bào dệt từ sợi vàng đen đan xen, đầu đội kim quan chói lọi. So với gặp mặt nhân giới , Yến Tinh Trĩ hiện giờ quả thực mang phong thái của một vị Thần Đế.

“Vị thần của phàm nhân, chỉ đợi mỗi ngươi thôi đấy.” Nàng tóm lấy tay Tống Tiểu Hà, kéo tuệch về phía : “Nào, uống rượu!”

“Ái!” Tống Tiểu Hà thảng thốt kêu lên, kéo vài bước mới vội vã rảo bước đuổi theo, kề tai Yến Tinh Trĩ thì thầm: “Thần Đế, uống rượu.”

Yến Tinh Trĩ kinh ngạc liếc nàng: “Phàm nhân ủ rượu cực kỳ tài tình, còn thơm ngon hơn phần lớn tiên tửu Thiên giới.”

, nhưng vẫn nhiều phàm nhân thích uống rượu mà.” Tống Tiểu Hà phân trần.

Dọc đường chen qua đám đông, những xung quanh đều ném tới ánh mắt tò mò, trắng trợn dò xét Tống Tiểu Hà.

Cảm nhận những ánh nóng bỏng , Tống Tiểu Hà rốt cuộc vẫn chút quen, đành ngoái đầu phía .

Thẩm Khê Sơn vẫn luôn giữ vẻ tĩnh lặng. Ngay cả khi nàng Yến Tinh Trĩ lôi , vẫn tự giác bước theo .

Tống Tiểu Hà tỏng trong lòng chắc chắn bắt đầu bực bội , chẳng qua đang cố giấu cảm xúc chứ thèm bộc lộ ngoài mà thôi.

Kể từ lúc phá vỡ viên ngọc chuỗi ngọc lưu tô tam sắc và khôi phục ký ức của kiếp đầu tiên, Tống Tiểu Hà mới tính là hiểu rõ ngọn nguồn câu chuyện tương ngộ giữa nàng và Thẩm Khê Sơn, cũng thấu hiểu vì mang địch ý lớn đến với Bộ Thời Diên.

điều khiến Tống Tiểu Hà bận tâm nhất vẫn là những giọt nước mắt lưu ở Trường Sinh Điện. Ngày , khi cùng sư phụ và bước Trường Sinh Điện, Tống Tiểu Hà từng chạm những hạt ngọc , lúc cầm lên vẫn còn vương vấn chút ấm nhàn nhạt.

Đó là nước mắt của Thẩm Khê Sơn!

Tống Tiểu Hà quả thực dám tưởng tượng cảnh Thẩm Khê Sơn ngắm bức họa của nàng mà rơi lệ. Cứ mỗi nghĩ tới, trái tim nàng co thắt đau đớn âm ỉ.

Lúc nhắm mắt xuôi tay thuở , Tống Tiểu Hà muôn vàn lưu luyến, chỉ nghĩ rằng việc mong Thẩm Khê Sơn đừng quên là một điều xa xỉ.

Chẳng thể ngờ khi nàng rời , Thẩm Khê Sơn thực sự rời khỏi ngọn núi để bước nhân gian, rong ruổi ngừng nghỉ giữa chốn hồng trần để tìm kiếm nàng suốt ngần năm trời.

Lúc Tống Tiểu Hà mới bàng hoàng nhận sự chậm chạp ngốc nghếch của bản ngày . Nàng luôn cho rằng Thẩm Khê Sơn chẳng hiểu gì sất, thế nên mãi đến lúc c.h.ế.t vẫn thấy tiếc nuối vì một câu thích nàng.

giờ ngẫm nghĩ kỹ , việc năm xưa khăng khăng đòi Tống Tiểu Hà theo về núi, thực chất là một cách bày tỏ tình cảm. Chẳng qua vụng về giấu giếm, giỏi biểu đạt nên khó để rõ lời yêu.

Những dấu chân cõng nàng từng bước lên núi, sự kề cận mật khi ôm nàng lòng, hành động khẽ khàng lau giọt lệ nơi khóe mắt nàng, mỗi một cử chỉ đều đang thổ lộ chữ yêu.

Trong suốt những tháng năm đằng đẵng tìm kiếm nàng, Thẩm Khê Sơn nghĩ những gì?

Hôm , ôm chặt Tống Tiểu Hà và bảo rằng, câu hỏi khiến quẩn quanh trăn trở nhiều nhất khi đó chỉ là tại nhân giới rộng lớn đến thế, tìm một gian nan đến nhường .

Hắn cũng lo sợ, ngộ nhỡ tìm mà nàng trót yêu khác thì .

điều khiến e sợ nhất, vẫn là lo nàng gặp ác nhân hãm hại đường luân hồi chuyển kiếp, triệt để tan biến khỏi thế gian .

Rốt cuộc thì sinh mệnh chứa đựng quá nhiều biến , nào ai đoán kết cục .

May mắn , Tống Tiểu Hà kiên cường vượt qua trọn vẹn chín kiếp nạn. Còn Thẩm Khê Sơn cũng từng buông bỏ hy vọng tìm kiếm, để cuối cùng sóng bước bên nàng, chứng kiến khoảnh khắc nàng đắc đạo thành thần.

Đi một vòng dạo quanh nhân thế, lợi ích lớn nhất đối với Thẩm Khê Sơn là còn giống một gã dã nhân núi như xưa nữa.

Hắn thấu hiểu nhân tình thế thái, lễ nghĩa ở đời. Thế nên khi Tống Tiểu Hà bảo đến Thiên giới dự tiệc, cũng tự giác khoác lên bộ y phục trang trọng, mặt rành rành dáng vẻ sẵn sàng tháp tùng nàng tham dự yến tiệc.

Giờ đây lên tới Thiên giới, bao nhiêu bủa vây thế , sắc mặt vẫn thản nhiên như , quả thực vô cùng ung dung tự tại.

Tống Tiểu Hà kéo đến một chiếc bàn dài. Tại đó ít an tọa, thấy Yến Tinh Trĩ dẫn đến, tất thảy đồng loạt dậy.

Trong chốc lát, muôn vàn tiếng xưng hô cùng lúc vang lên. Kẻ thì gọi nàng là Tiểu Hà thượng thần, thì gọi Phàm nhân Thần vương, những khác xưng tụng là Hồng Liên thượng thần.

Sở dĩ gọi là Hồng Liên thượng thần, là vì chuyện trong cơ thể nàng dung chứa chí bảo của Minh giới, Nghiệp Hỏa Hồng Liên sớm truyền khắp chốn, nên họ mượn Hồng Liên để gọi tên.

Tống Tiểu Hà mỉm đáp lễ, lượt gửi lời cảm tạ đến những lời chúc mừng và hoan nghênh của , đó Yến Tinh Trĩ ấn xuống một chiếc ghế.

“Mang rượu lên, mau mang rượu lên đây!” Yến Tinh Trĩ lớn tiếng gọi.

Giục vã hai tiếng mà chẳng thấy ai thưa, Yến Tinh Trĩ vỗ vỗ vai Tống Tiểu Hà: “Ngươi đợi chút nhé, để xem kẻ hầu rượu chạy đằng nào .”

Khách khứa đổ về Thiên giới quá đông, khung cảnh náo loạn cả lên thành một mớ bòng bong.

Yến Tinh Trĩ xắn ống tay áo, chống nạnh hậm hực bước : “Làm phản cả , Thần Đế gọi mà chẳng ai thèm thưa!”

Tống Tiểu Hà đưa mắt theo bóng lưng nàng , bưng miệng trộm. Sau đó, nàng xoay kề sát tai Thẩm Khê Sơn thì thầm: “Tính khí của Thần Đế trông cứ như một đứa trẻ .”

Thẩm Khê Sơn nghiêng đầu liếc nàng, bắt chước điệu bộ của nàng mà ghé tai nàng nhỏ: “Đây là Thiên giới, nàng nhỏ cỡ nào thì bọn họ cũng thấy hết đấy.”

“Hả?” Tống Tiểu Hà thoáng giật , ngoảnh đầu , quả nhiên thấy những bàn đều đang tươi .

Mặt nàng thoắt cái đỏ bừng, vội vàng liên miệng buông mấy lời tạ . Nàng thầm than trong bụng, thật là hổ quá mất, quên béng mất ở đây là thần tiên với yêu quái cả.

Mục Phong Miên ở phía đối diện khẽ động ngón tay, bầu rượu mặt liền lơ lửng bay đến cạnh chén của Tống Tiểu Hà, rót đầy cho nàng một chén. Y : “Không cần để bụng , bọn họ cũng thường xuyên lén lưng Thần Đế lắm, nhất là Chiến thần của chúng .”

Chén rượu của Tống Tiểu Hà đầy, bầu rượu lơ lửng chuyển sang rót tiếp chén của Thẩm Khê Sơn. Mục Phong Miên tiếp lời: “Lần gặp gỡ phàm giới , đáng lý mời hai vị một chén, kẹt nỗi tìm dịp thích hợp. Hôm nay nhân ngày đại tiệc, chi bằng chúng uống một bữa cho thỏa thích.”

Lời y thốt , những khác cũng vội vàng nâng chén hùa theo.

Tống Tiểu Hà liếc mắt kỹ, chợt nhận Thiên giới tuy bề ngoài vẻ hỗn loạn, nhưng những kẻ cùng bàn tuyệt nhiên chẳng hạng vô danh tiểu .

Ma vương Tang Khanh và Yêu vương Đồ Sơn Ý gặp đều mặt ở đây. Ngoài còn Bộ Thời Diên nay hồi phục nguyên vẹn như thuở ban đầu, cùng một vài gương mặt Tống Tiểu Hà từng gặp gỡ. Dù , xét từ y phục và trang sức, ắt hẳn là những nhân vật tai to mặt lớn.

Lục giới nay cùng cai trị, thiên hạ thái bình, vương giả của các giới thể cùng chung một bàn nhậu, chuyện trò vui vẻ cởi mở thế quả thực là một kỳ cảnh hiếm thấy.

Tống Tiểu Hà thấy đều nâng chén, cũng nỡ cụt hứng, bèn bưng chén ngỏ lời tạ ơn uống non nửa chén.

Mùi vị rượu nồng đậm êm ái, miệng xộc thẳng lên mũi khiến Tống Tiểu Hà ứa nước mắt. Nàng bụm miệng ho khan vài tiếng, Thẩm Khê Sơn liền thuận tay vỗ vỗ vuốt lưng cho nàng.

Các vị thần tiên quanh bàn sống đủ lâu, quanh quẩn cũng chỉ chạm mặt những gương mặt quen thuộc. Hiếm hoi lắm Thần giới mới mới gia nhập, giờ phút ai nấy đều hào hứng hóng hớt náo nhiệt, thi cất lời trêu chọc Long Thần thật chu đáo, quan tâm săn sóc.

Tống Tiểu Hà nào ngờ đám thần tiên cũng khoái hùa theo trêu chọc đến . Nàng đỏ bừng hai tai, nhoẻn miệng ngây ngốc, lén lút kéo tay Thẩm Khê Sơn giấu xuống gầm bàn.

“Đừng thèm để ý bọn họ, sống cảnh phòng chiếc bóng lâu ngày quá nên mới đ.â.m thích chọc ghẹo khác đấy mà.”

Hiển nhiên Mục Phong Miên cũng ít đem trò , y ứng phó với tình huống cực kỳ thuần thục, : “Trong bụng bọn họ đang chua xót lắm đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-146-sau-nay-1.html.]

Đám đông ồ lên một trận, tiếp tục nâng chén hò dô mời Tống Tiểu Hà uống.

Chẳng bao lâu , Yến Tinh Trĩ xách theo bầu rượu về, cùng còn Chiến thần Sư Kính.

Yến Tinh Trĩ phịch xuống bên cạnh Tống Tiểu Hà, đặt bình rượu ngay tầm tay, choàng vai ôm lấy Tống Tiểu Hà, hào sảng hô: “Uống!”

Chuỗi thời gian tiếp theo là lúc Tống Tiểu Hà bước công cuộc chuốc rượu thương tiếc. Uống đến mức đầu óc lâng lâng mơ màng ngay tại bàn, Yến Tinh Trĩ xốc nàng dậy, bảo là dẫn chào hỏi những vị khác.

Thẩm Khê Sơn vốn định bám theo, nhưng Mục Phong Miên ấn vai giữ . Hắn đầu chằm chằm Tống Tiểu Hà, ánh mắt dõi theo bóng nàng mải miết xa.

Mục Phong Miên rót rượu khuyên nhủ: “Long Thần đại nhân, dẫu ngài và Tống Tiểu Hà là bạn lữ, nhưng đôi khi ngài cũng nên bám dính lấy nàng quá mức, nếu nàng sẽ sinh lòng chán ghét đấy.”

Nghe , Thẩm Khê Sơn mới chịu sang liếc Mục Phong Miên một cái, nhạt giọng hỏi: “Ngươi là ai, cớ với những lời khó lọt tai như ?”

Mục Phong Miên ha hả, nhét chén rượu tay : “Tại hạ là Mục Phong Miên, đương nhiên là vì duyên với Long Thần nên mới đến cùng ngài mượn rượu giải sầu, hàn huyên tâm sự.”

“Ngươi và duyên?” Thẩm Khê Sơn chẳng chút duyên phận nào giữa và cái tên tóc đỏ hoe cả.

“Nghe đồn ngài lặn lội chốn nhân giới tìm kiếm ái nhân suốt cả trăm năm?” Mục Phong Miên tủm tỉm hỏi.

Thẩm Khê Sơn đáp, đó ném cho Bộ Thời Diên đang cùng bàn một ánh lạnh tanh, ẩn chứa hàm ý “Ngươi tìm c.h.ế.t ” y như thường lệ.

Bộ Thời Diên tỏ vẻ cực kỳ bất đắc dĩ, hướng nâng chén rượu lên, ý bảo lời do y .

Mục Phong Miên kể lể: “Ta với ngài cũng gần giống , năm xưa cũng chờ đợi ròng rã suốt nhiều năm, thậm chí còn lâu hơn ngài, chờ đợi trọn vẹn bảy trăm năm. Trước khi tìm , vẫn luôn lang bạt khắp Hạ Tam Giới, mà nơi lưu lâu nhất là Ma giới. Ngài ắt hẳn từng đến cái chốn Ma giới chứ, chướng khí mù mịt, chẳng quy tắc trật tự gì, quả thực nơi dành cho sống. Ta chẳng nhiều, chắc ngài cũng thấu hiểu.”

Y nâng chén, quả nhiên Thẩm Khê Sơn cũng lẳng lặng nâng chén, bày tỏ sự đồng tình sâu sắc với lời lẽ .

Thẩm Khê Sơn từng đặt chân tới Ma giới, nhưng nhân giới trong mắt cũng mang bộ dạng thối nát y hệt thế. Những kẻ mang tâm tư hiểm độc từng chạm mặt nhân giới nhiều đếm xuể, bao nhiêu chuyện buồn nôn tởm lợm đều chứng kiến qua.

Có bận còn hiên nhà , cùng đám đông vây xem màn kịch nực chồng và chị dâu lén lút vụng trộm bắt quả tang.

Dùng bốn chữ chướng khí mù mịt để hình dung quả thực thể phù hợp hơn.

Trà dư tửu hậu vài chén, Mục Phong Miên mới cất lời dò hỏi: “Không Long Thần còn nhớ chuyện từ thời thượng cổ ?”

Thẩm Khê Sơn lãnh đạm đáp: “Từ lúc thức tỉnh , ký ức kiếp của đều tan biến thành mây khói, chẳng còn nhớ chút gì về những chuyện xa xưa nữa.”

Mục Phong Miên gặng hỏi thêm: “Vậy ngài tính dọn lên Thần giới ?”

Thẩm Khê Sơn y, ánh mắt hai giao trong thoáng chốc. Rất nhanh, khẽ mỉm .

Khi Thẩm Khê Sơn , luôn toát vẻ lạnh lùng vô tình khiến khó lòng tiếp cận. chỉ cần vương vấn chút ý , bất luận là thật lòng giả tạo, đều khiến trở nên vô cùng dịu dàng và dễ gần.

Hắn ung dung thốt lên: “Ta thừa hiểu ngươi đang e ngại điều gì. ngươi quá lo xa . Nếu thực sự dã tâm với quyền lực, thì vạn năm , khi đại chiến kết thúc, chẳng chọn cách chìm giấc ngủ. Thế nên ngươi cứ thảnh thơi mà yên tâm .”

Mục Phong Miên cũng bật , tiếng sảng khoái và vô cùng rộng lượng: “Nào e ngại gì , chỉ ướm thử thái độ của ngài thôi. Yến Tinh Trĩ đăng cơ Thần Đế lâu, Lục giới vẫn còn vô vàn kẻ ôm lòng bất mãn. Về ắt hẳn sẽ kẻ tâm mang quỷ kế tìm đến ngài, tất nhiên hỏi dò xem ngài suy tính thế nào chứ.”

Thẩm Khê Sơn khẳng khái: “Ta tuyệt đối cống hiến sức lực cho Thần giới, nhưng nếu kẻ rắp tâm phá hoại sự thái bình của Lục giới, nhất định sẽ khoanh tay .”

“Ngài cứ yên tâm, lũ tiểu nhân lén lút nào gan.” Mục Phong Miên câu trả lời từ Thẩm Khê Sơn, gánh nặng trong lòng trút bỏ, bèn kéo tiếp tục nhậu nhẹt tưng bừng.

Phía bên , Yến Tinh Trĩ dẫn Tống Tiểu Hà la cà khắp hang cùng ngõ hẻm. Rượu cứ hết chén đến chén khác ép uống. Giữa chừng Tống Tiểu Hà giả vờ say xỉn cũng xong, Yến Tinh Trĩ kéo xềnh xệch .

Hệ quả là đến cuối cùng, Yến Tinh Trĩ say mèm, nàng cũng say khướt. Hai lảo đảo ngả nghiêng dắt bàn tiệc.

Tống Tiểu Hà đặt m.ô.n.g xuống ngã ngửa , Thẩm Khê Sơn liền vòng tay ôm trọn lấy eo nàng, kéo gọn trong lồng ngực.

Nàng vốn hiếm khi say xỉn, chuốc nhiều như nên đầu váng mắt hoa cực kỳ khó chịu, đành ngoan ngoãn tựa hẳn nhúc nhích.

Còn Yến Tinh Trĩ do thường xuyên tắm rượu nên lúc sức lực vẫn dồi dào, lôi kéo Tang Khanh uống tiếp. Thẩm Khê Sơn thấy bàn loạn cào cào cả lên, bữa tiệc đến đây cũng coi như vãn tuồng. Hắn chẳng buồn mở lời từ biệt ai, cứ thế bế bổng Tống Tiểu Hà lên rời khỏi bàn tiệc.

May mắn , Yến Tinh Trĩ sớm sai dọn dẹp sẵn hành cung cho Tống Tiểu Hà. Dưới sự dẫn đường của tiên bộc, Thẩm Khê Sơn ôm nàng hướng thẳng đến hành cung.

Tống Tiểu Hà ngủ say, lúc đặt xuống giường vẫn mảy may chút phản ứng.

Thẩm Khê Sơn ngây bên giường ngắm nàng, thật lâu vẫn nhúc nhích.

Sau khi phi thăng thành thần, vốn dĩ cần duy trì giấc ngủ mỗi ngày như phàm nhân nữa, nhưng Tống Tiểu Hà vẫn giữ thói quen ngủ. Thế nên Thẩm Khê Sơn thường xuyên lẳng lặng mở mắt giữa đêm khuya thanh vắng như thế , đăm đăm ngắm Tống Tiểu Hà.

Đôi khi cũng chìm giấc ngủ. Có lẽ do lấy ký ức chia cách trăm năm nên nhất thời thể thích ứng, đ.â.m mắc chứng mất bất an. Cứ hễ nhắm mắt , chiêm bao thấy vẫn đang mải miết chặng đường kiếm tìm Tống Tiểu Hà.

Đó là một hành trình dài dằng dặc tưởng chừng như hồi kết, bây giờ nhấm nháp vẫn ngập ngụa mùi vị đắng chát.

Bởi , giờ đây hiếm khi chợp mắt, hở là thức trắng hơn nửa đêm để ngắm nghía Tống Tiểu Hà.

Chỉ đến khi Tống Tiểu Hà tỉnh giấc mở mắt, ôm lấy và in một nụ hôn lên má , lúc bấy giờ Thẩm Khê Sơn mới cảm thấy cõi lòng nhẹ nhõm phần nào. Khoảnh khắc mới khiến thực sự giác ngộ rằng, chuyến hành trình ngập tràn sự cô độc quạnh quẽ , quả thực khép .

Thẩm Khê Sơn cẩn thận cởi giày cho nàng, đó bế nửa của nàng lên, trút bỏ lớp trường bào vướng víu nặng nề, tuần tự tháo dỡ từng món kim sức cài búi tóc nàng.

Rõ ràng những việc cỏn con thể dùng pháp thuật giải quyết dễ như trở bàn tay, nhưng Thẩm Khê Sơn cứ thích tự tay dốc lòng nàng.

Cơ thể Tống Tiểu Hà mềm nhũn , mặc cho xoay vần thế nào cũng ngoan ngoãn im. Sau khi thoát khỏi bộ y phục nặng trịch, nàng cuộn lăn phía trong, ôm chặt chăn tiếp tục đ.á.n.h một giấc ngon lành.

Thẩm Khê Sơn tiện tay x.é to.ạc y phục của trèo lên giường, kề sát ngay bên cạnh nàng, moi khuôn mặt nàng khỏi chăn, khẽ khàng thì thầm: “Tống Tiểu Hà.”

Nàng mơ mơ màng màng nhưng vẫn cất tiếng đáp lời: “Hửm?”

“Nàng say ?” Thẩm Khê Sơn hỏi dò.

“Đâu .” Tống Tiểu Hà trả lời bằng giọng điệu ngọng nghịu rõ chữ. Vừa , nàng gắng gượng hé mắt, liếc Thẩm Khê Sơn một cái, như thể để chứng minh say.

gò má nàng đỏ ửng lợi hại, đôi mắt mờ mịt đờ đẫn, ánh mắt chẳng thể bắt tiêu điểm, năng líu cả lưỡi, rành rành là say bét nhè .

Thẩm Khê Sơn nắn bóp đôi má nàng, cảm nhận nhiệt độ nóng bừng truyền đến: “Còn dám cãi là say, nàng nhận là ai ?”

Tống Tiểu Hà ngoe nguẩy đầu, đó lật lộn mèo một vòng, chui tọt lòng . Nàng vươn tay ôm lấy , quen cửa quen nẻo vùi mặt n.g.ự.c , chẳng buồn ừ hử đáp lời, cứ thế mà lăn ngủ tiếp.

Thẩm Khê Sơn nhất quyết cho nàng ngủ yên, lôi nàng khỏi n.g.ự.c , cúi đầu hôn lên môi nàng, mơn trớn vành tai, men theo chiếc cổ trắng ngần mà mò xuống .

Chẳng mấy chốc Tống Tiểu Hà đ.á.n.h thức, nàng dùng đôi bàn tay yếu ớt, mềm oặt đẩy : “Ngủ mà...”

“Không cho phép ngủ.” Thẩm Khê Sơn tóm gọn lấy tay nàng, c.ắ.n nhẹ một cái lên vai nàng: “Hôm nay nàng với mấy câu , nhậu nhẹt say sưa bên ngoài rõ lâu, về lăn ngủ.”

“Ta uống nhiều lắm .” Tống Tiểu Hà dùng tay vỗ vỗ lên bụng, nhưng thoắt cái bàn tay cũng Thẩm Khê Sơn tóm gọn. Nàng gắng gượng hé mắt, van nài: “Để mai nha.”

Thẩm Khê Sơn lầm bầm: “Ngày mai ngày mai...”

Tống Tiểu Hà buột miệng tiếp lời theo phản xạ: “Ngày mai nhiều mà.”

Thẩm Khê Sơn tức tối bật : “Nàng đang tỉnh táo lắm ? Ta thấy nàng say .”

Dứt lời, liền cúi đầu ngậm chặt lấy khuôn miệng đang há toan phản bác của Tống Tiểu Hà.

Tống Tiểu Hà xưa nay vốn thật thà, từ chối hề kiên quyết nên cũng chẳng trụ bao lâu. Chớp mắt, nàng Thẩm Khê Sơn dỗ ngon dỗ ngọt, lừa bịp bắt nạt cho đến tận đêm khuya khoắt.

 

Loading...