Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 147: Sau Này 2
Cập nhật lúc: 2026-07-16 07:03:14
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tiểu Hà chính thức tiếp quản vị trí Tiên Vương.
Nàng vốn dĩ chút kinh nghiệm nắm quyền nào, nay đột ngột tiếp quản một chức vụ to lớn nhường , khỏi tránh khỏi cảnh chân đống tay chân vụng về, cuống cuồng hết cả lên. Nàng ngâm trong Tiên Vương Điện suốt mấy ngày liền để nắm bắt cặn kẽ tình hình của cõi Tiên giới.
Ở thời điểm Lục giới vẫn thống nhất, cả Tiên tộc và Thần tộc đều cùng chung sống tại Tiên giới. Chính vì , giữa hai thế lực duy trì những cuộc minh tranh ám đấu dai dẳng suốt bao năm qua, thậm chí phàm nhân cũng trở thành những quân cờ thí mạng trong những cuộc tranh đoạt quyền lực đó.
Kể từ khi Yến Tinh Trĩ lên ngôi Thần Đế, bộ Thần tộc dời sang Thần giới, nhờ thế mới rạch ròi triệt để ranh giới với Tiên tộc. Mớ bòng bong ngổn ngang của Tiên giới lúc mới bắt đầu thu dọn dần dà.
Ngặt nỗi vị trí Tiên Vương bỏ trống quá lâu, xưa nay đều do Sư Kính mặt cai quản. Thêm đó, gông cùm Thiên đạo nơi Phàm giới mãi tháo gỡ, vô vấn nạn thể giải quyết triệt để từ gốc rễ. Chỉ đến khi Tống Tiểu Hà đích tiếp quản, những vướng mắc mới thực sự giải quyết dứt điểm.
Sau khi Thang trời kết nối, tiếng lòng của cõi phàm cuối cùng cũng thể vọng thấu lên tận Thiên giới. Rất nhiều chức vụ Thiên quan bỏ xó từ lâu nay dần dần khôi phục.
Nội chuyện ghi nhớ mặt mũi từng thôi cũng ngốn của Tống Tiểu Hà ít sức lực. Sau đó, nàng chong đèn tìm hiểu chức trách của từng vị trí trong Tiên giới, ròng rã suốt mấy ngày đêm chẳng hề chợp mắt.
Đôi khi mệt mỏi rã rời, nàng vật luôn ghế mà ngủ say sưa. Thẩm Khê Sơn ẵm nàng xuống, ôm trọn lòng cho nàng gối đầu lên mà ngủ. Còn bản thì Tống Tiểu Hà xét duyệt những chồng hồ sơ vụn vặt chất đống suốt bao năm.
Tống Tiểu Hà mô phỏng theo luật pháp chốn phàm trần, ban hành một vài khuôn phép mới và mở những buổi triều hội của Tiên giới.
Nàng ở vị trí bề xuống mới bàng hoàng nhận , lượng Thiên quan tại chức Tiên giới chẳng bao nhiêu. Kể từ khi Phàm tộc thể phi thăng, lượng Tiên tộc cũng theo đó mà sụt giảm thê thảm, tiên nhân Thiên giới rơi tình trạng khan hiếm đến mức trầm trọng.
Thực trạng càng khiến Tống Tiểu Hà quyết tâm sắt đá với ý định thành lập thêm nhiều tiên môn ở nhân giới.
Trước Tiên giới và Phàm giới thể giao thương qua , tiếng kêu than của phàm nhân cách nào truyền lên tới chín tầng mây. Vậy nên các tiên môn chốn phàm trần vùi lấp trong vũng lầy danh lợi d.ụ.c vọng, vô môn phái mục ruỗng hư hỏng từ tận gốc rễ.
Suốt ngần năm trời ai phi thăng, phần lớn nguyên nhân cũng bắt nguồn từ chính nhân giới.
Quanh quẩn bận rộn tối mắt tối mũi Thiên giới, thoắt cái trôi qua nửa tháng trời. Lần thấm thoát , nhân gian trải qua hơn mười năm đằng đẵng.
Nhận phong thư truyền tin từ cõi phàm, Tống Tiểu Hà tạm thời gác chuyện đang dang dở, cùng Thẩm Khê Sơn hạ phàm.
Khoảng mười năm ròng rã trôi qua, nhân gian bề ngoài dường như chẳng gì đổi , nhưng kỳ thực biến hóa khôn lường ở khắp nơi.
Tiên minh vẫn sự cai quản của Thanh Ly, chỉ điều môn chủ của Thẩm môn và Đốc môn thảy đều lui về ở ẩn, nhường vị trí cho Dương Xu và Mạnh Quan Hành kế nhiệm.
Bận lúc tái ngộ, Tống Tiểu Hà hãy còn í ới gọi Mạnh sư , mà gặp , Mạnh Quan Hành lẽo đẽo theo Thanh Ly, cung kính hành lễ với nàng, cung kính xưng hô một tiếng Tiên Vương.
Giữa tiên và phàm nhân vốn dĩ tồn tại một hố sâu ngăn cách thể vượt qua. Tống Tiểu Hà mới dọn lên Thiên giới nửa tháng, thế nhưng đối với Mạnh Quan Hành, mười mấy năm trời trôi qua đằng đẵng, gặp khó tránh khỏi cảm giác xa lạ, khách sáo.
Tống Tiểu Hà phá lên ha hả, vỗ vỗ vai Mạnh Quan Hành, nhất thời quên bẵng việc đổi cách xưng hô: “Rốt cuộc Mạnh sư cũng môn chủ , từ hồi đó thấy ngươi cực kỳ thích hợp để gánh vác vị trí môn chủ của Thẩm môn.”
Mạnh Quan Hành ngượng ngùng cúi đầu, mỉm đáp: “Tiên Vương quá khen.”
Vô chuyện đời cứ thế lặng lẽ biến chuyển trong thầm lặng, cho dù Tống Tiểu Hà hề mong như , cũng chẳng thể nào ngăn cản luân hồi của tạo hóa.
May nàng là rộng rãi vô tư, chẳng thèm để bụng mấy chuyện vụn vặt , hỉ hả bước theo chân Thanh Ly trong đại điện.
Giữa sân rộng thênh thang đại điện Tiên minh, sừng sững dựng lên một pho tượng đá cao tới mười trượng. Pho tượng tạc hình dáng Tống Tiểu Hà đang ngự đài sen.
Nơi đây vốn là vị trí nàng đội vương miện đăng cơ năm xưa. Giờ đây đời tạc thành pho tượng đá khổng lồ uy nghiêm ngự trị, bất kỳ t.ử Tiên minh nào dạo bước ngang qua cũng đều kính cẩn khom vái lạy, dâng lên Tống Tiểu Hà một tấm lòng tôn kính.
Thẩm Khê Sơn ngay chân pho tượng, đang ngửa cổ đăm đăm lên .
Hồi nãy mới đặt chân tới Tiên minh, thấy Tống Tiểu Hà mãi mê hàn huyên tâm sự với Thanh Ly, đợi đến mức chán ngấy nên chạy tuột đây .
Nếu là dáng vẻ vô phép vô tắc y hệt như ngày , kiểu gì cũng Thanh Ly mắng mỏ cho vài câu. Thế nhưng giờ đây Thanh Ly tỏ tường phận thật sự của , dĩ nhiên bà đời nào dám lên mặt dạy dỗ bằng điệu bộ của sư phụ với t.ử nữa.
Dạo , khi phận của Thẩm Khê Sơn bại lộ thiên hạ, Thanh Ly là phản ứng dữ dội nhất.
Bà còn thắc mắc tự dưng đứa đồ cất công uốn nắn bấy lâu nay bỗng chốc phát điên, bất kể can ngăn khuyên bảo rát họng thế nào cũng nằng nặc đòi vứt bỏ vô tình đạo. Hóa ngay từ đầu, tâm trí tên nhóc căn bản chẳng đặt ở đại đạo.
Nói xa hơn một chút, ngay từ thuở Thẩm Khê Sơn còn bé tí, bà thằng nhóc mang bản tính tà ma. Chẳng qua bấy giờ hiếm khi nhặt một đứa trẻ sở hữu tư chất thiên bẩm xuất chúng như , nhất thời lợi ích che mờ lý trí, bà tặc lưỡi cho rằng tính khí nó quái gở đôi chút cũng là lẽ thường tình.
Ai dè ngay từ lúc lọt lòng, Thẩm Khê Sơn chẳng sở hữu nổi một trái tim của phàm nhân.
Thanh Ly lật đật dẫn Tống Tiểu Hà thẳng trong đại điện Tiên minh, tránh để thấy mặt tên nghịch đồ , khơi dậy nỗi xót xa vì mười mấy năm ròng rã dốc sức vun trồng bồi đắp hóa công dã tràng.
Lần Tống Tiểu Hà vứt bỏ muôn vàn công việc bộn bề Thiên giới hạ phàm, cũng là vì một chuyện hệ trọng.
Sau khi dò hỏi địa chỉ từ chỗ Thanh Ly, nàng cùng Thẩm Khê Sơn tìm tới một nơi mang tên Thanh Yên Thành.
Tòa thành ở hướng Bắc, chốn phồn hoa đô hội gì cho cam, nhưng bên trong thành dựng một tòa miếu Thành Hoàng. Đáng ngạc nhiên , bức tượng thờ cúng bên trong miếu là tượng đất sét nặn hình Tống Tiểu Hà.
Nàng cửa miếu rướn cổ trong, lờ mờ trông thấy pho tượng đất sét của chính , trong lòng khỏi kinh ngạc bội phần.
Nàng dùng cùi chỏ huých huých cánh tay Thẩm Khê Sơn, vẻ mặt cực kỳ đắc ý: “Chàng thấy , thờ cúng bên trong là đấy.”
“Ta mù.” Thẩm Khê Sơn đáp gọn lỏn.
Tống Tiểu Hà hề hề: “Không thiên hạ còn bao nhiêu nơi lập đền thờ cúng nữa nhỉ.”
Thẩm Khê Sơn chỉ liếc Tống Tiểu Hà một cái là lập tức rõ câu trả lời.
Sức mạnh từ sự cúng bái tín ngưỡng luôn tuôn trào cuồn cuộn dứt. Tống Tiểu Hà nuôi dưỡng bằng nhang đèn khói lửa vô cùng viên mãn, tinh thần lúc nào cũng sảng khoái phơi phới, rạng rỡ tươi tắn, quanh còn lởn vởn một luồng thần lực mờ mờ ảo ảo. Đây là biểu hiện rành rành của việc nàng luôn bách tính dâng hương thờ phụng lúc nơi.
Tống Tiểu Hà bản chẳng hề , mù mờ sự thật rằng lượng phàm nhân thờ cúng nàng trải rộng khắp thiên hạ.
Thẩm Khê Sơn nắm lấy tay nàng, đuôi mắt bình thản cất lời: “Nếu nàng , thể đưa nàng dạo quanh xem thử.”
Tống Tiểu Hà liền miệng hùa theo: “Đương nhiên xem , đương nhiên , nhưng cứ đợi giải quyết êm xuôi bề Tiên giới hẵng tính.”
Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, dăm ba cái mớ bòng bong Tiên giới, tựu trung cũng chỉ do lũ Thiên quan quá lười nhác chểnh mảng nên mới sinh bao rắc rối. Chi bằng về đó tay chỉnh đốn triệt để một phen, bắt ép tất thảy quy củ việc hết chức trách, thế là hết chuyện.
Hai đang mải mê trò chuyện, chợt thấy giọng từ phía lưng truyền tới: “Hai vị...”
Tống Tiểu Hà ngoảnh đầu , bèn thấy đằng lưng là một phụ nữ trạc tuổi trung niên. Ánh mắt nàng lập tức thu hút bởi hai thiếu niên cỡ mười lăm mười sáu tuổi đang khép nép phía lưng phụ nữ nọ.
Trông hai thiếu niên rành rành là một cặp song sinh. Diện mạo đúc chung một khuôn, vóc dáng cũng sàn sàn , chỉ điều tính cách khác biệt một trời một vực.
Một vững chãi đàng hoàng, nét mặt biểu lộ chút dư thừa cảm xúc nào, đang thẳng mắt Tống Tiểu Hà, bộ dạng cực kỳ điềm đạm, vững vàng.
Kẻ còn thì lấp ló rụt rè đằng lưng thiếu niên , giấu một nửa cơ thể, len lén đưa mắt thăm dò Tống Tiểu Hà, trông vẻ cực kỳ nhát cáy.
Phụ nữ nọ cất tiếng hỏi: “Có hai vị quý nhân đang tìm hai đứa trẻ ạ?”
Tống Tiểu Hà đảo mắt ngắm nghía hai thiếu niên bao nhiêu lượt. Bất giác sống mũi cay cay, trong lòng chút kích động, nàng vội vàng đưa tay lên dụi mắt. Thẩm Khê Sơn bèn hỏi : “Hai đứa trẻ nhà ở phương nào, tên gọi là gì?”
“Bọn chúng từ nhỏ mồ côi cha , nay công lặt vặt kiếm miếng cơm qua ngày. Chúng mang họ Lương, tên đàng hoàng, ngày thường chỉ tiện miệng gọi là Đại Lương, Tiểu Lương thôi.”
Tống Tiểu Hà khụy nửa gối xổm xuống, chằm chằm thiếu niên điềm đạm mặt: “Họ Lương ? Thật trùng hợp, là ca ca ?”
Đứng mặt lạ, thiếu niên nọ rốt cuộc vẫn bẽn lẽn, mím môi gật gật đầu.
“Hai đứa theo , sẽ dẫn hai đứa đến tông môn tu tiên.” Tống Tiểu Hà vỗ vỗ vai thiếu niên phía .
Hai thiếu niên cực kỳ thận trọng, hề vội vàng mở lời đồng ý mà khẽ liếc phụ nữ cạnh.
Người phụ nữ vội vàng nháy mắt hiệu. Bà thừa hai vị mặt ăn mặc bất phàm, nếu phú hộ thì cũng là bậc quyền quý. Cho dù tu tiên thật, thì theo bọn họ cũng là phúc phần rơi trúng đầu .
Thiếu niên do dự hỏi: “Ta và thiên phú tu tiên.”
“Có , thử mới .” Tống Tiểu Hà dịu dàng đáp.
Thiếu niên nọ gật đầu: “Nếu quý nhân bằng lòng cưu mang chúng , bắt gì cũng ạ.”
“Ca ca...” Thiếu niên nấp phía túm lấy tay trưởng, lí nhí lên tiếng phản đối: “Ngoại trừ việc cho heo ăn.”
“Sẽ bắt hai đứa cho heo ăn .” Tống Tiểu Hà bật khanh khách, đó móc túi lấy bạc đưa cho phụ nữ, coi như tiền thù lao mụ công đưa tới.
Dứt lời, nàng dắt theo hai thiếu niên cất bước thẳng, dẫn bước lên tiên thuyền.
Thẩm Khê Sơn chắp tay ở mũi thuyền, ngoái đầu hỏi Tống Tiểu Hà: “Nàng định đưa lên tận Thiên giới ?”
“Đương nhiên là .” Tống Tiểu Hà đón gió, nếu kỹ sẽ thấy khóe mắt nàng hãy còn hoe hoe đỏ. Nàng sụt sịt mũi đáp: “Tất nhiên là để bọn họ ở Tiên minh tu luyện . Sư bá thiên phú cao, kiếp họa chăng sẽ đắc đạo thành công. Còn sư phụ thì... chắc chờ thêm một thời gian nữa.”
Hai thiếu niên dẫn lên tiên thuyền , là kiếp chuyển sinh của Lương Thanh và Lương Đàn.
Lương Đàn khi lâm chung trót phạm sai lầm, giam giữ Minh giới chịu phạt nên lỡ mất thời khắc chuyển kiếp luân hồi. Để sắp xếp cho hai đầu t.h.a.i cùng , Minh giới đương nhiên cũng trì hoãn thời gian chuyển kiếp của Lương Thanh vài năm. Thế nên hiện tại hai họ mới ở độ tuổi lên bảy lên tám.
Bởi mang tội nghiệt , xuất kiếp của Lương Đàn suôn sẻ, sống trong cảnh bần hàn nghèo khổ, còn mồ côi từ sớm. Hai nếm trải ít cay đắng ngọt bùi mới chập chững lớn lên. Sau khi ngóng manh mối, Thanh Ly lập tức báo tin cho Tống Tiểu Hà, lúc Tống Tiểu Hà mới vội vã hạ phàm tìm kiếm.
Tìm sư phụ, nhưng ông đ.á.n.h mất ký ức, chỉ co rúm nhút nhát nấp lưng trưởng. Ánh mắt ông đăm đăm nàng ngập tràn sự xa lạ. Chạnh lòng nhớ những tháng ngày kề cận bên sư phụ năm xưa, nàng nhất thời xúc động nghẹn ngào rơi hai hàng nước mắt.
Gió thổi hong khô khóe mắt, nàng xoay bước khoang thuyền, đập mắt là cảnh hai thiếu niên đang nương tựa sát .
“Tiên nhân, chúng đang ạ?” Đại Lương dạn dĩ hơn đôi chút, thấy Tống Tiểu Hà bước bèn rụt rè lên dò hỏi.
“Đến Tiên minh.” Tống Tiểu Hà bưng đồ ăn đặt lên bàn cho bọn chúng, ân cần căn dặn: “Đợi khi các gia nhập tiên môn, bái sư học đạo xong xuôi thì đương nhiên sẽ tên họ đàng hoàng, chỗ ăn chỗ ở t.ử tế. Nhớ chăm chỉ tu luyện, lấy đại đạo trọng, sớm ngày phi thăng phổ độ phàm nhân.”
Đại Lương dắt tay , khom cúi rạp vái Tống Tiểu Hà một cái thật sâu: “Đa tạ tiên nhân rủ lòng thương xót. Bất quá chúng khao khát tiên nhân ban cho một cái tên, như đường đột quá chăng?”
“Ta á?” Tống Tiểu Hà , nước mắt chực trào rơi. Ngắm hai khuôn mặt non nớt đúc từ một khuôn với sư bá và sư phụ khi xưa, trong lòng nàng nhói lên một nỗi xót xa: “Được thôi, sẽ mang tên Lương Thanh, còn của sẽ mang tên Lương Đàn.”
Chẳng vì tên gọi buông quá nhanh nhẹn, trôi chảy, khiến Lương Thanh vốn bẩm sinh thông tuệ lờ mờ đ.á.n.h điều gì đó. Hắn thẳng mắt Tống Tiểu Hà dò hỏi: “Cái tên , bắt nguồn từ cố nhân của tiên nhân ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-147-sau-nay-2.html.]
Tống Tiểu Hà cũng chẳng buồn giấu giếm: “Đó là tên gọi kiếp của hai . Hai và duyên phận từ tiền kiếp, nên kiếp mới cất công lặn lội tới đây dẫn dắt các bước lên con đường tu đạo. Về các chỉ việc chuyên tâm cần mẫn tu luyện, tuyệt đối sẽ còn ai ăn h.i.ế.p nữa.”
Lương Thanh kéo theo Lương Đàn, nghiêm cẩn vái lạy Tống Tiểu Hà thêm một bận, thề thốt quyết phụ sự phó thác của tiên nhân.
Tống Tiểu Hà bỏ chút thức ăn cất bước rời . Nàng điều khiển tiên thuyền Tiên minh, đích thu xếp cho Lương Thanh và Lương Đàn bái trướng Thanh Ly.
Bận thu nhận một tên t.ử mang chân chính thiên mệnh , cõi lòng Thanh Ly cũng mở cờ hớn hở, đ.â.m mặt Thẩm Khê Sơn cũng thấy thuận mắt hơn hẳn.
Trước lúc lên đường, Tống Tiểu Hà lời từ biệt với hai . Nàng tất tả ngược lên Thiên giới, đ.â.m đầu giải quyết nốt cái mớ bòng bong dọn dẹp xong.
Sống Thiên giới thực cũng chẳng đến nỗi bận rộn tối tăm mặt mũi. Cứ dăm bữa nửa tháng, Yến Tinh Trĩ tót sang Tiên giới í ới rủ rê Tống Tiểu Hà nhậu nhẹt. Rõ ràng tỏng nàng hề uống rượu, thế mà y như rằng cứ thích lôi kéo nàng hùa quậy tung trời.
Hồi Tô Mộ Lâm Tang Khanh xách cổ lôi tuột về Ma giới, hiển nhiên ở bên đó cũng cuồng chân cuồng cẳng chịu thấu . Suốt ngày y lén lút tuồn thư nhờ chim nhạn gửi sang cho Tống Tiểu Hà, nằng nặc nài nỉ Tống Tiểu Hà chạy sang đón y . Trong thư y còn sụt sùi kể lể của Ma tộc ức h.i.ế.p y đủ đường, y ở bên đó nuốt cơn cục tức uất nghẹn .
Tống Tiểu Hà lo liệu trăm công ngàn việc chốn Tiên giới, thi thoảng miễn cưỡng vác mặt tham dự ba cái bữa tiệc giao tế vớ vẩn, còn đau đầu đối phó với trò quậy phá của Yến Tinh Trĩ. Thời gian thở còn chẳng lấy thời gian vác xác rước Tô Mộ Lâm. Thế là nàng thẳng thừng sai luôn Thẩm Khê Sơn cất công Ma giới một chuyến.
Thẩm Khê Sơn liếc những lời lẽ ẻo lả sướt mướt trong thư Tô Mộ Lâm thì chướng tai gai mắt vô cùng. Hắn đương ngứa ngáy xông Ma giới tẩn cho tên nhãi đó một trận bã, thế nên lập tức gật đầu ưng thuận, chẳng buồn hai lời phi thẳng đến Ma giới.
Nào ngờ tới nơi mới vỡ lẽ, hóa trong thư Tô Mộ Lâm hề phóng đại thêm mắm dặm muối chút nào.
Y ở Ma giới quả thực đè đầu cưỡi cổ bắt nạt đến thê thảm.
Ma tộc vốn dĩ là chốn mạnh yếu thua, cá lớn nuốt cá bé. Kêu là quy củ trật tự, nhưng chung quy cũng chẳng là bao.
Tang Khanh ngày thường chẳng mấy khi nhọc lòng đếm xỉa đến đám trẻ bà nhận nuôi. Tô Mộ Lâm là đứa con út ít vắt mũi sạch trong đám con nuôi . Từ bé chí lớn, y thường xuyên chịu cảnh ăn no đòn của các tỷ. Sau khi khôn lớn, năng lực của Tang Duyệt ngày càng phô diễn thực lực kế thừa của đời Ma vương đời , dám rớ tới bắt nạt Tô Mộ Lâm mới bớt chút đỉnh.
Ngặt nỗi Tang Duyệt tối ngày vắng bóng ở Ma giới, bận bịu lút đầu lút cổ. Những tháng ngày tỷ tỷ che chở, Tô Mộ Lâm xơi đòn cơm.
Lúc Thẩm Khê Sơn vác mặt tìm tới, mấy gã ca ca đang xúm xít giật phăng cây quạt của y đùa nghịch, xoay Tô Mộ Lâm như chong chóng.
“Trả cho ! Đó là của mẫu ban cho mà!” Y nhảy phốc lên một tảng đá để đôn cao vóc dáng, đỏ mặt tía tai gào thét mặt gã đang cầm quạt ve vẩy.
“Tang Mộ Lâm, mi thể mặt dày mày dạn nhận món bảo bối cơ chứ? Nếu phế vật vô tích sự hệt như mi, mẫu đem vàng ném mặt , cũng vạn dám rớ tay .”
“Gì mà nó chẳng ?”
“Thứ tịch thu. Lỡ mẫu tra khảo, mi cứ mở miệng khai là do bản bất cẩn thất lạc, rõ ?”
“Mơ !” Tô Mộ Lâm gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, lao sầm tới sống c.h.ế.t ẩu đả với đám nọ. Cục diện hỗn chiến nhanh chóng xoay chiều thành một trận hội đồng bốn chọi một. Tô Mộ Lâm ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u rú lên t.h.ả.m thiết.
Thẩm Khê Sơn chắp tay dòm từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng chướng mắt thể nhẫn nhịn nổi cái điệu bộ hèn hạ, yếu ớt . Hắn sải bước tiến tới, thẳng chân vung một cước hất tung một gã văng xa tít mù tắp, đá vỡ mồm gã khiến gã dở sống dở c.h.ế.t ngay tại trận.
Ba gã còn dĩ nhiên cũng trốn thoát khỏi một chầu nhừ tử. Tô Mộ Lâm cứ ngỡ vị Bồ Tát cứu thế hiển linh tới giải vây, he hé mắt dòm thử thì hoảng hồn nhận hung thần mặt là tên ác nhân Thẩm Khê Sơn. Y sợ rụng rời tay chân, vội vàng rụt vòi thu thành một nấm, lăn lông lốc một xó xỉnh lẩn trốn.
Y là am hiểu Thẩm Khê Sơn cặn kẽ nhất mà.
Thẩm Khê Sơn xử đám lâu la nọ xong, đang định dứ dứ hai đ.ấ.m dạy dỗ nốt Tô Mộ Lâm, thấy Tô Mộ Lâm đ.á.n.h bài chuồn tít xa, từ đằng xa oang oang gào lên: “Ta với bọn chúng là kẻ thù đội trời chung. Ngươi đập bọn chúng thì đừng giở trò động tay động chân với nữa đấy!”
Thẩm Khê Sơn ngoài nhưng trong , gằn giọng: “Tên ngu xuẩn nhà ngươi tẩu thoát cũng lẹ làng phết.”
“Có Tiểu Hà đại nhân sai ngươi đến rước ? Ngài chịu cho lên Thiên giới hả?” Tô Mộ Lâm hớn hở hỏi dò.
“Tất nhiên .” Thẩm Khê Sơn xỏ xiên: “Không thì vác mặt đến đây cái quái gì? Thay trời hành đạo lấy công bằng cho ngươi chắc?”
Tô Mộ Lâm lọt tai câu , lập tức tít mắt hoan hỉ nhảy nhót chui khỏi chỗ nấp, lụm cây quạt yêu dấu, hí hửng giục giã: “Đi thôi, lẹ thôi! Đợi dọn lên Thiên giới an cư lạc nghiệp xong xuôi biên thư báo cáo mẫu cũng muộn!”
Thẩm Khê Sơn dòm cái điệu bộ ngốc nghếch hề hước của y, cũng vơi cơn ngứa ngáy động thủ, lẳng lặng áp giải y về Tiên giới.
Tô Mộ Lâm cắm đầu cắm cổ phóng như bay về Tiên Vương Điện, lấp ló ngoài cửa thấy Tống Tiểu Hà vò đầu bứt tai, mặt mũi nhăn nhó, rõ ràng đang mớ bòng bong nào đó quấn c.h.ặ.t c.h.â.n tay gỡ nổi.
“Tiểu Hà đại nhân!” Tô Mộ Lâm lảnh lót kêu gào. Âm vang lanh lảnh đập thẳng màng nhĩ Tống Tiểu Hà. Nàng ngước mắt , nét mặt thoáng chốc bừng sáng hớn hở.
Nàng nhanh nhảu vớ bừa một quyển tấu chương nhào xuống khỏi ngai vàng, tíu tít nghênh đón bước giữa đại điện, vội vàng dí quyển tấu chương tay Thẩm Khê Sơn: “Lẹ lên, về đúng lúc quá! Mau mau nghĩ cách giải quyết giúp cái đống rắc rối !”
Quẳng xong cục nợ hóc búa, Tống Tiểu Hà hớn hở lôi tuột Tô Mộ Lâm một góc. Hai hệt như đôi chim sẻ non ríu rít huyên thuyên dứt, sà xuống cạnh buôn dưa lê tán phét về đủ thứ chuyện cỏn con suốt những ngày xa cách.
Thẩm Khê Sơn điềm nhiên yên vị một bên, chau mày dán mắt quyển tấu chương Tống Tiểu Hà bôi bác gạch xóa lanh tanh bành. Hiển nhiên trong đó chất chứa vô vàn thứ lằng nhằng vượt ngoài tầm hiểu của nàng, thế nên chữ nào chữ nấy đều nàng khoanh tròn khoanh méo đè bẹp lên hết vòng đến vòng khác.
Sức lực Tống Tiểu Hà hạn, gánh vác nổi khối lượng công việc khổng lồ dường . Vì lẽ đó, mỗi lúc nàng mỏi mệt kiệt sức, đều là Thẩm Khê Sơn dọn dẹp .
Thẩm Khê Sơn dời nửa buổi trời, Tống Tiểu Hà vẫn hì hục cắm cúi việc dám lơ là chểnh mảng. Bấy giờ đợi cỗ máy cày về, nàng vặn túm lấy Tô Mộ Lâm xả giải sầu, đàng hoàng đường chính lười biếng ngay giữa đại điện uy nghiêm.
Chung quy , cái ghế Tiên Vương ngàn vạn dành cho nàng. Tống Tiểu Hà chỉ khao khát chờ đợi vướng bận tay thu xếp thỏa đấy, đám Thiên quan Tiên giới guồng trơn tru, nàng sẽ lập tức kén chọn vài ba nhân tài chín chắn, trầm giao phó quyền phân chia xử lý việc vụ Thiên giới. Y chang cái cách Tiên minh phân quyền cho ba cánh cửa Đốc, Thẩm và Hành .
Còn bản nàng, sẽ ung dung xách nải hạ phàm. Hoặc tiếp tục gắn bó với nghề Liệp sư mạo hiểm của Tiên minh, hoặc ngao du sơn thủy bốn phương tám hướng, giải khốn tương trợ bá tánh dân lành. Tóm , kiểu gì cũng tự do tiêu d.a.o tự tại gấp vạn cảnh cá chậu chim lồng như hiện giờ.
Ngặt nỗi, mắt vẫn thể bứt thoát .
Kể từ bận Tô Mộ Lâm xách hành lý lên Thiên giới định cư, cuộc sống của nàng nhuốm màu sắc thú vị hơn bội phần. Bản Tô Mộ Lâm cũng khoái lêu lổng Thiên giới. Lỡ như Tống Tiểu Hà bận tối mắt tối mũi chẳng rảnh rỗi ngó ngàng tới, y vẫn thể lôi Trạc Tuyết dạo quanh Tiên giới giải sầu.
Y hệt cái câu một đắc đạo gà ch.ó cũng lên trời mà Tô Mộ Lâm tối ngày rêu rao. Trạc Tuyết hiện giờ tuy mang gốc gác Ma tộc, nhưng chễm chệ mang danh linh thú cưng của Tiên Vương. Đi đến cũng khúm núm kính nể, bợ đỡ tung hô.
Tống Tiểu Hà cứ thế xoay mòng mòng trong núi công việc suốt hơn một tháng ròng. Giữa những trống chật hẹp, nàng tranh thủ tạt xuống trần gian dăm ba , từ xa nhón gót nhòm lén sư phụ và sư bá vài cái.
Lương Thanh quả hổ danh là kẻ mang chân mạng Thiên mệnh. Dù mãi đến năm tám tuổi mới chính thức bước chân ngưỡng cửa tiên môn, nhưng tư chất tu luyện vẫn sừng sững vượt trội xa tít tắp. Kiếp , nhờ Thanh Ly tận tâm dìu dắt truyền thụ bí kíp, cộng thêm vô đan dược, tài nguyên thượng hạng rót xuống từ Tiên minh, mới tới ba chục tuổi đầu dễ dàng thu hút Thiên kiếp giáng lâm.
Hôm , Tống Tiểu Hà vẫn cắm rễ trong đại điện suy tính kế sách mở trường lập phái nhân giới. Đột nhiên, tiếng chuông đồng ngân vang lảnh lót vọng , ngỡ như dội về từ phương trời xa xăm, nhưng rõ mồn một bên tai.
Tống Tiểu Hà xồng xộc xông ngoài ngóng sự tình. Đám lính canh ngoài cửa mặt mày hớn hở, khấp khởi báo cáo: “Đó là Tiên chung thưa điện hạ. Hễ phàm nhân nào vượt ải phi thăng thành công, đặt chân lên thang Đăng Tiên thì chuông sẽ lập tức rung lên. Đây là vị phàm nhân thứ hai đắc đạo phi thăng nối bước điện hạ đấy ạ.”
Nghe lọt tai, cõi lòng nàng như nở hoa, lập tức chẳng thèm kìm nén sự phấn khích trào dâng, sải cánh bay thẳng một mạch đến Tiên Giới Môn. Tới nơi, đập mắt là biển bu đen bu đỏ xúm xít vây quanh, mồm miệng tía lia thi chúc tụng nịnh nọt vị thần tiên mới nhậm chức.
Tống Tiểu Hà hạ cánh, đám đông xung quanh nhất loạt lưng khom chắp tay hành lễ, răm rắp dạt hai bên nhường đường.
Liếc mắt qua, nàng thấy bóng dáng Lương Thanh vận trường sam màu xanh trúc thanh nhã thong dong cạnh Tiên Giới Môn. Nét mặt y ung dung, khóe môi điểm một nụ nhẹ bẫng tựa gió thoảng mây bay, từ đằng xa hướng Tống Tiểu Hà mỉm gật đầu.
Tuy rằng đây là một kết quả trong tầm dự liệu từ sớm, nhưng khi thực sự đối mặt với khoảnh khắc huy hoàng , dòng cảm xúc cuồn cuộn mãnh liệt trong lồng n.g.ự.c Tống Tiểu Hà vẫn vỡ òa tài nào kiềm chế nổi. Hốc mắt nàng gần như tức khắc hoen đỏ, ngấn lệ.
“Sư bá.” nàng sải bước tiến tới, nén chặt giọt lệ rưng rưng, giọng nghẹn ngào: “Chờ quá lâu . Những năm tháng qua, vất vả nhiều.”
Cốt cách Lương Thanh hệt như trúc cứng cỏi, một đời quang minh lạc, thà gãy chứ chịu cúi đầu uốn cong. Đây vốn dĩ là con đường phi thăng tiền định thuộc về y. Dẫu trễ hẹn mất một kiếp, nhưng chung quy vẫn đúng hướng quỹ đạo vạch sẵn.
Đối diện với vô kiếp nạn, đắng cay gian truân chất chồng trong quá khứ, y chỉ nhẹ bẫng xòa, buông một câu hờ hững: “Bất quá cũng chỉ là hạo kiếp mà cầu đạo ắt vượt qua mà thôi.”
“Còn sư phụ ? Người ?” Tống Tiểu Hà ân cần dẫn lối Lương Thanh tiến về phía Tiên Vương Điện.
“Nghe đồn lúc hứng chịu Thiên kiếp, lóc ỉ ôi đến mức ngất xỉu, khênh cổ lôi về Tiên minh .” Lương Thanh nhạt giọng trần thuật: “Kiếp vốn nơm nớp lo sợ cất cánh bay bổng một , bỏ xó bơ vơ. Hôm nay mò lên Thiên giới, chỉ mưu cầu ở Tiên Vương đúng một ân điển.”
“Sư bá, quá coi là ngoài . Ta là do một tay sư phụ nuôi nấng khôn lớn. Sư phụ như cha thứ hai của , cũng là đại bá của , cứ gọi là Tiểu Hà là .” Tống Tiểu Hà hề hề , nhanh nhảu đón lời: “Ta sư bá định thỉnh cầu chuyện gì. Người xin hạ phàm, cắm rễ ở Tiên minh, đúng chứ?”
“Phàm nhân thành công phi thăng hiện tại chỉ lèo tèo hai mạng ngươi và . Thang trời nếu nối thông trở , đương nhiên dốc sức bồi dưỡng thế hệ măng non mới. Ta ở Tiên minh, thể đích nhào nặn uốn nắn những hạt giống thiên bẩm.” Lương Thanh tất nhiên cũng giấu chút tâm tư riêng, buồn che đậy: “Cũng tiện bề kề vai sát cánh cùng T.ử Kính, tối ngày đốc thúc roi vọt , cấm tiệt cái thói chểnh mảng lười biếng.”
“Đó là lẽ tất nhiên.” Tống Tiểu Hà đáp: “Dù sư bá mở miệng nhờ vả, cũng tính nước cờ y hệt. Người cứ an tâm tạt xuống hạ phàm , đợi thanh toán sòng phẳng mớ nợ nần Thiên giới xong cũng sẽ lôi cuốn xuống trần. Sự nghiệp nâng đỡ phàm nhân phi thăng là gánh nặng ngàn cân chông gai bạt ngàn, đồng tâm hiệp lực mới nên chuyện.”
Lương Thanh khẽ gật đầu ưng thuận.
“Ngược , một chuyện vặt, hy vọng sư bá tay tương trợ.”
“Ngươi cứ tự nhiên .” Lương Thanh cất lời.
“Ta một vị bằng hữu cũ. Hồi hồn phách tổn hại nghiêm trọng, tạ túc nương nhờ trong cơ thể Linh tộc bồi dưỡng suốt một thời gian dài. Gần đây hồn phách mới chắp vá nguyên vẹn, gói ghém đem gửi luân hồi. Ta bí mật cài cắm đem kiếp chuyển sinh của y tống thẳng Tiên minh. Cậu nhóc ẵm trọn Vạn Mộc Chi Linh. Nếu sư bá hắt hủi ghét bỏ, chi bằng hốt bé đó t.ử chân truyền nhào nặn luôn .” Tống Tiểu Hà khẩn khoản: “Cậu bé mang tên Tạ Quy, tự Xuân Đường.”
Lương Thanh vuốt râu gật gù: “Chuyện cỏn con dễ như trở bàn tay. Ta hứa sẽ dốc cạn tâm huyết đẽo gọt thằng bé thành tài.”
“Thế thì Tiểu Hà vô cùng đội ơn sư bá!” Tống Tiểu Hà sung sướng mặt mày rạng rỡ, ôm quyền vái tạ Lương Thanh. Dứt lời, nàng hớn hở chuồn thẳng tới Tiên Vương Điện, thảo nhanh một tờ thánh chỉ cấp phép cho Lương Thanh cầm lệnh bài xách đ.í.t lượn xuống Tiên minh.
Tiễn Lương Thanh êm ấm lên đường, Tống Tiểu Hà miệng ngâm nga điệu hát dân ca véo von, nhảy chân sáo hớn hở chạy lùng sục Thẩm Khê Sơn.
Cõi lòng đang sướng rơn mở cờ, nàng đu bám lấy Thẩm Khê Sơn, gối đầu lên lồng n.g.ự.c vạm vỡ của . Đôi mắt cong tít như vành trăng khuyết, tay vân vê những lọn tóc mềm mại của , hóng hớt ríu rít: “Chàng tính thử xem, sư phụ còn rề rà bao lâu nữa mới lết lên nổi phi thăng đây?”
Thẩm Khê Sơn ngẫm nghĩ một chốc, thủng thẳng đáp: “Dựa cái tư chất quèn của ông , kiếp ...”
“Hừ.” Tống Tiểu Hà đoạn đầu thừa kiểu gì cũng nôn mấy lời chói tai gai mắt. Nàng lập tức hừ mũi cái rụp, phũ phàng cắt ngang cái điệu bộ chê bai.
“Kiếp họa chăng vẫn vớt vát chút hy vọng.” Thẩm Khê Sơn véo má nàng, cúi đầu gặm nhấm: “Cứ đ.â.m đầu hỏi , nhưng hễ toẹt sự thật giãy nảy khó chịu.”
Tống Tiểu Hà tít mắt ngẩng đầu lườm nguýt . Vòng tay quàng qua ôm siết cổ , nàng rướn thơm cái chụt lên môi , dỗ ngọt: “Thiên giới tẻ nhạt c.h.ế.t . Đợi dọn sạch đống sổ sách ngổn ngang, hai đứa đ.á.n.h đu xuống nhân gian vi vu giải sầu nhé?”
“Tùy nàng.” Thẩm Khê Sơn luồn tay qua eo ôm rịt lấy nàng, bồng ẵm đặt thỏm lòng an tọa. Hắn đặt một nụ hôn khẽ khàng lên vành tai nàng, đong đầy sự chở che và tình yêu nâng niu vô giá.
Ẩn ý đằng câu cụt ngủn rành rành là nàng bay chân trời góc bể nào, cũng bằng lòng lẽo đẽo theo .
Chẳng Tống Tiểu Hà thấu tỏ ngụ ý . Hì hục c.ắ.n mút Thẩm Khê Sơn một hồi, nàng liền dựa dẫm vòng tay rắn chắc của , ngáy khò khò đ.á.n.h một giấc say sưa.
Thẩm Khê Sơn tĩnh mịch ngắm nghía khuôn mặt ngủ say sưa an bình của nàng. Lát , khóe môi chợt phác họa nụ ấm áp nhẹ bẫng. Dùng ngón tay thon dài mơn trớn, khẽ khàng vuốt ve bầu má phúng phính và đôi hàng mi cong vút.
Kể từ nay về , sẽ vĩnh viễn bao giờ chìm đắm vùi lấp trong giấc mộng cô đơn mỏi mòn nữa.
Càng bao giờ cất bước ly khai, bỏ mặc Tống Tiểu Hà bơ vơ.
Sẽ vĩnh viễn kề vai sát cánh cùng nàng rời.