Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 148: Sau Này 3
Cập nhật lúc: 2026-07-16 07:03:15
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rượu nồng kính đoạn thâm tình, ắt một cạn sạch, sảng khoái vô cùng.
Con đường phi thăng của Lương Đàn quả thực chút trắc trở.
Khi đầu tiên vẫy gọi lôi kiếp giáng lâm, ông ở cái tuổi năm mươi. Nhìn sấm chớp cuồn cuộn vần vũ tụ từ bốn phương tám hướng, ông vẫn sợ hãi nắm chặt lấy tay trưởng, bật nức nở ngay tại chỗ.
Có điều trận lôi kiếp ông vượt qua nổi, sét đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tức khắc.
Nghe đồn bởi vì ông mang quá nhiều nghiệp quả trói buộc tay chân nên mới độ kiếp thành.
Lúc Tống Tiểu Hà ở Thiên giới nhận tin dữ, nàng lóc nước mắt nước mũi tèm lem, miệng ngừng gọi sư phụ. Nàng uống rượu say khướt, cuối cùng đến mệt lả lăn ngủ gục trong lòng Thẩm Khê Sơn.
Sau khi Lương Đàn độ kiếp thất bại, Lương Thanh cũng trở về Thiên giới. Tống Tiểu Hà chạy tìm ông ông bảo rằng duyên phận với T.ử Kính nay cạn.
Tống Tiểu Hà xong cũng chẳng tiện cất lời trách móc sư bá. Nàng đành chạy về lóc ỉ ôi với Thẩm Khê Sơn một trận, đó tự lén lút hạ phàm để đích dò la tin tức chuyển thế của sư phụ.
Hồn phách của Lương Đàn do lôi kiếp đ.á.n.h trúng nên nương náu Minh giới tu dưỡng vài năm mới hồi phục, đó mới đưa luân hồi.
Lần luân hồi , ông còn xuất trong gia đình nghèo khổ nữa mà những yêu thương che chở. Năm lên năm tuổi, ông đưa đến Tiên minh.
Tống Tiểu Hà cứ lén lút theo lưng. Đến mức Thẩm Khê Sơn cũng chịu nổi cái điệu bộ thậm thụt như ăn trộm của nàng. Vài định mặt sắp xếp cho Lương Đàn nhập tiên môn thì đều nàng cản .
Nguyên nhân chủ yếu là tư chất của Lương Đàn chẳng tính là xuất chúng. Nếu đưa cho Thanh Ly dạy dỗ thì Tống Tiểu Hà ngại nợ ân tình, nhưng gửi gắm cho kẻ khác thì nàng an tâm, chỉ sợ sư phụ chịu uất ức ở nơi đất khách quê . Giữa lúc đang rầu rĩ vắt óc suy nghĩ, nàng chợt thấy Lương Thanh hạ phàm, thu nhận kiếp chuyển thế của Lương Đàn t.ử tiếp tục dốc lòng bồi dưỡng.
Lúc nàng mới trút gánh nặng trong lòng mà thở phào nhẹ nhõm.
Nàng thầm nghĩ hóa sư bá chỉ bảo duyên phận với sư phụ cạn, chứ hề ý tàn nhẫn bỏ mặc ông về .
Thế mà nàng cứ tưởng sư bá cũng hết chịu nổi sự khờ khạo của sư phụ .
Thấy Lương Đàn bình an bái nhập sư môn, Tống Tiểu Hà cuối cùng cũng yên tâm trở Thiên giới.
Những ngày tháng đó trôi qua bình lặng chẳng gì lạ thường. Điều đáng nhắc tới là khi Lương Đàn kịp phi thăng thì vài phàm nhân phi thăng thành công, trong đó Tạ Quy và Phục Ngọc.
Năm xưa Tạ Quy vì cứu vớt hồn phách bách tính Hạ quốc mà bôn ba lưu lạc nhân gian hàng trăm năm, tích lũy công đức vô lượng. Về y linh thể của Mãn Nguyệt nuôi dưỡng, gánh vác sức mạnh vạn mộc nên con đường tu luyện tự nhiên cũng nhẹ nhàng hơn kẻ khác. Thêm đó, Tống Tiểu Hà cất công nối Thang trời, việc phi thăng nay chẳng còn muôn vàn gian nan như thuở . Trải qua mấy chục năm khổ tu, Tạ Quy thuận lợi phi thăng thành tiên.
Việc đầu tiên y khi bước lên Thiên giới là đến bái kiến Tống Tiểu Hà.
Bận chia ly năm , Tống Tiểu Hà gốc hải đường đến sưng húp cả mắt. Nay gặp , y vận trường bào màu đỏ rực, dung nhan tuấn mỹ diễm lệ giữa đại điện, tinh thần rạng rỡ thi lễ với nàng. Khoảnh khắc khiến ngỡ ngàng như thể buổi sơ ngộ mới chỉ xảy ngày hôm qua.
Về phần Phục Ngọc, y từng châm đèn ở Trường Sinh Điện ròng rã cả trăm năm, dĩ nhiên tích tụ muôn vàn công đức. Bộ Thời Diên thuở từng lập giao ước với y, khi y chuyển thế liền dẫn dắt y bước con đường tu đạo. Bản y cũng phụ lòng khao khát cầu đạo năm xưa, chỉ mất vài chục năm ngắn ngủi tu thành chính quả.
Liên tiếp hai phàm nhân phi thăng thành công khiến Tống Tiểu Hà vui mừng khôn xiết. Nàng lập tức mở tiệc linh đình chốn Tiên giới để ăn mừng.
Những lúc nhàn rỗi vướng bận công sự, Tống Tiểu Hà chạy xuống hạ phàm dạo chơi.
Nơi nàng lui tới thường xuyên nhất là Thẩm gia ở Lâm An vùng Giang Nam.
Thuở rõ, khôi phục ký ức của kiếp đầu tiên, nàng mới tường tận đôi phu thê nhà họ Thẩm là kiếp chuyển sinh của Hạ Vinh và Thẩm Tranh.
Chuyện về Tống Tiểu Hà gặng hỏi Thẩm Khê Sơn mới , hồi đó lúc tới Minh giới chuẩn bước luân hồi thì tình cờ chạm mặt hai họ cũng đang đầu thai. Nghe đồn trần gian họ từng một đôi uyên ương bạc mệnh, đến lúc thác xuống suối vàng vẫn nhất quyết chịu chia lìa, đang lóc ầm ĩ một phen.
Thẩm Khê Sơn bồi hồi nhớ dạo đầu tiên hạ sơn Thẩm Tranh đưa về nhà cưu mang, còn mời uống một chén nước . Thế là liền mở miệng yêu cầu Minh vương sắp xếp cho hai họ phụ mẫu kiếp phàm trần của .
Chuyện chẳng gì khó khăn nên Minh vương sảng khoái đồng ý ngay tắp lự. Nhờ hưởng sái khí vận của Long Thần, vận mệnh của đôi phu thê rực rỡ cũng thể dễ dàng đoán . Trải qua bao dâu bể, Thẩm gia đến tận bây giờ vẫn là một ngọn núi sừng sững thể vượt qua tại vùng Giang Nam.
Dạo Thẩm Khê Sơn khôi phục phận Long Thần, đương nhiên đời nào chịu nhận hai phàm nhân cha nữa, nhưng để bù đắp, cũng ban tặng cho Thẩm gia một cặp song sinh long phụng.
Bẵng mấy chục năm, cặp song sinh nay khôn lớn trưởng thành. Nữ nhi thì gánh vác sản nghiệp Thẩm gia, mỗi bận Tống Tiểu Hà ghé thăm đều do đích nàng ân cần tiếp đón. Nam nhi thì đam mê chu du sơn thủy ngắm cảnh đó đây, sống những ngày tháng tiêu d.a.o tự tại vô ngần.
Thẩm phu thê giờ đây tuổi tác cao, Tống Tiểu Hà mỗi ghé thăm đều nán quá lâu. Nàng chỉ hàn huyên với Thôi Minh Nhạn dăm ba câu chuyện phiếm xin phép cáo lui để phiền bà nghỉ ngơi.
Sinh lão bệnh t.ử vốn là lẽ thường tình ở chốn nhân gian. Tống Tiểu Hà thừa hiểu , chừng chẳng còn cơ hội gặp mặt hai ông bà nữa, trong lòng khó tránh khỏi dấy lên nỗi bi thương ngậm ngùi.
Thẩm Khê Sơn tinh ý nhận , bèn vắt óc tìm cách dỗ dành nàng. Hắn dắt nàng dạo quanh chợ đêm phàm trần, sắm sửa linh tinh đủ thứ đồ lặt vặt.
Hai trông hệt như những đôi nam thanh nữ tú phàm trần bình thường, tay trong tay rảo bước những ngọn đèn lung linh rực rỡ, lách qua dòng tấp nập huyên náo. Bọn họ tậu hai chiếc mặt nạ xanh lè nanh vuốt dữ tợn, chen chúc giữa đám đông xem biểu diễn tạp kỹ đầy đặc sắc đài cao.
Hễ xem đến đoạn cao trào thích thú, Tống Tiểu Hà sẽ phấn khích vỗ tay hò reo. Có lúc nàng còn mời lên sân khấu tự tay vung chiếc búa tạ tảng đập vỡ phiến đá đặt n.g.ự.c biểu diễn, xong xuôi liền hào phóng ném thưởng hẳn một nén bạc. Dẫu bây giờ nàng cũng rủng rỉnh tiền bạc, chẳng còn cảnh bần hàn túng quẫn, một đồng tiền bẻ đôi dè sẻn chi tiêu như ngày xửa ngày xưa nữa.
Mỏi chân , Tống Tiểu Hà cùng Thẩm Khê Sơn kề vai sát cánh vắt vẻo mái nhà lộng gió. Hai hứng từng đợt gió đêm hiu hiu thổi, ngắm khung cảnh vạn nhà lên đèn, phác họa nên một bức tranh thái bình thịnh thế của nhân gian.
Sâu thẳm trong lòng, Tống Tiểu Hà vẫn cồn cào nỗi nhớ sư phụ. Nàng cứ bồi hồi nhắc nhắc những kỷ niệm thuở nào cùng sư phụ gắn bó ở Thương Hải Phong.
Thẩm Khê Sơn cứ lẳng lặng lắng , phảng phất như thể moi từ trong miệng Tống Tiểu Hà những câu chuyện thú vị nhất thiên hạ. Cho dù chỉ là một mẩu chuyện lông gà vỏ tỏi, vẫn chăm chú lắng bỏ sót chữ nào. Đó là một khía cạnh ôn nhu ấm áp thuộc về vị Long Thần cao ngạo mà đời tuyệt đối chẳng phúc phần chiêm ngưỡng.
Trong chuỗi ngày nhàn hạ rong chơi chốn nhân gian, Tống Tiểu Hà còn ghé thăm Hoàng thành.
Thảm án oan khuất của bảy ngàn tướng sĩ Bất Từ Xuân năm xưa Tống Tiểu Hà mượn cách báo mộng để truyền đạt tới tai Hoàng đế. Vụ án lật điều tra rầm rộ kinh thiên động địa, kéo theo sự liên lụy của hơn một trăm vị triều thần cùng quan viên địa phương. Vị Hoàng đế thấu hiểu đạo lý đầu ba thước thần linh nên chẳng dám trễ nải nửa phần. Ngài vung thanh khoái đao trảm mớ bòng bong, tống cổ giải quyết sạch sẽ tấc đất tấc vàng những kẻ bao che dung túng, chuyện mà nhắm mắt ngơ.
Cách biệt bao năm ròng rã, danh xưng của Vân Trần cuối cùng cũng vinh danh truyền tụng rộng rãi trong dân gian. Nàng còn triều đình truy phong tước hiệu Trấn Quốc Nữ Tướng, đúc tượng vàng sừng sững uy nghi đặt chân Hoàng thành, uy phong lẫm liệt đón nhận nhang đèn bái tế của bách tính từ khắp năm châu bốn biển.
Bên cạnh đó triều đình còn cho dựng bia liệt sĩ, khắc tên vinh danh bảy ngàn hồn ngã xuống.
Vào cái ngày Tống Tiểu Hà đến viếng thăm tượng vàng Nữ tướng, nàng liếc thấy một bà lão lưng còng rạp đang lom khom quét dọn vệ sinh xung quanh. Nào ngờ bà lão là kiếp chuyển sinh của Vân Phức.
Mang tội nghiệt tày đình đầu t.h.a.i chuyển thế, bà chịu kiếp sống lang bạt kỳ hồ, nếm đủ đắng cay khổ cực coi như để chuộc lầm tiền kiếp. Đến tuổi xế chiều mới xin một chân lao công quét tước quanh tượng vàng để kiếm miếng cơm manh áo qua ngày. Hằng ngày cặm cụi vun vén lá rụng, quét sạch bụi trần bên cạnh tượng vàng Nữ tướng, âu cũng xem như túc trực kề cận bảo vệ hiền thuở cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay.
Tống Tiểu Hà chạm mắt với bà lão một khắc, bâng quơ thăm hỏi dăm ba câu về cuộc sống hiện tại buông lời bảo trọng, dứt khoát lưng cất bước chứ nán chuyện trò thêm.
Suy cho cùng, mỗi sinh đều mang một vận mệnh riêng biệt. Việc dấn ngã rẽ nào, đẽo gọt bản trở thành nhân dạng , tất thảy đều do chính tay định đoạt.
Nếu như tơ duyên vẫn còn vấn vương, mai đường đời tấp nập ắt sẽ ngày tương phùng. Bằng cạn duyên cạn phận thì dẫu cưỡng cầu cũng vô ích.
Tống Tiểu Hà trốn chui trốn nhủi chốn trần gian ăn chơi lêu lổng đúng hai tháng thì vẫn tóm cổ lôi về Tiên giới. Nàng áp giải về mở triều hội để bàn bạc kế sách liên thủ với Yêu tộc mở chung học viện tu tiên.
Ân oán tình cừu giữa Nhân tộc và Yêu tộc chất chồng suốt bao đời nay, mưu toan xóa nhòa triệt để khúc mắc trong chốc lát quả thực là chuyện viển vông. Bởi thế, Tống Tiểu Hà mới ấp ủ ý định tiên phong sáng lập một tiên môn nơi cả hai tộc thể chung sống hòa bình.
Khổ nỗi vạn sự khởi đầu nan. Tình cảnh hiện tại thê t.h.ả.m đến mức bới đỏ mắt cũng chẳng tìm nổi bóng dáng vị tiên nhân nào tình nguyện lết xuống tiên môn nhậm chức. Hễ cứ lâm triều là múa mép vung vẩy dăm ba tờ giấy hỏi xem vị nào xung phong nhận nhiệm vụ . Đám thần tiên bên đồng loạt tung chiêu đùn đẩy trách nhiệm cho . Tranh cãi qua một hồi vẫn chẳng kiếm nhân tuyển nào thích hợp.
Cuối cùng, chủ động bước gánh vác ngọn cờ đầu, xông xáo nhận lấy cái vụ đày ải là Tạ Quy.
Có giương ngọn cờ tiên phong, chuyện tiếp theo tự nhiên dễ thở hơn hẳn. Tống Tiểu Hà hưng phấn vung bút phê chuẩn, lập tức phái một loạt tiên nhân lẽo đẽo bám đuôi Tạ Quy hạ phàm thi hành công vụ. Nào ngờ rà soát danh sách mới ngã ngửa phát hiện, hễ cắt cử thế thì Tiên giới cạn sạch bách nguồn nhân lực, kiếm mỏi mắt cũng chẳng còn mống tiên quan nào để sai vặt nữa. Vậy nên kế hoạch đành ngậm ngùi đình chỉ vô thời hạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-148-sau-nay-3.html.]
Bàn bạc hộc rốt cuộc dã tràng xe cát, oán khí trong lòng Tống Tiểu Hà bốc lên ngùn ngụt đến mức đáng sợ. Ngày nào nàng cũng bứt tóc Thẩm Khê Sơn mà than trời trách đất, hận thể quẳng luôn gánh nặng cho nhẹ nợ.
Yến Tinh Trĩ hóng hớt tin, cất công xách theo bầu rượu chạy vội tới khuyên răn an ủi. Chẳng dè hàn huyên một hồi, hai nàng rủ rỉ rù rì oán than hùa với . Tới lúc Yến Tinh Trĩ lảo đảo bò về Thần giới, nàng cũng bù lu bù loa đòi từ quan rút lui, hại Mục Phong Miên sầu rụng rốn, vò đầu bứt tai .
Tô Mộ Lâm lén hiến một kế tồi tàn: xúi Tống Tiểu Hà nhào nặn một hình nhân thế mạng bù đặt chễm chệ giữa đại điện, đó thiết lập thuật cộng cảm với đôi tai của hình nhân đó. Cứ như , nàng thể tung tăng rong chơi trần gian, tóm gọn xử lý đống tấu chương tồn đọng thiên giới.
Thẩm Khê Sơn lỏm , gật gù tán thưởng ý kiến là diệu kế. Phút mốc, liền ấn định Tô Mộ Lâm đóng thế vai hình nhân bù , bắt y biến hóa thành dung mạo của Tống Tiểu Hà ngay ngắn chễm chệ ngai vàng Tiên Vương. Còn bản thì thảnh thơi dắt tay Tống Tiểu Hà vút bay xuống hạ phàm du sơn ngoạn thủy, báo hại Tô Mộ Lâm suýt nữa ngất Tiên Vương tọa.
Cơ mà chẳng bao lâu , chính tay y cũng mót ngón nghề nặn tượng đất sét. Y liền nặn một bức tượng thế chình ình vương tọa, còn bản thì lén lút chuồn lẹ xuống phàm trần tìm Tống Tiểu Hà.
Bàn về một diễn biến khác, Lương Đàn quy phục trướng Lương Thanh cũng rèn luyện cực kỳ gian khổ.
Xét cho cùng, Lương Thanh từng tận mắt chứng kiến nếm mùi thất bại đắng cay khi độ kiếp nên nào dám nuông chiều y thêm nữa. Những lúc bình thường, ông đối xử với y vô cùng hà khắc, cấm tiệt y nảy sinh dẫu chỉ một chút thói chểnh mảng lười biếng.
Chính vì , Lương Đàn chịu cực vô vàn, thường xuyên tủi lén lút trốn một góc nhè. Để phụ lòng kỳ vọng của Lương Thanh, y càng nỗ lực phấn đấu tu luyện gấp trăm nghìn , nhờ đó lấp đắp đáng kể những khiếm khuyết bẩm sinh về tư chất.
Năm Sùng Việt thứ hai mươi hai theo lịch cõi phàm, Lương Đàn năm nay tròn ba mươi tuổi, cuối cùng cũng vẫy gọi lôi kiếp giáng lâm thêm nữa.
Bận chẳng còn cái bộ dạng t.h.ả.m hại nhu nhược hệt như kiếp nữa. Y ưỡn n.g.ự.c xông thẳng lôi kiếp, ngạnh kháng trọn vẹn một đòn sấm sét từ chín tầng trời, uy phong lẫm liệt thành công phi thăng.
Ngày hôm đó, Tống Tiểu Hà kích động đến mức đập nát cái bàn. Nàng lớn tiếng tuyên cáo mở tiệc linh đình chiêu đãi Tiên giới, còn tự tay dắt theo một con Kỳ Lân Thụy Thú uy dũng chạy đến tận Tiên Giới Môn để nghênh đón Lương Đàn.
Lương Đàn lúc đang lớ ngớ bên rìa Tiên Giới Môn. Nghe thấy tiếng chuông ngân vang dứt, y còn ngẩn tò te, ngây ngốc lên tiếng thắc mắc cớ chuông ai gõ mà tự ngân vang.
Tống Tiểu Hà cưỡi Thụy Thú phi như bay tới, một tiếng gọi sư phụ x.é to.ạc tầng mây, vang vọng tận trời xanh: “Sư... phụ...!!”
Lương Đàn vận một bạch y như tuyết, dung mạo tuấn mỹ phi phàm, hệt như cái dáng dấp năm xưa cõng Tống Tiểu Hà dạo bước bầu trời lấp lánh nơi Thương Hải Phong.
Nhìn bóng dáng Tống Tiểu Hà từ xa lao tới, khóe mắt y cong cong, nụ rạng rỡ bung nở, lớn tiếng đáp lời: “Tiểu Hà!”
Tống Tiểu Hà khắc khoải đợi chờ tiếng gọi Tiểu Hà quá lâu . Phút chốc, nước mắt giàn giụa như mưa. Nàng mải miết cưỡi Kỳ Lân lao tới mà thắng kịp, tông sầm một cú hất văng Lương Đàn rớt tòm xuống khỏi thang Đăng Tiên.
Nếu nhờ Lương Thanh tay lẹ mắt tinh phía dang tay cản một phen, e rằng y lăn lông lốc xuống tận chân cầu thang .
Lúc lồm cồm lết bò dậy, miệng y vẫn lầm bầm c.h.ử.i đổng: “Cái tên nghịch đồ là xông tới lấy mạng già của đây mà!”
“Sư phụ!” Tống Tiểu Hà hớt hải phóng xuống khỏi lưng Kỳ Lân, ba chân bốn cẳng chạy tới đỡ y leo lên bậc thềm. Nàng chồm tới ôm riết lấy y, rống nấc, nức nở kể lể bao nhiêu nỗi niềm thương nhớ nhung dồn nén suốt những năm tháng chia lìa.
Lương Đàn vốn dĩ mít ướt, ôm chầm lấy Tống Tiểu Hà òa lên một trận đời.
Thẩm Khê Sơn ngâm trong hũ giấm chua lè chua lẹt từ nãy tới giờ, cuối cùng cũng nhịn nổi nữa. Hắn xông tới túm cổ lôi Tống Tiểu Hà , buông lời mỉa mai chua chát: “Nếu do tư chất của ông quá thảm, hai cũng chẳng đến nỗi chịu cảnh xa cách lâu đến .”
Hàm ý sâu xa rành rành là nếu Lương Đàn mà tư chất vượt trội, ắt hẳn sớm phi thăng ngon lành như Lương Thanh .
Lương Đàn câu sốc hông đ.â.m trúng tim đen, tức tối đến mức suýt chút nữa vấp ngã lộn nhào xuống cầu thang. Y bực dọc gắt gỏng: “Ta nhắc nhắc bao nhiêu , đừng dính dáng giao du với cái thằng nhãi họ Thẩm , cái miệng nó độc địa lắm.”
Tống Tiểu Hà đưa tay quệt hàng nước mắt tèm lem, nức nở đáp: “Sư phụ ơi, can ngăn quá muộn màng .”
Lương Đàn ấm ức hừ lạnh một tiếng, giật lấy dây cương con Kỳ Lân mà Tống Tiểu Hà cưỡi đến, í ới réo gọi trưởng phía cùng bước trong. Y gặng hỏi xem hiện giờ Tống Tiểu Hà đang giữ chức vụ gì chốn Tiên giới, miệng thì lải nhải dặn dò “ngươi đừng mất mặt đấy nhé”, nhưng đôi mắt len lén đ.á.n.h giá Tống Tiểu Hà từ đầu chí cuối, chỉ nơm nớp lo sợ nàng chịu ấm ức thiệt thòi Tiên giới.
Nào ngờ Tống Tiểu Hà chỉ khiến y bẽ mặt, mà con đường đường chính chính chễm chệ gánh vác danh vị Tiên vương. Bất luận nàng dạo bước đến phương nào, chư vị thần tiên xung quanh thảy đều khép nép dừng chân, cung kính cúi rạp hành lễ, phong thái oai phong lẫm liệt vô cùng.
Chợt ngó thấy đám tiên nhân đối đãi với Thẩm Khê Sơn cũng cung kính nhất mực, y cứ đinh ninh mẩm bụng Thẩm Khê Sơn bám váy hưởng sái hào quang của nhà họ Tống. Ai dè dỏng tai kỹ mới phát hoảng khi thấy thiên hạ tung hô là Long Thần. Ngoái đầu , khuôn mặt Thẩm Khê Sơn ráo hoảnh lạnh tanh, hiển nhiên quá quen thuộc với cái điệu bộ xu nịnh .
Y vắt óc ngẫm nghĩ tới lui, bấy giờ mới vỡ lẽ một sự thật bẽ bàng: trong nhóm , y tuy giữ chức vị bề cao nhất, nhưng địa vị thuộc hàng lẹt đẹt bét bảng.
Tống Tiểu Hà e sợ trong lòng y nảy sinh vướng mắc, vội vàng luống cuống nắm chặt lấy tay y để bày tỏ sự trung thành sắt đá: “Sư phụ mãi mãi là sư phụ yêu quý của đồ .”
Lương Đàn bật hề hề, đưa tay xoa xoa đầu Tống Tiểu Hà, ân cần bảo: “Ta bận lòng dăm ba cái hư danh phù phiếm đó chi. Nay sum vầy đoàn tụ cùng trưởng, còn tiếp tục quây quần gắn bó sống nốt chuỗi ngày còn bên con, đối với thế là quá đỗi mãn nguyện .”
Lương Thanh tằng hắng chen ngang: “Quy củ vẫn cứ là quy củ, vượt mặt.”
“Sư bá quả thực là công tư phân minh, nghiêm khắc quá trời.” Tống Tiểu Hà ghé sát tai Lương Đàn thì thầm to nhỏ.
“Kệ , chỉ cái giỏi múa mép thế thôi.” Lương Đàn cũng hạ giọng thầm thì đáp trả.
Đám lũ lượt rảo bước hướng thẳng về phía Tiên Vương Điện. Đang giữa đường Yến Tinh Trĩ đạp mây bay vèo tới chặn ngang lối . Đằng lưng nàng còn kéo theo một đám đông lố nhố đen kịt. Dòm kỹ mới thấy nguyên dàn sừng sỏ như Mục Phong Miên, Bộ Thời Diên, Sư Kính thảy đều tụ tập đông đủ trong đó.
“Nghe giang hồ đồn thổi Tiên giới sắp sửa mở tiệc linh đình hoành tráng lắm ?” Trên tay Yến Tinh Trĩ quả nhiên xách tòng teng một bầu rượu, hớn hở gào to: “Ta dẫn theo bầy đàn tới đây chung vui cạn chén đây!”
Tống Tiểu Hà lập tức vung tay dõng dạc hô lớn: “Để ăn mừng sư phụ thành công phi thăng, hôm nay đặc ân cho chư vị tiên nhân phép nghỉ ngơi xả láng một ngày, cứ việc quẩy tung trời cho thỏa thích!”
Phàm nhân vốn dĩ khoái nhất cái trò mượn cớ tụ tập nhậu nhẹt ăn mừng. Tống Tiểu Hà ngang nhiên vác cái thói quen bê nguyên xi lên Tiên giới. Dăm bữa nửa tháng bày binh bố trận mở tiệc tùng tưng bừng. Ca ca múa múa rộn ràng, nâng chén cụng ly hát hò inh ỏi. Chính cái nếp sống náo nhiệt thổi luồng sinh khí tươi mới dạt dào chốn Tiên giới vốn xưa nay chìm trong bầu khí tẻ nhạt, c.h.ế.t chóc.
Tống Tiểu Hà phắt cái bật dậy, giương cao chén rượu trong tay, dõng dạc hô lớn: “Cạn ly vì sự hội ngộ trùng phùng !”
Ngay đó, Thẩm Khê Sơn cũng dứt khoát lên hưởng ứng. Nối gót theo lượt là Lương Đàn, Lương Thanh, Tô Mộ Lâm, Tạ Quy. Ở phía đối diện, quần hùng Thần tộc cùng Bộ Thời Diên, Phục Ngọc thảy đều đồng loạt dậy. Những chén rượu cụng dồn dập vang lên những tiếng lanh lảnh vui tai, dòng rượu nồng nàn sóng sánh tuôn trào vương vãi. Cả đám vang rạng rỡ đồng thanh hô ứng: “Cạn ly vì sự hội ngộ trùng phùng!”
Rượu nồng kính đoạn thâm tình, ắt một cạn sạch, sảng khoái vô cùng.
Kể từ ngày Đăng Tiên Trường Giai nối như xưa, những tháng năm sắp tới ắt hẳn sẽ đón nhận hằng hà sa phàm nhân thành công phi thăng. Tiên giới vốn dĩ đang đà lụi tàn kiệt quệ cuối cùng cũng tiếp thêm luồng sinh khí mới mẻ, tuôn trào mãnh liệt.
Từ độ trở , Thiên giới ngày một phồn vinh hưng thịnh. Thần linh dang rộng vòng tay che chở cho cõi trần thế, nhân gian thái bình thịnh trị, êm ấm muôn đời.
[Hoàn]
Lời tác giả:
Oa, cuối cùng cũng xong ! Ta sẽ cố định thời gian đăng bảy giờ sáng nữa, xong lúc nào sẽ đăng lúc đó nha.
Tâm sự mỏng với đôi lời.
Lúc bắt đầu là mùng 5 tháng 7, ngày thành đúng mùng 5 tháng 12, mà trùng hợp thế ! Tròn trĩnh đúng năm tháng trời mới xong câu chuyện .
Cuộc sống của Tống Tiểu Hà và Thẩm Khê Sơn vẫn sẽ tiếp diễn, nhưng ngòi bút của thì dừng , cứ ghi chép đến đây thôi. Có thể hứng lên sẽ thêm vài đoạn ngắn, nhưng chuyện đó để hẵng tính.
Vô cùng cảm ơn các bảo bối luôn đồng hành và cổ vũ cho suốt chặng đường qua. Thú thật giữa chừng cũng lúc lung lay bởi vài lời bàn tán , nhưng may mắn là vẫn kiên trì vượt qua hahaha.
Đây là câu chuyện dài nhất từng . Có lẽ một vài tình tiết hoặc cái kết sẽ lòng tất cả , nhưng câu chuyện đến đây là trọn vẹn . Hoàn thành xong sẽ rà soát tinh chỉnh một lượt từ đầu chí cuối, sửa vài chính tả những câu văn mượt mà.
Vậy là chuyến phiêu lưu kỳ diệu cùng Tống Tiểu Hà đến đây là khép , cảm ơn đồng hành suốt chặng đường.
Núi xanh chẳng đổi, nước biếc chảy dài, chúng duyên thì hẹn gặp ở bộ truyện tiếp theo nhé!