Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 149: Ngoại truyện IF - Ác long và Dũng sĩ (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-29 14:43:50
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đại lục Quang Minh một vương quốc tên là Bảo Thạch. Nơi đây sản sinh vô ngọc ngà châu báu, thu hút chủng tộc từ khắp nơi đại lục đổ về mua sắm. Nhờ , vương quốc Bảo Thạch trở thành một cường quốc thương mại, dân địa phương đều cuộc sống vô cùng sung túc.
Quốc vương của vương quốc Bảo Thạch một cô con gái độc nhất, cũng là vị công chúa cưng chiều hết mực. Đôi mắt của công chúa còn hơn bất kỳ viên đá quý nào trong vương quốc, làn da trắng ngần như tuyết, mềm mại đến mức tưởng chừng chạm nhẹ là vỡ. Cô là tình trong mộng mà tất cả các quý ông trong nước đều theo đuổi.
Thế nhưng, vị công chúa vô cùng tôn quý và xinh con ác long chiếm cứ ở núi Hắc Diễm bắt . Quốc vương đau buồn tột cùng, lập tức ban phát lệnh truy nã, tuyên bố rằng bất cứ ai thể chặt đầu ác long và mang công chúa trở về, ông sẽ trao tặng vương miện đầu cho dũng sĩ đó.
Lệnh truy nã ban , lượng dũng sĩ tiến đến núi Hắc Diễm nhiều đếm xuể, ai nấy đều hừng hực khí thế c.h.ặ.t đ.ầ.u ác long để cứu công chúa.
Tống Tiểu Hà là một trong đó.
Cô gái đến từ phương Đông dường như sở hữu sức mạnh vượt sức tưởng tượng của thường, do đó cô thu hút sự chú ý của nhiều , khiến dân vương quốc Bảo Thạch đặt kỳ vọng cao cô.
"Nghe ? Cô gái tên Tống Tiểu Hà đó đến từ một đất nước phương Đông thần bí và cổ xưa đấy."
"Người ở đất nước đó dường như đều lợi hại. Nghe đồn rằng ai nấy đều chút võ công, hơn nữa còn là võ công bẩm sinh cơ đấy."
"Trời đất ơi, thì đầu của con ác long chắc chắn sẽ cô c.h.é.m rụng !"
"Lần công chúa cứu !"
"Cô nhất định sẽ đoạt vương miện của quốc vương!"
"Chính xác!" Tống Tiểu Hà hào sảng uống cạn thứ nước trong ly đập mạnh chiếc ly xuống bàn gỗ tạo một tiếng cốp khô khốc. Những âm thanh bàn tán xung quanh bỗng chốc im bặt, khiến nhiều ngoái cô. Cô dùng mu bàn tay lau miệng, khí thế ngút trời : "Ta nhất định sẽ cứu công chúa trở về! Các ngươi cứ chờ tin của !"
Bỏ một câu hào ngôn tráng ngữ, Tống Tiểu Hà vớ lấy thanh trường kiếm đặt bàn dậy rời khỏi quán rượu nhỏ. Đám đông theo bóng lưng khuất dần của cô, xôn xao vỗ tay tiễn biệt, đó bắt đầu bàn tán rôm rả, hết lời khen ngợi dáng vẻ xuất chúng cùng khí thế bừng bừng của cô.
Người tạp vụ bước tới lau dọn bàn, cầm chiếc ly trống rỗng của cô gái phương Đông lên trong, nghi hoặc lẩm bẩm: "Sao là sữa bò thế ?"
Tống Tiểu Hà mang trong dòng m.á.u phương Đông nên cô trông chẳng giống bất kỳ chủng tộc nào đại lục Quang Minh. Cô làn da trắng trẻo, đôi mắt đen láy, mái tóc đen mượt lúc thì buộc cao đuôi ngựa, khi búi thành hai búi củ tỏi, để chừa bốn lọn tóc tết nhỏ đung đưa. Cô mặc trang phục phương Đông, khoác một chiếc áo ghi lê lông thỏ trắng muốt, diện chiếc quần dài thêu hoa văn tinh xảo để lộ một phần mắt cá chân trắng ngần, còn chân là đôi giày đính chỉ vàng. Vóc dáng cô cao, nếu so với bản địa thì cô chỉ cao xấp xỉ một đứa trẻ mười một mười hai tuổi.
Tuy nhiên, thanh kiếm giắt bên hông cô vô cùng sắc bén. Người đồn rằng nó thể dễ dàng đ.â.m thủng lớp khiên kiên cố nhất của vương quốc Bảo Thạch.
Tống Tiểu Hà xé tờ lệnh truy nã, cuộn nhét túi gấm bên hông, giắt thanh trường kiếm lên xuất phát. Từ vương quốc Bảo Thạch đến núi Hắc Diễm băng qua một khu rừng rộng lớn. Trong rừng nhiều ma vật chiếm cứ nên vô cùng nguy hiểm, do đó phần lớn dũng sĩ đều lập tổ đội để chiếu cố lẫn , tránh việc đến núi Hắc Diễm ma vật đả thương nghiêm trọng.
Thế nhưng Tống Tiểu Hà rõ ràng ý định cùng ai. Bất kể là kỵ sĩ của hoàng gia những thú tộc giỏi chiến đấu ngỏ lời mời đồng hành, cô đều dứt khoát từ chối. Người ngoài đều đồn thổi rằng cô là một dũng sĩ vô cùng lạnh lùng.
Tống Tiểu Hà tiêu một đồng bạc để thuê một chiếc xe ngựa, ngủ một giấc thật ngon trong xe đưa đến ven rừng. Đi thêm về phía sẽ là khu vực nguy hiểm nên phu xe gọi cô dậy.
Cô ngáp ngắn ngáp dài, đưa tay dụi mắt bước xuống xe. Phóng tầm mắt về phía , một khu rừng rậm rạp trải dài vô tận che khuất cả cảnh sắc bên trong. Lúc mặt trời vặn lặn xuống, ánh nắng cũng dần dần rút khỏi mặt đất, để vô vàn những mối nguy hiểm đang quẩn quanh trong khu rừng.
Phu xe đ.á.n.h giá cô vài bụng khuyên nhủ: "Dũng sĩ đại nhân, khu rừng ban đêm nhiều nguy hiểm c.h.ế.t . khuyên ngài nhất nên đợi ở bên ngoài cho đến khi trời sáng hẵng ."
Tống Tiểu Hà ậm ừ đáp lời, hề lên tiếng từ chối lòng của khác. Thế nhưng cô thầm nghĩ rằng khu rừng rộng lớn như , băng qua e là mất đến mấy ngày. Cho dù đợi đến trời sáng mới thì vẫn trải qua những đêm dài trong rừng, thì cần gì đợi thêm một đêm ở bên ngoài nữa.
Sau khi tạm biệt phu xe, Tống Tiểu Hà ngừng bước chân thẳng trong rừng. Ánh tà dương còn sót xuyên qua những tán lá rậm rạp chiếu xuống mặt đất, Tống Tiểu Hà dẫm chân. Cơn gió nhẹ mang theo hương thơm ngát của lá cây vương vấn bên cô.
Bước chân của Tống Tiểu Hà vô cùng nhẹ nhàng, gương mặt còn nở nụ . Trông cô giống như đang chạy tới một trận chiến đẫm m.á.u thảo phạt con ác long tàn bạo, mà giống như đang dạo thưởng thức phong cảnh xung quanh hơn. Mặc dù cô từ chối cùng khác, nhưng lượng dũng sĩ tiến đến núi Hắc Diễm cực kỳ đông, nên đường khó tránh khỏi việc gặp những đồng hành. Tống Tiểu Hà tuy cách xa họ nhưng thi thoảng vẫn thấy một hai câu bàn tán về .
Khi từ chối lời mời của khác, Tống Tiểu Hà luôn rằng kẻ mạnh thì cần đồng bọn. Do đó, bảo cô kiêu ngạo ngông cuồng, cô thâm tàng bất lộ, tóm là khen chê lẫn lộn. Tống Tiểu Hà chẳng mấy bận tâm đến những lời bàn tán , cô chỉ chặt đứt đầu con ác long khét tiếng và cứu nàng công chúa vô tội, để tất cả đều đến tên cô, đều cô gái đến từ phương Đông lợi hại đến nhường nào.
Mặt trời lặn lấp rặng cây, tầm trở nên mờ ảo. Ở những nơi tia sáng nào thì bóng đêm là mối nguy hiểm lớn nhất.
Tống Tiểu Hà lấy một chiếc đèn dầu, thắp sáng xách tay để soi đường, khiến tầm thu hẹp trong một nhỏ bé mặt. Thi thoảng cô sẽ thấy những dũng sĩ cùng đường. Ánh đèn của họ tựa như những vì rơi rải rác, chẳng thể thắp sáng nổi khu rừng. Tống Tiểu Hà lủi thủi bước trong khu rừng ban đêm, đôi lúc thấy vài tiếng tru của bầy sói từ xa xăm, dường như đang đe dọa để đuổi những tên dũng sĩ sống c.h.ế.t về.
Đi một tiếng đồng hồ, cô chẳng còn thấy những dũng sĩ cùng nữa. Khu rừng dường như chỉ còn một cô. Tiếng bước chân và tiếng hít thở đan xen . Tống Tiểu Hà mãi mãi bước chân cũng chậm dần, vẻ như cô thấm mệt.
Ngay khi cô đang do dự xem nên dừng nhóm lửa nghỉ ngơi , xung quanh bỗng vang lên tiếng .
"Ngươi sai hướng ."
Vừa là giọng của một đàn ông trẻ tuổi, âm sắc khá êm tai, ngữ khí cũng nhẹ nhàng. Tống Tiểu Hà hề nhận ở gần đây nên giọng đột ngột cho giật . Cô xách đèn ngó ngoáy xung quanh, giơ cánh tay lên cao để tìm kiếm cất tiếng, nhưng một vòng vẫn thấy .
"Ngươi đang tìm ?" Hắn hỏi.
Tống Tiểu Hà đáp: "Ta thấy ngươi, ngươi thể bước mặt để chuyện ?"
"Ngươi tiến về phía vài bước ." Hắn .
Tống Tiểu Hà liền xách đèn về phía . Ước chừng mười bước, thứ đầu tiên cô thấy là những viên đá quý lấp lánh ở cuối luồng sáng, lờ mờ phác họa một bóng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-149-ngoai-truyen-if-ac-long-va-dung-si-1.html.]
Cô ánh sáng của mấy viên đá quý lóa mắt, theo bản năng bước thêm vài bước nữa. Chợt cô thấy một thiếu niên đang tảng đá cao. Hắn mặc một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, càng tôn lên làn da trắng như tuyết. Dái tai đeo hai viên đá quý tròn xoe màu đen, rủ xuống bả vai là những dải tua rua màu đỏ. Cổ, eo, cổ tay, thậm chí cả mắt cá chân của đều đeo đủ loại trang sức, nhưng hề mang đến cảm giác rườm rà. Vừa thấy vô cùng lộng lẫy, chớp lóe ánh sáng tỏa từ ngọn đèn dầu.
Xinh nhất là đôi mắt màu vàng kim của , quả thực lấn át tất cả những viên đá quý . Khi từ từ nâng mắt chạm ánh với Tống Tiểu Hà, dường như một thứ ma lực mê hoặc lòng phát .
Tống Tiểu Hà phút chốc đến ngẩn ngơ, ngây ngốc c.h.ế.t trân tại chỗ ngắm đôi mắt .
Thiếu niên hỏi cô: "Ngươi đến núi Hắc Diễm ?"
Tống Tiểu Hà lập tức hồn. Đôi mắt liếc dọc liếc ngang thiếu niên cô hỏi ngược : "Vậy còn ngươi? Tại ngươi ở đây? Ngươi cũng đến núi Hắc Diễm ?"
Thiếu niên gật đầu, đáp: "Xem như là ."
Câu trả lời mập mờ vô cùng khả nghi, thế nhưng Tống Tiểu Hà cũng hỏi sâu thêm, chỉ : "Xem ngươi cũng là dũng sĩ g.i.ế.c ác long. Ta là nhân tộc đến từ phương Đông, tên là Tống Tiểu Hà, còn ngươi?"
Thiếu niên đung đưa đôi chân trần, những viên ngọc ở mắt cá chân va chạm phát âm thanh lanh lảnh. Hắn trả lời trực tiếp mà chỉ : "Ngươi nghĩ là chủng tộc nào?"
Tống Tiểu Hà hỏi: "Ngươi cánh ?"
Thiếu niên gật đầu.
Tống Tiểu Hà những viên đá quý hoa lệ khắp cơ thể , đôi mắt màu vàng kim . Chiếc áo choàng đen thêu đầy chỉ vàng càng nổi bật làn da trắng tì vết. Chỉ ngọn đèn leo lét mà xinh chói lóa đến , nếu như ánh nắng mặt trời thì chắc chắn sẽ còn rực rỡ vô ngần. Cô cất lời, giọng điệu vô cùng chắc chắn: "Tinh linh, ngươi chắc chắn là của Tinh linh tộc."
Tinh linh tộc nổi tiếng đại lục Quang Minh với vẻ và sự thanh lịch. Ngay từ cái đầu tiên khi thấy thiếu niên mặt, Tống Tiểu Hà đinh ninh nhất định là một Tinh linh mang dòng m.á.u vô cùng cao quý.
Thiếu niên cô đoán đúng sai, chỉ đáp: "Ngươi thông minh."
Tống Tiểu Hà dứt khoát nghỉ ngơi ngay tại chỗ. Cô nhóm một đống lửa xuống bên cạnh, thỉnh thoảng ngẩng đầu thiếu niên một cái, đó bắt chuyện với . Tống Tiểu Hà nhiều, đủ câu hỏi đời. Đôi khi cô nhận câu trả lời ngắn gọn của , cũng lúc thiếu niên giả vờ như thấy. Dẫu , điều đó vẫn giảm sự nhiệt tình của Tống Tiểu Hà. Ánh lửa in hằn trong đáy mắt cô, thắp sáng đôi mắt đen như hắc diện thạch. Ánh cô hướng về phía thiếu niên ngập tràn sự nhiệt huyết mà chẳng hề che giấu, nên hễ thiếu niên bắt ánh mắt của cô là thể dễ dàng nhận sự nhiệt tình của cô bắt nguồn từ .
Hắn vắt vẻo cao, đưa mắt xuống Tống Tiểu Hà và hỏi: "Ngươi đến núi Hắc Diễm để gì?"
"Cũng giống như các dũng sĩ khác, c.h.ặ.t đ.ầ.u ác long và cứu công chúa." Tống Tiểu Hà gặm gà nướng .
"Kể từ khi rồng bắt công chúa , lượng dũng sĩ tới núi Hắc Diễm lên đến hàng ngàn . thực tế phần lớn bọn họ đều thể đến đó. Khu rừng chôn giấu nhiều kho báu, đồng thời cũng vô ma vật sinh sống, đa bọn họ đều mất mạng đường ." Thiếu niên : “Tại ngươi dám một đến đây?"
Tống Tiểu Hà mấy để tâm đáp: "Ta lợi hại, thể g.i.ế.c c.h.ế.t ác long."
Thiếu niên khẽ động hình, tựa như một chiếc lông vũ nhẹ bẫng nhẹ nhàng đáp xuống và ngay bên cạnh Tống Tiểu Hà: "Dùng thanh kiếm ?"
Tống Tiểu Hà đầu thì mới phát hiện thanh kiếm giắt bên hông chẳng từ lúc nào rơi tay thiếu niên. Hắn dùng những ngón tay thon dài nắm lấy chuôi kiếm, đầu ngón tay của bàn tay còn thì khẽ vuốt ve kiếm, đó rút vỏ kiếm để lộ lưỡi kiếm sắc bén, : "Rất sắc bén đấy, nhưng e là c.h.é.m đứt cổ con rồng ."
"Ngươi đừng mà xem thường kiếm của !" Tống Tiểu Hà lúng búng phản bác: "Một kiếm c.h.é.m đứt thì c.h.é.m hai kiếm."
"Ngươi nghĩ con rồng sẽ cho ngươi cơ hội c.h.é.m nó nhát thứ hai ?" Thiếu niên hỏi vặn .
"Ta sẽ đ.á.n.h cho nó bò lăn đất ngóc đầu lên nổi, nó sẽ cạn sạch sức lực để phản kháng." Tống Tiểu Hà : “Đến lúc đó c.h.é.m bao nhiêu nhát thì c.h.é.m bấy nhiêu."
Thiếu niên như cô: "Lá gan của ngươi còn to hơn cả con gà mà ngươi đang ăn đấy."
"Quá khen ." Tống Tiểu Hà hiểu hàm ý châm biếm, chỉ : "Ngươi đợi ăn xong , chuyện quan trọng thương lượng với ngươi."
Thế là thiếu niên nữa, chống cằm lười biếng cạnh đống lửa cô ăn hết cả một con gà. Sau đó cô lau sạch cái miệng và bàn tay dính đầy dầu mỡ sang với : "Hai chúng kết bạn đồng hành thì ?"
"Tinh linh tộc nay luôn yếu đuối, ngươi sợ là gánh nặng ?"
"Không , thật sự lợi hại. Dù ngươi cũng đường đến núi Hắc Diễm, thì ngươi chỉ việc dẫn đường cho là . Trên đường cũng thể bảo vệ ngươi khỏi sự tấn công của các ma vật khác, chúng đồng hành cùng là hợp lý nhất ." Tống Tiểu Hà : “Ta hi vọng ngươi thể suy nghĩ kỹ. Nếu ngươi đồng ý thì bây giờ chúng thể xuất phát ngay, còn nếu câu trả lời của ngươi là từ chối thì ngươi cứ suy nghĩ thêm nửa đêm, đợi đến sáng chúng hẵng ."
Tống Tiểu Hà từng từ chối nhiều kẻ mạnh đồng đội, nhưng cô giống như hạ quyết tâm, nhất định cùng Tinh linh mặt .
May mắn thiếu niên sảng khoái nhận lời. Hắn cong mắt với cô: "Vậy thì quãng đường tiếp theo đành phiền ngươi . Ngươi thể gọi là Khê Sơn."
"Khê Sơn." Tống Tiểu Hà lập tức gọi , chằm chằm đôi mắt bảo: "Đã ai từng là ngươi trông ?"
Khê Sơn ngẫm nghĩ một chút đáp: "Chưa , ngươi là đầu tiên đấy. Bọn họ hễ thấy là luôn la hét bỏ chạy, vì thế nên ít khi lộ diện mặt khác."
"Vậy thì những ngươi từng gặp đây e là mù hết , chẳng ai thưởng thức dung mạo của ngươi cả. Ta thật lấy tiếc." Tống Tiểu Hà dập tắt đống lửa, xác nhận còn tia lửa điện nào sót dậy. Cô lấy thanh kiếm giắt eo, dùng một tay nắm lấy tay Khê Sơn, tay còn xách đèn dầu lên : "Xuất phát thôi."
Khê Sơn hai bàn tay đang đan , hỏi: "Tại nắm tay?"
"Trong rừng ban đêm tối quá. Bước chân của nhanh, sợ ngươi lạc sẽ gặp nguy hiểm." Tống Tiểu Hà , mắt vẫn hướng về phía , dõng dạc với lý lẽ chính đáng: "Nắm tay an hơn, ngươi yên tâm, tuyệt đối ý đồ gì khác ."