Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 15: Mỗi Người Một Tâm Tư, Âm Thầm Tính Kế 1

Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:27
Lượt xem: 246

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đạo sấm sét chỉ khiến Bộ Thời Diên nôn một ngụm m.á.u tươi mà còn Tô Mộ Lâm đang ngất xỉu dọa cho tỉnh . Vừa thấy cảnh tượng mắt, gã một nữa hồn bay phách lạc, co rúm trong góc, ôm chặt lấy đầu, cuộn tròn . Những của các môn phái khác cũng hứng chịu một cú sốc hề nhỏ.

Lão già râu trắng nhờ tu vi thâm hậu nên mới cố nuốt ngụm m.á.u trào lên tận cổ họng, cố nén nhịp thở đang rối loạn, sắc mặt vô cùng khó coi. Nữ t.ử sừng dê thì nôn mấy ngụm m.á.u liên tiếp ngất lịm ngay tại chỗ. Minh Tu Trạch và một nữa cũng chẳng khấm khá hơn là bao, rảnh lau vết m.á.u đọng ở khóe miệng mà chỉ mải miết điều hòa linh lực đang náo loạn trong cơ thể.

Cửu Thiên Thần Lôi đ.á.n.h xuống ở vị trí quá gần, khiến tất cả đều hứng chịu dư chấn nhỏ, kẻ thì hộc máu, thì ngất xỉu, còn trụ vững chỉ đếm đầu ngón tay. Chung Tầm Chi và Tạ Quy cùng nhóm cũng đều nội thương nặng nhẹ khác . Tạ Quy thương nặng, hộc m.á.u ngất . Vân Phức nhờ nấp kỹ từ sớm nên thương nhẹ nhất. Nàng vốn là y tu, bèn lập tức dìu Tạ Quy phòng chữa thương.

Đám yêu đằng diệt trừ sạch sẽ. Khi Tống Tiểu Hà nhảy từ lan can xuống, nàng mới phát hiện đằng trở thành một mớ hỗn độn. Bề ngoài nàng vẻ bình an vô sự, nhưng thực chất hai tai ù đặc vì quá gần âm thanh đinh tai nhức óc của tiếng sấm , tạm thời mất thính giác, chẳng thấy gì cả.

Nàng bước đến mặt Thẩm Khê Sơn, ngước mắt , thấy môi mấp máy một câu. Nàng thầm đoán, chắc chắn chỉ mấy câu đại loại như "Lôi pháp của ngươi học từ ?": “Không ngờ ngươi bản lĩnh đến nhường ", "Giỏi quá mất, nhận tiểu ? Tặng kèm luôn một gã sai vặt cúp đuôi".

Thế là Tống Tiểu Hà bèn đắc ý lên mặt: "Đừng ngưỡng mộ quá, chỉ là bậc cao nhân giấu tài thôi."

Thẩm Khê Sơn: "..."

Hắn nhắc câu ban nãy một nữa: "Ngươi chảy m.á.u mũi kìa."

Tống Tiểu Hà đang định nhếch mép đắc thắng, vẻ mặt cao thâm mạt trắc xen lẫn nét dương dương tự đắc, chắp tay lưng, mũi thò lò hai hàng m.á.u đỏ chót vênh váo bước .

Thẩm Khê Sơn thấy thế thì ngớ . Vốn dĩ cái đầu chẳng thông minh cho lắm, nay sét đ.á.n.h trúng hỏng luôn não ?

Tống Tiểu Hà mới bước hai bước thì cảm thấy thứ gì ươn ướt chảy xuống môi. Nàng giơ tay quệt một cái, thấy đầu ngón tay dính đầy m.á.u đỏ tươi. Nàng lập tức nhận chảy m.á.u mũi, hốt hoảng rút khăn tay lau lấy lau để, chỉ chốc lát chiếc khăn tay đỏ lòm.

Lão già râu trắng điềm đạm bước tới, sắc mặt khá hơn nhiều. Lão nở nụ hiền từ, xen lẫn vài phần kính trọng, cất tiếng hỏi Tống Tiểu Hà: "Tiểu cô nương, sư phụ của ngươi là vị cao nhân phương nào?"

Tống Tiểu Hà đang mải cúi gằm mặt lau m.á.u mũi, nên chẳng thấy cũng chẳng thấy, cứ thế lướt qua lão già mà đáp lấy một lời. Lão già vốn là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng ở Huyền Âm Môn, nay một tiểu bối ngó lơ, thể diện chút mất mát, nụ môi trở nên ngượng ngùng. Thẩm Khê Sơn bên cạnh thu hết chuyện tầm mắt, nhanh nhận nàng thấy gì.

"Nàng t.ử Tiên Minh, Tống Tiểu Hà." Thẩm Khê Sơn mặt nàng xưng danh báo tánh.

Lão già thấy trả lời, sĩ diện cuối cùng cũng vớt vát, bèn vội vàng : "Tiên Minh quả nhiên là nơi ngọa hổ tàng long, nhân tài lớp lớp. Phía kiếm tu kỳ tài Thẩm Khê Sơn, phía Tống Tiểu Hà với khả năng hô mưa gọi gió gọi Cửu Thiên Thần Lôi. Lớp trẻ xuất chúng nhường , tương lai của tiên môn nhân giới ắt hẳn sẽ tươi sáng vô cùng."

Tống Tiểu Hà chẳng lọt tai những lời , thế giới của nàng lúc tĩnh mịch như tờ. Số còn trụ vững boong thuyền đếm đầu ngón tay, tất thảy đều đang trân trân nàng bằng ánh mắt khó tin, sự ngỡ ngàng xen lẫn ngưỡng mộ là điều cần bàn cãi. Nàng bao giờ hưởng thụ sự chú ý nhường , bất giác cảm thấy sung sướng lâng lâng.

Tống Tiểu Hà tìm thấy Chung Tầm Chi đang ngất xỉu đất, khóe miệng còn rỉ máu. Nàng hừ lạnh một tiếng đầy nhẫn tâm, xổm xuống giật mạnh túi cẩm nang bên hông y, tuyên bố: "Đây là thỏa thuận của chúng nhé."

Chung Tầm Chi lúc chẳng thể đáp trả, đôi mày nhíu vẻ đau đớn, còn sức để vênh mặt cãi vã với Tống Tiểu Hà nữa. Nàng cầm lấy túi cẩm nang của y, bước chân xiêu vẹo trở về phòng. Có lẽ vì việc sử dụng ngọc hồ lô tiêu hao quá nhiều linh lực, Tống Tiểu Hà ngả lưng xuống giường là ngủ ngay, một giấc ngủ kéo dài ròng rã suốt bốn ngày đêm.

Lôi pháp x.é to.ạc đám yêu đằng, mở một con đường rộng thênh thang, linh thuyền nhờ mới thể thoát , an rời khỏi địa phận quỷ quốc. Tuy nhiên, hơn phân nửa thuyền đều dính dư chấn từ lôi pháp, thương nặng nhẹ khác . May mắn , vết thương quá nghiêm trọng, thêm vài vị y tu tay nghề cao siêu tận tình chữa trị, chỉ vài ngày phần lớn hồi phục.

Cái tên Tống Tiểu Hà bỗng chốc vang danh khắp linh thuyền, ai nấy đều thuộc lòng tên tuổi và xuất Tiên Minh của nàng. Trước đây, lúc Tống Tiểu Hà dạo chơi thuyền, chẳng ma nào thèm để mắt tới nàng. bây giờ, cứ hễ thò mặt khỏi phòng là y như rằng xúm bắt chuyện. Nàng vốn tính tình cởi mở, nên nhanh hòa nhập cùng . Tất nhiên, mục đích chính của bọn họ là bóng gió thăm dò về Phong Lôi Chú, nhưng Tống Tiểu Hà lải nhải chuyện đông chuyện tây, những lời vô bổ.

Thế là bọn họ cũng chẳng phân biệt nổi là Tống Tiểu Hà đang giả ngu để giấu giếm bí mật lôi pháp, là nàng ngốc thật, nhận mục đích thăm dò của họ nên mới kéo họ buôn chuyện. Vì phiền quá nhiều, Tống Tiểu Hà đành trốn biệt trong phòng, bắt đầu lục lọi nghiên cứu chiến lợi phẩm thu từ Chung Tầm Chi.

Bên trong túi cẩm nang, ngoài những xấp bùa chú xếp chồng lên gọn gàng, còn đủ loại đan dược, ngọc thạch trang sức, cùng một vài món linh khí nhỏ bé. Lác đác vài thanh trường kiếm, tất cả đều là vũ khí thượng hạng rèn đúc từ tinh thiết.

Những thứ Tống Tiểu Hà chẳng chút hứng thú. Nàng gom hết bùa chú , quăng cái túi cẩm nang sang một bên bàn, bắt đầu chú tâm nghiên cứu đống bùa chú . Bùa chú đều họa sẵn, bên chứa linh lực, thể sử dụng ngay lập tức, đây mới chính là thứ thiết thực nhất với Tống Tiểu Hà.

Tống Tiểu Hà sợ c.h.ế.t, nhưng cực kỳ sợ đau, thế nên đống bùa chú chí ít cũng thể bảo vệ nàng đôi chút khi gặp nguy hiểm. Đang xếp bằng giường say sưa nghiên cứu, bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Nàng lồm cồm bò xuống giường mở cửa, đập mắt là Chung Tầm Chi đang ngoài. Y ngoảnh mặt sang một bên, ánh mắt dừng ở khung cửa, kiên quyết Tống Tiểu Hà, ấp úng : "Ngươi... ngươi đừng hiểu lầm, vốn là chơi chịu, lời giữ lấy lời. Cẩm nang coi như thuộc về ngươi, nhưng bên trong quần áo giặt của , ngươi trả cho ."

Tống Tiểu Hà nhớ túi cẩm nang thêu hình kỳ lân, bên cạnh còn thêu hai chữ "Học Văn", chắc hẳn là món quà do trưởng bối may tặng. Nàng lấy chiếc túi cẩm nang , quăng trả cho Chung Tầm Chi: "Ta lấy hết bùa chú bên trong , những thứ khác đối với vô dụng, trả cho ngươi đấy."

Tính cách thiếu niên vốn trưởng thành, cãi vã xích mích cũng là chuyện thường tình. Tống Tiểu Hà lúc thì giận thật, nhưng chuyện qua thì quên ngay tắp lự, bao giờ để bụng mấy ân oán vụn vặt . Chung Tầm Chi chụp lấy túi cẩm nang. Việc để thua Tống Tiểu Hà khiến y vô cùng uất ức, nhưng gia giáo cho phép y quỵt nợ. Y chỉ đành mạnh miệng để giữ chút thể diện mỏng manh còn sót : "Ta cần lòng thừa thãi của ngươi."

Tống Tiểu Hà gì bận tâm mấy lời xỉa xói đó, xua xua tay: "Đi , cũng lười phí lời với ngươi." Nói đoạn, nàng sập mạnh cửa, nhốt y bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-15-moi-nguoi-mot-tam-tu-am-tham-tinh-ke-1.html.]

Giấc ngủ của nàng kéo dài quá lâu, ngày nào Vân Phức cũng qua bắt mạch, kiểm tra linh lực trong cơ thể nàng. Thấy nàng tỉnh , Vân Phức bưng tới mấy bát t.h.u.ố.c đan. Nhìn qua thì xanh xanh đỏ đỏ như kẹo hồ lô, nhưng thực chất đắng nghét. Tống Tiểu Hà chịu uống, đành lừa Vân Phức là uống , nhưng thực trong bụng nàng giờ chỉ thịt nướng gà .

Linh thuyền tiến thẳng về hướng Tây, đến nơi thâm sơn cùng cốc. Đảo mắt quanh chỉ thấy vùng đất cằn cỗi và những ngọn núi trọc lóc một ngọn cỏ. Càng về phía Tây, khung cảnh càng trở nên hoang vu, hẻo lánh.

Còn Phong Đô Quỷ Vực, tọa lạc ngay chốn thâm sơn cùng cốc, chẳng bóng dáng con lui tới.

Tống Tiểu Hà cầm một xấp bùa khỏi phòng định tìm Tạ Quy, chợt thấy Bộ Thời Diên đang boong thuyền dõi mắt xa xăm. Nàng mới nhớ hôm nọ Bộ Thời Diên cũng dính chưởng thương, hộc một bãi m.á.u to tướng, bất giác sinh lòng lo âu cho sức khỏe của nàng .

"Diên tỷ." Tống Tiểu Hà rảo bước gần, săm soi sắc mặt nàng : "Tỷ thấy khỏe hơn chút nào ?"

Bộ Thời Diên vốn dĩ thể mỏng manh như lá mùa thu, sắc mặt nhợt nhạt như sáp, môi tái nhợt chút huyết sắc, cả toát vẻ ốm yếu bệnh tật. Đợt chạy vội vã, Tống Tiểu Hà cứ nơm nớp lo sợ nàng đột t.ử cưỡi hạc quy tiên bất cứ lúc nào. Bộ Thời Diên khoác chiếc áo bào dày sụ, lấy tay che miệng ho húng hắng hai tiếng đáp: "Không , tẩm bổ vài hôm là thôi."

Tống Tiểu Hà gãi đầu gãi tai, lôi từ trong cái vòng ngọc chứa đồ một vật to bằng lòng bàn tay dúi tay Bộ Thời Diên: "Đây là nhân sâm sư phụ dày công vun xới đấy. Lão trồng cả chục củ mới sống thoi thóp một củ thôi. Hôm nọ rời núi tiện tay cuỗm luôn. Nhân sâm đại bổ khí huyết, Diên tỷ cầm lấy ngâm nước mà uống cho khỏe."

Bộ Thời Diên nheo mắt soi kỹ vật trong tay, phán một câu xanh rờn: "Đây là củ cải trắng mà."

Tống Tiểu Hà cãi nhem nhẻm: "Sư phụ bảo củ cải trắng là tên cúng cơm của nhân sâm đấy."

Bộ Thời Diên nàng với ánh mắt tràn trề thương cảm: "Tiểu Hà, lỡ mồm kể chuyện cho ai đấy?"

Tống Tiểu Hà lắc đầu lia lịa: "Đương nhiên là , mỗi một củ nhân sâm , chỉ phần cho tỷ thôi đấy!"

Bộ Thời Diên xoa đầu nàng đầy âu yếm, dặn dò: "Tuyệt kỹ sư phụ truyền cho đều là những bí kíp ẩn thế, chớ dễ dàng đem kể cho ngoài, rõ ?"

Chẳng Tống Tiểu Hà thực sự thấm thía , tóm là gật đầu cái rụp. Bộ Thời Diên cất củ cải trắng , bất chợt giơ tay chỉ về hướng Nam, : "Cứ theo hướng thẳng về phía Nam, sẽ thấy một sơn cốc mang tên Long Tức Cốc."

Tống Tiểu Hà ngơ ngác hiểu mô tê gì, phóng mắt theo hướng đó, ngặt nỗi chỉ thấy mây mù giăng kín lối và sa mạc cát vàng hoang vu thăm thẳm.

"Đó là nơi định mệnh của ." Nàng phán một câu xanh rờn.

Tống Tiểu Hà nào đủ trình để lĩnh ngộ ba cái thứ định mệnh nhân quả cao siêu , chỉ buột miệng hỏi: "Tỷ bói cho một quẻ nữa ? Khéo t.ử kiếp của ở chỗ đó chừng?"

Bộ Thời Diên lắc đầu: "Chỉ là một lời tiên tri thôi."

Mỗi bận Bộ Thời Diên bắt đầu mấy lời bí hiểm cao siêu là y như rằng Tống Tiểu Hà nghệt mặt , hai như gà mắc tóc chuyện chẳng ăn nhập gì với . Nàng ngẩn ngơ một hồi, cầm xấp bùa chia tay Bộ Thời Diên, tìm Tạ Quy.

Tạ Quy đang lúi húi trong phòng khắc gỗ, tay cầm bông hoa ngọc lan đang dở dang. Thấy Tống Tiểu Hà tới, buông đồ đạc xuống dậy nghênh đón.

"Cái ngươi tự tay chạm khắc ?" Tống Tiểu Hà tinh mắt dòm thấy bông ngọc lan bằng gỗ.

"Gia thích thứ , nên tặng ." Nhắc đến , khóe mắt Tạ Quy cong lên thành nụ , ánh mắt chan chứa sự cưng chiều.

Tống Tiểu Hà trải xấp bùa , nhờ Tạ Quy phân loại giúp. Trông đó bảy lá bùa Lôi, mười lá bùa Lửa, còn đám bùa khủng hơn thì đòi hỏi linh lực thâm hậu mới khởi động nổi, rơi tay Tống Tiểu Hà lúc chẳng khác gì giấy lộn. Số còn là các loại bùa dịch chuyển tức thời, che giấu tung tích, giăng kết giới phòng ngự... mấy thứ dùng để giữ mạng lúc nguy cấp.

Tạ Quy cặn kẽ giải thích công dụng và cách dùng của từng loại bùa, quên dặn dò nàng cẩn thận khi sử dụng, vì bùa chú là vật vô tri vô giác, nhận chủ nhân, sẩy tay dùng sai cách là tự rước họa . Hắn năng dịu dàng, nhịp độ từ tốn, tựa như một sức mạnh kỳ lạ giúp lòng tĩnh lặng . Ngoài chuyện bùa chú , tuyệt nhiên tọc mạch chuyện khác, càng kín miệng hề đả động đến sự kiện Phong Lôi Chú.

Trò chuyện với , Tống Tiểu Hà cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Nàng vểnh tai chăm chú, nhưng bộ não cũng chẳng chứa mấy chữ, chỉ ráng phân loại hai nhóm bùa chú, rối rít cảm ơn Tạ Quy tưng bừng chạy tót .

Ăn tối no nê, tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, Tống Tiểu Hà lôi quần áo mặc chỉnh tề, lấy sợi dây thừng buộc chặt một đầu cổ tay , đầu thì ngậm chặt miệng, dùng cách tự xích đầu giường.

Tống Tiểu Hà vốn dĩ là con sâu ngủ, ngả lưng xuống là ngủ như c.h.ế.t, dông bão sấm sét cũng nàng tỉnh giấc giữa đêm. Thế nên đối với cái bí ẩn to đùng là sáng nào mở mắt cũng thấy chễm chệ giường Thẩm Khê Sơn, nàng vắt óc cũng giải mã nổi. Tất nhiên, cái vụ thức trắng đêm canh gác để tìm sự thật là nhiệm vụ bất khả thi đối với nàng. Vậy nên nàng mới tự trói đầu giường, quả là một diệu kế để đảm bảo sẽ yên giường .

Để xem Thẩm Sách còn lấy cớ gì mà vu oan giáng họa cho nàng nữa!

 

Loading...