Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 150: Ngoại truyện IF - Ác long và Dũng sĩ (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-29 14:43:51
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ác long Khê Sơn quanh năm suốt tháng chiếm cứ núi Hắc Diễm. Nghe đồn rằng con rồng mang sức mạnh vô song chuyên đốt nhà g.i.ế.c , cướp bóc vô cớ, việc ác nào . Nó thích thu thập những viên đá quý và vàng bạc tuyệt từ khắp nơi thế giới. Bất cứ thứ gì lấp lánh đều thể lọt tầm ngắm của nó, đó trở thành vật trong túi của nó.

Ác long cướp nhiều thứ, nhưng từng mang bất kỳ sinh vật sống nào lên núi. Công chúa của vương quốc Bảo Thạch là đầu tiên, và cũng là duy nhất ác long bắt .

Thế nên, trong vương quốc Bảo Thạch lưu truyền vô lời đồn đại.

rằng ác long thấy công chúa xinh nên lòng nàng ngay từ cái đầu tiên, vì mới cướp công chúa .

bảo đôi mắt của công chúa còn rực rỡ lấp lánh hơn bất kỳ viên đá quý nào của vương quốc, nên mới thu hút ác long.

Cũng cho rằng do rồng cần con nối dõi nên tùy tiện chọn một phụ nữ, chỉ là công chúa quá đen đủi mà thôi.

Dọc đường , Tống Tiểu Hà qua quá nhiều phiên bản đồn đại khác . Tóm là chẳng ai tại con rồng đen luôn lượn lờ bên rìa vương quốc Bảo Thạch đột nhiên bắt công chúa .

sang hỏi Khê Sơn: "Ngươi nghĩ nguyên nhân là gì?"

Trên suốt chặng đường, Khê Sơn đều ngoan ngoãn im lặng. Hắn hầu như chủ động chuyện, dịu ngoan để Tống Tiểu Hà dắt . Đôi chân trần bước mặt đất chẳng phát một chút âm thanh, lặng lẽ vô cùng. Mỗi Tống Tiểu Hà sang , luôn là đầu tiên nhận và dùng ánh mắt đáp . Tống Tiểu Hà cảm thấy điều bình thường, bởi Tinh linh vốn là sinh vật vô cùng xinh nhưng mỏng manh. Họ sở hữu nhan sắc đáng kinh ngạc nhất đại lục Quang Minh, nhưng đồng thời cũng mong manh yếu ớt, cho nên lúc nào họ cũng cảnh giác cao độ.

Khê Sơn nghiêng đầu: "Ngươi đang hỏi tại con rồng bắt công chúa lên núi ?"

" . Ác long sống ở núi Hắc Diễm nhiều năm, hàng xóm với vương quốc Bảo Thạch cũng chừng năm nhưng hai bên vẫn luôn bình an vô sự. Tại tự nhiên bắt công chúa ? Chẳng lẽ ác long thật sự yêu cô ?"

Nghe , khóe môi Khê Sơn khẽ nhếch lên, dường như bật giễu cợt: "Ta đoán, lẽ là do công chúa x.úc p.hạ.m nó."

"Xúc phạm?" Tống Tiểu Hà khá hứng thú với suy đoán : “Xúc phạm như thế nào cơ?"

Khê Sơn lơ đãng đáp: "Cô chê con rồng xí và đáng sợ."

Tống Tiểu Hà xong bèn hùa theo, cô thầm phác họa hình dáng của rồng trong đầu. Thực từng thấy rồng bao giờ. Mặc dù vạn vật đại lục Quang Minh đều cùng chung sống, nhưng Long tộc cực kỳ cổ xưa và hiếm hoi. Chúng đều sở hữu sức mạnh cường đại vô song nên dễ dàng xuất hiện mặt con . Tất cả hình ảnh về rồng đều chỉ xuất hiện trong sách truyện hoặc thành tượng điêu khắc vật tổ. Tống Tiểu Hà mới chỉ thấy chúng trong sách, thoạt như nét vẽ của trẻ con, căn bản phân biệt .

Khê Sơn xoay chuyển tầm mắt, ánh rơi khuôn mặt trầm tư của cô: "Ngươi cũng nghĩ ?"

"Ta từng thấy rồng." Tống Tiểu Hà hồn, hỏi tiếp: "Công chúa cảm thấy điểm nào của con rồng là xí?"

"Đôi mắt." Khê Sơn đáp.

Tống Tiểu Hà hỏi: "Đôi mắt của rồng trông như thế nào?"

Khê Sơn trả lời: "Giống hệt như mắt của ."

Tống Tiểu Hà dừng bước, xoay chằm chằm đôi mắt của Khê Sơn một hồi lâu. Chợt cô nhích gần thêm một bước, nhỏ giọng : "Vậy thì đó là của công chúa, cô nên xin vì điều đó."

Đôi mắt Khê Sơn cong lên . Dù chỉ là một nụ nhàn nhạt, nhưng thần sắc giống như đang vô cùng vui vẻ: "Ta cũng nghĩ như ."

Tống Tiểu Hà nắm tay tiếp tục bước . Hai nhanh, nhưng chẳng bao lâu đúng con đường chính dẫn đến núi Hắc Diễm, đồng thời cũng bắt kịp những dũng sĩ khác đang rảo bước.

Hầu hết các dũng sĩ đều chọn nghỉ ngơi ban đêm, vì khu rừng tăm tối đầy rẫy hiểm nguy. Nếu gặp ma vật, chiến đấu trong đêm sẽ chịu thiệt thòi lớn. cũng một ít hề e sợ. Họ uống nước thánh ma pháp để bổ sung tinh thần, xách đèn hối hả trong đêm. Nhờ , thấy cô gái phương Đông lập đội với ai đang dắt tay một thiếu niên bước từ bóng tối.

Trên đại lục Quang Minh, những sinh vật mang vẻ kiều diễm thường kèm với sự nguy hiểm chí mạng, nhất là trong khu rừng ngay chân núi Hắc Diễm . Dáng vẻ đến mức kinh tâm động phách của thiếu niên khiến chỉ cần liếc mắt một cái cảm thấy nguy hiểm tột cùng.

Trớ trêu , Tống Tiểu Hà còn mật nắm tay , hệt như đang dắt thú cưng, hoặc giống như hai bạn cực kỳ thiết.

Lang tộc tên Mộ Lâm đang xổm bên đống lửa ngoạm miếng thịt to, là hăng hái theo Tống Tiểu Hà nhất. Sau khi tin ở trong thành rằng Tống Tiểu Hà là một dũng sĩ đến từ phương Đông, luôn nhiệt tình tiến cử bản với cô để trở thành thành viên trong đội ngũ g.i.ế.c ác long. Dù từ chối nhiều , vẫn hề chùn bước mà bám theo mãi tận trong rừng.

Bây giờ thấy Tống Tiểu Hà đang dắt theo một , lập tức mừng rỡ nhảy cẫng lên, chạy đến bên cạnh Tống Tiểu Hà và tuôn một tràng nhanh: "Tiểu Hà đại nhân, xem ngài nghĩ thông suốt . Con đường trảm long vô cùng hung hiểm, đồng đội hỗ trợ lẫn thì . Ta là con sói thiên phú xuất chúng nhất trong gia tộc, ngài hãy cho gia nhập đội , lợi ích mà ngài nhận sẽ vô cùng to lớn đấy!"

Mộ Lâm mái tóc dài màu trắng bạc, đỉnh đầu là hai chiếc tai sói mềm mại. Bình thường giấu tai trong tóc, chỉ khi gặp nguy hiểm hoặc xúc động thì tai mới dựng lên. Đôi mắt màu hổ phách của trong veo tĩnh lặng, đều toát lên bản tính nhiệt tình của Thú tộc. Khê Sơn liếc một cái, mặt biểu lộ cảm xúc, nhưng trong đôi mắt vàng kim lộ một chút vui.

Ban đầu Tống Tiểu Hà vốn định tìm đồng đội, nhưng ai ngờ nửa đường gặp Khê Sơn. Sau khi kết nạp đội, cô cũng cảm thấy ngượng ngùng nếu lấy lý do lập tổ đội để từ chối Mộ Lâm. Suy nghĩ một lúc, cô gật đầu đồng ý lời thỉnh cầu của Mộ Lâm.

Mộ Lâm mừng rỡ như điên, nắm lấy tay Tống Tiểu Hà lắc lắc gọi: "Tiểu Hà đại nhân! Đây chắc chắn sẽ là quyết định đúng đắn nhất khi ngài tiến khu rừng đấy!"

Tống Tiểu Hà vẫn đang , thấy sắc mặt của Khê Sơn bên cạnh trở nên cực kỳ khó coi. Chỉ là vẫn luôn giữ im lặng, đưa ý kiến gì nên Tống Tiểu Hà cũng chẳng phát hiện cảm xúc của . Cô dắt tay , kéo về phía một bước giới thiệu: "Hắn là của Tinh linh tộc, tên là Khê Sơn, cùng chúng lên núi Hắc Diễm."

Mộ Lâm đảo mắt đ.á.n.h giá Khê Sơn vài , thấy đối phương chẳng vẻ gì hoan nghênh , cũng chẳng chủ động tiến tới nhiệt tình chào hỏi. Cậu lướt mắt qua giữa hai tai và đôi mắt của Khê Sơn mấy lượt mới nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ta nhớ là Tinh linh tộc đều đôi tai nhọn, hầu hết đều mắt màu xanh lam hoặc xanh lục, thấy màu vàng kim bao giờ..."

Khê Sơn chút khách khí vặn : "Là do ngươi kiến thức nông cạn."

Mộ Lâm đáp: "Bộ tộc của chúng sống cạnh Tinh linh tộc, gặp nhiều Tinh linh ."

Trông vẻ như hai hòa hợp cho lắm. Tống Tiểu Hà đành lên tiếng xen : "Có lẽ Tinh linh ở các vùng khác thì hình dáng cũng chút khác biệt, mắt màu gì quan trọng."

Hoặc rằng, việc Khê Sơn là Tinh linh tộc đối với Tống Tiểu Hà cũng chẳng gì to tát. Cô đồng hành cùng Khê Sơn vì chủng tộc huyết thống của . Mộ Lâm vẫn mang đầy nghi ngờ, dùng ánh mắt bối rối Khê Sơn hồi lâu nhưng cuối cùng cũng thêm gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-150-ngoai-truyen-if-ac-long-va-dung-si-2.html.]

Ba thành lập một tổ đội cùng tiến tới núi Hắc Diễm. Tống Tiểu Hà và Mộ Lâm đều là những kẻ nhiều, đường hầu như lúc nào miệng nghỉ ngơi. Họ ồn ào đến mức Khê Sơn luôn nhíu mày. Đến lúc thực sự tức giận, sẽ hất tay Tống Tiểu Hà tự lên phía , cho cô dắt tay nữa. Tuy nhiên, thời gian giận dỗi kéo dài lâu, bởi vì Tống Tiểu Hà chỉ cần chạy theo hai bước chủ động thêm vài câu là Khê Sơn đưa tay cho cô dắt.

Đi ròng rã ba ngày ba đêm, chặng đường dài khiến cơ thể Tống Tiểu Hà trở nên mệt mỏi rã rời. Nước thánh ma pháp cô uống cũng cạn kiệt tác dụng, cô bắt buộc dừng đ.á.n.h một giấc.

Tống Tiểu Hà và Mộ Lâm nhóm một đống lửa, phiếm chuyện với .

"Tại ngươi đồ long?" Tống Tiểu Hà nhai nhóp nhép hỏi Mộ Lâm.

Mộ Lâm ưỡn thẳng ngực, tự hào : "Tất nhiên là bởi vì là con sói cừ khôi nhất trong gia tộc, chuyến phiêu lưu vĩ đại chỉ thể để thành thôi. Còn ngài thì ?"

Nghe , Tống Tiểu Hà rút thanh kiếm giắt bên eo đặt lên lòng bàn tay: "Trước khi đến đại lục , sư phụ từng , chỉ vương miện tượng trưng cho quyền lực mới đính những viên đá quý chứa đựng ma pháp cường đại. Ta lấy viên đá quý mang ma pháp vương miện của quốc vương để rèn kiếm."

Mộ Lâm thốt lên kinh ngạc, ghen tị thanh kiếm của Tống Tiểu Hà: "Lẽ nào đây là một thanh bảo kiếm chứa đựng loại ma thuật phương Đông thần bí nào đó ?"

Tống Tiểu Hà đáp: "Không , nó chỉ là một thanh kiếm bình thường do sư phụ rèn thôi."

Mộ Lâm: "Ồ."

Hai kẻ xướng họa trò chuyện một lúc lâu, còn Khê Sơn thì ở bên đống lửa, từ đầu đến cuối hề tham gia cuộc trò chuyện. Nếu quan sát kỹ hàng chân mày và khóe mắt của , sẽ nhận nét u ám ẩn chứa trong đôi mắt, vẻ như đang vui.

Thế nhưng Tống Tiểu Hà chẳng hề mảy may để ý. Sau khi ăn no uống say, cô ngáp một cái thật to bảo ngủ.

Tống Tiểu Hà cách đống lửa Khê Sơn một cái. Ánh lửa bập bùng thỉnh thoảng che khuất đôi mắt vàng kim của . Ánh sáng nóng hổi soi rọi những viên đá quý rực rỡ , phản chiếu khuôn mặt tuấn mỹ càng lộng lẫy hơn lúc bình thường gấp bội. Tống Tiểu Hà dậy bước tới, xuống bên cạnh . Sau đó cả hình cô như mềm nhũn trượt theo , cô gối đầu lên đùi , nắm lấy một tay , tìm một tư thế thoải mái nhất khép mắt .

Hành động của cô vô cùng tự nhiên, dường như mối quan hệ của cả hai vốn dĩ nên là như , giống như những mới quen hai ba ngày.

Khê Sơn hề bất kỳ sự bài xích nào. Nét buồn bực trong mắt lập tức quét sạch, cụp mắt Tống Tiểu Hà đang ngủ ngoan đùi . Gương mặt của thiếu nữ phương Đông phô trương như phụ nữ bản địa đại lục Quang Minh. Đường chân mày cao, hốc mắt sâu, sống mũi cũng quá cao, nhưng kết hợp thành một bức tranh tinh xảo vô ngần. Khi cô nhắm mắt , đôi lông mi càng lộ rõ nét, ngoan ngoãn dán sát gò má trắng như tuyết, dưng khiến vô cùng yêu mến.

Khê Sơn ngắm khuôn mặt say ngủ của cô mãi cho đến khi nhịp thở của Tống Tiểu Hà trở nên đều đặn, êm ái chìm sâu giấc mộng.

"Ta cảm thấy..." Mộ Lâm ở phía đối diện phát một âm thanh vô cùng chướng tai: “Có lẽ nên để Tiểu Hà đại nhân tựa ngủ thì hơn. Ta thể biến thành sói, bộ lông của sẽ giúp ngài ngủ thoải mái."

Khê Sơn ngước mắt lên, liếc bằng ánh mắt cực kỳ thiếu thiện cảm. Dù gì, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, đồng t.ử của bỗng dựng . Dưới sự chiếu rọi của ánh lửa, hai chiếc sừng đen dài sắc bén đột nhiên vươn từ trán , ngay đó, đôi cánh đen khổng lồ lẳng lặng dang rộng. Lớp vảy đen tuyền dày đặc phản chiếu ngọn lửa bập bùng, tưởng chừng như chia thành hàng vạn tia lửa điểm xuyết quanh đôi cánh khổng lồ tựa những vì chói lọi. Phần xương cánh lởm chởm, bén nhọn phô trương sự nguy hiểm vô cùng hung hãn.

Là chủng tộc tồn tại trong truyền thuyết đại lục Quang Minh - Rồng.

Một khắc Khê Sơn vẫn trông mong manh, thanh tú hệt như Tinh linh, giờ đây biến thành một con ác long khiến kinh hãi, ớn lạnh.

Mộ Lâm sợ mất mật, cứng đờ dám nhúc nhích, hai hàm răng va lập cập. Rõ ràng Khê Sơn vẫn gì, nhưng hai hàng nước mắt trong vắt lăn dài từ hốc mắt . Con ác long mà vô dũng sĩ lên núi để diệt trừ sở hữu lớp ngụy trang quá đỗi hảo, đến mức ngay cả dũng sĩ Tống Tiểu Hà cũng che mắt, dắt xa như mảy may nghi ngờ.

Vuốt sắc của dường như đang đặt hờ chiếc cổ thanh mảnh, yếu ớt của Tống Tiểu Hà, chỉ cần nhích nhẹ là thể bẻ gãy nó dễ dàng. Mộ Lâm gào thét điên cuồng trong lòng, xông lên cứu Tống Tiểu Hà khỏi tay ác long, nhưng vì quá đỗi sợ hãi mà cả nhũn , chẳng còn chút sức lực nào.

"Nếu nhớ nhầm thì ban nãy ngươi bảo ngươi là con sói oai dũng nhất trong tộc, nên mới lên núi đồ long ?" Khê Sơn cất giọng nhạo những giọt nước mắt của : “Là con sói giỏi nhè nhất thì ."

Mộ Lâm mềm nhũn cả xương cốt, lập tức thành thật thú nhận: "Ta chỉ bốc phét thôi, ở trong tộc yếu đuối lắm, lúc nào cũng bắt nạt. Do chịu đựng đòn roi nổi nên mới trốn đây. Nghe tin dũng sĩ khắp nơi đều tiến về núi Hắc Diễm để đồ long, mới lẩn trong đội, chút vinh quang."

Khê Sơn khẩy: "Ngươi thể chôn cùng đống xương cốt của bọn chúng, lưu một cái hư danh dũng đấy."

Mộ Lâm lập tức xin tha mạng. Vốn dĩ chỉ lẩn trong đội đồ long đục nước béo cò, nào ngờ xui xẻo đến mức trộn thẳng tổ đội mặt ác long. Thế thà về gia tộc chịu đòn còn hơn, chí ít vẫn còn giữ cái mạng quèn, chẳng đến mức đồng tộc đ.á.n.h c.h.ế.t.

Ngay khi nghĩ rằng chắc chắn nắm chắc cái c.h.ế.t thì thấy ác long thu đôi cánh uy phong lẫm liệt , trực tiếp ôm trọn hình cô trong. Khoảnh khắc đôi cánh khép , thấy ác long bế bổng Tống Tiểu Hà đang gối đầu đùi lên.

Mộ Lâm dọa quá mức, ngất xỉu ngay tại chỗ. Còn khi đôi cánh rồng khép , thứ trở về vẻ tĩnh mịch, xung quanh còn bất kỳ động tĩnh nào nữa.

Sáng hôm khi Mộ Lâm tỉnh , thấy Tống Tiểu Hà đang phồng má nhai đồ ăn, cổ còn đeo thêm hai viên đá quý, đó vốn là đá quý ác long Khê Sơn. Còn Khê Sơn thì vẫn giống như đây, ngoan ngoãn một bên, ánh mắt bình tĩnh, tiếp tục lừa gạt Tống Tiểu Hà bằng vỏ bọc vô hại.

Trong suốt quãng đường tiếp theo, Mộ Lâm sợ hãi đến mức kẹp chặt đuôi sói. Cậu luôn tìm cơ hội kể sự thật cho Tống Tiểu Hà, nhưng ngặt nỗi Tống Tiểu Hà bao giờ buông tay Khê Sơn , cứ bám dính lấy rời. Hễ Mộ Lâm há miệng gọi Tống Tiểu Hà, Khê Sơn cũng lập tức đưa mắt tới. Trong đôi mắt vàng kim ngập tràn sát ý khiến Mộ Lâm dám hé răng lấy nửa lời.

Cứ hèn nhát đường thêm mấy ngày, cuối cùng Mộ Lâm cũng chớp cơ hội chuyện riêng với Tống Tiểu Hà. Cậu dám vạch trần phận của Khê Sơn, chỉ dám bóng gió, kín đáo nhắc nhở với Tống Tiểu Hà rằng cực kỳ nguy hiểm.

Thế nhưng Tống Tiểu Hà chẳng hề tin tưởng. Cô cảm thấy Khê Sơn là một với tấm lòng vô cùng lương thiện và hào phóng.

Ví dụ như khi cô đưa tay sờ viên hồng ngọc đai lưng , tiện miệng khen một câu thật , Khê Sơn vô cùng hào phóng tháo nó xuống bảo tặng cho cô. Khi gặp đường xá gồ ghề, cũng dang đôi cánh bế cô bay qua. Có những lúc dạo loanh quanh một vòng, lúc trở về mang theo đủ các loại hoa, chọn những đóa nở rực rỡ nhất cài lên tóc Tống Tiểu Hà.

"Ngài thấy kỳ lạ ? Cánh của màu đen đấy! Làm gì đôi cánh Tinh linh nào màu đen chứ?" Mộ Lâm hét lên.

Mặc dù Khê Sơn thu nhỏ đôi cánh, giấu sự khổng lồ và hung dữ từng bộc lộ đêm đó, vảy rồng cũng lẩn khuất mất, nhưng chung thì đôi cánh vẫn chẳng đẽ gì, chẳng nửa điểm giống với hình tượng mà một Tinh linh nên . Đối với điều , Tống Tiểu Hà mảy may nghi ngờ.

Cô bày khuôn mặt nghiêm túc lên tiếng chỉ trích Mộ Lâm: "Ngươi nên vì đôi cánh của mà tự ý phỏng đoán ác ý về . Hơn nữa khuôn mặt của xinh như , đôi cánh một chút cũng chẳng . Sư phụ từng dạy, đời vốn dĩ vật gì là mỹ, âm dương tương ứng, lấy ngắn bù dài mới là lẽ thường tình ở thế gian."

"Hắn thật sự là ." Tống Tiểu Hà chắc nịch : “Ngươi nên xin ."

 

Loading...