Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 154: Chúc mừng năm mới

Cập nhật lúc: 2026-07-29 15:13:22
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Á!" Nàng khẽ kêu lên một tiếng, đó há miệng c.ắ.n mạnh tai .

Thẩm Khê Sơn nhíu mày kêu đau, đành buông nàng . Hắn hít một lạnh, nhổm dậy, một tay giữ lấy cằm nàng, ngón tay khẽ cạy mở đôi môi, ép nàng hé miệng để lộ hàm răng trắng muốt. Hắn chăm chú xem xét từng chiếc răng: "Là chiếc răng hư nào c.ắ.n bậy thế ?"

"Ai bảo c.ắ.n ..." Tống Tiểu Hà ngậm lấy ngón tay , mơ hồ lầm bầm phản bác: "Ta c.ắ.n cơ mà!"

Tầm mắt Thẩm Khê Sơn lướt xuống, dừng bờ vai trắng ngần mịn màng, nơi in hằn những vết răng mờ nhạt chồng chéo lên , dẫu cũng chỉ là những vết xước ngoài da. Hắn tự nhủ rằng do da thịt phàm nhân quá đỗi mong manh, nên chỉ cần dùng lực liền để tỳ vết.

Chẳng qua là do Tống Tiểu Hà quá mức yếu ớt. nhớ những , hễ thốt câu là nàng nổi giận, thế nên Thẩm Khê Sơn đành dỗ dành: "Ta nương tay ." Khẽ khựng một nhịp, thêm: "Lần sẽ nhẹ tay hơn, chỉ tại nàng thơm quá, khiến nhẫn nhịn ."

Tống Tiểu Hà lập tức xiêu lòng. Mới chốc còn nhăn nhó trách móc, nay lời đường mật , đôi mắt nàng sáng lên lấp lánh. Nàng mím môi khẽ , ngượng ngùng vòng tay ôm lấy cổ , nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên tai lí nhí: "Vậy thì cũng xin , nãy lỡ lời c.ắ.n đau."

Thân xác Long Thần vốn đao thương bất nhập, theo lẽ thường thì hàm răng của phàm tuyệt nhiên thể để bất kỳ dấu vết nào. Thế nhưng chóp tai c.ắ.n của ửng đỏ, vẻ như vết c.ắ.n ban nãy cũng hề nhẹ, vệt đỏ lưu mãi chịu tan.

Thẩm Khê Sơn siết chặt nàng lòng. Hắn tồn tại thế gian qua vô vàn năm tháng thể đong đếm, thiên thu vạn kiếp cũng chỉ như một cái chớp mắt thoáng qua. Vậy mà trong khoảnh khắc ôm chặt Tống Tiểu Hà, cảm nhận rõ rệt sự trôi tàn nhẫn của thời gian. Sự chảy trôi vô tình tựa như một bản án sinh t.ử mà đành bất lực, bởi tuổi thọ của phàm vốn dĩ vô cùng ngắn ngủi. Đợi đến khi dung nhan nàng tàn phai, bước đến điểm cuối của sinh mệnh, dẫu là Long Thần uy vũ hô mưa gọi gió, sức mạnh dời non lấp biển, cũng đành bất lực .

Thẩm Khê Sơn bỗng chốc rơi m.ô.n.g lung, trong lòng dâng lên cảm giác ớn lạnh, chẳng hiểu vì bản nảy sinh những suy nghĩ bi thương đến .

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, lồng n.g.ự.c Thẩm Khê Sơn đột ngột lạnh buốt, Tống Tiểu Hà trong vòng tay bỗng trở nên lạnh lẽo như băng, thể cứng đờ, thở tắt lịm từ lúc nào. Hắn hoảng hốt cúi đầu , đập mắt là dòng m.á.u đỏ thẫm rỉ từ khóe miệng nàng, men theo cằm nhỏ từng giọt xuống mu bàn tay . Thứ chất lỏng màu đỏ chói mắt tựa như dung nham nóng rực, thiêu đốt khiến tay bỏng rát. Nỗi đau đớn từ mu bàn tay lan dần lên, cào xé ruột gan, tựa như vạn nhát d.a.o cứa nát tâm can .

Thẩm Khê Sơn bỗng sực nhớ , Tống Tiểu Hà sớm nhắm mắt xuôi tay.

Khi c.h.ế.t , nàng vô cùng tĩnh lặng, hề những tiếng gào t.h.ả.m thiết, cũng chẳng hề vùng vẫy tuyệt vọng. Ấy mà khao khát sống mãnh liệt trào dâng từ đôi mắt vỡ vụn . Nàng đăm đăm Thẩm Khê Sơn, đôi môi mấp máy ngừng, nhưng hai tai ù , chẳng thể lời nào, chỉ văng vẳng cảm nhận nàng đang thì thào: "Ta c.h.ế.t, c.h.ế.t..."

"Ta rời xa ."

"Tống Tiểu Hà!" Thẩm Khê Sơn bàng hoàng gào thét tên nàng, đôi tay cuống cuồng siết chặt, tuyệt vọng dùng sức mạnh để níu giữ nàng . Nào ngờ xác Tống Tiểu Hà dần tan rã hư vô, vỡ vụn tựa sương khói, hòa cơn gió vô tình, biến mất ngay mắt .

 

Cảnh vật xung quanh chợt xoay vần biến ảo. Thẩm Khê Sơn lạc bước giữa chốn phố thị phồn hoa, dòng phàm tục qua tấp nập, tiếng huyên náo. Hắn lặng như tượng đá giữa dòng đời ngược xuôi, ánh mắt ngẩn ngơ vội vã kiếm tìm từng gương mặt qua đường, tuyệt vọng lùng sục bóng dáng quen thuộc in sâu tâm khảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-154-chuc-mung-nam-moi.html.]

Hắn dong ruổi qua bao xứ sở, từ chốn đô thành phồn hoa náo nhiệt, đến nơi hoang vu hẻo lánh bần hàn, từ vùng thái bình thịnh trị cho đến chiến địa m.á.u chảy đầu rơi, trải qua xuân hạ thu đông năm qua năm khác. Đêm giao thừa hằng năm là thời khắc căm ghét nhất. Hắn chán ghét tiếng pháo nổ vang trời, chói mắt sắc đỏ ngợp trời. Hắn càng chán ghét hơn khi thấy nhân gian hoan hỉ , miệng luôn nhắc đến sự đoàn viên, gia đạo bình an. Cứ đến đêm , trốn một ngọn núi hoang vắng, thu nếm trải sự tĩnh lặng và cô liêu.

Nhân gian mênh m.ô.n.g bát ngát, rộng lớn đến mức khiến sinh lòng oán hận, còn Tống Tiểu Hà vô cùng nhỏ bé, sự nhỏ bé khiến lòng nghẹn ngào uất ức.

Hắn bắt đầu đem lòng chán ghét Tống Tiểu Hà, chán ghét nữ t.ử năm đó cả gan bước lãnh địa của . Chán ghét việc nàng cứ liên tục quấn quýt quấy rầy, dăm ba bữa tìm trò chuyện. Hắn cũng chán ghét luôn cả việc nàng tùy ý đặt tên cho , chán ghét sinh mệnh mỏng manh tựa sương mai của nàng, oán giận sự hi sinh đầy bốc đồng của nàng.

Đáng hận nhất là nàng rõ ràng từng luyến tiếc nỡ, thế nhưng cuối cùng vẫn lìa đời, ẩn biệt tăm giữa biển mênh mông, khiến lê bước vạn dặm hồng trần, tìm kiếm mòn mỏi cũng chẳng thấy chút tung tích.

Tống Tiểu Hà đáng hận , rốt cuộc đang trốn ở phương trời nào? Nhân gian rộng lớn nhường , nàng còn định lẩn trốn bao lâu nữa?

Hắn còn tìm kiếm bao lâu nữa đây?

 

Thẩm Khê Sơn bừng tỉnh khỏi giấc mộng, hoảng hốt mở bừng đôi mắt, khẽ giật khiến Tống Tiểu Hà đang say giấc bên cạnh cũng bừng tỉnh theo. Tư thế ngủ của nàng vô cùng quấn quýt, luôn thích ôm chặt lấy Thẩm Khê Sơn buông. Nàng tựa đầu lên lồng n.g.ự.c , đôi chân thì quấn chặt lấy , cả hình như gắn chặt , tách rời.

Từ thuở xa xưa, Thẩm Khê Sơn vốn cần đến giấc ngủ. từ khi ở bên Tống Tiểu Hà, cũng dần nhiễm thói quen say giấc của phàm nhân, vì thế mà mới bắt đầu mộng.

Điển hình như ban nãy, một cơn ác mộng khiến kinh hoảng thôi.

Hắn cúi đầu, vươn tay véo nhẹ má Tống Tiểu Hà. Nàng đang say giấc nhéo đau liền tỉnh dậy. Đôi mắt còn ngái ngủ chịu hé mở, nàng rúc lòng cọ quậy dỗi hờn, lầm bầm trách móc: "Chàng ?"

Thẩm Khê Sơn siết chặt vòng tay ôm lấy nàng, khẽ c.ắ.n lên vành tai nàng trêu chọc: "Tống Tiểu Hà, nàng đúng là một kẻ phiền phức khiến chán ghét."

Tống Tiểu Hà vẫn còn ngái ngủ, trách móc cũng chẳng buồn suy nghĩ, chỉ thuận miệng mơ màng đáp : "Vậy thì bây giờ?"

Thẩm Khê Sơn trầm lặng , chỉ im lìm ôm chặt lấy nàng.

Lát , đáng lẽ Tống Tiểu Hà tiếp tục chìm giấc ngủ nồng, nhưng nàng bất chợt thì thầm: "Ta yêu , mãi mãi yêu . Ta chỉ cho phép ghét một chút thôi, ?"

Lời dẫu phần qua loa, nhưng chữ "yêu" rót tai vô cùng ngọt ngào, khiến Thẩm Khê Sơn quyết định thuận theo lời nàng, tạm thời chỉ chán ghét nàng một chút thôi.

Hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên vành tai Tống Tiểu Hà, khẽ khàng cất lời đáp: "Được."

Loading...