Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 155: Trăm Năm Kiếm Tìm, Một Đời Kề Bên
Cập nhật lúc: 2026-07-29 16:08:05
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Khê Sơn thích tết Nguyên đán ở nhân gian.
Nghe đó là ngày lễ mà phàm nhân coi trọng nhất. Để đón qua ngày đó, họ đặt nhiều quy củ gọi là tập tục và chúng lưu truyền suốt bao năm tháng. Cứ mỗi dịp cuối năm là phàm nhân rục rịch chuẩn , việc ăn mừng tết bấy giờ kéo dài ít nhất cũng trọn một tháng.
Thuở Thẩm Khê Sơn vẫn còn là Long Thần, đường nhập thế tìm kiếm Tống Tiểu Hà, cứ mỗi độ tết đến là trốn trong núi để mong chốn thanh tĩnh. Về khi hóa thành phàm nhân, xác phàm tục tuy giảm bớt sự bài xích của đối với ngày tết, thế nhưng vẫn chẳng mặn mà gì với bầu khí ồn ào náo nhiệt dịp đầu xuân. Thường thì khi xong xuôi những lễ nghi phiền phức, sẽ lặng lẽ trốn biệt trong tẩm cung của .
Giờ đây khi khôi phục phận Long Thần, sự chán ghét của đối với ngày tết càng lộ rõ. Hắn thậm chí còn đặt câu hỏi về các tập tục ngày tết: "Đón lễ thì cứ đón lễ thôi, cớ cứ đốt pháo trúc gì? Phàm nhân đúng là cứ thích kiên trì tạo thứ âm thanh chói tai, cốt để khiến sinh vật đều chán ghét lấy đó đắc ý."
Lúc , Tống Tiểu Hà đang bận rộn phân bổ nhiệm vụ dịp tết ở Tiên giới. Lần nào năm mới đến cũng là thời gian Tiên giới bận rộn nhất. Các vị tiên vốn dĩ ít ỏi nay gánh vác truyền thống do Cổ Thần để , đó là xuống dân gian trừ tà ban phúc. Một khi phân bổ đều thì sẽ nảy sinh rắc rối, nơi thì phúc trạch quá dư thừa, nơi chẳng tiên nhân chở che dẫn đến việc yêu tà hoành hành.
Do thời gian ở thượng giới và hạ giới khác biệt, trời một ngày bằng nhân gian một năm, thế nên từ thuở xa xưa Tiên giới định ngày ban phúc. Cứ hễ các vị tiên ở trời đủ ba trăm sáu mươi ngày thì sẽ hạ phàm một , còn đối với nhân gian thì cứ ba trăm sáu mươi năm sẽ tính là một kỷ.
May , phúc trạch do thần linh ban xuống thể lưu giữ lâu, vì thời gian ba trăm sáu mươi năm cũng tính là quá dài.
Tống Tiểu Hà chỉ mới tiếp quản Tiên giới nên khó để sắp xếp những bề bộn cho đấy. Nàng đành nhờ đến sự giúp đỡ của các vị tiên gia, còn bản thì gánh vác một phần nhỏ giam trong tẩm điện để cất công nghiên cứu.
Nàng xem xét năng lực ban phúc của quần tiên chia tâm trí để trả lời câu hỏi của Thẩm Khê Sơn: "Nghe đồn thuở viễn cổ, lãnh địa của lục giới vẫn phân định rạch ròi nên nhiều tà ma nhân dịp năm mới mà xông Nhân giới để mặc sức loạn. Về vị tiên nhân nọ đem linh lực trừ tà gán pháo trúc, để cho phàm nhân mồi lửa đốt dịp tết nhằm giải phóng linh lực, từ đó xua đuổi tà ma rước lấy điềm lành và bảo vệ cho nhân gian bình an. Dẫu rằng pháo trúc ngày nay chẳng còn năng lực nữa nhưng tập tục thì vẫn lưu truyền đến tận bây giờ."
Thẩm Khê Sơn chẳng mảy may bận tâm mà lên tiếng phản bác: "Một quả pháo trúc cỏn con thì thể mang năng lực trừ tà gì chứ? Ta thấy rõ ràng là đám thương lái bán pháo bịa câu chuyện , cốt là mượn cơ hội để phát tài mà thôi."
"Chỉ Niên thú mới sợ tiếng pháo nổ thôi." Tống Tiểu Hà dứt lời thì bỗng sực nhớ điều gì đó. Nàng ngẩng đôi mắt khỏi cuộn sách chậm rãi về phía Thẩm Khê Sơn: "Chàng... nhiều năm từng xuống trần gian loạn đấy?"
Khi xử lý công vụ, thỉnh thoảng Tống Tiểu Hà cũng thích lười biếng một chút nên nàng cố ý đặt một chiếc bàn gỗ ngay giường êm, hễ thấy mệt là buông tay ngả ngớn xuống nghỉ ngơi. Làm như tuy rằng tiện lợi nhưng cũng khuyết điểm. Thẩm Khê Sơn ngày thường vốn dĩ chẳng việc gì , cũng chẳng chịu khác mà cứ coi chiếc bàn như chiếc giường thứ hai của . Cứ lúc nào rảnh rỗi là ườn lên đó, ngang ngược chiếm trọn phân nửa diện tích mặt bàn.
Tống Tiểu Hà chỉ chiếm một góc nhỏ bàn thì cũng thôi , đằng còn cố tình đè lên cánh tay nàng cốt để quấy rối cho nàng việc.
Thẩm Khê Sơn ẩn ý trong lời của nàng liền đầu . Hắn vươn cánh tay dài dễ dàng bóp lấy hai má nàng ghé sát hỏi: "Nàng xem giống bộ dáng của Niên thú hả?"
Bị bóp cằm nựng đến mức chu cả môi , nhưng Tống Tiểu Hà vẫn quên nghiêm túc giải thích: "Niên thú chỉ là tên gọi chung thôi. Từ xưa đến nay cũng ai bảo Niên thú là rồng chứ."
Thẩm Khê Sơn thật ngờ đường đường là một vị Long Thần như mà ngày luân lạc đến bước đem so bì với Niên thú. Loại yêu thú hèn nhát đến mức tiếng pháo dọa cho bỏ chạy khi xách dép cho còn chẳng xứng.
Thế nhưng Tống Tiểu Hà càng lúc càng tin tưởng suy đoán , nàng thậm chí còn lôi một vài cuốn cổ tịch để chứng minh cho quan điểm Niên thú thể là rồng.
Thẩm Khê Sơn nhấn mạnh hết đến khác: "Ta chỉ là thích thứ âm thanh ồn ào thôi, chứ là sợ pháo trúc."
Tống Tiểu Hà liền tiếp lời: "Đã thì đêm giao thừa chúng cứ xuống trần gian một chuyến là thể kiểm chứng ."
Đi thì , đường đường là Long Thần thì lẽ nào sợ việc ? Thẩm Khê Sơn lập tức nhận lời ngay. Đồng thời cũng đưa điều kiện, đó là nếu sợ pháo trúc và cũng là Niên thú trong lời đồn đại của phàm nhân, thì Tống Tiểu Hà bắt buộc đáp ứng một yêu cầu của .
Vốn dĩ Tống Tiểu Hà đồng ý , nhưng đó nàng bắt đầu phát huy bản tính cũ. Nàng cứ ỉ ôi lải nhải để ăn vạ đưa điều kiện ngược với Thẩm Khê Sơn: " là những yêu cầu như từ bỏ chức Tiên chủ, rời khỏi Thượng giới đoạn tuyệt quan hệ với sư phụ và Tô Mộ Lâm đấy."
Thẩm Khê Sơn xong thì gì nhưng sắc mặt thoáng biến đổi, hiển nhiên là trúng tim đen. Vị Long Thần vốn dĩ trời đất t.h.a.i nghén sinh nên luôn giữ tính cách tự do tự tại. Điều khiến chán ghét nhất chính là trói buộc bởi khuôn phép và trách nhiệm. Hắn sớm chán ngấy cái cảnh lưu Thượng giới nên lúc nào cũng xúi giục Tống Tiểu Hà bỏ bê công vụ để xuống hạ giới rong chơi.
Thế nhưng thiên thê mới xây dựng bao lâu, Tiên giới vẫn còn đang suy yếu và trong giai đoạn trăm bề ngổn ngang chờ ngày chấn hưng. Phải đợi đến khi lượng tiên nhân phi thăng ngày càng nhiều lên, lúc Tiên giới trở nên lớn mạnh thì Tống Tiểu Hà họa chăng mới thể buông bỏ chức vị Tiên chủ . Còn ở hiện tại, lúc Tiên giới đang thiếu hụt nhân lực trầm trọng thì nàng thể dứt áo cho đành.
Tống Tiểu Hà chỉ đành dỗ dành vị Long Thần : "Chàng đừng nóng vội mà. Bây giờ Nhân giới đang ngày một hơn, mệnh cũng đang dần khởi sắc nên Tiên giới tự nhiên cũng sẽ lớn mạnh và phồn vinh theo thôi. Đợi đến lúc phi thăng ngày càng đông đúc, lúc đó chúng thể rời khỏi Tiên giới ! Chàng đường đường là một vị Long Thần, một nhắm mắt mở mắt cũng qua ngàn vạn năm tháng thì bận tâm đến cái khoảnh khắc ngắn ngủi như cái chớp mắt chứ?"
Lời Thẩm Khê Sơn qua cả trăm . Nếu đổi là khác thì Long Thần sớm lấy sừng húc bay kẻ đó cho khuất mắt chứ mà những lời nhảm nhí .
Thế nhưng Tống Tiểu Hà xuất là một phàm nhân ranh mãnh, nàng khả năng xoa dịu lòng vô cùng độc đáo.
Đầu tiên nàng sẽ dùng đôi mắt đen láy chằm chằm như thể chứa đựng sự chuyên tâm và cả nỗi niềm yêu thích sâu sắc. Tiếp đó nàng nhẹ nhàng dùng lời lẽ dịu dàng để an ủi , đồng thời còn xen kẽ thêm dăm ba động tác nhỏ nũng nịu dính như nắn nót ngón tay , hoặc tựa cằm lên vai , đôi khi còn hôn nhẹ lên vành tai để đạt mục đích mê hoặc tâm trí .
Thẩm Khê Sơn luôn sự kiên nhẫn gì sánh bằng đối với yêu, mặc dù Tống Tiểu Hà vẫn còn vô khuyết điểm. trong suốt trăm năm ròng rã tìm kiếm Tống Tiểu Hà, sớm học cách bao dung.
Ví như việc nàng lúc nào cũng lời mà giữ lấy lời. Rõ ràng hẹn ước với sẽ xuống hạ giới du ngoạn, nhưng vì bận việc đột xuất mà khước từ, tiện miệng lấp l.i.ế.m rằng để hẵng .
Hay như việc nàng luôn lời sàm tấu của kẻ tiểu nhân. Điển hình là hạ giới trừ yêu đó, Lương Đàn cứ nhất quyết đòi theo. Kết quả là trong lúc diệt trừ yêu ma, lão già đó sơ ý cái đuôi của quét trúng một phát. Vừa mới trở về Tiên giới, lão mách lẻo với Tống Tiểu Hà, nào là bảo bản yêu quái g.i.ế.c mà suýt chút nữa thì cái đuôi của quật c.h.ế.t. Chính vì chuyện đó mà Tống Tiểu Hà giận dỗi , cả nửa ngày trời chẳng thèm để ý đến . Đó rõ ràng là một sự cố ngoài ý , mà nguyên nhân thực sự là do Lương Đàn quá yếu ớt chứ là vì cái đuôi của quật quá mạnh.
Hơn nữa, Tống Tiểu Hà đối với vô cùng qua loa lấy lệ. Nàng dành nhiều thời gian để xử lý công vụ Tiên giới. Khó khăn lắm mới lúc rảnh rỗi thì khi chuyện với , nàng để hồn bay mất. Nàng thậm chí còn chia nhỏ thời gian rảnh rỗi ít ỏi đó , dùng phần lớn thời gian để thăm viếng Lương Đàn, nô đùa với Tô Mộ Lâm, hoặc chạy tới Thần giới tìm Thần Đế uống rượu. Không những thế, nàng còn vài cử chỉ đụng chạm cơ thể hết sức kỳ cục với đủ hạng linh tinh khác. Hậu quả là mỗi Thẩm Khê Sơn hôn nàng thì nụ hôn đó đều kết thúc trong sự vội vã, như thể vị Long Thần đây thực sự đang khao khát tiếp xúc thể xác với tên phàm nhân ranh mãnh lắm .
Bao nhiêu chuyện tích tụ khiến Long Thần càng nghĩ càng thêm tức giận. Hắn lập tức thẳng với Tống Tiểu Hà: "Xin mau, nếu sẽ lập tức rời khỏi Tiên giới."
Tống Tiểu Hà đang mải mê chép tiên quyển, ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên mà buột miệng trả lời theo bản năng: "Xin mà. Xin Long Thần đại nhân hãy tha thứ cho sự ngu của , nhất định sẽ sửa sai."
Thẩm Khê Sơn gật gật đầu. Dù thì nàng cũng lời xin , quả thực chẳng còn cách nào khác ngoài việc đành tạm thời tha thứ cho nàng.
Sau khi hai giao ước xong xuôi, Tống Tiểu Hà liền hỏa tốc giải quyết hết đống công vụ còn dang dở tay. Nàng chọn đúng đêm giao thừa ở nhân gian dắt theo vị Long Thần đại nhân đang nhăm nhe bỏ nhà cùng hạ phàm.
Đêm giao thừa ở nhân gian vẫn ồn ào náo nhiệt như năm. Đang giữa tiết trời rét đậm nên ai nấy đều khoác những chiếc áo bông dày cộp. Dưới hiên nhà của từng hộ gia đình đều treo lủng lẳng những chiếc đèn lồng đỏ rực, còn tiếng pháo hoa và pháo nổ thì cứ liên tiếp vang lên ngớt bên tai.
Thẩm Khê Sơn vô cùng ghét mớ âm thanh huyên náo , nhưng vẫn nhớ rõ ước định với Tống Tiểu Hà. Để chứng minh bản là con Niên thú vì sợ pháo nổ mà bỏ chạy trong thời cổ đại, cố tình căng cứng cơ mặt, giữ vẻ mặt vô cảm cốt để tỏ rõ mấy thứ đồ vớ vẩn chẳng một chút xíu sát thương nào đối với .
Trái là Tống Tiểu Hà... Kể từ lúc mới hạ phàm, hình như nàng ném cái ước định đầu mất . Nàng chẳng mò một xâu kẹo hồ lô, ăn, còn thong dong thưởng thức màn biểu diễn tạp kỹ bên đường và cả pháo hoa rực rỡ trời nữa. Đã nàng còn nằng nặc đòi xách theo một chiếc đèn hoa dành cho trẻ con, cứ thế đong đưa qua trông chẳng chút dáng vẻ nào là của một vị thần tiên cả.
Thẩm Khê Sơn thể lên tiếng nhắc nhở: "Ba cái tiếng pháo hoa với pháo trúc còn chẳng chói tai bằng tiếng hú hét của Tô Mộ Lâm, căn bản là chút sức uy h.i.ế.p nào hết."
Tống Tiểu Hà đến mức đôi mắt híp thành hình trăng khuyết, nàng liến thoắng hùa theo: ", đúng, đúng. Hơn nữa ngửi thấy trong khí đang thoảng một mùi vị gì đó ?"
Thẩm Khê Sơn quả thực thể ngửi thấy nhiều mùi vị. Đầu tiên là mùi của phàm nhân. Đây là mùi hương đặc trưng của địa tiên, linh thú ngửi thấy sẽ cảm thấy thơm tho và đến gần, còn yêu thú ngửi thấy sẽ cảm thấy thơm ngon mọng nước và ăn thịt. Tiếp đó là mùi khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g sinh từ việc đốt pháo hoa và pháo trúc. Thứ mùi khó ngửi nên vị Long Thần vô cùng chán ghét. Ngoài còn mùi của đủ loại đồ ăn và cả mùi rượu nữa. Hai thứ đều là những món mà phàm nhân vô cùng coi trọng trong dịp tết nên đêm giao thừa, những hương vị càng trở nên nồng đậm hơn bao giờ hết.
"Ta ngửi thấy ." Thẩm Khê Sơn rõ cái mùi vị mà Tống Tiểu Hà nhắc đến là bất kỳ một mùi hương nào trong những thứ kể . Hắn bèn đáp lời: "Đó là mùi vị của sự phồn vinh."
" !" Tống Tiểu Hà nhắm nghiền hai mắt , hít một thật sâu. Trên gương mặt nàng thoắt cái hiện lên nụ rạng rỡ đong đầy niềm hạnh phúc sướng vui, đó nàng mới từ từ trút một thở dài: "Đó chính là mùi vị bình yên của nhân gian."
Năm xưa khi phi thăng thành thần, nàng tiếp nhận lễ gia miện để trở thành chủ nhân của Tiên giới. Kể từ lúc đó, mỗi khi xuống trần gian, tâm trạng của nàng còn giống như nữa. Ngắm hàng vạn ngọn đèn đồng loạt thắp sáng màn đêm buông xuống, Tống Tiểu Hà còn cảm thấy cô đơn lạnh lẽo, cũng chẳng còn ghen tị với bầu khí gia đình sum vầy náo nhiệt của khác. Trước mắt nàng giờ đây chỉ là cảnh sắc bình phước và thịnh vượng, thấy sự an yên kết tinh từ vận khí lành, và thấy cả một nhân gian trần thế mãi mãi sinh sôi nảy nở ngừng.
Phía chợt vang lên một tràng tiếng chiêng trống giòn giã. Có đang giữa đám đông huyên náo mà lớn tiếng hô vang: "Tế Long Thần bắt đầu !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-155-tram-nam-kiem-tim-mot-doi-ke-ben.html.]
Người dân phố hễ thấy tiếng hô hào thì lập tức ùa về chung một hướng. Mặc dù đám đông chen vai thích cánh đông nghịt như kiến, thế nhưng tuyệt nhiên hề xảy hiện tượng giẫm đạp lên . Mọi cứ trật tự tiến về nơi tổ chức lễ hội Long Thần tế, rôm rả để chào mừng năm mới.
Tống Tiểu Hà cũng cảm thấy tò mò. Nàng mới chỉ từng chứng kiến lễ hội tế Long Thần một duy nhất, đó là dạo ở trong một tòa thành bỏ hoang nhiều năm. Buổi lễ đó là do đám yêu quái dế dũi thành tinh tổ chức. Lũ dế dũi đó mặc dù hình dáng giống với con nhưng rốt cuộc vẫn kém xa một trời một vực. Cơ mà nhân gian hiện giờ chẳng còn mấy nơi là lưu truyền những giai thoại về Long Thần nữa, chứ đừng gì đến việc tổ chức lễ hội tế tự riêng cho ngài.
Ngay lúc , hai bọn họ tình cờ bắt gặp lễ hội tế Long Thần, âu cũng coi như là một mối duyên hiếm .
Tống Tiểu Hà giải quyết nhanh gọn lẹ, nàng nhét nốt miếng kẹo hồ lô miệng ném quách cái xiên tre . Nàng nắm chặt lấy tay Thẩm Khê Sơn, miệng vẫn còn nhai nhồm nhoàm mà ú ớ giục giã: "Đi thôi, chúng qua đó xem !"
Thẩm Khê Sơn vẫn cảm thấy tiếng pháo hoa nổ đì đùng thật ồn ào. Hắn cũng cảm thấy những con phố chật cứng phàm nhân thật sự bức bối. Thậm chí còn chẳng ưng mắt nổi mấy chiếc đèn lồng đỏ treo la liệt khắp các ngõ ngách. Thế nhưng bàn tay của Tống Tiểu Hà quá đỗi mềm mại, quá đỗi ấm áp. Lúc nàng nắm lấy tay , hai lòng bàn tay áp sát , nhiệt độ cơ thể từ từ lan tỏa và sưởi ấm làn da của . Ngón tay thể dễ dàng chạm mạch đập nhịp nhàng của Tống Tiểu Hà. Đó chính là minh chứng sống động nhất cho thấy nàng vẫn còn đang tồn tại cõi đời .
Thẩm Khê Sơn bất giác nhớ thời gian trăm năm đơn độc phiêu bạt chốn nhân gian. Vào mỗi dịp đêm giao thừa, luôn đỉnh núi cao ngất để bao quát bộ thị trấn bên . Từ xa , ánh đèn sáng rực rỡ như những vì giăng mắc khắp bầu trời, tiếng ồn ào văng vẳng tựa như tiếng sóng biển gầm thét nguôi. Trong vô thức, ngoái đầu tìm kiếm, hằng mong thấy hình bóng của một thiếu nữ chắp hai tay , đang thành kính gửi gắm những lời nguyện cầu đến các bậc thần linh.
trời đất bao la là thế, chẳng nơi nào tìm thấy bóng dáng của Tống Tiểu Hà.
"Thẩm Khê Sơn, ? Ở nhân gian, tết Nguyên đán chỉ đơn thuần là một ngày lễ để ăn mừng, mà nó còn mang những ý nghĩa vô cùng đặc biệt đấy." Tống Tiểu Hà dắt tay , cả hai chầm chậm bước giữa biển tấp nập. Nàng khẽ nghiêng đầu qua , dải lụa buộc mái tóc buông lơi bay lất phất trong gió khẽ mơn trớn qua sườn mặt của Thẩm Khê Sơn.
Thẩm Khê Sơn đăm đăm nàng. Trong suốt những năm tháng chu du khắp nhân gian, sớm học nhiều điều từ phàm nhân nên thừa hiểu Tống Tiểu Hà đang gì. Thế nhưng vẫn cất tiếng hỏi: "Ý nghĩa gì cơ?"
Lúc , hai tới nơi tổ chức lễ hội Long Thần tế. Bọn họ đưa mắt ngắm đám đang giương cao những cây sào dài. Đầu sào gắn một con rồng bằng vải sống động y như thật. Dưới ánh sáng của những ngọn đèn, từng chiếc vảy rồng tinh xảo chiếu rọi rõ nét. Con rồng khổng lồ uốn lượn uyển chuyển lướt đỉnh đầu của , mang một dáng vẻ uy vũ phi phàm. Tiếng trống vang lên càng lúc càng rộn rã, những phàm nhân dọc hai bên đường cũng đồng thanh hò reo cổ vũ. Tiếng hô vang đó giống như đang khích lệ những múa rồng, giống như đang bắt chước tiếng rồng ngâm. Tiếng hò reo cuồn cuộn hòa như những đợt sóng cuộn trào, vang dội đinh tai nhức óc.
Tống Tiểu Hà tủm tỉm theo con rồng dài mới uốn lượn lướt qua mặt cất giọng: "Nó tượng trưng cho sự đoàn viên đó. Cho dù là những con tha hương những kẻ bươn chải kiếm sống nơi xứ lạ thì cứ đến ngày lễ , họ đều sẽ trở về nhà để sum vầy cùng những yêu ruột thịt của ."
Hai chữ "sum vầy" khiến trái tim của Thẩm Khê Sơn khẽ rung động. Hắn lờ mờ đoán Tống Tiểu Hà đang bày tỏ điều gì nên đầu , chăm chú nàng.
Tống Tiểu Hà thoạt đầu chỉ phóng tầm mắt theo con rồng đang uốn lượn tung bay giữa trung, ngước những chùm pháo hoa rực rỡ đang bung nở bầu trời. Sau đó ánh mắt nàng mới lướt từ đầu phố lướt qua những chiếc đèn hoa, đưa mắt quan sát đám đông ngập tràn những tiếng rộn rã xung quanh, và cuối cùng dừng chạm ánh mắt của Thẩm Khê Sơn.
Nàng thủ thỉ: "Kể từ lúc đập vỡ Tầm Long Châu và lấy ký ức, luôn trong trạng thái bận rộn ngập đầu, nhất là công vụ chất đống quá nhiều. Bởi nên chẳng cơ hội đàng hoàng với để trò chuyện, để giãi bày những lời tận đáy lòng ."
"Thực lúc mới chia xa, một chút..." Nàng giơ tay lên, dùng ngón cái và ngón trỏ khép hờ thành một cử chỉ nhỏ xíu tiếp: "...một chút xíu chán ghét sự vô tâm của . Bởi vì lúc đó chẳng còn thời gian nữa, hết cách để giải thích cho hiểu rằng thích đến nhường nào. Thế nhưng ánh mắt khi luôn chất chứa sự thờ ơ lạnh nhạt, dường như chẳng mảy may bận tâm đến việc sẽ rời . Cũng vì chuyện đó mà một tự chuốc lấy phiền muộn vì nhận bản chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, còn là một vị Long Thần cao cao tại thượng."
" thừa hiểu thể trách . Ta cho rằng đối với sinh mệnh dài đằng đẵng của , một trăm năm ngắn ngủi của phàm nhân cũng chỉ bằng thời gian chợp mắt một cái mà thôi. Huống hồ chi thời gian chúng quen quá sức ngắn ngủi, đối với càng là chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm."
Đây quả thực là lời vu khống. Thẩm Khê Sơn lên tiếng bác bỏ ngay, thế nhưng nể tình Tống Tiểu Hà vẫn đang nghiêm túc bộc bạch tiếng lòng nên nhẫn tâm cắt ngang lời nàng.
"Thế nhưng những nỗi chán ghét đó thảy đều nỗi sợ hãi che khuất mất . Khoảnh khắc khi nhận bản sắp đối mặt với cái c.h.ế.t, mới bắt đầu hoảng sợ rằng sẽ lãng quên , sợ rằng sẽ nhanh chóng ném đầu, sợ rằng ngay cả những tháng ngày chúng bên cũng chẳng thể lưu chút vết tích nào trong cuộc đời của ... Vì tham lam cầu xin Loan tỷ dẫn dắt cho kiếp của bước lên con đường tu đạo. Ta hy vọng rằng một ngày nào đó thể phi thăng, thể tìm đoạn ký ức để đoàn tụ cùng ."
Lần thì Thẩm Khê Sơn thể nhẫn nhịn nữa, buông lời khen ngợi nàng: "Nàng đó."
"Không , mà là ." Tống Tiểu Hà siết chặt lấy tay khẽ đung đưa, vẻ mặt tràn ngập sự chân thành: "Thẩm Khê Sơn, cảm ơn vì khi nhập thế tìm . Ta ròng rã tìm suốt trăm năm trời, cuối cùng còn nguyện chuyển thế nữa. Chính vì sự cố chấp nhường của nên mới thể thực hiện lời hứa tương phùng cùng ."
"Xin . Lẽ nên nghĩ Long Thần là kẻ bạc tình bạc nghĩa, xem thường phàm nhân và hiểu thất tình lục dục. Lẽ cũng nên cho rằng sẽ nhanh chóng quên . Đó là vu khống . Tương tự như , tiếng 'cảm ơn' cũng nên với từ sớm mới ."
"Còn nữa..."
Tống Tiểu Hà nắm chặt lấy tay , ấn lòng bàn tay áp sát vị trí trái tim . Nàng ngước đôi mắt chất chứa đầy sự thành kính và yêu thương tha thiết để thẳng mắt : "Ta yêu . Bắt đầu từ kiếp thứ nhất của Tống Tiểu Hà cho đến tận ngày hôm nay, tình yêu đó vẫn từng đổi dù chỉ một chút. Dạo , vì e sợ cái sinh mệnh ngắn ngủi của phận phàm nhân nên mới tham lam tu đạo để cầu lấy sự trường sinh bất lão, cốt chỉ mong kề vai sát cánh bên mãi mãi về . Và giờ đây, thực sự điều đó ."
Thẩm Khê Sơn thể cảm nhận rõ ràng trái tim đang đập thình thịch liên hồi bên trong lồng n.g.ự.c của Tống Tiểu Hà quả thực mạnh mẽ và tràn đầy sức sống.
Nói nàng là kẻ bốc đồng liều lĩnh cũng , bảo nàng là dũng cảm gan cũng chẳng . Ngay tại trần thế ngập tràn tiếng đàn ca sáo nhị, giữa muôn vàn ánh đèn rực rỡ sắc màu, nàng thẳng thắn bộc bạch cõi lòng , bày tỏ tâm tư chân thật nhất từ tận đáy lòng: "Chẳng vị Long Thần đại nhân đây, quãng đời còn nguyện ý túc trực bên rời bỏ chăng?"
Ngay khoảnh khắc , tất thảy những âm thanh ồn ã náo nhiệt dường như đồng loạt tan biến khỏi đôi tai của Thẩm Khê Sơn, bốn bề xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn thấy thở của Tống Tiểu Hà mang theo một chút dồn dập trong sự căng thẳng. Hắn cũng nhịp tim của nàng đang dần đập nhanh hơn, vang lên những tiếng "thình thịch" rộn rã. Mỗi một nhịp đập khiến cõi lòng khẽ run rẩy.
Thẩm Khê Sơn đưa mắt Tống Tiểu Hà đang rạng ngời ánh đèn lung linh, bất chợt cảm thấy cả cái Tiên giới ngập ngụa trong công vụ bề bộn cái nhân gian ồn ào dứt dường như đều thể tha thứ .
Người mặc dù lúc nào cũng phớt lờ , còn vì dăm ba kẻ râu ria như bọn Lương Đàn Tô Mộ Lâm mà hờn dỗi . Người lúc nào cũng hứa hẹn cho sướng miệng nuốt lời, tự đặt giao ước lật lọng tở mở. Thậm chí còn chẳng bao giờ chủ động đưa những đòi hỏi mật với ... với vô vàn những khuyết điểm như thế, nhưng trí nhớ của Long Thần . Bởi Thẩm Khê Sơn luôn ghi nhớ trong lòng từng giờ từng phút rằng Tống Tiểu Hà chính là báu vật mà mất cả trăm năm trời cô độc dạo bước chốn nhân gian, băng qua hàng vạn ngọn núi vượt qua hàng ngàn con sông, để nhung nhớ khôn nguôi trong vô vàn những tháng ngày nhật nguyệt giao thoa. Đó là báu vật mà trải qua muôn ngàn cay đắng mới thể tìm thấy.
Do đó, Thẩm Khê Sơn bao giờ bận tâm đến những khuyết điểm vụn vặt đôi khi khiến chẳng mấy vui vẻ nàng.
Báu vật khó cầu, ắt nâng niu.
Hắn nâng lấy gương mặt Tống Tiểu Hà, khẽ cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vầng trán của nàng.
Dù trong lòng chất chứa cả ngàn vạn lời , nhưng vị Long Thần vốn dĩ chẳng giỏi buông những lời đường mật mặn nồng. Hắn khó thốt dăm ba câu đại loại như "thiên trường địa cửu" "sống c.h.ế.t ". Cách duy nhất để thể giãi bày tâm ý của chính là gửi gắm hết nụ hôn .
"Nàng hiểu là , Tống Tiểu Hà." Thẩm Khê Sơn buông nàng , nhịn mà nhéo má nàng cất tiếng: "Thế gian chỉ duy nhất một vị Long Thần thôi, cho nên nàng nên cách trân trọng lấy. Nào, mau trở về đoạn tuyệt quan hệ với Lương Đàn ."
Tống Tiểu Hà lập tức đáp lời ngay: "Thế thì ."
Thẩm Khê Sơn bèn trình bày lý do: "Lần rõ ràng là trong lúc diệt yêu, lão tự lao thẳng xuống đuôi của đấy chứ. Ta nghi ngờ lão đang cố tình đổi trắng đen để vu oan cho , quả thực vô cùng hiểm ác."
Tống Tiểu Hà phì : "Chàng đừng mà bôi nhọ sư phụ của nữa. Người lớn tuổi lắm , hơn nữa ngài còn là sư phụ của , nên tỏ lòng tôn kính ngài mới ."
"Ta lớn tuổi hơn lão nhiều." Thẩm Khê Sơn hừ nhẹ: "Ta còn lớn tuổi hơn tất cả các cộng cơ, đáng tôn kính là mới đúng."
"Oa, xem chùm pháo hoa kìa, to bự chảng luôn! Đẹp quá mất!"
"Nàng đừng mà đ.á.n.h trống lảng. Ta thấu cả , nàng chính là đang thiên vị cho cái lão già Lương Đàn chứ gì."
"Oa, con rồng xem, trông còn giống rồng hơn cả nữa kìa!"
"Cặp mắt của nàng cần điều trị khẩn cấp ngay lập tức! Chân của bản tôn trông oai phong lẫm liệt hơn cái thứ gấp trăm đấy."
"Chúc mừng năm mới!"
"Ồn ào c.h.ế.t . Ta chứng minh xong bản là Niên thú pháo trúc đuổi chạy , bây giờ chúng rời khỏi chỗ ?"
Hai tay trong tay, cứ thế dăm câu ba điều cãi cọ qua . Bọn họ thong dong tản bộ giữa chốn chợ búa huyên náo ồn ào, cho đến khi bóng lưng cả hai khuất dần dòng tấp nập, chẳng thể nào tìm thấy nữa.
Vị Long Thần đại nhân từng trải qua một trăm năm đằng đẵng dài nhất kể từ lúc sinh . Bởi nên trong ngàn vạn năm tuế nguyệt nối tiếp về , Tống Tiểu Hà nguyện dùng sự túc trực kề bên để đền đáp ân tình .
(Hoàn văn)