Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 16: Mỗi Người Một Tâm Tư, Âm Thầm Tính kế 2
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:28
Lượt xem: 228
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệu kế quả nhiên phát huy tác dụng. Sáng hôm Tống Tiểu Hà mở mắt , thấy vẫn ườn chính chiếc giường quen thuộc với tư thế hình chữ Đại, chiếc chăn mỏng đá văng xuống đất từ đời nào. Bình thường lúc ngủ, dáng điệu của nàng tuy thiếu thục nữ, nhưng cũng chẳng đến nỗi phóng túng thế . Nhìn bãi chiến trường giường, vẻ đêm qua nàng một trận vật lộn tơi bời hoa lá cành trong mơ.
Tống Tiểu Hà tháo sợi dây thừng tay , xoa xoa cổ tay cho m.á.u lưu thông, vặn vẹo cái cổ đau ê ẩm bước xuống giường đ.á.n.h răng rửa mặt. Nàng cẩn thận dùng dải lụa buộc tóc, chỉnh đốn vạt áo trắng muốt, mới đẩy cửa bước ngoài.
Men theo dọc hành lang, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi nơi cuối đường, soi sáng bóng dáng Vân Phức đang đó. Tống Tiểu Hà tươi rói vẫy tay gọi, Vân Phức cũng đầu , mỉm dịu dàng: "Tiểu Hà, hôm nay uống t.h.u.ố.c ?"
Tống Tiểu Hà rối rít bảo là uống , cùng nàng sánh bước lên boong thuyền. Bầu trời xanh ngắt gợn bóng mây, nắng rọi chói chang khiến da thịt nóng ran. Boong thuyền rộn ràng náo nhiệt, tụ tập thành từng nhóm nhỏ, đang xôn xao bàn tán chuyện gì. Tiết Lập Hạ đang đến gần, gió thổi hiu hiu ôn hòa, mang theo cảm giác khoan khoái dễ chịu vô cùng.
"Có chuyện gì vui ?" Tống Tiểu Hà bám gót Vân Phức lên phía , nơi Tạ Quy và Chung Tầm Chi đang tụ tập.
Chung Tầm Chi liếc nàng một cái, im như thóc, vẻ mặt nhăn nhó, kiểu như nàng ngứa mắt nhưng còn mặt mũi nào để mở miệng mỉa mai.
"Vào đến địa phận bí cảnh ." Tạ Quy chỉ tay về phía ngọn núi cao ngất ngưởng chọc thủng mây xanh mặt, giải thích: "Lối bí cảnh ngay ở đó."
Ngọn núi phủ kín bóng cây xanh rờn, đối lập với sa mạc cằn cỗi xung quanh. Tống Tiểu Hà gật gù tỏ vẻ hiểu: "Hóa là tới nơi ."
Đoạn đường lặn lội sương gió, đất sương sa, dãi nắng dầm mưa ròng rã suốt nửa tháng trời. May mà Tống Tiểu Hà là lính mới xuống núi đầu, sức trâu mệt, nên chẳng thấy nhằm nhò gì. Theo thói quen, nàng sờ tay lên chuôi mộc kiếm bên hông, trong bụng hiểu rõ, hiểm nguy thực sự giờ mới chính thức bắt đầu.
Trong lúc mấy đang trò chuyện, Tô Mộ Lâm chẳng từ hốc nào chui , xáp gần Tống Tiểu Hà lải nhải: "Chẳng cô nương rốt cuộc là t.ử Tiên Minh Hàn Thiên Tông nữa, tối ngày cứ qua với đám t.ử ngoại môn phái gì, đại nhân nhà ..."
Tống Tiểu Hà đang mải buôn chuyện với Vân Phức, tiếng nhặng xị bên tai bèn giơ tay hiệu tạm dừng cuộc tán gẫu. Nàng ngoắt , nện một đ.ấ.m bốp đầu Tô Mộ Lâm, hung dữ quát: "Lắm mồm cái gì? Lại ngứa đòn ?"
Tống Tiểu Hà vốn hạng bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, chẳng qua là vì cái loại xương mềm nhũn như Tô Mộ Lâm đáng ghét dễ ăn h.i.ế.p quá thôi. Cứ hễ Tống Tiểu Hà trợn mắt dọa nạt hai câu là gã quéo co rụt cổ, ngoan ngoãn cúp đuôi chui lủi. Thế nhưng gã cực kỳ can đảm trong việc một tên sai vặt tận tụy trung thành.
Ăn trọn một đ.ấ.m của Tống Tiểu Hà, quả nhiên gã ngoan ngoãn hẳn, ôm đầu nước mắt lưng tròng mếu máo : "Đại nhân gọi cô nương qua đó."
Lần đầu tiên Thẩm Sách chủ động tìm nàng. Tống Tiểu Hà lập tức sang cáo từ Tạ Quy và Vân Phức. Tô Mộ Lâm lóc cóc dẫn đường , dẫn nàng xuống một tầng lầu. Sau khi tháo giày, nàng bước một gian sương phòng rộng rãi thênh thang.
Giữa phòng đặt một chiếc bàn vuông vức, bày biện đầy đủ ấm chén cụ. Căn phòng phảng phất hương trầm ngào ngạt, mùi hương đậm đặc xộc thẳng mũi. Thẩm Khê Sơn đang nhàn nhã bên bàn, một chân gác thong dong, tay lật giở một cuốn sách xem chăm chú. Đối diện là một nam t.ử trung niên, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt thanh tú đoan chính.
Tống Tiểu Hà nhận , chính là La Nhận - vị chỉ huy của đội ngũ Tiên Minh trong đợt nhiệm vụ . Hắn vốn dĩ cũng xuất từ t.ử nội môn Tiên Minh, lăn lộn trong Liệp môn hơn hai chục năm trời, là một Liệp sư cấp Thiên tự kỳ cựu, đến mức Thẩm Khê Sơn còn kính cẩn gọi một tiếng sư . Tống Tiểu Hà dám hỗn xược, lập tức thu dáng vẻ lông bông, ngoan ngoãn chắp tay thi lễ: "La sư ."
La Nhận đầu nàng, mỉm hiền từ: "Tiểu Hà, cần câu nệ, qua đây ." Tống Tiểu Hà rón rén bước tới, xụp xuống cạnh Thẩm Khê Sơn.
La Nhận hỏi: "Muội là t.ử ngoại môn ?"
Tống Tiểu Hà lắc đầu lia lịa: "Dạ , là t.ử nội môn, sư phụ là Kính Lương sư tôn."
La Nhận ngẩn một lát, chiều đang lục lọi trong trí nhớ xem Kính Lương sư tôn là thần thánh phương nào. Nghĩ vắt óc một hồi vẫn , bèn hỏi tiếp: "Danh xưng thật của sư phụ là gì?"
"Dạ, Lương Đàn." Tống Tiểu Hà thật thà đáp: "Tự T.ử Kính, năm nay sáu mươi hai tuổi. Dưới trướng chỉ mỗi một đứa t.ử là , bình thường tá túc ở Thương Hải phong."
La Nhận vẫn ngơ ngác như bò đội nón, hỏi thêm câu nữa: "Sư phụ thành gia lập thất ?"
"Dạ , với Chung Mộ Ngư của Chung gia ở Trường An ạ."
"À ...” La Nhận bộ bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa là lão ."
Nghe đến đây, Thẩm Khê Sơn nhịn mà liếc mắt Tống Tiểu Hà một cái từ cuốn sách đang cầm tay. Cặp sư đồ ở Tiên Minh mờ nhạt đến mức nào cơ chứ? Đường đường là t.ử nội môn mà ở Tiên Minh chẳng khác nào kẻ vô danh tiểu . Đồ thì vì trượt kỳ khảo hạch tháng mà đày ải ngoại môn như cơm bữa, sư phụ thì dựa vợ mới mong nhớ đến cái tên. là sư đồ cảnh: đồ ngốc nghếch bám đuôi ông thầy ăn bám đàn bà.
"Thảo nào thi triển Phong Lôi Chú." Chắc hẳn La Nhận đang suy tính điều gì đó, nhưng khi nhớ lai lịch của Lương Đàn thì tự tìm câu trả lời cho riêng . Hắn hỏi: "Hôm nọ gọi sấm chớp, dùng lôi ngọc hồ lô ?"
Tống Tiểu Hà gật đầu cái rụp: "Dạ đúng ."
"Lôi ngọc hồ lô là bảo vật vô cùng lợi hại, thiên lôi thần sét bên trong dùng một chút là vơi một chút, uy lực sát thương cực khủng khiếp. Muội phép mang dùng bừa bãi . Cứ giao cho giữ hộ tạm, chừng nào về Tiên Minh sẽ đích trao tận tay sư phụ ." La Nhận với điệu bộ của một bậc bề đầy uy quyền, đưa tay về phía Tống Tiểu Hà.
Tống Tiểu Hà cúi đầu liếc lòng bàn tay , ngẩng mặt lên thấy nụ toe toét nở môi: "La sư , sư phụ dặn dò kỹ lắm, ngọc hồ lô tuyệt đối sang tay cho khác. Hơn nữa vẫn cần dùng nó để thu thập sấm sét cơ."
"Hiện tại cõi nhân giới gì còn ai đủ trình gọi Cửu Thiên Thần Lôi nữa." La Nhận phản bác.
"Chuyện đó thì La sư khỏi bận tâm." Tống Tiểu Hà ghé sát, thì thầm: "Cơ mà sáng kiến lắm. T.ử kiếp của định sẵn , chừng ngày mai ngày mốt là chôn thây trong Quỷ Vực. Sư cứ đợi đến lúc c.h.ế.t hẵng thò tay lấy. Như thì tính là giao cho ngoài, sư phụ giận cũng chẳng ."
Khóe miệng La Nhận giật liên hồi, cạn lời đáp cho ngầu. Bộ dáng Tống Tiểu Hà nghiêm túc vô cùng, vẻ gì là đang diễn trò lừa lọc. Ngặt nỗi Thẩm Khê Sơn đang lù lù ngay bên cạnh, Tô Mộ Lâm còn trợn trừng hai mắt hóng hớt, La Nhận tiện tay cướp trắng trợn mặt vãn bối, đành ngậm ngùi từ bỏ ý định: "Ăn xui xẻo! Đương nhiên sẽ bình yên vô sự cùng chúng trở về Tiên Minh. Cơ mà lén lút trốn xuống núi, về đến nơi kiểu gì cũng chịu phạt đấy."
Tống Tiểu Hà gật gù hời hợt, chiều qua quýt cho xong chuyện. Thân là một đứa nghịch đồ thường xuyên chọc tức ông sư phụ già đến mức đột tử, ngày nào cũng ăn mắng xối xả, Tống Tiểu Hà gì sợ sắc mặt khác, càng để tâm ba cái lời dọa nạt của La Nhận. Nhìn cái bộ dạng "mặt dày mày dạn" của Tống Tiểu Hà, La Nhận cũng bó tay tập, đành đổi chủ đề.
Hắn gõ gõ mấy cái xuống bàn: "Thẩm Sách, bây giờ ngươi vẽ phác thảo tấm bản đồ đây."
Thẩm Khê Sơn buông sách xuống, rút giấy bút , im lìm cặm cụi vẽ vẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-16-moi-nguoi-mot-tam-tu-am-tham-tinh-ke-2.html.]
Tống Tiểu Hà tò mò c.h.ế.t , nàng sán gần, đầu ghé sát rạt vai , mái tóc che khuất ánh sáng, in một cái bóng tròn xoe lên mặt giấy. Thẩm Khê Sơn dùng đầu bút gõ nhẹ trán nàng, đẩy nàng xa một chút: "Tránh cho ánh sáng." Tống Tiểu Hà đành bám víu mép bàn, nhỏ giọng hỏi han: "Ngươi đang vẽ cái gì thế?"
Bút pháp của Thẩm Khê Sơn vô cùng điêu luyện, nét thanh nét đậm uyển chuyển nhịp nhàng, chớp mắt phác thảo xong một địa hình. Dù nhận lời đáp trả, Tống Tiểu Hà vẫn kiên nhẫn dõi theo đầu ngòi bút của , thành trọn vẹn một tấm bản đồ mặt giấy. Dòm sơ qua thì đây là một tấm bản đồ tối giản, đó đ.á.n.h dấu hai hướng Bắc Nam, vẽ một ngọn núi cao ngất ngưởng. Tống Tiểu Hà thầm đoán đó chính là ngọn núi phủ xanh um tùm mà nàng thấy boong thuyền lúc nãy.
Thẩm Khê Sơn đẩy tấm bản đồ về phía La Nhận, : "Cứ theo tốc độ hiện tại của linh thuyền, tối nay chúng sẽ tới chân núi. Huynh chỉ cần dẫn men theo con đường vẽ mà , băng qua khu rừng Hồng Mộc là sẽ tìm thấy lối Quỷ Vực."
Tống Tiểu Hà tới lui, cuối cùng cũng ngộ lý do Thẩm Sách mặt trong đội ngũ . Hắn lên thuyền với danh nghĩa t.ử Tiên Minh, mà là thực hiện một thỏa thuận giao dịch ngầm với La Nhận, dùng tấm bản đồ tấm vé thông hành để trộn đội ngũ. Cơ mà tại tường tận lối Quỷ Vực? Lại còn vẽ cả bản đồ chi tiết như ?
La Nhận cầm tấm bản đồ lên xem xét cẩn thận. Mọi chướng ngại vật từ yêu quái đến địa hình hiểm trở đều ghi chú rõ ràng rành mạch. Hắn nhíu mày hỏi: "Thế lấy cớ gì để dẫn theo đám thủ hạ của rút lui an đây? Trên thuyền tự dưng bốc cả mớ của Tiên Minh, đám chắc chắn sẽ sinh nghi."
"Cứ yên tâm, các kiểu gì cũng tìm cơ hội rút êm thôi." Thẩm Khê Sơn ngả lưng ghế, nhặt cuốn sách lên, : "Đêm nay chính là Sóc Nguyệt, là thời điểm vàng để đột nhập Quỷ Vực."
La Nhận cuộn tấm bản đồ cất gọn trong ống tay áo, thêm lời nào, đẩy cửa bước ngoài. Tô Mộ Lâm lanh chanh chạy tới đóng sập cửa . Căn phòng trở về trạng thái yên ắng, Tống Tiểu Hà lân la bò gần Thẩm Khê Sơn, thì thào gọi như ăn trộm: "Thẩm Sách, Thẩm Sách."
Thẩm Khê Sơn đáp gọn lọn: "Có rắm mau phóng."
Tống Tiểu Hà lí nhí hỏi: "Tấm bản đồ ngươi đưa cho là đồ giả ?"
Thẩm Khê Sơn nhướng mày hỏi vặn : "Ta thù oán gì mà đưa đồ giả cho ?"
Tống Tiểu Hà huỵch toẹt luôn: "Tại cái mặt ngươi gian xảo lắm, chẳng giống t.ử tế chút nào."
Thẩm Khê Sơn cạn lời: "Nếu chuyện gì để thì câm miệng , cho xin chút bình yên."
Tống Tiểu Hà đời nào chịu yên một chỗ, nàng nghiêng đầu nghía cuốn sách Thẩm Khê Sơn đang cầm tay, thấy chữ chi chít như kiến bò, còn vẽ thêm đủ thứ hình thù kỳ quái: "Sách gì thế ?"
Lần cãi lộn với Chung Tầm Chi, Thẩm Khê Sơn cũng từng bênh vực nàng một câu, trong mắt Tống Tiểu Hà, họ chính là những đồng môn cùng chung chiến tuyến đối phó với kẻ ngoài.
Liếc thấy tựa sách "Bói Toán Thần Pháp" bìa, mặc kệ Thẩm Khê Sơn ừ hử , nàng cứ bô bô tự độc thoại: "Ta từng sư phụ kể, Bói Toán Thần Pháp là bí kíp Thiên giới, mấy cuốn lưu truyền trần thế là đồ giả thôi, khuyên ngươi đừng tốn thời gian vô ích nữa."
Thẩm Khê Sơn gấp sách , moi từ trong ống tay áo mấy đồng tiền xu, điềm nhiên vặc : "Thế nghĩ là lời sư phụ ngươi mới là đồ giả?"
Tống Tiểu Hà cãi cố: "Sư phụ lời vàng ngọc cả đấy."
Thẩm Khê Sơn còn lâu mới thèm tin ông sư phụ của Tống Tiểu Hà, đào tạo đứa đồ ngốc nghếch thế thì sư phụ tài giỏi đến cũng chỉ là hữu danh vô thực.
Hắn rải mấy đồng tiền xu thành hình một trận pháp, miệng lẩm nhẩm thần chú gì đó, đám tiền xu đồng loạt nảy lên một cái ngửa mặt các kiểu khác . Hắn đang cắm đầu săm soi thì Tống Tiểu Hà thò cái đầu sát sạt, bộ dạng tò mò tọc mạch chẳng khác gì đứa trẻ con thấy của lạ: "Thế là ý gì? Có quẻ ?"
Thẩm Khê Sơn định mở miệng đáp thì cánh cửa đột ngột đẩy , Bộ Thời Diên từ ngoài bước . Nàng liếc Thẩm Khê Sơn và Tống Tiểu Hà, lên tiếng: "Thẩm thiếu hiệp vẫn bỏ cuộc ?"
Thẩm Khê Sơn dán mắt đống tiền xu, ừ hử một tiếng trầm đục: "Bói Toán Thần Pháp quá đỗi cao thâm, khó mà lĩnh hội hết ."
Bộ Thời Diên thả xuống, tự châm cho một ly , nhẩn nha : "Để ngó trộm thiên cơ trả giá đắt lắm đấy, cần gì chuốc lấy phiền phức ."
Thẩm Khê Sơn thu gom từng đồng tiền xu một cất : "Rảnh rỗi sinh nông nổi, bày trò g.i.ế.c thời gian thôi."
Hắn lôi một tờ giấy trải mặt bàn, Tống Tiểu Hà liếc ngang liếc dọc phát hiện cũng là một tấm bản đồ. Nàng bèn rướn trườn lên mặt bàn, dán chặt mắt tờ giấy.
Trên bản đồ cũng vẽ ngọn núi sừng sững , thế nhưng những ký hiệu khác sai bét nhè so với bản phác thảo Thẩm Khê Sơn vẽ ban nãy.
"Lối ngọn núi một thác nước. Đi ngược lên hướng Bắc, xuyên qua vùng đất bươm bướm, rẽ tiếp hướng Bắc tìm tòi một lúc sẽ thấy một cái hang động." Thẩm Khê Sơn lướt ngón tay trượt mặt giấy, dừng ở khu vực ven bờ, dặn dò: "Nếu thể hội quân ở đây, sẽ dẫn đường cho các Quỷ Vực."
Bộ Thời Diên hỏi: "Dọc đường gì hung hiểm ?"
"Chỗ vùng đất bươm bướm hố đầm lầy, sụp xuống là coi như xong đời, lúc nhớ căng mắt mà ." Thẩm Khê Sơn đáp gọn: "Ta chờ lâu nhất cũng chỉ đến cuối giờ Dần thôi đấy."
Bộ Thời Diên khẽ gật đầu: "Đa tạ."
Tống Tiểu Hà ngoài rìa, Bộ Thời Diên chuyển hướng sang Thẩm Khê Sơn, khuôn mặt ngập tràn vẻ hoang mang tột độ. Sau đó nàng rón rén áp sát tai Bộ Thời Diên, thì thào với âm lượng nhỏ xíu xiu: "Cái tên mặt mũi ranh ma lắm, cẩn thận kẻo sập bẫy đấy."
Ngờ Thẩm Khê Sơn tai vách mạch rừng, tóm gọn lời nàng, buông lời lạnh tanh: "Ngươi cứ việc theo phe cũng , với ngươi mà cũng chẳng khác biệt gì mấy, chỉ là rút ngắn tuổi thọ chầu Diêm Vương sớm hơn thôi."
Tống Tiểu Hà bĩu môi hờn dỗi: "Tai thính gớm nhỉ."
Bộ Thời Diên cầm lấy tấm bản đồ, lên cáo từ, Tống Tiểu Hà cũng lẽo đẽo theo . Tô Mộ Lâm cái nghề gác cửa nhiệt tình hết nấc, mới sập cửa , Thẩm Khê Sơn lôi thêm vài tờ giấy nhét tay gã.
"Len lén đưa cho những đầu các phái, hành sự kín đáo , tuyệt đối để ai tóm ."
Hễ Thẩm Khê Sơn giao việc là gã mừng húm như bắt vàng, hớn hở nhận lệnh ngay tắp lự: "Đại nhân cứ yên tâm, tiểu nhân bảo đảm sẽ để lọt mắt kẻ thứ ba."