Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 18: Phong Đô Quỷ Vực 1
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:30
Lượt xem: 239
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vài tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, con thuyền giữa trung bốc cháy dữ dội vỡ vụn . Tựa như đóa pháo hoa nở rộ giữa bầu trời đêm, đám thuyền chạy trốn tán loạn khắp bốn phương tám hướng.
Tống Tiểu Hà nắm chặt ngọc hồ lô, ngửa đầu sắc trời. Ngó nghiêng cả buổi mới nhận bản căn bản trời đoán giờ, thế là nàng đành bỏ cuộc, mò mẫm lấy tấm bản đồ . Ngọc hồ lô gọn trong tay nàng, tỏa ánh sáng nhàn nhạt soi đường. Tống Tiểu Hà dám thắp đèn, sợ bóng tối rình rập sẽ kéo những sinh vật kỳ quái đến, thế nên đành mượn ánh sáng từ ngọc hồ lô, dò dẫm từng bước chậm chạp tiến về phía .
Tấm bản đồ vẽ quá sơ sài, mà Tống Tiểu Hà mới đến cái chốn khỉ ho cò gáy đầu. Nàng lật qua lật tờ giấy, kiểu gì cũng chẳng hiểu mô tê gì. May , nàng vẫn nhớ như in lời Thẩm Khê Sơn ban ngày, nhớ từng bảo lối ngọn núi một thác nước. Dù hiện tại màn đêm đặc quánh chẳng thấy gì, nhưng bù tai nàng thính. Nàng dừng bước, nhắm nghiền hai mắt, hai tay bắt quyết.
Thính giác tức thì trở nên nhạy bén gấp bội. Tống Tiểu Hà thấy tiếng gió rít, thấy tiếng rít gào chói tai của lũ quái vật, và cả tiếng nước chảy cuồn cuộn vọng từ chốn xa xăm. Xác định phương hướng đại khái, Tống Tiểu Hà lập tức cất bước tiến về phía thác nước.
Trong rừng tĩnh mịch đến rợn , bặt vô âm tín tiếng chim kêu trùng gáy. Không gian chỉ còn đọng âm thanh xào xạc vỡ vụn dội lên từ bước chân của Tống Tiểu Hà. Điều tạo cho nàng một áp lực tâm lý vô cùng nặng nề. Bởi lẽ, nàng chẳng lúc nào từ trong bóng tối sẽ nhảy xổ một con yêu quái gớm ghiếc tợn. Nó chỉ hù nàng c.h.ế.t khiếp mà khéo còn đ.á.n.h cho nàng một trận nhừ tử.
Nàng buộc căng như dây đàn, lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác cao độ để đề phòng nguy hiểm rình rập tứ phía. Kéo dài tình trạng , dẫu Tống Tiểu Hà sinh lực tràn trề đến cũng bắt đầu thấm mệt. Nàng thậm chí còn cảm nhận trong khí lơ lửng một thứ vô hình vô ảnh. Một khi hít , nó sẽ rút cạn sức lực của nàng với tốc độ chóng mặt. Rõ ràng đó lúc đường, nàng cuốc bộ cả ngày ngơi nghỉ cũng chẳng mảy may thấy mệt, mà nay mới chừng một canh giờ thở hồng hộc.
Dù là tiến lên lùi , mắt vẫn chỉ là bóng tối bủa vây vô tận. Không thể phân biệt phương hướng, càng mù tịt về thời gian hiện tại. Bộ Thời Diên từng dặn dặn tới hang động giờ Dần, nhưng Tống Tiểu Hà lội bộ cả một canh giờ mà vẫn thấy bóng dáng thác nước . Con đường tựa như dài vô tận chẳng điểm dừng. Hơn nữa, chốn chỉ mỗi nàng lẻ loi. Mọi nỗi khiếp sợ nhanh chóng bành trướng khi thể xác lẫn tinh thần đều rã rời. Nàng đành móc viên minh châu , thắp sáng màn đêm.
Giây phút ánh sáng chan hòa, Tống Tiểu Hà bèn cảm thấy nỗi hoảng loạn trong lòng tan biến quá nửa. Chỉ khi đôi mắt rõ cảnh vật xung quanh, thì sự sợ hãi bắt nguồn từ vô tri mới chịu tan biến. Con quả nhiên vẫn thể sống thiếu ánh sáng.
Đập mắt nàng là những cây mang hình thù kỳ dị, gốc gác đỏ au như máu, thế nhưng mặt đất cằn cỗi chẳng mọc nổi một ngọn cỏ. Khung cảnh hoang vu đến mức tựa hồ từng sinh vật nào tồn tại. Giây phút rõ cảnh sắc xung quanh, cõi lòng Tống Tiểu Hà lạnh toát.
Nàng lờ mờ nhận đây chính là rừng Hồng Mộc. Con đường Thẩm Sách chỉ điểm cho La Nhận chính là xuyên qua rừng Hồng Mộc tiến về phía Nam, trong khi tấm bản đồ tay Tống Tiểu Hà chỉ hướng về phía Bắc. Nói tóm , nàng mỏi cẳng nãy giờ mà ngược hướng !
Tống Tiểu Hà hoảng hồn, vội vàng ngoắt đầu cắm cổ chạy thục mạng. Nàng chẳng màng chạy bao lâu, chỉ đôi chân từng ngơi nghỉ. Nếu quả thực nhầm đường, đồng nghĩa với việc nàng ngày càng cách xa hang động tập kết. Kiểu thì dù vắt chân lên cổ cũng tuyệt đối thể đến kịp giờ Dần.
Nơi rừng thiêng nước độc , dẫu cho con thuyền phá hủy khiến chạy toán loạn, nhưng giữa các môn phái luôn linh khí liên lạc. Chắc chắn họ sẽ nhanh chóng hội quân, cùng tiến đến lối Quỷ Vực. Còn Tống Tiểu Hà, dẫu mang danh t.ử Tiên Minh, nhưng tự lẻn xuống núi, chẳng cách nào liên lạc với ai.
Chưa kể La Nhận nảy sinh ý đồ hãm hại nàng, nàng còn dùng ngọc hồ lô rởm để gạt . Giả dụ giờ mà oan gia ngõ hẹp đụng mặt trong rừng Hồng Mộc, tình hình chắc chắn sẽ bi đát vô cùng. Càng nghĩ càng thấy điềm chẳng lành, Tống Tiểu Hà ôm khư khư minh châu chạy như bay, thoăn thoắt luồn lách qua khu rừng Hồng Mộc. Bước chân nàng quýnh quáng, tầm hạn hẹp vì ánh sáng lờ mờ. Lơ đễnh một chút, chân nàng vấp hòn đá ngã nhào một cú đau điếng.
Viên minh châu văng tít xa mới chịu dừng, bóng tối lập tức bủa vây bốn bề. Tống Tiểu Hà cuống cuồng lồm cồm bò dậy, chạy nhặt minh châu. Khi ngoảnh rọi sáng chỗ ngã, mặt đất bằng phẳng trơn tru, đào hòn đá nào? Tống Tiểu Hà thừa đời nào nàng tự dưng té ngã đất bằng, huống hồ mu bàn chân vẫn còn đang đau nhức, chắc chắn là thứ gì đó ngáng chân. Nàng tinh ý đ.á.n.h thấy sự bất thường.
Nàng nhắm nghiền mắt, một nữa lắng tai ngóng động tĩnh xung quanh. Lần tiếng thác nước đổ dội tai to hơn hẳn lúc . Nàng bừng tỉnh ngộ, bản hề lạc, rõ ràng vẫn luôn cất bước hướng về phía thác nước. thứ gì đó che mắt nàng, khiến nàng thể rõ cảnh vật chân thật xung quanh.
Tống Tiểu Hà nhớ sư phụ từng bảo, vùng thâm sơn cùng cốc thường yêu tinh âm tà lai vãng. Bọn chúng thường vây hãm những phàm nhân lạc một khu vực nhất định, khiến họ cứ vòng vo luẩn quẩn mãi cho đến khi kiệt sức. Chờ đến lúc nạn nhân thoi thóp chỉ còn một tàn, chúng sẽ thừa cơ hút cạn hồn khí để tu luyện. Cách phá giải loại tà thuật cũng đơn giản, chỉ cần lấy m.á.u hoặc vẩy chút nước tiểu đồng nam là xong.
Tống Tiểu Hà vội vã lôi con d.a.o nhỏ chuyên dùng thái thịt , cứa một nhát ngón tay, m.á.u đỏ tươi lập tức ứa . Nàng đau đớn nhăn mặt, đắn đo một chút bôi m.á.u quanh mí mắt. Khi định thần , cảnh sắc xung quanh chỉ đổi mà còn phơi bày một cảnh tượng khiến nàng sởn gai ốc.
Chỉ thấy khu rừng Hồng Mộc ban nãy hóa thành một bãi đất hoang. quanh chẳng thấy lấy một ngọn cỏ cành cây, trọc lóc một mảnh, mặt đất chỉ điểm xuyết dăm ba hòn đá vụn vặt. Cách đó vài thước, một đang sải lai. Một con yêu quái mang hình hài ch.ó linh cẩu đang chồm hổm cạnh đầu nọ, cúi gầm mặt dí sát mũi nạn nhân.
Tống Tiểu Hà sợ toát mồ hôi lạnh. Con cẩu yêu đ.á.n.h thấy ánh của nàng, đột ngột ngẩng phắt đầu lên, phơi bày một khuôn mặt gớm ghiếc và vặn vẹo! Cứ thử tưởng tượng xem, giữa chốn rừng hoang núi thẳm tối tăm mù mịt, lù lù xuất hiện một con quái vật đầy lông lá nhưng mang khuôn mặt . Người bình thường gặp cảnh chắc chắn sẽ dọa cho phát điên.
Tống Tiểu Hà bình thường. Sợ thì sợ thật, nên nàng móc ngay một cái đùi gà từ trong vòng ngọc , vẫy vẫy mặt con yêu quái. Đây là cái đùi gà cuối cùng còn sót trong vòng ngọc của nàng. Cẩu yêu khịt khịt mũi, đ.á.n.h thấy mùi thịt thơm phức nương theo chiều gió. Nó tiến lên hai bước, dùng ánh mắt nham hiểm trừng trừng Tống Tiểu Hà, thình lình cất tiếng, giọng khàn đục chói tai.
"Tiểu nha đầu, ăn thịt, chỉ ăn ."
Tống Tiểu Hà sợ dựng cả tóc gáy, luống cuống lôi một lá bùa Lửa , vận pháp quyết. Ngọn lửa vạch một đường cong x.é to.ạc bầu trời đêm, hóa thành mũi tên rực lửa phóng vút về phía cẩu yêu. Thấy , cẩu yêu tung nhảy vọt lên cao, chớp mắt nhào tới sát rạt mặt Tống Tiểu Hà, dọa nàng mềm nhũn hai chân, ngã bệt xuống đất.
Giây tiếp theo, mũi tên lửa ngoặt hướng đ.â.m tới, ghim trúng phóc lưng cẩu yêu. Ngọn lửa nhanh chóng lan rộng thiêu đốt con yêu quái. Nó rít lên những tiếng gào rú thê lương, vùng vẫy co giật giữa trung. Ánh lửa bừng cháy rực rỡ, soi sáng đôi mắt Tống Tiểu Hà. Lát , cẩu yêu thiêu rụi thành tro bụi.
Tống Tiểu Hà thở phào nhẹ nhõm, vuốt vuốt n.g.ự.c thở phào, dương dương tự đắc khen ngợi bản : "Dọa c.h.ế.t , con yêu quái gớm ghiếc đến thế mà còn tiếng nữa chứ. May mà Tống mỗ đây thủ nhanh nhẹn, linh lực cao cường. Cái loại yêu ma hạ đẳng dám động đến Tống mỗ thì chỉ con đường c.h.ế.t." Dù thì cũng chẳng ma nào thấy, Tống Tiểu Hà cứ vô tư tự tâng bốc bản lên tận mây xanh.
Nàng lồm cồm bò dậy, tiến đến xem xét đang đất. Lại gần mới phát hiện đó là Tô Mộ Lâm. Tô Mộ Lâm lấm lem bùn đất, khuôn mặt trắng trẻo thường ngày giờ đen thui thủi, hòa quyện cùng nước mắt tèm lem. Chắc mẩm là khi che mắt mất trí, gã cắm đầu chạy loạn xạ khiến thể lực cạn kiệt, để rước lấy sự chú ý của cẩu yêu. Cũng may phước mạng gã còn lớn, cẩu yêu kịp động thủ thì Tống Tiểu Hà đến kịp.
Nàng gọi Tô Mộ Lâm mấy tiếng nhưng chẳng thấy phản ứng, bèn tiện tay tặng luôn hai cái bạt tai giòn giã. Tô Mộ Lâm tức thì choàng tỉnh khỏi cơn mê, mở mắt suýt bộ dạng mi mắt bôi m.á.u của Tống Tiểu Hà dọa cho c.h.ế.t ngất, nước mắt trào như suối.
"Đừng gào, là đây!" Tống Tiểu Hà tóm lấy cổ áo gã lắc mạnh, chặn tiếng hét thất thanh.
Tô Mộ Lâm sợ hãi tột độ, hai chân mềm nhũn như cọng bún, vật vã mấy bận mới vững nổi: "Tự dưng cái bộ dạng chẳng ma chẳng ma gì..."
"Ngươi cũng tự soi cái bản mặt ngươi lúc ." Tống Tiểu Hà còn chẳng thèm mỉa mai gã.
gì thì , vớ quen cũng coi như là điều an ủi. Tuy ngày thường nàng chướng mắt cái nết nịnh bợ của Tô Mộ Lâm, nhưng kẹt ở cái chốn quỷ quái , chỉ cần t.ử thù đội trời chung thì tạm thời cứ kết thành đồng minh cái . Tống Tiểu Hà tài hèn sức mọn, nhưng bù chút đồ nghề phòng . Tô Mộ Lâm tuy nhát gan nhè, nhưng cái thuộc đường. Thế là hai tụ một nhóm, sánh bước cùng .
"Sao Thẩm Sách bản đồ của cái chỗ thế?" Tống Tiểu Hà buột miệng hỏi điều đang thắc mắc.
Tô Mộ Lâm ngậm câm như hến.
Nàng bèn siết chặt mộc kiếm, thọc thọc bắp chân gã: "Há miệng , đừng giả điếc."
Tô Mộ Lâm nhảy cẫng lên mấy cái, đáp: "Là dâng bản đồ lên cho đại nhân đấy."
"Thế ngươi rành rẽ con đường nào ít hiểm nguy nhất để tiến Quỷ Vực?"
Tô Mộ Lâm vểnh mặt: "Ta đương nhiên chứ, đây sách vạn quyển, mấy thứ đều ghi chép trong sách cả!"
"Sách còn cái gì nữa, phun hết đây cho ."
"Ngươi bớt dò hỏi , sẽ hé răng nửa lời ." Tô Mộ Lâm bây giờ bày đặt cứng cỏi: "Ta chỉ trung thành với đại nhân thôi."
"Thế lúc nào ngươi cũng gọi Thẩm Sách là đại nhân?" Tống Tiểu Hà vặn vẹo. Thật nàng cũng chẳng khát khao truy lùng chân tướng gì cho cam, đa phần tiện miệng hỏi vu vơ, cốt để cái miệng hoạt động thôi.
Tô Mộ Lâm chiều ngập ngừng đắn đo xem nên khai thật , cùng tự hào vỗ ngực: "Bởi vì ngài chính là Long Thần đại nhân mà luôn cất công tìm kiếm." Bộ dạng như thể đây là chiến tích vẻ vang đáng để khoe khoang cho bàn dân thiên hạ .
"Long Thần á?" Tống Tiểu Hà bĩu môi: "Nếu là Long Thần, còn hạ trộn đoàn trần mắt thịt để thần vực gì? Lại , trong buổi lễ tế Long Thần ở sa thành hôm nọ cũng góp mặt đấy, nếu là Long Thần hàng thật giá thật, hiện nguyên hình bay vút lên trời trổ tài thần thông ?"
Tô Mộ Lâm trừng mắt giận dữ: "Cấm ngươi thái độ bất kính với Long Thần đại nhân!"
Tống Tiểu Hà nện cho gã một đấm: "Bây giờ ngươi là cái đuôi của Long Thần đại nhân nào cả, tính cũng chỉ là tên tù binh cứu vớt mạng ch.ó thôi, lấy gan hùm ở mà dám gào thét với ?"
Tô Mộ Lâm bĩu môi, rơi vài giọt nước mắt cá sấu, phân trần: "Trăm năm Long Thần đại nhân giáng trần, đó bặt vô âm tín. Ta tin ngài luân hồi chuyển kiếp nên mới cất công tìm. Mãi đến tháng mới lùng ngài... Ta ngửi thấy khí tức của Long Thần, tuyệt đối sai ."
"Ta thấy ngươi tẩu hỏa nhập ma ." Tống Tiểu Hà xỉa xói: "Sư phụ suốt ngày mắng não, chi bằng ngươi cắp sách bái sư phụ . Như thế thì ngày nào lão cũng bận rộn mắng ngươi, chừa thời gian rảnh rỗi cho ."
Từ thuở hồng hoang, Long Thần chỉ hiện diện trong truyền thuyết. Người đời tung hô, tán tụng, dập đầu thờ cúng, nhưng từng ai tận mắt chứng kiến hình dáng Long Thần . Tống Tiểu Hà chẳng mảy may tin mấy thứ tà môn ngoại đạo đó. Nàng thậm chí còn chẳng bái thần lạy phật, chỉ quen bái mỗi cây hoa đào ngoài sân.
Nàng phỉ báng thần thánh mặt, lớn giọng bốc phét: "Long Thần thì cái thá gì. Dám mò đến mặt Tống Tiểu Hà đây á, cho ăn ngay liên Diệt Long Quyền cho mặt."
Tô Mộ Lâm sùng bái Long Thần đến độ cuồng tín, xong mấy câu lập tức xù lông cãi cọ với Tống Tiểu Hà. gã gì dám động thủ, vì dẫu ăn vụt từ thanh mộc kiếm của nàng cũng thấu xương chứ chẳng đùa. Hai chí chóe , chớp mắt đến khu vực đầm lầy.
Đầm lầy ẩn nấp cực kỳ kín đáo, nếu mở to mắt mà thì dễ hụt chân rớt xuống. Mà một khi sa lầy thì dù mọc cánh cũng chẳng thoát nổi. Tống Tiểu Hà và Tô Mộ Lâm đình chiến tạm thời, căng mắt chằm chằm từng bước chân mặt đất.
"Cẩn thận bươm bướm." Tô Mộ Lâm thét lên cảnh báo.
Tống Tiểu Hà ngước , ánh sáng leo lét của viên minh châu, một bầy bướm đặc kịt đang lượn lờ trong trung. Đám bướm to xác hơn bướm thường nhiều, đôi cánh mang màu m.á.u đỏ tươi. Tống Tiểu Hà dè dặt hỏi: "Chúng nó c.ắ.n ?"
"Đương nhiên là !" Tô Mộ Lâm đáp: "Đây bướm thường , là nga yêu chuyên hút m.á.u đấy!"
Tống Tiểu Hà bùa lôi Lửa , chia cho Tô Mộ Lâm hai tờ rành rọt tuyên bố: "Thế thì tự vận động, mạnh ai nấy giữ mạng nhé."
Tiếng thác nước gầm rú văng vẳng ngay phía . Tống Tiểu Hà rõ mồn một, chỉ cần vượt qua bãi nga yêu là sẽ tìm thấy cửa hang. Nàng tăng tốc độ, cắm đầu chạy thục mạng lao thẳng vùng đất của loài bướm quỷ. Lũ nga yêu đ.á.n.h thấy thở sống, hệt như thiêu lao lửa, ùa cả bầy nhắm thẳng Tống Tiểu Hà mà xông tới, miệng rít lên những tiếng chói tai.
"Tống Tiểu Hà!" Tô Mộ Lâm gào thét ở phía xa: "Cái bùa dùng kiểu gì thế!?"
"Vận linh lực, dồn lá bùa, tập trung cao độ mục tiêu nướng chín, tụng khẩu quyết," Tống Tiểu Hà kẹp lá bùa giữa hai ngón tay, ánh mắt sắc lẹm:
"Đốt...!"
Ngọn lửa bùng lên dữ dội từ lá bùa, cuộn trào bao bọc lấy cơ thể Tống Tiểu Hà, nhiệt độ xung quanh tăng vọt trong chớp mắt. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, ngọn lửa tiếp xúc với khí bất ngờ phát nổ, luồng khí nóng hầm hập phả ập mặt. Tống Tiểu Hà hoảng hồn lộn nhào mấy vòng mới may mắn thoát khỏi cảnh thiêu chín.
Tống Tiểu Hà chớp thời cơ tiếp tục cắm cúi lao lên phía . Nàng thầm thở dài ngao ngán, bụng bảo Chung Tầm Chi mang tiếng xuất từ thế gia bùa chú lừng lẫy, thế mà bùa y vẽ yếu xìu thế . Nếu nhờ châm ngòi nổ khí đầm lầy, ngọn lửa còi cọc khéo còn chẳng nướng chín nổi lũ nga yêu, chứ gì đến chuyện mang chiến đấu. Chưa kịp đặt chân Quỷ Vực, tám lá bùa Lửa bay veo bốn lá. Hơn nữa, với đốm lửa riu riu thế , gặp yêu quái sừng sỏ thì cùng lắm chỉ đủ thui trụi lông lá ngoài da của chúng mà thôi.
Bùa chú một khi phóng là tiêu tán. Tống Tiểu Hà kẹp sẵn một lá khác trong tay, guồng chân chạy băng băng về phía . Ngay lúc bầy nga yêu chuẩn ùa tới bao vây nàng nữa, từ phía lưng chợt vang lên tiếng gầm của Tô Mộ Lâm: "Đốt!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-18-phong-do-quy-vuc-1.html.]
Tức thì, một cột lửa cháy rực trời từ phía Tống Tiểu Hà cuồn cuộn lao tới, hệt như dòng lũ phá đê, nuốt trọn bầy nga yêu trung, thắp sáng cả màn đêm mịt mù rực rỡ như ban ngày. Sức ép từ vụ nổ kinh hoàng và làn sóng nhiệt dữ dội đập mạnh lưng Tống Tiểu Hà, hất tung nàng văng tít xa. Khi rớt xuống đất, nàng còn lăn lóc mấy vòng mới miễn cưỡng hãm . Ngoái đầu , biển lửa cuồn cuộn phóng xa tới mười mấy trượng, mang theo uy lực hủy diệt thể cản phá, thiêu rụi bộ bầy nga yêu bay lượn .
Sức nóng hừng hực sém cả mặt mày, Tống Tiểu Hà vội vã kéo ống tay áo lên che mặt chống đỡ, trong lòng chấn động tột độ. Chẳng lẽ... đây mới là uy lực thực sự của bùa Lửa? Thế hai lá bùa Lửa nàng dùng ban nãy, là phí của giời ư?
Tống Tiểu Hà còn kịp ngộ chân lý thì cảm thấy cả nóng rát. Kế đó là tiếng la ó của Tô Mộ Lâm: "Tống Tiểu Hà! Cô bén lửa kìa!"
Nàng vội vã xoay dòm , phát hiện y phục đang bốc cháy phừng phừng. Thế nhưng nàng nhếch mép đắc thắng, chiều khoe khoang khoác lác: "Không , váy áo là do chính tay sư nương khâu cho đấy, bảo bối đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm cơ mà."
Dứt lời, nàng vật đất, định bụng dùng tuyệt chiêu lăn lộn để dập lửa. Ngờ ngọn lửa cực kỳ dai dẳng, lăn tới lăn lui mấy vòng vẫn chịu tắt, trong khi bầy nga yêu ở vùng đầm lầy rục rịch kéo tới rợp trời. Tống Tiểu Hà lúc mới tá hỏa, hét toáng lên lồm cồm bò dậy, cắm cổ chạy thục mạng về phía thác nước: "Oái oái oái á á á..."
Thác nước dựng cao cả mấy chục trượng, dòng nước đen ngòm đổ ầm ầm xuống, bọt tung trắng xóa, tiếng nước chảy đinh tai nhức óc.
Thẩm Khê Sơn đang dựa trong hang động, bên tay thắp một ngọn đèn leo lét. Ánh sáng dịu nhẹ hắt lên, phác họa rõ nét từng đường nét thanh tú khuôn mặt . Bộ Thời Diên ở một góc khác, ánh sáng mờ ảo phác họa vóc dáng gầy gò ốm yếu của nàng. Ngoài tiếng nước chảy xiết ào ạt, gian trong hang tĩnh mịch lạ thường, chẳng hề thêm âm thanh quái dị nào khác. Giữa hai dường như chẳng chuyện gì để tâm sự, nên cứ thế giữ lấy sự im lặng tĩnh mịch.
"Á á á á á á á...!"
Một tràng la hét bất thình lình vọng từ ngoài hang động, âm thanh vang dội tầng tầng lớp lớp, là ngay cái giọng oanh vàng của Tống Tiểu Hà. Thẩm Khê Sơn mở bừng mắt, đập ngay mắt là cảnh Tống Tiểu Hà mẩy bốc lửa ngùn ngụt, lao sầm sập hang như một con trâu điên, x.é to.ạc bầu khí yên bình vốn . Mặt mũi lấm lem bùn đất, thê t.h.ả.m khôn tả. Theo sát gót nàng là một bầy nga yêu bay rợp trời, lít nhít như ruồi muỗi.
"Thẩm Sách!"
Thẩm Khê Sơn thấy tiếng kêu đó, đầu óc bắt đầu ong ong nhức nhối.
…
Thẩm Khê Sơn lôi một lá bùa , khẽ thổi một . Dòng nước tức thì tuôn ào ạt, xối xả dội thẳng lên đầu Tống Tiểu Hà, dập tắt ngọn lửa đang bốc cháy phừng phừng nàng trong tích tắc. Ngay đó, hất nhẹ tay cùi chỏ đang cầm kiếm của Tống Tiểu Hà. Vận dụng chút xảo kìm, thanh mộc kiếm trong tay nàng tức thì tuột khỏi tay, xoay tít một vòng ngoan ngoãn gọn trong tay Thẩm Khê Sơn.
Hắn vỗ đ.á.n.h bộp một lá bùa lên chuôi kiếm, dùng tay vuốt nhẹ dọc theo sống kiếm, ánh lửa tức thì lóe lên rực rỡ. Thẩm Khê Sơn vốn là kỳ tài dùng kiếm, bất luận là loại gươm đao nào khi lọt tay cũng đều hóa thành hung khí mang lực sát thương kinh hoàng.
Tống Tiểu Hà chỉ thấy ánh lửa lập lòe dăm ba bận, thanh mộc kiếm tầm thường nhạt nhẽo phóng những luồng kiếm khí sắc lẹm. Ngọn lửa hừng hực bùng cháy dọc theo luồng kiếm khí. Bầy nga yêu nhung nhúc ngoài cửa hang chỉ trong nháy mắt quét sạch sành sanh chừa một mống. Thẩm Khê Sơn tiện tay quăng trả thanh mộc kiếm cho nàng, liếc nàng một cái, buông lời lạnh tanh: "Đây là con đường ít hung hiểm nhất đấy."
Tống Tiểu Hà tuy khuôn mặt trắng nõn dính đầy bụi bẩn nhem nhuốc, nhưng đôi mắt sáng rực rỡ lạ thường, đang dán chặt mắt rời. Thấy Thẩm Khê Sơn , nàng bèn lân la tiến lên hai bước, sáp gần , cất tiếng hỏi: "Ngươi dùng kiếm ?"
Thẩm Khê Sơn bộ dạng của nàng, thừa cái tên nhiều chuyện sắp sửa tuôn bài ca dài vô tận, thế là định mở miệng chối phăng . Nào ngờ Tống Tiểu Hà nhanh nhảu tiếp lời: "Ta là ngay, chiêu thức ngươi dùng lúc nãy chính là kiếm thuật, từng học qua ."
Nàng giắt mộc kiếm thắt lưng, ngửa mặt rạng rỡ với Thẩm Khê Sơn: "Tiểu sư nhà chính là kiếm tu đấy. Lúc múa kiếm trông tuyệt luôn, còn sở hữu một thanh tiên kiếm cực kỳ lợi hại nữa cơ."
Thẩm Khê Sơn cúi xuống nàng, từ xuống nhuốm đầy bùn đất. Bộ y phục nàng đang mặc chắc hẳn thiết kế chống cháy, nên thiêu lâu như cũng chỉ cháy sém một góc. Mái tóc ướt sũng nước, khuôn mặt thì trộn lẫn giữa bùn đất và m.á.u me, tèm lem đến t.h.ả.m hại. Chẳng hiểu nàng đang cao hứng cái nỗi gì.
"Đương nhiên, kiếm thuật của ngươi bì kịp , là kiếm tu nhất thiên hạ cơ mà." Tống Tiểu Hà bổ sung thêm, hiếm hoi lắm mới khen một câu: "Cơ mà hai chiêu ngươi múa may lúc nãy trông cũng trò đấy, thể chỉ giáo cho ?"
Thẩm Khê Sơn chẳng tài nào tiêu hóa nổi việc nàng thể vác mặt thỉnh cầu điều , nhíu mày nàng: "Ngươi là pháp tu, vì cắm đầu học kiếm, chi bằng tự vắt óc suy nghĩ xem để nâng cao linh lực . Cái con đường cỏn con chẳng lấy một mối đe dọa nào mà ngươi chật vật lết thê t.h.ả.m đến thế , thì chui Quỷ Vực tự bảo vệ cái mạng nhỏ bằng niềm tin ?"
"Là do Tô Mộ Lâm xém chút nữa hại c.h.ế.t mà..." Tống Tiểu Hà cảm thấy phần khắt khe, bĩu môi lầm bầm: "Không dạy thì thôi, đây cũng thèm mà học."
Nàng ngoắt , bước sâu trong hang vài bước, moi từ vòng ngọc một chiếc áo choàng sạch sẽ , vớt chút nước rửa ráy qua loa mặt mũi tay chân, ít thì trông cũng bớt nhếch nhác hơn ban nãy. Lát , Tô Mộ Lâm cũng mang cái bộ dạng lấm lem bùn đất lết hang. Vừa thấy bóng Thẩm Khê Sơn, gã bù lu bù loa, nước mắt nước mũi tèm lem, hệt như từ cõi c.h.ế.t trở về.
Thẩm Khê Sơn bắt đầu sinh lòng hoài nghi, con đường vạch liệu thực sự là lối thoát êm ái nhất trong vô vàn lộ trình . Tống Tiểu Hà nhào tới, thụi cho Tô Mộ Lâm hai quả đ.ấ.m rõ kêu, đó ngang nhiên tịch thu luôn lá bùa Lửa cuối cùng còn sót của gã.
Tiếp đó, Thẩm Khê Sơn dán một lá bùa lên cửa hang, nhặt chiếc đèn lồng đất lên, dẫn đầu đoàn lùi lũi tiến sâu bên trong. Con đường vắng tanh vắng ngắt, chỉ lèo tèo bốn mống bọn họ. Toàn bộ linh thuyền đều dồn con đường qua rừng Hồng Mộc, đây chính là nước cờ do Thẩm Khê Sơn bày bố. Lối đó ngõ cụt, chỉ là đường xa xôi trắc trở hơn, mà yêu ma quỷ quái lảng vảng đường cũng gai góc hơn đôi chút. Dạo lúc Thẩm Khê Sơn tới đây, đội ngũ của chẻ bốn ngả để dò đường. Tới khi hội quân trong Quỷ Vực, đội nào cũng hao binh tổn tướng, duy chỉ nhóm theo con đường là bảo lực lượng trọn vẹn.
Hắn xách đèn lồng tiên phong, Tô Mộ Lâm và Bộ Thời Diên kẹp ở giữa, Tống Tiểu Hà tự giác chốt hạ phía . Trong hang tĩnh mịch đến rợn . Đi một quãng khá xa, tiếng thác nước đổ ầm ầm cũng dần phai nhạt, chỉ còn văng vẳng tiếng gió rít len lỏi qua từng kẽ hở.
Đằng Tống Tiểu Hà là màn đêm đen đặc quánh, phía chỉ nương tựa vệt sáng le lói từ chiếc đèn lồng. Thế nhưng nàng chẳng mảy may sợ hãi, trong đầu cứ tua tua mấy chiêu kiếm pháp uy dũng Thẩm Khê Sơn phô diễn ở cửa hang. Thân thủ phi phàm, động tác dứt khoát sắc bén, đó chính là hình mẫu lý tưởng mà Tống Tiểu Hà luôn mường tượng về bản mỗi khi luyện kiếm. Ngặt nỗi, lý tưởng thì phong phú mà thực tế phũ phàng, nàng bao giờ với tới cảnh giới đó. Nàng nắm rịt lấy mộc kiếm, thi thoảng vung vẩy dăm ba chiêu, chìm đắm trong thế giới riêng của .
Mải miết mà chẳng thèm để ý thời gian trôi qua bao lâu, bỗng chốc mắt lóe lên vệt sáng rực rỡ. Ngước lên mới vỡ lẽ, hóa đến điểm tận cùng của hang động. Bản năng tìm về ánh sáng thôi thúc Tống Tiểu Hà tăng tốc độ, nàng chạy bước nhỏ lon ton vượt mặt cả Bộ Thời Diên và Tô Mộ Lâm. Vừa kịp sấn đến cạnh Thẩm Khê Sơn, nàng thu trọn tầm mắt cảnh sắc bên ngoài hang động.
Tầm mở thênh thang bát ngát. Bọn họ đang mỏm núi đá cheo leo. Đảo mắt xuống, rừng cây rậm rạp chập chùng đan xen, đường núi gập ghềnh khúc khuỷu kéo dài xa tít tắp. Phía cuối chân trời, hiện lên một kinh thành phồn hoa đô hội sừng sững. Những lầu son gác tía nguy nga tráng lệ mọc lên sừng sững giữa lòng thành phố, xa xa chỉ kịp thu mắt những đường nét phác họa lờ mờ.
Phương Đông, vầng thái dương ló rạng, nhuộm đỏ rực cả nửa trời. Cõi Phong Đô Quỷ Vực mà miệng lưỡi thế gian đồn đại là hung hiểm quái quỷ, đầy rẫy t.ử khí, nay bầu trời trong vắt vẽ nên một bức tranh nhân gian sầm uất, khói lửa ngút ngàn. Hoàn trái ngược với những gì Tống Tiểu Hà từng mường tượng.
"Chúng đúng đường chứ?" Tống Tiểu Hà cứ ngỡ lạc phương hướng, vẫn còn lẩn quẩn chốn trần gian.
"Đây chính là Quỷ Vực." Tô Mộ Lâm xán gần, mon men đến gốc cây to mọc ngay cửa hang, kiễng gót chân vươn tay hái mấy trái cây lủng lẳng cành. Tô Mộ Lâm tuy là đứa nhát cáy, nhưng bụng chứa đầy một bụng chữ nghĩa thi thư, am hiểu khá nhiều tường tận về Quỷ Vực. Trước đó tra khảo mãi moi thông tin, nay Tống Tiểu Hà vẫn chai mặt nhích gần gã, vặn vẹo hỏi tiếp: "Cái Quỷ Vực y chang nhân giới ?"
Tô Mộ Lâm thoăn thoắt vặt liền bốn quả, tiện tay chia cho Tống Tiểu Hà một quả, hất hàm điều kiện: "Cô c.ắ.n thử một miếng , sẽ khai thật cho."
Tống Tiểu Hà bụng bảo , cạy lời khai đồ ăn nhét bụng, đời gì chuyện hời đến thế? Nàng vội vàng chộp lấy, chẳng mảy may nghi ngờ mà c.ắ.n ngập răng. Ngờ cái trái cây vỏ ngoài xanh mướt mọng nước trông rõ ngon mắt , lúc nhai miệng chát xít đắng nghét, cái mùi vị quái quỷ đó tàn phá dữ dội vị giác của nàng. Nàng lập tức nhăn mặt nhíu mày nhổ toẹt , chun mũi chép miệng: "Cái thứ quỷ quái gì thế ?"
Tô Mộ Lâm bộ mặt nhăn nhó của nàng là đoán ngay mùi vị của quả đó, bèn nhét thêm một quả khác cho nàng: "Thử tiếp quả xem."
Tống Tiểu Hà ngu mà mắc bẫy nữa, nổi cơn tam bành: "Hồi nãy ngươi hứa c.ắ.n một miếng là khai tuốt tuồn tuột cơ mà!"
Tô Mộ Lâm nhẩn nha kể: "Năm xưa, luồng sức mạnh Long Thần để biến hóa nảy sinh vùng bí cảnh . Bọn yêu ma quỷ quái ẩn ở đây hấp thụ sức mạnh đó mà tu luyện cường đại, tự lập nên vương quốc riêng cho . Thế nên, cảnh vật ở đây chẳng khác biệt mấy so với chốn nhân gian."
Tống Tiểu Hà buột miệng tò mò: "Kẻ nào thành lập?"
Tô Mộ Lâm giơ quả tay phía : "Đây là câu hỏi thứ hai đấy nhé."
Tống Tiểu Hà nghiến răng kèn kẹt, đành bấm bụng giật lấy c.ắ.n thêm một miếng. Lần quả chua loét chua lèm, nước dãi thi tứa ào ạt, cả khuôn mặt nhăn rúm ró như con khỉ khô. Tô Mộ Lâm bộ mặt đầy vẻ tiếc nuối. Nàng lấy tay áo quệt miệng, hối thúc: "Khạc lẹ ."
"Là một tà vật mang danh Thôn Hồn Ma Thần." Tô Mộ Lâm thì thầm: "Hắn sở hữu sức mạnh kinh hoàng, thoắt ẩn thoắt hiện. Bất cứ kẻ nào to gan dám trái lệnh, đều phanh thây xé nát hồn phách mồi nhậu. Những kẻ xui xẻo nuốt chửng linh hồn sẽ vĩnh viễn thể siêu sinh, đời đời kiếp kiếp giam cầm trong Quỷ Vực trâu ngựa cho ."
"Thế lỡ nuốt nhả nguyên vẹn ?" Tống Tiểu Hà tò mò hỏi tới tấp. Tô Mộ Lâm lôi một quả nữa đưa mặt nàng, hất hất cằm hiệu. Nàng c.ắ.n rứt vì sự tò mò lên đến đỉnh điểm, đành bất đắc dĩ cầm lấy c.ắ.n một miếng bé tí tẹo. , hương vị ngọt lịm như đường, khiến nàng trợn tròn mắt ngạc nhiên tột độ. Mấy thứ trái cây bề ngoài y xì đúc , thế mà mùi vị thiên biến vạn hóa đến kỳ lạ.
Thấy , Tô Mộ Lâm hớn hở giật phắt quả cây, vội vã cất bước định chạy đến dâng cho Thẩm Khê Sơn. Tống Tiểu Hà nhanh tay tóm chặt lấy vai gã: "Ngươi còn trả lời câu hỏi của mà."
"Ta nuốt hồn bao giờ mà ." Tô Mộ Lâm thản nhiên đáp.
Đây mà gọi là câu trả lời ? Tống Tiểu Hà cảm thấy vị chua đắng vẫn còn đọng đầu lưỡi, còn gã xỏ mũi mòng mòng, khỏi tức điên , nhảy chồm lên giáng cho gã hai đấm. Tô Mộ Lâm đ.á.n.h ôm đầu bỏ chạy trối c.h.ế.t, miệng kêu la oai oái.
Thẩm Khê Sơn đang quan sát địa hình xung quanh, thấy tiếng ồn ào bên bèn nhấc chân bước tới: "Lúc ngươi mạnh miệng bảo bí kíp tránh dính lời nguyền cơ mà, giờ là lúc chứng minh giá trị của ngươi đấy."
Dù mới đ.á.n.h cho một trận nhừ tử, nhưng cái trái cây c.ắ.n dở một miếng vẫn Tô Mộ Lâm nâng niu cẩn thận. Gã dâng lên cho Thẩm Khê Sơn như hiến tế bảo vật, khúm núm thưa: "Đại nhân, cái trái ngọt lịm chính là chìa khóa để chặn lời nguyền đấy ạ. Chỉ cần nếm thử một miếng, là lời nguyền đều trở nên vô hiệu."
Thẩm Khê Sơn cúi xuống , quả tròn xoe c.ắ.n mất một miếng nham nhở. Hắn đón lấy, dùng tay tách đôi, vứt nửa dấu răng xuống đất, điềm nhiên c.ắ.n một miếng ở nửa còn vứt tuột : "Như là chứ gì?"
Tô Mộ Lâm gật đầu lia lịa. Tống Tiểu Hà cạnh , bèn giật phăng luôn nửa quả tay Tô Mộ Lâm, chạy vội mang đến cho Bộ Thời Diên: "Diên tỷ, tỷ ăn mau ." Ngờ Bộ Thời Diên nhẹ nhàng từ chối: "Ta cần dùng mấy thứ đồ ." Tống Tiểu Hà cũng chẳng nài ép thêm.
Nàng xơi liền hai quả chua lè chát xít đó, lôi gương soi thì hỡi ôi, lưỡi xanh lè xanh lét tự lúc nào. Nàng rủa thầm trong bụng, nếu lỡ trúng độc mà c.h.ế.t, nàng nhất quyết đập c.h.ế.t Tô Mộ Lâm mới chịu nhắm mắt xuôi tay. Cả bốn đều thể ngự linh khí xuống núi, đành lóc cóc cuốc bộ. May phước trời hửng sáng, đến nỗi mò mẫm trong đêm đen.
Ăn một trận đòn tơi bời hoa lá của Tống Tiểu Hà, Tô Mộ Lâm vẻ rén hẳn, hỏi gì đáp nấy răm rắp ngoan ngoãn. Nhờ , nàng thu thập kha khá tin tức mật về Quỷ Vực.
Nơi mang tên Phong Đô Quỷ Vực, nguyên cớ vì tụ tập đầy rẫy tà ma ngoại đạo hung hiểm quái quỷ gì, mà là do chốn cất giấu Bát Hàn Địa Ngục thứ bảy - tức Hồng Liên Nghiệp Hỏa, thế nên mới ban cho cái danh xưng Phong Đô. Trong Quỷ Vực tuyệt nhiên bóng dáng phàm nhân. Bất cứ kẻ trần mắt thịt nào lỡ bước chân đây đều sẽ nhanh chóng dính lời nguyền, biến đổi thành thứ quái vật nửa nửa ngợm, hồn phách cũng sẽ Ma Thần nuốt chửng thức ăn. Tuy nhiên, do Quỷ Vực tiếp giáp với cõi nhân gian, nên vương quốc Quỷ Vực cũng nhiều nét tương đồng với các đô thành của loài .
Tống Tiểu Hà còn thu lượm một tin tức chấn động: một khi phàm nhân lỡ miệng nếm thử thức ăn chốn Quỷ Vực, sẽ vĩnh viễn giam cầm nơi đây lối thoát.
"Ma Thần mô phỏng theo nhân tộc để xây dựng vương quốc, quy củ lễ nghi trong cũng na ná trần mắt thịt, chúng bắt buộc thi lễ bái phỏng theo đúng phép tắc." Thẩm Khê Sơn cạnh góp lời: "Chuyến Tiên Minh cất công đến đây, ký kết một giao kèo với Ma Thần. Chúng thể tiếp tục mượn danh nghĩa ... Thẩm Khê Sơn để diện kiến, sẽ giảm bớt khối rắc rối đáng đấy."
Vừa lọt lỗ tai ba chữ "Thẩm Khê Sơn", hai vành tai Tống Tiểu Hà giật giật vểnh lên, lập tức xáp gần vặn vẹo tới tấp: "Làm ngươi bọn họ ký giao kèo với Ma Thần? Lần tiểu sư nhà đến đây chạm mặt Ma Thần ? Bọn họ giao dịch cái gì? Ngươi chỉ nắm ngần thôi , đó xảy biến cố gì ngươi ? Rốt cuộc tiểu sư lưu lạc phương nào ? Liệu Ma Thần bắt giam ?"
Một tràng câu hỏi dồn dập nã pháo liên phanh khiến Thẩm Khê Sơn trở tay kịp. Hắn thẳng tay bóp chặt cái miệng lải nhải như máy khâu của Tống Tiểu Hà, dằn từng chữ: "Từ giờ phút trở , nếu ngươi thể ngậm miệng giữ trật tự, sẽ đặc cách trả lời một câu hỏi duy nhất của ngươi. Cơ mà liệu hồn chọn câu nào đáng giá và quan trọng nhất với ngươi hẵng hỏi."
Tống Tiểu Hà thực sự nhăn trán cau mày suy ngẫm cực kỳ nghiêm túc, một lát mới rụt rè lên tiếng: "Chỗ thức ăn ở đây, bọn thực sự cấm tiệt động ?"
Thẩm Khê Sơn: "..."
"Ngươi cũng thừa mà." Tống Tiểu Hà chống chế biện bạch cho cái bụng đói của : "Con mà ăn cơm, thì c.h.ế.t chứ còn gì nữa."