Bị Tiểu Sư Đệ Tu Vô Tình Đạo Theo Đuổi - Chương 19: Phong Đô Quỷ Vực 2
Cập nhật lúc: 2026-07-05 12:00:31
Lượt xem: 237
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều khiến Tống Tiểu Hà vô cùng choáng váng. Bởi vì thức ăn còn trong vòng tay ngọc của nàng chẳng còn bao nhiêu, mà tu vi của nàng thấp kém, đến mức thể tích cốc, cho nên ba bữa một ngày quyết thể thiếu. Huống chi, nàng ăn thêm bữa phụ. Từ lúc lên linh thuyền, đường mấy nghìn dặm, nàng cơ hội nào để bổ sung lương thực, thêm đó nàng ăn khá nhiều, đồ dự trữ định để dành chẳng bao lâu cơn thèm ăn của nàng tiêu diệt sạch.
Nếu thể ăn đồ vật trong Quỷ Vực, thì chẳng cần chờ ma tà gì đến g.i.ế.c, Tống Tiểu Hà cũng sẽ sớm c.h.ế.t đói. Thẩm Sách rằng nếu ăn sẽ mãi mãi trở thành nô lệ của ma thần, vì Tống Tiểu Hà vô cùng khổ não. Thẩm Khê Sơn thấy nàng buồn bã, cũng thấy kỳ lạ. Con đến c.h.ế.t còn chẳng sợ, mà sợ đói.
Đường xuống núi mất bốn canh giờ, đến khi tới bên ngoài thành thì mặt trời đang gay gắt. Cổng thành cao tới mười trượng, tường thành sừng sững, bao bọc cả tòa thành một cách vững chắc, cổng sáu con yêu quái canh giữ, hình thù kỳ lạ. Những con yêu quái trông cao gấp đôi đàn ông bình thường, hình to lớn vạm vỡ mặc áo bào của nhân tộc, nhưng mang đầu lợn rừng, bên mép là hai chiếc răng nanh to tướng. Bốn con hai bên cổng, hai con còn thì qua tuần tra.
Tống Tiểu Hà và những khác nấp một cây to, lén lút nhòm ngoài.
"Thế nào, quyết định ?" Tô Mộ Lâm cầm trong tay một quả tròn cỡ hạt táo, : "Quả chỉ hiệu lực trong hai canh giờ, dùng xong thì bốn canh giờ mới dùng ."
"Dĩ nhiên là ." Tống Tiểu Hà vẫn còn ló nửa đầu ngó ngóng lũ quái vật cổng thành, thèm đầu : "Các ngươi là ai ?"
Thẩm Khê Sơn liếc nàng một cái: "Đệ t.ử kém cỏi nhất Tiên Minh?"
Tống Tiểu Hà đầu, khá nghiêm túc : "Ta là sư tỷ của Thẩm Khê Sơn - tức t.ử truyền của Thanh Ly thượng tiên. Chính câu 'một ngày thầy thì cả đời là tỷ' lên điều đó, mới là hiểu sư nhỏ nhất trong chúng , cho nên do đóng giả là thích hợp nhất. Ta mong các ngươi đừng hoài nghi."
Thẩm Khê Sơn thực sự bóp chặt cái miệng ba hoa của nàng . Nếu đồng ý, Tống Tiểu Hà còn nhiều sức lực để ầm lên, mà Thẩm Khê Sơn cũng đủ những lời bậy bạ của nàng, bèn gật đầu hiệu với Tô Mộ Lâm: "Đưa cho nàng ."
Tô Mộ Lâm thở dài một tiếng, chút miễn cưỡng đưa quả cho Tống Tiểu Hà. Nàng vui mừng nhận lấy, bỏ ngay miệng, nhai vài cái nuốt xuống. Một luồng linh lực trong cơ thể chuyển động, Tống Tiểu Hà xoa xoa bụng, hỏi Tô Mộ Lâm: "Còn nữa ?"
"Ngươi tưởng đây là cái gì chứ?!"
Tống Tiểu Hà tặc lưỡi: "Rồi đó gì?"
"Nhắm mắt , trong đầu nghĩ về mà ngươi biến thành, là ."
Tống Tiểu Hà theo đúng lời.
Nàng từ xa quan sát Thẩm Khê Sơn suốt mười năm, tự nhiên là khắc ghi hình ảnh của trong tâm trí, nhớ dễ dàng. Một luồng ánh sáng mờ ảo bao phủ lấy nàng, thể nàng bắt đầu biến hóa. Mão vàng cài tóc, mái tóc đen dài, áo tuyết thêu vân cẩm lưu ly, bông tai tua rua bằng chỉ tơ hồng vàng đan xen, giày vân văn gấm thêu. Rồi đến nốt ruồi chu sa xuất hiện giữa chặng mày, khuôn mặt tuyệt sắc tiên nhan dần dần hiện . Tống Tiểu Hà cứ thế mà biến thành Thẩm Khê Sơn.
Nàng móc gương , soi tới soi lui, ngắm đôi mày mắt tinh xảo bao ngày gặp trong gương, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn man mác. Nàng nhớ sư nhỏ quá chừng...
Thẩm Khê Sơn thấy "chính " tỉ mỉ soi gương, trong lòng cũng thấy quái lạ. Hắn sẽ bao giờ động tác như thế, cũng cau mày, tạo vẻ mặt vui như .
Sau khi Tống Tiểu Hà ăn quả biến hình, từ xuống nàng biến dáng vẻ vô cùng mỹ, từng chi tiết nhỏ đều tinh tế, nếu cứ yên động, thì đúng là "Thẩm Khê Sơn" một tì vết. Điều đó chứng tỏ nàng ghi nhớ từng nơi cơ thể , điều một sớm một chiều gặp mặt là thể . Chắc chắn nàng trong một thời gian dài, cứ ngắm ngắm , mới thể nhớ kỹ như .
Mà Thẩm Khê Sơn thì từng gặp nàng. Vị thiên tài kiếm pháp trong mắt chỉ kẻ mạnh, còn khác với đều như một, chẳng khác gì.
Tống Tiểu Hà thu gương , dùng hai tay chà xát mạnh mặt một cái. Vị bồ tát nhỏ tầng mây liền rơi xuống hồng trần, khuôn mặt tuấn tú hiện đủ vẻ quái dị. Nàng vặn vẹo cổ nhảy mấy cái, vươn tay vươn chân. Đầy mặt đấu chí, sẵn sàng: "Đi thôi."
"Khoan , còn một vấn đề quan trọng." Tô Mộ Lâm ngăn nàng , dùng ánh mắt chỉ về phía Thẩm Khê Sơn, thì thầm: "Nàng quá lùn. Nàng đóng giả Thẩm Khê Sơn, ít nhất... cao bằng đại nhân."
Tống Tiểu Hà sững , theo bản năng ngẩng đầu lên Thẩm Khê Sơn. Chênh lệch chiều cao của hai chẳng một chút nửa điểm, dù ngoại hình Tống Tiểu Hà biến hóa vấn đề gì, nhưng quen Thẩm Khê Sơn chỉ cần chiều cao là thể phát hiện điểm bất thường. Mà quả biến hình dường như chỉ thể đổi dung mạo, chứ thể đổi chiều cao.
Tống Tiểu Hà vận động đầu óc, tìm khắp nơi những tảng đá dày, định buộc chân để tăng chiều cao.
"Không ." Thẩm Khê Sơn : "Sẽ ai để ý ."
Tống Tiểu Hà giả vờ thấy, vẫn tiếp tục tìm. Thẩm Khê Sơn thêm lời nào, bước tới kéo cánh tay nàng, lôi về phía . Nàng giãy giụa mấy cái, nhưng thấy sức lực chênh lệch quá xa, bèn ném hòn đá trong tay xuống, chịu thua: "Ngươi buông , tự ."
Thẩm Khê Sơn buông nàng , khoanh tay ngực, hất cằm hiệu cho nàng đầu. Tống Tiểu Hà chỉnh sửa xiêm y, ưỡn thẳng lưng, đoan trang bước tới, dường như thực sự thu phần "Tống Tiểu Hà" bên trong . Thẩm Khê Sơn lặng lẽ quan sát một lúc, thầm nghĩ nàng học cũng dạng đấy.
Trong mắt , bất cứ lúc nào Thẩm Khê Sơn cũng đều mỉm , cử chỉ ôn hòa lịch sự, lời hành động đoan trang. Danh tiếng quá lớn, chỉ đại diện cho Tiên Minh, mà còn là ngôi đang lên trong cuộc chuyển giao giữa thế hệ cũ và mới, một thiếu niên kỳ tài cả thiên hạ chú mục. Còn bộ mặt thật của Thẩm Khê Sơn thì ít ai .
Bốn tới cổng thành, con heo yêu từ xa thấy, khi họ đến gần liền cầm trường kích bên tay lên, chặn cổng. Con heo yêu hình đồ sộ, vô cùng cường tráng, Tống Tiểu Hà gần đến mức thể ngước nó, bèn lùi vài bước, ngẩng đầu lên . Tên heo yêu cầm đầu mở miệng tiên: "Thẩm Khê Sơn, ngươi vẫn c.h.ế.t ?"
Tống Tiểu Hà chợt hiểu vì Thẩm Sách bảo chiều cao thành vấn đề, bởi vì con yêu quá cao, lẽ trong mắt chúng, sự chênh lệch giữa nàng và sư nhỏ cũng chẳng đáng kể.
"Cho chúng ." Thẩm Khê Sơn cướp lời, cho Tống Tiểu Hà cơ hội mở miệng. Lũ heo yêu canh cổng bao giờ chặn phàm, nên Thẩm Khê Sơn đề nghị thành Quỷ Vực, chúng liền nhường đường. Trường kích thu , cánh cổng đá nặng nề đẩy nhẹ , thả bốn .
Phía như một bức tranh thị thành nhộn nhịp hiện mắt, Tống Tiểu Hà lướt qua, thấy con đường đá rộng lớn kéo dài đến tận chân trời, phố dày đặc, hai bên là những quán hàng lớn nhỏ rao bán ầm ĩ, đằng là lầu đài gác tạp, mỗi nơi mỗi vẻ. Bên đường, những chiếc đèn lồng treo lơ thơ, lúc trời đang sáng, đèn đều tắt ngúm. Nếu về đêm, đèn thắp sáng lên, ắt hẳn sẽ là một cảnh vô cùng phồn hoa.
Điểm khác biệt duy nhất là phần lớn phố đều hình đàng hoàng, kẻ hình to lớn, kẻ xí. Tống Tiểu Hà lẫn trong đó, lúc nào cũng cảm thấy bọn họ mới là kẻ lạ loài ở nơi . Mấy con yêu đường thấy họ, đều đổ dồn ánh mắt kỳ lạ, xì xào bàn tán.
Ban đầu Tống Tiểu Hà căng thẳng, bàn tay giấu trong tay áo lặng lẽ chạm lên thanh kiếm gỗ bên hông, sẵn sàng cảnh giác nguy hiểm. một đoạn, nàng thấy lũ yêu chỉ từ xa, chẳng ý định đến gần, liền nhanh chóng thả lỏng cảnh giác.
Nơi chẳng khác gì kinh thành nhân gian, thậm chí còn náo nhiệt hơn, những món đồ bán ven đường là thứ Tống Tiểu Hà từng thấy, nào là ốc tù và truyền âm, vảy cá giao che hình, chuông đồng tính giờ, mực đen phát quang ban đêm. Tống Tiểu Hà vốn tinh nghịch, thấy những thứ kỳ quặc liền thu hút, thường quên mất đang đóng vai Thẩm Khê Sơn "đoan trang nho nhã", dừng chân ngóng cổ .
lẽ nghĩ rằng mang trọng trách, nên Tống Tiểu Hà cũng quá càn, chỉ cần thấy Thẩm Khê Sơn phía gọi tên phát tiếng động từ cổ họng, là nàng lập tức thu hồi tâm trí, tiếp tục bước tiếp.
Đi nửa đường đá, Tống Tiểu Hà thấy một con yêu ba đầu bóc đầu tung hứng như trò tạp kỹ, ba cái đầu vẫn còn đang cãi , cãi ỏm tỏi. Tống Tiểu Hà phắt , nhịn mãi , bèn : "Có vẻ bất thường, chúng cần tới thám thính ?"
Tô Mộ Lâm chỉ mặt nàng: "Giờ ngươi Tống Tiểu Hà." Nàng bèn sang Thẩm Khê Sơn, vẻ đầy lý lẽ: "Ta thấy tiểu sư lẽ sẽ thích thú đấy."
Thẩm Khê Sơn thờ ơ nơi náo nhiệt, hỏi: "Một con yêu bóc đầu tạp kỹ? Có gì mà thích thú?"
"Có thể tò mò xem ba cái đầu đang cãi gì chăng." Tống Tiểu Hà đáp.
"Hoàn ." Thẩm Khê Sơn bước về phía nàng hai bước, khẽ cúi , mỉm : "Nếu gặp bình thường, sẽ c.h.é.m một kiếm xuống loại yêu ngu xuẩn ."
"Tiểu sư kẻ thích g.i.ế.c vô tội." Tống Tiểu Hà cãi một câu, tiếp tục bước . Chưa vài bước, Tô Mộ Lâm đuổi theo từ bên cạnh, thì thầm: "Trong thành Quỷ Vực yêu nào là vô tội cả. Chúng tấn công chúng , chỉ vì phàm nhân thành đều là thức ăn của ma thần, bọn chúng dám động mà thôi."
Tống Tiểu Hà cũng phần nào đoán , lũ yêu trong Quỷ Vực dĩ nhiên chẳng mấy kẻ . Nàng nghĩ nghĩ, cũng khẽ đáp: "Vậy khi chúng , thể san bằng chỗ ?"
Tô Mộ Lâm nghi hoặc: "Nàng thể sống sót rời ư?" Tống Tiểu Hà ồ lên một tiếng, phần ngại ngùng : "Quên mất, còn một kiếp nạn t.ử ở đây mà."
Những đoạn đường , Tống Tiểu Hà ngoan ngoãn hơn nhiều, tuy vẫn còn đông tây ngóng, nhưng dừng chân nữa. Đi hết đại lộ, tòa cung điện khổng lồ chót vót xuất hiện mắt, song điều gây choáng ngợp nhất là vẻ nguy nga của cung điện, mà là tượng đá long thần cuộn điện. Một con rồng phục xuống đất, nhắm mắt nghỉ ngơi, chạm khắc từ đá trắng tinh xảo đến từng vảy rồng, chúng tỏa ánh sáng lấp lánh, cặp sừng to lớn sắc nhọn. Thân rồng uốn lượn hùng vĩ, đuôi quấn quanh một vòng từ điện mà vươn lên, từng đóa sen đỏ như m.á.u lơ lửng hai bên đuôi rồng, dựng thành cầu thang dẫn cung điện. Con rồng sống động như thật dường như đang say ngủ, chỉ mới thấy đầu tiên, áp lực cuồn cuộn đổ xuống, đè lên sống lưng, khiến vô thức quỳ gối cúi đầu. Tống Tiểu Hà sững sờ , vì sợ hãi vì điều gì, trái tim đập loạn xạ, như sấm động bên tai.
Đó là một sự rung động thấu tận hồn phách Tống Tiểu Hà.
…
Sự rung động từ tượng Long Thần diễn tả nổi, Tống Tiểu Hà ngẩng đầu ngắm mãi. So với đầu rồng, hình nàng nhỏ bé vô cùng. Tô Mộ Lâm từ lâu quỳ sụp xuống, hai tay dâng cao, trán chạm đất, cung kính kêu lên: "Bái kiến Long Thần đại nhân!" Cả nàng Bộ Thời Oanh vốn bí ẩn cũng chắp tay, thành kính cúi đầu.
Trong họ, chỉ Thẩm Khê Sơn là phản ứng nhạt nhẽo nhất, thậm chí giữa mày còn thoáng vẻ kiên nhẫn, đôi mắt vô cảm thoáng lướt qua rồng. Rồi rút một thanh đoản đao, cắt rách lòng bàn tay, m.á.u tươi lập tức chảy . Mùi m.á.u tanh lan tỏa trong khí, Tô Mộ Lâm ngửi thấy tiên, vội bò dậy thất thanh: "Đại nhân, tay !"
"Im , đừng ồn." Thẩm Khê Sơn vẩy tay, ngăn tiếng . Tống Tiểu Hà ngơ ngác sang, thấy bàn tay Thẩm Khê Sơn đẫm máu, vết thương rõ là cạn, thế mà sắc mặt vẫn bình thản như cảm thấy đau đớn. Máu đặc quánh chảy xuống, nhỏ mặt đất.
Rồi những đóa sen đỏ bên đuôi rồng bỗng nhúc nhích, từng đóa từng đóa rơi xuống theo rồng, đáp ngay mặt Tống Tiểu Hà.
Thẩm Khê Sơn rút một dải lụa trắng, quấn từng vòng quanh vết thương lòng bàn tay. Máu nhanh chóng nhuộm đỏ tấm lụa, nhưng còn chảy xuống nữa.
"Lên ." Hắn .
Tống Tiểu Hà Thẩm Khê Sơn với vẻ đầy thắc mắc, tuy lòng đầy tò mò, nhưng nàng vẫn còn ý thức vai sư nhỏ, thêm lời nào, bước lên đóa sen. Cầu thang kết nối bằng sen đỏ ngoằn ngoèo vươn cao, gần năm trượng mới tới một cổng vòm lớn. Bên trong cổng vòm là một hành lang trống trải, đèn hoa sen lơ lửng hai bên, tỏa ánh sáng u tối. Cuối tầm mắt là một mảng đen, ẩn chứa điều gì.
Con vốn sợ bóng tối, huống hồ đây là Quỷ Vực hiểm ác. Tòa cung điện lộng lẫy hẳn là nơi trú ngụ của ma thần, Tống Tiểu Hà càng càng thấy mấy ngọn đèn hoa sen tỏa khí tức kỳ dị. Rõ ràng đang là tiết Lập Hạ, gió lùa lạnh lẽo, giá rét thấm từng lớp xương. Nếu là thường, hẳn sẽ khuất phục nỗi sợ bản năng, đầu bước ngay. Tống Tiểu Hà vốn thấy quan tài đổ lệ, dù trong lòng nổi da gà, nàng cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, bước một bước tới, ngẩng mặt bước cổng vòm.
Ánh sáng từ sen đỏ hắt lên khuôn mặt nàng, dù đang mang diện mạo tiên khí của Thẩm Khê Sơn, cũng nhuốm thêm vài phần tà dị. vẻ mặt Tống Tiểu Hà ngây ngô, đôi mắt mở to, ngừng ngó nghiêng. Hành lang vô cùng tĩnh mịch, tiếng bước chân của bốn hòa , khẽ vang vọng trong yên ắng. Thẩm Khê Sơn thấy nàng quả thật chịu yên, bèn giơ tay vỗ một cái gáy nàng, giọng trầm: "Đừng linh tinh."
Chỉ một câu khẽ thế thôi, mà vọng xa. Tiếp đến, ở cuối đường, tiếng đá mài mòn vang lên càng lúc càng rõ, như một cánh cửa đang mở ở cuối lối , ánh sáng chợt rực lên, chiếu rọi chân. Tống Tiểu Hà khỏi căng thẳng, nàng bước về phía cánh cửa sáng , càng lúc càng gần. Bước qua cửa, tầm mắt bỗng mở rộng, ánh sáng trở nên rực rỡ hẳn, Tống Tiểu Hà nheo mắt theo phản xạ.
Trước mắt là một đại điện tròn trĩnh, tường gắn vô minh châu, soi sáng cả đại điện như ban ngày. Chính giữa điện là một tòa sen đỏ khổng lồ, đó một con yêu nửa nửa rắn, từ eo trở xuống là đuôi rắn tím đen, vảy ánh sáng phản chiếu lấp lánh. Trong phòng tĩnh lặng vô cùng, mùi m.á.u tanh nồng nặc, đuôi rắn của yêu vật thả lỏng đất, thỉnh thoảng đập một cái xuống đất, phát tiếng ầm ầm trầm đục.
Con yêu quá to lớn, một phàm nhân bình thường mặt nó, sợ là cũng chẳng đủ nhét kẽ răng, sức uy h.i.ế.p mà nó mang quả thật đáng sợ. Tô Mộ Lâm sợ đến chân run cầm cập, mắt trợn tròn, cổ co rụt , như thể chỉ cần một tiếng động nhỏ là sẽ thét lên bỏ chạy. Còn Tống Tiểu Hà khá hơn một chút, tuy trong lòng sợ, nhưng mặt lộ . Nàng nuốt nước bọt, sang Thẩm Khê Sơn.
Thẩm Khê Sơn vẫn điềm tĩnh, nâng cằm, hiệu nàng tiếp tục . Tống Tiểu Hà bèn bước tiếp, lẽ vì trong lòng sinh sợ, bước chân trở nên nặng nề, cả đại điện vang vọng tiếng bước chân của nàng. Đây quả là giây phút kịch tính nhất trong mười sáu năm cuộc đời Tống Tiểu Hà.
Bốn tới giữa đại điện, bỗng vang lên một giọng khàn khàn.
"Thẩm Khê Sơn, bản tọa ngươi c.h.ế.t mà."
Tống Tiểu Hà giật , nhận là con yêu mặt lên tiếng. Nàng dừng bước, yên tại chỗ, đang nghĩ xem đáp thế nào, thì thấy phía cũng tiếng.
"Ngươi ?" Giọng trong trẻo dễ , đầy vẻ thiếu niên. Tống Tiểu Hà quá quen thuộc với giọng . Bởi đó là giọng thường văng vẳng bên tai trong giấc mơ nàng, là giọng của tiểu sư !
Nàng kinh ngạc đầu, nhưng phát hiện lên tiếng là Thẩm Sách. Vẻ mặt thản nhiên, tầm mắt hờ hững dường như cũng thấy phản ứng mạnh của Tống Tiểu Hà, bèn liếc sang nàng một cái, tiếp lời với con yêu mặt: "Hồn phách của bọn họ ngươi ăn ?"
"Phàm nhân là linh trưởng của vạn vật, hồn phách thơm ngon như , bản tọa đương nhiên bỏ qua." Chiếc đuôi rắn to lớn chậm rãi cuộn , con yêu tòa sen từ từ dậy, lật . Tống Tiểu Hà lúc mới rõ, vị ma thần mắt. Trên mặt chỉ một cái miệng rộng như chậu máu, những chiếc răng nanh sắc nhọn mọc lộn xộn, trán lồi lên như một cái u thịt, mái tóc hoa râm dài rối bời càng giống bộ lông, phủ kín nửa . Trông như hình , mà chẳng hình .
" những hồn phách đó, ngươi." Ma thần chậm rãi : "Hồn phách của ngươi chắc chắn ngon, ăn thật tiếc, cơ hội ."
"Có lẽ là ." Thẩm Khê Sơn đáp một cách hững hờ: "Vì nơi đó còn thêm một nữa."
"Bản tọa tò mò ngươi gặp gì ở đó, những sống sót mà còn mất hướng."
Ma thần là ngửi thấy mùi m.á.u của mới nhận Thẩm Khê Sơn, nên ở ngoài thành ngăn Tống Tiểu Hà đóng giả . Nó mắt, đương nhiên dựa vẻ ngoài để phân biệt .
Thẩm Khê Sơn nhiều với nó, chỉ đáp: "Nếu ma thần tò mò, thể cùng ."
"Bản tọa chẳng hứng thú với chỗ đó." Ma thần , khóe miệng kéo gần như tới mang tai, khiến khuôn mặt biến dạng càng thêm xí, chiếc lưỡi đen nhánh dài thè , l.i.ế.m một vòng quanh gương mặt to tướng, vẻ vui: " mà thực sự mong chờ hương vị hồn phách của ngươi đấy."
"Trước khi màn đêm buông xuống, và đồng bạn cần nghỉ ngơi." Thẩm Khê Sơn .
"Ngươi cứ tự nhiên." Ma thần móng vuốt dài nhấp nháy một tia sáng, lười nhác xuống, khoát tay như giục khách.
Tống Tiểu Hà động đậy cái cổ cứng đờ, chậm rãi bước ngoài.
Đi tới ngay cửa đại điện, nơi nãy ai, giờ một nữ t.ử đó. Nàng ăn vận diêm dúa, mang một mùi hương yêu mị, uốn éo bước tới tựa vai Tống Tiểu Hà, giọng mềm mại: "Thẩm tiên sư, từ chối ?"
Tống Tiểu Hà thấy dường như xương, thể mềm oặt tựa , thêm mùi thơm ngọt ngào phả cổ, cả toát lên vẻ đắn. Người rõ ràng Thẩm Khê Sơn, chẳng mấy chốc phát hiện vấn đề chiều cao của Tống Tiểu Hà, kinh ngạc: "Sao đột nhiên thấp nhiều thế?"
Tống Tiểu Hà quen nàng , sợ mở miệng là lộ tẩy, bèn mím chặt môi, mặt lạnh như tiền, bước nhanh về phía .
"Thật là bạc tình." Nữ yêu phàn nàn một câu, lười biếng : "Thôi thì theo , ma thần phân công sắp xếp chỗ nghỉ cho các vị đấy."
Mấy theo nữ yêu một lối nhỏ hẹp, trăm bước, bỗng tầm mắt mở rộng, mặt là vài căn phòng cửa gỗ đỏ. Nữ yêu uyển chuyển thi lễ, liếc mắt đưa tình với Tống Tiểu Hà: "Lang quân vô tình, chỉ đành chúc Thẩm lang một giấc mộng ." Nói thướt tha khuất bóng tối.
Tống Tiểu Hà thở phào một , sang thấy Thẩm Khê Sơn bước phòng, nàng chạy vội đến, như phản xạ vô thức giữ , nắm lấy tay : "Khoan ."
Thẩm Khê Sơn dừng , đầu nàng.
"Vừa nãy ngươi thể phát giọng của tiểu sư ? Ngươi dường như thỏa thuận gì với ma thần, nơi ngươi định là , là nơi tiểu sư từng đến?" Rõ ràng Tống Tiểu Hà nhiều thắc mắc, nàng ngước : "Rốt cuộc ngươi là ai?"
Thẩm Khê Sơn sức lực dồi dào như Tống Tiểu Hà, khi linh lực phong tỏa, thể trở về trạng thái phàm nhân. Đã hai ngày một đêm chợp mắt, liên tục di chuyển, đến mức kiệt sức, chẳng còn sức để giải đáp sự tò mò của nàng. Hắn : "Đời quá nhiều điều ngươi , chẳng ai nhiệm vụ trả lời ngươi hết. Nếu tò mò, thì tự tìm đáp án."
Thẩm Khê Sơn đẩy tay nàng , đẩy cửa bước , đầu lạnh lùng : "Với , từ giờ chúng can hệ gì đến , đừng đến phiền ." Nói xong, đóng sầm cửa .
Tống Tiểu Hà bước tới nữa, chỉ cúi đầu ngón tay . Trên đầu ngón tay trắng nõn dính đầy m.á.u của Thẩm Khê Sơn. Nàng ngáp một cái, bước một căn phòng trống.
Tống Tiểu Hà cũng mệt , cần nghỉ ngơi cho .
Mặt trời xuống núi, màn đêm chẳng bao lâu buông xuống, bao trùm cả Quỷ Vực, vầng trăng đỏ lặng lẽ hiện . Căn phòng tối mờ chỉ một ngọn đèn cháy leo lét, Tống Tiểu Hà bên bàn, ánh nến hắt lên khuôn mặt nàng, tô điểm thêm vẻ rực rỡ cho đôi mày mắt xinh . Nàng đang chăm chú gì đó, bỗng dái tai thấy nhột nhột, như ai nhẹ nhàng véo một cái. Nàng ngạc nhiên đầu, thấy Thẩm Khê Sơn bên cạnh, đôi mắt đang .
Tống Tiểu Hà giật , vội dậy: "Tiểu sư ?"
Thẩm Khê Sơn đáp, trái cúi bế nàng lên. Sức dường như lớn, nhẹ nhàng bế cả Tống Tiểu Hà lòng, kịp để nàng phản ứng thì đặt nàng lên bên giường. Tống Tiểu Hà ngẩn ngước , Thẩm Khê Sơn lúc đang cúi , tay ôm lưng nàng, khoanh nàng trong lòng, khuôn mặt mà nàng lén ngắm vô bỗng gần như trong gang tấc, nhưng dường như một lớp mờ ảo che phủ.
"Viết gì mà mải thế? Ta đến mà chẳng ." Hắn dịu dàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-tieu-su-de-tu-vo-tinh-dao-theo-duoi/chuong-19-phong-do-quy-vuc-2.html.]
Tống Tiểu Hà cảm thấy một sức nóng lan tỏa trong tim, thứ tình cảm bốc , nhuộm đỏ cả cổ và tai nàng. Một thôi thúc khó tả chiếm lấy suy nghĩ của nàng, như thể trong giây phút , nàng chỉ cần dang tay ôm lấy , áp sát Thẩm Khê Sơn mặt, thì mới thể xoa dịu ngọn lửa trong lòng mà niềm vui.
Ngay khi gần như đắm chìm trong đôi mắt , nàng bỗng phát hiện một điểm kỳ lạ. Nàng đưa đầu ngón tay chấm giữa đôi mày của mặt, thắc mắc: "Kỳ lạ thật, thứ ở đây của ngươi biến ?"
Ngay đó, Tống Tiểu Hà giật tỉnh giấc.
Nàng bật dậy, cảm thấy nóng bừng, tiện tay kéo vạt áo, cổ trắng ngần lấm tấm mồ hôi. Hiệu lực của quả biến hình hết, nàng trở hình dạng của , chỉ điều giấc mơ kỳ quái khiến nàng toát mồ hôi đầm đìa, vẻ mặt vẫn còn ngẩn ngơ, trông vài phần ngốc nghếch.
Thực nàng thường mơ thấy Thẩm Khê Sơn. trong những giấc mơ , luôn ở nơi xa hoặc cao, bao giờ đến gần nàng thế , bao giờ với nàng như , càng từng âu yếm bế nàng lên. Nên Tống Tiểu Hà đó chỉ là một giấc mơ, thậm chí là một giấc mơ giả tạo.
Dù , khi tỉnh dậy, những cơn xao xuyến cuồn cuộn vẫn tràn ngập tâm hồn Tống Tiểu Hà. Nàng mất một thời gian dài mới dịu nhịp tim loạn nhịp, khôi phục tâm trạng, vội vàng xuống giường.
Tống Tiểu Hà ngủ bao lâu, khi khỏi phòng thì thấy cửa các phòng khác đều mở toang, bên trong chẳng ai. Ba trong lúc nàng ngủ mất, nơi chỉ còn nàng.
Nàng lập tức hoảng lên, lấy bản đồ từ trong vòng tay ngọc , mở , bản đồ còn chỉ đường từ Tiên Minh tới Quỷ Vực như nữa. Tống Tiểu Hà Thẩm Sách sẽ mang theo , nên lén lấy một chút m.á.u của , bôi lên bản đồ, bản đồ sẽ truy dấu vết của . Điểm bắt đầu của đường kẻ đỏ chính là cung điện tượng Long Thần nàng đang , kéo dài về hướng bắc, và đang di chuyển chậm chạp.
Ban đầu Tống Tiểu Hà vốn chẳng kế hoạch gì, nàng chỉ xuống núi, theo đoàn đến nơi tiểu sư biến mất. Còn bây giờ, nàng chỉ đang theo dấu của Thẩm Sách.
Nàng cất bản đồ, cầm minh châu tìm lối , men theo cầu thang sen đỏ xuống, rời khỏi cung điện. Ban đêm, Quỷ Vực càng trở nên phồn hoa, Tống Tiểu Hà nheo mắt xa, đèn đủ màu sắc kết thành một dải, tiếng ồn ào náo nhiệt từ xa vọng tới, chẳng cần gần cũng thể cảm nhận sự nhộn nhịp nơi . Chỉ điều quanh cung điện yêu nào dám đến gần, nên vẻ vắng vẻ.
Nàng theo chỉ dẫn của bản đồ, hướng về phía bắc.
Về phía bắc cung điện dường như là cấm địa của bộ Quỷ Vực, dọc đường thấy bóng dáng bất kỳ sinh vật nào, ngay cả lính tuần cũng , cách vài trượng là một ngọn đèn hoa sen đung đưa, phong cảnh càng lúc càng hoang vu.
Trên trời treo vầng trăng tròn như ngọc bàn, màu đỏ thẫm, càng khiến nơi đây trở nên u ám. Hôm qua là sóc nguyệt, hôm nay trăng hẳn là trăng khuyết, nên vầng trăng tròn đỉnh đầu chứng tỏ Quỷ Vực cõi nhân gian. Nơi như thế , với một phàm nhân như Tống Tiểu Hà, xưa nay đều là chỉ mà .
Nàng bước con đường hoang vắng , bỗng nảy sinh ý nghĩ con đường mãi đến nơi, một nỗi sợ hãi vô hình gặm nhấm lý trí nàng. Tống Tiểu Hà nhận cần gì đó để phá vỡ sự cô tịch, bèn mở toang cổng họng thuộc lòng.
"Tống Tiểu Hà chỉ tay lên trời thề: Một sư phụ tức giận; hai biếng nhác tu luyện; ba tham ăn vụng; bốn nổi nóng; năm giẫm nát vườn rau; sáu g.i.ế.c gà của sư phụ nuôi. Cuối cùng còn một điều nữa, tuyệt đối trong lúc sư phụ rời đỉnh núi, lén đến sơn tìm tiểu sư !"
Nghĩ nghĩ , thứ nàng thuộc lòng nhuần nhuyễn nhất chính là đoạn "Nội Quy Tống Tiểu Hà" mỗi phạm phạt chép một trăm . Đó do Lương Đàn đặt cho nàng, ban đầu chỉ vài câu, trải qua hơn mười năm thiện, thành bảy điều.
Nói thật, như giúp Tống Tiểu Hà lấy tinh thần. Nhất là điều cuối cùng đến sơn tìm tiểu sư , mỗi khi nghĩ đến, nàng thấy luồng khí nóng xông lên đỉnh đầu, hai mắt rực lửa. Nàng bước dài, như một khí thế bất khuất trong đó.
Xung quanh tĩnh lặng đến thế, giọng Tống Tiểu Hà khó khăn gì mà vang xa, nàng chẳng hề bận tâm rằng hành động phô trương như thể thu hút thứ gì tới. Giữ vững tinh thần tràn đầy nửa canh giờ, khung cảnh xung quanh càng lúc càng hoang dã. Những đám mây mờ che khuất một phần vầng trăng tròn, tầm cũng tối .
Tống Tiểu Hà móc bản đồ , dùng minh châu soi sáng, đang định xem kỹ, thì phía bỗng vọng tiếng sột soạt. Vừa thấy động tĩnh, nàng lập tức tay nắm chặt thanh kiếm gỗ bên hông, tư thế sẵn sàng phòng . Ngước , thì thấy đường phía , một con yêu lặng lẽ đáp xuống.
Con yêu cánh chim, dáng như khỉ, lông dài thượt. Loại yêu Tống Tiểu Hà từng gặp linh thuyền, và khi nàng La Nhẫn đẩy xuống thuyền, con yêu khổng lồ phá hủy cả con thuyền khiến nàng nhớ mãi quên. Một sinh vật to lớn đến mức phi thường, nó thậm chí chẳng cần dùng yêu lực, khi chỉ một cước giẫm c.h.ế.t Tống Tiểu Hà. Nếu gặp con chim khổng lồ đó ở đây, e rằng bây giờ nàng thể di chúc luôn .
May mà con yêu chặn mặt nàng chỉ to bằng phàm bình thường, đôi mắt phát tia xanh lè trong bóng tối đang chăm chăm Tống Tiểu Hà. Nàng từ từ rút kiếm gỗ, mũi kiếm chĩa về phía con yêu, định thương lượng với nó.
"Nếu ngươi nhường đường, thể tha cho ngươi một mạng."
Tống Tiểu Hà là dù bản lĩnh trảm yêu , cũng giả vờ cao thủ, nếu hù thì nàng chạy . Vừa dứt lời, con yêu mặt phản ứng gì, nhưng xung quanh bỗng nổi lên những động tĩnh khác. Như gì đó đang di chuyển trong bóng tối, cọ xát mặt đất phát tiếng sột soạt, chỉ một nguồn phát . Tiếp theo, từng cặp mắt xanh lục lượt xuất hiện trong bóng tối, rõ ràng đang tiến về phía Tống Tiểu Hà, lượng chẳng ít.
Trong tay Tống Tiểu Hà còn mấy lá bùa lửa, mà nàng thể phát huy hết uy lực của bùa lửa. Nếu dùng hết bùa chỉ để đối phó lũ yêu nhỏ thì quá đáng. nhiều yêu nhỏ chặn đường thế , Tống Tiểu Hà thoát mà dùng bùa, c.h.ế.t thì cũng trầy da. Nàng suy nghĩ , vắt óc tìm cách.
Vẫn tìm kế sách.
Thôi thì cứ đ.á.n.h , Tống Tiểu Hà quát lớn một tiếng, vung thanh kiếm gỗ trong tay, chẳng hai lời múa một đường kiếm, bắt chước mấy vị hiệp khách hào sảng trong tiểu thuyết gào lên: "Kẻ nào sợ c.h.ế.t cứ đây, lũ yêu quái các ngươi, dám cản đường Tống Tiểu Hà ư!"
Con yêu nàng, chẳng nhúc nhích. Rồi bỗng nhiên nó giơ hai tay lên, vái chào Tống Tiểu Hà.
Một trận gió âm u thổi qua, Tống Tiểu Hà chỉ thấy lông tóc dựng , lòng bàn tay nắm chuôi kiếm toát mồ hôi, cả lạnh toát. Con yêu thực sự quá giống . Nó khác hẳn với đám nàng gặp thuyền đó, con yêu mặt chăm chăm Tống Tiểu Hà, như thể dùng ánh mắt truyền đạt điều gì đó. Nàng yên, chờ đợi hành động tiếp theo của nó.
Chợt nó ném một vật, lăn tới bên chân Tống Tiểu Hà. Nàng cúi đầu , ánh sáng minh châu, bên cạnh đôi giày là một bức tượng gỗ hình hoa mộc lan. Tống Tiểu Hà nhớ bức tượng mộc lan . Là món đồ chơi Tạ Quy cho .
Trong nháy mắt, nàng như bừng tỉnh, ngẩng phắt đầu con yêu mặt. Nó thẳng lắm, nhưng hai chân đất, lưng còng, cánh cụp xuống, đôi mắt xanh lè Tống Tiểu Hà đăm đăm. Những con yêu nàng gặp thuyền đều răng nanh to tướng, nhưng con trong miệng chẳng gì.
Một ý nghĩ lạnh ập đến.
"Tạ Xuân Đường?" Tống Tiểu Hà nhặt bức tượng gỗ lên, thử gọi . Con yêu gật đầu.
" là ngươi thật!" Tống Tiểu Hà kinh ngạc, vội bước tới gần hai bước, minh châu chiếu sáng lên , vội đưa tay che mặt, lùi mấy bước. Hình như sợ ánh sáng.
"Sao ngươi biến thành thế ?!" Tống Tiểu Hà giấu viên châu lưng, mắt đảo quanh một vòng, những con yêu cao thấp trong bóng tối đều đang nàng. Tạ Quy rõ ràng thể , đương nhiên thể trả lời nàng, chỉ vẫy tay vài cái, hiệu nàng theo.
Tống Tiểu Hà cất kiếm gỗ, chạy theo Tạ Quy. Nàng đêm qua, nhóm Tạ Quy gặp chuyện gì mà biến thành bộ dạng yêu quái , mà rõ ràng chỉ một như . lượng yêu hóa xung quanh, vẫn còn ít hơn thuyền. Có thể tất cả bọn họ đều yêu hóa, nhưng lạc, mỗi một ngả. Cũng thể chỉ một phần yêu hóa.
Tống Tiểu Hà nhiều nhất chỉ nghĩ đến đó, nghĩ nhiều thêm là óc nàng rối như canh hẹ, đành đ.á.n.h tan các ý nghĩ, theo Tạ Quy chạy tiếp.
Càng tiến về phía , khí lạnh càng thêm đậm, cho đến khi một cơn gió rét khiến Tống Tiểu Hà run lên một cái thật lớn, nàng mới giật nhận nhiệt độ xung quanh xuống thấp như . Lúc nàng xuống núi vẫn là cuối xuân, chẳng mang theo áo ấm, chỉ thể lấy hai chiếc áo ngoài từ trong vòng tay mặc lên để chống chọi với giá rét.
Tiếng gió rít như tiếng than ai oán, khiến sởn gai ốc. Tống Tiểu Hà quan sát xung quanh, thấy bốn bề đều trồng một loại cây vỏ đen to, cây gồ ghề, trơ trụi chẳng lấy một chiếc lá. Cành cây hình thù kỳ dị, như vuốt của yêu quái nào đó.
Tầm ngoài thứ ánh sáng quỷ dị từ vầng trăng đỏ đầu, chỉ còn minh châu trong tay Tống Tiểu Hà le lói soi sáng, còn đều là tối tăm. Tạ Quy nhảy đến một gốc cây, kêu lên một tiếng với Tống Tiểu Hà. Nàng vội chạy đến, thì thấy gốc cây một đầy m.á.u me. Người đó thương nặng, đầy những vết cắt xước, tuy đều sâu, nhưng vết nào gây t.ử vong. Máu chảy nhuộm đỏ áo bào, nhưng rơi xuống đất. Tống Tiểu Hà kỹ, thấy bộ m.á.u đều cái cây lưng hút .
Tống Tiểu Hà nắm hai chân đó, lôi sang một bên, kéo xa khỏi cây hút máu, vén mái tóc phủ mặt , lộ một khuôn mặt quen thuộc lem nhem vết máu.
Là Tô Mộ Lâm.
Tống Tiểu Hà thấy và Tô Mộ Lâm quả duyên kỳ lạ. Như nàng lẽ là quý nhân của , luôn thể kịp thời cứu lão một mạng.
Nàng đặt minh châu xuống đất, hai tay kết ấn, miệng lẩm nhẩm chú văn, trong lòng bàn tay tụ một chùm sáng mờ nhạt. Tống Tiểu Hà tuy linh lực yếu ớt, nhưng nàng vài phép chữa trị đơn giản. Chủ yếu vì thường ngày nàng quá nghịch ngợm, lúc nào cũng lấm vết thương nhỏ, mà sư phụ thì tuổi già trẹo lưng trẹo chân, thầy trò chạy đến Tiên Y Các thường xuyên. Thế nên Tống Tiểu Hà cũng học chút t.h.u.ố.c thang.
Nàng đem linh quang trong tay đắp lên những vết thương sâu nhất của Tô Mộ Lâm, nhanh chóng cầm m.á.u . Thể chất Tô Mộ Lâm cũng thật mạnh, vết thương dịu bớt, mở mắt, từ từ tỉnh từ cơn mê. Thấy Tống Tiểu Hà, ngơ ngác một lát, bỗng bật dậy, vết thương b.ắ.n cơn đau dữ dội khiến tỉnh táo, cả khuôn mặt đau đớn nhăn nhó. Gương mặt tuấn tú liền méo mó xí.
"Nhanh!" Hắn bóp chặt cánh tay Tống Tiểu Hà, sức mạnh từ cơn xúc động quá độ khiến tay xiết mạnh: "Hắn sắp đến , mau trốn !"
"Ai?"
"Đừng hỏi nữa! Không kịp ! Mau chạy!" Tô Mộ Lâm sợ hãi gào lên.
Tống Tiểu Hà cõng Tô Mộ Lâm lên, chạy theo hướng chỉ. Tô Mộ Lâm cầm minh châu, nhưng dính m.á.u nên ánh sáng yếu nhiều, nàng chỉ miễn cưỡng thấy đường mặt.
Trên đường, nàng từ miệng Tô Mộ Lâm vài tin tức. Chủ nhân của Quỷ Vực là ma thần, mà ma thần hai hộ pháp lợi hại. Một tên là Ngọc Yêu, hóa từ xác của muôn , phàm ai trúng yêu thuật của nàng sẽ đắm chìm trong tình ái, mê mải về thực tại. Ngọc Yêu hiếm khi g.i.ế.c , chỉ cầu vui, chính là nữ yêu liếc mắt đưa tình với Tống Tiểu Hà ban ngày. Còn một hộ pháp khác là Mộng Yểm, thường ngày sống kín mít, hành động như ma quỷ, ai gặp sẽ c.h.ế.t trong nỗi kinh hoàng vô tận. Mảnh rừng là do trồng những cây yêu ma, bất kỳ sinh vật nào lạc đều sẽ g.i.ế.c để mồi bón cây.
Kể rằng Tô Mộ Lâm khi ngủ dậy, tình cảnh cũng tương tự Tống Tiểu Hà. Phòng Thẩm Khê Sơn và Bộ Thời Oanh trống, chỉ là Tống Tiểu Hà vẫn còn ngủ say, gọi nàng dậy, tự chạy tìm Thẩm Khê Sơn.
Men theo đường mà tới gần khu rừng .
Đến đây, Tống Tiểu Hà ngắt lời . Nàng hỏi: "Ngươi pháp bảo gì mà thể theo dấu tung tích của Thẩm Sách ? Sao ngươi hướng ?"
Tô Mộ Lâm ngập ngừng, chỉ đáp: "Ta cách của để tìm đại nhân."
Rồi kể tiếp, khi tới gần khu rừng, cảm thấy càng sâu càng rét lạnh khác thường, còn là nơi thường thể đặt chân, bèn quanh quẩn bên rìa, gặp một nhóm yêu quái cánh chim khỉ. Hẳn là Tạ Quy và đồng bạn. Tô Mộ Lâm vốn nhát gan, thấy yêu quái liền sợ hãi bỏ chạy, thể suy nghĩ bình thường, Tạ Quy theo vái chào mà cứ tưởng là yêu đuổi g.i.ế.c. Tô Mộ Lâm lao thẳng rừng, đụng Mộng Yểm, trúng yểm thuật, rơi vòng luẩn quẩn của ác mộng. Đến khi tỉnh dậy, thấy Tống Tiểu Hà, mới trong cơn ác mộng suýt rút cạn máu.
Mộng Yểm sẽ tuần tra trong rừng nửa canh giờ một lượt, chỉ cần tìm chỗ trốn, qua đợt tuần của là thoát. Tô Mộ Lâm chỗ nào thể nấp, chỉ đường cho Tống Tiểu Hà, giơ cao minh châu để soi đường cho nàng.
"Tạ Xuân Đường và ?" Tống Tiểu Hà hỏi.
"Loài yêu phát tiếng kêu thể khiến phàm lời nguyền, nhưng khi Quỷ Vực, ăn trái cây xanh vị ngọt đó là thể giải trừ. Bọn họ , nên yêu hóa ."
"Vậy ngươi sớm cho họ?"
"Đại nhân bảo cần thiết cho họ." Tô Mộ Lâm mất quá nhiều máu, quá nhiều, giờ thở yếu ớt: "Trong Quỷ Vực, phàm nhân là nguy hiểm nhất. Bị yêu hóa còn an hơn, huống chi bọn chúng sợ ánh sáng, sẽ tìm chỗ trốn thôi."
Trong đầu Tống Tiểu Hà hiện lên gương mặt Thẩm Sách. Nàng thể tưởng tượng vẻ mặt lạnh lùng khi những lời đó.
Tống Tiểu Hà cõng chạy suốt một quãng, cuối cùng cũng đến cái dốc cao mà Tô Mộ Lâm . Nàng cố sức leo lên, thì bỗng phát hiện vách dốc, trong hang động một lớp kết giới, đang tỏa ánh sáng nhạt. Đây là pháp thuật của nhân tộc, Tống Tiểu Hà vội vàng nhảy xuống, bên ngoài kết giới, thì thấy trong hang khá đông . Họ mặc quần áo đủ màu, hoặc tai thú hoặc vuốt sắc, dung mạo xinh . Đều là của Yêu Minh.
Lần đúng là oan gia ngõ hẹp. Yêu Minh và Tiên Minh vốn ưa gì , huống hồ ở nơi , càng sẵn sàng giơ d.a.o đ.â.m lén, chỉ mong đối phương c.h.ế.t. Tống Tiểu Hà cõng đầy m.á.u Tô Mộ Lâm, đưa tay thăm dò, kết giới vững chắc ngăn nàng . Nàng tươi với bên trong: "Ta cũng ở thuyền lúc nãy, coi như chúng cùng phe, cho trú ẩn một chút nhé."
Tên đàn ông gần cửa hang liếc nàng một cái, hờ hững đáp: "Ở đây chật , ngươi tìm chỗ khác ."
Tống Tiểu Hà nổi giận trong lòng, nhưng mặt vẫn tươi: "Bọn chỉ ở một chốc, cho một góc thôi là ." Tên đó phẩy tay, như đuổi ăn mày.
Tống Tiểu Hà tức điên lên, nghĩ bụng là lấy ngọc hồ lô cho nổ tung cái hang , c.h.ế.t chung cho . Định nổi giận thì bỗng một từ trong bóng tối của hang , mấy bước tới ánh lửa, ánh sáng mờ ảo phác họa một hình cao lớn quen thuộc. Vị trí Thẩm Khê Sơn đủ để Tống Tiểu Hà rõ, hai một cái.
Hắn chút hiểu lầm về Tống Tiểu Hà. Thẩm Khê Sơn thầm nghĩ, dù thế nào bỏ rơi nàng, nàng vẫn cách theo kịp, Tống Tiểu Hà kẻ vô dụng.
"Thẩm Sách!" Tống Tiểu Hà thấy , đôi mắt bừng sáng, lộ vẻ vui mừng, áp mặt kết giới : "Mau cho bọn , tên chân ch.ó của ngươi đang lưng , sắp tắt thở , ngươi định c.h.ế.t chứ?"
Vừa , nàng lén véo một cái đùi Tô Mộ Lâm. Tô Mộ Lâm thực thương nặng đến thế, véo đau kêu lên một tiếng, hòa với bộ áo bào đẫm máu, trông vô cùng t.h.ả.m hại.
"Tư trưởng dặn, thả thêm ai , Quỷ Vực hiểm trở khôn lường, ai tên bọn yêu quái giả dạng ?" Tên thấy Thẩm Khê Sơn như động thái, bèn chắn nửa mặt, chặn đường .
"Ta là t.ử Tiên Minh, yêu quái biến ." Tống Tiểu Hà đập kết giới, trừng mắt tên đó.
"Chứng minh thế nào?" Hắn hỏi nàng.
"Ngươi chứng minh gì?" Thẩm Khê Sơn ánh mắt hờ hững, rõ ràng chẳng cảm xúc gì, nhưng toát một khí thế áp đảo. Tên bỗng nhiên chấn động, há miệng, ngơ ngác: "Tư trưởng..."
"Chính là do Bạch tư trưởng lệnh, bảo đưa nàng ." Thẩm Khê Sơn bước tới hai bước, ở rìa kết giới, đưa tay ngoài kết giới, bảo: "Lại đây."
Tống Tiểu Hà thấy , liền vui mừng đặt tay lên, nắm tay . Vừa chạm tay, kết giới với Tống Tiểu Hà coi như còn, nàng nhẹ nhõm bước hang. Vừa , Thẩm Khê Sơn liền buông tay, trong. Tống Tiểu Hà đặt Tô Mộ Lâm lưng xuống, giả vờ đỡ , lén nhét ba lá bùa sấm tay áo Tô Mộ Lâm, thì thầm: "Chú ngữ dạy ngươi , ngươi cứ tùy cơ ứng biến, một khi hô 'Cửu Thiên Thần Lôi', ngươi bèn dẫn động lôi pháp, rõ ?"
Tô Mộ Lâm do dự: "Lừa ai chứ?"
Tống Tiểu Hà : "Đừng lằng nhằng, cứ theo lời . Ta cứu ngươi hai mạng, ngươi tám kiếp trâu ngựa cũng trả xiết!"
Tô Mộ Lâm trợn mắt: "Ta chỉ trung thành với đại nhân!"
Tống Tiểu Hà mắt rực lửa, định mở miệng mắng, thì Thẩm Khê Sơn đầu thấy hai theo kịp, giục: "Đi mau."
Tô Mộ Lâm thoát một kiếp.
Tống Tiểu Hà vội chạy mấy bước theo, bước theo Thẩm Khê Sơn, nàng chủ động đưa tay nắm lấy bàn tay trái thương của . Thẩm Khê Sơn sơ ý đề phòng, nàng nắm trúng, ngạc nhiên đầu, đang định rụt tay , thì cảm thấy lòng bàn tay truyền đến một ấm. Hắn nhận đó là thuật trị thương.
Người tu vi cao đều khả năng tự hồi phục , vì thế Thẩm Khê Sơn từ đến nay cần ai dùng thuật trị thương cho . Giờ linh lực trong phong tỏa, khả năng tự lành so với kém xa, vết thương lòng bàn tay trái đến giờ vẫn khép miệng, hễ dùng sức một chút là sẽ bật máu, đau buốt. Mà ở đây, Thẩm Khê Sơn tin ai, đương nhiên chẳng nhờ ai chữa tay cho, nên hiện tại tay trái coi như phế một nửa.
Thẩm Khê Sơn xuống, Tống Tiểu Hà lấy hai tay áp lên lòng bàn tay trái , lòng bàn tay nàng ép sát , ánh sáng yếu ớt tỏa . Thuật trị thương của nàng quá thấp kém, linh lực mỏng manh từng sợi từng sợi chui vết thương , từ từ dịu cơn đau. Suốt chặng đường , biểu hiện của Tống Tiểu Hà khiến Thẩm Khê Sơn mất phòng , bây giờ chỉ nghi ngờ, khi nàng dùng hết linh lực, liệu cầm m.á.u vết thương của .
"Lúc ngươi gọi ? Ta tỉnh dậy thấy các ngươi đều biến mất, tìm mãi." Tống Tiểu Hà khi chuyện thầm thì, theo thói quen áp sát gần, vì Thẩm Khê Sơn cao, nàng cố kiễng chân rướn tới sát tai .
"Vậy mà ngươi vẫn theo kịp." Thẩm Khê Sơn quen sự mật như , đẩy nhẹ mặt nàng một cái, đẩy nàng xa một chút. Vừa lúc linh lực trong Tống Tiểu Hà cũng sắp cạn, nàng buông tay , tiếp tục lải nhải: "Oanh tỷ cũng biệt tăm, ngươi sẽ hành động một , nhưng ngờ Oanh tỷ tự bỏ . Nơi quá quái lạ, nàng thể yếu ớt, nếu gặp nguy hiểm thì ..."
Hang động hẹp dài, vách đá hai bên đều , cách một quãng bập bùng một đống lửa, thỉnh thoảng ba đang qua. Thẩm Khê Sơn dẫn nàng thẳng sâu, Tống Tiểu Hà cũng chẳng hỏi , chỉ lẩm bẩm theo , phá tan bầu khí trầm lắng trong hang.
Lúc tỉnh dậy, nàng một rời khỏi cung điện ma thần, một đoạn đường dài trong tĩnh mịch âm u, tinh thần luôn căng thẳng. Khi thấy Tô Mộ Lâm m.á.u me, nàng càng hoảng, dù cõng Tô Mộ Lâm lưng nặng trĩu, bước chân vẫn chạy như bay. lúc gặp Thẩm Sách, thật kỳ diệu, Tống Tiểu Hà cảm thấy những sợi dây thần kinh đang căng cứng giãn . Có lẽ vì Thẩm Sách lúc nào cũng giữ vẻ bình tĩnh, khiến nàng nghĩ rằng cảnh tạm thời nguy hiểm đến thế.
Thẩm Khê Sơn phần nào cũng quen với việc Tống Tiểu Hà nhiều, mặc kệ nàng lải nhải lưng chút biến sắc, dẫn nàng sâu trong hang. Tô Mộ Lâm bám tường, một quãng nghỉ một chút.
Đi nửa nén nhang, hang đá hẹp bỗng rộng rãi , phía ánh lửa bập bùng. Tống Tiểu Hà từ bên cạnh Thẩm Khê Sơn nhô đầu , thấy mặt là một hang động tròn lớn, bên trong bủa vây những cây như rễ, đ.â.m từ đỉnh hang xuống, chằng chịt khắp nơi. Bên cạnh mỗi bộ rễ đan xen đều vài ba bộ xác khô queo, cành cây quấn chặt, như dính chặt rễ. Cây rễ màu đỏ như máu, như hút đầy m.á.u tươi.
Quan trọng hơn, những bộ xác khô đều mặc tông phục của Tiên Minh. Tống Tiểu Hà như sấm rền trong lòng, nàng nhận họ chính là lứa đầu tiên Tiên Minh phái tới Quỷ Vực. Mà tiểu sư , trong đó. Nàng đường xa vạn dặm chạy đến đây, nếu chỉ nhận kết cục sư nhỏ c.h.ế.t gốc cây nào đó ở đây, nàng tuyệt đối chấp nhận .